Viết đoạn văn tưởng tượng dựa vào một câu chuyện đã đọc hoặc đã nghe

1. Mở đoạn - Giới thiệu tên câu chuyện đã đọc/đã nghe và tình huống tưởng tượng của em. 2. Thân đoạn

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở đoạn 

- Giới thiệu tên câu chuyện đã đọc/đã nghe và tình huống tưởng tượng của em.

2. Thân đoạn

- Khung cảnh tưởng tượng: Không gian, thời gian hoặc thế giới kỳ diệu hiện ra trước mắt em.

- Sự việc bắt đầu như thế nào?

- Hành động, lời nói, biểu cảm của các nhân vật (hoặc của chính em khi nhập vai) theo trình tự.

- Chi tiết/sự việc khiến em ấn tượng nhất?

- Kết quả hoặc lối thoát của tình huống tưởng tượng đó.

- Cảm xúc của em khi trải qua sự việc tưởng tượng.

3. Kết đoạn

- Suy nghĩ, bài học rút ra từ câu chuyện tưởng tượng hoặc một lời ước nguyện.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 1

Dựa vào câu chuyện "Tấm Cám" đã được nghe bà kể, em thường tưởng tượng ra một kết cục bao dung và ấm áp hơn dành cho hai mẹ con Cám. Thay vì trừng phạt, sau khi trở lại làm hoàng hậu, chị Tấm hiền hậu đã dùng lòng vị tha để tha thứ cho mọi lỗi lầm của dì ghẻ và Cám. Nhận được sự bao dung ấy, mẹ con Cám đã bật khóc nức nở vì hối hận, dập đầu xin lỗi chị Tấm và xin được về quê cày ruộng, làm lụng vất vả để chuộc lại lỗi lầm. Từ đó, họ chăm chỉ giúp đỡ người nghèo, sống cuộc đời lương thiện và không bao giờ tham lam nữa. Nhìn thấy sự thay đổi ấy, trong lòng em dâng lên một niềm vui sướng và hạnh phúc ngập tràn. Câu chuyện tưởng tượng này giúp em hiểu rằng lòng nhân ái có sức mạnh cảm hóa con người lớn lao hơn sự trừng phạt.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 2

Trong một lần dọn dẹp giá sách cũ, em bối rối lật mở cuốn truyện "Aladin và cây đèn thần" và tưởng tượng mình bỗng nhặt được chiếc đèn bám đầy bụi đất y như trong truyện. Khi em vừa tò mò dùng tà áo lau nhẹ lên thân đèn, một làn khói màu tím lấp lánh bỗng tuôn ra cuồn cuộn và biến thành một vị Thần Đèn khổng lồ, cao lớn chạm trần nhà. Thần Đèn cúi đầu, cất giọng trầm ấm như sấm rền: "Ta có thể thực hiện một điều ước lớn nhất của chủ nhân, xin người hãy ra lệnh!". Em không ngần ngại ước cho tất cả trẻ em nghèo trên thế giới đều có đủ cơm ăn, áo mặc và được cắp sách đến trường học tập vui vẻ. Thần Đèn mỉm cười hài lòng, gật đầu khen ngợi tấm lòng nhân hậu của em rồi làm phép biến điều ước thành sự thật ngay lập tức. Giấc mơ tưởng tượng khép lại để lại trong em niềm hân hoan khó tả và mong muốn bản thân sẽ làm được nhiều việc tốt hơn nữa.

Đoạn siêu ngắn Mẫu 3

Sau khi đọc xong truyện ngụ ngôn "Rùa và Thỏ", em đã tự tưởng tượng ra một cuộc gặp gỡ đầy thú vị giữa hai nhân vật này ở bờ hồ vào ngày hôm sau. Lúc này, anh Thỏ với gương mặt buồn bã, tai rũ xuống đang chủ động bước đến bên cạnh bác Rùa để nói lời xin lỗi chân thành. Thỏ ngượng ngùng bảo: "Tôi thật sự hối hận vì sự kiêu ngạo và lười biếng của mình, chiến thắng của bác hoàn toàn xứng đáng". Bác Rùa mỉm cười bao dung, vỗ vai Thỏ dặn dọ một cách ôn tồn: "Biết lỗi và sửa lỗi mới là điều quý nhất, từ nay chúng mình cùng nhau chăm chỉ tập chạy nhé!". Chi tiết ấn tượng nhất là khoảnh khắc hai người bạn cùng nắm tay nhau bước đi dưới ánh nắng mai, không còn khoảng cách hay sự kiêu ngạo nào nữa. Em cảm thấy vô cùng ấm lòng trước tình bạn mới chớm nở này của Rùa và Thỏ. Qua đoạn văn tưởng tượng ngắn này, em rút ra bài học sâu sắc rằng sự khiêm tốn luôn đem lại những mối quan hệ tốt đẹp.

Đoạn tham khảo Mẫu 1

Sau khi đọc xong truyện ngụ ngôn "Rùa và Thỏ", em đã tự tưởng tượng ra một cuộc gặp gỡ đầy thú vị giữa hai nhân vật này ở bờ hồ vào ngày hôm sau. Lúc này, anh Thỏ với gương mặt buồn bã, tai rũ xuống đang chủ động bước đến bên cạnh bác Rùa để nói lời xin lỗi chân thành. Thỏ ngượng ngùng bảo: "Tôi thật sự hối hận vì sự kiêu ngạo và lười biếng của mình, chiến thắng của bác hoàn toàn xứng đáng". Bác Rùa mỉm cười bao dung, vỗ vai Thỏ dặn dọ một cách ôn tồn: "Biết lỗi và sửa lỗi mới là điều quý nhất, từ nay chúng mình cùng nhau chăm chỉ tập chạy nhé!". Chi tiết ấn tượng nhất là khoảnh khắc hai người bạn cùng nắm tay nhau bước đi dưới ánh nắng mai, không còn khoảng cách hay sự kiêu ngạo nào nữa. Em cảm thấy vô cùng ấm lòng trước tình bạn mới chớm nở này của Rùa và Thỏ. Qua đoạn văn tưởng tượng ngắn này, em rút ra bài học sâu sắc rằng sự khiêm tốn luôn đem lại những mối quan hệ tốt đẹp.

Đoạn tham khảo Mẫu 2

Tối qua, sau khi nghe mẹ kể truyện cổ tích "Thạch Sanh", em đã ngủ thiếp đi và tưởng tượng mình được chứng kiến khoảnh khắc anh Thạch Sanh cứu một chú chim sẻ bị thương dưới gốc cây đa. Không gian khu rừng yên vắng bỗng xôn xao khi một chú chim sẻ nhỏ bị diều hâu tha quắp, cánh gãy lìa, rơi rụng xuống ngay bục đá nơi Thạch Sanh đang ngồi. Anh Thạch Sanh mặc bộ quần áo tiều phu giản dị, gương mặt chữ điền toát lên vẻ chính trực, vội vàng nâng chú chim nhỏ lên lòng bàn tay thô ráp của mình. Anh nhẹ nhàng thổi hơi ấm, dùng những chiếc lá thuốc rừng giã nhỏ để băng bó vết thương cho chim sẻ với ánh mắt tràn ngập sự thương cảm, xót xa. Chú sẻ nhỏ khẽ mở đôi mắt tròn xoe, lí nhí cất tiếng người cảm ơn: "Ơn cứu mạng của ân nhân, tôi xin nguyện làm người bạn trung thành bên cạnh anh suốt đời". Thạch Sanh mỉm cười hiền hậu, lắc đầu bảo chim chỉ cần dưỡng thương thật tốt để sớm được tự do bay lượn trên bầu trời xanh bao la. Chứng kiến hành động nhân từ đó, trong lòng em dâng lên một niềm cảm động và kính trọng sâu sắc đối với người anh hùng áo vải. Sự việc kết thúc khi vết thương lành hẳn, chú chim sẻ hót vang một khúc nhạc rộn rã rồi lưu luyến bay đi. Qua câu chuyện tưởng tượng ấm áp này, em rút ra bài học quý báu về tình yêu thương muôn loài và mong ước con người sẽ luôn sống hòa hợp với thiên nhiên.

Đoạn tham khảo Mẫu 3

Dựa vào truyện cổ tích "Em bé thông minh" đã học, em luôn tưởng tượng mình có cơ hội xuyên không về quá khứ để trò chuyện với cậu bé làng bên khi cậu đang ngồi suy nghĩ cách giải câu đố của viên quan. Khung cảnh làng quê xưa hiện ra mộc mạc với đồng ruộng xanh ngát, bờ tre rì rào và một nếp nhà tranh nhỏ nhắn, đơn sơ. Em thấy cậu bé khoảng bằng tuổi em, mặc chiếc áo nâu sồng, đang ngồi đăm chiêu bên bục cửa, tay cầm cọng cỏ khẽ vẽ xuống đất. Em chủ động bước lại gần, khoanh tay chào hỏi rồi tò mò hỏi cậu có cần thêm sự trợ giúp nào để giải câu đố chia con trâu hay không. Cậu bé ngước mắt nhìn em, nở một nụ cười rạng rỡ và tự tin trả lời: "Cảm ơn bạn, tôi đã tìm ra cách dùng chính sự phi lý của câu đố để bắt viên quan phải tự nói ra sự thật rồi!". Chi tiết ấn tượng nhất là khi hai đứa trẻ chúng em cùng nhau ngồi bên thềm nhà, say sưa thảo luận về những mẹo dân gian và cách quan sát cuộc sống xung quanh để tích lũy trí tuệ. Tiếng cười hồn nhiên của cậu bé làm không gian làng quê trở nên vui tươi, xua tan đi sự căng thẳng của những thử thách quan trường. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi khép lại khi tiếng mõ làng vang lên báo hiệu giờ cơm tối, cậu bé vẫy tay chào tạm biệt em để vào nhà. Tình huống tưởng tượng thú vị này giúp em nhận ra rằng trí thông minh không tự nhiên mà có mà nó bắt nguồn từ sự quan sát tinh tế và học hỏi không ngừng từ cuộc sống.

Đoạn tham khảo Mẫu 4

Sau khi đọc xong truyện cổ tích "Ăn khế trả vàng", em đã tự tưởng tượng ra một diễn biến khác, nơi người anh tham lam biết hối cải trước khi bị rơi xuống biển sâu. Lúc ấy, trên lưng chim phượng hoàng giữa bầu trời lộng gió, chiếc túi chín gang quá nặng cùng rất nhiều vàng bạc trong tay áo đã khiến cánh chim chao đảo, sắp sửa quỵ ngã. Đối mặt với làn sóng biển gầm rú phía dưới, người anh sợ hãi tột cùng, mặt cắt không còn giọt máu và nhận ra sự ích kỷ của mình. Người anh bật khóc nức nở, vội vàng hét lớn giữa tiếng gió rít: "Thần điểu ơi, tôi sai rồi, tôi xin trả lại hết vàng bạc, xin hãy cứu lấy mạng sống hèn mọn của tôi!". Chim phượng hoàng nghe thấy lời hối lỗi chân thành, liền dùng móng vuốt gạt phăng chiếc túi nặng xuống biển, rồi cố sức vỗ cánh bay thẳng về phía đất liền an toàn. Khi chạm đất, người anh dập đầu cảm ơn chim thần, hứa sẽ chia sẻ tài sản cho những người nghèo khổ và sống hòa thuận với người em trai hiền lành. Chứng kiến sự việc tưởng tượng này, em thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi vì người anh đã giữ được tính mạng nhờ sự tỉnh ngộ kịp thời. Đoạn văn tưởng tượng này mang đến bài học sâu sắc về sự thức tỉnh trước lòng tham và em mong rằng ai cũng biết dừng lại đúng lúc trước những cám dỗ.

Đoạn tham khảo Mẫu 5

Từ câu chuyện truyền thuyết "Sơn Tinh, Thủy Tinh" đã học trên lớp, em đã tưởng tượng mình được lên đỉnh núi Tản Viên để nghe chúa tể vùng non cao tâm sự sau khi trận lũ rút đi. Không gian trên đỉnh núi cao lộng gió, mây mờ che phủ xung quanh, cây cối đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc trở lại sau những ngày bão gió tơi bời. Sơn Tinh mặc bộ giáp oai phong nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đang đứng nhìn xuống dòng sông đục ngầu phù sa phía dưới chân núi. Em khẽ bước đến, lễ phép chào thần và hỏi vì sao năm nào thần cũng phải vất vả chống chọi với cơn thịnh nộ của Thủy Tinh như vậy. Thần Sơn Tinh khẽ thở dài, giọng nói trầm hùng như tiếng núi rừng vang lên: "Ta không giận Thủy Tinh, nhưng ta thương người dân vô tội phải chịu cảnh nhà tan cửa nát vì thù hằn cá nhân". Thần trao cho em một hạt giống nhỏ và dặn dọ con người hãy tích cực trồng rừng, bảo vệ nguồn nước để núi rừng luôn vững chãi chở che cho xóm làng. Lúc ấy, lòng em trào dâng một niềm cảm phục và biết ơn sâu sắc trước tấm lòng đại lượng, luôn lo nghĩ cho bách tính của vị thần vùng núi. Cuộc trò chuyện khép lại khi thần hóa thành một làn gió ngàn, hòa vào cây cỏ đại ngàn rậm rạp. Tình huống tưởng tượng này giúp em thấu hiểu hơn thông điệp về việc bảo vệ môi trường và quyết tâm trồng thêm nhiều cây xanh xung quanh nhà.

Đoạn tham khảo Mẫu 6

Những câu chuyện ngụ ngôn luôn chứa đựng các bài học luân lý sâu sắc ẩn sau hình ảnh các loài vật ngộ nghĩnh, gần gũi. Chính vì thế, sau khi đọc xong truyện "Ve và Kiến", em đã tự vẽ nên một viễn cảnh tưởng tượng đầy xúc động về cuộc trò chuyện giữa hai nhân vật này khi mùa đông rét buốt tràn về. Khung cảnh căn nhà của Kiến hiện ra vô cùng ấm áp với đống củi lửa bập bùng và kho lương thực chứa đầy các hạt ngũ cốc thơm lừng. Phía ngoài cửa, chú Ve sầu gầy gò, run rẩy vì đói khát đang rụt rè gõ cửa để xin một chút thức ăn qua ngày. Nhìn thấy hoàn cảnh đáng thương của bạn, chú Kiến nhỏ không hề xua đuổi mà vội vàng dắt Ve vào nhà, mời bạn một chén súp nóng hổi. Ve sầu vừa ăn vừa khóc hận vì những ngày hè mải mê ca hát, lười biếng lao động để giờ đây phải gánh chịu hậu quả tai hại này. Kiến nhỏ khẽ vỗ vai bạn, ôn tồn bảo: "Ăn uống đi bạn, mùa đông này hãy ở lại đây cùng tôi, nhưng sang năm khi hè đến, chúng ta phải cùng nhau chăm chỉ tích lũy nhé!". Chi tiết ấn tượng nhất là khoảnh khắc hai chú côn trùng nhỏ cùng ngồi bên bếp lửa, Ve sầu hứa từ nay sẽ vừa ca hát vừa phụ giúp Kiến làm việc nhà. Cảm giác ấm lòng, vui sướng trào dâng trong lòng em khi chứng kiến một tình bạn đẹp đẽ được thắp sáng giữa ngày đông giá rét. Đoạn văn tưởng tượng ngắn ngủi đã mang đến cho em một góc nhìn mới về lòng vị tha và tình bạn gắn kết trong hoạn nạn. Em tự rút ra bài học cho bản thân là phải luôn tự giác, chăm chỉ làm việc và sẵn sàng mở lòng giúp đỡ những người xung quanh khi họ gặp khó khăn.

Đoạn tham khảo Mẫu 7

Đêm rằm Trung thu, khi ánh trăng rằm tỏa sáng lung linh khắp không gian xóm nhỏ, em thường ngồi bên hiên nhà và nhìn lên vệt đen hình cây đa trên bầu trời. Trong một phút giây thả hồn vào mộng tưởng, em đã hình dung mình được cưỡi một chú hạc giấy khổng lồ bay lên cung trăng để trò chuyện cùng chú Cuội. Thế giới trên cung trăng hiện ra rộng lớn, yên ắng đến lạ kỳ với chiếc bờ cát trắng xóa và một cây đa cổ thụ khổng lồ tỏa bóng mát rượi. Chú Cuội mặc chiếc áo cánh bướm mộc mạc, gương mặt đượm buồn đang ngồi tựa lưng vào thân cây, tay cầm chiếc sáo trúc khẽ thổi những giai điệu trầm buồn. Em nhẹ nhàng bước đến gần, lễ phép chào chú và hỏi nhỏ vì sao chú lại phải ngồi thui thủi một mình ở nơi xa xôi này. Chú Cuội ngước nhìn em, thở dài đầy tiếc nuối rồi kể lại câu chuyện về cây thuốc cải tử hoàn sinh bị dòng nước cuốn trôi do sự vô ý của người vợ. Chú nói trong sự nghẹn ngào: "Ta nhớ nhà, nhớ làng quê đất Việt lắm, mỗi dịp Trung thu thấy các bạn nhỏ rước đèn là lòng ta lại nao nức muốn trở về". Chú Cuội trao cho em một chiếc lá đa bện thành hình chiếc thuyền nhỏ và dặn em hãy luôn ngoan ngoãn, nghe lời cha mẹ để gia đình luôn hạnh phúc trọn vẹn. Cuộc gặp gỡ kết thúc khi tiếng trống múa lân dưới mặt đất vang lên rộn rã, thúc giục em phải vẫy tay chào tạm biệt chú để trở về thực tại. Diễn biến câu chuyện tưởng tượng đầy thú vị đã giúp em thấu hiểu hơn nỗi lòng nhớ thương quê hương của nhân vật chú Cuội trong truyền thuyết. Qua đó, em tự nhắc nhở bản thân phải luôn biết trân trọng mái ấm gia đình và những giá trị hạnh phúc giản dị mà mình đang có.

Đoạn tham khảo Mẫu 8

Lịch sử giữ nước của dân tộc ta luôn được bao phủ bởi những trang truyền thuyết huyền ảo, thiêng liêng đầy tự hào. Từ câu chuyện "An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy", em đã tưởng tượng ra một cuộc trò chuyện đầy xúc động giữa vua Thục và thần Kim Quy trước khi nhà vua rẽ nước đi xuống thủy cung. Khung cảnh bờ biển rực lửa chiến tranh, tiếng vó ngựa dồn dập phía sau hòa cùng tiếng sóng biển gầm rú dữ dội tạo nên một bầu không khí vô cùng căng thẳng, bi tráng. Thần Kim Quy hiện lên từ lòng đại dương rực rỡ vầng hào quang, mai rùa lấp lánh như ngọc thạch, cất giọng nghiêm trang như sấm truyền báo cho nhà vua biết về kẻ phản bội. Sau khi hiểu rõ sự tình, vua An Dương Vương không oán hận mà chỉ ngửa mặt lên trời than một tiếng dài đầy cay đắng, tự trách bản thân vì đã mất cảnh giác. Thần Kim Quy bước lại gần, dùng chiếc mũi rùa nâng lấy chiếc long bào của vua và ôn tồn khuyên nhủ: "Cơ đồ dẫu mất nhưng linh hồn đất Việt vẫn còn, xin bệ hạ hãy xuống thủy cung lánh nạn để chờ ngày phục quốc". Nhà vua gật đầu, trao lại chiếc nỏ thần đã mất linh nghiệm cho biển cả rồi vững vàng bước theo rùa thần đi xuống lòng đại dương phẳng lặng. Chứng kiến khoảnh khắc trang nghiêm đó, lòng em trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào và lòng kính trọng sâu sắc đối với vị vua lập quốc.Đoạn văn tưởng tượng đầy kịch tính này đã khắc sâu trong em bài học đắt giá về tinh thần cảnh giác và trách nhiệm đối với vận mệnh đất nước. Em nguyện sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng và bảo vệ quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Đoạn tham khảo Mẫu 9

Tình yêu thương chân thành luôn có sức mạnh vượt qua mọi rào cản về ngoại hình hay địa vị xã hội để viết nên những câu chuyện cổ tích đẹp đẽ. Dựa vào truyện "Sọ Dừa" đã đọc, em luôn tưởng tượng ra một cuộc trò chuyện đầy sưởi ấm giữa Sọ Dừa và cô con gái út nhà phú ông ở bờ mương dưới gốc cây mít. Khung cảnh buổi chiều tà nhuộm vàng cả góc sân, tiếng sáo trúc của Sọ Dừa vang lên lúc trầm lúc bổng, tha thiết làm lay động cả cỏ cây hoa lá xung quanh. Sọ Dừa trong hình hài một cục thịt tròn lăn lóc, đang ngồi bên bờ nước, vẻ mặt có chút rụt rè khi thấy cô út mang cơm tối đến cho mình. Em tưởng tượng cô út bước lại gần với nụ cười hiền hậu như đóa hoa sen, nhẹ nhàng đặt chiếc hũ sành xuống đất và hỏi han Sọ Dừa có mệt mỏi sau một ngày chăn bò vất vả không. Sọ Dừa xúc động, cất giọng nói trong trẻo, ấm áp trả lời: "Cảm ơn tiểu thư đã không chê bai thân hình dị dạng này của tôi, lòng tốt của cô là động lực lớn nhất của tôi". Cô út mỉm cười dịu dàng, khẳng định rằng cô quý trọng Sọ Dừa bởi tài năng thổi sáo và bản tính hiền lành, hiếu thảo của anh chứ không quan tâm đến vẻ bề ngoài. Chi tiết ấn tượng nhất là khi hai người cùng nhìn về phía hoàng hôn, ánh mắt họ lấp lánh niềm tin vào một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn. Câu chuyện tưởng tượng đầy chất thơ này đã mang đến cho em niềm tin mãnh liệt vào nét đẹp tâm hồn của con người trong cuộc sống. Em rút ra bài học sâu sắc là không bao giờ được đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài và phải luôn dùng tình thương để đối xử với mọi người.

Đoạn tham khảo Mẫu 10

Hình ảnh những người anh hùng nhỏ tuổi hy sinh vì độc lập dân tộc luôn là tấm gương sáng ngời cho thế hệ học sinh hôm nay noi theo. Từ bài thơ và câu chuyện về chú bé liên lạc "Lượm", em đã tự tưởng tượng ra một cuộc gặp gỡ thiêng liêng giữa em và anh Lượm trên cánh đồng lúa chín vàng của quê hương. Khung cảnh đồng quê hiện ra thanh bình với những bông lúa trĩu hạt tỏa hương thơm dịu, bầu trời xanh ngắt không một bóng mây đen của chiến tranh. Anh Lượm mặc bộ quần áo vệ quốc quân tí hon, cái xắc xinh xinh đeo chéo bên hông, đầu đội mũ ca lô nghiêng nghiêng trông vô cùng tinh nghịch, đáng yêu. Em phấn khởi chạy lại gần, khoanh tay chào hỏi rồi tò mò hỏi anh về những nguy hiểm trên con đường đi đưa thư thượng khẩn giữa làn bom đạn của kẻ thù. Anh Lượm cười híp mí, nhảy chân sáo trên con đường đê và dõng dạc trả lời: "Có gì đáng sợ đâu em, được làm nhiệm vụ giúp các chú bộ đội đánh giặc là niềm vinh dự lớn nhất của anh đấy!". Anh trao cho em một bông lúa vàng óng, căn dặn em phải chăm chỉ học tập để sau này xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, không phụ công lao của thế hệ đi trước. Nhìn nụ cười tỏa nắng và ánh mắt rực lửa yêu nước của anh, lòng em dâng lên một niềm khâm phục và biết ơn vô hạn.

Đoạn văn tưởng tượng đầy xúc động này đã khơi dậy trong em niềm tự hào dân tộc và lòng biết ơn sâu sắc đối với các anh hùng liệt sĩ. Em nguyện sẽ ra sức thi đua học tập, rèn luyện thân thể thật tốt để trở thành một công dân có ích cho xã hội tương lai.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close