Viết bài văn kể về một lần em mắc khuyết điểm làm thầy, cô giáo buồn- Em muốn kể lại lần mắc lỗi nào khiến thầy, cô giáo buồn? (Một lần em không làm bài tập, quên chuẩn bị bài, nói chuyện trong giờ học,...) - Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? - Vì sao em nhớ mãi sự việc ấy? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài: - Em muốn kể lại lần mắc lỗi nào khiến thầy, cô giáo buồn? (Một lần em không làm bài tập, quên chuẩn bị bài, nói chuyện trong giờ học,...) - Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? - Vì sao em nhớ mãi sự việc ấy? II. Thân bài: Kể lại diễn biến lần mắc khuyết điểm a. Hoàn cảnh trước khi xảy ra sự việc - Lúc đó em đang trong hoàn cảnh như thế nào? (Em mải chơi, chưa sắp xếp thời gian học tập hợp lí,...) - Khuyết điểm của em bắt đầu từ nguyên nhân nào? (Do sự chủ quan, thiếu trách nhiệm, ham chơi, chưa chú ý nghe lời,...) - Trước khi mắc lỗi, em có suy nghĩ gì? (Em nghĩ việc đó không nghiêm trọng, chưa lường trước được cảm xúc,...) b. Kể lại diễn biến sự việc và phản ứng của thầy, cô - Em đã mắc khuyết điểm cụ thể như thế nào? - Khi phát hiện ra lỗi của em, thầy, cô giáo đã có thái độ như thế nào?(Thầy cô không tức giận mà nhẹ nhàng nhắc nhở, hoặc có ánh mắt buồn vì thất vọng,...) - Lời nói hoặc hành động nào của thầy, cô khiến em nhớ nhất? - Lúc đó em cảm thấy như thế nào? (Lo lắng, xấu hổ, hối hận,...) c. Kể lại việc em nhận lỗi và sửa chữa khuyết điểm - Sau khi nhận ra lỗi sai, em đã làm gì? (Thành thật xin lỗi thầy cô, hứa sửa sai, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ,...) - Thầy, cô giáo đã phản ứng như thế nào trước sự cố gắng của em? (Thầy cô động viên, tha thứ, tiếp tục quan tâm và giúp em tiến bộ hơn,...) - Sau sự việc ấy, em đã thay đổi ra sao? III. Kết bài: - Khi nhớ lại lần mắc khuyết điểm ấy, em cảm thấy như thế nào? - Sự việc ấy đã dạy em bài học gì? - Em sẽ làm gì để không phụ lòng thầy, cô giáo? Bài siêu ngắn Trong những năm tháng học trò, ai cũng có lúc mắc phải lỗi lầm và từ đó rút ra bài học cho bản thân. Em vẫn nhớ mãi lần em quên làm bài tập về nhà khiến cô giáo buồn lòng. Khi ấy, em học lớp Bốn và vẫn còn khá ham chơi. Một buổi chiều sau giờ học, vì mải chơi cùng các bạn nên em đã quên mất bài tập cô giao về nhà. Tối hôm đó, em vô tư vui chơi mà không hề nhớ đến quyển vở còn nằm trong cặp. Sáng hôm sau, khi đến lớp, em mới chợt nhớ ra bài tập nhưng đã quá muộn để hoàn thành. Đến giờ kiểm tra, khi cô gọi tên, em chỉ biết đứng lên, cúi đầu nhận lỗi vì chưa làm bài. Em cứ nghĩ cô sẽ trách mắng nhưng cô chỉ nhẹ nhàng hỏi vì sao em chưa hoàn thành bài tập. Nghe em thành thật kể lại, cô không nặng lời mà chỉ ân cần nhắc nhở em cần biết sắp xếp thời gian và có trách nhiệm với việc học. Giọng nói dịu dàng của cô khiến em càng cảm thấy xấu hổ hơn. Em không dám nhìn thẳng vào cô vì biết mình đã khiến cô thất vọng. Đặc biệt, ánh mắt buồn của cô khiến em cảm thấy vô cùng ân hận. Suốt tiết học hôm ấy, em không còn tập trung như mọi ngày mà cứ nghĩ mãi về lỗi lầm của mình. Em thầm tự trách bản thân vì đã quá mải chơi và không hoàn thành nhiệm vụ cô giao. Sau hôm đó, em đã xin lỗi cô và cố gắng sửa sai. Em luôn sắp xếp thời gian hợp lí, chăm chỉ làm bài đầy đủ và không để việc vui chơi ảnh hưởng đến học tập. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng cần biết chịu trách nhiệm với việc mình làm và luôn cố gắng hoàn thiện bản thân. Bài tham khảo Mẫu 1 “Thầy cô như những người lái đò thầm lặng, đưa từng thế hệ học trò cập bến tri thức.” Mỗi khi nghĩ về mái trường, em lại nhớ đến những người thầy, người cô đã tận tình dạy dỗ mình. Trong những năm tháng học sinh, ai cũng có thể từng mắc sai lầm và em cũng vậy. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi nhất là lần em quên làm bài tập về nhà khiến cô giáo buồn lòng. Khi ấy, em đang học lớp Bốn. Một buổi tối, vì mải chơi cùng các bạn trong xóm nên em đã quên mất nhiệm vụ cô giao. Lúc đầu, em nghĩ đó chỉ là một lỗi nhỏ và có thể giải thích với cô vào ngày hôm sau. Thế nhưng khi đến lớp, nhìn các bạn lần lượt mở vở để cô kiểm tra, em bắt đầu cảm thấy lo lắng. Khi cô gọi đến tên mình, em chỉ biết đứng lên, lí nhí nói rằng em chưa hoàn thành bài tập. Cô nhìn em bằng ánh mắt buồn nhưng không hề trách mắng nặng lời. Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến em cảm thấy xấu hổ và nhận ra mình đã làm cô thất vọng. Sau tiết học, em lấy hết can đảm đến gặp cô để xin lỗi. Em thành thật kể lại lí do mình quên làm bài và hứa sẽ cố gắng sửa sai. Cô không giận mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng cô mong em biết sắp xếp thời gian hợp lí, bởi việc học cần sự chăm chỉ và trách nhiệm. Giọng nói dịu dàng cùng nụ cười bao dung của cô khiến em vô cùng xúc động. Em hiểu rằng cô nhắc nhở không phải vì muốn trách phạt mà vì cô luôn mong học sinh của mình tiến bộ. Từ sau lần đó, em luôn tự nhắc nhở bản thân phải có ý thức hơn trong học tập. Em bắt đầu lập thời gian biểu, hoàn thành bài tập trước khi vui chơi và chuẩn bị bài đầy đủ trước khi đến lớp. Nhờ sự cố gắng ấy, kết quả học tập của em dần tốt hơn. Cô giáo cũng vui vẻ động viên mỗi khi thấy em có sự thay đổi. Kỉ niệm ấy đã giúp em học được bài học về sự tự giác, trách nhiệm và biết trân trọng sự quan tâm của thầy cô. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại ánh mắt buồn nhưng đầy yêu thương của cô ngày hôm ấy, em vẫn cảm thấy ân hận và biết ơn. Chính sự bao dung của cô đã giúp em nhận ra lỗi sai và trở thành một học sinh trưởng thành hơn. Em sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để không phụ lòng những người thầy, người cô đã luôn tận tâm dìu dắt em trên con đường phía trước. Bài tham khảo Mẫu 2 Có những kỉ niệm giống như những chiếc lá nhỏ được ép trong cuốn sổ thời gian, dù năm tháng trôi qua vẫn giữ nguyên màu sắc và cảm xúc ban đầu. Trong hành trình học tập của mình, em từng có một lần mắc lỗi khiến cô giáo không vui. Đó là lần em nói chuyện riêng trong giờ học, một kỉ niệm đã giúp em nhận ra nhiều điều ý nghĩa. Năm ấy, em đang học lớp Năm. Trong một tiết học của cô giáo chủ nhiệm, vì ngồi cạnh người bạn thân nên em đã mải trò chuyện mà quên mất việc lắng nghe bài giảng. Ban đầu, em nghĩ rằng chỉ nói vài câu nhỏ sẽ không ảnh hưởng đến ai. Nhưng khi cô đang giảng bài, tiếng nói chuyện của em đã khiến lớp học mất tập trung. Cô dừng lại, nhẹ nhàng nhắc nhở em trước lớp. Nhìn ánh mắt buồn của cô, em bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Em hiểu rằng mình đã làm cô phiền lòng và chưa thể hiện sự tôn trọng với cô. Cuối buổi học, cô gọi em lại để trò chuyện. Em đã rất lo lắng vì nghĩ cô sẽ trách phạt. Nhưng cô chỉ nhẹ nhàng nói rằng cô buồn không phải vì em mắc lỗi, mà vì em chưa nhận ra việc làm của mình có thể ảnh hưởng đến giờ học. Những lời nói chân thành ấy khiến em cảm thấy vô cùng hối hận. Em cúi đầu xin lỗi cô và hứa sẽ chú ý hơn trong những tiết học sau. Sau lần đó, em luôn cố gắng thay đổi bản thân. Em hạn chế trò chuyện trong giờ, chăm chú nghe giảng và chuẩn bị bài đầy đủ hơn. Mỗi khi gặp bài khó, em mạnh dạn hỏi cô để hiểu bài tốt hơn. Nhìn thấy sự tiến bộ của em, cô luôn mỉm cười động viên. Sự quan tâm và bao dung của cô đã giúp em có thêm động lực để cố gắng mỗi ngày. Kỉ niệm ấy tuy đã qua từ lâu nhưng vẫn luôn là một bài học sâu sắc trong lòng em. Em hiểu rằng ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là phải biết nhận ra sai lầm và sửa chữa. Em luôn biết ơn cô giáo vì đã không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống có trách nhiệm, biết tôn trọng và hoàn thiện bản thân hơn từng ngày. Bài tham khảo Mẫu 3 Buổi chiều cuối thu với những tia nắng vàng nhạt trải dài trên sân trường, tiếng ve đã dần thưa và những hàng cây khẽ lay trong gió luôn gợi cho em cảm giác thân thương về mái trường và thầy cô. Trong hành trình học tập của mình, em đã từng có một lần mắc lỗi khiến cô giáo buồn lòng. Kỉ niệm ấy tuy đã qua nhưng vẫn luôn nhắc nhở em phải biết sống có trách nhiệm hơn. Năm ấy, em đang học lớp Bốn. Vào một buổi tối, vì quá say mê đọc truyện và chơi cùng em nhỏ nên em đã quên mất việc chuẩn bị bài mà cô giáo giao. Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, nhìn các bạn chăm chú mở sách vở để kiểm tra bài cũ, lòng em bắt đầu thấp thỏm lo lắng. Khi cô gọi đến tên mình, em bối rối đứng dậy và thành thật nói rằng em chưa hoàn thành nhiệm vụ. Cả lớp im lặng, còn cô chỉ nhẹ nhàng nhìn em. Ánh mắt hiền từ nhưng thoáng buồn của cô khiến em cảm thấy vô cùng áy náy. Em hiểu rằng điều khiến cô buồn không phải vì một bài tập chưa làm, mà vì em đã chưa biết quý trọng sự nhắc nhở và mong đợi của cô. Sau tiết học hôm ấy, em tìm gặp cô để xin lỗi. Đứng trước cô, em vừa xấu hổ vừa hối hận vì đã khiến người luôn yêu thương, quan tâm đến mình phải phiền lòng. Cô không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên em cần biết sắp xếp thời gian, không để những thú vui nhất thời ảnh hưởng đến việc học. Giọng nói dịu dàng cùng nụ cười bao dung của cô khiến em càng xúc động. Em tự hứa với bản thân sẽ thay đổi và cố gắng nhiều hơn để không lặp lại lỗi sai ấy. Từ ngày đó, em luôn chủ động hoàn thành bài tập trước khi vui chơi. Em biết lập kế hoạch học tập, chuẩn bị sách vở đầy đủ và chăm chú hơn trong mỗi giờ học. Mỗi lần nhìn thấy cô mỉm cười khi nhận xét bài làm của em, em lại cảm thấy vui vì những cố gắng của mình đã được ghi nhận. Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rằng sự trưởng thành không đến từ việc chưa từng mắc lỗi, mà đến từ việc biết nhận lỗi, sửa sai và cố gắng trở nên tốt hơn. Thời gian trôi qua, nhưng hình ảnh ánh mắt buồn của cô ngày hôm ấy vẫn luôn in sâu trong tâm trí em. Đó không chỉ là một lời nhắc nhở mà còn là bài học yêu thương mà cô dành cho em. Em sẽ luôn ghi nhớ sự tận tâm, bao dung của cô và cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với tình cảm mà thầy cô đã dành cho những học trò nhỏ của mình. Bài tham khảo Mẫu 4 Mùi hương của những trang vở mới, tiếng phấn viết trên bảng và ánh mắt dịu dàng của thầy cô luôn là những hình ảnh đẹp trong kí ức học trò. Trên con đường trưởng thành, em đã nhận được rất nhiều bài học quý giá từ thầy cô, trong đó có một bài học đến từ chính lần mắc khuyết điểm khiến cô giáo buồn mà em vẫn luôn nhớ mãi. Khi ấy, em đang học lớp Năm. Trong một tiết học buổi sáng, vì muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện vui nên em đã quay sang nói chuyện riêng khi cô đang giảng bài. Ban đầu, em nghĩ rằng mình chỉ nói nhỏ vài câu nên sẽ không ảnh hưởng nhiều. Nhưng em đã không nhận ra rằng việc làm ấy khiến bản thân không tập trung và làm không khí lớp học bị gián đoạn. Khi cô dừng lại và nhẹ nhàng nhắc nhở, cả lớp bỗng trở nên yên lặng. Em nhìn thấy nét buồn trên gương mặt cô, trong lòng bỗng cảm thấy nặng nề và hối hận vì hành động thiếu suy nghĩ của mình. Cuối giờ học, cô gọi em ở lại. Em lo lắng vì nghĩ rằng mình sẽ bị trách phạt, nhưng cô chỉ ân cần hỏi vì sao hôm nay em lại chưa chú ý trong giờ học. Cô nói rằng cô buồn không phải vì em mắc lỗi, mà vì cô luôn mong muốn em biết cố gắng và tôn trọng công sức của người dạy mình. Những lời nói nhẹ nhàng ấy khiến em xúc động hơn cả một lời trách mắng. Em cúi đầu xin lỗi cô và hứa sẽ thay đổi. Sau lần đó, em luôn tự nhắc mình phải nghiêm túc hơn trong học tập. Em chú ý lắng nghe bài giảng, hạn chế nói chuyện trong giờ và chuẩn bị bài đầy đủ trước khi đến lớp. Nhờ sự động viên của cô, em dần tiến bộ hơn và trở thành một học sinh có ý thức hơn. Qua kỉ niệm ấy, em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn giúp học sinh biết cách cư xử, biết nhận ra những điều chưa tốt để hoàn thiện bản thân. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ về ngày hôm ấy, em vẫn cảm thấy biết ơn cô giáo vì sự bao dung và tình yêu thương mà cô đã dành cho em. Một lỗi nhỏ đã trở thành một bài học lớn, giúp em hiểu giá trị của sự tôn trọng, trách nhiệm và lòng biết sửa sai. Em sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để đáp lại sự quan tâm, dạy dỗ của những người thầy, người cô đã âm thầm dìu dắt em. Bài tham khảo Mẫu 5 Sân trường mỗi buổi sớm luôn mang một vẻ đẹp rất riêng với hàng cây xanh rì rào trong gió, tiếng bước chân học sinh vang lên trên lối nhỏ và những nụ cười trong trẻo dưới mái trường thân yêu. Giữa những tháng ngày học tập bình yên ấy, em đã từng có một lần mắc khuyết điểm khiến thầy giáo buồn lòng. Kỉ niệm ấy tuy khiến em cảm thấy day dứt nhưng cũng giúp em hiểu hơn về sự trách nhiệm và tình yêu thương của thầy cô dành cho học sinh. Hôm đó là một buổi sáng trong tuần, lớp em có tiết kiểm tra môn Toán do thầy giáo chủ nhiệm phụ trách. Trước ngày kiểm tra, thầy đã nhiều lần nhắc cả lớp ôn tập thật kĩ và chuẩn bị đầy đủ. Thế nhưng, vì chủ quan và nghĩ rằng mình đã nắm được bài nên em không ôn tập cẩn thận. Khi nhận đề, em lo lắng vì có nhiều phần mình chưa nhớ rõ. Kết quả bài kiểm tra không tốt khiến em rất buồn. Khi thầy trả bài, thầy nhìn em và nhẹ nhàng nói rằng thầy tiếc vì em có khả năng nhưng chưa thật sự cố gắng. Ánh mắt buồn của thầy lúc ấy khiến em thấy hối hận vô cùng. Sau buổi học, em đã chủ động tìm gặp thầy để nhận lỗi. Em thành thật nói rằng mình đã quá chủ quan và hứa sẽ chăm chỉ hơn. Thầy không trách mắng mà chỉ động viên em rằng sai lầm không đáng sợ, điều quan trọng là biết nhìn nhận để thay đổi. Lời nói chân thành ấy khiến em cảm thấy ấm áp và có thêm động lực cố gắng. Từ đó, em dành nhiều thời gian hơn cho việc học, ôn bài cẩn thận trước mỗi lần kiểm tra và mạnh dạn hỏi thầy khi chưa hiểu bài. Những ngày sau đó, thầy luôn quan tâm, hướng dẫn để em tiến bộ từng chút một. Mỗi lần được thầy nhận xét tốt về sự cố gắng, em lại càng tự nhắc nhở bản thân phải nỗ lực hơn. Kỉ niệm ấy giúp em nhận ra rằng một học sinh không chỉ cần có kiến thức mà còn cần có sự chăm chỉ, tinh thần trách nhiệm và thái độ nghiêm túc trong học tập. Giờ đây, khi nhớ lại lần mắc lỗi khiến thầy buồn, em vẫn cảm thấy ân hận nhưng trong lòng luôn tràn đầy sự biết ơn. Nhờ sự tận tình và bao dung của thầy, em đã học được cách đối diện với sai lầm và cố gắng hoàn thiện bản thân. Em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh người thầy tận tâm ấy và cố gắng trở thành một học sinh chăm ngoan để không phụ lòng thầy cô.
|






Danh sách bình luận