Viết bài văn hình dung sự việc và kể tiếp câu chuyện theo một trong hai hướng sau đây "Một bạn nhỏ mải vui đùa..."

Em tình cờ chứng kiến sự việc gì? (Một lần đang chơi cùng các bạn, đi dạo hoặc tham gia một hoạt động vui chơi,...) Điều gì khiến em chú ý? (Một bạn nhỏ mải vui đùa, vô tình làm một em bé ngã và em bé bật khóc,...) Em có cảm xúc gì khi chứng kiến? (Bất ngờ, lo lắng, thương em bé và muốn biết bạn nhỏ sẽ xử lí ra sao,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Cho tình huống sau: Một bạn nhỏ mải vui đùa, chạy nhảy, lỡ làm ngã một em bé. Em bé khóc. Em hãy hình dung sự việc và kể tiếp câu chuyện theo một trong hai hướng sau đây:

a) Bạn nhỏ nói trên biết quan tâm đến người khác

b) Bạn nhỏ nói trên không biết quan tâm đến người khác

I. Mở bài

Em tình cờ chứng kiến sự việc gì?
(Một lần đang chơi cùng các bạn, đi dạo hoặc tham gia một hoạt động vui chơi,...)

Điều gì khiến em chú ý?
(Một bạn nhỏ mải vui đùa, vô tình làm một em bé ngã và em bé bật khóc,...)

Em có cảm xúc gì khi chứng kiến?
(Bất ngờ, lo lắng, thương em bé và muốn biết bạn nhỏ sẽ xử lí ra sao,...)

II. Thân bài

a. Diễn biến trước khi xảy ra sự việc

Lúc ấy, bạn nhỏ đang vui chơi như thế nào?
(Mải chạy nhảy, đuổi bắt, chơi quá say mê với các bạn,...)

Vì quá vui nên bạn nhỏ đã có hành động gì?
(Chạy nhanh, quay người bất ngờ, không chú ý phía trước,...)

Em bé xuất hiện như thế nào?
(Đang đi cùng người thân, đi ngang qua hoặc chơi gần khu vực ấy,...)

Sự va chạm xảy ra ra sao?
(Bạn nhỏ vô tình va vào em bé khiến em bé mất thăng bằng, ngã xuống và bật khóc,...)

b. Cách bạn nhỏ ứng xử sau khi làm em bé ngã

Em bé lúc ấy có biểu hiện gì?
(Bật khóc, hoảng sợ, đau và gọi người thân,...)

Nếu chọn hướng a, bạn nhỏ biết quan tâm đến người khác

Bạn nhỏ đã làm gì ngay sau đó?
(Vội dừng lại, đỡ em bé dậy, hỏi thăm và chân thành xin lỗi,...)

Bạn nhỏ đã giúp em bé như thế nào?
(Phủi bụi, kiểm tra chỗ đau, dỗ dành, lấy nước hoặc gọi người lớn,...)

Nếu chọn hướng b, bạn nhỏ không biết quan tâm đến người khác

Bạn nhỏ đã có thái độ như thế nào?
(Thờ ơ, không xin lỗi, cho rằng đó chỉ là chuyện vô tình rồi bỏ đi,...)

Người thân của em bé và mọi người xung quanh phản ứng ra sao?
(Đến giúp em bé, nhắc nhở hoặc trách bạn nhỏ vì hành động vô tâm,...)

c. Kết quả và sự thay đổi của bạn nhỏ

Nếu chọn hướng a

Em bé sau đó như thế nào?
(Dần nín khóc, bình tĩnh trở lại và không bị thương nghiêm trọng,...)

Bạn nhỏ cảm thấy thế nào?
(Ân hận vì đã bất cẩn, vui vì em bé không sao và tự nhắc mình phải cẩn thận hơn,...)

Bạn nhỏ rút ra bài học gì?
(Biết chịu trách nhiệm về hành động của mình, biết quan tâm và giúp đỡ người khác,...)

Nếu chọn hướng b

Điều gì khiến bạn nhỏ nhận ra lỗi của mình?
(Thấy em bé vẫn khóc, nghe lời nhắc nhở của người lớn hoặc nhận ra sự vô tâm của bản thân,...)

Bạn nhỏ thay đổi như thế nào?
(Cảm thấy ân hận, quay lại xin lỗi em bé và hỏi thăm em,...)

Bạn nhỏ rút ra bài học gì?
(Hiểu rằng dù vô tình làm người khác tổn thương cũng cần biết nhận lỗi, xin lỗi và quan tâm đến họ,...)

III. Kết bài

Sau khi sự việc kết thúc, em có suy nghĩ gì?
(Cảm thấy câu chuyện tuy nhỏ nhưng để lại bài học ý nghĩa,...)

Em tự nhắc mình điều gì?
(Phải cẩn thận khi vui chơi, không chỉ nghĩ đến niềm vui của bản thân, biết quan tâm và có trách nhiệm với mọi người,...)

Bài siêu ngắn

Một buổi chiều, em đang vui chơi ở công viên thì tình cờ chứng kiến một bạn nhỏ vì mải chạy nhảy mà vô tình làm một em bé ngã xuống đất. Tiếng khóc của em bé khiến em rất lo lắng và chú ý theo dõi sự việc.

Bạn nhỏ đang chạy đuổi bắt cùng các bạn thì bất ngờ va vào một em bé đang đi phía trước khiến em mất thăng bằng và ngã xuống. Món đồ chơi trên tay em bé rơi sang một bên, còn em bật khóc vì vừa đau vừa hoảng sợ. Bạn nhỏ giật mình dừng lại, nhìn em bé với vẻ mặt lo lắng rồi nhanh chóng chạy đến bên em. Bạn nhẹ nhàng đỡ em bé đứng dậy, phủi những hạt bụi trên quần áo và nhặt món đồ chơi đưa lại cho em. Thấy em bé vẫn còn khóc, bạn nhỏ chân thành xin lỗi và hỏi em có bị đau ở đâu không. Người thân của em bé cũng vội vàng chạy đến, kiểm tra đầu gối và bàn tay rồi thấy em chỉ bị đau nhẹ. Bạn nhỏ vẫn đứng bên cạnh dỗ dành, lấy nước cho em uống và không hề bỏ đi tiếp tục cuộc chơi. Một lúc sau, em bé dần nín khóc và nhìn bạn nhỏ bằng ánh mắt bớt sợ hãi hơn. Bạn nhỏ cảm thấy nhẹ nhõm nhưng vẫn ân hận vì sự bất cẩn của mình và tự hứa sẽ luôn quan sát cẩn thận khi chạy nhảy. Trước khi quay lại với các bạn, bạn còn nhắc mọi người không nên chạy quá nhanh ở nơi có nhiều em nhỏ để tránh xảy ra những sự cố đáng tiếc.

Sự việc tuy nhỏ nhưng đã giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết chịu trách nhiệm về hành động của mình. Em rất vui vì bạn nhỏ đã biết nhận lỗi, xin lỗi và quan tâm đến em bé bằng những việc làm chân thành. Qua câu chuyện, em tự nhắc mình phải luôn cẩn thận khi vui chơi và biết sẻ chia với những người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 1

Một buổi chiều cuối tuần, em cùng các bạn đến công viên gần nhà để vui chơi. Không gian hôm ấy thật rộn ràng với tiếng cười nói, tiếng bước chân và những trò chơi náo nhiệt của các bạn nhỏ. Khi đang ngồi nghỉ dưới một hàng cây, em bất chợt chứng kiến một sự việc khiến mình rất chú ý. Một bạn nhỏ vì quá mải mê chạy nhảy đã vô tình làm một em bé ngã xuống đất và bật khóc. Từ đó, em được chứng kiến cách bạn nhỏ đối mặt với lỗi lầm của mình và nhận ra rằng sự quan tâm đến người khác đôi khi bắt đầu từ những hành động rất giản dị.

Lúc ấy, bạn nhỏ đang cùng mấy người bạn chơi đuổi bắt ở gần khu cầu trượt. Bạn chạy rất nhanh, vừa chạy vừa cười vui vẻ nên dường như chẳng để ý đến những người đang đi lại phía trước. Đúng lúc ấy, một em bé đang cầm món đồ chơi nhỏ bước ra từ phía bên kia sân chơi và đi về phía người thân. Vì không nhìn thấy em bé, bạn nhỏ bất ngờ va vào em khiến em mất thăng bằng rồi ngã xuống nền đất. Món đồ chơi trên tay em bé rơi sang một bên, còn em thì bật khóc vì vừa đau vừa hoảng sợ. Người thân của em bé vội vàng chạy tới, nhưng bạn nhỏ cũng lập tức dừng cuộc chơi và đứng sững lại vì nhận ra mình vừa gây ra sự cố. Nhìn đôi mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt em bé, bạn nhỏ bỗng trở nên bối rối và lo lắng. Em bé vẫn ngồi dưới đất, hai bàn tay nhỏ bé bám vào người thân như muốn tìm sự che chở. Không khí vui vẻ ban đầu dường như lắng xuống, bởi mọi người xung quanh đều chú ý đến sự việc vừa xảy ra.

Sau vài giây ngỡ ngàng, bạn nhỏ nhanh chóng chạy đến bên em bé và nhẹ nhàng đỡ em đứng dậy. Bạn cẩn thận phủi những hạt bụi trên quần áo rồi nhặt món đồ chơi bị rơi dưới đất và đưa lại cho em. Thấy em bé vẫn còn sụt sùi, bạn nhỏ lo lắng hỏi xem em có bị đau ở đâu không rồi chân thành xin lỗi vì đã chạy quá nhanh mà không chú ý phía trước. Người thân của em bé kiểm tra đầu gối và bàn tay của em, sau đó nói rằng em chỉ bị đau nhẹ nên không đáng lo ngại. Nghe vậy, bạn nhỏ thở phào nhưng vẫn không rời đi mà đứng bên cạnh dỗ dành em bé. Bạn lấy nước cho em uống rồi nhẹ nhàng nói rằng em đừng khóc nữa vì bạn đã nhận ra lỗi của mình. Em bé dần bình tĩnh hơn, những tiếng nức nở cũng thưa dần rồi cuối cùng em đã nín khóc. Nhìn thấy em bé đã ổn hơn, bạn nhỏ cảm thấy nhẹ nhõm nhưng trong ánh mắt vẫn còn vẻ ân hận vì sự bất cẩn vừa rồi. Người thân của em bé nhẹ nhàng nhắc bạn cần quan sát xung quanh khi chạy nhảy ở nơi đông người, và bạn lễ phép lắng nghe rồi nhận lỗi.

Sự việc ấy khiến bạn nhỏ hiểu rằng chỉ vì một phút mải vui mà mình có thể khiến một người khác bị đau và sợ hãi. Trước khi quay lại với các bạn, bạn còn chủ động nhắc mọi người chạy nhảy cẩn thận hơn để không vô tình làm những em nhỏ xung quanh bị ngã. Bạn nhìn em bé rồi mỉm cười khi thấy em đã vui vẻ trở lại, trong lòng có lẽ cũng nhẹ nhõm hơn vì mình đã biết sửa chữa lỗi lầm. Em đứng quan sát và cảm thấy rất vui bởi sự cố không kết thúc bằng sự thờ ơ mà được hóa giải bằng một lời xin lỗi chân thành. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng khi mắc lỗi, điều quan trọng không phải là tìm cách tránh né mà là dũng cảm nhận trách nhiệm và cố gắng khắc phục. Một lời hỏi thăm đúng lúc có thể khiến người đang buồn cảm thấy được an ủi, còn một hành động giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể đem lại cảm giác an toàn cho người khác. Bạn nhỏ từ một người đang mải vui đã biết dừng lại để quan tâm đến cảm xúc của em bé, và chính điều ấy khiến em thêm quý mến bạn. Em tin rằng sau sự việc, bạn sẽ cẩn thận hơn và biết suy nghĩ trước mỗi hành động của mình.

Sự việc tuy chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn nhưng đã để lại trong em một bài học thật ý nghĩa. Em hiểu rằng vui chơi là điều cần thiết nhưng chúng ta không nên vì quá say mê mà quên để ý đến mọi người xung quanh. Khi vô tình làm ai đó bị đau, chúng ta cần biết xin lỗi, giúp đỡ và chịu trách nhiệm về việc mình đã làm. Em cũng tự nhắc bản thân phải luôn sống cẩn thận, biết quan tâm và sẵn sàng chia sẻ với những người đang cần sự giúp đỡ.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong cuộc sống, có những sự việc xảy ra rất bất ngờ nhưng lại giúp chúng ta nhận ra nhiều điều đáng quý về cách ứng xử với mọi người. Một lần đến khu vui chơi cùng gia đình, em đã chứng kiến một bạn nhỏ đang chạy nhảy rất vui vẻ rồi vô tình làm một em bé ngã xuống. Tiếng khóc của em bé vang lên giữa tiếng cười nói khiến em lập tức chú ý. Em đứng lại quan sát và không ngờ rằng câu chuyện nhỏ ấy lại đem đến cho em một bài học sâu sắc về sự quan tâm và trách nhiệm.

Hôm ấy, khu vui chơi đông đúc với những chiếc cầu trượt, xích đu và nhiều trò chơi đầy màu sắc. Các bạn nhỏ chạy nhảy khắp nơi, tiếng cười vang lên dưới những tán cây khiến không khí trở nên vô cùng náo nhiệt. Một bạn nhỏ đang chơi đuổi bắt cùng nhóm bạn, vừa chạy vừa ngoái lại phía sau để trêu chọc nhau nên không để ý đến con đường trước mặt. Đúng lúc ấy, một em bé đang đi cùng người thân tiến ngang qua, trên tay còn cầm một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ. Bạn nhỏ chạy quá nhanh nên không kịp tránh, hai người va vào nhau khiến em bé ngã xuống nền đất. Chiếc ô tô văng ra xa, còn em bé bật khóc nức nở vì bất ngờ và đau. Bạn nhỏ quay lại nhìn, vẻ mặt có chút bối rối nhưng lúc đầu chỉ đứng yên rồi định chạy theo các bạn. Người thân của em bé lập tức chạy đến đỡ em dậy, nhẹ nhàng kiểm tra tay chân và dỗ dành em. Nhìn thấy em bé vẫn khóc, em cảm thấy thương em và cũng thấy buồn vì bạn nhỏ đã gây ra sự việc nhưng lại chưa biết cách ứng xử.

Một người lớn đứng gần đó nhẹ nhàng gọi bạn nhỏ lại và nói rằng dù chuyện xảy ra là do vô tình, bạn vẫn cần biết quan tâm đến người bị mình làm ngã. Nghe những lời ấy, bạn nhỏ nhìn em bé đang sụt sùi rồi chợt nhận ra sự thờ ơ của mình đã khiến em càng buồn hơn. Bạn bước đến gần, cúi đầu xin lỗi em bé và nói rằng mình không cố ý làm em ngã nhưng đã quá mải chạy nên không chú ý. Bạn nhặt chiếc ô tô dưới đất rồi đưa lại cho em, sau đó hỏi người thân xem em bé có bị thương nặng không. Người thân kiểm tra và thấy em chỉ bị xước nhẹ ở đầu gối, vì vậy mọi người dần yên tâm hơn. Bạn nhỏ vẫn đứng bên cạnh, khuôn mặt đầy vẻ ân hận khi thấy em bé chưa ngừng khóc. Bạn nhẹ nhàng dỗ dành, nói rằng em đừng sợ và hứa lần sau sẽ cẩn thận hơn. Một lúc sau, em bé dần nín khóc và nhìn bạn bằng ánh mắt bớt sợ hãi. Nhìn thấy điều đó, bạn nhỏ thở phào như vừa trút được một gánh nặng trong lòng.

Sau sự việc, bạn nhỏ không quay trở lại cuộc chơi ngay mà đứng một lúc để suy nghĩ về hành động của mình. Bạn nhận ra rằng mình đã quá mải mê với niềm vui riêng mà quên mất rằng xung quanh còn có những em nhỏ cần được bảo vệ. Người lớn cũng nhẹ nhàng nhắc bạn rằng khi vui chơi ở nơi đông người, mỗi người phải biết quan sát để tránh gây nguy hiểm cho người khác. Bạn nhỏ lễ phép cảm ơn và hứa sẽ ghi nhớ lời nhắc ấy, đồng thời chủ động xin lỗi em bé thêm một lần nữa trước khi quay lại với các bạn. Nhìn vẻ mặt chân thành của bạn, em cảm thấy sự thay đổi ấy thật đáng quý. Em hiểu rằng đôi khi con người chỉ nhận ra một điều quan trọng sau khi chính mình mắc phải một lỗi nhỏ. Điều đáng trân trọng là bạn nhỏ đã biết lắng nghe, biết nhận lỗi và sửa đổi thay vì tiếp tục thờ ơ. Em bé sau đó cũng vui vẻ hơn và trở lại chơi cùng người thân, còn bạn nhỏ thì cẩn thận hơn nhiều so với lúc đầu. Sự việc khép lại nhẹ nhàng nhưng đã giúp bạn nhỏ trưởng thành thêm một chút trong cách đối xử với người khác.

Em cảm thấy rất vui vì cuối cùng bạn nhỏ đã nhận ra lỗi của mình và biết sửa sai bằng một thái độ chân thành. Câu chuyện giúp em hiểu rằng sự quan tâm không phải lúc nào cũng là những việc lớn lao mà đôi khi chỉ bắt đầu từ một lời xin lỗi, một câu hỏi thăm hoặc một bàn tay giúp đỡ. Em tự nhắc mình phải biết đặt cảm xúc của người khác vào trong mỗi việc mình làm và không bao giờ thờ ơ trước một người đang cần được giúp đỡ.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều hôm ấy, em đang cùng các bạn chơi ở sân gần nhà thì bất ngờ chứng kiến một sự việc làm bầu không khí vui vẻ trở nên lắng xuống. Một bạn nhỏ đang chạy theo quả bóng với vẻ vô cùng hào hứng đã không để ý một em bé đang đi phía trước và vô tình làm em ngã. Tiếng khóc của em bé khiến em cùng những người xung quanh lập tức nhìn về phía ấy. Em đứng lại và dõi theo từng hành động của bạn nhỏ với mong muốn em bé sẽ sớm được giúp đỡ.

Bạn nhỏ lúc ấy đang chạy rất nhanh vì muốn đuổi kịp quả bóng vừa lăn về phía trước. Mải nhìn theo quả bóng, bạn không để ý một em bé đang bước ra từ phía bên cạnh cùng người thân. Chỉ trong chớp mắt, bạn va vào em khiến em mất thăng bằng và ngã xuống sân. Chiếc mũ nhỏ trên đầu em bé rơi sang một bên, còn món đồ chơi cũng văng ra gần đó. Em bé bật khóc, đôi mắt ngấn nước và bàn tay nhỏ bé đưa về phía người thân như muốn được ôm vào lòng. Bạn nhỏ lập tức dừng lại, khuôn mặt đang vui vẻ bỗng trở nên hoảng hốt khi nhìn thấy hậu quả do mình gây ra. Người thân của em bé nhanh chóng chạy đến, đỡ em ngồi dậy rồi nhẹ nhàng hỏi han. Bạn nhỏ đứng bên cạnh với vẻ lúng túng, dường như đang rất ân hận vì chỉ một phút bất cẩn đã khiến một em bé bị đau. Không khí xung quanh cũng lắng xuống, mọi người đều chờ xem bạn nhỏ sẽ làm gì tiếp theo.

Sau một lúc ngập ngừng, bạn nhỏ bước đến bên em bé rồi nhẹ nhàng cúi xuống đỡ em đứng dậy. Bạn phủi bụi trên quần áo cho em, nhặt chiếc mũ và món đồ chơi rồi trao lại bằng một thái độ rất chân thành. Thấy em bé vẫn khóc, bạn nhỏ lo lắng hỏi xem em có đau ở đâu không và xin lỗi vì đã chạy quá nhanh mà không nhìn phía trước. Người thân của em kiểm tra đầu gối rồi nói rằng vết xước không nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ một lúc là sẽ ổn. Nghe vậy, bạn nhỏ vẫn không yên tâm mà ngồi xuống bên cạnh để dỗ dành em bé. Bạn kể rằng mình cũng từng bị ngã nên biết cảm giác đau và sợ hãi như thế nào, vì vậy bạn mong em bé đừng quá lo lắng. Những lời nói chân thành ấy khiến em bé dần bình tĩnh hơn, đôi mắt không còn ngấn nước như lúc đầu. Bạn nhỏ còn đưa món đồ chơi cho em rồi nhẹ nhàng hỏi xem em có muốn chơi tiếp không. Khi thấy em bé mỉm cười, bạn nhỏ mới thật sự yên lòng và cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Người thân của em bé cũng mỉm cười, cảm ơn bạn vì đã biết nhận lỗi và quan tâm đến em thay vì bỏ đi.

Sau câu chuyện, bạn nhỏ trở lại với các bạn nhưng không còn chạy nhảy vội vàng như trước. Mỗi khi chuẩn bị chạy qua một khu vực đông người, bạn đều nhìn trước nhìn sau để chắc chắn không có ai đang đi ngang qua. Bạn còn chủ động nhắc các bạn cùng chơi phải chú ý đến những em nhỏ xung quanh để tránh xảy ra những sự cố đáng tiếc. Em nhận thấy từ sau sự việc, bạn nhỏ dường như đã trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ và hành động. Một sự cố tưởng như rất nhỏ đã giúp bạn hiểu rằng mỗi hành động của mình đều có thể ảnh hưởng đến người khác. Em cũng hiểu rằng khi làm ai đó bị đau, điều cần thiết nhất là phải biết bình tĩnh, thành thật nhận lỗi và tìm cách giúp người ấy cảm thấy tốt hơn. Nhìn em bé tiếp tục vui chơi bên người thân, em cảm thấy nhẹ lòng vì câu chuyện cuối cùng đã có một kết thúc êm đẹp. Em càng quý bạn nhỏ hơn bởi bạn đã biến một sai lầm thành cơ hội để học cách quan tâm và sống có trách nhiệm. Những gì xảy ra hôm ấy chắc chắn sẽ là một bài học mà bạn khó có thể quên.

Sự việc ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ về cách con người đối xử với nhau. Em hiểu rằng khi vui chơi, mỗi người không chỉ cần nghĩ đến niềm vui của bản thân mà còn phải biết giữ an toàn cho những người xung quanh. Em tự nhắc mình rằng nếu chẳng may mắc lỗi, em sẽ dũng cảm nhận lỗi, chân thành xin lỗi và cố gắng sửa chữa bằng hành động cụ thể. Đó cũng là cách để mỗi chúng ta trở thành một người biết yêu thương và có trách nhiệm hơn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiều hôm ấy, sân chơi gần nhà rộn ràng tiếng cười nói của trẻ nhỏ, những bước chân chạy nhảy xen lẫn tiếng gọi nhau tạo nên một không khí vô cùng vui vẻ. Em đang ngồi nghỉ bên một chiếc ghế đá thì bất ngờ nhìn thấy một bạn nhỏ vì mải vui đùa mà vô tình làm một em bé ngã xuống. Tiếng khóc của em bé khiến mọi người xung quanh chú ý và em cũng lập tức đứng dậy quan sát. Điều khiến em quan tâm nhất không chỉ là việc em bé có bị thương hay không mà còn là cách bạn nhỏ sẽ ứng xử sau khi nhận ra lỗi của mình.

Bạn nhỏ lúc ấy đang chơi đuổi bắt cùng một nhóm bạn ở gần khu cầu trượt và chạy rất nhanh vì muốn đuổi kịp người phía trước. Trong lúc mải quay đầu lại gọi bạn, bạn không nhìn thấy một em bé đang cầm chiếc ô tô đồ chơi bước về phía người thân. Chỉ trong một khoảnh khắc, hai bạn va vào nhau khiến em bé mất thăng bằng và ngã xuống nền đất. Chiếc ô tô nhỏ lăn sang một bên, còn em bé bật khóc vì vừa đau vừa sợ hãi trước sự việc bất ngờ. Bạn nhỏ lập tức dừng lại, khuôn mặt đang vui vẻ bỗng trở nên bối rối khi nhận ra mình chính là người gây ra cú va chạm. Người thân của em bé nhanh chóng chạy tới, nhẹ nhàng đỡ em ngồi dậy rồi lo lắng hỏi xem em có bị đau ở đâu không. Nhìn thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt em bé, bạn nhỏ không còn tâm trạng tiếp tục cuộc chơi mà đứng yên bên cạnh với vẻ ân hận. Một lúc sau, bạn mạnh dạn bước đến gần, hỏi thăm em bé và lí nhí xin lỗi vì đã quá mải chơi mà không chú ý phía trước. Em bé vẫn còn sụt sùi nhưng đã nhìn bạn nhỏ thay vì né tránh, còn người thân cũng nhẹ nhàng trấn an rằng em không bị thương nặng.

Bạn nhỏ cẩn thận đỡ em bé đứng lên rồi phủi những hạt bụi bám trên quần áo cho em. Sau đó, bạn nhặt chiếc ô tô vừa lăn đi xa và đưa lại cho em bé, đồng thời hỏi xem đầu gối của em có còn đau hay không. Người thân kiểm tra một lúc rồi cho biết em bé chỉ bị xước nhẹ nên không cần quá lo lắng, nhưng bạn nhỏ vẫn không yên tâm mà đứng cạnh để dỗ dành em. Bạn kể rằng mình đã quá mải chạy theo các bạn nên không nhìn thấy em bé, đồng thời hứa lần sau sẽ chạy chậm hơn và quan sát cẩn thận hơn. Thấy bạn thật lòng nhận lỗi, người thân của em bé cũng nhẹ nhàng động viên rằng ai cũng có lúc sơ ý nhưng điều quan trọng là phải biết sửa sai. Em bé dần nín khóc, đôi mắt đã bớt hoảng sợ và còn nhận lại món đồ chơi từ tay bạn nhỏ. Nhìn thấy em bé mỉm cười, bạn nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm và vẻ mặt cũng trở nên vui hơn. Trước khi quay lại với nhóm bạn, bạn còn đứng lại nhắc mọi người chú ý xung quanh khi chạy nhảy để không làm những em nhỏ khác bị ngã. Từ một người chỉ nghĩ đến cuộc vui của mình, bạn nhỏ đã biết dừng lại để quan tâm đến người khác và chịu trách nhiệm về hành động của bản thân.

Nhìn cách bạn nhỏ chăm sóc em bé, em cảm thấy rất vui vì sự việc đáng tiếc đã có một kết thúc nhẹ nhàng. Em nhận ra rằng một người tốt không phải là người chưa từng mắc lỗi mà là người dám nhìn nhận lỗi lầm và cố gắng sửa chữa bằng những việc làm chân thành. Sự việc hôm ấy chắc chắn sẽ giúp bạn nhỏ hiểu rằng niềm vui của mình không nên trở thành nỗi đau hay sự sợ hãi của người khác. Em cũng thấy rằng một lời xin lỗi đúng lúc có thể xoa dịu rất nhiều buồn bã và giúp mọi người dễ dàng cảm thông với nhau hơn. Sau lần đó, bạn nhỏ có lẽ sẽ luôn nhớ ánh mắt và tiếng khóc của em bé để cẩn thận hơn trong mỗi lần vui chơi. Em tin rằng từ một sự cố nhỏ, bạn đã học được một bài học lớn về trách nhiệm và lòng quan tâm. Những người xung quanh cũng trở nên vui vẻ hơn khi thấy em bé đã bình tĩnh trở lại và hai bạn không còn xa cách như lúc đầu. Em đứng nhìn cảnh ấy và cảm nhận rằng sân chơi dường như cũng trở nên ấm áp hơn bởi sự chân thành giữa những người xa lạ.

Sự việc ấy giúp em hiểu rằng biết quan tâm đến người khác là một điều rất đáng quý trong cuộc sống. Khi chẳng may làm ai đó bị đau, chúng ta cần biết dừng lại, hỏi han, xin lỗi và giúp đỡ thay vì bỏ đi như thể không có chuyện gì xảy ra. Em tự nhắc mình phải luôn cẩn thận trong khi vui chơi và biết chịu trách nhiệm về những việc mình làm. Có lẽ chỉ cần mỗi người biết nghĩ cho người khác thêm một chút thì cuộc sống quanh ta sẽ trở nên nhẹ nhàng và ấm áp hơn rất nhiều.

Bài tham khảo Mẫu 5

Cuộc sống đôi khi đem đến cho em những bài học không phải qua sách vở mà qua chính những điều nhỏ bé xảy ra trước mắt. Một lần đến công viên cùng mẹ, em đã nhìn thấy một bạn nhỏ đang vui đùa rất say mê rồi vô tình làm một em bé ngã xuống đất. Ban đầu, em chỉ thấy thương em bé vì tiếng khóc nghe thật xót xa, nhưng càng chứng kiến, em càng chú ý đến cách bạn nhỏ đối diện với lỗi lầm của mình. Sự việc ngắn ngủi ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc.

Chiều hôm đó, công viên đông vui hơn thường ngày với những tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ và những bước chân liên tục chạy qua các lối đi. Một bạn nhỏ đang chơi đuổi bắt với các bạn, lúc thì chạy vòng quanh hàng cây, lúc lại quay về phía sau để gọi bạn nên hoàn toàn không chú ý đến phía trước. Đúng lúc ấy, một em bé đang cầm một chiếc xe đồ chơi nhỏ bước từ khu vực cầu trượt về phía người thân. Bạn nhỏ chạy quá nhanh nên không kịp tránh và vô tình va vào em bé khiến em ngã xuống nền đất. Chiếc xe đồ chơi văng sang một bên, còn em bé bật khóc nức nở vì bất ngờ và đau ở đầu gối. Bạn nhỏ đứng sững lại, khuôn mặt bối rối và ánh mắt không còn vẻ nghịch ngợm như trước. Người thân của em bé lập tức chạy đến ôm em vào lòng, nhẹ nhàng hỏi han và kiểm tra xem em có bị thương ở đâu không. Bạn nhỏ đứng gần đó nhìn theo từng cử động của người lớn rồi dần nhận ra rằng sự bất cẩn của mình đã khiến một em bé vô tội phải khóc. Dù các bạn vẫn gọi từ phía xa nhưng bạn không chạy đi mà đứng yên, trong lòng có lẽ đang rất lo lắng.

Một lát sau, bạn nhỏ chậm rãi tiến đến bên em bé và cúi xuống nhặt chiếc xe đồ chơi đang nằm trên nền đất. Bạn đưa lại món đồ chơi cho em rồi nhỏ nhẹ hỏi xem em có đau ở đâu không, đồng thời chân thành xin lỗi vì đã chạy quá nhanh mà không để ý. Em bé vẫn còn sụt sùi nên bạn tiếp tục đứng bên cạnh và cố gắng dỗ dành, trong khi người thân kiểm tra đầu gối của em. Khi biết em chỉ bị xước nhẹ, bạn nhỏ thở phào nhưng vẫn không bỏ đi mà kiên nhẫn chờ đến khi em bình tĩnh hơn. Bạn còn lấy một ít nước cho em uống rồi kể rằng mình rất ân hận vì đã làm em sợ. Người thân của em bé không trách mắng gay gắt mà chỉ nhẹ nhàng nhắc bạn rằng khi chơi ở nơi đông người, cần quan sát phía trước và biết nhường đường cho các em nhỏ. Bạn nhỏ chăm chú lắng nghe, gật đầu nhận lỗi và hứa từ nay sẽ không chạy nhảy thiếu suy nghĩ như vậy nữa. Nhìn thấy em bé bắt đầu mỉm cười, bạn nhỏ cũng nhẹ nhõm hơn và khuôn mặt dần trở lại vẻ vui vẻ ban đầu. Tuy nhiên, em nhận thấy trong ánh mắt bạn vẫn còn một chút ân hận, như thể bạn đã thật sự hiểu điều mình vừa làm.

Sau khi chắc chắn em bé đã ổn, bạn nhỏ mới quay lại với các bạn nhưng không còn chạy ào đi như trước. Bạn bước chậm hơn, luôn quan sát những người xung quanh và còn chủ động nhắc các bạn cùng chơi phải chú ý khi chạy qua khu vực có nhiều em nhỏ. Em nghĩ rằng chính sự việc vừa xảy ra đã khiến bạn nhận ra niềm vui của mình sẽ không còn trọn vẹn nếu nó làm ảnh hưởng đến người khác. Điều đáng quý là bạn không tìm cách biện minh cho lỗi của mình mà đã chủ động nhận trách nhiệm và tìm cách giúp em bé cảm thấy dễ chịu hơn. Em bé sau đó tiếp tục chơi cùng người thân, gương mặt đã vui vẻ trở lại như chưa từng có chuyện buồn xảy ra. Nhìn hai bạn nhỏ không còn sợ hãi hay xa cách, em cảm thấy lòng mình cũng nhẹ đi. Em hiểu rằng cách ứng xử sau một sai lầm đôi khi còn quan trọng hơn chính sai lầm đó, bởi nó cho thấy một người có biết sống trách nhiệm và biết nghĩ cho người khác hay không. Từ sự việc nhỏ bé ấy, bạn nhỏ đã học được cách quan sát, cách xin lỗi và cách quan tâm đến người khác bằng những hành động cụ thể.

Em rất vui vì câu chuyện đã kết thúc bằng sự chân thành và cảm thông thay vì sự trách móc hay giận dữ. Qua đó, em hiểu rằng ai cũng có thể mắc lỗi trong lúc vô tình, nhưng chúng ta phải biết thừa nhận và cố gắng sửa chữa điều mình đã gây ra. Em tự nhắc mình luôn phải chú ý khi vui chơi, biết giữ an toàn cho người khác và sẵn sàng giúp đỡ khi chẳng may có ai gặp sự cố. Đó cũng là cách để em trở thành một người sống có trách nhiệm và biết yêu thương mọi người hơn.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close