Viết bài văn kể về một trải nghiệm thú vị của em bên những người thân yêu ấy

- Em kể về trải nghiệm nào bên người thân? (Về quê, đi chơi, dã ngoại, nấu ăn,...) - Trải nghiệm diễn ra khi nào, ở đâu, cùng những ai? (Cuối tuần ở quê cùng ông bà, kì nghỉ hè cùng bố mẹ, buổi chiều cùng anh chị,...) - Em cảm thấy thế nào? (Háo hức, vui mừng, mong chờ, hồi hộp, thích thú,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Tuổi thơ ai cũng có những niềm vui bên những người thân yêu. Hãy kể về một trải nghiệm thú vị của em bên những người thân yêu ấy

I. Mở bài

- Em kể về trải nghiệm nào bên người thân? (Về quê, đi chơi, dã ngoại, nấu ăn,...)

- Trải nghiệm diễn ra khi nào, ở đâu, cùng những ai? (Cuối tuần ở quê cùng ông bà, kì nghỉ hè cùng bố mẹ, buổi chiều cùng anh chị,...)

- Em cảm thấy thế nào? (Háo hức, vui mừng, mong chờ, hồi hộp, thích thú,...)

II. Thân bài

a. Trước khi trải nghiệm

- Vì sao gia đình có hoạt động này? (Muốn cả nhà thư giãn, về thăm ông bà, mừng sinh nhật, cùng nhau vui chơi,...)

- Mọi người đã chuẩn bị những gì? (Quần áo, đồ ăn, nước uống, đồ dùng cần thiết,...)

- Không khí lúc chuẩn bị ra sao? (Rộn ràng, vui vẻ, ấm áp, náo nức,...)

- Em có cảm xúc gì khi được ở bên người thân? (Vui vẻ, thích thú, mong chờ,...)

b. Diễn biến trải nghiệm

- Hoạt động bắt đầu như thế nào? (Cả nhà lên xe, bắt đầu chuyến đi, cùng vào bếp,...)

- Em và người thân đã cùng làm những gì? (Tham quan, nấu ăn, hái quả, ...)

- Có sự việc thú vị hoặc bất ngờ nào xảy ra không? (Gặp một cơn mưa bất chợt, làm bánh bị hỏng,...)

- Mọi người đã nói, làm gì và cảm thấy ra sao? (Bố mẹ động viên, anh chị giúp đỡ,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em nhớ nhất? Vì sao? 

c. Kết thúc trải nghiệm

- Hoạt động kết thúc như thế nào? (Cả nhà thu dọn đồ đạc, trở về nhà,...)

- Mọi người cảm thấy ra sao? (Vui vẻ, mệt nhưng hạnh phúc, lưu luyến,...)

- Trải nghiệm để lại trong em cảm xúc gì? (Hạnh phúc, xúc động, ấm áp,...)

III. Kết bài

- Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ,...)

- Vì sao đây là kỉ niệm đáng nhớ? (Những phút giây vui vẻ bên gia đình,...)

- Em mong muốn điều gì sau trải nghiệm? (Thêm nhiều chuyến đi, khoảnh khắc ấm áp bên gia đình,... )

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Tuổi thơ của mỗi người giống như một cuốn sách lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp bên gia đình. Trong những trang kí ức của em, em nhớ nhất chuyến về quê thăm ông bà vào một ngày hè. Được cùng những người thân yêu tận hưởng những giờ phút bình dị khiến em cảm thấy vô cùng háo hức và hạnh phúc.

Vì đã lâu cả nhà chưa về quê nên bố mẹ quyết định đưa em về thăm ông bà vào cuối tuần. Tối hôm trước, mọi người cùng chuẩn bị quần áo, đồ ăn và nước uống trong không khí rộn ràng, vui vẻ. Sáng hôm sau, cả nhà lên xe về quê trong tiếng cười nói và những câu chuyện thú vị. Vừa đến nơi, em chạy ùa vào sân ôm lấy ông bà rồi theo ông ra khu vườn phía sau nhà. Hai ông cháu vừa hái những quả ổi chín vừa trò chuyện về việc học tập của em. Bỗng một cơn mưa rào bất ngờ kéo đến khiến hai ông cháu phải chạy vội vào hiên nhà. Thấy mái tóc em ướt lấm tấm nước, ông bật cười hiền hậu còn em cũng cười theo. Khi mưa tạnh, cả nhà cùng ngồi ngoài hiên thưởng thức những quả ổi vừa hái. Mọi người vừa ăn vừa kể chuyện khiến căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười. Khoảnh khắc quây quần bên những người thân yêu khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp và hạnh phúc.

Chuyến về quê đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Em hiểu rằng gia đình luôn là nơi đem đến cho em tình yêu thương và những phút giây bình yên. Em mong sẽ có thêm nhiều dịp được cùng gia đình trở về quê và tạo nên những kỉ niệm đáng nhớ.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Mùi bánh thơm ngọt lan tỏa trong căn bếp nhỏ luôn gợi cho em nhớ về một buổi chiều thật vui bên mẹ và chị gái. Đó là lần đầu tiên em được cùng người thân tự tay làm bánh. Trải nghiệm giản dị ấy đã mang đến cho em rất nhiều tiếng cười và niềm hạnh phúc.

Cuối tuần hôm ấy, mẹ rủ hai chị em cùng làm bánh để cả nhà thưởng thức sau bữa tối. Mẹ chuẩn bị bột, trứng, sữa và những nguyên liệu cần thiết, còn chị giúp mẹ lấy dụng cụ. Em háo hức đeo tạp dề rồi đứng bên mẹ để học cách làm bánh. Căn bếp nhỏ nhanh chóng trở nên rộn ràng bởi tiếng nói cười của ba mẹ con. Mẹ cẩn thận hướng dẫn chúng em từng bước từ trộn bột đến tạo hình bánh. Vì quá tự tin, em cho hơi nhiều nước khiến phần bột bị nhão. Nhìn thành quả chưa được như ý, em lo lắng nhưng mẹ nhẹ nhàng động viên rồi cùng chị giúp em sửa lại. Sau một hồi cố gắng, những chiếc bánh nhỏ xinh cuối cùng cũng được đặt vào khay. Khi bánh chín, mùi thơm lan khắp căn bếp khiến cả nhà ai cũng thích thú. Mọi người cùng thưởng thức thành quả và bật cười vì chiếc bánh méo nhất lại chính là chiếc bánh của em.

Buổi làm bánh tuy đơn giản nhưng đã để lại trong em rất nhiều niềm vui. Em hiểu rằng điều quý giá nhất chính là khoảng thời gian được cùng người thân chia sẻ và giúp đỡ nhau. Em mong gia đình sẽ có thêm nhiều buổi cùng nhau làm những điều giản dị mà ý nghĩa như thế.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Những chuyến đi cùng gia đình luôn khiến tuổi thơ trở nên rực rỡ hơn trong kí ức của mỗi người. Em vẫn nhớ chuyến dã ngoại cùng bố mẹ vào một ngày cuối tuần đầu hè. Từ lúc nghe bố thông báo, em đã háo hức mong chờ chuyến đi ấy.

Sau những ngày học tập bận rộn, bố mẹ quyết định đưa em đến một khu sinh thái để thư giãn. Từ tối hôm trước, cả nhà cùng chuẩn bị quần áo, đồ ăn, nước uống và máy ảnh trong không khí vui vẻ. Sáng hôm sau, bố lái xe, mẹ ngồi bên cạnh còn em thích thú ngắm cảnh vật qua cửa kính. Đến nơi, cả nhà trải thảm dưới một hàng cây xanh rồi cùng nhau tham quan. Em theo bố khám phá khu vườn, còn mẹ chuẩn bị đồ ăn cho bữa trưa. Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi bay chiếc mũ của em xuống gần bờ hồ. Em loay hoay chưa biết làm gì thì bố nhanh chóng giúp em lấy lại chiếc mũ. Mẹ nhìn hai bố con rồi bật cười khiến em cũng vui vẻ cười theo. Sau đó, cả nhà cùng ngồi ăn trưa, kể chuyện và chụp những bức ảnh kỉ niệm. Gió mát thổi qua hàng cây, tiếng chim hòa cùng tiếng cười khiến không gian trở nên thật yên bình. Đến chiều, cả nhà thu dọn đồ đạc và trở về trong niềm vui xen lẫn chút lưu luyến.

Chuyến dã ngoại đã để lại trong em niềm vui và cảm giác hạnh phúc khi được ở bên gia đình. Em hiểu rằng những khoảnh khắc bình dị bên người thân chính là những món quà quý giá của tuổi thơ. Em mong gia đình sẽ có thêm nhiều chuyến đi để cùng nhau lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi độ hè về, tiếng ve lại ngân vang trên những vòm cây xanh, nắng vàng rót xuống sân nhà, nhuộm cả khoảng trời bằng sắc màu rực rỡ. Trong những ngày tháng ngập tràn ánh sáng ấy, em luôn mong được trở về quê để tận hưởng những phút giây bình yên bên ông bà. Kì nghỉ hè năm ngoái, chuyến về quê cùng bố mẹ đã trở thành một kỉ niệm đặc biệt mà em luôn nâng niu trong lòng. Đó không chỉ là một chuyến đi mà còn là khoảng thời gian gia đình em được gần gũi và trao cho nhau những niềm vui giản dị. Mỗi khi nhớ lại, trong em vẫn hiện lên hình ảnh khu vườn xanh mướt, mái nhà thân thuộc và nụ cười hiền hậu của ông bà.

Vì đã lâu cả nhà chưa về quê nên bố mẹ quyết định đưa em về thăm ông bà vào một ngày cuối tuần. Tối hôm trước, mọi người cùng chuẩn bị quần áo, đồ ăn và nước uống trong không khí rộn ràng, vui vẻ. Bố cẩn thận kiểm tra xe, mẹ xếp đồ vào ba lô, còn em háo hức phụ mẹ chuẩn bị những món quà nhỏ cho ông bà. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng đầy ắp tiếng bước chân và tiếng cười nói. Em cứ chạy đi chạy lại xem mọi thứ đã đủ chưa rồi tưởng tượng đến khoảnh khắc được gặp ông bà. Sáng hôm sau, cả nhà lên đường khi những tia nắng đầu ngày còn dịu dàng trải trên những mái nhà. Ngồi bên cửa kính, em thích thú ngắm những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây nối dài và từng đàn chim chao liệng trên bầu trời. Càng đến gần quê, niềm mong chờ trong em càng trở nên rộn ràng. Em cứ tưởng tượng cảnh ông bà đứng trước cổng chờ đón rồi mỉm cười một mình.

Vừa bước xuống xe, em đã nhìn thấy ông bà đứng trước cổng với nụ cười hiền hậu. Em chạy thật nhanh đến ôm lấy ông bà rồi ríu rít kể đủ chuyện ở trường. Sau bữa cơm trưa đầm ấm, ông dẫn em ra khu vườn phía sau nhà để hái ổi. Những tán lá xanh um rung rinh trong gió, từng quả ổi tròn căng lấp ló dưới vòm cây. Hai ông cháu vừa hái quả vừa trò chuyện, tiếng cười hòa cùng tiếng chim ríu rít trên cành. Bất ngờ, một cơn mưa rào kéo đến, những hạt mưa tí tách rồi ào ào rơi xuống khiến khu vườn chìm trong màn nước trắng xóa. Ông vội nắm tay kéo em chạy vào hiên nhà, cả hai cùng bật cười vì bộ quần áo lấm tấm nước. Khi mưa tạnh, những giọt nước còn đọng trên lá long lanh dưới nắng như những viên ngọc nhỏ. Cả nhà lại quây quần ngoài hiên, thưởng thức những quả ổi vừa hái và kể cho nhau nghe những câu chuyện vui. Bà còn mang ra đĩa bánh mà em yêu thích, vừa ăn vừa hỏi han chuyện học hành của em. Em ngồi sát bên ông bà, lắng nghe từng câu chuyện rồi cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận thật rõ sự ấm áp của tình thân và thấy mình thật may mắn khi luôn có một gia đình yêu thương.

Chiều xuống, nắng cuối ngày nghiêng qua hàng cau, phủ một màu vàng dịu lên sân nhà. Cả nhà thu dọn đồ đạc rồi chào ông bà để trở về thành phố trong sự lưu luyến. Ông bà đứng trước cổng dặn em phải chăm ngoan, học giỏi, còn em cứ ngoái đầu nhìn mãi mái nhà thân thuộc phía sau. Trên đường về, em vẫn nhớ khu vườn xanh mát, tiếng cười của ông và vòng tay dịu dàng của bà. Những hình ảnh ấy cứ nhẹ nhàng ở lại trong tâm trí em như một miền kí ức trong trẻo. Dù chuyến đi đã kết thúc, dư âm của nó vẫn khiến em mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Em chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để lại được trở về bên ông bà.

Chuyến về quê đã để lại trong em niềm hạnh phúc và tình yêu thương sâu sắc dành cho gia đình. Em hiểu rằng những phút giây bình dị được quây quần bên người thân chính là món quà quý giá của tuổi thơ. Từ kỉ niệm ấy, em tự nhắc mình phải biết yêu thương, quan tâm và trân trọng ông bà, bố mẹ nhiều hơn. Đôi khi, hạnh phúc chẳng nằm ở những điều lớn lao mà chỉ là một bữa cơm đủ đầy, một khu vườn thân thuộc hay một cái ôm ấm áp. Em mong những mùa hè sau sẽ lại có thêm những chuyến về quê đầy ắp tiếng cười để gia đình em cùng nhau viết tiếp những trang kí ức thật đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 2

Chiều hè thường mang theo sắc nắng vàng óng ả, tiếng ve ngân dài trên những tán phượng và làn gió thơm mùi cỏ cây len qua khung cửa. Giữa những thanh âm thân thuộc ấy, căn bếp gia đình luôn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc ấm áp nhất. Em vẫn nhớ một buổi chiều cuối tuần được cùng mẹ và chị gái làm bánh, khi ánh nắng dịu dàng nghiêng qua ô cửa và mùi bơ sữa thơm lừng lan tỏa. Đó là một trải nghiệm giản dị nhưng đã trở thành một mảnh kí ức thật đẹp trong tuổi thơ của em. Mỗi khi bước vào căn bếp và bắt gặp hương bánh quen thuộc, em lại nhớ đến buổi chiều đầy tiếng cười ấy.

Cuối tuần hôm ấy, mẹ muốn cả nhà cùng làm bánh để thưởng thức sau bữa tối nên đã chuẩn bị đầy đủ bột, trứng, sữa và những nguyên liệu cần thiết. Chị gái giúp mẹ lấy dụng cụ, còn em háo hức đeo tạp dề rồi đứng bên bàn bếp. Mẹ vừa làm vừa ân cần hướng dẫn hai chị em từng bước. Căn bếp nhỏ nhanh chóng tràn ngập tiếng nói cười và hương thơm dịu ngọt của những nguyên liệu mới. Em thích thú quan sát đôi tay mẹ thoăn thoắt trộn bột rồi cố gắng làm theo. Chẳng mấy chốc, trên bàn đã xuất hiện những khuôn bánh đủ hình dáng. Em cảm thấy mình như một đầu bếp nhỏ đang chuẩn bị một món quà đặc biệt cho gia đình. Nhìn mẹ và chị vui vẻ bên cạnh, em càng mong chờ những chiếc bánh hoàn thành. Em còn tưởng tượng cảnh cả nhà cùng thưởng thức những chiếc bánh do chính tay mình làm ra.

Thế nhưng, vì quá nóng lòng nên em cho hơi nhiều nước khiến phần bột trở nên nhão. Nhìn chiếc bát trước mặt, em lo lắng và buồn bã vì sợ mình đã làm hỏng mọi thứ. Mẹ không trách mà chỉ dịu dàng động viên, còn chị nhanh chóng tìm cách giúp em sửa lại. Mẹ thêm bột, chị giữ bát, còn em cẩn thận trộn thật đều theo lời hướng dẫn. Sau một hồi cố gắng, phần bột cuối cùng cũng trở nên vừa ý. Những chiếc bánh nhỏ lần lượt được xếp ngay ngắn vào khay rồi đưa vào lò nướng. Chẳng bao lâu sau, hương thơm ngọt ngào lan khắp căn nhà, quyện với tiếng cười khiến không gian trở nên thật ấm áp. Cả nhà cùng ngồi thưởng thức thành quả và bật cười vì chiếc bánh méo nhất lại chính là chiếc bánh của em. Em cũng vui vẻ cười theo, trong lòng ngập tràn cảm giác hạnh phúc. Mẹ còn xoa đầu khen em đã rất cố gắng, khiến em càng thêm tự tin. Nhìn những khuôn bánh tuy chưa thật hoàn hảo nhưng chứa đầy công sức của cả ba mẹ con, em bỗng thấy chúng đẹp hơn bất cứ chiếc bánh nào.

Khi buổi làm bánh kết thúc, ánh chiều đã nhạt dần ngoài khung cửa. Ba mẹ con cùng nhau dọn dẹp căn bếp rồi ngồi lại trò chuyện. Chị kể lại những khoảnh khắc vụng về của em khiến cả hai chị em cùng bật cười. Mẹ nhẹ nhàng nhắc chúng em rằng làm việc gì cũng cần kiên nhẫn và cẩn thận. Em nhận ra điều khiến mình nhớ nhất không phải những chiếc bánh đẹp hay chưa đẹp mà chính là khoảng thời gian được cùng mẹ và chị chia sẻ niềm vui. Căn bếp nhỏ hôm ấy đã trở thành nơi cất giữ một kỉ niệm thật dịu dàng. Đến khi mọi thứ được dọn gọn gàng, em vẫn còn cảm thấy dư âm của tiếng cười vang lên trong căn nhà. Em thầm mong những buổi chiều bình yên như thế sẽ còn xuất hiện thật nhiều trong tuổi thơ của mình.

Trải nghiệm ấy khiến em càng hiểu rằng hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều vô cùng giản dị. Em học được cách kiên nhẫn, biết sẻ chia và trân trọng những người luôn yêu thương mình. Những chiếc bánh hôm ấy có thể chưa hoàn hảo, nhưng tình cảm gia đình gửi gắm trong đó lại thật trọn vẹn. Em mong căn bếp nhỏ sẽ luôn là nơi lưu giữ tiếng cười và những khoảnh khắc ấm áp của gia đình. Và mỗi khi nhớ về buổi chiều ấy, em sẽ càng biết nâng niu những phút giây được ở bên những người thân yêu.

Bài tham khảo Mẫu 3

Những ngày đầu hè thường rực rỡ bởi sắc trời trong veo, nắng vàng óng ánh trên những vòm cây và tiếng chim ríu rít gọi nhau chuyền cành. Gió mang theo hương cỏ non thoang thoảng, khiến lòng người cũng trở nên nhẹ nhõm sau những ngày học tập bận rộn. Trong một ngày hè như thế, em đã có chuyến dã ngoại đáng nhớ cùng bố mẹ tại một khu sinh thái. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã đem đến cho em những phút giây vui vẻ và bình yên bên gia đình. Đó là những giờ phút mà em cảm thấy mình được tạm gác sách vở để hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng tình yêu thương của bố mẹ.

Biết em đã lâu chưa được đi chơi xa, bố mẹ quyết định đưa em đến một khu sinh thái vào cuối tuần. Tối hôm trước, cả nhà cùng chuẩn bị quần áo, đồ ăn, nước uống và một chiếc máy ảnh nhỏ. Bố kiểm tra xe, mẹ chuẩn bị thức ăn, còn em phụ mẹ sắp xếp những món đồ cần thiết vào ba lô. Không khí trong nhà lúc ấy rộn ràng như đang chuẩn bị cho một ngày hội nhỏ. Em háo hức đến mức cứ nhìn đồng hồ rồi lại tưởng tượng về nơi mình sắp đến. Sáng hôm sau, cả nhà khởi hành khi bầu trời còn dịu mát. Ngồi bên cửa kính, em say mê ngắm những hàng cây xanh, những cánh đồng trải dài và những chú chim nhỏ vụt qua bầu trời. Niềm vui trong em cứ lớn dần theo từng vòng bánh xe. Em còn tranh thủ hỏi bố đủ điều về nơi sắp đến khiến quãng đường dường như ngắn hơn.

Đến nơi, trước mắt em mở ra một khoảng xanh mát với những hàng cây cao vút và thảm cỏ mềm như tấm thảm khổng lồ. Cả nhà trải tấm thảm dưới bóng cây rồi cùng nhau tham quan khu sinh thái. Em theo bố khám phá khu vườn, còn mẹ ngồi chuẩn bị bữa trưa. Những cánh bướm đủ màu chập chờn bên những khóm hoa khiến em thích thú ngắm nhìn mãi. Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi bay chiếc mũ của em xuống gần bờ hồ. Em loay hoay chưa biết làm gì thì bố nhanh chóng giúp em lấy lại chiếc mũ. Mẹ đứng gần đó bật cười trước vẻ mặt ngơ ngác của em khiến cả ba người cùng cười vui vẻ. Sau đó, cả nhà ngồi dưới tán cây, vừa ăn trưa vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị. Gió mát luồn qua những tán lá, tiếng chim hòa cùng tiếng cười khiến khung cảnh trở nên bình yên đến lạ. Em còn cùng bố mẹ chụp những bức ảnh lưu niệm bên hàng cây xanh, ai cũng nở nụ cười rạng rỡ. Khoảnh khắc ấy khiến em chỉ ước thời gian trôi thật chậm để cả nhà có thể ở bên nhau lâu hơn.

Chiều xuống, nắng bắt đầu nhạt màu, những vệt sáng cuối ngày len qua kẽ lá. Cả nhà thu dọn đồ đạc rồi lưu luyến trở về. Trên xe, em ngắm cảnh vật dần lùi lại phía sau và nhớ về những khoảnh khắc vừa trải qua. Bố hỏi em có vui không, em lập tức gật đầu và kể lại từng chuyện nhỏ trong ngày. Mẹ nhìn hai bố con rồi mỉm cười, khiến không khí trong xe lại tràn ngập sự ấm áp. Trong lòng em lúc ấy ngập tràn niềm vui và sự bình yên. Dù chuyến đi đã kết thúc, em vẫn cảm thấy như mình đang nghe tiếng chim và tiếng gió của khu sinh thái. Em tự nhủ sẽ luôn giữ gìn những bức ảnh và kỉ niệm đẹp của ngày hôm ấy.

Chuyến dã ngoại giúp em hiểu rằng hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ những điều lớn lao. Đôi khi, chỉ cần được cùng bố mẹ ngắm cảnh, trò chuyện và cười thật vui cũng đủ làm nên một kỉ niệm đẹp. Em càng biết yêu thương, quan tâm và trân trọng những người thân yêu của mình. Những chuyến đi như thế giúp gia đình thêm gần gũi và khiến tuổi thơ của em trở nên nhiều màu sắc hơn. Em mong gia đình sẽ có thêm nhiều chuyến đi để cùng nhau lưu giữ những tháng ngày tuổi thơ đáng quý.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mỗi độ thu sang, đất trời như khoác lên mình một chiếc áo dịu dàng với sắc lá vàng óng, bầu trời cao xanh và những làn gió mát lành. Vài chiếc lá khẽ lìa cành, chao nghiêng trong gió rồi nằm yên trên lối nhỏ, trong khi đàn chim chuyền cành ríu rít gọi nhau. Giữa khung cảnh thơ mộng ấy, em đã có một buổi chiều câu cá thật vui cùng bố và ông. Kỉ niệm ấy đến nay vẫn khiến lòng em dịu lại mỗi khi nhớ về, bởi trong đó có cả thiên nhiên trong trẻo và tình yêu thương thân thuộc của gia đình.

Hôm ấy là một ngày cuối tuần đầu thu, bố rủ em cùng ông ra câu cá ở một hồ nhỏ gần nhà. Mẹ chuẩn bị cho ba ông cháu một ít đồ ăn và nước uống, còn bố mang theo cần câu và những dụng cụ cần thiết. Em vui vẻ chuẩn bị chiếc mũ nhỏ rồi chạy theo bố ra ngoài. Con đường dẫn đến hồ ngập trong nắng thu dịu nhẹ, hai bên là những hàng cây đang thay lá. Không khí buổi sáng thật trong lành khiến em càng thêm háo hức. Vừa đến nơi, ông đã tìm một chỗ thật mát dưới gốc cây rồi hướng dẫn em cách thả câu. Em chăm chú lắng nghe, trong lòng vừa hồi hộp vừa mong mình sẽ câu được một con cá thật lớn. Bố ngồi bên cạnh động viên khiến em càng tự tin hơn. Em còn tưởng tượng đến cảnh mình mang được một chú cá về khoe với mẹ và mọi người trong nhà.

Sau một lúc chờ đợi, chiếc phao trên mặt nước bỗng rung nhẹ rồi chìm xuống. Em hồi hộp kéo cần câu nhưng vì quá mạnh tay nên suýt làm rơi cả cần xuống hồ. Bố nhanh chóng đỡ lấy tay em, còn ông bật cười hiền hậu trước vẻ mặt ngơ ngác của em. Sau đó, bố kiên nhẫn hướng dẫn em kéo cần thật chậm và đều. Cuối cùng, một chú cá nhỏ cũng mắc câu khiến em sung sướng reo lên. Ông xoa đầu khen em, còn bố vui vẻ chụp lại khoảnh khắc đáng nhớ ấy. Ba ông cháu cùng ngồi dưới bóng cây, vừa nghỉ ngơi vừa trò chuyện về những chuyện nhỏ trong cuộc sống. Gió thu mơn man thổi qua, mặt hồ lấp lánh ánh nắng, khiến khoảnh khắc ấy trở nên thật yên bình. Em nhìn những chiếc lá vàng chao nghiêng trên mặt nước rồi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Ông còn kể cho em nghe những câu chuyện ngày trước, còn bố thỉnh thoảng lại góp vào vài câu khiến cả ba cùng bật cười. Em cảm thấy mình thật may mắn khi có những người thân luôn kiên nhẫn ở bên và đồng hành cùng mình.

Đến gần trưa, cả nhà thu dọn đồ đạc để trở về. Dù hơi mệt sau buổi câu cá, em vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ và lưu luyến. Trước khi về, em còn ngoái nhìn mặt hồ lấp lánh dưới nắng và hàng cây đang thay lá. Trên đường về, em cứ nhắc mãi chuyện mình câu được con cá đầu tiên. Ông vui vẻ nghe em kể, còn bố thỉnh thoảng lại trêu khiến em bật cười. Con đường quen thuộc hôm ấy dường như đẹp hơn bởi trong lòng em đang đầy ắp niềm vui. Em biết rằng mình sẽ còn nhớ mãi buổi câu cá trong tiết trời thu dịu dàng ấy.

Buổi câu cá đã trở thành một kỉ niệm dịu dàng trong tuổi thơ của em. Em hiểu thêm rằng tình yêu thương của gia đình được thể hiện qua những lời động viên, sự kiên nhẫn và những phút giây đồng hành giản dị. Em cũng học được cách bình tĩnh, kiên trì khi gặp khó khăn và biết trân trọng những người luôn ở bên mình. Những kỉ niệm như thế khiến em càng thêm yêu gia đình và yêu những ngày tháng tuổi thơ. Em mong sẽ có thêm nhiều dịp được cùng bố và ông tạo nên những kỉ niệm đẹp, để sau này mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy ấm áp và bình yên.

Bài tham khảo Mẫu 5

Những ngày đông mang theo cái lạnh dịu dàng, những làn gió se len qua khung cửa và bầu trời phủ một màu xám nhạt. Ngoài hiên, những cành cây khẽ rung trong gió, vài chiếc lá khô chậm rãi xoay mình rồi đáp xuống nền sân. Trong tiết trời ấy, căn nhà nhỏ dường như càng trở nên ấm áp bởi ánh đèn vàng và tiếng nói cười thân thuộc. Em nhớ nhất một buổi tối mùa đông cùng bố mẹ và anh trai quây quần nấu một bữa ăn đặc biệt. Đó là một trải nghiệm giản dị nhưng đã khiến em cảm nhận sâu sắc hơn hơi ấm của gia đình.

Hôm ấy trời trở lạnh, bố đề nghị cả nhà cùng nấu một nồi lẩu để thưởng thức vào buổi tối. Mẹ chuẩn bị rau củ, bố mua thêm những nguyên liệu cần thiết, còn em và anh trai phụ rửa rau, sắp xếp bàn ăn. Ai cũng có một công việc riêng nhưng tiếng cười vẫn liên tục vang lên trong căn bếp. Ngoài cửa sổ, gió mùa khẽ lay những cành cây, còn bên trong, ánh đèn vàng khiến mọi thứ trở nên thật ấm cúng. Em thích thú nhìn mẹ chuẩn bị các món ăn và cố gắng học theo cách mẹ làm. Anh trai vừa giúp em vừa kể những câu chuyện hài hước khiến em cười mãi không thôi. Chẳng bao lâu, căn bếp đã đầy đủ những món ăn thơm ngon và nóng hổi. Em cảm thấy căn nhà hôm ấy gần gũi hơn bao giờ hết. Ai cũng mong chờ đến lúc cả nhà cùng ngồi vào bàn. Nhìn bố mẹ và anh trai cùng bận rộn, em cảm thấy một niềm vui thật giản dị đang lan tỏa trong lòng.

Khi nồi lẩu bắt đầu sôi, hương thơm nóng hổi lan tỏa khắp căn phòng. Bất ngờ, em làm đổ một ít nước chấm ra bàn khiến mình bối rối và lo lắng. Mẹ không trách mà nhanh chóng lấy khăn lau sạch, còn bố và anh trai cùng trêu đùa khiến em bật cười. Sau sự cố nhỏ ấy, mọi người tiếp tục chuẩn bị bữa ăn trong tiếng cười vui vẻ. Khi tất cả đã sẵn sàng, cả nhà quây quần quanh bàn, vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện trong ngày. Hơi nóng từ nồi lẩu lan tỏa cùng tiếng cười khiến cái lạnh ngoài trời dường như biến mất. Em nhìn khuôn mặt vui vẻ của bố mẹ và anh trai, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hạnh phúc khó tả. Bữa ăn hôm ấy không có món gì quá đặc biệt nhưng lại ngon hơn bất cứ bữa ăn nào vì có đủ những người em yêu thương. Mẹ gắp thức ăn cho em, bố kể một câu chuyện vui còn anh trai liên tục pha trò khiến cả nhà cười vang. Em chỉ mong những khoảnh khắc bình yên và ấm áp như thế sẽ còn mãi.

Sau bữa tối, cả nhà cùng nhau dọn dẹp rồi ngồi trò chuyện bên phòng khách. Ngoài trời, gió vẫn thổi lạnh, những âm thanh của phố phường dần chìm vào màn đêm yên tĩnh. Bên trong căn nhà, ánh đèn vàng vẫn dịu dàng soi những gương mặt thân quen. Bố kể chuyện, mẹ mỉm cười, còn anh trai ngồi bên cạnh trêu em như thường ngày. Em lặng lẽ nhìn mọi người và cảm thấy lòng mình ấm áp hơn bao giờ hết. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra rằng chính sự hiện diện của những người thân yêu đã làm cho căn nhà trở thành nơi bình yên nhất. Đêm hôm ấy, em đi ngủ với một nụ cười và cảm giác hạnh phúc vẫn còn nguyên trong lòng.

Bữa tối mùa đông ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm thật sâu sắc. Em hiểu rằng tình cảm gia đình được vun đắp từ những việc nhỏ bé, từ sự quan tâm và những phút giây mọi người dành cho nhau. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương, chia sẻ và trân trọng gia đình khi còn có thể cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc bình yên. Với em, hạnh phúc đôi khi chỉ là được nghe tiếng cười thân thuộc vang lên trong căn nhà nhỏ giữa một đêm đông lạnh giá. Em mong những mùa đông sau vẫn sẽ có những bữa cơm ấm áp, những câu chuyện vui và những vòng tay yêu thương như thế.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mùa xuân về mang theo những làn gió nhẹ nhàng, những chồi non xanh biếc và hương hoa thoang thoảng trong không gian. Trên những cành cây trước ngõ, đàn chim ríu rít chuyền cành, còn nắng sớm dịu dàng trải một lớp vàng mỏng lên từng mái nhà. Trong tiết trời trong trẻo ấy, em đã có một chuyến đi thật vui cùng bố mẹ đến thăm một ngôi chùa cổ vào dịp đầu năm. Chuyến đi không chỉ giúp em được ngắm nhìn cảnh vật tươi đẹp mà còn đem đến những phút giây bình yên bên gia đình. Đến bây giờ, mỗi khi mùa xuân trở lại, em vẫn nhớ về chuyến đi ấy với một niềm vui khó tả.

Đầu năm, bố mẹ muốn cả nhà cùng đi lễ chùa và tận hưởng không khí mùa xuân nên đã lên kế hoạch từ trước. Tối hôm trước, mẹ chuẩn bị quần áo, bố kiểm tra xe, còn em háo hức sắp xếp chiếc ba lô nhỏ của mình. Mẹ còn chuẩn bị một ít bánh và nước uống để cả nhà dùng trên đường. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng bởi tiếng nói cười và tiếng bước chân. Em cứ chạy đi chạy lại hỏi bố còn bao lâu nữa mới được đi. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé qua hàng cây, cả nhà đã lên đường. Hai bên đường, những hàng hoa rực rỡ khoe sắc, những chồi non rung rinh trong gió khiến em say mê ngắm nhìn. Càng đến gần ngôi chùa, em càng cảm thấy háo hức và mong chờ.

Đến nơi, em ấn tượng trước cổng chùa cổ kính nằm giữa những hàng cây xanh mát. Sau khi lễ chùa, cả nhà cùng đi dạo quanh khuôn viên và ngắm những khóm hoa đang nở rộ. Em thích thú khi nhìn những cây đào hồng thắm, những chậu quất sai trĩu quả và những chiếc đèn nhỏ treo dưới mái hiên. Bất ngờ, khi đang mải ngắm cảnh, em phát hiện mình đã đi cách bố mẹ khá xa. Em hơi lo lắng nhưng nhanh chóng đứng yên tại chỗ và chờ bố mẹ tìm đến. Chỉ một lát sau, bố đã xuất hiện, nắm lấy tay em và nhẹ nhàng nhắc em không nên tự ý đi xa. Mẹ cũng ôm em vào lòng rồi cả nhà cùng bật cười vì sự bất cẩn của em. Sau đó, bố mẹ dẫn em đi thưởng thức những món ăn dân dã được bày bán gần đó. Cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện, tiếng cười hòa cùng không khí mùa xuân khiến lòng em vô cùng vui vẻ. Trước khi ra về, em còn cùng bố mẹ chụp một bức ảnh dưới gốc cây đang nở hoa rực rỡ.

Buổi chiều, cả nhà thu dọn đồ đạc rồi trở về nhà khi nắng đã dịu. Trên đường đi, em tựa đầu vào vai mẹ, lặng lẽ ngắm những cánh đồng và hàng cây đang dần lùi lại phía sau. Bố hỏi em có vui không, em vui vẻ kể lại những điều mình thích nhất trong chuyến đi. Mọi người đều hơi mệt nhưng trên gương mặt ai cũng ánh lên niềm vui. Em đặc biệt nhớ khoảnh khắc được bố nắm tay khi mình bị lạc giữa dòng người. Cảm giác an tâm ấy khiến em hiểu rằng gia đình luôn là nơi chở che cho mình. Khi về đến nhà, em vẫn còn lưu luyến không khí mùa xuân và mong muốn được cùng bố mẹ đi thêm nhiều nơi khác.

Chuyến đi đầu năm đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp và nhiều cảm xúc. Em hiểu hơn giá trị của sự quan tâm, yêu thương và che chở mà bố mẹ luôn dành cho mình. Em cũng học được cách cẩn thận và biết giữ an toàn khi đến những nơi đông người. Với em, những chuyến đi cùng gia đình không chỉ giúp em khám phá thêm nhiều điều mới mẻ mà còn khiến mọi người gần gũi nhau hơn. Em mong mỗi mùa xuân về, gia đình em lại có thêm những chuyến đi bình yên và những khoảnh khắc đáng nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mùa thu luôn khiến đất trời trở nên dịu dàng hơn bởi những vòm cây chuyển màu, những chiếc lá vàng khẽ rơi trong gió và bầu trời cao xanh không một gợn mây. Buổi sáng, nắng thu trong veo trải xuống con đường, còn tiếng chim ríu rít vang lên giữa những tán cây. Một ngày thu đẹp trời, em đã cùng mẹ và bà đi chợ quê để mua những món ăn chuẩn bị cho bữa cơm gia đình. Chuyến đi tưởng chừng rất bình thường ấy lại đem đến cho em một trải nghiệm thật vui và ấm áp. Những hình ảnh thân thuộc của buổi sáng hôm ấy vẫn còn nguyên trong kí ức của em.

Hôm đó là cuối tuần, bà sang chơi nên mẹ rủ em cùng bà đi chợ mua đồ ăn. Mẹ chuẩn bị chiếc làn nhỏ, bà mang theo một ít tiền, còn em vui vẻ xỏ giày rồi chạy theo hai người. Con đường đến chợ phủ đầy nắng vàng, những hàng cây hai bên khẽ rung rinh trong gió. Tiếng xe cộ, tiếng người trò chuyện và tiếng rao hàng hòa vào nhau tạo thành một âm thanh náo nhiệt. Em thích thú nhìn những sạp rau xanh mướt, những rổ hoa quả đủ màu sắc và những món bánh dân dã được bày ngay ngắn. Mẹ vừa chọn thức ăn vừa dạy em cách nhận biết rau tươi và hoa quả ngon. Bà thỉnh thoảng lại mua cho em một chiếc bánh nhỏ khiến em vui sướng. Không khí giản dị ấy khiến em cảm thấy buổi sáng trôi qua thật nhanh.

Khi đang đi giữa khu chợ đông người, em bất ngờ nhìn thấy một chú chó nhỏ bị lạc đang đứng nép bên một quầy hàng. Nó có vẻ sợ hãi và liên tục nhìn quanh như đang tìm chủ. Em thương chú chó nên nói với mẹ và bà. Mẹ bảo em đứng gần đó quan sát, còn bà hỏi những người bán hàng xem có ai biết chủ của chú chó không. Sau một lúc, một cô bán hàng nhận ra chú chó và nói rằng nó đã chạy khỏi nhà từ sáng. Mẹ giúp cô gọi điện cho người chủ theo số điện thoại trên chiếc vòng cổ của chú chó. Không lâu sau, một người phụ nữ vội vã chạy đến ôm lấy chú chó, gương mặt hiện rõ vẻ nhẹ nhõm. Em nhìn cảnh ấy mà thấy vui lây, còn bà nhẹ nhàng khen em biết quan tâm đến một con vật nhỏ. Sau đó, ba bà cháu tiếp tục đi mua đồ rồi cùng nhau trở về. Trên đường về, em cứ nhắc mãi chuyện chú chó khiến mẹ và bà đều mỉm cười.

Về đến nhà, mẹ và bà bắt tay chuẩn bị bữa trưa, còn em phụ rửa rau và sắp xếp đồ ăn. Những nguyên liệu vừa mua được nhanh chóng biến thành một mâm cơm thơm ngon. Cả nhà ngồi bên nhau, vừa ăn vừa kể lại những chuyện vui ở chợ. Bà còn nhắc đến chú chó nhỏ khiến mọi người cùng cười. Em cảm thấy một buổi sáng bình thường bỗng trở nên thật đáng nhớ. Điều khiến em vui nhất là mình đã có cơ hội làm một việc nhỏ nhưng có ý nghĩa. Em nhận ra rằng niềm vui đôi khi đến từ việc giúp đỡ người khác chứ không chỉ từ những điều dành cho riêng mình.

Buổi đi chợ cùng mẹ và bà đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp trong tuổi thơ của em. Em hiểu rằng tình yêu thương gia đình luôn hiện diện trong những khoảnh khắc giản dị nhất. Qua câu chuyện về chú chó nhỏ, em cũng học được cách quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ khi người khác gặp khó khăn. Em càng trân trọng những buổi sáng được cùng mẹ và bà đi bên nhau, trò chuyện và chia sẻ những điều nhỏ bé. Em mong sẽ có thêm nhiều dịp được cùng những người thân yêu tạo nên những kỉ niệm ấm áp như thế.

Bài tham khảo Mẫu 8

Sau những ngày mưa, bầu trời mùa hè thường trong xanh đến lạ, nắng vàng óng ánh trên những vòm lá còn đọng nước, còn chim chóc ríu rít gọi nhau trên cành. Những giọt mưa long lanh nằm trên lá cây như những hạt ngọc nhỏ, khiến khu vườn sau nhà trở nên tươi non và đầy sức sống. Trong khung cảnh ấy, em đã có một buổi chiều thật vui khi cùng bố và anh trai trồng một luống hoa nhỏ trước sân. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại mang đến cho em nhiều niềm vui và những cảm xúc khó quên. Đó là một trong những kỉ niệm đẹp nhất về những ngày hè bên gia đình.

Hôm ấy, sau một trận mưa lớn, bố nảy ra ý định trồng thêm hoa trước sân để ngôi nhà trở nên rực rỡ hơn. Bố chuẩn bị đất và dụng cụ, anh trai lấy những chậu hoa nhỏ, còn em phụ bố chọn những cây hoa mình yêu thích. Không khí chuẩn bị vô cùng vui vẻ và náo nhiệt. Em thích thú đến mức cứ chạy quanh sân để tìm chỗ trồng hoa đẹp nhất. Bố vừa làm vừa hướng dẫn em cách xới đất, gieo hạt và tưới nước. Anh trai cũng nhiệt tình giúp đỡ khiến công việc nhanh chóng trở nên nhẹ nhàng. Nhìn khoảng sân trống trước nhà, em tưởng tượng đến lúc những bông hoa đầu tiên nở rộ. Niềm mong chờ trong em cứ lớn dần theo từng nhát cuốc của bố.

Sau khi chuẩn bị đất xong, cả ba bố con bắt đầu trồng hoa. Em cẩn thận đặt từng cây nhỏ xuống đất rồi vun đất xung quanh theo lời bố hướng dẫn. Thế nhưng vì chưa quen nên em vô tình làm gãy một cành hoa nhỏ. Em buồn bã cúi xuống, sợ bố sẽ trách mình. Bố không mắng mà nhẹ nhàng bảo em rằng chỉ cần cẩn thận hơn thì lần sau sẽ làm tốt. Anh trai cũng giúp em trồng lại cây hoa khác. Sau một lúc, luống hoa nhỏ đã dần hiện ra với những hàng cây ngay ngắn. Bố tưới nước, anh trai nhặt lá khô, còn em đứng ngắm thành quả với niềm vui khó tả. Những giọt nước li ti đọng trên lá lấp lánh dưới ánh nắng sau mưa. Cả ba bố con cùng đứng trước sân tưởng tượng đến ngày những bông hoa nở rực rỡ. Em cảm thấy mình vừa làm được một việc thật ý nghĩa cùng những người thân yêu.

Khi công việc hoàn thành, trời cũng bắt đầu ngả về chiều. Bố con em cùng nhau rửa tay, cất dụng cụ rồi ngồi nghỉ dưới hiên nhà. Mẹ mang ra một đĩa hoa quả và những cốc nước mát, cả nhà vừa ăn vừa ngắm luống hoa mới trồng. Anh trai trêu rằng em tưới nước nhiều quá khiến cả luống hoa sắp thành ao nhỏ. Em bật cười rồi hứa lần sau sẽ nghe lời bố hơn. Mọi người cùng nói về những loại hoa sẽ nở trong tương lai và tưởng tượng sân nhà lúc ấy sẽ đẹp như thế nào. Em cảm thấy niềm vui trong lòng thật dịu dàng khi nhìn những mầm cây bé nhỏ đang đứng dưới ánh chiều. Dù công việc đã kết thúc, em vẫn muốn chạy ra sân ngắm chúng thêm nhiều lần nữa. Em tự nhủ sẽ chăm sóc luống hoa thật tốt để không phụ công sức của cả nhà.

Buổi trồng hoa đã giúp em có thêm một kỉ niệm đẹp bên bố và anh trai. Em hiểu rằng những công việc nhỏ bé sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi được thực hiện bằng tình yêu thương và sự sẻ chia. Em cũng học được cách kiên nhẫn, cẩn thận và không nản lòng khi mắc lỗi. Mỗi khi nhìn những bông hoa trước sân, em lại nhớ đến buổi chiều đầy nắng và tiếng cười ấy. Em mong gia đình sẽ cùng nhau tạo nên thật nhiều góc nhỏ xinh đẹp và những kỉ niệm đáng quý trong ngôi nhà thân thương.

Bài tham khảo Mẫu 9

Mỗi khi hè sang, những vòm phượng lại đỏ rực dưới nắng, tiếng ve ngân vang như bản nhạc không lời của tuổi thơ, còn những cơn gió mang theo hương đồng nội mát lành. Buổi chiều, bầu trời thường nhuộm một màu xanh trong vắt, đàn chim nhỏ ríu rít chuyền cành trước khi tìm về tổ. Trong một buổi chiều như thế, em đã cùng mẹ và em trai thả diều trên một cánh đồng gần nhà. Cánh diều bay cao giữa khoảng trời rộng lớn đã mang đến cho em một kỉ niệm thật vui và đầy tiếng cười. Đó cũng là lúc em cảm nhận rõ hơn niềm hạnh phúc khi được vui chơi bên những người mình yêu thương.

Hôm ấy là ngày nghỉ, mẹ thấy thời tiết đẹp nên rủ hai chị em ra cánh đồng gần nhà chơi. Mẹ chuẩn bị một ít nước uống và bánh, còn em trai mang theo chiếc diều mới được bố mua. Em háo hức chạy theo hai mẹ con, trong lòng tràn ngập mong chờ. Con đường ra đồng trải dài giữa những bờ cỏ xanh, gió thổi mát rượi khiến ai cũng thấy dễ chịu. Đến nơi, mẹ tìm một khoảng đất rộng và bằng phẳng để hai chị em thả diều. Em trai cầm dây, còn em chạy thật nhanh về phía trước. Mẹ đứng phía sau vừa quan sát vừa cổ vũ. Bầu trời hôm ấy cao rộng và trong xanh, tưởng như có thể ôm trọn cả những ước mơ bé nhỏ của chúng em.

Lần đầu thả, chiếc diều cứ chao đảo rồi rơi xuống khiến em trai buồn bã. Em và mẹ cùng động viên em thử lại. Mẹ hướng dẫn cách chạy theo chiều gió, còn em giúp em trai giữ thật chắc dây diều. Sau vài lần cố gắng, chiếc diều cuối cùng cũng từ từ bay lên. Em trai vui sướng nhảy cẫng, miệng cười rạng rỡ, còn mẹ cũng vỗ tay cổ vũ. Chiếc diều nhiều màu sắc bay giữa bầu trời, lúc nghiêng sang trái, lúc chao sang phải rồi lại vút cao trong gió. Ba mẹ con cùng ngước nhìn, tiếng cười vang lên giữa cánh đồng rộng lớn. Sau đó, mẹ trải tấm khăn nhỏ trên bãi cỏ để hai chị em ngồi nghỉ và ăn bánh. Chúng em vừa ăn vừa kể cho mẹ nghe những chuyện ở trường, còn mẹ kiên nhẫn lắng nghe từng câu chuyện nhỏ. Ánh nắng cuối ngày phủ lên cánh đồng một màu vàng dịu, khiến cảnh vật trở nên bình yên và đẹp đến nao lòng.

Khi trời dần tối, mẹ gọi hai chị em thu dọn đồ để trở về. Em trai vẫn còn tiếc chiếc diều nên cứ ngoái lại nhìn bầu trời. Mẹ nhẹ nhàng hứa cuối tuần sau sẽ lại đưa hai chị em ra đây nếu có thời gian. Trên đường về, chúng em ríu rít kể lại những khoảnh khắc vui nhất trong buổi chiều. Em thấy đôi chân hơi mỏi nhưng trong lòng lại vô cùng phấn khởi. Cánh diều đã được gấp gọn, nhưng hình ảnh nó bay giữa nền trời xanh vẫn còn nguyên trong tâm trí em. Em biết mình sẽ còn nhớ mãi buổi chiều đầy gió và tiếng cười ấy.

Buổi thả diều đã để lại trong em niềm vui và sự ấm áp khó quên. Em hiểu rằng tình thân không chỉ được thể hiện qua những lời yêu thương mà còn nằm trong những phút giây mọi người cùng vui chơi, chia sẻ và động viên nhau. Em cũng học được rằng khi gặp khó khăn, chúng ta cần kiên trì và biết giúp đỡ nhau để cùng vượt qua. Với em, cánh diều hôm ấy không chỉ bay trên bầu trời mà còn mang theo những niềm vui trong trẻo của tuổi thơ. Em mong sẽ có thêm thật nhiều buổi chiều được cùng gia đình chạy trên những cánh đồng xanh và ngắm những cánh diều no gió.

Bài tham khảo Mẫu 10

Mùa đông về, những làn gió se lạnh len qua từng con phố, bầu trời trong hơn sau những ngày mưa và ánh nắng trở nên dịu dàng, vàng óng. Những hàng cây bên đường khẽ rung trong gió, vài chiếc lá khô xoay mình trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa yên tĩnh vừa thơ mộng. Giữa tiết trời ấy, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ khi cùng bố mẹ và bà nội làm mứt chuẩn bị đón Tết. Căn bếp nhỏ hôm ấy tràn ngập hương thơm và tiếng cười, để lại trong em một cảm giác ấm áp mà thời gian khó có thể xóa nhòa. Mỗi khi Tết đến, em lại nhớ về những ngày cả gia đình cùng nhau chuẩn bị cho năm mới.

Những ngày giáp Tết, bà nội sang nhà em chơi và đề nghị cả nhà cùng làm một mẻ mứt dừa. Mẹ chuẩn bị dừa, đường và các nguyên liệu cần thiết, bố giúp bà kiểm tra dụng cụ, còn em háo hức đeo tạp dề đứng bên cạnh. Anh trai cũng tham gia khiến căn bếp nhanh chóng trở nên nhộn nhịp. Bà vừa làm vừa kể cho chúng em nghe những câu chuyện về Tết ngày xưa. Em chăm chú lắng nghe rồi tò mò hỏi bà đủ điều. Mùi dừa thơm dịu hòa cùng tiếng cười khiến căn bếp nhỏ trở nên thật ấm cúng. Em thích thú khi được tự tay trộn những sợi dừa trắng với đường. Ai cũng mong chờ được nhìn thấy thành quả của cả nhà sau một buổi chuẩn bị.

Đến lúc sên mứt, em được mẹ hướng dẫn đảo thật đều để đường không bị cháy. Vì mải nói chuyện với anh trai, em lơ đãng khiến phần mứt hơi bị khô. Em lo lắng vì nghĩ mình đã làm hỏng món ăn. Bà nội mỉm cười bảo em không nên buồn vì ai cũng có lúc mắc lỗi. Mẹ hướng dẫn em điều chỉnh lại lửa, còn bố giúp chuẩn bị thêm một phần khác. Nhờ mọi người cùng chung tay, mẻ mứt cuối cùng cũng hoàn thành. Những sợi mứt trắng tinh phủ lớp đường mỏng trông thật đẹp mắt. Bà nội gắp một ít ra đĩa để cả nhà cùng nếm thử. Ai cũng khen ngon khiến em vui đến mức cứ cười mãi. Anh trai còn đùa rằng đây là món mứt đặc biệt nhất vì có cả công sức của mọi người. Nhìn những bàn tay cùng nhau chuẩn bị từng món ăn nhỏ, em cảm nhận được không khí Tết đang đến thật gần. Trong căn bếp, tiếng cười cứ vang lên, hòa cùng hương thơm ngọt ngào khiến em thấy gia đình mình thật hạnh phúc.

Khi công việc hoàn thành, cả nhà cùng nhau dọn dẹp căn bếp. Bố xếp các hộp mứt vào khay, mẹ lau bàn, còn em và anh trai phụ bà cất những dụng cụ đã dùng. Bà nội lấy một đĩa mứt nhỏ đặt giữa bàn rồi cả nhà ngồi thưởng thức thành quả. Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn thổi nhè nhẹ nhưng trong nhà lại ấm áp vô cùng. Bà kể thêm những câu chuyện về những cái Tết ngày trước, còn chúng em chăm chú lắng nghe. Em bỗng nhận ra rằng điều đáng nhớ nhất không phải là vị ngọt của mứt mà chính là khoảng thời gian mọi người cùng ở bên nhau. Những việc nhỏ bé như chuẩn bị món ăn cũng có thể khiến gia đình thêm gắn bó. Buổi làm mứt kết thúc nhưng dư âm của tiếng cười vẫn còn đọng lại trong căn bếp. Em mong những cái Tết sau, cả nhà vẫn sẽ được cùng nhau chuẩn bị những món ăn thân thuộc như thế.

Trải nghiệm làm mứt cùng gia đình đã để lại trong em một cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Em hiểu rằng những phong tục ngày Tết không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp các thành viên trong gia đình gần gũi và yêu thương nhau hơn. Em cũng học được cách kiên nhẫn, cẩn thận và biết trân trọng công sức của mọi người. Với em, những ngày chuẩn bị Tết sẽ luôn là khoảng thời gian đặc biệt, bởi ở đó có hương vị quê hương và tiếng cười của những người thân yêu. Em mong mỗi mùa xuân trở về, gia đình em lại có thêm những khoảnh khắc sum vầy để tuổi thơ luôn được lấp đầy bằng những kỉ niệm thật đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 11

Mùa xuân luôn mang đến cho đất trời một vẻ đẹp dịu dàng và tươi mới. Những chồi non xanh biếc khẽ nhú trên cành, hoa đào hồng thắm rung rinh trong gió, còn đàn chim nhỏ ríu rít chuyền cành giữa bầu trời trong trẻo. Trong không khí rộn ràng của những ngày đầu năm, em đã có một buổi đi chợ hoa thật vui cùng bố mẹ và bà. Đó là một trải nghiệm giản dị nhưng chứa đựng thật nhiều niềm vui và những khoảnh khắc ấm áp. Mỗi khi Tết đến, hình ảnh khu chợ ngập tràn sắc hoa hôm ấy lại hiện lên trong tâm trí em thật rõ ràng.

Những ngày giáp Tết, bố mẹ muốn mua thêm một chậu hoa để trang trí nhà cửa nên rủ em và bà cùng đi chợ hoa. Từ tối hôm trước, mẹ đã chuẩn bị túi xách, bố kiểm tra xe, còn em háo hức chọn quần áo để sáng hôm sau mặc đi chơi. Bà còn dặn em phải đi sát mọi người vì chợ Tết thường rất đông. Sáng hôm ấy, con đường dẫn đến khu chợ đã rực rỡ sắc màu. Những cành đào khoe sắc hồng, những chậu cúc vàng óng và những cây quất sai trĩu quả nối tiếp nhau thành từng dãy. Tiếng người mua bán, tiếng cười nói và tiếng nhạc xuân hòa vào nhau tạo nên một không khí náo nức. Em thích thú ngắm nhìn từng gian hàng và liên tục chỉ cho bố mẹ những chậu hoa mà mình yêu thích. Cả nhà vừa đi vừa trò chuyện, ai cũng cảm thấy vui vẻ và mong chờ không khí Tết đang đến rất gần.

Sau một hồi ngắm nghía, cả nhà quyết định mua một chậu cúc vàng nhỏ để đặt trước hiên nhà. Em cùng bố cẩn thận bê chậu hoa, còn mẹ và bà đi phía sau. Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua khiến vài cành hoa rung lên, mấy chiếc lá khô bay lả tả trên lối đi. Em vội giữ lấy chậu hoa để nó không bị nghiêng, bố nhanh chóng đỡ phần còn lại. Bà nhìn hai bố con rồi bật cười, bảo rằng chậu hoa chưa về đến nhà mà đã được cả nhà chăm sóc như báu vật. Mọi người cùng cười vui vẻ rồi tiếp tục đi dạo quanh khu chợ. Em còn được mẹ mua cho một chiếc bánh nhỏ, vừa ăn vừa ngắm những dòng người qua lại. Những sắc hoa rực rỡ dưới ánh nắng khiến khu chợ giống như một bức tranh mùa xuân đầy sức sống. Trước khi ra về, cả nhà cùng chụp một bức ảnh bên con đường hoa, ai cũng nở nụ cười thật tươi. Em nhìn chậu cúc vàng trong tay bố và cảm thấy niềm vui Tết đang lan tỏa trong lòng.

Gần trưa, cả nhà mang chậu cúc về nhà rồi cùng nhau đặt nó trước hiên. Bố kê lại chậu cho ngay ngắn, mẹ tưới thêm chút nước, còn em và bà cùng ngắm những bông hoa vàng rực rỡ. Cả nhà vừa nghỉ ngơi vừa kể lại những chuyện vui ở khu chợ. Em vẫn nhớ mãi cảnh mọi người cùng giữ chậu hoa giữa lúc gió thổi và bật cười với nhau. Đó chỉ là một sự việc nhỏ nhưng khiến em cảm nhận rõ sự gắn bó của gia đình. Nhìn chậu cúc rung rinh trong nắng, em thấy ngôi nhà như sáng bừng lên bởi sắc xuân. Em biết rằng điều làm ngày Tết trở nên đặc biệt không chỉ là những cành hoa đẹp mà còn là những phút giây cả gia đình được ở bên nhau.

Buổi đi chợ hoa đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp trong những ngày Tết của em. Em hiểu rằng hạnh phúc gia đình được tạo nên từ những khoảnh khắc rất đỗi bình thường như cùng nhau đi chợ, chọn hoa và trò chuyện. Em cũng học được cách quan tâm, chia sẻ và biết trân trọng thời gian được ở bên những người thân yêu. Chậu cúc vàng trước hiên nhà sau này có thể sẽ tàn, nhưng kí ức về buổi sáng mùa xuân ấy chắc chắn vẫn còn ở lại trong em. Em mong mỗi dịp Tết đến, gia đình em lại có thêm những chuyến đi nhỏ đầy tiếng cười và yêu thương như thế.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mùa hè luôn rực rỡ như một bức tranh được vẽ bằng ánh nắng, sắc xanh và những âm thanh trong trẻo. Trên vòm cây, ve sầu ngân lên từng hồi, những cánh chim nhỏ chao nghiêng giữa bầu trời, còn gió mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây. Trong một kì nghỉ hè, em đã cùng bố mẹ về quê và có dịp theo ông ra vườn hái trái cây. Buổi sáng hôm ấy tuy bình dị nhưng đã đem đến cho em niềm vui mà em vẫn nhớ mãi. Đó là khoảng thời gian em được hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng sự ấm áp của gia đình.

Sau nhiều ngày mong chờ, cuối cùng bố mẹ cũng đưa em về quê thăm ông bà. Sáng sớm, mẹ chuẩn bị đồ ăn và nước uống, bố xếp hành lí lên xe, còn em háo hức mang theo chiếc mũ và đôi dép yêu thích. Ông bà đã đứng trước cổng chờ từ sớm khiến em vừa xuống xe đã chạy đến ôm lấy ông bà. Sau khi cả nhà ăn sáng, ông rủ em ra khu vườn phía sau nhà. Em vui vẻ đi theo ông, trong lòng đầy mong đợi. Khu vườn buổi sáng xanh mướt, những tia nắng len qua tán lá tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng lá cây xào xạc khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Ông vừa đi vừa kể cho em nghe tên từng loại cây trong vườn.

Đến khu vực trồng ổi, ông đưa cho em một chiếc rổ nhỏ rồi hướng dẫn cách chọn những quả chín. Em thích thú đưa tay vạch từng tán lá để tìm những quả ổi tròn căng. Có lúc em với mãi vẫn không lấy được một quả ở trên cao, ông liền cười hiền rồi giúp em hái xuống. Hai ông cháu vừa làm vừa trò chuyện khiến khu vườn tràn ngập tiếng cười. Bất ngờ, một chú chim nhỏ từ trong bụi cây bay vụt ra khiến em giật mình lùi lại phía sau. Ông bật cười rồi bảo em rằng đó là chú chim thường xuyên đến vườn ăn quả. Sau một hồi hái, chiếc rổ của em đã đầy những quả ổi xanh thơm. Ông còn chọn cho em một quả thật chín rồi dùng dao bổ ra để hai ông cháu cùng ăn. Vị ổi giòn ngọt hòa với hương thơm của khu vườn khiến em thấy ngon hơn bất cứ món quà nào. Em nhìn ông, nhìn những hàng cây xanh và cảm thấy thời gian bên ông thật quý giá. Khoảnh khắc ấy khiến em chỉ muốn được ở quê lâu hơn để ngày nào cũng được nghe ông kể chuyện.

Gần trưa, hai ông cháu mang rổ ổi trở vào nhà. Bà đã chuẩn bị sẵn một mâm cơm với những món ăn mà em yêu thích. Cả nhà quây quần bên nhau, vừa ăn vừa trò chuyện về những việc đã xảy ra trong buổi sáng. Ông còn kể lại chuyện em giật mình khi chú chim bay ra khiến mọi người cười vang. Em cũng cười theo nhưng trong lòng lại thấy vô cùng ấm áp. Sau bữa cơm, em nằm nghỉ bên cửa sổ và nghe tiếng gió xào xạc ngoài vườn. Những hình ảnh về buổi sáng cứ lần lượt hiện lên trong tâm trí em. Em nhận ra rằng đôi khi một trải nghiệm đơn giản cũng có thể trở thành kỉ niệm đẹp nếu nó được chia sẻ cùng những người mình yêu thương. Em thầm mong những lần trở về quê sau này vẫn có ông đứng chờ em bên khu vườn xanh mát.

Chuyến về quê và buổi hái ổi cùng ông đã để lại trong em những cảm xúc thật dịu dàng. Em hiểu hơn rằng tình cảm gia đình được vun đắp từ những khoảnh khắc bình thường nhưng đầy yêu thương. Em cũng biết trân trọng hơn những lần được trở về quê, được nghe ông bà kể chuyện và cùng họ làm những công việc nhỏ bé. Với em, khu vườn ấy không chỉ có cây trái mà còn cất giữ một phần tuổi thơ trong trẻo. Em mong mình sẽ có thật nhiều dịp trở về để tiếp tục lưu giữ những kỉ niệm đẹp bên ông bà.

Bài tham khảo Mẫu 13

Sau những cơn mưa đầu hạ, bầu trời thường trở nên cao và xanh hơn, những tán cây rửa sạch bụi bặm, lá xanh óng ánh dưới nắng. Tiếng chim ríu rít vang lên giữa những cành cây còn đọng nước, từng giọt mưa long lanh như những hạt pha lê nhỏ. Một buổi sáng như thế, em đã cùng mẹ và chị gái đi dạo quanh hồ gần nhà. Chuyến đi ngắn nhưng đem lại cho em một cảm giác bình yên và hạnh phúc đặc biệt. Đó là một trong những kỉ niệm mà em luôn muốn giữ lại thật lâu trong những năm tháng tuổi thơ.

Hôm ấy là ngày cuối tuần, mẹ thấy thời tiết mát mẻ nên rủ hai chị em đi dạo quanh hồ. Mẹ chuẩn bị một ít nước uống và bánh, còn chị gái mang theo chiếc máy ảnh nhỏ. Em vui vẻ xỏ giày rồi nhanh chóng chạy xuống nhà. Ba mẹ con bắt đầu đi khi nắng vẫn còn dịu nhẹ. Con đường ven hồ rợp bóng cây, gió từ mặt nước thổi vào mát rượi. Những hàng cây xanh soi bóng xuống mặt hồ phẳng lặng, thỉnh thoảng vài chú chim sà xuống rồi lại vụt bay lên. Em vừa đi vừa trò chuyện với mẹ và chị, cảm thấy buổi sáng hôm ấy thật dễ chịu. Chị còn rủ em thi xem ai phát hiện được nhiều chú chim nhất. Cuộc thi nhỏ khiến cả hai chị em cười vang suốt quãng đường.

Đang đi, em bất ngờ nhìn thấy một chiếc ghế đá ướt nước nên vội chạy lại định ngồi nghỉ. Chị gái nhanh chóng kéo em lại và nhắc rằng chiếc ghế vẫn còn ướt. Mẹ lấy khăn giấy lau ghế rồi cả ba cùng ngồi xuống nghỉ. Sau đó, em phát hiện trên mặt hồ có một đàn vịt đang thong thả bơi thành hàng. Mẹ bảo em quan sát thật kĩ, em liền nhìn thấy chú vịt nhỏ nhất luôn bơi sát bên mẹ. Hình ảnh ấy khiến em bất giác mỉm cười vì cảm thấy nó thật đáng yêu. Ba mẹ con cùng lấy bánh ra ăn, vừa thưởng thức vừa ngắm cảnh vật xung quanh. Gió nhẹ thổi qua, mặt hồ lăn tăn những gợn sóng nhỏ, ánh nắng phản chiếu khiến mặt nước lấp lánh như dát bạc. Chị chụp cho em vài bức ảnh bên hàng cây, còn mẹ đứng phía sau mỉm cười nhìn hai chị em. Em cảm thấy buổi đi dạo tuy không có điều gì quá đặc biệt nhưng lại tràn ngập niềm vui. Đó chính là khoảnh khắc em muốn ghi nhớ thật lâu.

Sau khi đi hết một vòng quanh hồ, ba mẹ con cùng nhau trở về nhà. Ai cũng hơi mệt nhưng trên gương mặt đều hiện rõ vẻ vui vẻ và thư thái. Trên đường về, chị cho em xem những bức ảnh vừa chụp, cả hai cùng cười khi nhìn những dáng chụp ngộ nghĩnh. Mẹ đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhắc hai chị em chú ý xe cộ. Em chợt nhận ra rằng một buổi sáng bình thường cũng có thể trở thành một kỉ niệm đẹp nếu mọi người dành thời gian cho nhau. Càng đi gần đến nhà, em càng thấy lưu luyến những hàng cây và mặt hồ phía sau. Em mong cuối tuần nào cũng có thể cùng mẹ và chị đi dạo như thế.

Buổi đi dạo quanh hồ đã để lại trong em cảm giác bình yên và hạnh phúc. Em hiểu rằng những phút giây được cùng người thân trò chuyện, vui chơi và quan tâm lẫn nhau chính là những điều đáng quý trong cuộc sống. Em cũng biết trân trọng hơn những khoảng thời gian gia đình có thể cùng nhau nghỉ ngơi sau những ngày bận rộn. Có lẽ sau này em sẽ còn đi đến nhiều nơi đẹp hơn, nhưng buổi sáng bên mẹ và chị vẫn sẽ là một kí ức rất riêng trong lòng em. Em mong những con đường quen thuộc ấy sẽ còn lưu giữ thật nhiều bước chân và tiếng cười của gia đình em.

Bài tham khảo Mẫu 14

Mùa thu đến nhẹ nhàng như một lời thì thầm của đất trời. Những chiếc lá vàng chao nghiêng trong gió, bầu trời cao xanh, nắng trải vàng trên những con đường và đàn chim nhỏ ríu rít gọi nhau về tổ. Trong tiết trời dịu mát ấy, em đã có một buổi chiều cùng bố làm diều rồi mang ra cánh đồng thả. Từ một công việc nhỏ, hai bố con đã tạo nên một kỉ niệm thật đẹp và đầy tiếng cười. Mỗi khi nhìn thấy những cánh diều bay giữa trời xanh, em lại nhớ đến buổi chiều đáng nhớ ấy.

Một ngày cuối tuần, bố thấy thời tiết đẹp nên rủ em tự làm một chiếc diều giấy. Bố chuẩn bị giấy màu, tre mỏng, dây và một số dụng cụ cần thiết. Em háo hức ngồi bên bố, chăm chú quan sát từng thao tác. Bố vừa làm vừa giải thích cho em hiểu cách tạo khung và dán giấy sao cho chiếc diều có thể bay được. Em cũng cố gắng phụ bố nhưng đôi lúc còn vụng về. Hai bố con vừa làm vừa trò chuyện, tiếng cười vang lên trong căn phòng nhỏ. Sau một lúc, chiếc diều màu xanh đã hoàn thành. Em thích thú ôm chiếc diều vào lòng và chỉ mong trời nhanh tối để ngày mai có thể mang ra đồng thử sức. Nhìn thành quả do hai bố con cùng làm, em cảm thấy vô cùng tự hào.

Chiều hôm sau, bố đưa em ra cánh đồng rộng phía sau làng. Gió thu thổi nhè nhẹ khiến những ngọn cỏ nghiêng mình theo từng đợt. Em cầm chiếc diều chạy thật nhanh, còn bố đứng phía sau thả dây. Thế nhưng chiếc diều vừa bay lên đã chao đảo rồi rơi xuống đất. Em buồn bã nghĩ rằng mình đã làm chưa tốt. Bố không trách mà kiên nhẫn kiểm tra lại chiếc diều rồi phát hiện phần đuôi hơi ngắn. Hai bố con cùng sửa lại, sau đó bố hướng dẫn em chạy theo chiều gió. Lần này, chiếc diều từ từ bay lên rồi vút cao giữa bầu trời. Em sung sướng reo lên, còn bố cũng cười thật tươi. Hai bố con đứng dưới cánh đồng, cùng ngước nhìn chiếc diều nhỏ đang chao nghiêng trong gió. Ánh nắng cuối ngày phủ lên cánh đồng một màu vàng óng, khiến khung cảnh trước mắt trở nên đẹp đến nao lòng. Em cảm thấy niềm vui lúc ấy thật lớn lao và chỉ muốn khoảnh khắc ấy kéo dài mãi.

Khi mặt trời dần khuất sau hàng cây, bố gọi em thu dọn đồ để trở về. Hai bố con cùng gấp chiếc diều rồi thong thả đi trên con đường nhỏ. Em liên tục kể cho bố nghe cảm giác sung sướng khi nhìn chiếc diều bay lên. Bố mỉm cười và bảo rằng chỉ cần kiên trì, những điều tưởng như khó khăn cũng có thể trở thành hiện thực. Câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em hiểu rằng chiếc diều bay cao không chỉ nhờ gió mà còn nhờ sự cố gắng của hai bố con. Trên đường về, bàn tay em vẫn nắm chặt cuộn dây diều, trong lòng đầy niềm vui và tự hào. Em biết mình vừa có thêm một kỉ niệm thật đẹp bên bố.

Buổi làm và thả diều cùng bố đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Em hiểu rằng tình yêu thương của bố không chỉ nằm trong những lời nói mà còn thể hiện qua sự kiên nhẫn và những lần bố đồng hành cùng em. Em cũng học được rằng khi gặp thất bại, không nên vội bỏ cuộc mà cần bình tĩnh tìm cách sửa chữa. Chiếc diều xanh hôm ấy đã bay cao giữa bầu trời, mang theo cả niềm vui và bài học mà em sẽ luôn ghi nhớ. Em mong sẽ có thêm nhiều buổi chiều được cùng bố làm những điều giản dị nhưng ý nghĩa như thế.

Bài tham khảo Mẫu 15

Những ngày đầu năm thường mang theo một vẻ đẹp rất riêng với bầu trời trong xanh, nắng dịu nhẹ và những cơn gió phảng phất hương hoa. Ngoài sân, những chồi non bắt đầu hé mở, hoa xuân khoe sắc, đàn chim ríu rít chuyền qua những cành cây còn ướt sương. Trong không khí tươi vui ấy, em đã cùng cả gia đình chuẩn bị một bữa cơm đặc biệt để mừng sinh nhật bà. Đó là một buổi tối giản dị nhưng tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng những phút giây gia đình sum họp luôn có một vẻ đẹp rất đỗi dịu dàng.

Sinh nhật bà năm ấy, mẹ quyết định cả nhà sẽ tự chuẩn bị một bữa cơm nhỏ thay vì mua đồ ăn bên ngoài. Bố đi mua thực phẩm, mẹ chuẩn bị các món ăn, còn em và anh trai phụ trang trí bàn. Em cẩn thận chọn những bông hoa đẹp nhất để cắm vào chiếc lọ nhỏ đặt giữa bàn. Anh trai giúp em treo vài dải giấy màu quanh phòng khách. Không khí trong nhà trở nên rộn ràng từ rất sớm. Ai cũng cố gắng làm thật nhanh để bà không phát hiện ra sự chuẩn bị đặc biệt này. Em vừa làm vừa hồi hộp tưởng tượng vẻ mặt bất ngờ của bà. Mỗi khi nghe tiếng bà đi lại ngoài phòng, cả nhà lại vội vàng giấu những món đồ chuẩn bị. Tiếng cười bị nén lại khiến em càng cảm thấy háo hức.

Đến tối, khi bà vừa bước vào phòng khách, cả nhà đồng loạt chúc mừng khiến bà vô cùng bất ngờ. Bà đứng sững vài giây rồi mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm vui và xúc động. Em chạy đến ôm bà rồi trao món quà nhỏ mà mình đã tự chuẩn bị. Bà xoa đầu em và cảm ơn khiến em thấy trong lòng thật ấm áp. Sau đó, cả nhà cùng ngồi vào bàn thưởng thức những món ăn do mọi người chuẩn bị. Bất ngờ, anh trai bê chiếc bánh ra nhưng vì đi quá nhanh nên suýt làm nghiêng chiếc bánh. Cả nhà giật mình rồi bật cười khi thấy anh luống cuống giữ lại. Cuối cùng, chiếc bánh vẫn nguyên vẹn và được đặt ngay ngắn trước mặt bà. Mọi người cùng hát mừng sinh nhật, ánh nến lung linh phản chiếu trên khuôn mặt rạng rỡ của bà. Bà nhắm mắt ước nguyện rồi thổi nến trong tiếng vỗ tay của cả nhà. Em nhìn nụ cười của bà và cảm thấy khoảnh khắc ấy thật đẹp, bởi mọi người đã cùng nhau tạo nên một niềm vui nhỏ dành tặng người mình yêu quý.

Sau bữa ăn, cả nhà cùng dọn dẹp rồi ngồi quây quần bên nhau. Bà kể lại những câu chuyện thời thơ ấu của bố, khiến mọi người cười vang. Bố còn trêu bà rằng ngày xưa mình nghịch ngợm hơn em rất nhiều. Em chăm chú lắng nghe và thấy những câu chuyện ấy vừa gần gũi vừa thú vị. Ngoài cửa sổ, đêm đã xuống, những ánh đèn nhỏ lấp lánh trong màn tối. Trong căn phòng, tiếng cười vẫn vang lên thật ấm áp. Em chợt nhận ra rằng món quà quý giá nhất dành cho bà không phải là chiếc bánh hay món quà nhỏ mà chính là sự có mặt đầy đủ của mọi người. Buổi sinh nhật kết thúc nhưng cảm giác hạnh phúc vẫn ở lại trong lòng em rất lâu. Em mong năm nào cả nhà cũng có thể cùng nhau tạo nên những buổi tối ấm áp như thế.

Sinh nhật bà đã trở thành một kỉ niệm đặc biệt trong tuổi thơ của em. Em hiểu rằng tình yêu thương gia đình được thể hiện qua sự quan tâm, sẻ chia và những việc làm nhỏ bé dành cho nhau. Em cũng học được cách biết ơn và trân trọng những người thân yêu khi họ vẫn luôn ở bên mình. Với em, những bữa cơm sum họp và tiếng cười của gia đình chính là những món quà quý giá nhất. Em mong bà luôn mạnh khỏe để gia đình có thể cùng nhau đón thật nhiều sinh nhật và lưu giữ thêm thật nhiều kỉ niệm đẹp.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close