Viết bài văn kể về một buổi biểu diễn nghệ thuật mà em được xem

- Em muốn kể về buổi biểu diễn nghệ thuật nào mà em đã được xem? (Buổi biểu diễn văn nghệ ở trường, chương trình ca nhạc, một tiết mục múa, một đêm diễn ở nhà văn hóa,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về buổi biểu diễn nghệ thuật nào mà em đã được xem? (Buổi biểu diễn văn nghệ ở trường, chương trình ca nhạc, một tiết mục múa, một đêm diễn ở nhà văn hóa,...)

- Buổi biểu diễn ấy diễn ra vào thời gian nào? Em xem cùng những ai? (Một buổi tối, ngày hội của trường, dịp lễ, ngày khai giảng, chương trình chào mừng hoặc một dịp đặc biệt, em đi xem cùng bố mẹ, ông bà, anh chị, bạn bè hoặc thầy cô,...)

- Điều gì khiến buổi biểu diễn ấy để lại ấn tượng sâu sắc trong em? (Buổi biểu diễn có nhiều tiết mục đặc sắc, sân khấu được trang trí đẹp mắt, người biểu diễn tài năng, không khí sôi nổi hoặc một tiết mục khiến em xúc động,...)

II. Thân bài

a. Kể về khung cảnh trước buổi biểu diễn

- Buổi biểu diễn được tổ chức ở đâu? Vào thời gian nào? (Sân trường, nhà văn hóa, nhà hát, sân khấu ngoài trời, hội trường hoặc một địa điểm quen thuộc, miêu tả thời tiết, thời gian và không gian xung quanh,...)

- Quang cảnh nơi diễn ra buổi biểu diễn như thế nào? (Sân khấu được trang trí rực rỡ, ánh đèn nhiều màu, phông nền đẹp mắt, ghế ngồi được sắp xếp ngay ngắn, khán giả đến đông và không khí náo nức,...)

- Những ai tham gia biểu diễn? (Các bạn học sinh, thầy cô giáo, ca sĩ, nghệ sĩ, diễn viên múa hoặc những người biểu diễn khác,...)

- Tâm trạng của em trước khi chương trình bắt đầu như thế nào? (Háo hức, tò mò, hồi hộp, mong chờ hoặc vui sướng khi được tận mắt xem những tiết mục mình yêu thích,...)

b. Kể lại diễn biến chính của buổi biểu diễn

- Buổi biểu diễn bắt đầu như thế nào? (Tiếng nhạc vang lên, người dẫn chương trình xuất hiện, ánh đèn sân khấu bật sáng hoặc tiết mục mở màn bắt đầu,...)

- Những tiết mục nào đã được biểu diễn? (Ca hát, múa, nhảy, độc tấu nhạc cụ, kịch, đọc thơ hoặc những tiết mục nghệ thuật khác,...)

- Tiết mục nào khiến em ấn tượng nhất? (Một tiết mục có giai điệu vui tươi, điệu múa uyển chuyển, màn trình diễn sôi động, một vở kịch hài hước hoặc tiết mục giàu cảm xúc,...)

- Người biểu diễn đã thể hiện tiết mục như thế nào? (Miêu tả giọng hát, động tác múa, nét mặt, trang phục, cách biểu diễn, sự phối hợp giữa các thành viên và những chi tiết nổi bật trên sân khấu,...)

- Khán giả đã phản ứng như thế nào? (Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, những nụ cười, ánh mắt chăm chú hoặc sự im lặng xúc động trước một tiết mục ý nghĩa,...)

- Em đã có cảm xúc như thế nào trong khi xem? (Vui vẻ, thích thú, bất ngờ, hồi hộp, xúc động, ngưỡng mộ hoặc say mê theo dõi từng tiết mục,...)

c. Kể về kết thúc và ý nghĩa của buổi biểu diễn

- Buổi biểu diễn kết thúc như thế nào? (Tiết mục cuối cùng khép lại, những người biểu diễn cúi chào khán giả, tiếng vỗ tay vang lên hoặc mọi người cùng chụp ảnh lưu niệm,...)

- Điều gì khiến em nhớ nhất sau buổi biểu diễn? (Một giai điệu, một điệu múa, ánh sáng sân khấu, bộ trang phục, giọng hát, nụ cười của người biểu diễn hoặc khoảnh khắc khán giả cùng hòa vào tiết mục,...)

- Buổi biểu diễn đã đem lại cho em điều gì? (Giúp em thư giãn, cảm nhận được vẻ đẹp của nghệ thuật, thêm yêu âm nhạc, trân trọng tài năng và sự cố gắng của người biểu diễn,...)

- Qua buổi biểu diễn, em hiểu thêm điều gì? (Hiểu rằng để tạo nên một tiết mục hay cần có sự luyện tập chăm chỉ, tinh thần tập thể, sự tự tin và tình yêu dành cho nghệ thuật,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại buổi biểu diễn nghệ thuật ấy, em có cảm xúc gì? (Vui vẻ, thích thú, bồi hồi hoặc vẫn còn nhớ rõ những hình ảnh và âm thanh đẹp đẽ của buổi biểu diễn,...)

- Buổi biểu diễn đã để lại cho em kỉ niệm như thế nào? (Một kỉ niệm đáng nhớ, một khoảng thời gian vui vẻ bên người thân và bạn bè hoặc một trải nghiệm giúp em thêm yêu nghệ thuật,...)

- Em mong muốn điều gì sau buổi biểu diễn? (Mong được xem thêm nhiều chương trình nghệ thuật, có cơ hội tham gia biểu diễn hoặc được khám phá thêm những loại hình nghệ thuật mới,...)

Bài siêu ngắn

Một buổi tối cuối tuần, em được bố mẹ đưa đến nhà văn hóa xem một chương trình nghệ thuật. Ngay từ ngoài cổng, em đã cảm nhận được không khí rộn ràng và háo hức của buổi diễn.

Chương trình lần lượt mang đến những tiết mục ca hát, múa và độc tấu nhạc cụ. Tiết mục khiến em ấn tượng nhất là một màn múa nhẹ nhàng. Khi tiếng nhạc vang lên, những người biểu diễn chậm rãi bước ra. Những tà áo mềm mại chuyển động theo từng bước chân, khi tựa những cánh hoa đang hé nở, khi lại giống những làn mây đang trôi giữa bầu trời. Ánh đèn thay đổi theo giai điệu khiến sân khấu lúc rực rỡ, lúc dịu dàng. Cả khán phòng gần như im lặng để dõi theo từng động tác uyển chuyển. Có những lúc, các vũ công xoay người nhịp nhàng khiến tà áo tung bay đẹp mắt. Đến khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên kéo dài khắp hội trường. Em vừa thích thú vừa khâm phục những người biểu diễn. Em hiểu rằng để có những phút giây đẹp đẽ trên sân khấu, họ chắc hẳn đã dành rất nhiều thời gian tập luyện và đặt cả tình yêu của mình vào từng động tác.

Trên đường về, những giai điệu của buổi diễn vẫn ngân nga trong tâm trí em. Buổi biểu diễn hôm ấy đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp và đáng nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Tuổi học trò như những trang giấy trắng, để mỗi kỉ niệm đi qua lại để lại một nét màu.” Có lẽ vì thế mà những buổi văn nghệ dưới mái trường luôn trở thành những khoảng thời gian thật đẹp trong kí ức của mỗi học sinh. Em vẫn nhớ một chương trình văn nghệ được tổ chức vào dịp chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Đó không chỉ là một buổi biểu diễn với tiếng hát và điệu múa, mà còn là buổi tối em cảm nhận rõ hơn sự yêu thương, kính trọng của học sinh dành cho thầy cô.

Chiều hôm ấy, sân trường vốn quen thuộc bỗng trở nên lung linh và rực rỡ. Những dải ruy băng được treo quanh sân khấu khẽ đung đưa trong gió, những chậu hoa nhỏ được xếp ngay ngắn hai bên lối đi. Khi trời dần tối, những bóng đèn trên sân khấu lần lượt bật sáng, phủ lên khoảng sân một lớp ánh sáng dịu dàng. Học sinh từ các lớp kéo đến ngày một đông. Người tìm chỗ ngồi, người trò chuyện, người háo hức nhắc nhau về những tiết mục sắp được biểu diễn. Em ngồi cùng các bạn trong lớp, mắt cứ hướng về sân khấu. Phía sau tấm màn, các bạn học sinh đang tham gia biểu diễn chắc hẳn cũng hồi hộp không kém. Không khí chờ đợi khiến em có cảm giác như cả sân trường đang nín thở trước một điều thật đẹp sắp xuất hiện.

Khi người dẫn chương trình bước ra, những tiếng trò chuyện dần lắng xuống. Ánh đèn sân khấu bật sáng, tiếng nhạc mở đầu vang lên và chương trình chính thức bắt đầu. Tiết mục đầu tiên là một bài hát tập thể về thầy cô và mái trường. Những giọng hát trong trẻo hòa vào nhau, vang lên giữa sân trường khiến em thấy lòng mình dịu lại. Sau đó là các tiết mục múa, nhảy và biểu diễn nhạc cụ. Mỗi tiết mục lại mang một màu sắc riêng. Có tiết mục sôi động khiến cả sân trường vỗ tay theo nhịp, có tiết mục nhẹ nhàng khiến mọi người chăm chú dõi theo. Em đặc biệt ấn tượng với tiết mục múa của các bạn lớp trên. Trong ánh đèn vàng, những tà áo mềm mại chuyển động theo tiếng nhạc, lúc nhẹ nhàng như những cánh hoa, lúc lại rộn ràng như những làn gió đang lướt qua cánh đồng. Nhìn những gương mặt tập trung và nụ cười rạng rỡ của các bạn, em chợt nghĩ đến những buổi chiều các bạn đã ở lại sau giờ học để luyện tập. Để có vài phút biểu diễn trọn vẹn trên sân khấu, các bạn hẳn đã phải bỏ ra rất nhiều công sức. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Em cũng vỗ tay thật lâu, vừa thích thú vừa khâm phục sự cố gắng của các bạn.

Tiết mục cuối cùng kết thúc trong những tràng pháo tay kéo dài. Những người biểu diễn cùng cúi chào, ánh đèn vẫn chiếu xuống những gương mặt đang rạng rỡ niềm vui. Trên đường ra về, sân trường đã yên tĩnh hơn nhưng trong tâm trí em vẫn còn vang lên những giai điệu vừa nghe. Buổi biểu diễn giúp em hiểu rằng nghệ thuật không chỉ đem đến niềm vui mà còn là cách con người gửi gắm tình cảm, lòng biết ơn và những điều tốt đẹp đến nhau. Có lẽ sau này khi rời xa mái trường, em vẫn sẽ nhớ ánh đèn đêm hôm ấy và những tiếng vỗ tay đã làm nên một khoảng trời thật đẹp trong tuổi học trò.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Có một nơi để nhớ, có một thời để thương, đó là tuổi học trò.” Trong những năm tháng ấy, có lẽ chẳng ai có thể quên được những lần ngồi dưới sân trường, cùng bạn bè háo hức chờ một chương trình văn nghệ bắt đầu. Với em, một buổi biểu diễn nghệ thuật được xem cùng gia đình tại nhà văn hóa vào một tối cuối tuần đã để lại ấn tượng rất sâu sắc. Đó là lần đầu tiên em được cảm nhận vẻ đẹp của nghệ thuật gần gũi đến thế qua những tiếng hát, điệu múa và ánh sáng lung linh trên sân khấu.

Hôm ấy, bố mẹ đưa em đến nhà văn hóa từ khá sớm. Bầu trời buổi tối trong veo, những ngọn đèn trên đường hắt xuống mặt đường những vệt sáng dài. Trước cửa hội trường, từng tốp người vui vẻ bước vào. Bên trong, sân khấu được trang trí bằng những tấm phông nhiều màu sắc, phía trên là những dãy đèn nhỏ lấp lánh. Khán giả ngồi kín các hàng ghế. Có những em nhỏ háo hức kéo tay bố mẹ, có những người lớn trò chuyện chờ chương trình bắt đầu. Em ngồi giữa bố mẹ, đôi mắt cứ hướng về sân khấu. Cảm giác mong chờ khiến em thấy thời gian trôi thật chậm. Em tự hỏi những tiết mục sắp tới sẽ như thế nào và liệu mình có được nhìn thấy những điều mà trước đây chỉ từng thấy qua màn hình hay không.

Khi ánh đèn trong hội trường dịu xuống, tiếng nhạc vang lên. Người dẫn chương trình bước ra trong tiếng vỗ tay và giới thiệu tiết mục đầu tiên. Những ca sĩ lần lượt xuất hiện với những giọng hát khác nhau. Có bài hát vui tươi khiến cả khán phòng như cùng chuyển động theo nhịp nhạc, có bài hát nhẹ nhàng khiến mọi người lặng im lắng nghe. Nhưng tiết mục khiến em nhớ nhất là một màn múa được dàn dựng rất công phu. Khi tiếng nhạc vang lên, các nghệ sĩ bước ra với những bộ trang phục mềm mại. Động tác của họ khi thì uyển chuyển như những cánh chim đang bay, khi lại mạnh mẽ như những con sóng đang vươn lên. Ánh sáng sân khấu thay đổi liên tục, lúc xanh dịu, lúc vàng ấm, lúc rực rỡ theo từng đoạn nhạc. Em chăm chú đến mức gần như quên cả thời gian. Đến đoạn cuối, các nghệ sĩ cùng chuyển động trong một đội hình đẹp mắt rồi dừng lại. Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay. Bố em cũng mỉm cười và vỗ tay, còn em cứ ngẩn ngơ nhìn sân khấu vì chưa muốn tiết mục kết thúc. Lúc ấy, em mới hiểu rằng đằng sau vài phút biểu diễn là biết bao giờ tập luyện, sự kiên trì và tình yêu mà người nghệ sĩ dành cho nghệ thuật.

Khi chương trình kết thúc, khán giả lần lượt ra về. Bên ngoài, đêm đã xuống sâu, những ngọn đèn đường vẫn âm thầm soi sáng từng bước chân. Em đi bên bố mẹ mà trong đầu vẫn nhớ những giai điệu và hình ảnh vừa được chứng kiến. Buổi biểu diễn cho em một khoảng thời gian thật vui vẻ nhưng còn đem đến một điều quý giá hơn, đó là biết trân trọng những người đã dành công sức để tạo ra cái đẹp. Nghệ thuật đôi khi không cần điều gì quá lớn lao, chỉ một giai điệu hay một động tác đẹp cũng đủ khiến lòng người rung động.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều xuống chậm trên con đường làng, những vệt nắng cuối ngày nghiêng qua hàng cây, trải thành những mảng vàng dịu dàng trên mặt đường. Hôm ấy, bố mẹ đưa em đến nhà văn hóa huyện để xem một chương trình nghệ thuật dành cho thiếu nhi. Đó là lần đầu tiên em được tận mắt chứng kiến nhiều tiết mục đặc sắc trên một sân khấu lớn như vậy. Những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc của buổi tối hôm ấy đến nay vẫn còn nguyên trong trí nhớ của em.

Nhà văn hóa huyện hôm ấy đông vui hơn ngày thường. Từ ngoài cổng, em đã nhìn thấy những tấm áp phích nhiều màu sắc và những dòng người lần lượt bước vào hội trường. Bên trong, sân khấu được trang trí rực rỡ với những dải lụa mềm mại, những chùm đèn nhỏ lấp lánh và một tấm phông lớn ở phía sau. Khán giả ngồi kín các hàng ghế. Trẻ em háo hức trò chuyện, người lớn nhẹ nhàng nhắc các em ngồi ngay ngắn. Em ngồi cạnh mẹ, đôi mắt không ngừng nhìn lên sân khấu. Trong lòng em vừa tò mò vừa mong chờ, bởi em không biết chương trình sắp mang đến những điều thú vị nào.

Khi ánh đèn trong hội trường dần tắt, tiếng nhạc vang lên báo hiệu chương trình bắt đầu. Màn mở đầu là một tiết mục múa với những bộ trang phục rực rỡ. Những người biểu diễn di chuyển nhịp nhàng, khi mềm mại như những cánh hoa, khi mạnh mẽ theo từng nhịp trống. Sau đó là tiết mục ca hát và một màn biểu diễn nhạc cụ khiến cả hội trường chăm chú theo dõi. Em thích nhất là tiết mục kịch dành cho thiếu nhi. Các diễn viên hóa thân thành những nhân vật gần gũi, vừa diễn vừa thể hiện những tình huống hài hước khiến khán giả bật cười. Có lúc cả hội trường im lặng trước một đoạn diễn cảm động, rồi lại vang lên tiếng vỗ tay khi câu chuyện chuyển sang một tình huống vui vẻ. Em đặc biệt thích cách các diễn viên thay đổi nét mặt và giọng nói. Chỉ bằng ánh mắt, nụ cười hay một động tác nhỏ, họ đã khiến nhân vật trở nên sống động như bước ra từ một câu chuyện.

Khi chương trình kết thúc, em vẫn còn muốn ngồi lại thêm một lúc. Những ánh đèn trên sân khấu dần dịu xuống, các diễn viên cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay kéo dài. Trên đường về, em kể cho bố mẹ nghe về những tiết mục mình yêu thích. Buổi biểu diễn đã giúp em hiểu rằng nghệ thuật có thể khiến một câu chuyện bình thường trở nên gần gũi và đáng nhớ hơn. Em cũng càng khâm phục những người nghệ sĩ bởi phía sau vài giờ đứng trên sân khấu là biết bao công sức luyện tập. Đó là một buổi tối giản dị nhưng đã mở ra trước mắt em một thế giới nghệ thuật thật rộng lớn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có những nơi chỉ cần bước qua cánh cửa là người ta đã có cảm giác mình đang đi vào một thế giới khác. Với em, Nhà hát Lớn là một nơi như thế. Một buổi tối, em được bố mẹ đưa đến đây để xem một chương trình nghệ thuật. Tòa nhà cổ kính hiện lên dưới ánh đèn vàng, vừa trang nghiêm vừa lộng lẫy. Ngay từ lúc đặt chân đến nơi, em đã cảm thấy buổi tối ấy sẽ trở thành một kỉ niệm đặc biệt.

Bên ngoài nhà hát, ánh đèn chiếu lên những bức tường mang vẻ đẹp cổ kính. Mọi người ăn mặc gọn gàng, lần lượt bước qua những bậc thềm để vào bên trong. Khi cánh cửa mở ra, em càng ngạc nhiên hơn trước không gian rộng và sang trọng. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn, phía trên là những chùm đèn sáng lấp lánh. Sân khấu phía trước được phủ bởi tấm màn nhung đỏ. Em ngồi cạnh bố mẹ, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi nhưng mắt cứ nhìn quanh vì tò mò. Không gian yên tĩnh khiến em càng mong chờ khoảnh khắc màn sân khấu mở ra.

Đúng giờ, ánh đèn dần tắt. Tiếng nhạc vang lên rồi tấm màn từ từ được kéo sang hai bên. Trước mắt em là một sân khấu lung linh với những nghệ sĩ trong trang phục đẹp mắt. Chương trình có nhiều tiết mục ca hát, múa và biểu diễn nhạc cụ. Mỗi tiết mục lại đưa em đến một cảm xúc khác nhau. Có lúc tiếng đàn vang lên trong trẻo, từng nốt nhạc như những giọt nước nhỏ rơi xuống khoảng không yên tĩnh. Có lúc những nghệ sĩ múa xuất hiện, bước chân nhẹ nhàng và động tác uyển chuyển khiến em không thể rời mắt. Nhưng điều khiến em ấn tượng nhất là một tiết mục biểu diễn kết hợp giữa âm nhạc và múa. Ánh sáng thay đổi theo từng giai điệu, lúc dịu dàng, lúc rực rỡ, làm cho sân khấu như một bức tranh đang chuyển động. Khán giả gần như im lặng hoàn toàn để thưởng thức. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên thật lâu. Em cũng vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay vì quá thích thú.

Rời khỏi nhà hát, em vẫn ngoái lại nhìn những ô cửa sáng ánh đèn. Thành phố bên ngoài vẫn đông đúc, xe cộ vẫn nối nhau trên đường, nhưng trong lòng em dường như còn lưu lại một khoảng không thật yên tĩnh với những giai điệu vừa nghe. Buổi biểu diễn giúp em hiểu rằng nghệ thuật không chỉ nằm ở những điều rực rỡ trên sân khấu mà còn ở cảm xúc mà nó để lại trong lòng người xem. Em tin rằng sau này, mỗi khi đi ngang qua nơi ấy, em sẽ nhớ đến buổi tối đầu tiên mình được ngồi trong một nhà hát lớn và say mê nhìn sân khấu sáng đèn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi chiều cuối tuần, trời vừa tạnh mưa. Những giọt nước còn đọng trên lá cây long lanh dưới ánh nắng, mặt đường trước nhà văn hóa huyện phản chiếu những vệt sáng dịu dàng. Em cùng mẹ đến xem một vở kịch nói dành cho thiếu nhi. Trước đó, em thường nghĩ kịch chỉ đơn giản là những người đứng trên sân khấu nói chuyện với nhau. Nhưng buổi biểu diễn hôm ấy đã khiến em thay đổi suy nghĩ.

Nhà hát nhỏ hôm ấy khá đông khán giả. Bên ngoài, những tấm áp phích giới thiệu vở diễn được treo ngay ngắn. Khi bước vào trong, em nhìn thấy sân khấu đã được dựng thành một khung cảnh giống như một ngôi nhà nhỏ. Có bàn ghế, cửa sổ và những vật dụng quen thuộc. Khán giả nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Em ngồi cạnh mẹ và chăm chú nhìn tấm màn sân khấu. Ánh đèn dịu xuống, những tiếng trò chuyện cũng nhỏ dần. Em có cảm giác mọi người đang cùng chờ một câu chuyện bước ra trước mắt mình.

Tấm màn mở ra, các diễn viên bắt đầu xuất hiện. Câu chuyện kể về một cậu bé vì ham chơi mà vô tình khiến người thân lo lắng, sau đó nhận ra lỗi của mình và biết sửa sai. Các diễn viên diễn rất tự nhiên. Có đoạn khiến cả khán phòng bật cười vì những hành động ngây ngô của nhân vật. Có lúc một diễn viên chỉ cần nhíu mày, cúi đầu hoặc nhìn sang người khác cũng đủ khiến em hiểu nhân vật đang buồn hay ân hận. Em nhớ nhất một cảnh cậu bé đứng một mình giữa sân khấu sau khi nhận ra lỗi của mình. Ánh đèn chiếu nhẹ xuống gương mặt cậu, giọng nói chậm lại. Cả khán phòng im phăng phắc. Em bỗng thấy thương nhân vật và cũng tự nghĩ về những lần mình từng vô tình làm người thân buồn. Khi câu chuyện đi đến đoạn kết, cậu bé biết nhận lỗi và mọi người cùng tha thứ cho cậu. Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng. Em cũng vỗ tay thật lâu, trong lòng vừa vui vừa có chút suy ngẫm.

Trên đường về, mẹ hỏi em thích nhất điều gì trong vở kịch. Em kể về những nhân vật và tình huống khiến mình nhớ mãi. Mẹ mỉm cười bảo rằng đôi khi một câu chuyện trên sân khấu cũng có thể giúp người xem nhìn lại chính mình. Em thấy lời mẹ thật đúng. Buổi xem kịch hôm ấy không chỉ mang đến tiếng cười mà còn dạy em biết suy nghĩ về hành động của bản thân, biết nhận lỗi và sửa lỗi. Đến bây giờ, em vẫn nhớ sân khấu nhỏ với ánh đèn vàng và những diễn viên đã khiến một câu chuyện tưởng như rất bình thường trở nên thật gần gũi.

  • Top 105 Bài văn kể lại một trận thi đấu thể thao hay nhất

    - Em muốn kể lại trận thi đấu thể thao nào mà em đã được xem hoặc tham gia? (Một trận bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, kéo co, chạy tiếp sức, bóng rổ hoặc một cuộc thi thể thao khác,...) - Trận thi đấu ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em xem hay trực tiếp tham gia? (Một buổi hội thao ở trường, ngày hội thể thao, cuộc thi giữa các lớp, một trận đấu ở sân vận động hoặc một hoạt động thể thao cùng gia đình, bạn bè,...)

  • Top 105 Bài văn kể về một ngày hội mà em biết hay nhất

    - Em muốn kể về ngày hội nào mà em biết? (Một ngày hội ở trường, ngày hội quê hương, lễ hội truyền thống,...) - Ngày hội ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em biết đến hoặc tham gia ngày hội ấy cùng những ai? (Một ngày đầu xuân, dịp lễ, ngày nghỉ,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại một buổi sinh hoạt lớp hay nhất

    - Em muốn kể lại buổi sinh hoạt lớp nào? (Một buổi sinh hoạt cuối tuần, buổi sinh hoạt sau một hoạt động đặc biệt, buổi tổng kết cuối tháng,...) - Buổi sinh hoạt ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Có những ai tham gia? (Cuối buổi học ngày thứ sáu, trong lớp học, có cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong lớp cùng tham gia,...)

  • Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai giảng của trường mình hay nhất

    - Em muốn kể về kỉ niệm nào đáng nhớ nhất trong ngày khai trường? (Một lần đầu tiên bước vào lớp Một, ngày khai giảng khi em lên lớp mới,...) - Ngày khai trường ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em đi cùng những ai? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, tại sân trường, em đi cùng bố mẹ,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại một sự việc em lỡ gây ra khiến bố, mẹ buồn phiền hay nhất

    - Em muốn kể lại sự việc nào em đã lỡ gây ra khiến bố hoặc mẹ buồn phiền? (Một lần em mải chơi nên quên làm bài, làm mất đồ bố mẹ mua,...) - Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi tối ở nhà, một ngày cuối tuần, sau giờ học,...)

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close