Viết bài văn kể lại một truyện truyền thuyết hoặc cổ tích bằng lời văn của em- Em muốn kể lại câu chuyện truyền thuyết hay cổ tích nào? ( Thánh Gióng, Sự tích Hồ Gươm, Thạch Sanh, Tấm Cám, Sọ Dừa, Cây khế, Cây tre trăm đốt,...) - Vì sao em lựa chọn kể lại câu chuyện ấy? ( Câu chuyện có nhân vật em yêu thích, có những chi tiết kì thú, hấp dẫn, để lại cho em bài học sâu sắc,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Em muốn kể lại câu chuyện truyền thuyết hay cổ tích nào? ( Thánh Gióng, Sự tích Hồ Gươm, Thạch Sanh, Tấm Cám, Sọ Dừa, Cây khế, Cây tre trăm đốt,...) - Vì sao em lựa chọn kể lại câu chuyện ấy? ( Câu chuyện có nhân vật em yêu thích, có những chi tiết kì thú, hấp dẫn, để lại cho em bài học sâu sắc,...) II. Thân bài a. Câu chuyện bắt đầu như thế nào? - Câu chuyện diễn ra vào thời gian và không gian nào? - Cuộc sống ban đầu của nhân vật diễn ra như thế nào?( Cuộc sống bình yên, gặp khó khăn, có một ước mơ đẹp hoặc đang phải đối mặt với thử thách nào đó.) b. Những sự việc quan trọng nào đã xảy ra trong câu chuyện? - Biến cố nào khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn? - Nhân vật chính đã làm gì để vượt qua khó khăn? - Những chi tiết kì ảo, tưởng tượng nào xuất hiện trong câu chuyện?( Sự xuất hiện của thần linh, ông Bụt, bà tiên, phép màu, những đồ vật có sức mạnh đặc biệt, những con vật biết nói,...) - Em hãy kể lại các sự việc chính theo trình tự từ đầu đến cuối: + Sự việc mở đầu diễn ra như thế nào?/Những sự việc nào tiếp nối sau đó?/Điều gì khiến câu chuyện trở nên cao trào?/ Nhân vật đã giải quyết vấn đề và vượt qua thử thách ra sao? (Khi kể lại bằng lời văn của mình, em có thể thêm những câu miêu tả cảnh vật, ngoại hình, tâm trạng nhân vật hoặc lời thoại để câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn hơn.) c. Câu chuyện kết thúc như thế nào và để lại ý nghĩa gì? - Cuối cùng, số phận của các nhân vật ra sao?(Người tốt được hạnh phúc,kẻ xấu bị trừng phạt,...) - Chi tiết nào trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? Vì sao?( Một hành động dũng cảm, một phép màu kì lạ, một hình ảnh đẹp, một lời nói ý nghĩa,...) - Qua câu chuyện, em rút ra bài học gì cho bản thân?( Biết yêu thương mọi người, sống nhân hậu, chăm chỉ, trung thực, dũng cảm vượt qua khó khăn, trân trọng những truyền thống tốt đẹp,...) III. Kết bài - Em có cảm xúc gì sau khi kể lại câu chuyện? ( Yêu thích, xúc động, khâm phục nhân vật, cảm thấy câu chuyện thật thú vị và ý nghĩa,...) - Câu chuyện đã để lại trong em bài học hoặc ấn tượng gì? ( Câu chuyện giúp em hiểu thêm về những phẩm chất tốt đẹp của con người và nhắc nhở em cố gắng rèn luyện bản thân mỗi ngày.) Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, có những câu chuyện dù đã đi qua hàng nghìn năm vẫn vang vọng mãi trong lòng người đọc. Đó là những câu chuyện được viết nên bằng niềm tự hào và tình yêu quê hương của dân tộc. Trong số đó, em yêu thích nhất là truyền thuyết “Thánh Gióng” bởi câu chuyện ca ngợi vẻ đẹp của người anh hùng chống giặc ngoại xâm. Ngày xưa, vào đời vua Hùng thứ sáu, ở một ngôi làng nhỏ có hai vợ chồng già hiền lành nhưng mãi chưa có con. Một hôm, người vợ ra đồng và nhìn thấy một dấu chân khổng lồ, bà tò mò ướm thử chân mình vào đó. Sau lần ấy, bà mang thai và sinh ra một cậu bé kì lạ tên là Gióng. Lên ba tuổi, Gióng vẫn không nói, không cười, cũng chẳng biết đi. Thế nhưng, khi nghe tin giặc Ân xâm lược đất nước, Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, xin vua ban cho ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt để ra trận. Sau khi được chuẩn bị đầy đủ vũ khí, Gióng vươn vai thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong. Chàng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra trận, đánh tan quân giặc và bảo vệ đất nước. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ những bụi tre bên đường làm vũ khí tiếp tục đánh giặc. Cuối cùng, giặc tan, Gióng cưỡi ngựa lên núi rồi bay thẳng về trời. Qua những chi tiết kì ảo ấy, hình ảnh Thánh Gióng hiện lên thật đẹp đẽ, vừa mang sức mạnh phi thường vừa thể hiện lòng yêu nước và ý chí quyết tâm bảo vệ quê hương. Truyền thuyết “Thánh Gióng” giống như một ngọn lửa đỏ cháy mãi trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Em vô cùng khâm phục người anh hùng nhỏ tuổi ấy và càng hiểu hơn giá trị của lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Qua câu chuyện, em tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu quê hương, trân trọng những gì mình đang có và cố gắng làm những điều tốt đẹp cho mọi người xung quanh. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Tuổi thơ của mỗi người luôn có một khu vườn cổ tích đầy sắc màu, nơi những câu chuyện giản dị lại chứa đựng những bài học sâu xa. Trong khu vườn ấy, câu chuyện “Cây khế” là câu chuyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất bởi bài học về lòng nhân hậu và sự công bằng. Ngày xưa, có hai anh em sống cùng nhau nhưng người anh lại tham lam, chỉ nghĩ đến của cải. Khi cha mẹ qua đời, người anh chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ cùng cây khế già ở góc vườn. Người em không oán giận mà ngày ngày chăm sóc cây khế như chăm sóc một người bạn thân thiết. Rồi mùa xuân đến, cây khế nở những chùm hoa trắng nhỏ, đung đưa trong gió và kết thành những quả vàng óng như những chiếc đèn nhỏ treo giữa vườn. Một hôm, một con chim lớn bay đến ăn khế, người em buồn bã than thở nên chim hứa sẽ trả ơn bằng vàng. Người em theo chim bay qua biển rộng đến một hòn đảo xa và trước mắt anh là những kho báu lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thế nhưng, người em chỉ lấy vừa đủ số vàng cần thiết rồi trở về. Người anh biết chuyện, vì lòng tham che mờ đôi mắt nên cũng làm theo nhưng mang theo một chiếc túi quá lớn. Cuối cùng, vì chiếc túi quá nặng, người anh đã rơi xuống biển cùng số vàng mà mình tham lam muốn có. Qua những sự việc ấy, câu chuyện đã làm nổi bật sự đối lập giữa người em hiền lành, biết đủ và người anh tham lam, ích kỉ. Câu chuyện “Cây khế” giống như một lời nhắn nhủ dịu dàng từ thế giới cổ tích. Qua hình ảnh cây khế, chú chim thần và hai người anh em, em hiểu rằng lòng tốt, sự lương thiện sẽ luôn được trân trọng và đền đáp, còn sự tham lam có thể khiến con người đánh mất những điều quý giá. Câu chuyện cũng nhắc nhở em phải biết sống nhân hậu, biết đủ và không để lòng tham che mờ lý trí. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Những câu chuyện cổ tích giống như những chiếc hộp nhỏ chứa đầy phép màu, mỗi lần mở ra lại đem đến cho chúng ta một bài học ý nghĩa. Trong số những câu chuyện em từng đọc, em yêu thích nhất là “Thạch Sanh” bởi câu chuyện ca ngợi lòng dũng cảm và sự nhân hậu của con người. Ngày xưa, dưới một gốc đa cổ thụ giữa khu rừng xanh thẳm, có chàng Thạch Sanh sống một mình bằng nghề kiếm củi. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng tâm hồn chàng luôn trong sáng, lương thiện và giàu lòng nhân ái. Một lần, chàng bị Lý Thông lừa đi thay mình đối mặt với chằn tinh hung dữ. Giữa đêm tối lạnh lẽo, tiếng gầm của con quái vật vang lên khiến cả khu rừng run sợ, nhưng Thạch Sanh vẫn bình tĩnh cầm rìu chiến đấu. Với lòng dũng cảm và sức mạnh phi thường, chàng đã tiêu diệt chằn tinh, cứu giúp dân làng. Sau đó, Thạch Sanh tiếp tục lập nhiều chiến công, cứu công chúa và giải cứu thái tử con vua Thủy Tề. Tuy nhiều lần bị Lý Thông hãm hại, chàng vẫn không oán trách hay tìm cách trả thù. Khi bị vu oan, Thạch Sanh dùng tiếng đàn thần để giải oan cho mình, đồng thời khiến quân giặc phải kính phục và rút lui. Đặc biệt, chàng còn thể hiện tấm lòng nhân hậu khi tha thứ cho mẹ con Lý Thông dù họ đã nhiều lần làm hại mình. Cuối cùng, Thạch Sanh được nhà vua gả công chúa và truyền ngôi, còn Lý Thông phải nhận kết cục thích đáng. Qua những thử thách ấy, vẻ đẹp của Thạch Sanh hiện lên thật đáng quý: vừa dũng cảm, tài giỏi, vừa nhân hậu, vị tha. Câu chuyện “Thạch Sanh” giống như một bông hoa đẹp nở giữa khu vườn cổ tích, tỏa hương thơm về lòng nhân ái và sự công bằng. Hình ảnh chàng trai nghèo nhưng giàu lòng dũng cảm sẽ luôn nhắc nhở em phải biết sống tốt, yêu thương và giúp đỡ mọi người. Qua câu chuyện, em càng hiểu rằng người sống lương thiện, dũng cảm và biết bao dung sẽ luôn hướng đến những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 1 Từ bao đời nay, những câu chuyện truyền thuyết Việt Nam vẫn sống mãi trong lòng người đọc bởi chứa đựng những giá trị cao đẹp về lịch sử và con người. Qua từng câu chuyện, ông cha ta đã gửi gắm niềm tự hào về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và khát vọng bảo vệ quê hương. Trong đó, em yêu thích nhất là truyền thuyết “Thánh Gióng” bởi hình ảnh người anh hùng nhỏ tuổi với sức mạnh phi thường đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Ngày xưa, vào thời vua Hùng dựng nước, ở một ngôi làng nhỏ có hai vợ chồng già hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ ra đồng nhìn thấy một dấu chân khổng lồ in trên nền đất. Vì tò mò, bà đặt thử chân mình vào dấu chân ấy rồi trở về nhà. Không lâu sau, bà sinh ra một cậu bé khôi ngô, đặt tên là Gióng. Nhưng điều kì lạ là lên ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi. Cậu chỉ nằm yên trên chiếc giường tre, khiến ai nhìn thấy cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Dù vậy, cậu bé vẫn được mẹ yêu thương, chăm sóc từng ngày trong căn nhà nhỏ bên làng quê yên bình. Cuộc sống bình lặng ấy bỗng bị phá vỡ khi giặc Ân kéo quân sang xâm lược nước ta. Tiếng vó ngựa của quân thù vang lên khắp nơi, nhân dân rơi vào cảnh lo lắng, đau khổ. Nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi tiếng rao của sứ giả vang đến làng, cậu bé Gióng bất ngờ cất tiếng nói đầu tiên: “Mẹ mời sứ giả vào đây cho con gặp!”. Ai nấy đều kinh ngạc. Gióng xin vua rèn cho một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đánh giặc. Từ đó, cậu lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ, quần áo vừa mặc đã chật. Cả làng cùng nhau góp gạo nuôi Gióng với niềm tin rằng cậu sẽ làm nên điều kì diệu. Ngày ra trận, Gióng bỗng biến thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong lẫm liệt. Chàng mặc áo giáp sắt sáng rực dưới ánh mặt trời, cưỡi con ngựa sắt phun lửa lao thẳng vào đội quân xâm lược. Tiếng vó ngựa vang lên như tiếng sấm giữa đất trời, khiến quân giặc khiếp sợ. Roi sắt trong tay Gióng vun vút quét sạch quân thù. Khi roi sắt gãy, chàng không hề lùi bước mà nhổ những bụi tre bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Cuối cùng, giặc Ân bị đánh tan, đất nước trở lại những ngày tháng bình yên. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Gióng cưỡi ngựa bay thẳng về trời, để lại hình ảnh người anh hùng bất tử trong lòng nhân dân. Mỗi lần nhớ đến câu chuyện “Thánh Gióng”, em luôn cảm thấy tự hào và khâm phục trước lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm của người anh hùng làng Phù Đổng. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh Gióng vươn vai trở thành tráng sĩ, bởi đó chính là biểu tượng cho sức mạnh của nhân dân Việt Nam khi đất nước gặp nguy nan. Câu chuyện nhắc nhở em phải biết yêu quê hương, cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành người có ích. Bài tham khảo Mẫu 2 Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm từng viết: “Đất Nước của Nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại.” Câu thơ ấy gợi nhắc về một kho tàng văn học dân gian giàu đẹp, nơi lưu giữ những ước mơ, khát vọng và cách nhìn của nhân dân về cuộc sống. Trong dòng chảy ấy, những câu chuyện cổ tích Việt Nam đã trở thành những bài ca về lòng nhân hậu, sự dũng cảm và niềm tin vào chiến thắng của cái thiện. Nổi bật trong số đó là truyện “Thạch Sanh” câu chuyện kể về một chàng trai nghèo nhưng giàu lòng yêu thương, dũng cảm vượt qua thử thách để bảo vệ lẽ phải, khiến em luôn yêu thích và ấn tượng sâu sắc. Ngày xưa, ở một vùng quê nghèo có một chàng trai tên là Thạch Sanh. Chàng vốn là con của Ngọc Hoàng được sai xuống đầu thai làm người để giúp đời. Nhưng khi còn nhỏ, Thạch Sanh đã mất cha mẹ, phải sống một mình dưới gốc đa cổ thụ. Cuộc sống của chàng vô cùng giản dị, ngày ngày chỉ biết dùng chiếc búa nhỏ vào rừng đốn củi để kiếm sống. Dù nghèo khó, không có người thân bên cạnh, Thạch Sanh vẫn luôn chăm chỉ, thật thà và có một tấm lòng trong sáng. Chàng không mong cầu giàu sang, chỉ mong có một cuộc sống bình yên bằng chính sức lao động của mình. Cuộc sống của Thạch Sanh tưởng như cứ lặng lẽ trôi qua thì chàng gặp Lí Thông – một kẻ xảo trá, gian tham. Thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, Lí Thông giả vờ kết nghĩa anh em để lợi dụng chàng. Khi đến lượt phải nộp mạng cho chằn tinh, Lí Thông đã lừa Thạch Sanh đi thay mình. Giữa đêm khuya trong khu rừng âm u, tiếng gió rít qua những cành cây, ánh trăng yếu ớt xuyên qua màn lá, con chằn tinh khổng lồ xuất hiện với bộ dạng dữ tợn. Nhưng Thạch Sanh không hề run sợ. Bằng sức mạnh và lòng dũng cảm, chàng đã chiến đấu quyết liệt rồi tiêu diệt con quái vật. Sau đó, Thạch Sanh còn dùng cung vàng cứu công chúa khỏi đại bàng khổng lồ. Thế nhưng, chàng lại tiếp tục bị Lí Thông hãm hại, bị vu oan và phải chịu cảnh tù tội. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tiếng đàn thần kì đã giúp chàng nói lên sự thật, giải oan cho bản thân và vạch trần bộ mặt gian trá của kẻ xấu. Cuối cùng, Thạch Sanh đánh bại quân xâm lược bằng tiếng đàn và niêu cơm thần kì, đem lại cuộc sống yên bình cho nhân dân. Sau tất cả những thử thách, Thạch Sanh được nhà vua gả công chúa và trở thành người cai quản đất nước. Còn Lí Thông, kẻ nhiều lần hãm hại người tốt cuối cùng phải nhận hình phạt thích đáng. Trong câu chuyện, em ấn tượng nhất với hình ảnh Thạch Sanh dù bị đối xử bất công vẫn không đánh mất lòng nhân hậu. Chàng có đủ sức mạnh để trả thù nhưng lại lựa chọn sự bao dung, bởi vậy chàng luôn nhận được sự yêu quý của mọi người. Qua câu chuyện, em hiểu rằng người sống lương thiện, chăm chỉ và biết giúp đỡ người khác rồi sẽ gặp được những điều tốt đẹp. Đọc xong truyện “Thạch Sanh”, em cảm thấy vô cùng yêu thích và khâm phục nhân vật chính. Câu chuyện giống như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng rằng trong cuộc sống, cái thiện luôn có sức mạnh chiến thắng cái ác. Qua hình tượng Thạch Sanh, em tự nhắc nhở bản thân phải biết sống chân thành, dũng cảm và luôn giữ gìn những phẩm chất tốt đẹp của con người. Bài tham khảo Mẫu 3 Từ những lời kể giản dị của bà, thế giới cổ tích Việt Nam đã mở ra trước mắt em một miền đất đầy màu sắc, nơi có những con người hiền lành, những ước mơ đẹp đẽ và những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Qua mỗi câu chuyện, ông cha ta không chỉ nuôi dưỡng trí tưởng tượng của bao thế hệ mà còn gửi gắm niềm tin vào sự công bằng, lòng nhân hậu và những điều tốt đẹp. Trong những câu chuyện ấy, “Tấm Cám” là tác phẩm để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất bởi hình ảnh cô Tấm hiền hậu, chăm chỉ, luôn kiên cường vượt qua khó khăn để tìm thấy hạnh phúc. Ngày xưa, có một cô gái tên là Tấm sống cùng dì ghẻ và em gái cùng cha khác mẹ là Cám. Từ nhỏ, Tấm đã chịu nhiều thiệt thòi vì cha mẹ mất sớm, phải sống trong sự ghẻ lạnh của mẹ con Cám. Hằng ngày, Tấm phải làm đủ mọi việc trong nhà từ chăn trâu, gánh nước, hái rau đến những công việc nặng nhọc khác. Trái ngược với Tấm hiền lành, chăm chỉ, Cám lại lười biếng, ích kỉ và luôn tìm cách giành phần hơn về mình. Dù cuộc sống nhiều khó khăn, Tấm vẫn giữ được sự dịu dàng, thật thà và một tâm hồn trong sáng. Một hôm, mẹ kế sai hai chị em đi bắt tép và hứa rằng ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng một chiếc yếm đỏ. Tấm chăm chỉ làm việc nên bắt được đầy giỏ tép, còn Cám chỉ mải chơi. Thấy vậy, Cám lừa Tấm để lấy hết giỏ tép rồi chạy về trước. Tấm buồn bã ngồi khóc bên bờ ruộng. Đúng lúc ấy, Bụt hiện lên, an ủi và giúp đỡ nàng. Tấm tìm thấy một chú cá bống nhỏ, đem về nuôi trong giếng. Nhưng mẹ con Cám phát hiện ra và lừa Tấm đi chăn trâu xa để bắt cá bống ăn thịt. Những lần sau, khi Tấm muốn đi dự hội, mẹ con Cám lại tìm cách ngăn cản. Nhờ sự giúp đỡ của Bụt, từ những hạt thóc nhỏ bé, đàn chim sẻ, đến chiếc giày đánh rơi, Tấm đã có cơ hội thay đổi số phận. Nàng trở thành hoàng hậu sau khi được nhà vua lựa chọn. Thế nhưng, mẹ con Cám vẫn không ngừng tìm cách hãm hại nàng. Tấm nhiều lần hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi rồi cuối cùng trở lại làm người. Những lần biến hóa kì diệu ấy đã giúp Tấm chiến thắng cái ác và giành lại cuộc sống hạnh phúc. Và sau đó, Tấm trở về làm hoàng hậu, được sống trong sự yêu thương và kính trọng của mọi người. Còn mẹ con Cám phải nhận hậu quả cho những việc làm độc ác của mình. Chi tiết khiến em nhớ nhất trong câu chuyện là hình ảnh Tấm nhiều lần vượt qua đau khổ để tìm lại hạnh phúc. Qua nhân vật Tấm, em hiểu rằng con người cần luôn giữ lòng nhân hậu, chăm chỉ và không nên mất niềm tin trước những khó khăn trong cuộc sống. “Tấm Cám” giống như một khu vườn cổ tích đầy màu sắc, nơi vẻ đẹp của lòng nhân hậu và sự kiên trì luôn được tỏa sáng sau những thử thách của cuộc đời. Qua hành trình của cô Tấm, em hiểu rằng người sống lương thiện, chăm chỉ và biết yêu thương sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp. Câu chuyện không chỉ giúp em thêm yêu quý kho tàng truyện dân gian Việt Nam mà còn nhắc nhở em phải sống tử tế, biết quan tâm và đối xử tốt với mọi người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 4 Giữa khu vườn cổ tích đầy sắc màu, mỗi câu chuyện là một bông hoa mang theo hương thơm của những bài học về cuộc sống. Có bông hoa ca ngợi lòng dũng cảm, có bông hoa nhắc nhở con người biết yêu thương và sống chân thành. Trong khu vườn ấy, “Cây khế” là câu chuyện để lại trong em nhiều cảm xúc nhất bởi đã làm nổi bật vẻ đẹp của lòng nhân hậu và nhắc nhở con người tránh xa sự tham lam, ích kỉ. Ngày xưa, có hai anh em sống cùng nhau trong một gia đình. Sau khi cha mẹ mất, người anh tham lam chiếm hết tài sản, chỉ chia cho người em một túp lều nhỏ cùng một cây khế ở góc vườn. Người em tuy nghèo khó nhưng không hề oán trách anh trai. Hằng ngày, chàng chăm chỉ làm việc, vun trồng cây khế và sống bằng chính sức lao động của mình. Cây khế trong vườn là tài sản duy nhất nhưng cũng là niềm hi vọng nhỏ bé giúp gia đình người em vượt qua cuộc sống khó khăn. Đến mùa khế chín, cây khế sai trĩu quả, những chùm khế vàng rung rinh trong gió như những chiếc đèn nhỏ giữa khu vườn. Một hôm, có một con chim lạ rất lớn bay đến ăn khế. Người em buồn bã nói: “Chim ăn hết khế của tôi thì tôi lấy gì mà sống?”. Bất ngờ, chim cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng”. Người em vô cùng ngạc nhiên nhưng vẫn làm đúng lời chim dặn. Sau đó, chim đưa chàng đến một hòn đảo xa giữa biển khơi, nơi có rất nhiều vàng bạc châu báu. Người em chỉ lấy vừa đủ số vàng trong chiếc túi nhỏ rồi trở về. Biết chuyện, người anh nổi lòng tham, tìm cách đổi hết gia tài lấy cây khế. Khi chim thần quay lại, người anh may túi thật lớn để lấy thật nhiều vàng. Trên đường trở về, vì mang quá nhiều vàng bạc, người anh trở nên nặng nề và cuối cùng đánh rơi tất cả. Cuối cùng, người em nhờ sự chăm chỉ và lòng lương thiện đã có cuộc sống tốt đẹp hơn. Còn người anh phải trả giá cho sự tham lam của mình. Điều khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh người em dù nghèo khó vẫn không đánh mất sự hiền lành, chân thật. Câu chuyện giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, lòng tốt và sự biết đủ luôn đáng quý hơn lòng tham không có điểm dừng. Truyện “Cây khế” khép lại nhưng âm vang của câu chuyện vẫn còn đọng mãi trong lòng người đọc như một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc. Hình ảnh cây khế trĩu quả, chú chim thần và người em hiền lành đã để lại bài học rằng trong cuộc sống, lòng nhân hậu, sự chân thành và biết đủ sẽ luôn đem đến những điều tốt đẹp, còn lòng tham và sự ích kỉ chỉ khiến con người phải nhận lấy hậu quả đáng tiếc. Bài tham khảo Mẫu 5 Tuổi thơ của em từng lớn lên qua những lời kể dịu dàng của mẹ bên ánh đèn ấm áp, nơi những câu chuyện cổ tích mở ra một thế giới đầy màu sắc với những con người tốt bụng và những bài học ý nghĩa. Qua từng câu chuyện, em hiểu thêm về ước mơ của cha ông về một cuộc sống công bằng, nơi người hiền lành sẽ được yêu thương và đền đáp xứng đáng. Trong những câu chuyện ấy, em yêu thích nhất là “Cây tre trăm đốt” bởi tác phẩm đã ca ngợi phẩm chất chăm chỉ, thật thà của người lao động và phê phán sự gian dối, tham lam. Ngày xưa, có một chàng trai nghèo tên là Khoai làm thuê cho một phú ông giàu có trong làng. Khoai là người thật thà, chăm chỉ, quanh năm làm việc vất vả nhưng chưa bao giờ than phiền. Phú ông thấy chàng khỏe mạnh nên hứa rằng nếu Khoai làm việc chăm chỉ thì sau này sẽ gả con gái cho. Tin vào lời hứa ấy, Khoai ngày ngày cần cù làm lụng, mong chờ một ngày có được cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng, khi thấy con gái đến tuổi lấy chồng, phú ông lại muốn gả con cho một người giàu có hơn. Ông tìm cách lừa Khoai bằng cách bảo chàng vào rừng tìm cây tre trăm đốt để làm sính lễ. Khoai buồn bã nhưng vẫn cố gắng đi tìm. Giữa khu rừng rộng lớn, cây cối um tùm, chàng tìm mãi mà không thấy cây tre nào đủ một trăm đốt. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, Bụt hiện lên và chỉ cho Khoai cách ghép các đốt tre lại bằng câu thần chú kì diệu. Nhờ phép màu ấy, cây tre trăm đốt xuất hiện. Khi phú ông định tiếp tục lừa dối, Khoai đọc câu thần chú khiến các đốt tre dính chặt vào người ông. Chỉ khi phú ông hứa giữ đúng lời hứa, Khoai mới đọc câu thần chú để giải thoát. Cuối cùng, phú ông phải giữ lời và gả con gái cho Khoai. Từ đó, Khoai có cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu thương. Chi tiết khiến em nhớ nhất là hình ảnh cây tre trăm đốt xuất hiện giữa khu rừng, bởi đó là biểu tượng cho sự chiến thắng của người lương thiện trước kẻ gian dối. Câu chuyện giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, sự chăm chỉ và lòng ngay thẳng luôn được đền đáp. Truyện “Cây tre trăm đốt” khép lại nhưng bài học về sự công bằng vẫn còn vang vọng mãi trong lòng người đọc. Hình ảnh chàng Khoai hiền lành, chăm chỉ vượt qua thử thách đã cho em hiểu rằng người sống ngay thẳng, thật thà và biết nỗ lực rồi sẽ nhận được những điều xứng đáng, còn sự gian dối, tham lam cuối cùng sẽ phải trả giá. Bài tham khảo Mẫu 6 Từ những trang sử hào hùng của dân tộc, cha ông ta đã để lại biết bao câu chuyện truyền thuyết đẹp đẽ, nơi lưu giữ niềm tự hào, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của con người Việt Nam. Mỗi câu chuyện như một dòng sông chảy qua năm tháng, đưa thế hệ sau trở về với những dấu son của lịch sử và những giá trị đáng quý của dân tộc. Trong kho tàng truyền thuyết ấy, em yêu thích nhất là “Sự tích Hồ Gươm” bởi câu chuyện không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết kì ảo mà còn ca ngợi tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí đánh đuổi giặc ngoại xâm của nhân dân ta. Ngày xưa, vào thời giặc Minh đô hộ nước ta, cuộc sống của nhân dân vô cùng khổ cực. Khắp nơi vang lên tiếng than khóc trước sự áp bức của quân xâm lược. Khi ấy, người anh hùng Lê Lợi đứng lên lãnh đạo nghĩa quân Lam Sơn chống lại kẻ thù. Lê Lợi là một người có lòng yêu nước sâu sắc, luôn mong muốn đánh đuổi giặc ngoại xâm, đem lại cuộc sống bình yên cho nhân dân. Tuy nhiên, những ngày đầu khởi nghĩa còn gặp rất nhiều khó khăn, nghĩa quân thiếu thốn vũ khí và phải đối mặt với kẻ thù mạnh hơn nhiều lần. Một ngày nọ, người đánh cá tên là Lê Thận kéo lưới trên sông và bắt được một thanh sắt lạ. Sau nhiều lần kéo lưới, ông phát hiện đó là một lưỡi gươm sáng chói. Khi gia nhập nghĩa quân Lam Sơn, Lê Thận dâng lưỡi gươm cho Lê Lợi. Sau đó, Lê Lợi tìm thấy một chuôi gươm trên ngọn cây trong rừng. Khi ghép chuôi và lưỡi gươm lại, chúng vừa khớp với nhau tạo thành một thanh gươm báu. Từ khi có gươm thần, nghĩa quân Lam Sơn chiến đấu ngày càng mạnh mẽ, đánh tan quân Minh xâm lược. Thanh gươm ấy giống như một nguồn sức mạnh kì diệu giúp quân dân ta giành lại độc lập. Sau khi đất nước thái bình, một hôm vua Lê Lợi đi thuyền trên hồ Tả Vọng. Bỗng một con rùa vàng nổi lên mặt nước, cất tiếng xin nhà vua trả lại gươm thần cho Long Quân. Nhà vua hiểu rằng thanh gươm đã hoàn thành sứ mệnh của mình nên trao lại gươm cho rùa vàng. Từ đó, hồ Tả Vọng được gọi là Hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh rùa vàng nhận lại thanh gươm giữa mặt hồ xanh biếc, bởi nó thể hiện niềm tin của nhân dân vào sự phù trợ của trời đất dành cho chính nghĩa. “Sự tích Hồ Gươm” giống như một dòng sông chảy qua thời gian, mang theo những câu chuyện hào hùng về lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Qua truyền thuyết, em hiểu rằng những giá trị được xây dựng từ mồ hôi, xương máu của cha ông luôn đáng được trân trọng và gìn giữ bằng trách nhiệm của mỗi thế hệ mai sau. Bài tham khảo Mẫu 7 Từ những lời kể thân thương của bà, của mẹ, em đã được bước vào thế giới của những câu chuyện truyền thuyết đầy kì diệu. Ở đó có những vị thần mang sức mạnh phi thường, có những cuộc chiến giữa con người với thiên nhiên và cả những ước mơ đẹp đẽ của cha ông ta từ ngàn xưa. Trong những truyền thuyết Việt Nam, em yêu thích nhất là “Sơn Tinh, Thủy Tinh” bởi câu chuyện không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết tưởng tượng đặc sắc mà còn thể hiện khát vọng vượt qua thiên tai của con người. Ngày xưa, vào thời vua Hùng thứ mười tám, nhà vua có một người con gái xinh đẹp tên là Mị Nương. Nàng không chỉ có vẻ đẹp dịu dàng mà còn có tính cách hiền hậu, nết na. Khi Mị Nương đến tuổi lấy chồng, vua Hùng muốn tìm một người thật xứng đáng để trao gửi con gái. Tin vua kén rể nhanh chóng truyền đi khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến cầu hôn. Trong số đó có hai vị thần đặc biệt là Sơn Tinh và Thủy Tinh. Sơn Tinh là vị thần núi, có tài dời non, chuyển núi, khiến cây cối mọc lên xanh tốt. Thủy Tinh là vị thần nước, có khả năng hô mưa, gọi gió, khiến sông biển dâng trào. Trước tài năng của hai vị thần, vua Hùng rất khó lựa chọn nên đưa ra thử thách: ai mang lễ vật đến trước sẽ được cưới Mị Nương. Lễ vật gồm voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao cùng nhiều sản vật quý hiếm khác. Sáng hôm sau, Sơn Tinh đến trước với đầy đủ lễ vật nên được vua gả Mị Nương. Thủy Tinh đến sau, vô cùng tức giận vì mất người mình yêu. Chàng nổi giận, gọi mưa, gọi gió, dâng nước sông cuồn cuộn đuổi theo Sơn Tinh. Cả đất trời như rung chuyển trong cuộc giao tranh dữ dội giữa hai vị thần. Nước dâng cao bao nhiêu, Sơn Tinh lại nâng núi cao lên bấy nhiêu, dựng thành lũy đất đá để chống lại. Cuối cùng, Thủy Tinh kiệt sức phải rút lui, nhưng hằng năm vẫn dâng nước lên đánh Sơn Tinh. Cuối cùng, Sơn Tinh đã bảo vệ được Mị Nương và cuộc sống bình yên của nhân dân. Tuy Thủy Tinh không chiến thắng nhưng cuộc giao tranh ấy lại giải thích hiện tượng lũ lụt xảy ra hằng năm ở nước ta. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh Sơn Tinh chỉ tay một cái, núi đồi lập tức mọc lên, bởi đó là biểu tượng cho sức mạnh và ý chí vượt qua thiên tai của con người Việt Nam. Qua câu chuyện, em hiểu rằng con người luôn phải biết đoàn kết, sáng tạo để chống chọi với những thử thách của thiên nhiên. Truyền thuyết “Sơn Tinh, Thủy Tinh” không chỉ mở ra một thế giới kì ảo với những cuộc giao tranh giữa núi và nước mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về ý chí và nghị lực của con người. Hình ảnh Sơn Tinh bền bỉ chống lại những cơn giận dữ của Thủy Tinh như ngọn lửa sáng soi cho tinh thần không khuất phục trước khó khăn, thử thách của cha ông ta. Bài tham khảo Mẫu 8 Giữa khu vườn cổ tích đầy màu sắc, có những câu chuyện không rực rỡ bởi phép màu mà tỏa sáng bởi vẻ đẹp của tâm hồn con người. Những câu chuyện ấy nhẹ nhàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thật sự không nằm ở dáng vẻ bên ngoài mà được tạo nên từ tài năng, lòng nhân hậu và cách sống tốt đẹp. Với em, “Sọ Dừa” là một câu chuyện đặc biệt bởi hình ảnh chàng Sọ Dừa tuy có vẻ ngoài khác thường nhưng lại sở hữu trí tuệ, tài năng và một trái tim đáng quý. Ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo làm thuê cho một phú ông giàu có nhưng đã lớn tuổi mà vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi, khát nước quá nên uống nước trong một chiếc sọ dừa bên gốc cây. Sau đó, bà mang thai và sinh ra một đứa bé kì lạ không có tay chân, thân hình tròn như quả dừa. Thấy vậy, người mẹ buồn bã định đem bỏ đi nhưng đứa bé cất tiếng nói xin được ở lại. Bà thương con nên nuôi nấng, đặt tên là Sọ Dừa. Dù có hình dáng khác thường, Sọ Dừa lại là một cậu bé thông minh, hiền lành và luôn yêu thương mẹ. Khi lớn lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Ban đầu, phú ông không tin một người có hình dáng như vậy có thể làm được việc. Nhưng rồi ngày qua ngày, đàn bò vẫn được chăm sóc rất tốt, con nào con nấy béo khỏe. Ba cô con gái của phú ông thường mang cơm ra đồng cho Sọ Dừa. Hai cô chị luôn chê bai, coi thường chàng, chỉ có cô út là thương cảm và đối xử chân thành. Một hôm, Sọ Dừa nhờ mẹ đến hỏi cưới cô út. Phú ông muốn làm khó nên đưa ra nhiều sính lễ khó kiếm, nhưng Sọ Dừa đều chuẩn bị đầy đủ. Đến ngày cưới, mọi người vô cùng bất ngờ khi thấy Sọ Dừa trút bỏ lớp vỏ xấu xí, trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Sau đó, chàng chăm chỉ học hành, thi đỗ trạng nguyên và được vua trọng dụng. Và sau đó Sọ Dừa và cô út sống cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Hai cô chị vì ghen ghét, đố kị nên phải nhận lấy kết quả không tốt đẹp. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh Sọ Dừa từ một chàng trai có vẻ ngoài xấu xí trở thành người tài giỏi, bởi điều đó cho thấy vẻ đẹp tâm hồn mới là điều đáng quý nhất. Qua câu chuyện, em hiểu rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài mà cần biết nhìn nhận phẩm chất bên trong. “Sọ Dừa” giống như một viên ngọc nhỏ ẩn mình trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, càng tìm hiểu càng thấy tỏa sáng bởi những bài học nhân văn sâu sắc. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng lòng yêu thương, sự bao dung và niềm tin vào bản thân chính là những điều giúp con người vượt qua mặc cảm, vươn tới hạnh phúc. Bài tham khảo Mẫu 9 Dòng thời gian có thể trôi qua, nhưng những câu chuyện truyền thuyết Việt Nam vẫn như những ngọn lửa nhỏ âm thầm cháy mãi trong tâm hồn mỗi thế hệ. Không chỉ kể về những điều kì diệu, các câu chuyện ấy còn làm sáng lên vẻ đẹp của con người qua lòng nhân ái, sự thủy chung và ý chí vượt qua nghịch cảnh. Với em, “Chử Đồng Tử” là một truyền thuyết đặc biệt bởi câu chuyện đã để lại bài học sâu sắc về tình yêu thương và giá trị của một tâm hồn cao đẹp. Ngày xưa, ở vùng đất ven sông Hồng có một chàng trai nghèo tên là Chử Đồng Tử. Chàng sống cùng cha trong cảnh thiếu thốn, tài sản quý giá nhất cũng chỉ là một chiếc khố dùng chung. Khi cha mất, vì thương cha nên Chử Đồng Tử giữ lại chiếc khố duy nhất để lo việc mai táng, còn bản thân phải sống trong cảnh không có gì che thân. Dù cuộc sống khó khăn, chàng vẫn chăm chỉ đánh cá, làm thuê để nuôi sống bản thân và luôn giữ lòng nhân hậu. Một ngày nọ, Chử Đồng Tử gặp công chúa Tiên Dung, con gái vua Hùng. Khi ấy, nàng đi thuyền dọc theo dòng sông và dừng lại tắm đúng nơi Chử Đồng Tử đang ẩn mình. Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy khiến cả hai nhận ra duyên phận và quyết định kết duyên. Sau đó, Chử Đồng Tử và Tiên Dung cùng nhau đi khắp nơi giúp đỡ nhân dân. Trong một lần gặp tiên ông, Chử Đồng Tử được truyền dạy những điều kì diệu và có được chiếc gậy thần, chiếc nón thần. Nhờ những phép màu ấy, hai người giúp dân chữa bệnh, làm nhiều việc tốt. Câu chuyện về họ nhanh chóng được mọi người yêu mến. Cuối cùng, Chử Đồng Tử và Tiên Dung trở thành những người được nhân dân kính trọng. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là việc công chúa Tiên Dung không coi thường người nghèo mà nhìn nhận vẻ đẹp trong tâm hồn Chử Đồng Tử. Qua câu chuyện, em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở giàu sang hay địa vị mà nằm ở lòng tốt và cách họ đối xử với mọi người. Truyền thuyết “Chử Đồng Tử” giống như một dòng sông hiền hòa chảy qua thời gian, mang theo bài học sâu sắc về tình yêu thương và lòng nhân ái. Qua câu chuyện, em hiểu rằng mỗi người cần biết sống chân thành, yêu thương, và giúp đỡ những người xung quanh, bởi chính lòng tốt sẽ làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Bài tham khảo Mẫu 10 Có người từng ví tình mẹ như dòng suối ngọt lành chảy mãi không bao giờ vơi cạn, âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn con qua từng năm tháng. Mẹ có thể hi sinh cả tuổi xuân, chỉ mong con được bình yên và hạnh phúc. Bởi vậy, những câu chuyện về tình mẫu tử luôn có sức lay động đặc biệt trong lòng người đọc. Với em, “Sự tích cây vú sữa” là một câu chuyện như thế, bởi hình ảnh người mẹ chờ đợi con trong yêu thương đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc. Ngày xưa, có một cậu bé sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ bên khu vườn xanh mát. Vì là con một nên cậu luôn được mẹ yêu thương, chăm sóc từng chút một. Tuy nhiên, cậu bé lại khá bướng bỉnh, thường ham chơi và không nghe lời mẹ. Mỗi ngày, người mẹ vẫn dịu dàng chuẩn bị cơm nước, chờ đợi con trở về sau những buổi rong chơi. Dù nhiều lần buồn lòng vì con, bà vẫn luôn dành cho cậu tình yêu thương bao la. Một hôm, chỉ vì bị mẹ nhắc nhở, cậu bé giận dỗi bỏ nhà ra đi. Cậu bước đi qua những con đường xa lạ, bỏ lại sau lưng mái nhà nhỏ và bóng mẹ đứng chờ trong nước mắt. Những ngày tháng lang thang khiến cậu phải chịu nhiều thiếu thốn. Không còn những bữa cơm nóng, không còn vòng tay dịu dàng của mẹ, cậu mới nhận ra mình đã sai. Sau một thời gian dài, cậu quyết định trở về nhà với mong muốn được mẹ tha thứ. Nhưng khi trở về, cậu không còn nhìn thấy mẹ nữa. Cậu chạy khắp nơi gọi mẹ trong nỗi ân hận và đau khổ. Bỗng trước sân nhà xuất hiện một cây xanh lạ. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, kì lạ thay, cây rung rinh những chiếc lá như đang an ủi. Những quả tròn căng mọc ra, khi bổ đôi có dòng nước trắng thơm ngọt như dòng sữa mẹ. Từ đó, người dân gọi loại quả ấy là quả vú sữa. Cây vú sữa trở thành biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng. Chi tiết khiến em xúc động nhất là hình ảnh cây vú sữa dang những cành lá như vòng tay của mẹ ôm lấy con. Qua câu chuyện, em hiểu rằng tình cảm gia đình là điều quý giá nhất, vì vậy mỗi người cần biết yêu thương và trân trọng cha mẹ của mình. “Sự tích cây vú sữa” giống như một bông hoa nhỏ tỏa hương từ tình yêu thương của mẹ, nhắc nhở mỗi người về sự hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Qua câu chuyện, em hiểu rằng mình cần biết yêu thương, chăm ngoan, lễ phép và không để những người thân yêu phải buồn lòng vì mình. Bài tham khảo Mẫu 11 “Dù ai đi ngược về xuôi, Ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt có chàng Lạc Long Quân thuộc nòi Rồng. Chàng có sức khỏe phi thường, thường giúp nhân dân diệt trừ yêu quái, bảo vệ cuộc sống bình yên. Còn Âu Cơ là một nàng tiên xinh đẹp sống trên vùng núi cao. Hai người gặp nhau, đem lòng yêu thương rồi kết duyên vợ chồng. Cuộc gặp gỡ giữa Rồng và Tiên đã mở đầu cho một câu chuyện vô cùng kì diệu về nguồn gốc của dân tộc Việt Nam. Sau một thời gian, Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng. Điều kì lạ là từ cái bọc ấy nở ra một trăm người con khỏe mạnh, khôi ngô. Những người con lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Tuy nhiên, vì Lạc Long Quân vốn quen sống dưới nước còn Âu Cơ quen với núi rừng nên hai người quyết định chia nhau cai quản các vùng đất. Năm mươi người con theo cha xuống biển, năm mươi người con theo mẹ lên núi. Người con trưởng theo Âu Cơ trở thành vua Hùng đầu tiên, dựng nên nước Văn Lang. Cuối cùng, các thế hệ con cháu sau này luôn ghi nhớ mình là con cháu của Rồng Tiên. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh cái bọc trăm trứng, bởi nó thể hiện sự gắn bó, đoàn kết của cộng đồng người Việt từ thuở đầu dựng nước. Qua câu chuyện, em hiểu rằng dù ở đâu, người Việt Nam vẫn luôn là một gia đình lớn, cần biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. “Con Rồng cháu Tiên” giống như một ngọn lửa thiêng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thắp sáng niềm tự hào về nguồn cội dân tộc. Qua câu chuyện, em hiểu rằng mỗi người cần biết trân trọng quê hương, yêu thương đồng bào và góp phần giữ gìn sức mạnh đoàn kết, một giá trị quý báu đã làm nên vẻ đẹp của dân tộc Việt Nam. Bài tham khảo Mẫu 12 Từ những lời kể dịu dàng của bà, của mẹ, thế giới cổ tích Việt Nam đã mở ra trước mắt em với biết bao câu chuyện giản dị mà chứa đựng những vẻ đẹp lớn lao của con người. Ẩn sau những chi tiết kì ảo là những bài học sâu sắc về lòng nhân hậu, sự yêu thương và cách sống tốt đẹp. Trong khu vườn cổ tích ấy, “Nàng tiên Ốc” là câu chuyện để lại trong em nhiều ấn tượng nhất bởi hình ảnh bà lão nghèo tuy cuộc sống khó khăn nhưng luôn giàu tình yêu thương, và nàng tiên xinh đẹp đã đáp lại tấm lòng ấy bằng sự hiếu thảo, nghĩa tình. Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven cánh đồng xanh mướt, có một bà lão nghèo sống một mình trong căn nhà tranh đơn sơ. Hằng ngày, bà phải mò cua, bắt ốc ngoài đồng để kiếm sống qua ngày. Tuy cuộc sống vất vả, thiếu thốn nhưng bà luôn hiền lành, chăm chỉ và có tấm lòng nhân hậu. Một hôm, khi đang mò ốc bên bờ ruộng, bà nhìn thấy một con ốc rất đẹp với chiếc vỏ xanh biếc, óng ánh dưới ánh nắng. Thấy con ốc lạ và đáng yêu, bà không nỡ đem bán mà mang về thả vào chiếc chum nước nhỏ trong nhà. Từ đó, mỗi ngày bà đi làm về đều thấy nhà cửa sạch sẽ, sân vườn gọn gàng, cơm nước đã được chuẩn bị chu đáo nhưng không biết ai đã giúp mình. Một ngày nọ, vì tò mò, bà lão giả vờ đi làm rồi quay trở lại rình xem. Bà vô cùng ngạc nhiên khi thấy từ trong chum nước, một nàng tiên xinh đẹp bước ra. Nàng có mái tóc dài mềm mại, khuôn mặt dịu dàng như ánh trăng đầu tháng và đôi tay khéo léo đang quét dọn nhà cửa. Hóa ra, nàng chính là cô gái trong chiếc vỏ ốc mà bà đã đem về nuôi. Bà lão vui mừng chạy đến ôm lấy nàng, coi nàng như người con gái thân yêu của mình. Từ đó, hai mẹ con sống bên nhau, cùng chăm chỉ làm việc và yêu thương nhau như ruột thịt. Nhờ sự chăm ngoan, hiền hậu của nàng tiên Ốc, cuộc sống của bà lão ngày càng trở nên vui vẻ, ấm áp hơn. Cuối cùng, bà lão nghèo không còn phải sống cô đơn như trước mà có một người con gái luôn yêu thương, chăm sóc. Điều khiến em cảm động nhất trong câu chuyện là hình ảnh bà lão dù nghèo khó vẫn dành tình yêu thương cho một sinh vật nhỏ bé, nhờ vậy bà nhận lại được món quà kì diệu của cuộc đời. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng nhân hậu và sự yêu thương chân thành luôn có sức mạnh đem đến những điều tốt đẹp. Truyện “Nàng tiên Ốc” không chỉ đem đến cho em một câu chuyện nhẹ nhàng, cảm động mà còn để lại bài học sâu sắc về cách làm người. Câu chuyện nhắc nhở em rằng hãy luôn giữ một trái tim nhân ái, biết trân trọng tình cảm chân thành và đối xử tốt với mọi người, bởi những điều tử tế dù nhỏ bé cũng có thể mang đến những niềm vui và hạnh phúc bất ngờ. Bài tham khảo Mẫu 13 Ông cha ta từng có câu: “Cái khó ló cái khôn.” Câu tục ngữ ấy đã khẳng định rằng trong những hoàn cảnh thử thách, trí tuệ và sự sáng tạo chính là sức mạnh giúp con người tìm ra cách giải quyết. Bởi vậy, những câu chuyện cổ tích ca ngợi trí thông minh luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với em. Trong số đó, “Em bé thông minh” là câu chuyện khiến em ấn tượng sâu sắc bởi hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi nhưng tài trí, nhanh nhạy, đã dùng sự thông minh của mình để vượt qua những thử thách khó khăn, đồng thời gửi gắm niềm tin vào sức mạnh của trí tuệ con người. Ngày xưa, có một cậu bé con nhà nông sống cùng cha mẹ trong một ngôi làng nhỏ. Gia đình cậu không giàu có, cuộc sống chỉ gắn với ruộng đồng, cây lúa và những công việc quen thuộc của người dân quê. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng cậu bé lại vô cùng thông minh, nhanh nhẹn và có khả năng quan sát tinh tế. Mỗi khi gặp một vấn đề khó khăn, cậu không vội lo lắng mà luôn bình tĩnh suy nghĩ để tìm ra cách giải quyết. Chính sự thông minh ấy đã khiến mọi người trong làng đều yêu quý và khâm phục cậu. Một ngày nọ, nhà vua sai viên quan đi khắp nơi tìm người tài giỏi. Khi đi qua cánh đồng, viên quan nhìn thấy cậu bé đang chơi cùng cha. Muốn thử tài, viên quan đưa ra một câu hỏi khó khiến người lớn cũng phải bối rối. Nhưng cậu bé không hề sợ hãi, nhanh chóng tìm ra cách trả lời đầy thông minh khiến viên quan vô cùng kinh ngạc. Sau đó, tiếng tăm của cậu bé truyền đến tai nhà vua. Nhà vua tiếp tục đưa ra nhiều thử thách như yêu cầu làm sao để nuôi được trâu đực sinh con, hay giải câu đố xâu chỉ qua vỏ ốc. Mỗi lần như vậy, cậu bé đều bình tĩnh suy nghĩ, dùng trí thông minh của mình để tìm ra lời giải. Những câu trả lời dí dỏm mà sâu sắc của cậu khiến nhà vua và mọi người đều phải thán phục. Cuối cùng, cậu bé được nhà vua ban thưởng và trở thành người tài giỏi giúp ích cho đất nước. Điều khiến em ấn tượng nhất là dù phải đối diện với những câu hỏi khó, cậu bé vẫn luôn tự tin, bình tĩnh và không hề sợ hãi. Qua câu chuyện, em hiểu rằng trí thông minh không tự nhiên mà có, nó cần được rèn luyện bằng sự ham học hỏi, quan sát và suy nghĩ mỗi ngày. Truyện “Em bé thông minh” khép lại nhưng hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi với trí tuệ nhanh nhạy và cách giải quyết vấn đề khéo léo vẫn để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện giúp em hiểu rằng sự thông minh không chỉ đến từ kiến thức mà còn được rèn luyện qua quá trình học hỏi, suy nghĩ và cố gắng mỗi ngày. Vì vậy, em sẽ luôn chăm chỉ học tập, trau dồi bản thân để trở thành người có ích. Bài tham khảo Mẫu 14 Giữa những trang sách tuổi thơ, có những câu chuyện chỉ nhẹ nhàng như một làn gió nhưng lại để lại dư âm thật sâu trong lòng người đọc. Đó là những câu chuyện không cần những trận chiến dữ dội hay những phép màu lớn lao, mà chinh phục trái tim bằng tình yêu thương, lòng nhân hậu và niềm tin vào điều tốt đẹp. “Quả bầu tiên” là một câu chuyện như thế, bởi qua hành trình của người nông dân hiền lành, câu chuyện đã gửi gắm bài học ý nghĩa về lòng tốt, sự sẻ chia và quy luật ở hiền gặp lành trong cuộc sống. Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một cậu bé nghèo sống một mình trong căn nhà tranh đơn sơ bên bờ suối. Tuy cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ngày ngày phải tự kiếm sống bằng việc làm thuê, cuốc đất nhưng cậu bé luôn vui vẻ, chăm chỉ và đặc biệt có một tấm lòng rất nhân hậu. Cậu thường giúp đỡ những người gặp khó khăn, sẵn sàng chia sẻ những gì mình có dù bản thân chẳng dư dả gì. Trong khi đó, ở cuối làng có một người đàn ông giàu có nhưng lại tham lam, ích kỉ, luôn chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình. Một hôm, khi đang đi làm về, cậu bé gặp một chú chim nhỏ bị thương nằm bên đường. Thấy chú chim yếu ớt, đôi cánh run rẩy không thể bay lên, cậu bé thương xót mang về chăm sóc, băng bó vết thương rồi thả chú chim trở lại bầu trời. Không lâu sau, chú chim quay lại cảm ơn và tặng cậu một hạt bầu nhỏ. Cậu bé đem hạt giống ấy gieo xuống đất, ngày ngày tưới nước chăm sóc. Kì lạ thay, cây bầu lớn nhanh như thổi, những chiếc lá xanh mướt xòe rộng che mát cả một khoảng sân. Khi quả bầu chín, cậu bé bổ ra thì vô cùng bất ngờ khi bên trong không phải ruột bầu bình thường mà là những viên vàng bạc lấp lánh cùng nhiều hạt giống quý. Nhờ đó, cậu bé có cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng vẫn giữ nguyên sự hiền lành, thường xuyên giúp đỡ mọi người. Biết chuyện, người giàu có trong làng cũng bắt chước, cố tình bắt chim để được ban thưởng. Nhưng vì lòng tham, ông ta lại nhận được một quả bầu chứa toàn những thứ đáng sợ, khiến ông phải nhận ra sai lầm của mình. Cuối cùng, cậu bé nghèo trở thành người có cuộc sống sung túc nhưng vẫn luôn sống nhân hậu, yêu thương mọi người. Chi tiết khiến em nhớ nhất là hình ảnh cậu bé chăm sóc chú chim nhỏ bị thương, bởi chính hành động nhỏ bé ấy đã đem đến cho cậu một món quà kì diệu. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng tốt không bao giờ mất đi, những việc làm xuất phát từ tình yêu thương rồi sẽ đem lại những điều tốt đẹp. Truyện “Quả bầu tiên” không chỉ đưa em bước vào thế giới cổ tích đầy màu sắc mà còn thắp sáng trong em niềm tin vào sự công bằng của cuộc sống. Câu chuyện nhắc nhở em rằng hãy luôn giữ một trái tim nhân hậu, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người, bởi chính những điều giản dị ấy sẽ làm cho cuộc đời trở nên ấm áp và tươi đẹp hơn. Bài tham khảo Mẫu 15 Có những câu chuyện cổ tích không cần đến những phép màu rực rỡ hay những cuộc phiêu lưu kì thú mà vẫn chạm đến trái tim người đọc bằng những tình cảm giản dị và thiêng liêng nhất. Đó là những câu chuyện về tình thân, về sự hi sinh và tình yêu thương luôn âm thầm tỏa sáng trong cuộc sống. Với em, “Bông hoa cúc trắng” là một câu chuyện như thế, bởi hình ảnh cô bé nhỏ tuổi với tấm lòng hiếu thảo, không ngại khó khăn để cứu mẹ đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc. Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm bên cánh đồng xanh mướt, có hai mẹ con nghèo sống nương tựa vào nhau trong một căn nhà tranh đơn sơ. Tuy cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ngày ngày phải làm việc vất vả để kiếm sống nhưng hai mẹ con luôn yêu thương, chăm sóc nhau. Người mẹ là một người phụ nữ hiền hậu, dịu dàng, luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Còn cô bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất ngoan ngoãn, chăm chỉ và có một tấm lòng hiếu thảo đáng quý. Một ngày nọ, người mẹ bỗng nhiên mắc bệnh nặng. Dù đã tìm đủ mọi cách, sức khỏe của mẹ vẫn ngày càng yếu đi. Nhìn mẹ nằm trên giường với khuôn mặt xanh xao, cô bé vô cùng lo lắng, nước mắt lăn dài trên đôi má nhỏ. Cô bé quyết định lên đường tìm thầy thuốc để cứu mẹ. Trên đường đi, cô gặp một ông cụ hiền từ. Biết được hoàn cảnh của cô bé, ông cụ chỉ cho cô một bông hoa trắng trong khu rừng sâu và nói rằng số cánh hoa trên bông hoa ấy chính là số ngày mẹ cô còn sống. Cô bé cầm bông hoa trở về, trong lòng vô cùng buồn bã khi thấy bông hoa chỉ có vài cánh. Không muốn mất mẹ, cô bé đã nhẹ nhàng xé nhỏ từng cánh hoa thành nhiều sợi mỏng để kéo dài số ngày sống cho mẹ. Cảm động trước tình yêu thương và lòng hiếu thảo của cô bé, ông cụ đã biến bông hoa ấy thành một bông hoa có vô số cánh nhỏ xinh xắn. Nhờ vậy, người mẹ dần khỏe lại và hai mẹ con lại được sống bên nhau. Cuối cùng, bông hoa trắng ấy trở thành loài hoa tượng trưng cho tình yêu thương và lòng hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ. Điều khiến em nhớ nhất trong câu chuyện là hình ảnh cô bé ngồi bên bông hoa, đôi bàn tay nhỏ bé nâng niu từng cánh hoa với mong muốn giữ mẹ ở lại bên mình. Qua câu chuyện, em hiểu rằng tình cảm gia đình là điều vô cùng quý giá, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và trân trọng cha mẹ khi còn có thể. “Bông hoa cúc trắng” giống như một bông hoa tinh khiết tỏa hương từ tình yêu thương của người con dành cho mẹ. Qua câu chuyện, em càng cảm nhận sâu sắc sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ và hiểu rằng mình cần sống ngoan ngoãn, hiếu thảo, biết trân trọng những giây phút được ở bên gia đình.
|






Danh sách bình luận