Viết bài văn kể lại chuyến về thăm quê ngoại

- Em muốn kể về chuyến về thăm quê ngoại nào? (Một chuyến về quê vào kì nghỉ hè, dịp Tết, ngày lễ, cuối tuần hoặc một dịp đặc biệt của gia đình,...) - Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào? Em đi cùng những ai? (Có thể đi cùng bố mẹ, anh chị em hoặc cả gia đình. Diễn ra vào sáng sớm, buổi chiều,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về chuyến về thăm quê ngoại nào? (Một chuyến về quê vào kì nghỉ hè, dịp Tết, ngày lễ, cuối tuần hoặc một dịp đặc biệt của gia đình,...)

- Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào? Em đi cùng những ai? (Có thể đi cùng bố mẹ, anh chị em hoặc cả gia đình. Diễn ra vào sáng sớm, buổi chiều,...)

- Điều gì khiến chuyến về quê ấy trở thành kỉ niệm sâu sắc? (Được gặp ông bà, nhìn thấy cảnh quê thân thuộc, cùng người thân làm việc, vui chơi,...)

II. Thân bài

a. Kể về hoàn cảnh và hành trình trở về quê ngoại

- Trước chuyến đi, em đã chuẩn bị những gì? (Chuẩn bị quần áo, sách truyện, đồ dùng cá nhân, quà biếu ông bà hoặc những món quà nhỏ tự tay làm,...)

- Khi bắt đầu lên đường, tâm trạng của em như thế nào? (Háo hức, vui mừng, mong ngóng được gặp ông bà và tò mò muốn nhìn lại cảnh vật quê ngoại,...)

- Trên đường đi, cảnh vật thay đổi ra sao? (Có thể miêu tả con đường rời thành phố, những hàng cây, cánh đồng, dòng sông, bờ ruộng,...)

- Những âm thanh và hình ảnh nào khiến em cảm nhận rõ mình đang về quê? (Tiếng chim ríu rít, tiếng gió xào xạc qua hàng cây,...)

- Khi gần đến quê ngoại, em có cảm xúc gì? (Nhận ra những cảnh vật quen thuộc, nôn nóng nhìn ngóng ngôi nhà của ông bà,...)

b. Kể lại những ngày ở quê ngoại

- Khoảnh khắc gặp ông bà diễn ra như thế nào? (Ông bà đứng trước cổng chờ đón, bà ôm em, ông hỏi han việc học,...)

- Những ngày ở quê, em đã làm những gì cùng ông bà? (Cùng bà ra vườn hái rau, tưới cây, chăm sóc cây ăn quả, theo ông đi câu cá, thăm đồng,...)

- Cảnh vật quê ngoại lúc ấy như thế nào? (Khu vườn xanh mướt, những chùm quả trên cành, con đường làng quanh co, cánh đồng trải rộng,...)

- Em còn vui chơi hoặc trò chuyện với những ai? (Chơi cùng anh chị em họ, hàng xóm hoặc bạn bè ở quê. Có thể cùng nhau thả diều, đá bóng, bắt cào cào,...)

- Một bữa cơm gia đình ở quê có gì đặc biệt? (Bà nấu những món ăn dân dã, cả nhà quây quần bên mâm cơm, ông kể chuyện ngày xưa, mọi người trò chuyện và cười vui,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em nhớ nhất? (Có thể là một buổi chiều cùng ông ra đồng, một sáng theo bà ra vườn, một đêm ngồi ngoài hiên nghe ông bà kể chuyện hoặc một bữa cơm có đông đủ người thân,...)

- Em cảm thấy như thế nào trong những ngày ở quê? (Vui vẻ, bình yên, gần gũi, hạnh phúc và cảm nhận rõ tình yêu thương của ông bà cũng như vẻ đẹp giản dị của quê ngoại,..)

c. Kể về ngày chia tay và những suy nghĩ sau chuyến đi

- Ngày trở về diễn ra như thế nào? (Em thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên xe. Ông bà tiễn ra tận cổng, dặn dò em chăm ngoan, học giỏi và gửi theo những món quà quê giản dị,...)

- Khoảnh khắc chia tay khiến em cảm thấy ra sao? (Lưu luyến, buồn ,...)

- Sau chuyến đi, em nhận ra điều gì về quê ngoại? (Quê ngoại không chỉ có cảnh vật thân thuộc mà còn là nơi lưu giữ tình yêu thương,...)

- Em hiểu thêm điều gì về ông bà? (Hiểu rằng ông bà luôn yêu thương, quan tâm và mong con cháu,...)

- Chuyến đi đã thay đổi suy nghĩ hoặc tình cảm của em như thế nào? (Em yêu quê ngoại hơn, biết trân trọng những phút giây bên ông bà,...)

- Em rút ra được bài học gì? (Biết yêu thương gia đình, trân trọng quê hương, giữ gìn những kỉ niệm đẹp và biết dành thời gian cho ông bà, người thân khi còn có thể,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại chuyến về quê ngoại, em có cảm xúc gì? (Bồi hồi, vui vẻ, xúc động, nhớ ông bà,...)

- Chuyến đi đã để lại dấu ấn như thế nào trong tuổi thơ của em? (Một kỉ niệm đẹp, một khoảng trời bình yên, một chuyến trở về đầy yêu thương,...)

- Em mong muốn điều gì sau chuyến đi? (Mong ông bà luôn mạnh khỏe, gia đình có thêm nhiều dịp trở về quê,...)

Bài siêu ngắn

Kì nghỉ hè năm ngoái, em cùng bố mẹ về thăm quê ngoại sau một thời gian dài xa cách. Trên đường đi, thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh, hàng cây và con đường làng yên ả. Vừa đến nơi, em đã thấy ông bà đứng trước cổng chờ đón. Bà ôm em thật chặt, còn ông vui vẻ hỏi han đủ chuyện.

Những ngày ở quê trôi qua thật bình yên khi sáng nào em cũng theo bà ra vườn hái rau, tưới cây và nghe bà kể những câu chuyện thân thương về cuộc sống nơi quê nhà. Buổi chiều, em thường cùng ông ra bờ ao câu cá, vừa ngắm mặt nước lấp lánh dưới nắng vừa nghe ông kể về những kỉ niệm ngày còn nhỏ. Có hôm, ông còn dẫn em đi thăm cánh đồng và chỉ cho em biết tên những loài cây, loài chim quen thuộc ở quê. Mỗi buổi tối, cả gia đình lại quây quần bên mâm cơm nóng hổi, cùng thưởng thức những món ăn giản dị do bà nấu và kể cho nhau nghe những chuyện vui trong ngày. Những tiếng cười vang lên trong căn nhà nhỏ khiến em cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của tình thân. Em thích nhất những buổi tối được ngồi bên ông bà thật lâu, bởi em biết những khoảnh khắc bình dị ấy sẽ trở thành những kỉ niệm đáng nhớ trong tuổi thơ. Chẳng mấy chốc, những ngày nghỉ vui vẻ cũng trôi qua và gia đình em phải chuẩn bị trở về thành phố. Trước lúc chia tay, bà cẩn thận chuẩn bị cho em một túi quà nhỏ, còn ông ân cần dặn em phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ thường xuyên về thăm ông bà. Ngồi trên xe, em cứ ngoái lại nhìn mái nhà nhỏ và bóng ông bà khuất dần sau hàng cây mà trong lòng lưu luyến không muốn rời xa.

Chuyến đi ấy giúp em hiểu rằng quê ngoại không chỉ là nơi có cảnh vật thân thương mà còn là nơi chứa đựng tình yêu của gia đình. Em càng yêu quý ông bà và mong sẽ có thật nhiều lần được trở về nơi bình yên ấy.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày.” Mỗi khi nghĩ về quê hương, trong tâm trí em lại hiện lên hình ảnh quê ngoại với con đường làng quanh co, hàng cây xanh rì rào và mái nhà nhỏ luôn có ông bà chờ đợi. Kì nghỉ hè năm ngoái, em cùng bố mẹ trở về thăm ông bà sau nhiều tháng xa cách. Chuyến đi ấy không dài, nhưng những cảnh vật thân thương, những ngày bình yên và tình yêu dịu dàng của ông bà đã khiến em có một kỉ niệm mà đến bây giờ vẫn nhớ mãi.

Ngay từ tối hôm trước, em đã háo hức chuẩn bị quần áo, xếp đồ vào ba lô rồi cẩn thận chọn một món quà nhỏ để tặng ông bà. Khi xe bắt đầu rời thành phố, lòng em cứ rộn ràng như đang đi về phía một miền kí ức quen thuộc. Qua ô cửa kính, những tòa nhà cao dần thưa đi, thay vào đó là những hàng cây chạy dài theo con đường, những thửa ruộng xanh non và những mái nhà thấp thoáng sau vườn. Càng đi xa, bầu trời càng rộng mở. Gió đồng len qua khe cửa mang theo mùi cỏ cây dịu mát. Đến gần quê, em nhận ra cây đa đầu làng và con đường nhỏ dẫn vào nhà ông bà. Tiếng chim ríu rít trên những vòm cây như lời chào thân thuộc. Vừa nhìn thấy chiếc cổng quen, em đã nôn nóng ngồi thẳng dậy. Bà đứng trước hiên từ lúc nào, thấy em bước xuống xe liền chạy ra ôm lấy em. Ông chậm rãi bước theo sau, bàn tay đặt lên vai em, vừa cười vừa hỏi chuyện học hành. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy mọi mệt mỏi của chặng đường đều tan biến.

Những ngày ở quê trôi qua nhẹ nhàng như một dòng nước trong. Buổi sáng, em theo bà ra vườn. Khu vườn sau nhà xanh mướt, những giọt sương còn đọng trên lá long lanh dưới nắng sớm. Bà vừa hái rau vừa chỉ cho em từng cây ổi, cây chanh, cây xoài rồi kể chuyện ngày trước. Em xách chiếc giỏ nhỏ đi theo bà, thỉnh thoảng lại nghe tiếng chim chuyền cành và tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Buổi chiều, ông đưa em ra bờ ao câu cá. Mặt nước phẳng lặng, lâu lâu gợn lên những vòng tròn nhỏ khi một chú cá quẫy mình. Có hôm, em cùng các anh chị họ chạy trên con đường làng, thả diều trên cánh đồng rộng. Cánh diều bay cao giữa nền trời xanh, tiếng cười của chúng em theo gió lan xa. Nhưng em nhớ nhất vẫn là những bữa cơm tối. Bà nấu những món ăn giản dị mà em yêu thích, ông ngồi bên kể những chuyện ngày xưa, bố mẹ và mọi người cùng trò chuyện. Ánh đèn vàng phủ xuống mâm cơm, ngoài sân tiếng côn trùng rả rích hòa với tiếng gió. Em chợt thấy hạnh phúc đôi khi chẳng cần điều gì lớn lao, chỉ cần được ngồi giữa những người mình yêu thương.

Ngày chia tay đến nhanh hơn em mong đợi. Buổi sáng, em thu dọn ba lô mà lòng cứ chùng xuống. Bà chuẩn bị cho em một túi trái cây trong vườn, dặn khi nào về thành phố thì nhớ ăn. Ông đứng ngoài cổng, nhắc em chăm ngoan, học giỏi và nhớ gọi điện hỏi thăm ông bà. Khi xe bắt đầu lăn bánh, em ngoái đầu nhìn mãi. Bóng ông bà nhỏ dần sau hàng cây, mái nhà thân thuộc cũng khuất khỏi tầm mắt. Trên đường trở về, em cứ nhớ khu vườn xanh, nhớ tiếng ông kể chuyện và bàn tay bà đặt lên tóc mình. Em hiểu rằng quê ngoại không chỉ là một vùng đất có cánh đồng, hàng cây hay con đường làng. Đó còn là nơi cất giữ tình yêu thương của gia đình, nơi chỉ cần trở về là lòng người đã thấy bình yên. Từ chuyến đi ấy, em tự nhắc mình phải quan tâm đến ông bà nhiều hơn và trân trọng từng lần gia đình được sum họp.

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những hàng cây xanh chạy dài bên đường hay nghe tiếng chim gọi nhau trong buổi sớm, em lại nhớ đến chuyến về quê năm ấy. Kỉ niệm ấy giống như một khoảng trời dịu dàng trong tuổi thơ, không ồn ào nhưng luôn khiến lòng em ấm lên mỗi khi nhớ lại. Em chỉ mong ông bà luôn mạnh khỏe, mái nhà nhỏ nơi quê ngoại vẫn luôn đầy tiếng cười và mỗi mùa hè, em lại có thể trở về, chạy trên con đường quen thuộc và nghe tiếng bà gọi mình từ ngoài hiên.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.” Mỗi lần nhớ đến câu nói ấy, em lại càng trân trọng những chuyến đi có đủ bố mẹ và người thân bên cạnh. Trong những chuyến trở về đáng nhớ của tuổi thơ, chuyến về quê ngoại vào dịp Tết vừa rồi để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Đó không chỉ là chuyến đi để đón năm mới cùng ông bà mà còn là dịp để em được sống giữa không khí quê nhà, được nghe những âm thanh quen thuộc và cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của gia đình.

Những ngày giáp Tết, căn nhà em lúc nào cũng rộn ràng. Mẹ chuẩn bị quần áo, bố xếp quà biếu ông bà, còn em cẩn thận gói một tấm thiệp nhỏ để tặng bà. Sáng ngày về quê, con đường như cũng mang một vẻ khác. Những cửa hàng ven phố treo đầy hoa, những chiếc xe chở cây cảnh nối nhau trên đường. Khi thành phố dần lùi lại, cảnh vật hai bên trở nên thoáng đãng hơn. Những cánh đồng trải rộng dưới ánh nắng, những hàng cây đứng im trong làn gió nhẹ, từng đàn chim chấp chới bay qua nền trời. Đến đầu làng, em đã nhận ra hàng tre và cây đa quen thuộc. Con đường làng hôm ấy sạch sẽ, nhà nào cũng trang trí hoa trước cửa. Vừa nghe tiếng xe dừng trước cổng, bà đã từ trong nhà bước ra. Em chạy đến ôm bà, trao tấm thiệp nhỏ. Bà đọc từng dòng chữ rồi mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Ông đứng bên cạnh xoa đầu em, hỏi rằng năm nay em có tiến bộ hơn không. Chỉ vài câu hỏi giản dị ấy thôi mà em thấy mình như được trở về đúng nơi thuộc về mình.

Không khí Tết khiến những ngày ở quê trở nên đặc biệt hơn. Buổi sáng, em theo bà chuẩn bị đồ ăn, lúc thì nhặt rau, lúc lại lau những chiếc lá để gói bánh. Gian bếp nhỏ lúc nào cũng thơm mùi thức ăn. Tiếng dao thớt, tiếng bà gọi em lấy đồ và tiếng mọi người trò chuyện hòa vào nhau thành một thứ âm thanh rất riêng của những ngày đoàn tụ. Chiều đến, em cùng các anh chị họ đi chúc Tết họ hàng. Con đường làng vốn yên tĩnh bỗng rộn ràng tiếng nói cười. Những cành hoa trước cửa rung rinh trong gió, trẻ nhỏ mặc quần áo mới chạy nhảy khắp nơi. Tối đến, cả gia đình ngồi quanh mâm cơm. Ông kể chuyện những cái Tết ngày trước, bà thỉnh thoảng thêm vào một câu khiến mọi người bật cười. Em vừa ăn vừa lắng nghe, cảm giác thời gian như chậm lại. Sau bữa cơm, cả nhà cùng ngồi ngoài hiên. Trời đêm trong veo, ánh trăng nhẹ nhàng phủ lên mái nhà và hàng cây. Em tựa vào vai mẹ, nghe tiếng ông bà trò chuyện và bất chợt thấy những phút giây bình dị ấy quý giá vô cùng.

Tết qua nhanh, ngày trở về cũng đến. Buổi sáng, bà gói cho em ít bánh và mấy quả trong vườn. Ông đứng bên cạnh dặn em phải chăm ngoan, học tốt rồi nhớ thường xuyên gọi điện về. Khi xe rời khỏi cổng, em vẫn ngoái nhìn bàn tay bà đang vẫy. Con đường làng dần lùi lại, những hàng cây và mái nhà thân thuộc cũng nhỏ dần phía sau. Em bỗng hiểu rằng điều quý giá nhất của một chuyến về quê không phải là những món quà mang về mà là những giờ phút được ngồi cạnh người thân, được nghe tiếng cười và được cảm nhận sự bình yên. Chuyến đi khiến em càng yêu quê ngoại và biết trân trọng những dịp gia đình được đoàn tụ. Em cũng tự nhắc mình phải quan tâm đến ông bà nhiều hơn, bởi những khoảnh khắc được ở bên nhau luôn đáng quý.

Sau chuyến đi ấy, trong lòng em như có thêm một chiếc hộp nhỏ để cất giữ những ngày Tết đẹp đẽ. Mỗi khi nhìn thấy cành hoa đầu năm hay nghe tiếng cười của trẻ nhỏ ngoài ngõ, em lại nhớ đến căn nhà của ông bà, nhớ mâm cơm đông đủ và nhớ tấm thiệp nhỏ nằm trong đôi tay bà. Em mong những mùa Tết sau, gia đình vẫn có thể trở về, để mái nhà quê ngoại lại sáng đèn, để tiếng cười lại đầy sân và để em được thêm một lần cảm nhận niềm vui giản dị của hai tiếng đoàn viên.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người.” Câu thơ ấy từng khiến em nghĩ rất lâu về nơi mình đã lớn lên trong tình yêu thương của gia đình. Với em, quê ngoại không chỉ là một địa danh mà còn là khu vườn có mùi đất sau mưa, là dòng sông lặng lẽ trôi bên bờ tre và là mái nhà nơi ông bà luôn mở cửa chờ con cháu. Một lần về quê vào những ngày đầu thu đã để lại trong em một kỉ niệm thật dịu dàng, để mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình như chậm lại giữa những ngày vội vã.

Chuyến đi bắt đầu sau một trận mưa nhẹ. Khi xe rời thành phố, những giọt nước còn bám trên cửa kính, phản chiếu ánh sáng nhạt của buổi sớm. Em ngồi bên cửa sổ, chăm chú nhìn cảnh vật thay đổi từng chút một. Những con đường đông đúc dần thưa người, những ngôi nhà cao tầng nhường chỗ cho ruộng đồng và vườn cây. Hai bên đường, lá cây còn ướt nước, thỉnh thoảng một cơn gió đi qua làm những giọt mưa còn sót lại rung rinh trên cành. Khi xe rẽ vào con đường làng, em nghe tiếng chim gọi nhau từ những bụi cây ven đường. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và mùi khói bếp thoang thoảng khiến em nhận ra quê ngoại đã ở rất gần. Đến cổng nhà, em nhìn thấy bà đang đứng dưới mái hiên. Bà gọi tên em rồi bước nhanh ra đón. Ông cũng từ trong nhà đi ra, nở nụ cười hiền. Sau cái ôm thật chặt của bà, em bỗng thấy chuyến đi dài dường như chẳng còn chút mệt mỏi nào.

Những ngày sau đó trôi qua trong một nhịp sống rất khác. Buổi sáng, em cùng bà quét sân rồi ra vườn. Sau cơn mưa, cây cối xanh mướt, những chiếc lá trong veo vì còn đọng nước. Bà hái rau, còn em xách chiếc giỏ nhỏ đi phía sau. Có lúc bà dừng lại chỉ cho em một quả ổi vừa chín, rồi kể chuyện ngày trước khi mẹ còn nhỏ. Em nghe mà thấy những câu chuyện gia đình giống như những sợi chỉ nhỏ nối các thế hệ lại với nhau. Chiều đến, ông đưa em ra bờ sông. Dòng nước chậm rãi trôi, thỉnh thoảng một chiếc lá rơi xuống rồi theo dòng nước đi xa. Hai ông cháu ngồi câu cá, chẳng cần nói nhiều mà vẫn thấy vui. Tối đến, cả nhà ngồi ngoài hiên. Gió mát thổi qua, tiếng côn trùng rả rích giữa vườn cây. Bà kể chuyện, ông thỉnh thoảng góp lời, bố mẹ ngồi bên lắng nghe. Em nhìn ánh đèn vàng hắt ra từ căn nhà và chợt thấy quê ngoại đẹp nhất không phải ở những cảnh vật rộng lớn mà ở những khoảnh khắc rất nhỏ bé như thế.

Ngày chia tay, trời trong hơn sau những ngày mưa. Em thu dọn ba lô rồi bước ra cổng. Bà dúi vào tay em một túi trái cây, dặn về thành phố nhớ ăn cho ngon. Ông đứng bên cạnh nhắc em chăm ngoan và học tốt. Xe chạy được một đoạn, em vẫn ngoái đầu nhìn. Mái nhà nhỏ, hàng cây và bóng ông bà dần khuất sau con đường. Em chợt thấy một nỗi nhớ nhẹ nhàng len vào lòng. Chuyến đi ấy giúp em hiểu rằng quê ngoại không chỉ là nơi để ghé thăm mà còn là một phần kí ức gia đình luôn ở lại trong tim. Em càng yêu những buổi sáng có tiếng chim, những chiều bên dòng sông và những tối ngồi nghe ông bà kể chuyện. Từ đó, em tự nhắc mình phải biết trân trọng những lần được trở về, bởi mỗi cuộc gặp gỡ với người thân đều là một món quà quý giá.

Có lẽ sau này em sẽ đi qua nhiều con đường khác, nhìn thấy nhiều cảnh đẹp hơn, nhưng con đường nhỏ dẫn về nhà ông bà vẫn sẽ có một vị trí rất riêng trong lòng em. Chỉ cần nhớ đến mùi đất sau mưa, tiếng gió lay hàng cây hay giọng bà gọi từ ngoài hiên, cả một miền quê lại hiện lên thật gần. Em mong ông bà luôn khỏe mạnh, để mỗi khi mùa hè trở lại, em lại có thể mang ba lô về quê, bước qua cánh cổng quen thuộc và được sống thêm vài ngày trong khoảng trời bình yên ấy.

Bài tham khảo Mẫu 4

Cuối năm học, khi tiếng trống trường vang lên giữa sân nắng và những hàng phượng bắt đầu thắp lên những chùm hoa đỏ rực, em biết một mùa hè nữa lại về. Những ngày học tập vất vả khép lại, nhường chỗ cho những ngày nghỉ đầy mong đợi. Với em, niềm vui lớn nhất của mùa hè không phải là những chuyến đi xa mà là được cùng bố mẹ trở về quê ngoại thăm ông bà. Chuyến về quê vào mùa hè năm ấy đã để lại trong em một miền kí ức thật dịu dàng, nơi có con đường làng, khu vườn xanh và vòng tay ấm áp của những người em yêu thương.

Ngày xe rời thành phố, em ngồi sát bên cửa kính, háo hức nhìn cảnh vật thay đổi từng chút một. Những ngôi nhà san sát dần lùi lại, thay vào đó là những hàng cây xanh mướt, những thửa ruộng trải dài dưới nắng và những mái nhà thấp thoáng sau vườn. Càng gần quê, bầu trời càng rộng, gió đồng càng mát và tiếng chim bên đường càng trở nên rõ ràng. Khi xe rẽ vào con đường làng quen thuộc, em đã nhận ra cây đa đầu xóm. Từ xa, mái nhà ông bà hiện lên sau hàng cau. Bà nghe tiếng xe liền bước vội ra cổng, còn ông đứng bên hiên chờ đợi. Vừa nhìn thấy em, bà đã ôm chầm lấy em, hỏi han đủ chuyện. Ông cười hiền, xoa đầu rồi bảo em đã lớn hơn trước. Chỉ một khoảnh khắc giản dị như thế cũng khiến em cảm thấy chuyến đi dài dường như chẳng còn chút mệt mỏi nào.

Những ngày ở quê trôi qua thật chậm mà vui. Buổi sáng, em theo bà ra vườn. Những giọt sương còn đọng trên lá, dưới ánh nắng sớm lấp lánh như những hạt thủy tinh nhỏ. Bà vừa hái rau vừa chỉ cho em những cây ổi, cây xoài, cây chanh rồi kể chuyện ngày trước. Buổi chiều, ông đưa em ra cánh đồng. Gió thổi lồng lộng, hương lúa thoang thoảng trong không khí. Em cùng các anh chị họ chạy trên con đường đất, lúc chơi đá bóng, lúc lại ngồi dưới gốc cây kể cho nhau nghe chuyện ở trường. Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Những món ăn bà nấu chẳng cầu kì nhưng thơm ngon lạ thường. Ông kể chuyện, bố mẹ cười vui, còn em vừa ăn vừa lắng nghe. Ánh đèn vàng phủ lên căn nhà nhỏ, ngoài sân tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc. Em chỉ mong thời gian trôi chậm thêm một chút để những phút giây ấy kéo dài hơn.

Rồi ngày trở về cũng đến. Em xếp quần áo vào ba lô mà lòng cứ chùng xuống. Bà chuẩn bị cho em một túi trái cây trong vườn, còn ông đứng ngoài cổng dặn em chăm ngoan, học giỏi và nhớ gọi điện về. Khi xe bắt đầu chạy, em ngoái lại nhìn mãi. Bóng ông bà nhỏ dần sau hàng cây, mái nhà thân thuộc cũng khuất khỏi tầm mắt. Trên đường về, em nhận ra quê ngoại không chỉ là một nơi để trở về mà còn là nơi cất giữ những yêu thương bình dị nhất của gia đình. Chuyến đi khiến em càng hiểu rằng ông bà luôn mong con cháu trở về và mỗi phút giây được ở bên người thân đều đáng được trân trọng.

Mùa hè rồi sẽ qua, một năm học mới lại bắt đầu, nhưng những ngày ở quê vẫn nằm nguyên trong một góc kí ức của em. Mỗi khi nhìn thấy cánh đồng xanh hay nghe tiếng chim gọi nhau trong buổi sớm, em lại nhớ đến mái nhà nhỏ và giọng bà thân thương. Em mong ông bà luôn mạnh khỏe để sau mỗi mùa học, em lại được trở về, mang theo những câu chuyện mới và đổi lấy những ngày bình yên bên ông bà.

Bài tham khảo Mẫu 5

Buổi chiều hôm ấy, nắng cuối ngày trải một lớp vàng mỏng lên con đường trước cổng trường. Tiếng trống tan học vang lên, học sinh ríu rít gọi nhau, những chiếc xe nối nhau rời khỏi cổng trường sau một năm học dài. Khi nhìn những hàng cây rung nhẹ trong gió, em chợt nghĩ đến mùa hè và chuyến về quê ngoại mà mình đã mong đợi từ lâu. Quê ngoại trong kí ức của em luôn có dòng sông lặng lẽ, khu vườn nhiều cây trái và căn nhà nhỏ của ông bà. Vì thế, lần trở về vào kì nghỉ hè năm ngoái đã trở thành một trong những kỉ niệm đẹp nhất của em.

Sáng hôm sau, cả nhà bắt đầu lên đường. Mẹ chuẩn bị đồ đạc, bố mang theo những món quà nhỏ, còn em cứ liên tục hỏi bao giờ mới đến nơi. Qua ô cửa kính, thành phố dần khuất sau lưng. Những con đường đông đúc nhường chỗ cho ruộng lúa, hàng tre và những mái nhà nằm nép dưới bóng cây. Trời hôm ấy xanh trong, từng đàn cò trắng bay ngang cánh đồng. Khi xe đi vào đường làng, em nghe tiếng gà gáy từ những ngôi nhà bên đường và thoang thoảng mùi khói bếp. Chẳng bao lâu, xe dừng trước cổng nhà ông bà. Bà từ trong nhà bước ra, gương mặt rạng rỡ. Ông cũng đứng bên cạnh, vừa cười vừa gọi tên em. Em chạy đến ôm bà, rồi lễ phép chào ông. Cảm giác thân thuộc ùa về khiến em vui đến mức chỉ muốn chạy ngay vào khu vườn phía sau nhà.

Ngày ở quê có một nhịp điệu thật khác. Buổi sáng, em theo bà quét sân rồi ra vườn hái rau. Khu vườn xanh mướt, những chùm quả đung đưa trên cành, nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng nhỏ trên mặt đất. Bà kể cho em nghe những câu chuyện về mẹ ngày còn bé, lúc thì nghiêm túc, lúc lại bật cười vì những chuyện ngốc nghếch ngày xưa. Chiều đến, ông dẫn em ra bờ sông. Hai ông cháu ngồi câu cá, nhìn dòng nước chậm rãi trôi dưới ánh nắng. Có hôm em cùng các anh chị họ thả diều trên cánh đồng. Những cánh diều đủ màu bay cao, tiếng cười vang lên giữa khoảng trời rộng. Đến tối, cả nhà lại ngồi bên nhau. Bữa cơm quê có rau trong vườn, cá ông câu được và những món ăn bà nấu. Không gian nhỏ bé nhưng đầy tiếng nói cười. Em nhận ra mình thích nhất chính là cảm giác được nghe những người thân yêu kể chuyện và được ngồi thật gần bên họ.

Ngày chia tay, ông bà đứng trước cổng tiễn gia đình em. Bà cứ dặn đi dặn lại rằng khi nào nhớ thì gọi điện về, còn ông nhắc em phải cố gắng học tập. Xe chạy một đoạn, em vẫn nhìn qua cửa kính. Con đường làng, hàng cây và mái nhà nhỏ cứ dần lùi lại phía sau. Trong lòng em bỗng xuất hiện một nỗi nhớ rất nhẹ. Em hiểu rằng quê ngoại không chỉ đẹp bởi những cánh đồng hay dòng sông mà đẹp nhất bởi nơi đó có ông bà, có những câu chuyện gia đình và có một mái nhà luôn mong em trở về.

Mỗi khi một năm học nữa khép lại, em lại mong đến ngày được trở về quê. Có lẽ tuổi thơ của em sẽ còn nhiều chuyến đi, nhiều nơi để khám phá, nhưng con đường dẫn đến nhà ông bà vẫn luôn là con đường thân thương nhất. Em chỉ mong thời gian đừng trôi quá nhanh, để em còn có thật nhiều mùa hè được nghe tiếng bà gọi ngoài vườn và cùng ông ngồi nhìn dòng sông lặng lẽ trôi.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close