Viết bài văn thuật lại một sự việc để lại cho em nhiều ấn tượng trong lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11

- Giới thiệu lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 của trường hoặc lớp em. - Nêu sự việc để lại cho em nhiều ấn tượng nhất trong buổi lễ.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 của trường hoặc lớp em.

- Nêu sự việc để lại cho em nhiều ấn tượng nhất trong buổi lễ.

II. Thân bài

a. Trước khi sự việc diễn ra

- Thời gian, địa điểm tổ chức lễ kỉ niệm.

- Quang cảnh sân trường hoặc lớp học được trang trí như thế nào.

- Thầy cô, học sinh và khách mời tham gia với tâm trạng vui tươi, háo hức.

- Hoàn cảnh dẫn đến sự việc mà em muốn thuật lại.

b. Diễn biến sự việc

- Sự việc diễn ra vào thời điểm nào trong buổi lễ.

- Những người tham gia hoặc nhân vật chính của sự việc.

- Các hoạt động, lời nói, hành động diễn ra theo trình tự: Mở đầu sự việc, diễn biến chính, khoảnh khắc nổi bật, đáng nhớ nhất.

- Miêu tả cảm xúc, thái độ của thầy cô, học sinh và những người có mặt.

c. Kết thúc sự việc

- Sự việc kết thúc như thế nào.

- Phản ứng của mọi người sau khi sự việc diễn ra.

- Không khí của buổi lễ lúc đó.

III. Kết bài

- Nêu cảm xúc của em về sự việc đã chứng kiến.

- Bày tỏ tình cảm đối với thầy cô và ý nghĩa của ngày Nhà giáo Việt Nam.

- Cho biết vì sao sự việc đó để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.

Bài siêu ngắn

Hằng năm, cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, trường em lại rộn ràng tổ chức lễ kỉ niệm để tri ân các thầy cô giáo. Trong buổi lễ trang nghiêm và ấm áp năm vừa qua, sự việc khiến em ấn tượng và xúc động nhất chính là khoảnh khắc cô cựu hiệu trưởng, dù mái tóc đã bạc phơ và bước đi phải có người dìu, bất ngờ xuất hiện trên sân khấu để đón nhận đóa hoa tươi thắm từ tay các thầy cô giáo trẻ.

Sáng hôm ấy, sân trường rực rỡ cờ hoa, rộn rã tiếng cười nói của các thế hệ học trò và thầy cô trong những bộ trang phục đẹp nhất. Giữa lúc buổi lễ đang diễn ra theo kịch bản với các bài phát biểu trang trọng, tiếng loa phát thanh bỗng vang lên lời giới thiệu về một vị khách đặc biệt: Cô Minh, người hiệu trưởng đầu tiên đã dành trọn ba mươi năm thanh xuân để đặt những viên gạch nền móng cho ngôi trường này. Từ phía cánh gà, cô chậm rãi bước ra. Cả sân trường đột ngột im phăng phắc, rồi ngay lập tức bùng nổ trong những tràng pháo tay vang dội kéo dài không ngớt. Toàn thể thầy cô giáo đang ngồi ở hàng ghế đại biểu đồng loạt đứng dậy, ánh mắt ai cũng rưng rưng xúc động. Thầy hiệu trưởng hiện tại vội vã bước lên, trân trọng trao tặng cô bó hoa hồng nhung rực rỡ và nghiêng mình cúi chào người tiền bối kính yêu. Khi cô Minh cầm micro, giọng cô run run nhưng đầy ấm áp gửi lời chúc mừng và dặn dò các thế hệ đồng nghiệp trẻ tiếp tục giữ vững ngọn lửa nghề, em thấy sống mũi mình cay cay. Ánh mắt trìu mến của cô nhìn xuống hàng ngàn học sinh như cái nhìn của một người bà nhân hậu dành cho những đứa cháu ngoan.

Sự việc diễn ra chưa đầy mười phút nhưng đã trở thành khoảnh khắc thiêng liêng nhất, kết nối giữa quá khứ và hiện tại của mái trường thân yêu. Hình ảnh ấy giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống "tôn sư trọng đạo" và lòng biết ơn đối với những người lái đò thầm lặng. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, những người đã và đang cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người cao quý.

Bài tham khảo Mẫu 1

Lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm nay của trường tôi diễn ra vô cùng hoành tráng và rực rỡ. Tuy nhiên, thay vì những tiết mục văn nghệ được dàn dựng công phu, sự việc để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm nhất lại là một tình huống hoàn toàn nằm ngoài kịch bản: cuộc gặp gỡ và món quà bất ngờ của một người anh cựu học sinh từng là học sinh cá biệt dành cho cô giáo chủ nhiệm cũ của mình.

Hôm đó là một ngày thu đầy nắng, sân trường tràn ngập trong sắc hoa và những tà áo dài thướt tha. Khi chương trình mít tinh vừa kết thúc, các lớp giải tán để về phòng học liên hoan riêng, lớp 5A của chúng tôi đang ríu rít chúc mừng cô giáo chủ nhiệm thì có một thanh niên cao lớn, mặc bộ quân phục người chiến sĩ hải quân bước vào. Gương mặt anh sạm đen vì nắng gió nhưng ánh mắt lại ngập ngừng, đầy xúc động. Cô giáo tôi quay lại nhìn, bất chợt sững người rồi gọi lớn: "Hùng đấy phải không em?".

Hóa ra, đó là anh Hùng, học trò cũ khóa trước của cô. Ngày còn học ở trường, anh nổi tiếng là một học sinh bướng bỉnh, ngỗ nghịch, thường xuyên đi học muộn và làm cô phải lo lắng, buồn lòng rất nhiều. Vậy mà hôm nay, anh đứng đây, trang nghiêm trong bộ quân phục và bối rối rút từ trong ba lô ra một món quà vô cùng đặc biệt. Đó không phải là hoa hồng hay quà tặng đắt tiền, mà là một chiếc vỏ ốc biển rất lớn, trên mặt vỏ ốc có khắc dòng chữ nắn nót: "Kính tặng cô – Người đã cứu rỗi cuộc đời em". Anh Hùng bước đến, quỳ một chân xuống trước mặt cô như một lời tạ lỗi chân thành, hai tay dâng chiếc vỏ ốc lên. Anh nghẹn ngào nói: "Nếu năm xưa cô không kiên nhẫn giữ em lại lớp, không đến tận nhà bảo lãnh cho em khi em phạm lỗi, thì hôm nay đã không có một người lính đảo đứng vững vàng nơi đầu sóng ngọn gió. Em ơn cô suốt đời".

Cô giáo tôi không kìm được nước mắt, cô đỡ anh đứng dậy, ôm lấy bờ vai vạm vỡ của người học trò cũ. Giọt nước mắt hạnh phúc của cô rơi xuống vai áo anh, hòa cùng nụ cười rạng rỡ của cả lớp chúng tôi. Cả khán phòng nhỏ như lặng đi, ai nấy đều xúc động trước tình cảm thầy trò thiêng liêng và cao đẹp.

Sự việc diễn ra tại phòng học hôm ấy đã trở thành bài học giáo dục sâu sắc nhất đối với tôi về giá trị của nghề giáo. Tôi hiểu rằng, tình yêu thương và sự kiên nhẫn của thầy cô có sức mạnh cảm hóa lớn lao, có thể thay đổi số phận của một con người. Hình ảnh chiếc vỏ ốc biển và giọt nước mắt của cô giáo sẽ mãi là kỉ niệm đẹp đẽ, nhắc nhở tôi luôn biết ơn và trân trọng những người thầy, người cô đang ngày đêm thầm lặng hy sinh vì học trò.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi mùa 20-11 đi qua đều để lại những dư âm ngọt ngào, nhưng lễ kỉ niệm năm nay tại trường trung học của tôi có một sự việc đặc biệt đã lấy đi nước mắt của hàng ngàn khán giả ngồi dưới sân trường. Đó là tiết mục văn nghệ chào mừng của các bạn học sinh đến từ ngôi trường nuôi dạy trẻ khiếm thính kết nghĩa, một sự việc đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về cách con người bày tỏ lòng biết ơn.

Buổi lễ được tổ chức tại sân trung tâm, xung quanh treo đầy những bức tranh do học sinh tự vẽ để tặng thầy cô. Giữa chương trình, khi ban tổ chức giới thiệu tiết mục biểu diễn mang tên "Lòng biết ơn", sân khấu không có tiếng đàn, tiếng trống rộn ràng như những lớp trước. Một nhóm khoảng mười bạn học sinh bước ra, các bạn ăn mặc giản dị nhưng nụ cười vô cùng thánh thiện. Khi nhạc nền dịu nhẹ không lời vang lên, các bạn bắt đầu chuyển động.

Sự việc ấn tượng bắt đầu khi chúng tôi nhận ra các bạn không hát bằng miệng, mà hát bằng đôi tay và hình thể thông qua ngôn ngữ ký hiệu. Đôi bàn tay của các bạn uyển chuyển đưa lên, hạ xuống, đan vào nhau một cách nhịp nhàng để diễn tả những ca từ về thầy cô, về mái trường. Dù không phát ra một âm thanh nào, nhưng ánh mắt tràn đầy sự kính trọng, gương mặt rạng ngời niềm tin của các bạn đã truyền đi một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Đỉnh điểm của sự việc là ở đoạn điệp khúc, tất cả các bạn cùng đồng loạt đặt bàn tay lên ngực trái, hướng về phía hàng ghế giáo viên và cúi đầu thật sâu. Lúc này, cả sân trường hoàn toàn im lặng, không một tiếng động nhỏ. Tôi quay sang nhìn các thầy cô giáo, ai nấy đều đang lấy khăn tay lau nước mắt. Một sự xúc động nghẹn ngào lan tỏa khắp không gian, chạm đến tận cùng trái tim của mỗi người có mặt.

Khi tiết mục kết thúc, cả sân trường như bùng nổ trong những tràng pháo tay kéo dài rộn rã. Nhiều học sinh đã đứng dậy, reo hò để cổ vũ cho nghị lực và tình cảm của các bạn.

Sự việc ấy đã kết thúc nhưng đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn tôi. Nó giúp tôi nhận ra rằng, lòng biết ơn thầy cô không cần phải được thể hiện bằng những lời ca mỹ miều hay những món quà xa xỉ, mà nó xuất phát từ chính sự chân thành trong trái tim. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt, sống có ích hơn để xứng đáng với sự hy sinh của thầy cô và sự may mắn mà cuộc đời đã ban tặng cho mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những sự cố bất ngờ xảy ra trong các ngày lễ lớn thường khiến người ta lo lắng, nhưng tại lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam của trường tôi vừa qua, một sự cố kỹ thuật đã biến thành khoảnh khắc lung linh và ấn tượng nhất của buổi lễ. Đó chính là sự việc toàn trường cùng nhau thắp sáng sân khấu bằng đèn đèn flash điện thoại khi hệ thống âm thanh, ánh sáng đột ngột bị ngắt.

Sáng hôm đó, buổi lễ đang diễn ra rất suôn sẻ trong không khí vui tươi. Đến tiết mục đơn ca của cô giáo trẻ dạy môn Âm nhạc - tiết mục được mong chờ nhất, cô vừa bước ra sân khấu và cất lời ca đầu tiên thì bỗng nhiên toàn bộ hệ thống điện của trường bị sập. Chiếc micro tắt lịm, loa câm bặt và sân khấu chìm vào bóng tối do hành lang có mái che chắn sáng. Không gian trở nên xôn xao, một vài tiếng xì xào lo lắng vang lên, cô giáo trên sân khấu lộ rõ vẻ bối rối, ngượng ngùng.

Ngay trong khoảnh khắc lúng túng ấy, bác bảo vệ trường đã nhanh trí chạy ra bật máy phát điện dự phòng nhưng phải mất vài phút. Không để cô giáo phải cô đơn trên sân khấu, anh bí thư Đoàn trường đã đứng dậy, bật đèn flash của điện thoại lên và giơ cao. Hiểu ý anh, lập tức, hàng trăm, rồi hàng ngàn học sinh ngồi dưới sân trường đồng loạt lôi điện thoại hoặc những chiếc đèn pin nhỏ mang theo ra, bật sáng và giơ cao qua đầu. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, cả sân trường biến thành một biển sao lung linh, huyền ảo rực rỡ. Không chỉ vậy, một bạn học sinh đứng đầu hàng đã bắt nhịp, và thế là toàn thể học sinh cùng hòa giọng, hát vang bài hát "Bụi phấn" để đệm nhạc cho cô. Cô giáo trên sân khấu xúc động đến rơi nước mắt, cô lấy lại sự tự tin, không cần micro, cô dùng giọng hát mộc mạc, cao vút của mình hòa cùng dàn đồng ca vĩ đại của học trò.

Sự cố mất điện bất ngờ đã vô tình tạo nên một không gian nghệ thuật thiêng liêng, nơi khoảng cách giữa cô và trò hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tình yêu thương hòa quyện vào nhau. Tràng pháo tay khi ánh đèn bật sáng trở lại là tràng pháo tay lớn nhất mà tôi từng được nghe.

Đối với tôi, sự việc ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho tinh thần đoàn kết và tình cảm gắn bó sâu sắc dưới mái trường thân yêu. Nó để lại ấn tượng sâu sắc vì nó chứng minh rằng, dù có bất kỳ khó khăn hay sự cố nào xảy ra, chỉ cần thầy trò cùng chung lòng, chúng ta đều có thể biến nó thành một kỷ niệm thăng hoa, đẹp đẽ.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nhà văn vĩ đại người Nga William Arthur Ward từng đưa ra một định nghĩa kinh điển về các cấp độ của người thầy: "Người thầy tồi truyền đạt đức tin. Người thầy trung bình giải thích. Người thầy giỏi minh họa. Người thầy vĩ đại truyền cảm hứng." Đúng như vậy, nghề dạy học không chỉ đơn thuần là việc nhồi nhét kiến thức vào đầu học trò, mà là nghệ thuật đánh thức những tiềm năng, khơi dậy ngọn lửa đam mê và truyền cảm hứng sống cao đẹp cho các thế hệ tương lai. Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, em đã được gặp gỡ nhiều người thầy vĩ đại như thế. Và trong lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 vừa qua của trường em, một sự việc diễn ra trên sân khấu đã minh chứng hoàn hảo cho lời danh ngôn ấy, để lại trong tâm hồn em một niềm xúc động và ấn tượng sâu sắc không bao giờ phai mờ.

Mạch chuyện đưa người đọc đến với buổi sáng ngày 20-11 rực rỡ cờ hoa và thắm đượm nghĩa tình. Sau những phần nghi lễ trang trọng, sự việc ấn tượng bắt đầu khi nhà trường tổ chức phần giao lưu giữa học sinh và thầy thầy giáo chủ nhiệm lớp 5B – thầy Thanh, một người thầy đã tình nguyện cắm bản, dạy học ở vùng cao mười năm trước khi chuyển về xuôi. Điểm nhấn của sự việc là sự xuất hiện bất ngờ của một đoàn khách đặc biệt từ Sơn La xa xôi: đó là những học trò cũ của thầy, nay đã trưởng thành, có người là bác sĩ, có người là kỹ sư. Họ vượt hàng trăm cây số về đây, mang theo chiếc áo thổ cẩm tự thêu và những ống cơm lam mộc mạc để tặng thầy. Nhìn những người trưởng thành khóc nức nở như những đứa trẻ khi ôm lấy người thầy giáo gầy gò của mình, nhìn thầy Thanh mỉm cười với những giọt nước mắt lăn dài trên má, cả sân trường đã lặng đi vì xúc động, thấu hiểu thế nào là quả ngọt của sự nghiệp trồng người.

Từ sự việc giao lưu đầy xúc động và nhân văn của ngày lễ năm ấy, em muốn gửi đến tất cả các bạn học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường một lời kêu gọi chân thành. Thầy cô đã dành cả cuộc đời, thanh xuân và tâm huyết để truyền cảm hứng, chắp cánh ước mơ cho chúng ta; vì vậy, đừng đợi đến ngày 20-11 mới thể hiện lòng biết ơn. Hãy biến mỗi ngày đến trường thành một ngày tri ân bằng những hành động thiết thực nhất: một thái độ lễ phép khi chào hỏi, một sự tập trung lắng nghe trong giờ học, hay một sự nỗ lực vượt qua khó khăn để đạt điểm số tốt. Hãy cùng nhau học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật nghiêm túc để mỗi học trò chúng ta đều trở thành một niềm tự hào, một đóa hoa ngát hương kính dâng lên những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có bao giờ bạn đứng giữa một sân trường rực rỡ cờ hoa vào ngày 20-11, nghe những lời ca tụng ngọt ngào dành cho nghề giáo và tự hỏi: "Điều gì mới thực sự là phần thưởng cao quý nhất đối với một người thầy?". Phải chăng đó là những bó hoa hồng nhung kiêu sa, những tấm bằng khen rực rỡ sắc phong, hay đơn giản chỉ là sự trưởng thành và tấm lòng thủy chung của những thế hệ học trò cũ quay trở về? Con người thường mải mê tìm kiếm những giá trị lớn lao mà quên mất rằng, hạnh phúc của nghề dạy học đôi khi được kết tinh từ những khoảnh khắc vô cùng bình dị, nhỏ bé. Lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam vừa qua tại ngôi trường thân yêu của em đã cho em một câu trả lời hoàn mỹ thông qua một sự việc đầy bất ngờ và cảm động. Đó là câu chuyện về một buổi lễ tri ân không có trong kịch bản, nơi tình cảm chân thành đã chạm đến sợi dây sâu thẳm nhất trong tâm hồn của thầy và trò.

Câu chuyện triển khai rất lôi cuốn từ quang cảnh trang hoàng rực rỡ của sân trường cho đến diễn biến của sự việc ấn tượng diễn ra ở cuối buổi lễ. Khi thầy hiệu trưởng vừa tuyên bố bế mạc chương trình, từ cuối sân trường, một nhóm cựu học sinh tóc đã điểm bạc, có người đã ngoài năm mươi tuổi, lặng lẽ xếp thành hàng ngang bước lên sân khấu. Họ là những học sinh khóa đầu tiên của trường từ bốn mươi năm trước, quay trở về để tìm lại người thầy chủ nhiệm năm xưa – nay là một ông lão chống gậy ngồi ở hàng ghế danh dự. Khoảnh khắc những mái đầu bạc cúi rạp người chào người thầy giáo già, ôm lấy đôi bàn tay run rẩy của thầy và cùng nhau cất vang bài hát truyền thống của trường đã tạo nên một cảnh tượng vô cùng tráng lệ và cảm động, khiến toàn thể học sinh và giáo viên trẻ có mặt đều đứng dậy, vỗ tay trong dòng nước mắt nghẹn ngào.

Sự việc xúc động của các cựu học sinh năm xưa giống như một tấm gương soi chiếu, giúp chúng em nhìn thấy tương lai của chính mình và hiểu được giá trị vĩnh cửu của đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Kỉ niệm về cuộc gặp gỡ lịch sử giữa hai thế hệ tóc bạc ngày hôm ấy sẽ luôn là một ngọn hải đăng định hướng cho hành động và nhân cách của em trên con đường trưởng thành. Tình cảm của thầy cô dành cho học trò giống như những giọt mưa xuân thầm lặng, thấm sâu vào lòng đất để nuôi dưỡng cho những mầm non vươn mình thành đại ngàn xanh tốt; và em nguyện sẽ luôn giữ gìn ngọn lửa biết ơn ấy trong tim, cố gắng học tập thật tốt để trở thành một con người có ích, làm rạng danh cho mái trường và thầy cô kính yêu.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close