Viết bài văn kể lại một câu chuyện sâu sắc, xúc động về tình người mà em từng trải qua hoặc chứng kiến trong cuộc sống- Câu chuyện em muốn kể là câu chuyện gì? - Em chứng kiến hoặc trải qua câu chuyện đó trong hoàn cảnh nào? - Vì sao em muốn kể lại câu chuyện này? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Giữa bộn bề của cuộc sống hiện đại, ta vẫn thấy lấp lánh tỏa sáng những câu chuyện đẹp về tình người, tình đời. Hãy kể lại một câu chuyện sâu sắc, xúc động về tình người mà em từng trải qua hoặc chứng kiến trong cuộc sống. I. Mở bài - Câu chuyện em muốn kể là câu chuyện gì? - Em chứng kiến hoặc trải qua câu chuyện đó trong hoàn cảnh nào? - Vì sao em muốn kể lại câu chuyện này? II. Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện a. Giới thiệu hoàn cảnh và nhân vật trong câu chuyện - Câu chuyện xảy ra ở đâu? Khi nào? - Những nhân vật nào xuất hiện trong câu chuyện? - Nhân vật chính có những phẩm chất gì đáng quý? - Hoàn cảnh ban đầu của nhân vật như thế nào? b. Kể lại diễn biến câu chuyện thể hiện tình người - Điều gì đã xảy ra khiến tình người được thể hiện? (Một người bị ngã xe, gặp tai nạn trên đường, một em nhỏ bị lạc giữa nơi đông người,...) - Khi chứng kiến sự việc ấy, mọi người có thái độ như thế nào?(Một số người bất ngờ, lo lắng, có người vội vàng bước qua nhưng cũng có người dừng lại quan tâm,...) - Nhân vật đã làm gì để giúp đỡ người khác?( Động viên, an ủi người đang gặp chuyện buồn, chia sẻ thức ăn, quần áo, đồ dùng cần thiết,..) - Hành động ấy được thực hiện như thế nào? + Ánh mắt lo lắng khi nhìn thấy người gặp khó khăn. + Bàn tay nhẹ nhàng giúp đỡ. + Lời nói động viên chân thành. - Nhân vật có gặp khó khăn khi giúp đỡ không? (Phải bỏ thời gian, công sức của bản thân, không có nhiều điều kiện nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình,...) - Điều gì cho thấy đây là một hành động đẹp? c. Kết quả và ý nghĩa - Sau hành động tốt đẹp ấy, mọi việc thay đổi như thế nào? - Mọi người có thái độ ra sao? - Chi tiết nào trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? Vì sao? III. Kết bài - Câu chuyện để lại cho em cảm xúc gì? - Em hiểu thêm điều gì qua câu chuyện? - Em sẽ làm gì để lan tỏa tình yêu thương? Bài siêu ngắn Một hành động đẹp dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui và sự ấm áp cho người khác. Em muốn kể về việc làm tốt của bác Nam, một người hàng xóm luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người xung quanh. Một lần, gia đình cô Lan sống gần nhà em gặp khó khăn vì người bố bị bệnh nặng, cuộc sống trở nên thiếu thốn. Biết chuyện, bác Nam thường xuyên đến hỏi thăm và động viên gia đình. Có hôm, bác mang sang một bao gạo, ít rau xanh và một số đồ dùng cần thiết. Hôm khác, bác còn giúp cô Lan sửa lại chiếc xe đạp đã cũ để cô có phương tiện đi làm. Khi thấy các em nhỏ trong nhà thiếu sách vở, bác lại tìm những quyển sách còn tốt để tặng. Bác chưa bao giờ kể với ai về những việc mình đã làm mà chỉ âm thầm giúp đỡ gia đình cô Lan. Mỗi lần đến thăm, bác đều nhẹ nhàng hỏi han sức khỏe của mọi người. Bác còn động viên cô Lan cố gắng chăm sóc chồng và tin rằng gia đình rồi sẽ vượt qua được khó khăn. Nhờ sự giúp đỡ của bác, gia đình cô Lan cảm thấy bớt lo lắng và có thêm động lực để tiếp tục cuộc sống. Em từng nhìn thấy cô Lan xúc động cảm ơn, còn bác Nam chỉ mỉm cười và nói rằng khi có thể giúp được người khác thì nên giúp. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm. Em rất kính phục bác và mong mình cũng có thể làm được những việc tốt như bác. Câu chuyện về bác Nam giúp em hiểu rằng lòng nhân ái luôn bắt đầu từ những việc làm giản dị. Em sẽ biết quan tâm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Giữa dòng chảy vội vã của cuộc sống hiện đại, vẫn có những câu chuyện giản dị nhưng đủ sức làm trái tim con người rung động. Đó có thể là một ánh mắt quan tâm, một bàn tay đưa ra đúng lúc hay một lời động viên chân thành. Em từng chứng kiến một câu chuyện như thế về bác Minh, một người hàng xóm tốt bụng đã giúp đỡ một gia đình gặp khó khăn trong khu phố em sinh sống. Câu chuyện xảy ra vào một buổi chiều cuối năm, khi những cơn mưa bất chợt trút xuống con phố nhỏ nơi em ở. Gia đình cô Hoa, một người lao động nghèo sống gần nhà em vốn đã khó khăn lại càng thêm chật vật khi chồng cô bị tai nạn phải nằm viện. Căn nhà nhỏ vốn luôn vang tiếng cười nay trở nên yên lặng hơn. Nhìn những đứa trẻ ngồi bên góc bàn học với ánh mắt lo lắng, ai cũng cảm thấy thương cảm. Biết được hoàn cảnh ấy, bác Minh dù cuộc sống của bác cũng không dư giả vẫn âm thầm đến giúp đỡ. Những ngày sau đó, hình ảnh bác Minh thường xuyên ghé qua nhà cô Hoa đã trở thành một điều quen thuộc. Khi thì bác mang sang ít gạo, bó rau, khi thì giúp sửa lại chiếc mái nhà bị dột sau những ngày mưa lớn. Có hôm trời đã nhá nhem tối, con đường trước nhà còn đọng những vũng nước nhỏ, bác vẫn cặm cụi chở đồ đến cho gia đình cô. Bác chỉ cười hiền và nói: “Lúc khó khăn, mọi người cần biết dựa vào nhau mà sống”. Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng thấy ấm lòng. Đặc biệt, bác chưa bao giờ kể công hay mong nhận được sự cảm ơn, bởi với bác, giúp đỡ người khác là việc nên làm. Nhờ sự giúp đỡ của bác Minh và những người xung quanh, gia đình cô Hoa dần vượt qua được giai đoạn khó khăn. Những đứa trẻ lại được đến trường với nụ cười vui vẻ trên môi. Mỗi khi gặp bác, cô Hoa luôn xúc động nói lời cảm ơn. Những người trong khu phố cũng càng thêm yêu quý và kính trọng bác. Hình ảnh bác với chiếc áo giản dị, đôi bàn tay chai sần nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện về bác Minh giúp em hiểu rằng tình người chính là ngọn lửa nhỏ có thể sưởi ấm những trái tim đang gặp khó khăn. Trong cuộc sống, chúng ta không nhất thiết phải làm những điều lớn lao, chỉ cần một hành động yêu thương đúng lúc cũng có thể mang đến niềm hi vọng cho người khác. Em sẽ luôn cố gắng sống nhân ái, biết quan tâm và chia sẻ với mọi người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong cuộc sống, có những món quà không lớn về vật chất nhưng lại chứa đựng tình cảm vô cùng quý giá. Một chiếc áo ấm, một lời hỏi thăm hay một sự sẻ chia đúng lúc cũng có thể khiến người khác cảm thấy được yêu thương. Em từng chứng kiến một câu chuyện cảm động về bạn Lan, người bạn cùng lớp đã giúp đỡ một bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Năm lớp Năm, lớp em có một bạn mới chuyển đến tên là Tuấn. Gia đình Tuấn ở quê, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Những ngày đầu đến lớp, Tuấn thường mặc bộ đồng phục đã cũ, đôi giày bạc màu và luôn ngồi lặng lẽ ở cuối lớp. Khi mùa đông đến, từng cơn gió lạnh len qua khung cửa sổ khiến nhiều bạn phải khoác thêm áo ấm, còn Tuấn vẫn chỉ mặc chiếc áo mỏng. Nhìn thấy điều đó, Lan một bạn nữ trong lớp cảm thấy rất thương bạn. Sau giờ học hôm ấy, Lan nhẹ nhàng đến hỏi thăm hoàn cảnh của Tuấn. Biết gia đình bạn còn nhiều khó khăn, Lan đã về nhà xin bố mẹ một chiếc áo khoác còn mới để tặng bạn. Sáng hôm sau, khi sân trường còn phủ một lớp sương mỏng, Lan mang chiếc áo đến trao cho Tuấn. Bạn chỉ nói đơn giản: “Mình tặng bạn, trời lạnh nhớ mặc cho ấm nhé!”. Tuấn cầm chiếc áo trên tay, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến em và nhiều bạn trong lớp cảm thấy vô cùng ấm áp. Không chỉ tặng áo, Lan còn thường xuyên giúp Tuấn hòa nhập với lớp. Bạn chia sẻ sách vở, giảng lại những bài khó và rủ Tuấn cùng tham gia các hoạt động của lớp. Có những buổi chiều sau giờ học, dưới hàng cây phượng rợp bóng, Lan kiên nhẫn ngồi cùng Tuấn ôn lại từng bài toán, từng câu văn. Nhờ sự quan tâm ấy, Tuấn dần trở nên vui vẻ, tự tin hơn và kết quả học tập cũng tiến bộ rõ rệt. Câu chuyện về Lan đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em nhận ra rằng tình yêu thương không nằm ở những món quà đắt tiền mà nằm ở sự chân thành khi ta biết nghĩ đến người khác. Em sẽ học tập Lan, luôn mở rộng trái tim để quan tâm, giúp đỡ những người xung quanh bằng những việc làm nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những khoảnh khắc trong cuộc sống tuy diễn ra rất bình dị nhưng lại để lại trong lòng chúng ta những ấn tượng khó quên. Đó có thể là hình ảnh một người sẵn sàng giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn, bằng sự chân thành và lòng tốt của mình. Em vẫn nhớ mãi câu chuyện về một cô gái trẻ đã giúp đỡ một em nhỏ bị lạc giữa công viên đông người. Hôm ấy là một ngày cuối tuần, công viên trở nên nhộn nhịp với rất nhiều gia đình đến vui chơi. Những tiếng cười nói vang lên khắp nơi, những hàng cây xanh lay nhẹ trong gió. Khi đang đi cùng mẹ, em bỗng nhìn thấy một bé trai khoảng năm tuổi đứng gần bồn hoa, khuôn mặt đỏ bừng vì khóc. Đôi mắt em liên tục nhìn quanh như đang tìm kiếm một ai đó. Có lẽ em đã bị lạc khỏi bố mẹ. Giữa lúc mọi người còn đang bối rối, một cô gái trẻ đã bước đến gần em nhỏ. Cô nhẹ nhàng cúi xuống, nắm lấy bàn tay bé xíu và dịu dàng hỏi: “Cháu tên gì? Cháu đi cùng ai?”. Nhận thấy em đang sợ hãi, cô không vội vàng mà kiên nhẫn an ủi, đưa em đến khu vực bảo vệ của công viên để tìm người thân. Cô còn mua cho em một chai nước nhỏ, vừa trò chuyện vừa giúp em bình tĩnh lại. Ánh mắt lo lắng của cô dành cho em nhỏ khiến những người chứng kiến đều cảm thấy xúc động. Một lúc sau, bố mẹ của em bé hốt hoảng chạy đến. Khi nhìn thấy con mình an toàn, họ vô cùng vui mừng và liên tục cảm ơn cô gái. Cô chỉ mỉm cười rồi nói rằng ai trong hoàn cảnh ấy cũng sẽ làm như vậy. Câu nói giản dị ấy khiến em nhớ mãi. Dù không quen biết, cô vẫn sẵn sàng dành thời gian và sự quan tâm để giúp đỡ một người đang gặp khó khăn. Câu chuyện ấy đã để lại trong em một bài học đẹp về lòng nhân ái và sự quan tâm giữa con người với nhau. Em hiểu rằng đôi khi chỉ một hành động nhỏ xuất phát từ trái tim chân thành cũng có thể trở thành ánh sáng sưởi ấm người khác trong lúc khó khăn. Em sẽ luôn cố gắng sống yêu thương, biết chia sẻ và sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh bằng những việc làm phù hợp với khả năng của mình. Bài tham khảo Mẫu 4 Giữa dòng chảy hằng ngày của cuộc sống, vẫn luôn có những tấm lòng âm thầm gieo yêu thương bằng những hành động giản dị mà ấm áp. Những việc làm ấy giống như những tia nắng dịu dàng, đem đến niềm tin và sự ấm lòng cho những người đang gặp khó khăn. Trong những câu chuyện đẹp mà em từng chứng kiến, hình ảnh bà ngoại của bạn Mai với tấm lòng nhân hậu đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc và trở thành kỉ niệm mà em luôn trân trọng. Gần nhà em có một bạn nhỏ tên Mai. Gia đình bạn không khá giả nhưng Mai luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập. Một lần, mẹ Mai bị ốm nặng, phải nằm viện nhiều ngày. Vì hoàn cảnh khó khăn, gia đình bạn gặp rất nhiều vất vả. Biết chuyện, bà ngoại em đã cùng một số người trong xóm đến thăm hỏi và giúp đỡ. Mỗi ngày, bà đều nấu những món ăn đơn giản nhưng đầy tình cảm mang đến bệnh viện cho mẹ Mai. Những bát cháo nóng hổi được đặt trong chiếc hộp nhỏ, bên trên còn nghi ngút hơi ấm. Bà vừa chăm sóc, vừa động viên gia đình cố gắng vượt qua khó khăn. Có hôm trời mưa, đường trơn trượt, bà vẫn cẩn thận mang đồ ăn đến. Nhìn dáng bà chậm rãi bước đi dưới chiếc áo mưa cũ, em cảm nhận được tình yêu thương lớn lao mà bà dành cho người khác. Nhờ sự quan tâm của bà và mọi người, mẹ Mai dần khỏe lại. Gia đình bạn cũng cảm thấy bớt khó khăn hơn. Điều khiến em xúc động nhất là bà luôn nói rằng giúp đỡ người khác không phải để được khen ngợi mà vì ai cũng cần được yêu thương trong những lúc khó khăn. Qua câu chuyện ấy, em càng hiểu hơn giá trị của lòng nhân ái trong cuộc sống. Sự quan tâm chân thành dù nhỏ bé cũng có thể đem đến niềm vui, sự động viên và giúp con người thêm gần gũi với nhau hơn. Em sẽ luôn ghi nhớ tấm lòng của bà, cố gắng sống biết yêu thương, chia sẻ và sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn bằng những việc làm ý nghĩa. Bài tham khảo Mẫu 5 Giữa dòng người vội vã của cuộc sống, đôi khi một hành động nhỏ bé lại có thể thắp lên ngọn lửa ấm áp trong trái tim của một con người. Sự yêu thương không được đo bằng những món quà lớn lao mà nằm ở tấm lòng biết quan tâm, sẻ chia với người khác. Hình ảnh bác Hùng, một người bán bánh mì nghèo nhưng giàu lòng nhân hậu, đã để lại trong em nhiều xúc động và trở thành một câu chuyện đẹp mà em luôn nhớ mãi. Một buổi sáng trên đường đi học, khi ánh nắng đầu ngày còn nhẹ nhàng trải xuống những con phố, em nhìn thấy một cậu bé nhỏ đang ngồi bên vỉa hè trước cổng trường. Cậu bé mặc bộ quần áo đã cũ, đôi dép mòn đế và khuôn mặt hiện lên vẻ buồn bã. Cậu đang nhìn những bạn học sinh khác vui vẻ mua đồ ăn sáng nhưng bản thân lại không có tiền. Đúng lúc ấy, bác Hùng – người bán bánh mì gần đó – đã chú ý đến cậu bé. Dù cuộc sống của bác cũng chẳng dư dả, ngày ngày phải dậy từ sáng sớm để chuẩn bị từng chiếc bánh, bác vẫn nhẹ nhàng bước đến hỏi thăm hoàn cảnh của em. Bác lấy một chiếc bánh mì nóng hổi vừa mới ra lò, đặt vào tay cậu bé rồi ân cần nói: “Cháu ăn đi cho có sức đến trường, khi nào khó khăn thì cứ cố gắng học thật tốt nhé!”. Cậu bé cầm chiếc bánh trên tay, đôi mắt long lanh như muốn khóc. Có lẽ đối với nhiều người, đó chỉ là một chiếc bánh nhỏ, nhưng với cậu bé lúc ấy, nó giống như một món quà chứa đựng cả sự quan tâm và yêu thương. Hình ảnh bác Hùng với chiếc áo đã bạc màu, đôi bàn tay chai sần vì lao động nhưng vẫn nở nụ cười hiền hậu khiến em vô cùng xúc động. Những ngày sau đó, mỗi khi gặp cậu bé, bác vẫn dành cho em một chiếc bánh nhỏ và vài lời động viên. Nhờ sự quan tâm của bác Hùng, cậu bé ấy trở nên vui vẻ và tự tin hơn. Em cũng nhận ra rằng lòng tốt không phụ thuộc vào việc một người có giàu có hay không, mà nằm ở cách họ đối xử với những người xung quanh. Nhiều người biết chuyện đều cảm phục trước tấm lòng của bác. Hành động của bác tuy giản dị nhưng đã gieo vào lòng mọi người niềm tin rằng cuộc sống vẫn luôn có những con người sẵn sàng yêu thương và sẻ chia. Câu chuyện về bác Hùng đã giúp em hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu mà ở tình yêu thương họ dành cho người khác. Một chiếc bánh nhỏ, một lời động viên chân thành cũng có thể trở thành ánh sáng nâng đỡ một tâm hồn đang gặp khó khăn. Em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh bác Hùng với nụ cười hiền hậu ấy, cố gắng sống nhân ái, biết quan tâm và trao đi những điều tốt đẹp bằng chính khả năng của mình.
|






Danh sách bình luận