Viết bài văn nếu em là người được chứng kiến cảnh chị Dậu đánh tên cai lệ thì em sẽ kể lại chuyện ấy với các bạn như thế nào?

- Giới thiệu em là người chứng kiến sự việc. - Nêu hoàn cảnh em được chứng kiến cảnh chị Dậu đánh tên cai lệ

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu em là người chứng kiến sự việc.

- Nêu hoàn cảnh em được chứng kiến cảnh chị Dậu đánh tên cai lệ.

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

- Gia đình chị Dậu lúc đó đang ở trong hoàn cảnh như thế nào?

- Tên cai lệ và người nhà lí trưởng đến nhà chị Dậu để làm gì?

- Không khí lúc đó ra sao?

b. Diễn biến sự việc

- Chị Dậu đã cư xử như thế nào khi tên cai lệ đến?

- Tên cai lệ và người nhà lí trưởng có những hành động, lời nói gì?

- Khi bị dồn vào đường cùng, chị Dậu đã phản kháng ra sao?

- Kết quả cuộc đối đầu như thế nào?

c. Cảm xúc của người chứng kiến

- Em cảm thấy thế nào khi chứng kiến sự việc?

- Em có suy nghĩ gì về chị Dậu và hành động của chị?

III. Kết bài

- Nêu cảm nghĩ của em sau khi kể lại câu chuyện.

- Rút ra ý nghĩa hoặc bài học từ câu chuyện (ca ngợi lòng yêu thương, sự dũng cảm của chị Dậu và lên án sự áp bức, bất công).

Bài siêu ngắn

Các bạn ơi, hôm qua tớ vừa chứng kiến một cảnh tượng vô cùng chấn động ngay tại nhà chị Dậu bên hàng xóm. Giữa vụ sưu thuế ngột ngạt, anh Dậu đang ốm rũ rượi, vừa mới tỉnh lại sau trận đòn roi thừa sống thiếu chết thì tên cai lệ và người nhà lí trưởng rầm rập xông vào. Tiếng thét lác, tiếng gậy gộc đập xuống đất của chúng đòi bắt anh Dậu đi tiếp khiến không khí trong căn nhà tranh nghèo rách nát trở nên căng thẳng, ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tớ đứng ngay đầu hiên, tim đập thon thót khi thấy chị Dậu ban đầu vô cùng nhẫn nhục. Chị vừa run rẩy vừa tha thiết van xin bằng giọng hạ mình: "Cháu van ông, nhà cháu vừa mới tỉnh..." nhưng đáp lại chỉ là tiếng chửi bới tục tĩu của tên cai lệ. Hắn trợn ngược mắt, sấn sổ bước đến tát đánh bốp vào mặt chị Dậu rồi nhảy vào định trói anh Dậu. Sự tàn nhẫn ấy đã dồn người đàn bà khốn khổ vào đường cùng. Tớ thấy chị Dậu đứng phắt dậy, mặt xám xịt vì giận dữ, chị thay đổi cách xưng hô đầy đanh thép: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!". Nói rồi, nhanh như cắt, chị túm lấy cổ áo tên cai lệ, ấn dúi ra cửa khiến hắn ngã chổng quèo. Tên người nhà lí trưởng sấn sổ bước lên giơ gậy định đánh cũng bị chị túm tóc, lẳng một cái ngã nhào ra thềm. Hai tên tay sai vốn hống hách là thế mà lúc ấy mặt cắt không còn giọt máu, lồm cồm bò dậy tháo chạy thục mạng.

Chứng kiến từ đầu đến cuối, tớ vừa run vừa thấy hả dạ vô cùng. Hành động phản kháng của chị Dậu không phải là bộc phát vô cớ, mà là sự kiên cường của một người vợ nghèo bị dồn đến bước đường cùng, minh chứng cho việc cái ác dù có tàn bạo đến đâu cũng phải khiếp sợ trước sức mạnh của tình yêu thương và lòng dũng cảm.

Bài tham khảo Mẫu 1

Chào các bạn, hôm nay tớ muốn kể cho các bạn nghe về một sự việc vô cùng kinh ngạc mà chính mắt tớ đã chứng kiến tại nhà chị Dậu vào sáng ngày hôm qua. Đó là một cảnh tượng mà tớ nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được: cảnh chị Dậu, một người phụ nữ vốn hiền lành, mộc mạc, đã dũng cảm vùng lên quật ngã hai tên tay sai phong kiến hung hãn.

Lúc ấy là giữa mùa sưu thuế, bầu không khí trong làng ngột ngạt như một chảo lửa. Nhà chị Dậu nghèo nhất nhì cái làng này, tiền nộp thuế cho anh Dậu còn chưa lo đủ, lại bị ép nộp cả suất sưu của người em chồng đã chết từ năm ngoái. Anh Dậu bị đánh đập, tra tấn dã man đến ngất xỉu, vừa được hàng xóm khênh trả về rũ rượi như một xác chết. Chị Dậu vừa xin được bát gạo nấu được nồi cháo loãng, anh Dậu mới chỉ kề miệng vào cổng bát thì rầm rập ngoài ngõ, tên cai lệ và người nhà lí trưởng đùng đùng xông vào. Tên cai lệ tay cầm roi song, nách kẹp thước, mặt mũi hầm hầm quát tháo đòi tiền sưu.

Ban đầu, vì sợ hãi uy quyền, chị Dậu run rẩy nài nỉ bằng giọng điệu hết sức nhún nhường, xưng "cháu", gọi "ông". Chị van xin chúng tha cho người chồng đang ốm nặng. Thế nhưng, tên cai lệ không có một chút tính người. Hắn gạt phắt lời cầu xin, chửi bới om sòm rồi sấn sổ bước tới, đánh bốp vào mặt chị Dậu một cái chí mạng, rồi một tay cầm dây thừng định nhảy vào trói anh Dậu. Khi thấy chồng mình – sinh mạng của mình – bị đe dọa, tớ thấy ánh mắt chị Dậu bỗng thay đổi hoàn toàn. Chị không còn run sợ nữa. Chị đứng phắt dậy, giằng lấy dây thừng và thét lên: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!".

Sự phản kháng diễn ra nhanh đến mức tớ không kịp chớp mắt. Tên cai lệ tát vào ngực chị một cái, chị Dậu liền túm lấy cổ áo hắn, dùng hết sức bình sinh ấn dúi một cái. Tên cai lệ ngã chổng quèo trên mặt đất, miệng vẫn còn lẩm bẩm chửi. Tên người nhà lí trưởng thấy thế định giơ gậy đánh chị, liền bị chị túm tóc, lẳng một cái ngã nhào ra thềm. Cả căn nhà tranh rung chuyển trước sức mạnh bất ngờ của người đàn bà lực điền. Hai tên tay sai nằm đo đất, mặt mày xám ngoét, không còn chút kiêu ngạo nào như lúc mới vào.

Ngồi chứng kiến từ đầu đến cuối, tớ vừa sợ hãi cho chị Dậu nhưng cũng vừa cảm thấy vô cùng hả dạ. Hành động của chị Dậu đã chứng minh một chân lý rằng, khi bị dồn vào bước đường cùng, lòng yêu thương chồng con và bản năng tự vệ sẽ biến những người yếu đuối nhất trở nên kiên cường, dũng cảm đối đầu với cái ác.

Bài tham khảo Mẫu 2

Các bạn có tin được không, một người đàn bà quanh năm chỉ biết đầu tắt mặt tối, tính tình hiền lành như đất như chị Dậu lại có thể quật ngã hai gã đàn ông hung tợn? Chính tớ đã chứng kiến cảnh tượng hy hữu đó khi sang nhà chị Dậu định cho anh Dậu mượn cái chiếu. Câu chuyện ấy cho đến bây giờ vẫn làm tớ run lên vì phấn khích.

Hoàn cảnh nhà chị Dậu lúc đó thê thảm vô cùng. Anh Dậu vừa bị đánh một trận thừa sống thiếu chết ở đình làng vì thiếu thuế, thân hình gầy gò, xanh xao như một dải khoai héo. Chị Dậu thì chạy vạy khắp nơi, bán cả đứa con gái đầu lòng lẫn đàn chó mới đẻ mà vẫn không đủ tiền đóng thuế. Đúng lúc chị vừa múc cháo ra cho chồng ăn để lấy lại sức thì tên cai lệ và người nhà lí trưởng xông vào như hai con thú đói. Chúng trợn mắt, hò hét, đòi bắt anh Dậu đi giải lên huyện.

Mặc cho chị Dậu hạ mình nài nỉ: "Nhà cháu mới tỉnh được một lúc, xin ông trông lại...", tên cai lệ vẫn đùng đùng nổi giận. Hắn bịch vào ngực chị Dậu mấy bịch rồi sấn đến chỗ anh Dậu đang nằm. Lúc này, "tức nước vỡ bờ", sự nhẫn nhục của chị Dậu đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Chị đứng phắt dậy, mặt đỏ gay, nghiến răng kèn kẹt. Chị không gọi bằng "ông" nữa mà đổi sang xưng "bà", gọi "mày". Chị thách thức: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!".

Trận đấu lực diễn ra vô cùng chớp nhoáng. Tên cai lệ định giơ tay đánh trả nhưng chị Dậu đã nhanh hơn. Chị túm lấy cổ áo hắn, dùng một thế võ tự nhiên của người lao động ấn dúi một cái thật mạnh. Tên cai lệ vốn nghiện ngập, sức lực yếu ớt nên ngã nhào ra đất, chỏng quèo hai chân lên trời. Tên người nhà lí trưởng định xông vào cứu viện liền bị chị túm lấy tóc, lẳng một cái khiến hắn ngã lộn nhào ra ngoài thềm, chiếc gậy trong tay văng ra xa. Cả hai tên nằm rên rỉ, không kịp trở tay trước sự dũng mãnh của chị.

Tớ đứng nép ở góc sân, tim đập thình thịch vì vừa lo lắng cho tương lai của chị Dậu khi dám đánh người nhà nước, lại vừa thấy thán phục tinh thần của chị. Khép lại câu chuyện, tớ nhận ra rằng cuộc sống dù có đè nén con người ta đến đâu, thì công lý và lòng tự trọng trong mỗi cá nhân vẫn luôn tồn tại và sẵn sàng bùng cháy khi cần thiết.

Bài tham khảo Mẫu 3

Nếu các bạn có mặt ở nhà chị Dậu vào buổi sáng ngày hôm ấy, chắc chắn các bạn cũng sẽ có cảm xúc giống như tớ: vừa kinh ngạc, vừa nể phục xen lẫn một chút hoảng sợ. Tớ đã tận mắt chứng kiến màn đối đầu đỉnh điểm giữa chị Dậu và bọn tay sai phong kiến, một sự việc chấn động cả làng quê nghèo lúc bấy giờ.

Gia đình chị Dậu lúc bấy giờ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ. Tiền sưu thuế đè nặng lên đôi vai gầy của chị, anh Dậu thì ngất lên ngất xuống vì đòn roi. Không khí trong căn nhà tranh dột nát bao trùm một màu xám xịt của sự tuyệt vọng. Khi chị Dậu vừa bưng bát cháo loãng đến bên phản cho chồng, chưa kịp ăn thì tiếng thét lác của tên cai lệ đã vang lên từ đầu ngõ. Hắn cùng người nhà lí trưởng mang theo dây thừng, gậy gộc xông vào, hung hăng như muốn phá nát căn nhà nhỏ.

Chị Dậu lúc đầu vẫn giữ thái độ nhẫn nhịn của một kẻ bề dưới. Chị tha thiết van xin: "Hai ông làm phúc nói với ông lí cho cháu khất...". Thế nhưng, sự tàn nhẫn của tên cai lệ đã đẩy câu chuyện đi quá xa. Hắn chửi bới tục tĩu, tát thẳng vào mặt chị Dậu một cái đánh bốp rồi quay sang định trói anh Dậu. Nhìn thấy chồng mình bị đẩy vào nguy hiểm, sự nhẫn nhục trong chị Dậu hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho ngọn lửa căm hờn ngút trời. Chị đứng thẳng người, hai mắt trợn trừng, dõng dạc tuyên bố: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!".

Ngay sau lời thách thức đó, chị Dậu lao vào cuộc chiến. Tên cai lệ định sấn đến liền bị chị túm lấy cổ áo, du đẩy một hồi rồi ấn dúi ra cửa. Hắn ngã chổng quèo, miệng ngậm đầy đất cát. Tên người nhà lí trưởng bước lên định bênh vực liền bị chị túm tóc, lẳng một cái ngã nhào ra thềm. Hai tên đàn ông hống hách ban nãy giờ đây trông thảm hại như những con chuột lột, lồm cồm bò dậy với khuôn mặt đầy sợ hãi.

Tớ tự hào vì đã được chứng kiến khoảnh khắc kiên cường ấy của chị Dậu. Câu chuyện này là một minh chứng rõ ràng cho việc sự áp bức, bóc lột của giai cấp thống trị dù có bạo ngược đến đâu cũng không thể đè bẹp được tinh thần phản kháng và lòng yêu thương gia đình của người nông dân Việt Nam.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có bao giờ các bạn tự hỏi, giới hạn chịu đựng của một con người nằm ở đâu? Liệu một người quanh năm suốt tháng chỉ biết nhẫn nhịn, cam chịu trước sự bất công, có thể biến thành một chiến sĩ dũng cảm quật ngã cái ác khi bị dồn vào đường cùng hay không? Tớ đã tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi ấy trong một buổi sáng mùa thu ngột ngạt, khi tớ vô tình chứng kiến một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu tại ngôi nhà tranh rách nát của chị Dậu bên hàng xóm. Đó không chỉ là một cuộc ẩu đả thông thường, mà là một trận cuồng phong của lòng tự trọng bị chà đạp, một sự thức tỉnh đầy kinh ngạc của người nông dân nghèo trước sự tàn bạo của chế độ thực dân phong kiến đương thời mà tớ muốn kể lại cho các bạn nghe.

Mạch chuyện quay về không gian u ám của ngày đông tax. Anh Dậu đang nằm thoi thóp trên giường, còn chị Dậu thì mặt mày hốc hác vì đói khát và lo lắng. Sự xuất hiện của tên cai lệ với khuôn mặt bặm trợn và gã người nhà lí trưởng đã đập tan chút bình yên ít ỏi của gia đình chị. Những tiếng chửi bới tục tĩu, những cú tát như trời giáng của tên cai lệ vào mặt chị Dậu khi chị cố van xin khất thuế đã đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm. Chi tiết sáng tạo nằm ở khoảnh khắc chị Dậu thay đổi cách xưng hô, từ "cháu - ông" sang "bà - mày". Câu nói: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!" vang lên như một phát súng mở màn cho cuộc khởi nghĩa của một cá nhân. Sức mạnh thể chất tiềm tàng của một người đàn bà lao động đã quật ngã hai tên tay sai nghiện ngập, khiến bọn chúng ngã chổng quèo, lồm cồm bò dậy trong sự nhục nhã.

Từ câu chuyện đầy xúc động và mạnh mẽ của chị Dậu, tớ muốn gửi đến các bạn một thông điệp ý nghĩa về cuộc sống hôm nay. Chúng ta đang được sống trong một xã hội hòa bình, công lý nhưng không phải vì thế mà những sự bất công, cái ác hoàn toàn biến mất. Khi các bạn đối mặt với những điều sai trái, bạo lực hay sự chèn ép trong cuộc sống, học đường, xin các bạn đừng lựa chọn sự im lặng hay cam chịu quá mức. Hãy học tập tinh thần dũng cảm, biết bảo vệ bản thân và những người yêu thương như chị Dậu năm xưa. Hãy cùng nhau lên tiếng, cùng nhau hành động để bài trừ cái ác, bảo vệ công lý, bởi vì sự im lặng trước cái ác đôi khi chính là đồng lõa với tội ác.

Bài tham khảo Mẫu 5

Ông cha ta từ xưa đã có câu tục ngữ vô cùng sâu sắc để nói về quy luật xã hội: "Tức nước vỡ bờ". Khi một thế lực cố tình dồn ép, chà đạp con người đến bước đường cùng, thì một sự phản kháng mãnh liệt là điều tất yếu sẽ xảy ra. Câu tục ngữ ấy đã được hiện thực hóa một cách sinh động và trọn vẹn nhất ngay trước mắt tớ vào một buổi sáng mùa sưu thuế đen tối tại nhà chị Dậu. Chứng kiến cảnh tượng ấy, tớ hiểu rằng bóng tối của sự bóc lột dù có dày đặc đến đâu cũng không thể ngăn được ánh sáng của lòng dũng cảm bùng cháy. Chị Dậu, người phụ nữ vốn dĩ nhỏ bé, cam chịu, đã biến thành một biểu tượng của sự quật khởi, giáng một đòn chí mạng vào mặt bọn tay sai hống hách.

Cảnh tượng ngôi nhà tranh hiện lên thê thảm với một người chồng ốm yếu và người vợ kiệt quệ vì chạy thuế. Tên cai lệ bước vào với sự tàn nhẫn tột cùng, coi mạng người như cỏ rác. Hắn không thèm biết đến tình trạng nguy kịch của anh Dậu, liên tiếp ra tay đánh đập chị Dậu dã man. Sự tàn bạo đó đã phá vỡ mọi lề lối trật tự phong kiến thông thường. Chị Dậu đứng phắt dậy, thần thái uy nghiêm như một vị nữ tướng. Cuộc đối đầu lực giữa một người phụ nữ lực điền và hai tên tay sai nghiện ngập diễn ra vô cùng gay cấn. Bằng những động tác dứt khoát, chị túm cổ áo tên cai lệ ấn dúi ra cửa, rồi lại túm tóc lẳng gã người nhà lí trưởng ngã nhào ra thềm. Hai kẻ đại diện cho quyền lực nhà nước lúc ấy chỉ còn là những cái xác không hồn, run rẩy bỏ chạy trong sự bàng hoàng của người chứng kiến.

Hành động dũng cảm vùng lên của chị Dậu trong buổi sáng hôm ấy giống như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm tăm tối của xã hội cũ. Nó được ví như một tiếng sấm vang dội, báo hiệu cho những cuộc nổi dậy mạnh mẽ của giai cấp nông dân bị áp bức sau này. Hình ảnh chị Dậu đứng hiên ngang giữa căn nhà tranh, đánh bại bọn tay sai sẽ mãi là một bức tranh biểu tượng tuyệt đẹp về sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam: hiền lành, nhẫn nhịn khi cần thiết nhưng cũng đầy bản lĩnh, kiên cường khi quyền sống và tình yêu thương gia đình bị đe dọa nghiêm trọng. Dù năm tháng có trôi qua, hành động ấy vẫn là một ngọn hải đăng soi sáng cho tinh thần phản kháng cái ác trong lòng mỗi chúng ta.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close