Viết bài văn Kể chuyện về một người có khả năng hoặc có sức khỏe đặc biệt mà em biết

1. Mở bài - Giới thiệu người mà em muốn kể. - Nêu khả năng hoặc sức khỏe đặc biệt của người đó.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu người mà em muốn kể.

- Nêu khả năng hoặc sức khỏe đặc biệt của người đó.

2. Thân bài

a. Giới thiệu về nhân vật

- Người đó là ai? Em biết người đó trong hoàn cảnh nào?

- Người đó có đặc điểm gì nổi bật về ngoại hình hoặc tính cách?

b. Kể lại câu chuyện

- Câu chuyện diễn ra khi nào, ở đâu?

- Người đó đã thể hiện khả năng hoặc sức khỏe đặc biệt như thế nào?

- Mọi người xung quanh có phản ứng ra sao trước việc làm hoặc tài năng của người đó?

- Kết quả của sự việc như thế nào?

c. Cảm nghĩ của em

- Em có cảm xúc gì khi chứng kiến hoặc nghe kể về câu chuyện?

- Em học được điều gì từ người đó?

3. Kết bài

- Nêu cảm nghĩ của em về người có khả năng hoặc sức khỏe đặc biệt.

- Rút ra bài học hoặc điều em muốn noi theo từ câu chuyện.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong làng em, ai cũng biết đến chú Hùng, một người nông dân chất phác nhưng lại sở hữu một sức khỏe phi thường. Chú có thể một mình nhấc bổng những vật nặng mà hai ba người thanh niên trai tráng khác phải hò dô mới di chuyển được.

Chú Hùng năm nay ngoài ba mươi tuổi, dáng người đậm, săn chắc với những bắp tay cuồn cuộn như những thớ gỗ lim. Em biết chú từ nhỏ vì chú là hàng xóm sát vách nhà em. Câu chuyện đáng nhớ nhất xảy ra vào mùa gặt năm ngoái, khi một chiếc xe chở lúa bị sụt bánh xuống rãnh nước sâu bên đường, loay hoay mãi không lên được. Chú Hùng đi qua liền ghé vai, dùng hết sức bình sinh nâng bổng một góc đuôi xe lên để bác tài nhấn ga vọt lên bờ. Chứng kiến cảnh đó, cả cánh đồng ai nấy đều trầm trồ, thán phục vang dội. Nhờ có sức khỏe đặc biệt của chú mà xe lúa kịp về kho trước cơn mưa giông. Khi đứng xem chú giúp mọi người, em vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ vô cùng.

Sức khỏe phi thường của chú Hùng không chỉ là một món quà tự nhiên mà còn là chỗ dựa tin cậy cho bà con lối xóm. Nhìn chú, em tự nhủ phải chăm chỉ tập thể dục mỗi ngày để cơ thể luôn khỏe mạnh và có ích.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Lớp 4A của chúng em có một "kỷ lục gia" đặc biệt, đó là bạn Minh Triết. Bạn sở hữu một trí nhớ siêu phàm, có thể ghi nhớ chính xác các dãy số dài hoặc các bài thơ phức tạp chỉ sau một lần đọc.

Minh Triết là một cậu bạn có dáng người nhỏ nhắn, cặp kính cận lúc nào cũng trễ xuống mũi nhưng ánh mắt lại vô cùng nhanh nhẹn, tinh anh. Trong giờ sinh hoạt lớp tuần trước, cô giáo đã tổ chức một trò chơi thử thách trí nhớ khi ghi lên bảng một dãy gồm ba mươi chữ số ngẫu nhiên. Trong lúc cả lớp còn đang hoang mang, Triết chỉ nhìn bảng chăm chú trong vòng hai mươi giây rồi quay lưng lại, đọc vanh vách không sai một chữ số nào. Tiếng vỗ tay của cô giáo và các bạn vang lên không ngớt, ai cũng ngỡ ngàng trước bộ óc như một chiếc máy tính của cậu. Bản thân em cảm thấy vô cùng khâm phục tài năng này của Triết. Cậu ấy đã chia sẻ rằng có được khả năng này là nhờ phương pháp chụp ảnh bằng mắt và sự tập trung cao độ khi học.

Khả năng ghi nhớ của Minh Triết là tấm gương sáng cho em về tinh thần học tập. Em hiểu rằng, dù có năng khiếu hay không, sự tập trung và rèn luyện trí não luôn là chìa khóa để mở ra tri thức.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong chuyến đi tham quan làng nghề Bát Tràng cùng gia đình, em đã được gặp nghệ nhân Quốc. Bác là một người có khả năng đặc biệt trong việc tạo hình gốm bằng tay với độ chính xác đến từng milimét mà không cần bất kỳ khuôn mẫu nào.

Bác Quốc có mái tóc đã chớm sợi bạc, đôi bàn tay to, thô ráp nhưng lại vô cùng mềm mại khi chạm vào đất sét. Giữa xưởng gốm rộn ràng, bác ngồi bên bàn xoay, đặt một khối đất vô hình dạng lên đó. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, dưới những ngón tay chuyển động nhịp nhàng của bác, khối đất thô kệch đã biến thành một chiếc bình hoa thanh thoát, mềm mại với các đường cong hoàn hảo. Khách tham quan xung quanh đều ồ lên kinh ngạc, có người còn camera quay lại vì không thể tin vào mắt mình. Chiếc bình hoàn thành đẹp đẽ như một tác phẩm nghệ thuật đích thực. Được chứng kiến tận mắt, em thấy vô cùng tự hào về tài hoa của những người nghệ nhân Việt Nam.

Đôi bàn tay kỳ diệu của bác Quốc đã truyền cho em niềm cảm hứng mạnh mẽ về sự kiên trì. Khả năng đặc biệt ấy chính là quả ngọt của mấy mươi năm lao động miệt mài mà em cần noi theo.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong chuyến đi thực tế cùng bố lên vùng cao Hà Giang, em đã có cơ hội gặp gỡ bác Sùng Mí Phìn. Bác là một người đàn ông có sức khỏe vô cùng đặc biệt, nổi tiếng khắp vùng với biệt danh "đôi chân đồng, bờ vai sắt".

Bác Phìn là người dân tộc Mông, năm nay khoảng bốn mươi tuổi. Dáng người bác không quá cao lớn nhưng bờ vai rộng, ngực nở nang và đôi bắp chân săn chắc như hai gốc cây rừng. Làn da bác đỏ sạm vì sương gió miền biên thùy. Hôm đó, trên đoạn đường dốc thẳng đứng dẫn lên bản, em chứng kiến bác Phìn gánh một bó củi khổng lồ, ước chừng phải nặng bằng cả cơ thể em và bố cộng lại. Đường đi gập ghềnh, dốc cao trơn trượt khiến người đi tay không như bố con em còn phải thở dốc, vậy mà bác Phìn vẫn bước đi thoăn thoắt. Đôi chân bác bấm chặt vào đá tai mèo, nhịp thở đều đặn như đang đi dạo. Mấy người khách du lịch đi cùng đoàn với em đều dừng lại, mắt tròn mắt dẹt nhìn bác đầy kinh ngạc. Có người còn chạy đến xin đỡ thử một đầu đòn gánh nhưng liền phải bỏ cuộc vì quá nặng. Bác Phìn chỉ cười hiền hậu, bước tiếp và đưa bó củi về nhà an toàn trước khi trời sập tối. Chứng kiến cảnh tượng ấy, em cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng và khâm phục sức chịu đựng, dẻo dai của những con người vùng cao.

Sức khỏe đặc biệt của bác Sùng Mí Phìn khiến em vô cùng ấn tượng. Câu chuyện của bác nhắc nhở em về ý chí vượt qua gian khó và sự thích nghi tuyệt vời của con người với thiên nhiên, giúp em có thêm động lực để rèn luyện thể chất hằng ngày.

Bài tham khảo Mẫu 2

Hoàng Anh là người bạn thân nhất từ thuở nhỏ của em. Cậu ấy có một khả năng đặc biệt mà cả xóm ai cũng công nhận, đó chính là đôi tai cực kỳ thính nhạy, có thể phân biệt được những âm thanh rất nhỏ từ khoảng cách xa.

Hoàng Anh có khuôn mặt lém lỉnh, đôi mắt sáng và đặc biệt là đôi tai hơi vểnh ra phía trước. Khả năng này của cậu được bộc lộ rõ nhất trong một buổi chiều hai đứa cùng chơi trốn tìm ở mảnh vườn sau nhà. Khi em đang trốn kỹ sau lùm cây, giữ im lặng tuyệt đối, thì bỗng nhiên Hoàng Anh đứng giữa sân nói to: "Có tiếng mèo con kêu cứu ở phía bờ ao!". Lúc đó, em và mấy bạn khác chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió thổi xào xạc. Bán tín bán nghi, cả bọn chạy theo Hoàng Anh ra phía bờ ao hoang cuối xóm. Quả thực, dưới một chiếc hố sụt nhỏ bị che phủ bởi cỏ dại, một chú mèo con đang bị mắc kẹt, tiếng kêu đã yếu ớt đến mức phải áp sát tai mới nghe thấy. Nhờ đôi tai thính của Hoàng Anh mà chú mèo đã được giải cứu kịp thời. Lúc đó, tất cả tụi em đều nhìn Hoàng Anh như một người hùng có siêu năng lực. Em vô cùng tự hào vì có một người bạn đặc biệt và giàu lòng nhân ái như vậy.

Khả năng thính giác đặc biệt của Hoàng Anh thật sự rất diệu kỳ và hữu ích. Từ câu chuyện của bạn, em hiểu rằng mỗi bộ phận trên cơ thể chúng ta nếu được bảo vệ và sử dụng vào việc tốt thì đều có thể mang lại những điều ý nghĩa cho cuộc sống. 

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi lần về quê nội ở vùng biển miền Trung, em lại được nghe mọi người kể về bác Ba Kình. Bác là một ngư dân lão luyện có khả năng nín thở dưới nước lâu một cách kinh ngạc, một biệt tài mà không phải ai cũng làm được.

Bác Ba Kình có vóc dáng cao lớn, nước da đen bóng vì mặn mòi vị biển và một khuôn ngực nở nang, vững chãi. Bác đã gắn bó với nghề biển hơn nửa cuộc đời. Khả năng đặc biệt của bác được thể hiện rõ nhất trong một lần rạn thuyền của một nhà trong xã bị vướng vào lưới bủa sâu dưới đáy biển. Khi những thanh niên khác lặn xuống vài chục giây đã phải ngoi lên thở, bác Ba Kình bình thản lặn xuống mà không cần bình dưỡng khí. Thời gian trôi qua một phút, rồi hai phút, mặt biển vẫn im lìm khiến mọi người trên bờ bắt đầu lo lắng, bồn chồn. Nhưng đến phút thứ ba, bác bỗng ngoi lên, tay giơ cao chiếc lưới đã được gỡ rối kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Cả bến tàu vỡ òa trong tiếng reo hò, cổ vũ náo nhiệt. Nhờ tài nín thở lâu của bác mà công việc của ngư dân không bị gián đoạn. Ngồi trên mạn thuyền chứng kiến khoảnh khắc ấy, lòng em tràn ngập sự kính trọng và ngưỡng mộ dành cho bác.

Khả năng lặn sâu và nín thở phi thường của bác Ba Kình là kết quả của sự rèn luyện bền bỉ với sóng gió đại dương. Bác chính là hình mẫu về sự kiên cường của người lao động mà em luôn muốn noi theo để vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Hôm qua, em đã được mẹ dẫn đi xem một triển lãm tranh chữ thập rất đặc biệt. Tại đây, em đã được gặp chị Hoa, một người con gái tuy kém may mắn khi mất đi đôi tay nhưng lại có khả năng dùng đôi chân để thêu nên những bức tranh tuyệt đẹp.

Chị Hoa năm nay khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ nhắn nhưng khuôn mặt luôn rạng ngời nụ cười lạc quan. Đôi tay chị bị co quắp từ nhỏ do di chứng bệnh tật, nhưng đôi chân của chị lại linh hoạt đến khó tin. Ngay tại buổi triển lãm, chị ngồi trên một chiếc ghế thấp, dùng các ngón chân phải để kẹp kim, ngón chân trái giữ tấm vải lụa. Từng đường kim mũi chỉ được chị thực hiện một cách thoăn thoắt, nhịp nhàng và chính xác đến ngỡ ngàng. Khách tham quan vây quanh chị rất đông, ai nấy đều nín thở theo dõi, có những bác lớn tuổi đã rơm rớm nước mắt vì xúc động và khâm phục. Chỉ sau một tiếng đồng hồ, một cánh hoa hồng đỏ thắm đã hiện lên sinh động trên nền vải. Kết quả là bức tranh của chị được đấu giá với số tiền rất cao để quyên góp cho quỹ từ thiện. Đứng xem chị thêu, em thấy tim mình nghẹn lại vì khâm phục ý chí sắt đá của một con người không bao giờ đầu hàng số phận.

Khả năng thêu tranh bằng chân kỳ diệu của chị Hoa đã để lại cho em một bài học sâu sắc. Chị đã chứng minh cho em thấy rằng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu chúng ta có đủ quyết tâm và nghị lực sống.

Bài tham khảo Mẫu 5

Thầy giáo chủ nhiệm lớp ba của em, thầy Trung, là một người có khả năng rất đặc biệt. Thầy có thể viết chữ đẹp như in bằng cả hai tay cùng một lúc với hai nội dung hoàn toàn khác nhau.

Thầy Trung là một người thầy hiền hậu, có dáng người thư sinh và đôi mắt ấm áp sau vầng kính. Khả năng viết bằng hai tay của thầy đã khiến chúng em ngạc nhiên ngay trong tiết học đầu tiên. Hôm đó, khi giảng bài tập đọc, thầy đứng trước bảng, tay phải thầy cầm phấn viết tiêu đề bài học, cùng lúc đó tay trái thầy viết các từ khó cần lưu ý ở góc bảng bên kia. Hai dòng chữ hiện ra đều tăm tắp, nét thanh nét đậm mềm mại như những dải lụa. Cả lớp em lúc đó đồng loạt ồ lên một tiếng rõ to, nhiều bạn còn đứng hẳn dậy để nhìn cho rõ vì quá đỗi ngạc nhiên. Nhờ khả năng này của thầy mà bảng viết luôn được trình bày khoa học, nhanh chóng, giúp chúng em tiếp thu bài học dễ dàng hơn. Mỗi lần nhìn thầy viết bảng, em lại cảm thấy vô cùng thích thú và coi thầy như một vị "ảo thuật gia" của lớp học.

Biệt tài viết chữ bằng hai tay của thầy Trung không chỉ khiến em ngưỡng mộ mà còn là động lực để em cố gắng rèn luyện đôi bàn tay của mình. Em sẽ học tập tinh thần kiên trì rèn luyện của thầy để ngày càng tiến bộ hơn.

Bài tham khảo Mẫu 6

Bác Sơn là bảo vệ của trường tiểu học nơi em đang theo học. Bác có một khả năng đặc biệt là thị lực cực kỳ tốt, có thể nhìn rõ những chi tiết nhỏ ở khoảng cách rất xa mà người bình thường không thể thấy được.

Bác Sơn đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người cao gầy nhưng tác phong lúc nào cũng nhanh nhẹn, tinh anh. Đôi mắt bác sâu, lúc nào cũng nhìn xung quanh với vẻ nghiêm nghị nhưng đầy tình thương. Câu chuyện diễn ra vào buổi ra chơi tuần trước, khi chúng em đang đá cầu ở cuối sân trường, cách cổng bảo vệ một khoảng rất xa. Bỗng nhiên bác Sơn thổi còi vang lên rồi chạy vội về phía gốc cây xà cừ lớn. Hóa ra, bác phát hiện một chú chim non bị rơi từ trên tổ cao xuống và đang bị mắc kẹt vào các kẽ rễ cây, trong khi tụi em chơi ngay cạnh đó mà không hề hay biết. Cả đám học trò tụm lại xem bác giải cứu chú chim nhỏ, ai cũng trầm trồ khen ngợi đôi mắt "ống nhòm" của bác. Nhờ có thị lực đặc biệt ấy của bác Sơn mà an ninh trường em luôn được đảm bảo, những nguy hiểm nhỏ nhất cũng được bác phát hiện và xử lý kịp thời. Em cảm thấy rất an tâm và yêu mến bác bảo vệ của trường mình.

Khả năng nhìn xa đặc biệt của bác Sơn đã giúp ích rất nhiều cho việc bảo vệ sự an toàn của chúng em dưới mái trường. Em tự hứa sẽ học tập tinh thần trách nhiệm cao và sự quan tâm chu đáo của bác đối với mọi người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 7

Anh trai họ của em, anh Duy, hiện đang là sinh viên trường Đại học Lâm nghiệp. Anh sở hữu một tài năng thiên bẩm rất đặc biệt, đó là khả năng giả giọng của hàng chục loài chim và thú rừng giống đến mức tuyệt đối.

Anh Duy có dáng người cao, nước da ngăm đen và nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. Anh rất yêu thiên nhiên và thường xuyên đi tìm hiểu về thế giới động vật. Trong một chuyến về quê ăn Tết, anh Duy đã rủ em ra khu vườn sau nhà chơi. Anh khum hai bàn tay lại trước miệng rồi phát ra những tiếng kêu lảnh lót, lúc trầm lúc bổng. Ban đầu là tiếng chim họa mi hót líu lo, sau đó là tiếng chèo bẻo lách chách, và cuối cùng là tiếng gáy trầm ấm của chim cu gáy. Thật kỳ diệu, chỉ vài phút sau, từ các lùm cây xung quanh, mấy chú chim thật cũng cất tiếng hót đáp lại và bay sà xuống những cành cây gần đó như để tìm kiếm bạn. Em đứng bên cạnh mà mắt chữ O mồm chữ A, vừa thích thú vừa ngạc nhiên tột độ. Khả năng đặc biệt của anh không chỉ đem lại niềm vui cho mọi người mà còn giúp anh rất nhiều trong việc nghiên cứu tập tính của các loài chim.

Tài năng giả giọng muông thú của anh Duy là một khả năng đặc biệt và rất thú vị. Câu chuyện của anh đã khơi dậy trong em tình yêu thương động vật và mong muốn tìm hiểu sâu hơn về thế giới tự nhiên rộng lớn xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 8

Bác Long là bếp trưởng của một nhà hàng nổi tiếng gần nhà em. Bác có một khả năng đặc biệt liên quan đến khứu giác, đó là chỉ cần ngửi mùi hương bay ra từ món ăn là có thể biết chính xác món đó thiếu gia vị gì.

Bác Long có vóc dáng mập mạp, khuôn mặt phúc hậu và luôn đeo một chiếc tạp dề trắng tinh. Bác rất nghiêm túc và tỉ mỉ trong công việc nấu ăn. Có lần, mẹ em sang nhờ bác nếm thử nồi nước dùng cho món phở bò chuẩn bị cho tiệc gia đình vì nếm mãi vẫn thấy chưa vừa vị. Bác Long không cần dùng thìa múc nếm, bác chỉ cần đứng cạnh nồi, hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười bảo: "Nồi này bị thiếu một chút đại hồi nướng và vài hạt muối". Mẹ em bán tín bán nghi làm theo lời bác, thêm gia vị vào rồi đun lại. Thật kỳ lạ, mùi thơm của nồi nước dùng lập tức dậy lên ngào ngạt, vị ngọt thanh đậm đà đúng điệu. Mẹ em và em lúc đó đều vô cùng thán phục cái mũi "phù thủy" của bác. Khả năng đặc biệt này giúp bác luôn tạo ra những món ăn hoàn hảo và nhận được sự yêu mến của tất cả thực khách.

Khả năng khứu giác siêu phàm của bác Long khiến em hiểu rằng mỗi giác quan của con người đều ẩn chứa những năng lực kỳ diệu. Em rút ra bài học cho mình là cần phải tận tâm và dành trọn tình yêu cho công việc thì mới có thể đạt được đỉnh cao như bác.

Bài tham khảo Mẫu 9

Người ta thường xem dự báo thời tiết qua tivi, điện thoại hay các ứng dụng thông minh hiện đại. Thế nhưng, ở xóm nhỏ của em, mọi người lại có một "đài khí tượng" vô cùng đặc biệt và chính xác, đó chính là bác tâm - một người cựu chiến binh già với khả năng dự đoán nắng mưa qua những vết thương thời chiến.

Bác Tâm năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, bước đi hơi khập khiễng do một mảnh đạn còn găm lại ở đầu gối từ những năm tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Bác có tính cách nghiêm túc nhưng rất thương yêu con cháu. Khả năng đặc biệt của bác thường thể hiện trước khi thời tiết có sự thay đổi lớn. Có một chiều hè trời đang nắng chang chang, mây xanh ngắt, bác Tâm bỗng đi từng nhà trong ngõ nhắc nhở bà con: "Chuẩn bị dọn quần áo, thóc lúa vào đi, tối nay sẽ có giông bão lớn đấy!". Mọi người nhìn trời nửa tin nửa ngờ, nhưng vì kính trọng bác nên đều làm theo. Quả nhiên, đến chập tối, mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến, sấm chớp đùng đoài và một trận mưa hạ đổ xuống trắng trời. Bác giải thích rằng, mỗi khi áp suất không khí thay đổi trước cơn bão, vết thương cũ ở chân bác lại đau nhức nhối một cách đặc biệt. Sự việc đó diễn ra nhiều lần khiến ai nấy trong làng đều vô cùng khâm phục và biết ơn bác. Nhìn bác kiên cường chống chọi với cơn đau để giúp đỡ xóm làng, lòng em dâng lên một cảm xúc kính trọng nghẹn ngào.

Bức tranh về người cựu chiến binh già dầm sương dãi nắng với những vết sẹo chiến tranh luôn khắc sâu trong tâm trí em. Khả năng đặc biệt ấy của bác tuy đi kèm với nỗi đau thể xác, nhưng nó lại tỏa sáng vẻ đẹp của một người lính luôn hết lòng vì nhân dân, nhắc nhở em phải biết sống cống hiến và biết ơn thế hệ đi trước.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nghệ thuật gấp giấy Origami của Nhật Bản luôn đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và một tư duy hình học không gian tốt. Nhiều người phải mất hàng giờ để hoàn thành một tác phẩm phức tạp, thế nhưng đối với em trai em, bé Đức, việc biến những tờ giấy vô hồn thành những con vật sống động chỉ diễn ra trong vòng vài chục giây ngắn ngủi nhờ đôi bàn tay có tốc độ kỳ diệu.

Bé Đức năm nay mới tám tuổi, đang học lớp hai. Bé có đôi bàn tay nhỏ nhắn với các ngón tay thon dài, luôn thoăn thoắt nghịch ngợm. Khả năng đặc biệt của Đức được bộc lộ trong ngày hội văn hóa ở trường tiểu học. Tại gian hàng trò chơi dân gian, Đức đã thách đấu với các anh chị lớp năm về tốc độ gấp một con rồng giấy năm sừng phức tạp. Khi tiếng còi bắt đầu vang lên, đôi tay của Đức chuyển động nhanh đến mức người xem chỉ thấy các ngón tay đan xen vào nhau như một con thoi đưa. Những nếp gấp được thực hiện dứt khoát, chuẩn xác mà không cần nhìn vào sách hướng dẫn. Chưa đầy một phút, trong khi các đối thủ mới làm xong phần thân cơ bản, Đức đã đặt lên bàn một chú rồng giấy tinh xảo, oai vệ. Cả thầy cô và các bạn đứng xem đều đồng loạt ồ lên kinh ngạc, có anh lớp lớn còn vỗ vai khen ngợi Đức là "thần đồng gấp giấy". Tác phẩm của em sau đó được trưng bày ở phòng truyền thống của trường. Chứng kiến tài năng của em trai, em cảm thấy vô cùng hãnh diện và vui sướng.

Đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt của bé Đức như một nét vẽ diệu kỳ làm đẹp thêm cho cuộc sống xung quanh. Câu chuyện của em đã dạy cho em bài học về việc trân trọng và nuôi dưỡng những đam mê nhỏ bé, vì chính sự say mê sẽ tạo nên những khả năng đặc biệt cho mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những con người sinh ra đã bị số phận lấy đi đôi mắt, khiến cuộc sống của họ chìm trong bóng tối dày đặc. Thế nhưng, bằng một nghị lực phi thường, họ đã phát triển những giác quan khác đạt đến trình độ siêu phàm. Đó chính là trường hợp của chú thanh, một kỹ sư sửa chữa điện tử khiếm thị sống cạnh nhà em, người có khả năng định vị vật cản bằng âm thanh cực kỳ chính xác.

Chú Thanh có khuôn mặt hiền từ, đôi mắt luôn nhắm nghiền nhưng nụ cười ấm áp không bao giờ tắt. Dù không nhìn thấy ánh sáng, chú vẫn có thể tự mình đi lại trong ngõ nhỏ mà không cần gậy dò đường. Khả năng đặc biệt này của chú được thể hiện rõ nhất vào một hôm ngõ nhà em bị đơn vị thi công đào một chiếc hố sâu để sửa đường ống nước nhưng lại quên đặt biển cảnh báo. Khi chú Thanh đi bộ từ xưởng về, mọi người nhìn thấy đều hốt hoảng định chạy ra đỡ vì sợ chú ngã. Thế nhưng, cứ đi được vài bước, chú lại tặc lưỡi nhẹ một cái hoặc búng ngón tay. Khi còn cách miệng hố khoảng một mét, chú đột ngột dừng lại, bước vòng qua một cách vô cùng chuẩn xác như thể đang nhìn thấy rõ ràng. Tất cả những người chứng kiến đều thở phào nhẹ nhõm và ngỡ ngàng tột độ. Chú Thanh giải thích rằng chú sử dụng cơ chế định vị bằng tiếng vang, giống như loài dơi, để nhận biết khoảng cách của các vật cản xung quanh. Khi nghe chú nói, em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ bộ óc và nghị lực vượt khó của chú.

Chú Thanh giống như một ngọn hải đăng rực rỡ, dùng âm thanh để thắp sáng con đường đi trong bóng tối của cuộc đời mình. Khả năng đặc biệt và ý chí sống mãnh liệt của chú là bài học sâu sắc giúp em hiểu rằng, chỉ cần không từ bỏ, chúng ta luôn có thể tìm thấy lối đi trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Bài tham khảo Mẫu 12

Trong các bộ phim khoa học viễn tưởng, chúng ta thường thấy những nhân vật có siêu năng lực dùng giọng hát hoặc tiếng hét để làm rung chuyển các đồ vật xung quanh. Cứ ngỡ điều đó chỉ có trên màn ảnh, cho đến khi em được chứng kiến tận mắt khả năng đặc biệt của chị Mai, một sinh viên ngành thanh nhạc và là chị họ của em, người sở hữu chất giọng soprano (nữ cao) có tần số rung động cực kỳ mạnh mẽ.

Chị Mai có vóc dáng thanh mảnh, cao ráo và một chiếc cổ cao thanh tú. Chị là người có tính cách vui vẻ, hòa đồng và cực kỳ nghiêm túc trong việc luyện giọng. Câu chuyện xảy ra vào dịp sinh nhật lần thứ mười hai của em, khi gia đình tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại phòng khách. Để góp vui, chị Mai đã đứng lên thể hiện một đoạn trong bản nhạc opera nổi tiếng. Ban đầu, giọng chị vang lên cao vút, trong trẻo như tiếng chim hót. Nhưng đến đoạn cao trào, chị lấy hơi sâu và ngân một nốt cao chót vót, giữ liên tục trong vòng mười giây. Ngay lúc đó, chiếc ly thủy tinh mỏng đặt trên bàn uống nước bỗng vang lên tiếng "coong" rồi xuất hiện một vết nứt dài trước khi vỡ đôi. Mọi người trong khán phòng đều im bặt, mắt tròn mắt dẹt nhìn chiếc ly rồi lại nhìn chị Mai với vẻ mặt không thể tin nổi. Chị Mai lúc đó chỉ mỉm cười giải thích rằng đó là hiện tượng cộng hưởng âm thanh khi giọng hát đạt đến một tần số đặc biệt. Sự việc này khiến em vừa kinh ngạc vừa vô cùng thích thú về tài năng của chị.

Giọng hát đặc biệt của chị Mai không chỉ là một món quà của tạo hóa mà còn là kết quả của những năm tháng rèn luyện thanh nhạc gian khổ. Câu chuyện của chị đã gieo vào lòng em niềm say mê với khoa học nghệ thuật và ý thức rèn luyện năng khiếu cá nhân để tạo nên những điều kỳ diệu cho cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 13

Loài ong mật vốn nổi tiếng là hung dữ và sẵn sàng tấn công bất cứ ai xâm phạm vào lãnh thổ của chúng. Đối với những người thợ lấy mật, quần áo bảo hộ dày cộp luôn là vật bất ly thân. Tuy nhiên, ở vùng quê ngoại của em, bác hứa lại có một khả năng đặc biệt khiến ai cũng phải kinh ngạc: bác có thể tiếp cận và điều khiển đàn ong rừng hàng vạn con bằng đôi bàn tay trần mà không hề bị đốt.

Bác Hứa là một người đàn ông trung niên có nước da sạm nắng, đôi bàn tay to bè và tính tình vô cùng điềm đạm, từ tốn. Trong một lần em về quê chơi, một đàn ong mật di cư lớn đã chọn cành cây xoài ngay sát hiên nhà ngoại để làm tổ, khiến cả nhà hoang mang không ai dám ra ngoài. Nhận được tin, bác Hứa thong thả đi bộ sang, bác không hề mặc đồ bảo hộ, chỉ mặc chiếc áo lao động cộc tay hằng ngày. Bác nhẹ nhàng tiến lại gần cây xoài, miệng lẩm nhẩm những âm thanh êm dịu, rồi từ từ đưa bàn tay thô ráp của mình luồn vào giữa đàn ong đang bu đặc. Thật kỳ diệu, đàn ong không hề giận dữ bay lên tấn công mà ngược lại, chúng ngoan ngoãn bò lên tay bác, bám thành một khối lớn như một chiếc găng tay bằng ong sống. Bác nhẹ nhàng di chuyển đàn ong vào chiếc thùng gỗ đã chuẩn bị sẵn để nuôi. Cả nhà em đứng xem từ xa qua khe cửa sổ mà tim đập thình thịch, ai nấy đều thán phục tài nghệ có một không hai của bác. Khả năng đặc biệt này của bác có được nhờ sự am hiểu sâu sắc về tập tính của loài ong và một nguồn năng lượng bình tĩnh lạ lùng từ cơ thể.

Hình ảnh bác Hứa đứng bình thản giữa đàn ong hung dữ như một minh chứng cho sức mạnh của sự thấu hiểu và hòa hợp giữa con người với thiên nhiên. Khả năng đặc biệt của bác dạy cho em bài học quý giá về sự kiên nhẫn, lòng yêu thương và cách tiếp cận nhẹ nhàng đối với mọi sinh linh trong thế giới này.

Bài tham khảo Mẫu 14

Trò chơi trí tuệ Rubik luôn là một thử thách không hề dễ dàng đối với tư duy logic và sự nhanh nhạy của đôi tay. Nhìn những khối màu hỗn độn được xoay về đúng vị trí đã là một thành tích đáng nể, thế nhưng anh nam, người anh họ của em, lại sở hữu một khả năng đặc biệt vượt xa mức bình thường: anh có thể ghi nhớ toàn bộ vị trí các ô màu rồi tiến hành bịt mắt giải khối Rubik chỉ trong vài chục giây.

Anh Nam hiện đang là học sinh lớp mười hai trường chuyên của tỉnh. Anh có vóc dáng cao ráo, cặp kính cận dày cộp thể hiện rõ phong thái của một người đam mê toán học. Trong buổi họp mặt gia đình cuối năm, để khuấy động bầu không khí, em đã thách thức anh Nam giải một khối Rubik đã bị xáo trộn hoàn toàn do chính tay em làm. Anh Nam nhận lấy khối Rubik, xoay qua xoay lại nhìn chăm chú trong vòng mười lăm giây như để chụp lại hình ảnh vào trong não. Sau đó, anh dùng một chiếc khăn đen dày bịt kín mắt lại. Khi em bấm đồng hồ bắt đầu, đôi bàn tay anh Nam chuyển động nhanh thoăn thoắt, các khối nhựa va vào nhau nghe tanh tách liên tục. Anh xoay khối Rubik một cách dứt khoát mà không có một chút do dự nào. Đồng hồ nhảy đến giây thứ ba mươi lăm cũng là lúc anh đặt khối Rubik xuống bàn: sáu mặt màu đều tăm tắp, hoàn hảo không sai một chi tiết. Các bác, các cô chú trong nhà đều vỗ tay reo hò rầm rộ vì quá ngỡ ngàng trước bộ óc siêu việt của anh. Bản thân em thì ngưỡng mộ anh đến mức coi anh như một thần tượng trí tuệ của mình.

Khả năng giải Rubik khi bịt mắt của anh Nam giống như một màn trình diễn ảo thuật kỳ diệu của bộ não con người. Câu chuyện của anh đã thắp lên trong em ngọn lửa đam mê khám phá các trò chơi trí tuệ, đồng thời giúp em hiểu rằng đằng sau một tài năng đặc biệt luôn là quá trình tư duy và rèn luyện nghiêm túc.

Bài tham khảo Mẫu 15

Giữa khơi xa bao la, nơi sóng gió luôn chực chờ ập đến, sự an nguy của những người ngư dân phụ thuộc rất nhiều vào việc dự đoán thời tiết. Bên cạnh những bản tin radio quen thuộc, những người dân làng chài quê em còn có một chỗ dựa tinh thần vô cùng vững chắc, đó chính là ông nội em — một lão ngư với khả năng đặc biệt: chỉ cần đứng trước biển ngửi mùi gió là có thể đoán biết chính xác khi nào có bão lớn tràn về.

Ông nội em năm nay đã bước sang tuổi bảy mươi lăm, mái tóc bạc phơ như sóng biển và làn da hằn sâu những nếp nhăn của cuộc đời dạn dày sương gió. Đôi mắt ông tuy đã mờ đi theo thời gian nhưng chiếc mũi và các giác quan của ông lại nhạy bén một cách lạ kỳ. Câu chuyện đáng nhớ xảy ra vào mùa biển động năm ngoái, khi đoàn thuyền của xã đang chuẩn bị ra khơi cho chuyến biển dài ngày. Sáng hôm đó, đài báo thời tiết chỉ dự báo có mưa rào nhẹ, biển động nhẹ. Thế nhưng, khi đi ra bến tàu, ông nội em đứng lại, ngửa mặt lên trời hít những luồng gió biển thổi vào rồi nghiêm nét mặt nói với bác trưởng thôn: "Mùi gió có vị mặn gắt và hơi lạnh ẩm rất lạ, biển đang giấu một trận cuồng phong cực lớn, tuyệt đối không được cho thuyền ra khơi hôm nay!". Nghe lời can ngăn của một người có kinh nghiệm đầy mình, cả làng quyết định hoãn chuyến đi. Quả nhiên, đến nửa đêm, một trận áp thấp nhiệt đới bất ngờ mạnh lên thành bão đổ bộ thẳng vào vùng biển quê em, sóng biển cao hàng mét đánh sạt lở cả bờ kè. Nhờ có khả năng đặc biệt và lời cảnh báo kịp thời của ông mà hàng chục con tàu và sinh mạng của bà con ngư dân đã được bình an vô sự. Cả làng chài ai nấy đều đến nhà cảm ơn ông với lòng kính trọng vô bờ bến.

Khả năng ngửi gió đoán bão của ông nội như một món quà vô giá mà biển cả đã ban tặng cho người con trung thành của mình sau bao năm gắn bó. Câu chuyện của ông để lại trong em bài học sâu sắc về sự lắng nghe, tôn trọng tự nhiên và nuôi dưỡng lòng quyết tâm học hỏi những kinh nghiệm sống quý báu từ thế hệ đi trước để bảo vệ cuộc sống của cộng đồng.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close