Viết bài văn kể câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ- Giới thiệu về mẹ và tình cảm của em dành cho mẹ. - Dẫn dắt đến một lần em nhìn thấy giọt nước mắt của mẹ và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết Trong câu chuyện, khi tạo ra Người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã ban cho Người mẹ những giọt nước mắt “Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào – những thứ mà người Mẹ nào cũng sẽ trải qua”. Từ ấn tượng sâu sắc về ý nghĩa của giọt nước mắt ở trên, em hãy tự kể câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ. I. Mở bài - Giới thiệu về mẹ và tình cảm của em dành cho mẹ. - Dẫn dắt đến một lần em nhìn thấy giọt nước mắt của mẹ và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. II. Thân bài a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện - Câu chuyện diễn ra khi nào, ở đâu? - Lúc đó gia đình hoặc bản thân em gặp chuyện gì đặc biệt? b. Giọt nước mắt của mẹ - Mẹ đã có những hành động, lời nói như thế nào trước khi rơi nước mắt? - Em nhìn thấy giọt nước mắt ấy trong hoàn cảnh nào? - Đó là giọt nước mắt của niềm vui, nỗi buồn hay sự tự hào? c. Cảm xúc và suy nghĩ của em - Khi thấy mẹ khóc, em cảm thấy thế nào? - Em đã làm gì hoặc nói gì với mẹ? - Qua giọt nước mắt ấy, em hiểu thêm điều gì về tình yêu thương và sự hi sinh của mẹ? d. Kết quả của câu chuyện - Mọi việc sau đó diễn ra như thế nào? - Mẹ và em có những thay đổi gì sau sự việc ấy? III. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về giọt nước mắt của mẹ. - Bày tỏ lòng biết ơn, yêu thương mẹ. - Tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn để mẹ luôn vui vẻ, hạnh phúc. Bài siêu ngắn Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em, người đã dành trọn cả thanh xuân để che chở và yêu thương em vô điều kiện. Em cứ nghĩ mình đã đủ lớn để hiểu hết về mẹ, nhưng phải cho đến một buổi tối năm ngoái, khi vô tình nhìn thấy giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má hao gầy của mẹ, em mới thực sự chạm vào thế giới nội tâm đầy hy sinh của người. Đó là khoảng thời gian em bước vào giai đoạn ôn thi học sinh giỏi vô cùng áp lực. Do quá căng thẳng và mệt mỏi, em trở nên gắt gỏng, lầm lì và thường xuyên bỏ bữa. Đỉnh điểm là một tối muộn, khi mẹ nhẹ nhàng bưng vào phòng một bát súp gà nóng hổi kèm lời động viên cố gắng, em đã vô lý nổi cáu, hất tay làm bát súp đổ nhào xuống đất rồi hét lên rằng mẹ không hiểu gì về những áp lực mà em đang phải chịu đựng. Giữa không gian im lặng đến đáng sợ, em ngẩng đầu lên và sững sờ khi bắt gặp đôi mắt mẹ nhòe đi. Dưới ánh đèn bàn lờ mờ, giọt nước mắt của mẹ – giọt nước mắt mang theo sự tổn thương, thất vọng nhưng vẫn đong đầy vẻ xót xa cho đứa con dại dột – từ từ lăn qua những vết rạn chân chim nơi khóe mắt. Giọt nước mắt ấy rơi xuống như một nhát dao khía mạnh vào lòng em, khiến sự bướng bỉnh trong em hoàn toàn sụp đổ. Em bàng hoàng nhận ra mình đã tàn nhẫn đến mức nào khi trút những bực dọc cá nhân lên người yêu thương em nhất. Em lao đến ôm chầm lấy lưng mẹ, khóc nức nở và liên tục nói lời xin lỗi. Mẹ không trách mắng, chỉ khẽ vỗ về tấm lưng em, giọt nước mắt ấy lúc này lại chuyển thành sự bao dung, ôm ấp lấy lỗi lầm của đứa con thơ. Sự việc đêm hôm ấy đã trở thành một bước ngoặt lớn trong hành trình trưởng thành của em. Giọt nước mắt của mẹ đã thức tỉnh em, giúp em hiểu rằng tình yêu của mẹ không phải là điều hiển nhiên để em phung phí và làm tổn thương. Em tự hứa với bản thân sẽ học cách kiểm soát cảm xúc, chăm ngoan và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để đôi mắt mẹ từ nay về sau chỉ còn vương những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc và lòng tự hào. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong gia đình, mẹ là người gần gũi và nuông chiều em nhất. Mẹ luôn dịu dàng, nhẫn nại trước mọi tật xấu của em. Em từng nghĩ mẹ mạnh mẽ đến mức không điều gì có thể làm mẹ gục ngã. Thế nhưng, có một câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ mà em sẽ mãi mãi khắc cốt ghi tâm, bởi chính giọt nước mắt ấy đã dạy cho em biết thế nào là giá trị của sự trung thực và lòng tự trọng. Câu chuyện xảy ra vào năm em học lớp ba. Khi ấy, vì mải chơi điện tử và sợ bị mắng, em đã tự tay sửa điểm ba môn Toán trong cuốn sổ liên lạc thành điểm tám rồi hí hửng mang về đưa cho mẹ ký. Nhìn thấy con số mười tròn trĩnh nằm cạnh chữ ký giả vụng về, ánh mắt mẹ chợt dừng lại rất lâu. Mẹ không đánh em, cũng không lớn tiếng quát tháo. Mẹ chỉ lặng lẽ đặt cuốn sổ xuống bàn, đôi vai gầy khẽ run lên. Từ khóe mắt sâu thẳm của mẹ, một giọt nước mắt từ từ trào ra, nóng hổi và nặng trĩu, lăn dài rồi rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi vết mực đỏ em vừa cố tình che đậy. Đó không phải là giọt nước mắt của sự tức giận thông thường, mà là giọt nước mắt của sự thất vọng tột cùng. Mẹ khóc vì đứa con mình hết mực tin tưởng lại biết dối trá từ khi còn nhỏ. Nhìn giọt nước mắt ấy, lòng em thắt lại, một nỗi sợ hãi và ân hận chưa từng có choán lấy tâm trí. Em quỳ sụp xuống chân mẹ, ôm lấy đầu gối mẹ mà khóc nức nở, thú nhận toàn bộ sự thật. Mẹ kéo em đứng dậy, lau nước mắt cho em và ôn tồn bảo: "Mẹ có thể chịu khổ vì con học chưa tốt, nhưng mẹ không thể chấp nhận một đứa con sống thiếu trung thực." Lời nói cùng giọt nước mắt của mẹ đêm hôm đó đã gột rửa đi sự ích kỷ, dối trá trong tâm hồn non nớt của em. Sau lần ấy, em không bao giờ dám tái phạm nữa. Cuộc gặp gỡ với giọt nước mắt thất vọng của mẹ đã biến em thành một con người hoàn toàn khác: ngay thẳng, trách nhiệm và biết suy nghĩ cho người khác. Em tự hứa sẽ luôn sống thật thà, cố gắng học tập bằng chính năng lực của mình để không bao giờ phải nhìn thấy giọt nước mắt đau lòng ấy rơi trên gương mặt mẹ một lần nào nữa. Bài tham khảo Mẫu 2 Khi tạo hóa ban cho người mẹ giọt nước mắt, ông Trời đã thấu suốt những giông bão mà một người phụ nữ phải gánh chịu khi nuôi con khôn lớn. Bản thân em đã được chứng kiến một giọt nước mắt như thế trong một đêm mưa bão kinh hoàng, một giọt nước mắt kết tinh từ nỗi đau đớn thể xác hòa lẫn với tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho em. Dạo ấy, bố em đi công tác xa, chỉ có hai mẹ con ở nhà. Giữa đêm, em bỗng lên cơn sốt co giật, hơi thở đứt quãng, người nóng như một hòn than. Mẹ hốt hoảng thức dậy, một mình vội vã cõng em trên lưng, che chung một chiếc áo mưa mỏng rồi lao ra đường giữa trời mưa tầm tã để tìm taxi đến bệnh viện. Đường trơn trượt, bóng tối bủa vây, mẹ vấp phải một hòn đá to và ngã nhào xuống sườn đê. Đầu gối mẹ đập mạnh vào đá hộc, máu chảy thành dòng, rách một mảng lớn. Trong ánh đèn xe loe loét từ xa hắt lại, em mở hé đôi mắt lờ đờ và nhìn thấy mẹ đang cắn chặt môi, cố nén cơn đau để đứng dậy. Khi ấy, nước mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt đầm đìa trên mặt mẹ. Giọt nước mắt của sự đau đớn thể xác cùng cực, nhưng ánh mắt mẹ nhìn em lại chỉ toàn là sự hoảng sợ, lo lắng cho tính mạng của con chứ tuyệt nhiên không một chút oán than cho bản thân. Mẹ vừa khóc vừa mếu máo gọi tên em: "Cố lên con ơi, mẹ đưa con đi bệnh viện đây!". Mẹ lại tiếp tục cõng em chạy băm băm trong đêm tối, dường như vết thương rướm máu ở chân không còn cảm giác trước nỗi sợ hãi mất con. Em nằm trên giường bệnh cứu chữa kịp thời, khi tỉnh lại, việc đầu tiên em làm là nhìn xuống đôi chân băng bó trắng xóa của mẹ. Giọt nước mắt đêm mưa ấy của mẹ đã dạy cho em một bài học vĩ đại về tình mẫu tử. Nó cho em hiểu rằng, vì con, mẹ có thể bộc lộ sự yếu đuối qua nước mắt nhưng cũng chính vì con, mẹ trở thành một chiến sĩ kiên cường nhất, sẵn sàng đạp bằng mọi gai góc của cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 3 Người ta thường nhắc đến nước mắt của người mẹ như một biểu tượng cho nỗi đau và sự chịu đựng. Thế nhưng, có những giọt nước mắt lại mang một thứ ánh sáng lấp lánh của niềm hạnh phúc và lòng tự hào tột cùng. Đó là giọt nước mắt mà em đã may mắn được nhìn thấy trên khuôn mặt mẹ vào ngày bế mạc hội khỏe Phù Đổng cấp thành phố vừa qua. Để có thể đứng trên bục vinh quang nhận tấm huy chương vàng môn chạy vượt rào, em đã phải trải qua những tháng ngày tập luyện gian khổ đến rách cả gót chân, bầm tím đôi bờ vai. Những lúc em muốn bỏ cuộc vì mệt mỏi, chính mẹ là người hằng ngày kiên nhẫn bôi thuốc, bóp chân và nấu những món ăn bổ dưỡng cho em. Mẹ không gây áp lực về thành tích, mẹ chỉ lặng lẽ đồng hành và cổ vũ cho từng nỗ lực nhỏ bé của đứa con trai. Khoảnh khắc ban tổ chức gọi tên em lên bục nhận giải, giữa tiếng reo hò vang dội của khán đài, mắt em chỉ hướng về phía góc sân, nơi mẹ đang đứng. Em thấy mẹ đan chặt hai bàn tay vào nhau, đôi môi mỉm cười rạng rỡ nhưng hai hàng nước mắt thì cứ thi nhau tuôn rơi, lăn qua những nếp nhăn vất vả. Đó là giọt nước mắt của lòng tự hào – thứ nước mắt mà ông Trời đã ban riêng cho người mẹ để đánh dấu cột mốc trưởng thành của đứa con. Giọt nước mắt ấy lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, đẹp đẽ và thiêng liêng hơn bất kỳ báu vật nào trên thế gian. Em chạy lao xuống, kiêu hãnh đeo chiếc huy chương vàng vào cổ mẹ và ôm lấy mẹ thật chặt. Nhìn thấy mẹ khóc vì hạnh phúc, lòng em dâng lên một niềm sung sướng nghẹn ngào. Giọt nước mắt tự hào của mẹ chính là động lực to lớn nhất để em tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống. Em tự hứa sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, đạt nhiều thành tích tốt hơn nữa để đôi mắt mẹ mãi luôn đong đầy những giọt lệ ngập tràn niềm vui như ngày hôm ấy. Bài tham khảo Mẫu 4 Nhà văn nổi tiếng thế giới Washington Irving từng để lại một câu nói lay động trái tim biết bao thế hệ độc giả: "Trái tim của người mẹ là một vực sâu muôn trượng mà ở dưới đáy của nó, bạn sẽ luôn tìm thấy sự tha thứ." Quả thực, tình yêu thương của người mẹ dành cho con cái là một thứ tình cảm vĩ đại và bao dung nhất trên thế gian này. Mẹ có thể chịu đựng mọi giông bão, nhịn ăn nhịn mặc để con được bằng bạn bằng bè, và đôi khi, tất cả những nỗi niềm trĩu nặng ấy đều được gói gọn trong những giọt nước mắt thầm lặng. Để giúp con người thấu hiểu thấu suốt những rung động tinh tế trong tâm hồn người mẹ, câu chuyện kể về giọt nước mắt của mẹ chính là một tấm gương soi chiếu cho lòng biết ơn. Em vẫn nhớ mãi một kỷ niệm buồn vào năm học lớp sáu, khi một hành động nông nổi của bản thân đã vô tình làm rơi giọt nước mắt đầy đau đớn, cô đơn của người mẹ thân yêu. Đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá, vì mải mê đi chơi điện tử cùng bạn bè sau giờ tan học, em đã quên mất lời hẹn về nhà sớm để phụ mẹ dọn dẹp hàng quán. Khi em sực nhớ ra và chạy về thì trời đã tối mịt, căn nhà vắng vẻ chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ hiên trước. Bước vào nhà, em sững sờ khi thấy mẹ đang ngồi một mình bên mâm cơm đã nguội ngắt, đôi bàn tay gầy gò đan vào nhau. Nghe tiếng bước chân em, mẹ ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn, em bàng hoàng nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên đôi gò má xạm đen vì sương gió của mẹ. Giọt nước mắt ấy không mang sự giận dữ, quát mắng mà đong đầy nỗi cô đơn, sự lo lắng thắt lòng vì sợ con gặp chuyện chẳng lành trên đường. Nhìn thấy giọt nước mắt âm thầm của mẹ rơi trong cô quạnh, mọi sự bướng bỉnh, ham chơi trong em hoàn toàn tan biến, em lao vào lòng mẹ khóc nức nở và cầu xin sự tha thứ. Từ giọt nước mắt thầm lặng đầy bao dung của người mẹ trong câu chuyện ấy, chúng ta những người con đang được sống trong vòng tay chở che ấm áp nên hãy thử một lần dừng lại và suy ngẫm. Đã bao lần chúng ta vô tình ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi sự quan tâm mà quên mất rằng mẹ cũng có những phút giây mệt mỏi, yếu lòng cần được sẻ chia? Hãy cùng nhau hành động ngay từ hôm nay, đừng để những lời nói vô tình hay hành động ngỗ ngược của mình làm nhòe đi đôi mắt mẹ. Hãy bớt đi một chút thời gian vui chơi cá nhân để phụ giúp mẹ việc nhà, tặng mẹ một bông hoa điểm mười hay đơn giản chỉ là một cái ôm ấm áp sau một ngày làm việc vất vả. Hãy trân trọng từng phút giây được ở bên mẹ, để giọt nước mắt của mẹ từ nay về sau chỉ còn là biểu tượng của niềm hạnh phúc vẹn tròn. Bài tham khảo Mẫu 5 Có bao giờ bạn ngồi lặng yên ngắm nhìn khuôn mặt mẹ lúc đang ngủ và tự hỏi: "Đằng sau những vết chân chim nơi khóe mắt kia, mẹ đã phải khóc bao nhiêu lần vì chúng ta?". Phải chăng giọt nước mắt của mẹ chỉ đơn thuần là một hiện tượng tự nhiên khi con người chạm đến đỉnh điểm của cảm xúc, hay đó chính là những giọt ngọc được chắt chiu từ nỗi đau, sự nhẫn nại và tình yêu thương vô điều kiện của một cuộc đời hy sinh? Đối với thế giới, mẹ có thể chỉ là một người phụ nữ bình thường; nhưng đối với con, mẹ chính là cả một vương quốc chở che, nơi mà mỗi giọt nước mắt rơi xuống đều mang một thông điệp thiêng liêng về tình mẫu tử. Đến với câu chuyện kể sáng tạo hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau bước vào không gian ký ức của một buổi chiều cuối năm, để cùng lắng nghe tiếng lòng của mẹ qua một giọt nước mắt vô tình được nhìn thấy. Mạch chuyện trôi chảy êm đềm như một dòng sông nhỏ, đưa người đọc đi qua khoảnh khắc bàng hoàng của đứa con khi chứng kiến mẹ mình khóc sau một ngày lao động vất vả ngoài đồng xa để có tiền nộp học phí cho con. Giọt nước mắt của mẹ rơi xuống bát cơm gia đình thanh bạch không phải vì oán trách số phận nghèo khó, mà là giọt nước mắt của lòng tự hào khi thấy con mình ngày một khôn lớn, biết phụ giúp gia đình và đạt kết quả cao trong học tập. Sự thấu hiểu muộn màng nhưng kịp thời của đứa con cùng cái ôm siết chặt giữa hai mẹ con ở cuối truyện đã tạo nên một nốt lặng vô cùng ấm áp, vẽ nên một bức tranh gia đình hoàn mỹ, đầy chất thơ. Trải nghiệm được nhìn thấy và thấu cảm giọt nước mắt của mẹ giống như một chiếc la bàn bằng vàng, định hướng cho tâm hồn chúng em biết tìm về với những giá trị đích thực của cuộc sống. Câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ sẽ luôn là một khoảng trời xanh mát, một dòng suối trong lành tắm mát cho tâm hồn tuổi thơ của chúng em trên hành trình trưởng thành đầy thử thách. Giọt nước mắt của mẹ chính là những hạt sương đêm thanh khiết, âm thầm rơi xuống để nuôi dưỡng cho đóa hoa nhân cách của con được nở rộ ngát hương; hãy luôn trân trọng, nâng niu người mẹ kính yêu của mình để những hạt sương ấy mãi luôn lấp lánh thứ ánh sáng của niềm vui và sự an lòng trọn vẹn.
|






Danh sách bình luận