Viết bài văn kể lại một lần em mắc khuyết điểm với thầy cô giáo- Em muốn kể về lần mắc khuyết điểm nào với thầy cô? (Một lần không học bài, quên làm bài tập, nói chuyện trong giờ,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Trong lớp, giờ ra chơi,...) - Thầy cô lúc ấy là ai và em có tình cảm như thế nào với thầy cô? (Có thể giới thiệu cô giáo chủ nhiệm, thầy cô mà em luôn yêu quý,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em muốn kể về lần mắc khuyết điểm nào với thầy cô? (Một lần không học bài, quên làm bài tập, nói chuyện trong giờ,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Trong lớp, giờ ra chơi,...) - Thầy cô lúc ấy là ai và em có tình cảm như thế nào với thầy cô? (Có thể giới thiệu cô giáo chủ nhiệm, thầy cô mà em luôn yêu quý,...) - Điều gì khiến lần mắc lỗi ấy trở thành kỉ niệm sâu sắc? (Ánh mắt buồn của thầy cô, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng,...) II. Thân bài a. Kể về hoàn cảnh trước khi mắc khuyết điểm - Trước khi xảy ra sự việc, em đang làm gì? (Đang học bài, chuẩn bị kiểm tra,...) - Khung cảnh lớp học lúc ấy như thế nào? (Ánh nắng, hàng cây ngoài sân,...) - Lúc đó em có tâm trạng như thế nào? (Vui vẻ, chủ quan, mải chơi, háo hức,..) - Điều gì khiến em mắc khuyết điểm? (Quên chuẩn bị bài, ham chơi, bất cẩn,...) b. Kể lại diễn biến lần mắc khuyết điểm - Sự việc bắt đầu như thế nào? (Cô kiểm tra bài cũ nhưng em chưa học,...) - Thầy cô đã phát hiện ra lỗi của em như thế nào? (Cô gọi em lên trả lời, nhìn thấy bài chưa hoàn thành,...) - Lúc ấy thầy cô có biểu hiện gì? (Thầy cô có thể nghiêm nghị, im lặng, nhẹ nhàng,...) - Em đã phản ứng ra sao? (Bối rối, cúi đầu, lo lắng, xấu hổ,...) - Thầy cô đã nói gì với em? - Chi tiết nào khiến em ân hận nhất? (Ánh mắt buồn của cô,...) - Sau đó em đã làm gì? (Thành thật nhận lỗi, xin lỗi thầy cô,...) - Thầy cô đã đối xử với em như thế nào? (Thầy cô tha thứ, động viên,...) c. Kể về sự thay đổi của em sau lần mắc lỗi - Sau sự việc, em đã suy nghĩ điều gì? - Em cảm thấy thế nào khi nhớ lại ánh mắt hoặc lời nói của thầy cô? - Em đã thay đổi những gì? (Chăm chỉ học bài, làm bài đầy đủ,...) - Thầy cô nhận thấy sự thay đổi của em như thế nào? (Cô vui hơn, khen em tiến bộ,...) - Em rút ra được bài học gì? III. Kết bài - Khi nhớ lại lần mắc khuyết điểm ấy, em có cảm xúc gì? - Kỉ niệm ấy để lại bài học gì cho em? (Một bài học về sự tự giác, trách nhiệm, lòng biết ơn và cách sửa chữa lỗi lầm,...) - Em muốn làm gì để không phụ lòng thầy cô? Bài siêu ngắn Trong những năm tháng học trò, em từng có một lần khiến cô giáo phải buồn vì sự bất cẩn của mình. Đó là lần em quên trực nhật lớp dù đã được cô và tổ trưởng nhắc từ hôm trước. Vì mải chuẩn bị cho một trận chơi cùng các bạn, em đã hoàn toàn quên mất nhiệm vụ. Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, em thấy cô đang đứng nhìn những mẩu giấy nhỏ còn sót lại dưới nền. Bàn ghế vẫn chưa được sắp xếp ngay ngắn, vài góc lớp còn vương bụi khiến căn phòng trông kém sạch sẽ. Cô không trách em trước cả lớp mà chỉ nhẹ nhàng hỏi tại sao em chưa hoàn thành phần việc của mình. Em cúi đầu thú nhận vì đã mải chơi nên quên nhiệm vụ. Cô nhìn em rồi chậm rãi nói rằng việc trực nhật tuy nhỏ nhưng cũng là trách nhiệm của mỗi học sinh. Nếu ai cũng quên phần việc của mình thì cả tập thể sẽ gặp khó khăn. Nghe cô nói, em thấy lòng mình chùng xuống và vô cùng ân hận. Em nhớ lại lời cô và tổ trưởng đã nhắc từ hôm trước nhưng mình vẫn vô tâm bỏ quên. Em vội lấy chổi, cùng các bạn dọn dẹp lại lớp học. Chẳng mấy chốc, nền lớp đã sạch sẽ, bàn ghế được xếp ngay ngắn và những mẩu giấy vụn cũng không còn. Nhìn lớp học sáng sủa hơn, em càng thấm thía lỗi lầm của mình. Em đến trước mặt cô, lí nhí xin lỗi và hứa sẽ không để sự bất cẩn ấy lặp lại. Sau lần ấy, em luôn ghi nhớ những việc mình được giao và cố gắng hoàn thành đúng thời gian. Em hiểu rằng một khuyết điểm không đáng sợ nếu mình biết nhận lỗi và sửa lỗi. Đến giờ, em vẫn nhớ lời nhắc nhở nhẹ nhàng của cô và xem đó là một bài học đáng quý. Bài tham khảo Mẫu 1 Tiếng trống trường ngân lên giữa buổi sớm trong veo, hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những vòm cây và tiếng lật sách khe khẽ trong lớp học. Mỗi ngày đến trường đều mang theo những điều mới mẻ, nhưng đôi khi chỉ một phút bất cẩn cũng đủ để để lại trong lòng ta một bài học thật lâu dài. Em vẫn nhớ một buổi sáng cuối tuần, khi em đã khiến cô giáo buồn vì chưa chuẩn bị bài đầy đủ. Đó là một kỉ niệm khiến em vừa ân hận vừa biết ơn, bởi nhờ lời nhắc nhở dịu dàng của cô, em đã học được cách sống có trách nhiệm hơn với việc học của mình. Hôm ấy, bầu trời xanh nhạt sau những ngày mưa, nắng nhẹ len qua cửa sổ lớp học, in những vệt sáng dài trên mặt bàn. Ngoài sân, hàng cây rung rinh trong gió, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim gọi nhau giữa những tán lá. Tiết học hôm đó là môn Tiếng Việt, một tiết học mà em vốn rất yêu thích. Tối hôm trước, cô đã dặn cả lớp chuẩn bị bài và đọc trước một đoạn văn để hôm sau trao đổi. Thế nhưng vì mải xem một chương trình yêu thích, em cứ nghĩ mình vẫn còn nhiều thời gian. Đến khi nhớ ra thì trời đã khuya. Em đọc qua loa vài dòng rồi gấp sách lại, tự nhủ sáng hôm sau sẽ xem lại. Nhưng buổi sáng hôm ấy, em lại vội vàng đến trường nên hoàn toàn quên mất lời dặn của cô. Em vẫn ngồi trong lớp rất bình thản, không hề nghĩ rằng mình sắp phải đối diện với một khoảnh khắc đáng nhớ. Khi tiết học bắt đầu, cô nhẹ nhàng hỏi cả lớp về phần đã chuẩn bị. Những cánh tay lần lượt giơ lên, tiếng trả lời vang lên đều đặn. Cô gọi một vài bạn đọc đoạn văn và nêu cảm nhận. Đến lượt em, cô nhìn xuống rồi mỉm cười gọi tên. Em đứng lên, tay cầm sách nhưng trong đầu lại trống rỗng. Cô hỏi em cảm nhận gì về đoạn văn, em ấp úng mãi mà không trả lời được. Cả lớp im lặng. Em cúi đầu, mặt nóng ran vì xấu hổ. Cô không trách mắng mà chỉ nhìn em một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi rằng tối qua em đã chuẩn bị bài chưa. Em lí nhí thú nhận rằng mình đã mải chơi nên quên lời cô dặn. Nụ cười trên môi cô chợt nhạt đi. Cô bảo rằng cô không buồn vì em chưa hiểu bài mà buồn vì em đã biết nhiệm vụ của mình nhưng lại không cố gắng hoàn thành. Câu nói ấy khiến em càng cúi thấp đầu. Em chợt nhớ đến những lần cô kiên nhẫn hướng dẫn chúng em, những trang giáo án cô cẩn thận chuẩn bị và những lời dặn dò tưởng như rất nhỏ mỗi ngày. Cuối tiết, em chủ động đến xin lỗi cô. Cô đặt tay nhẹ lên vai em và bảo rằng mắc lỗi không đáng sợ, điều đáng sợ là biết mình sai mà vẫn không chịu thay đổi. Em hứa với cô sẽ không để sự ham chơi khiến mình quên trách nhiệm nữa. Từ hôm ấy, em bắt đầu thay đổi từng chút một. Mỗi tối, em cố gắng hoàn thành bài tập trước khi vui chơi. Em chuẩn bị sách vở từ tối hôm trước và ghi lại những việc cần làm vào một cuốn sổ nhỏ. Khi gặp bài khó, thay vì bỏ qua, em cố gắng suy nghĩ hoặc hỏi bạn, hỏi cô. Một thời gian sau, cô nhận thấy sự tiến bộ của em và mỉm cười khen em đã tự giác hơn trước. Lời khen ấy khiến em vui, nhưng điều em nhớ nhất vẫn là ánh mắt buồn của cô trong buổi sáng hôm nào. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ mong học sinh đạt điểm cao mà còn mong chúng em biết tự chịu trách nhiệm với những việc mình làm. Từ một lần mắc lỗi, em học được rằng sự trưởng thành đôi khi bắt đầu từ việc biết thành thật nhận sai và kiên trì sửa đổi. Đã lâu rồi nhưng mỗi khi đi ngang qua góc bàn nơi em từng đứng cúi đầu vì xấu hổ, em vẫn nhớ đến buổi học ấy. Nếu được quay lại, em sẽ không để một phút ham chơi khiến cô phải buồn. Tuy nhiên, em cũng biết rằng chính kỉ niệm ấy đã giúp mình lớn lên thêm một chút. Lời nhắc nhở của cô giống như một cơn gió nhẹ nhưng đủ làm lay động một góc suy nghĩ trong em. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để biết tự giác hơn, sống có trách nhiệm hơn và cố gắng trở thành một học sinh khiến thầy cô có thể yên lòng. Bài tham khảo Mẫu 2 Buổi trưa hôm ấy, nắng rơi đầy trên những ô cửa kính, hàng cây ngoài sân trường đứng im trong khoảng trời xanh nhạt. Tiếng ve ngân lên từ xa, lúc gần lúc xa như một bản nhạc quen thuộc của những ngày hè. Trong không gian yên tĩnh của lớp học, em đã mắc một lỗi nhỏ nhưng lại khiến cô giáo buồn rất nhiều. Đó là lần em mải nói chuyện trong giờ học và không nhận ra rằng sự vô tư của mình đã làm ảnh hưởng đến cả lớp. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy trong lòng có một chút xấu hổ và biết ơn. Tiết học hôm ấy bắt đầu rất nhẹ nhàng. Cô giáo đứng trên bục giảng, giọng nói đều đều vang lên giữa căn phòng đầy ánh sáng. Ngoài cửa sổ, những chiếc lá khẽ rung trong gió, vài chú chim chuyền từ cành này sang cành khác. Ban đầu, em vẫn chăm chú nghe cô giảng. Nhưng rồi người bạn ngồi cạnh khẽ ghé sang kể một chuyện vui trong giờ ra chơi. Em cố nhịn cười nhưng cuối cùng cũng quay sang đáp lại. Hai đứa cứ thế thì thầm với nhau. Một câu chuyện nhỏ nối tiếp một câu chuyện khác, khiến em dần quên mất bài học đang diễn ra. Tiếng nói của chúng em ban đầu rất nhỏ, nhưng càng về sau càng rõ hơn. Em hoàn toàn không để ý đến ánh mắt cô đã vài lần hướng xuống cuối lớp. Đến một lúc, cô ngừng giảng. Cả lớp bỗng im lặng. Em ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt cô. Cô không quát mắng, cũng không yêu cầu em đứng lên ngay mà chỉ nhẹ nhàng đặt viên phấn xuống bàn. Cô hỏi cả lớp rằng nếu ai cũng nói chuyện thì những bạn đang muốn nghe bài sẽ phải làm thế nào. Không khí trong lớp lặng đi. Em cảm thấy hai má nóng bừng, bàn tay đang cầm bút cũng khẽ run. Cô nhìn về phía em rồi nói rằng cô biết chúng em đều thích vui đùa, nhưng niềm vui của một người không nên trở thành sự mất tập trung của cả lớp. Em cúi đầu, lí nhí xin lỗi cô. Điều khiến em buồn nhất không phải là bị nhắc nhở mà là nét buồn thoáng qua trong mắt cô. Cô tiếp tục giảng bài, nhưng từ lúc ấy em không còn nghe tiếng cười hay lời thì thầm nào nữa. Sau tiết học, em ở lại lớp để xin lỗi cô một lần nữa. Cô mỉm cười và bảo em rằng cô rất vui khi em biết nhận ra lỗi của mình. Cô chỉ mong lần sau em biết giữ ý hơn và tôn trọng thời gian học tập của mọi người. Sau hôm ấy, em tự nhắc mình phải thay đổi. Trong những tiết học, em cố gắng chú ý nghe giảng, hạn chế nói chuyện và chỉ trao đổi với bạn khi thật sự cần thiết. Nếu muốn kể một câu chuyện vui, em sẽ chờ đến giờ ra chơi. Dần dần, em nhận ra rằng tập trung trong lớp không chỉ giúp mình hiểu bài mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với thầy cô và bạn bè. Có lần cô đi ngang qua chỗ em, thấy em đang chăm chú ghi bài, cô khẽ gật đầu rồi mỉm cười. Chỉ một cử chỉ nhỏ ấy cũng khiến em vui suốt cả buổi. Em hiểu rằng cô đã không giữ mãi lỗi lầm của em, mà cho em cơ hội để sửa đổi. Chính sự bao dung ấy khiến em càng kính trọng cô hơn. Tiếng ve của mùa hè năm ấy có lẽ đã lẫn vào rất nhiều âm thanh khác của tuổi học trò, nhưng bài học từ buổi trưa hôm đó vẫn còn ở lại. Em nhớ ánh nắng trên bàn học, nhớ khoảng lặng bất ngờ trong lớp và nhớ nhất ánh mắt cô khi nhìn chúng em. Một lời nhắc nhở đúng lúc có thể giúp một đứa trẻ nhận ra điều mình chưa từng nghĩ đến. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học, không chỉ trong sách vở mà cả trong cách cư xử với những người xung quanh. Và em sẽ luôn nhớ rằng sự trưởng thành đôi khi bắt đầu từ một lần biết im lặng, biết lắng nghe và biết sửa lỗi. Bài tham khảo Mẫu 3 Mùi hoa sữa đầu mùa thoảng qua khung cửa, quyện với mùi giấy vở và tiếng phấn chạm nhẹ lên bảng. Ngoài hành lang, nắng chiều trải thành từng dải vàng trên nền gạch, còn trong lớp, cô giáo vẫn kiên nhẫn giảng bài cho chúng em. Em đã từng nghĩ một tiết học bình thường sẽ chẳng để lại điều gì đặc biệt. Thế nhưng buổi chiều hôm ấy lại trở thành một kỉ niệm khó quên, bởi em đã quên làm bài tập và khiến cô giáo thất vọng. Chính từ lần ấy, em hiểu hơn về sự tự giác và tình yêu thương mà thầy cô dành cho học trò. Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần. Sau giờ ra chơi, chúng em trở về lớp trong tiếng bước chân rộn ràng. Ánh nắng xuyên qua hàng cây ngoài sân, những chiếc lá in bóng xuống hành lang. Vài chú chim nhỏ chuyền cành, tiếng hót trong trẻo vang lên giữa khoảng trời yên ả. Em ngồi ở bàn gần cửa sổ, vừa mở vở vừa nghĩ đến bài tập cô giao từ hôm trước. Đáng lẽ em phải hoàn thành ngay từ tối hôm ấy, nhưng vì mải chơi nên em đã để đến sáng. Sáng hôm sau, em lại quên mất. Đến khi cô nhắc rằng cuối tiết sẽ kiểm tra vở, em mới chợt nhớ ra. Tim em đập nhanh. Em lén nhìn sang bạn bên cạnh, nhưng biết rằng mình không thể tìm cách che giấu. Cuối tiết, cô đi xuống từng bàn kiểm tra bài. Khi đến chỗ em, cô nhẹ nhàng đưa tay nhận quyển vở. Em cúi đầu thú nhận rằng mình chưa làm bài. Cô nhìn trang vở trắng rồi nhìn em. Ánh mắt cô không gay gắt mà thoáng buồn. Cô hỏi vì sao em chưa hoàn thành. Em thành thật nói rằng mình đã mải chơi và quên mất nhiệm vụ. Cô im lặng một lúc rồi bảo rằng cô hiểu trẻ con luôn thích vui chơi, nhưng nếu muốn tiến bộ thì phải biết sắp xếp thời gian và giữ lời hứa với chính mình. Cô không phạt em nặng, chỉ yêu cầu em hoàn thành bài vào hôm sau và tự kiểm tra lại trước khi đến lớp. Trước khi quay đi, cô còn nói rằng cô tin em có thể làm tốt hơn. Câu nói ấy khiến em bất ngờ. Em cứ nghĩ cô sẽ thất vọng hoàn toàn, nhưng trong lời trách nhẹ nhàng ấy vẫn có sự tin tưởng. Nhìn theo bóng cô trở về bục giảng, em thấy lòng mình nặng trĩu. Em nhận ra mình không chỉ quên một bài tập mà còn vô tình phụ lại sự tận tâm của cô. Từ hôm đó, em bắt đầu lập cho mình một thời gian biểu nhỏ. Sau khi đi học về, em nghỉ ngơi một lúc rồi làm bài trước khi chơi. Những việc cần nhớ, em ghi vào một mảnh giấy đặt ngay cạnh bàn học. Mỗi tối, em kiểm tra lại sách vở để chắc chắn không bỏ sót lời dặn nào của thầy cô. Những ngày đầu chưa quen, em đôi lúc vẫn muốn chạy ra chơi ngay, nhưng rồi lại nhớ đến ánh mắt buồn của cô và cố gắng hoàn thành công việc trước. Một thời gian sau, cô nhận thấy vở của em luôn đầy đủ hơn. Có lần cô trả vở, nhìn em rồi nói rằng cô rất vui vì em đã biết tự giác. Em chỉ mỉm cười nhưng trong lòng thấy ấm áp. Em hiểu rằng sự thay đổi không cần bắt đầu từ những điều lớn lao. Chỉ cần mỗi ngày biết sửa một chút, cố gắng một chút, mình đã có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Thời gian trôi qua, trang vở trắng của buổi chiều hôm ấy đã được em viết kín từ lâu, nhưng kỉ niệm vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Em không còn thấy xấu hổ mỗi khi nhớ lại, bởi đó là lần em học được một bài học thật cần thiết. Cô đã không khiến em sợ hãi trước lỗi lầm mà giúp em hiểu rằng trách nhiệm bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Em biết ơn cô vì đã kiên nhẫn, bao dung và vẫn tin tưởng em ngay cả khi em chưa làm tốt. Sau này, có thể em sẽ quên nhiều bài học trong sách, nhưng chắc chắn sẽ không quên ánh nắng chiều hôm ấy và lời cô nhắc rằng chỉ cần cố gắng, em luôn có thể làm tốt hơn ngày hôm qua. Bài tham khảo Mẫu 4 Ngoài sân, mưa rơi tí tách trên những tán cây, từng giọt nước trong veo đọng lại trên khung cửa sổ. Trong lớp, tiếng cô giáo vẫn dịu dàng vang lên giữa không gian yên tĩnh. Em ngồi dưới bàn, lòng thấp thỏm vì biết hôm nay cô sẽ kiểm tra bài cũ. Chỉ vì mải chơi và chủ quan, em đã không học bài, để rồi nhìn thấy ánh mắt buồn của cô khi gọi mình đứng lên. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi học hôm ấy, em vẫn thấy ân hận và tự nhắc mình phải biết tự giác hơn. Hôm ấy, trời mưa từ sáng sớm. Sân trường ướt bóng nước, những hàng cây bên cửa lớp rũ lá, thỉnh thoảng lại có vài giọt mưa rơi tí tách xuống bậc thềm. Em ngồi trong lớp, vừa nghe tiếng mưa vừa nhớ đến bài học cô đã dặn phải học thuộc từ tối hôm trước. Thế nhưng tối qua, sau khi làm xong vài bài tập, em đã mải đọc truyện rồi ngủ quên. Em nghĩ sáng nay chỉ cần đọc nhanh vài lần là có thể nhớ được nên chẳng mấy lo lắng. Khi tiếng trống báo hiệu tiết học vang lên, em vẫn vô tư lật sách xem lại vài dòng cuối cùng. Em đâu biết rằng chỉ ít phút nữa, sự chủ quan ấy sẽ khiến mình ân hận. Sau khi ổn định lớp, cô bắt đầu kiểm tra bài cũ. Một số bạn lần lượt đứng lên đọc bài rất trôi chảy. Đến lượt em, cô gọi tên rồi mỉm cười bảo em đứng dậy. Em cầm quyển sách, cố nhớ những câu đã đọc vội trước giờ học nhưng đầu óc cứ rối tung. Em đọc được vài dòng rồi dừng lại, khuôn mặt nóng bừng. Cô nhìn em, không trách mắng mà nhẹ nhàng hỏi em đã học bài chưa. Em cúi đầu thú nhận rằng mình đã mải chơi nên quên chuẩn bị. Cô im lặng một lúc rồi nói rằng cô không buồn vì em chưa thuộc bài, cô buồn vì em đã biết nhiệm vụ của mình mà vẫn không thực hiện. Giọng cô rất nhẹ nhưng khiến em thấy nặng lòng hơn bất cứ lời trách phạt nào. Em nhớ những lần cô cẩn thận hướng dẫn từng câu, từng đoạn, nhớ cả những lời dặn dò trước khi tan học. Cuối tiết, em đến xin lỗi cô và hứa sẽ học bài đầy đủ. Cô chỉ mỉm cười, bảo em hãy chứng minh lời hứa bằng việc làm. Từ ngày hôm ấy, em tự đặt cho mình một nguyên tắc nhỏ. Việc học phải được hoàn thành trước khi em mở truyện hay chơi những trò mình yêu thích. Mỗi tối, em chuẩn bị sách vở và đọc lại bài cô dặn. Khi cô kiểm tra, em không còn thấp thỏm như trước. Một lần, em đọc bài thật tốt và cô gật đầu hài lòng. Nụ cười của cô khiến em vui hơn cả một lời khen dài. Em hiểu rằng cô không hề muốn làm em xấu hổ mà chỉ muốn em biết chịu trách nhiệm với việc học của mình. Từ một lần mắc lỗi, em học được cách sắp xếp thời gian, biết giữ lời hứa và hiểu rằng sự tiến bộ luôn bắt đầu từ những cố gắng rất nhỏ. Bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, em lại nhớ đến buổi sáng hôm ấy. Hình ảnh cô đứng bên bảng, giọng nói nhẹ nhàng và ánh mắt nghiêm mà hiền vẫn còn ở đâu đó trong kí ức. Em không muốn xóa đi kỉ niệm ấy, bởi nhờ nó em đã biết tự giác hơn. Nếu một lần mắc lỗi có thể khiến ta trưởng thành, thì em nghĩ đó cũng là một bài học đáng quý. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để mỗi khi cô nhìn thấy em, ánh mắt ấy không còn thoáng buồn mà chỉ còn niềm vui và sự yên tâm. Bài tham khảo Mẫu 5 Nắng cuối buổi học rơi nghiêng trên những chiếc bàn, bụi phấn nhỏ lơ lửng trong khoảng sáng trước bảng. Ngoài sân, tiếng chim gọi nhau trên vòm cây hòa cùng tiếng bước chân của học sinh. Trong không gian tưởng như rất bình yên ấy, em lại có một lần khiến thầy giáo phải buồn vì đã làm việc riêng trong tiết học. Đến bây giờ, em vẫn nhớ rõ khoảnh khắc thầy đặt viên phấn xuống và nhìn cả lớp, bởi chính ánh mắt ấy đã giúp em hiểu thế nào là sự tôn trọng trong giờ học. Tiết Toán hôm ấy bắt đầu như mọi ngày. Thầy giảng bài trên bảng, từng dòng số hiện ra ngay ngắn dưới nét phấn trắng. Em vốn thích môn Toán nên ban đầu vẫn chăm chú ghi bài. Nhưng trong lúc thầy đang hướng dẫn một bài toán khó, em lại lấy một mảnh giấy nhỏ ra nghịch. Em gấp giấy thành những hình ngộ nghĩnh rồi lén đẩy sang cho người bạn ngồi cạnh. Bạn cố nhịn cười, còn em càng thấy thú vị hơn. Hai đứa cứ thế mải mê với trò riêng mà không để ý thầy đã vài lần dừng lại. Bên ngoài cửa sổ, gió làm những chiếc lá rung lên xào xạc, nhưng trong lòng em lúc ấy chỉ có một niềm vui rất trẻ con. Đột nhiên, thầy ngừng giảng. Căn lớp đang rì rầm bỗng yên lặng. Thầy bước xuống, nhặt mảnh giấy trên bàn rồi nhìn em. Em lập tức đỏ mặt, vội vàng cúi xuống. Thầy không nổi giận mà chỉ hỏi tại sao em lại làm việc riêng trong lúc cả lớp đang học. Em lí nhí nhận lỗi. Thầy nhìn em một lúc rồi nói rằng thầy không cấm chúng em vui chơi, nhưng mỗi việc đều có thời điểm thích hợp. Khi thầy đang giảng bài, sự tập trung của chúng em chính là cách thể hiện sự tôn trọng đối với thầy và những người đang muốn học. Câu nói ấy khiến em thấy xấu hổ. Thầy không phạt nặng, chỉ yêu cầu em cất mảnh giấy và tập trung nghe giảng. Cuối tiết, thầy còn gọi em lại, chỉ cho em phần bài mà em đã bỏ lỡ. Em bất ngờ vì sau khi nhắc nhở, thầy vẫn kiên nhẫn giúp em. Em xin lỗi và cảm ơn thầy, trong lòng tự nhủ sẽ không để chuyện ấy lặp lại. Từ hôm đó, em thay đổi cách học của mình. Trong giờ, em cố gắng tập trung hơn, không làm việc riêng và luôn ghi lại những điều thầy cô giảng. Nếu cảm thấy mệt hoặc mất tập trung, em sẽ nhìn lên bảng và tự nhắc mình rằng phía trước đang có một người dành thời gian để giúp mình hiểu bài. Một thời gian sau, thầy nhận ra em tiến bộ hơn. Có hôm thầy gọi em trả lời một bài toán, em làm đúng và nghe thầy nói rằng em đã chú ý hơn trước. Chỉ một câu nhận xét ngắn nhưng khiến em vui suốt cả buổi. Em hiểu rằng một lời nhắc nhở nghiêm khắc đôi khi cũng chứa đựng sự quan tâm. Thầy không chỉ muốn em học tốt mà còn muốn em biết cư xử đúng lúc, đúng chỗ. Mảnh giấy nhỏ ngày hôm ấy chắc đã bị bỏ đi từ lâu, nhưng bài học nó mang lại vẫn còn ở lại. Mỗi khi ngồi trong lớp, em lại nhớ đến ánh nắng cuối buổi và ánh mắt nghiêm nghị mà hiền hậu của thầy. Em hiểu rằng trưởng thành không phải là không bao giờ mắc lỗi, mà là biết nhận ra lỗi của mình và thay đổi. Em sẽ giữ bài học ấy như một lời nhắc nhỏ trong những năm tháng học trò, để mỗi giờ học trôi qua đều là khoảng thời gian thật sự có ý nghĩa.
|






Danh sách bình luận