Viết đoạn văn kể lại cuộc nói chuyện giữa bố hoặc mẹ với em về tình hình học tập

- Bố/Mẹ hỏi em điều gì về tình hình học tập? - Em trả lời bố/mẹ ra sao (Khoe điểm tốt hay nhận lỗi vì chưa cố gắng)? - Bố/Mẹ dặn dò, động viên em điều gì?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở đoạn

- Hoàn cảnh diễn ra cuộc trò chuyện vào lúc nào? Ở đâu? Với ai?.

II. Thân đoạn

- Bố/Mẹ hỏi em điều gì về tình hình học tập?

- Em trả lời bố/mẹ ra  sao (Khoe điểm tốt hay nhận lỗi vì chưa cố gắng)?

- Bố/Mẹ dặn dò, động viên em điều gì?

III. Kết đoạn

- Suy nghĩ, cảm xúc của em và lời hứa sẽ cố gắng chăm ngoan.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 1

Tối qua, sau khi ăn cơm xong, mẹ gọi em lại gần và dịu dàng hỏi: "Tuần này con trai của mẹ học hành thế nào rồi?". Em háo hức mở cặp, lấy bài kiểm tra Toán được điểm 10 khoe với mẹ. Mẹ nhìn con điểm đỏ chói, cười rất tươi rồi xoa đầu em: "Con của mẹ giỏi quá, hãy tiếp tục phát huy nhé!". Em vui lắm và thầm hứa sẽ cố gắng giành thêm nhiều điểm 10 nữa để mẹ vui lòng.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 2

Giờ tự học tối qua, bố khẽ bước vào phòng khi thấy em đang mải nghịch chiếc ô tô đồ chơi. Bố ngồi xuống cạnh em, nghiêm giọng nhưng vẫn đầy trìu mến: "Sắp thi học kì rồi, con đã ôn bài kỹ chưa mà lại chơi thế này?". Em cúi đầu, lí nhí xin lỗi bố vì đã mất tập trung. Bố vỗ vai em bảo: "Biết lỗi là tốt, giờ con cất đồ chơi đi rồi tập trung làm hết bài tập nhé". Em vội vàng vâng lời và tập trung làm bài ngay lập tức.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 3

Chiều nay đi học về, khuôn mặt em buồn rượi vì bài kiểm tra Tiếng Việt chỉ được điểm 6. Thấy em ủ rũ, mẹ ôm em vào lòng và hỏi: "Hôm nay ở trường có chuyện gì làm con buồn à?". Em nức nở khai thật với mẹ rằng mình bị điểm kém vì đọc chưa kỹ đề. Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho em rồi bảo: "Không sao đâu con, một lần vấp ngã là một bài học, lần sau cố gắng hơn là được". Lời động viên của mẹ giúp em lấy lại tự tin và quyết tâm ôn tập chăm chỉ hơn.

Đoạn tham khảo Mẫu 1

Sau một ngày học tập vất vả, em háo hức chạy thật nhanh về nhà để khoe niềm vui lớn với mẹ. Vừa bước qua cánh cửa, em đã thấy mẹ đang bận rộn nấu nướng dưới bếp liền reo lên thật to. Em hồ hởi mở cặp sách, cẩn thận lấy ra bài kiểm tra Toán tươi rói điểm 10 đặt vào tay mẹ. Nhìn thấy con số 10 đỏ chói cùng lời khen của cô giáo, gương mặt mẹ bừng sáng lên một nụ cười hạnh phúc. Mẹ buông chiếc đũa xuống, ôm chầm lấy em vào lòng và xoa đầu khen ngợi: "Con trai của mẹ giỏi quá, mẹ rất tự hào về con!". Em ngước lên nhìn mẹ, cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương vô bờ bến. Mẹ ân cần dặn thêm: "Điểm số này là phần thưởng cho sự chăm chỉ, nhưng con không được chủ quan đâu nhé". Em gật đầu lia lịa, hứa với mẹ sẽ tiếp tục giữ vững phong độ này trong những bài kiểm tra tới. Hai mẹ con cùng cười vang, khiến không khí gian bếp nhỏ trở nên ấm áp và vui tươi hơn hẳn. Đối với em, niềm vui lớn nhất không chỉ là điểm 10, mà là được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi mẹ. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy đã tiếp thêm cho em thật nhiều động lực để cố gắng hơn mỗi ngày.

Đoạn tham khảo Mẫu 2

Trong giờ tự học buổi tối, không gian trong căn phòng nhỏ vô cùng yên tĩnh và mát mẻ. Tuy nhiên, thay vì tập trung làm bài tập làm văn cô giáo giao, em lại mải mê lắp ráp đoàn tàu đồ chơi mới mua. Bố khẽ mở cửa bước vào phòng để mang cho em một đĩa hoa quả thì bắt gặp cảnh tượng đó. Sắc mặt bố bỗng nghiệm lại, bố đặt đĩa hoa quả xuống bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh em. Bố nhìn em bằng ánh mắt nghiêm nghị nhưng vẫn chứa đựng sự bao dung, trìu mến. Bố hỏi bằng giọng trầm ấm: "Sắp đến kỳ thi rồi, con đã hoàn thành xong bài tập chưa mà lại ngồi chơi thế này?". Em giật mình, vội vàng giấu món đồ chơi ra sau lưng, cúi gục đầu xuống bàn vì xấu hổ. Em lí nhí trả lời: "Dạ, con xin lỗi bố, con thấy bài văn khó quá nên định chơi một lát ạ". Bố khẽ thở dài, đặt tay lên vai em dặn dò: "Nếu gặp bài khó, con phải suy nghĩ hoặc hỏi bố mẹ, chứ trốn tránh để chơi là không ngoan". Nghe lời bố dạy bảo, em cảm thấy vô cùng hối hận vì sự ham vui và lười biếng của bản thân. Em hứa với bố sẽ cất ngay đồ chơi vào tủ và tập trung hoàn thành bài văn thật cẩn thận. Bố mỉm cười gật đầu, động viên em cố gắng rồi khẽ bước ra ngoài để trả lại không gian yên tĩnh cho em học bài.

Đoạn tham khảo Mẫu 3

Chiều nay đi học về, bầu trời xám xịt như chính tâm trạng buồn bã, ủ rũ của em lúc này. Bài kiểm tra Tiếng Việt hôm nay em chỉ được điểm 6 do viết vội và chưa đọc kỹ yêu cầu của đề bài. Về đến nhà, em chẳng buồn chào hỏi ai mà lẳng lặng bước vào phòng, ngồi thẫn thờ nhìn cuốn vở. Mẹ nhận ra sự bất thường liền khẽ khàng đẩy cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh và ôm em vào lòng. Mẹ dịu dàng hỏi: "Hôm nay ở trường có chuyện gì làm con gái của mẹ buồn đến mức này sao?". Em không kìm được nước mắt, òa khóc nức nở và đưa bài kiểm tra bị điểm kém ra cho mẹ xem. Em vừa sụt sịt vừa nói: "Con xin lỗi mẹ, con đã học bài rồi nhưng lúc làm bài lại hấp tấp quá". Mẹ nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau nước mắt trên má em, ánh mắt tràn ngập sự cảm thông và yêu thương. Mẹ ôn tồn bảo: "Thôi nào, đừng khóc nữa con, điểm số lần này chưa tốt thì lần sau chúng ta làm lại". Mẹ còn chỉ ra cho em những lỗi sai trong bài và hướng dẫn em cách sửa chữa từng chút một. Lời động viên ấm áp của mẹ như một liều thuốc thần kỳ xua tan đi mọi nỗi buồn phiền trong lòng em. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật cẩn thận, không phụ sự bao dung và kỳ vọng của mẹ.

Đoạn tham khảo Mẫu 4

Tối chủ nhật, sau khi kiểm tra xong đống vở bài tập, bố gọi em lại bàn học với vẻ mặt khá băn khoăn. Bố lật mở trang vở ô ly môn Chính tả, chỉ vào những dòng chữ có phần nguệch ngoạc và bảo em nhìn lại. Bố ôn tồn hỏi: "Con tự nhận xét xem dạo này chữ viết của mình có điểm gì khác so với trước không?". Em nhìn những nét chữ bay bổng, thiếu ngay ngắn của mình rồi ngượng ngùng gãi đầu xin lỗi bố. Em thật thà giải thích: "Dạ, dạo này con mải viết nhanh để kịp thời gian đi xem phim hoạt hình ạ". Bố nhìn em, lắc đầu cười rồi nhẹ nhàng phân tích: "Nét chữ chính là nết người đấy con ạ". Bố bảo rằng viết cẩu thả lâu dần sẽ tạo thành một thói quen xấu, khiến bài học nhìn rất mất thẩm mỹ. Nói rồi, bố lấy một tờ giấy trắng, tự tay cầm bút uốn nắn từng nét thanh nét đậm làm mẫu cho em. Nhìn đôi bàn tay chai sần của bố nắn nót từng chữ, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự trách mình. Em chủ động hứa với bố từ ngày mai sẽ dành ra ba mươi phút mỗi tối để rèn lại chữ viết. Bố mỉm cười hài lòng, xoa đầu em và tin tưởng em sẽ sớm lấy lại danh hiệu "Vở sạch chữ đẹp".

Đoạn tham khảo Mẫu 5

Khi nghe tin mình được cô giáo chủ nhiệm lựa chọn vào đội tuyển học sinh giỏi môn Toán của trường, em vừa mừng vừa lo. Suốt buổi tối hôm đó, em ngồi bên bàn học với tâm trạng đầy áp lực và bồn chồn không yên. Nhận thấy con gái có vẻ lo lắng, mẹ pha một ly sữa nóng rồi mang vào phòng cho em. Mẹ đặt ly sữa xuống, nhẹ nhàng hỏi: "Con đang lo lắng điều gì cho kỳ thi sắp tới phải không?". Em ngước nhìn mẹ, thật thà chia sẻ: "Vâng ạ, các bạn trong đội tuyển đều rất giỏi, con sợ mình làm bài không tốt". Mẹ mỉm cười hiền hậu, nắm lấy đôi bàn tay đang run run của em để truyền thêm sự tự tin. Mẹ bảo: "Việc con được cô giáo lựa chọn đã chứng minh rằng con là một học sinh rất có năng lực rồi". Mẹ dặn em không nên đặt nặng áp lực thắng thua, điều quan trọng là con được học hỏi thêm nhiều kiến thức mới. Những lời nói thấu hiểu của mẹ giống như một luồng gió mát rượi, thổi bay mọi nỗi lo sợ trong tâm trí em. Em bưng ly sữa lên uống, cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm và sự lạc quan. Em hứa với mẹ sẽ cố gắng ôn luyện hết sức mình để không phụ sự tin tưởng của thầy cô và gia đình.

Đoạn tham khảo Mẫu 6

Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, bố gọi em vào phòng làm việc để cùng chuẩn bị cho năm học mới. Bố lấy ra một tờ giấy khổ lớn cùng những chiếc bút màu rực rỡ đặt sẵn trên bàn. Bố mỉm cười hỏi em: "Lên lớp lớn rồi, con đã biết cách sắp xếp thời gian học và chơi sao cho hợp lý chưa?". Em lúng túng lắc đầu vì từ trước đến nay toàn đợi bố mẹ nhắc nhở thì mới chịu đi học bài. Bố vỗ vai em động viên: "Không sao, hôm nay hai bố con mình sẽ cùng nhau lập một thời gian biểu thật khoa học". Bố kiên nhẫn hướng dẫn em phân chia thời gian từ việc thức dậy, đi học, làm bài tập đến việc giúp mẹ việc nhà. Em hào hứng dùng bút màu vẽ những bông hoa, ngôi sao trang trí xung quanh khung giờ học tập của mình. Bố nhìn thành quả của hai bố con, gật đầu khen ngợi tinh thần hợp tác của em. Bố dặn: "Lập ra thời gian biểu đã khó, nhưng việc tự giác thực hiện nó mỗi ngày lại càng cần sự kiên trì hơn". Em chăm chú lắng nghe, hứa với bố sẽ nghiêm túc thực hiện theo đúng những gì hai bố con đã vạch ra. Nhờ có buổi trò chuyện bổ ích ấy, em cảm thấy tự tin và sẵn sàng bước vào năm học mới một cách chủ động.

Đoạn tham khảo Mẫu 7

Chỉ còn ba ngày nữa là kỳ thi học kì hai - kỳ thi quan trọng nhất trong năm học sẽ chính thức bắt đầu. Tối hôm đó, mẹ ngồi bên cạnh em, giúp em rà soát lại toàn bộ sách vở và các phiếu đề cương ôn tập. Nhìn thấy xấp tài liệu dày cộp, em khẽ thở dài vì cảm thấy có chút mệt mỏi và căng thẳng. Mẹ liền dừng tay, quay sang nhìn em với ánh mắt trì mến và đầy sự cảm thông. Mẹ dịu dàng dặn dò: "Mấy ngày này con đã ôn tập rất chăm chỉ rồi, giờ hãy giữ cho tinh thần thật thoải mái nhé". Mẹ nhắc nhở em khi vào phòng thi phải đọc thật kỹ đề bài, câu dễ làm trước, câu khó làm sau. Mẹ còn dặn em tuyệt đối không được chủ quan, làm bài xong phải kiểm tra lại thật kỹ từ đầu đến cuối. Nghe lời mẹ dặn, những lo lắng, hồi hộp trong lòng em bỗng chốc tan biến đâu mất. Em cảm nhận được tình yêu thương và sự quan tâm chu đáo mà mẹ dành cho mình trong suốt thời gian qua. Em gật đầu thật mạnh, tự tin trả lời: "Mẹ yên tâm, con sẽ làm bài thật cẩn thận để đạt kết quả cao nhất". Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa ấy đã tiếp thêm cho em sức mạnh để sẵn sàng chinh phục kỳ thi.

Đoạn tham khảo Mẫu 8

Buổi tối hôm qua, khi em đang ngồi ở bàn học, chiếc điện thoại bên cạnh bỗng sáng đèn thông báo có video mới. Không kiềm chế được sự tò mò, em liền cầm máy lên xem và vừa cười khúc khích vừa làm bài tập. Bố tình cờ đi ngang qua phòng, nhìn thấy cảnh tượng em vừa học vừa chơi liền đứng lại ở cửa. Bố bước vào, nhẹ nhàng lấy chiếc điện thoại từ tay em đặt sang một bên rồi nghiêm nét mặt nói. Bố hỏi bằng giọng nghiêm nghị: "Con học bài kiểu này thì làm sao kiến thức có thể vào đầu được hả con?". Em giật mình lo sợ, vội vàng cúi gục đầu xuống và lí nhí xin lỗi vì hành vi sai trái của mình. Bố ngồi xuống, từ tốn giải thích về tác hại của việc thiếu tập trung khi làm hai việc cùng một lúc. Bố bảo làm như vậy không chỉ tốn thời gian mà kết quả học tập cũng sẽ bị giảm sút nghiêm trọng. Những lời phân tích thấu tình đạt lý của bố khiến em nhận ra lỗi sai lớn của bản thân mình. Em hứa từ nay về sau, khi đã ngồi vào bàn học thì sẽ tắt nguồn điện thoại và cất đi chỗ khác. Bố thấy em biết lỗi liền dịu giọng, xoa đầu động viên em tiếp tục làm cho xong bài tập trong vở.

Đoạn tham khảo Mẫu 9

Trưa hôm nay, em vừa chạy vào nhà đã vội reo hò ầm ĩ khiến mẹ đang lau nhà cũng phải giật mình dừng lại. Em sung sướng rút từ trong cặp ra tờ giấy khen đạt giải Nhì hội thi "Viết chữ đẹp" cấp trường. Mẹ buông cây lau nhà, vội vàng đón lấy tờ giấy khen từ tay em với ánh mắt ngập tràn niềm vui. Nhìn ngắm dòng chữ tên em được in trang trọng, đôi mắt mẹ lấp lánh những giọt nước mắt vì quá xúc động. Mẹ ôm em thật chặt vào lòng, giọng nói run run vì hạnh phúc: "Con gái của mẹ tuyệt vời quá!". Mẹ khen ngợi rằng đây là kết quả xứng đáng cho những tháng ngày em miệt mài luyện tập đến chai cả ngón tay. Nghe mẹ khen, em cảm thấy mọi mệt mỏi, khó khăn trong suốt thời gian qua đều tan biến hết sạch. Mẹ còn hứa sẽ thưởng cho em một chuyến đi công viên vào cuối tuần này để chúc mừng thành tích của em. Em cười tít mắt, vòng tay ôm cổ mẹ và nói lời cảm ơn mẹ vì đã luôn đồng hành bên em. Buổi trưa hôm đó, ngôi nhà nhỏ của gia đình em ngập tràn tiếng cười và niềm hạnh phúc vô bờ bến. Thành tích này sẽ là kỷ niệm đẹp, nhắc nhở em luôn phải kiên trì và cố gắng trong mọi việc.

Đoạn tham khảo Mẫu 10

Sau khi liên tiếp giành vị trí dẫn đầu lớp trong hai tháng học vừa qua, em bắt đầu có thái độ chủ quan. Trong bữa cơm tối, em hào hứng kể về việc mình làm bài nhanh nhất lớp và tỏ ý chê các bạn khác chậm chạp. Bố nghe thấy vậy liền buông đũa, nhìn em với ánh mắt nghiêm nghị khiến em bỗng chốc rụt rè, im bặt. Sau bữa ăn, bố gọi em ra ghế sofa ở phòng khách để hai bố con cùng ngồi nói chuyện thẳng thắn. Bố ôn tồn bảo: "Con học giỏi là điều tốt, nhưng kiêu ngạo và coi thường bạn bè là một tính xấu". Bố giải thích rằng mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng và kiến thức là vô tận, không ai biết hết được. Bố dặn em phải luôn giữ đức tính khiêm tốn, biết giúp đỡ những bạn học yếu hơn để cùng nhau tiến bộ. Những lời dạy bảo thấm thía của bố như một gáo nước lạnh giúp em tỉnh ngộ sau những chuỗi ngày tự mãn. Em cảm thấy vô cùng xấu hổ vì thái độ ích kỷ, kiêu căng của mình trong suốt thời gian qua. Em cúi đầu xin lỗi bố và hứa sẽ sửa đổi tính cách, trở thành một người bạn tốt, khiêm tốn của cả lớp. Bố mỉm cười, vỗ vai em đầy bao dung và tin tưởng vào sự thay đổi tích cực của con trai.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close