Viết bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa- Em đã gặp cô bé bán diêm trong hoàn cảnh nào? - Khi nhìn thấy cô bé, em có cảm xúc gì? (Thương cảm, xót xa trước dáng vẻ nhỏ bé, đáng thương của cô bé,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em đã gặp cô bé bán diêm trong hoàn cảnh nào? - Khi nhìn thấy cô bé, em có cảm xúc gì? (Thương cảm, xót xa trước dáng vẻ nhỏ bé, đáng thương của cô bé,...) II. Thân bài a. Khung cảnh đêm giao thừa và cô bé bán diêm - Đêm giao thừa nơi em chứng kiến câu chuyện có khung cảnh như thế nào? (Trời rét buốt, tuyết rơi, đường phố vắng vẻ,...) - Cô bé bán diêm xuất hiện với dáng vẻ ra sao? (Đầu trần, chân đất,...) - Cô bé đã làm gì để bán được diêm? (Lặng lẽ đi trên phố, cất tiếng mời khách, cố gắng tìm người mua diêm,...) - Điều gì khiến em thương cô bé nhất? (Cả ngày không bán được bao diêm nào, không có tiền về nhà, sợ cha mắng,...) b. Những lần cô bé quẹt diêm - Vì sao cô bé lại ngồi nép vào góc tường và quẹt diêm? (Quá lạnh, đôi bàn tay và bàn chân buốt giá,...) - Lần thứ nhất cô bé nhìn thấy điều gì? (Một lò sưởi ấm áp, ngọn lửa hồng tỏa hơi ấm,...) - Lần thứ hai cô bé nhìn thấy gì? (Một căn phòng sáng sủa, bàn ăn có ngỗng quay và những món ăn thơm ngon,...) - Lần thứ ba cô bé nhìn thấy điều gì? (Một cây thông Noel lớn, được trang trí lộng lẫy với những ngọn nến lung linh,...) - Lần thứ tư cô bé nhìn thấy ai? (Người bà hiền hậu, người duy nhất từng yêu thương và chăm sóc cô bé,...) - Em cảm thấy thế nào khi chứng kiến những điều cô bé nhìn thấy? (Xúc động, thương cô bé,...) c. Kết thúc câu chuyện và suy nghĩ của em - Vì sao cô bé tiếp tục quẹt những que diêm còn lại? (Sợ hình ảnh người bà biến mất, khao khát tình yêu thương,...) - Điều gì xảy ra sau khi những que diêm tắt? (Cô bé ra đi trong đêm,...) - Em chứng kiến cảnh ấy với tâm trạng như thế nào? (Đau buồn, thương cảm,...) - Qua câu chuyện, em hiểu được điều gì? (Biết yêu thương những người có hoàn cảnh khó khăn, trân trọng cuộc sống đủ đầy,...) III. Kết bài - Sau khi chứng kiến câu chuyện, em có suy nghĩ và cảm xúc gì? - Câu chuyện giúp em tự nhắc nhở bản thân điều gì? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong đêm giao thừa lạnh giá, khi đang bước đi trên một con phố phủ đầy tuyết trắng, em tình cờ nhìn thấy một cô bé nhỏ bé đang ôm những bao diêm đi bán. Giữa không khí vui tươi của mọi người đang chuẩn bị đón năm mới, dáng vẻ cô độc và đáng thương của em khiến em vô cùng xót xa. Em lặng lẽ đứng lại, không ngờ mình lại được chứng kiến một câu chuyện buồn đến vậy. Cô bé đi khắp các con phố, cố gắng cất tiếng mời khách mua diêm nhưng cả ngày vẫn chẳng bán được bao nào. Vì không có tiền mang về và sợ cha mắng, em không dám trở về căn nhà lạnh lẽo mà ngồi nép vào một góc tường giữa hai ngôi nhà. Cái lạnh thấu xương khiến đôi bàn tay và bàn chân của em buốt giá nên em đánh liều quẹt một que diêm để tìm chút hơi ấm. Trong ánh lửa nhỏ bé, em tưởng tượng trước mặt mình có một chiếc lò sưởi đang tỏa hơi nóng dịu dàng, nhưng khi que diêm tắt, tất cả lại biến mất. Em tiếp tục quẹt que thứ hai và nhìn thấy một căn phòng ấm cúng với bàn ăn đầy những món ăn thơm ngon, rồi đến que thứ ba, một cây thông Noel lung linh hiện ra với vô số ánh nến rực rỡ. Khi quẹt que diêm tiếp theo, em bất ngờ nhìn thấy người bà hiền hậu mà em yêu thương nhất đang mỉm cười với mình. Cô bé vui mừng gọi bà và sợ rằng hình ảnh ấy sẽ biến mất khi ngọn lửa tàn. Vì thế, em quẹt hết những que diêm còn lại để được ở bên bà lâu hơn và được sống trong tình yêu thương mà em hằng khao khát. Em đứng nhìn mà lòng nghẹn lại, chỉ mong cô bé có thể được sưởi ấm và có một mái nhà thật sự yêu thương mình. Nhưng rồi những que diêm lần lượt tắt, ánh sáng biến mất và sáng hôm sau, mọi người phát hiện cô bé đã ra đi trong đêm giao thừa lạnh lẽo. Câu chuyện ấy khiến em vô cùng đau buồn và thương xót cho số phận bất hạnh của cô bé bán diêm. Em hiểu rằng phía sau những con phố đông vui và những căn nhà ấm áp vẫn có những người đang phải chịu đói rét, cô đơn và thiếu thốn tình yêu thương. Từ đó, em tự nhắc mình phải biết quan tâm, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn và luôn trân trọng mái ấm gia đình mà mình đang có. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Đêm giao thừa vốn là thời khắc mọi người sum họp trong những căn nhà ấm áp và cùng nhau chờ đón một năm mới, nhưng trên con phố đầy tuyết hôm ấy, em lại bắt gặp một hình ảnh khiến lòng mình không thể vui được. Đó là một cô bé bán diêm nhỏ bé đang bước đi trong giá rét với những bao diêm trên tay. Nhìn em cô độc giữa dòng người, em vừa thương cảm vừa lo lắng và quyết định đứng lại chứng kiến câu chuyện của em. Suốt cả ngày, cô bé đã cố gắng đi khắp phố để bán những bao diêm nhưng chẳng có ai mua cho em một bao nào. Trời càng lúc càng lạnh, tuyết vẫn rơi, đôi chân trần của em đỏ buốt và những ngón tay gần như không còn cảm giác. Vì sợ cha mắng nên cô bé không dám trở về nhà, em đành ngồi nép vào một góc tường để tránh những cơn gió rét. Không chịu nổi cái lạnh, em quẹt que diêm đầu tiên và trước mắt em hiện ra một chiếc lò sưởi đỏ hồng đang tỏa hơi ấm dễ chịu. Khi ngọn lửa tắt, chiếc lò sưởi cũng biến mất khiến cô bé càng thêm buồn bã. Em quẹt que diêm thứ hai và nhìn thấy một bàn ăn thịnh soạn với những món ăn thơm ngon mà em luôn mong ước. Đến que diêm thứ ba, em nhìn thấy một cây thông Noel rực rỡ được trang trí bằng những ánh nến lung linh. Khi quẹt que diêm tiếp theo, hình ảnh người bà hiền hậu hiện lên trước mắt em khiến cô bé vô cùng hạnh phúc. Em sợ bà biến mất nên liên tục quẹt những que diêm còn lại để được ở bên bà và tận hưởng hơi ấm của tình yêu thương. Em đứng đó nhìn những ánh lửa nhỏ bé mà trong lòng chỉ mong cô bé có thể thực sự gặp lại người bà và được sống một cuộc đời bình yên. Thế nhưng khi những que diêm cuối cùng tắt đi, cô bé cũng ra đi mãi mãi trong đêm giao thừa lạnh giá. Hình ảnh cô bé bán diêm khiến em day dứt mãi bởi những điều em mong ước chỉ là một mái nhà ấm áp, một bữa ăn ngon và vòng tay yêu thương của người bà. Qua câu chuyện, em hiểu rằng chúng ta cần biết quan tâm và chia sẻ với những người nghèo khổ, bất hạnh thay vì thờ ơ trước nỗi đau của họ. Em cũng càng trân trọng hơn những bữa cơm gia đình, những ngày được sống trong vòng tay yêu thương và những điều bình dị mà mình vẫn có mỗi ngày. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trong một đêm giao thừa lạnh buốt, em đang đi trên con phố vắng thì bắt gặp một cô bé bán diêm nhỏ nhắn đang lặng lẽ bước đi giữa trời tuyết. Những căn nhà hai bên đường đều sáng đèn, tiếng cười nói vui vẻ vọng ra, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ cô độc của cô bé. Nhìn em run rẩy trong chiếc áo mỏng, em cảm thấy thương cô bé vô cùng và quyết định đứng lại theo dõi. Cô bé đã đi bán diêm từ sáng nhưng chẳng có người nào mua hàng, vì thế em không có tiền để trở về nhà và càng không dám đối diện với người cha nghiêm khắc. Trong lúc mọi người đang quây quần chuẩn bị đón năm mới, cô bé phải ngồi nép vào một góc tường lạnh lẽo để tránh gió tuyết. Vì quá lạnh, em lấy một que diêm quẹt lên và bất ngờ nhìn thấy một chiếc lò sưởi lớn đang tỏa hơi ấm, khiến gương mặt em trở nên rạng rỡ. Nhưng khi ngọn lửa nhỏ vụt tắt, chiếc lò sưởi cũng biến mất và em lại trở về với thực tại lạnh giá. Cô bé quẹt que diêm thứ hai rồi tưởng tượng ra một bàn ăn có những món ăn thơm ngon mà em hằng ao ước được thưởng thức. Sau đó, một cây thông Noel lớn với những ngọn nến lung linh xuất hiện trong ánh lửa khiến đôi mắt em sáng lên vì thích thú. Đến lần quẹt diêm tiếp theo, người bà thân yêu của em hiện ra với khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp. Cô bé vui mừng vì được gặp người bà mà em luôn nhớ thương nhưng lại sợ bà biến mất như những điều đẹp đẽ trước đó. Em quẹt hết những que diêm còn lại để giữ bà ở bên mình lâu hơn, còn em chỉ biết đứng nhìn trong sự xót xa và bất lực. Khi ánh sáng cuối cùng tắt đi, cô bé đã ra đi mãi mãi và sáng hôm sau, mọi người chỉ nhìn thấy em nằm im trong giá rét. Câu chuyện mà em chứng kiến đã để lại trong lòng em một nỗi buồn sâu sắc và khiến em không thể quên hình ảnh cô bé với những ước mơ thật giản dị. Em hiểu rằng tình yêu thương, sự quan tâm và sẻ chia có thể đem đến hơi ấm cho những người đang gặp bất hạnh. Vì vậy, em sẽ biết trân trọng cuộc sống đủ đầy của mình và cố gắng không bao giờ thờ ơ trước những người cần được giúp đỡ. Bài tham khảo Mẫu 1 Đêm giao thừa năm ấy, khi phố phường đang rực rỡ ánh đèn và mọi người háo hức trở về nhà để sum họp, em tình cờ đi ngang qua một con phố nhỏ phủ đầy tuyết trắng. Gió mùa đông thổi từng cơn buốt giá, những bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống mái nhà và mặt đường lạnh ngắt. Trong khung cảnh ấy, em bất chợt nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn đang ôm những bao diêm bước đi một mình. Em bé có dáng vẻ đáng thương đến mức khiến em không thể bước tiếp mà phải dừng lại để quan sát. Từ khoảnh khắc ấy, em đã được chứng kiến một câu chuyện buồn mà đến tận bây giờ em vẫn không thể nào quên. Cô bé bán diêm đi chân trần giữa con phố lạnh giá, trên người chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh đã cũ. Mái tóc rối nhẹ vì gió, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi vì rét, đôi bàn tay ôm chặt những bao diêm như cố giữ lấy chút hi vọng cuối cùng. Suốt cả ngày, em đã lang thang khắp phố để bán diêm nhưng chẳng có ai mua cho em một bao nào. Những người đi đường đều vội vã trở về với gia đình, dường như không ai để ý đến cô bé đang run rẩy bên đường. Khi trời tối hẳn, tuyết phủ trắng mái tóc và đôi vai bé nhỏ của em. Em không dám trở về nhà vì sợ cha mắng khi biết mình chẳng bán được gì. Cuối cùng, cô bé đành ngồi nép vào một góc tường giữa hai ngôi nhà để tránh gió. Nhìn những căn nhà sáng đèn, nơi mọi người đang quây quần bên gia đình, em càng cảm thấy thương cô bé bởi em đang phải một mình chịu đựng cái lạnh trong khi người khác được sống trong hơi ấm. Cái rét ngày càng khắc nghiệt khiến cô bé run lên từng hồi, đôi bàn tay tím tái và gần như mất hết cảm giác. Không chịu nổi nữa, em lấy một que diêm ra và quẹt lên tường để tìm chút hơi ấm. Trong ánh lửa nhỏ bé, em tưởng tượng trước mặt mình xuất hiện một chiếc lò sưởi lớn với ngọn lửa hồng rực rỡ, tỏa ra hơi ấm dịu dàng. Em đưa đôi tay lại gần như muốn tận hưởng hơi nóng ấy, nhưng que diêm nhanh chóng tắt và chiếc lò sưởi cũng biến mất. Cô bé tiếc nuối nhìn bóng tối rồi lại quẹt que diêm thứ hai, trước mắt em lúc này là một căn phòng ấm áp với bàn ăn có những món ăn thơm ngon. Em tưởng tượng một con ngỗng quay béo ngậy đang tiến về phía mình khiến đôi mắt vốn buồn bã bỗng sáng lên. Thế nhưng ánh lửa lại vụt tắt, tất cả trở về với màn đêm lạnh giá. Cô bé quẹt tiếp que diêm thứ ba và nhìn thấy một cây thông Noel lớn, trên cành treo những ngọn nến lung linh như những vì sao nhỏ. Khi những ánh sáng ấy dần bay lên trời, em tưởng tượng đó là những vì sao đang rơi xuống và nhớ đến lời bà từng nói rằng khi một người qua đời, sẽ có một linh hồn bay lên trời. Đến que diêm tiếp theo, một điều kì diệu đã xuất hiện trước mắt cô bé. Trong ánh sáng dịu dàng, người bà hiền hậu của em hiện ra với khuôn mặt thân thương và nụ cười ấm áp. Cô bé vui mừng gọi bà và cầu xin bà đừng biến mất như những ảo ảnh trước đó. Em sợ rằng khi que diêm tắt, người bà cũng sẽ rời xa mình nên đã quẹt tất cả những que diêm còn lại. Ánh sáng bừng lên rực rỡ, bao quanh cô bé và người bà trong một thế giới tràn ngập tình yêu thương. Đứng nhìn cảnh ấy, em vừa xúc động vừa xót xa bởi hiểu rằng cô bé chỉ mong có một chút hơi ấm, một bữa ăn ngon và một người thân yêu ở bên cạnh. Những ước mơ tưởng như rất nhỏ bé ấy lại trở thành điều xa vời đối với em. Khi những que diêm cuối cùng tắt đi, cô bé cũng ra đi mãi mãi trong đêm giao thừa lạnh giá. Sáng hôm sau, mọi người đi đường nhìn thấy em đã nằm yên bên góc tường, trên môi vẫn còn nụ cười thanh thản. Có lẽ trong những giây phút cuối cùng, em đã được ở bên người bà yêu quý trong thế giới của riêng mình. Câu chuyện em chứng kiến trong đêm giao thừa ấy đã để lại trong lòng em một nỗi buồn sâu sắc. Em thương cô bé bởi những điều em mong ước chỉ là một mái nhà ấm áp, một bữa ăn đủ đầy và tình yêu thương của người thân mà em lại không thể có được. Qua câu chuyện, em hiểu rằng cuộc sống sẽ trở nên ấm áp hơn nếu con người biết quan tâm, sẻ chia và dang tay giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Em càng trân trọng hơn những bữa cơm gia đình, vòng tay yêu thương và mái nhà bình yên mà mình đang có. Hình ảnh cô bé bán diêm giữa đêm giao thừa tuy buồn nhưng sẽ luôn nhắc em biết sống nhân ái và không bao giờ thờ ơ trước nỗi bất hạnh của người khác. Bài tham khảo Mẫu 2 Em vẫn nhớ mãi đêm giao thừa lạnh giá mà mình đã tình cờ chứng kiến một câu chuyện vô cùng buồn trên con phố nhỏ. Khi ấy, tuyết phủ trắng đường, gió rét len qua từng mái nhà, còn những ô cửa sổ lại tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp của những gia đình đang sum họp. Trong lúc mọi người vội vã trở về nhà để đón năm mới, em bắt gặp một cô bé đang lặng lẽ đi bán diêm giữa trời đông. Hình ảnh nhỏ bé ấy khiến em dừng bước và từ đó, em đã chứng kiến một câu chuyện khiến lòng mình mãi day dứt. Cô bé có thân hình nhỏ nhắn, trên người mặc bộ quần áo cũ đã mỏng lại còn ướt vì tuyết. Em không đội mũ, đôi chân trần đỏ ửng vì lạnh và hai bàn tay nhỏ bé vẫn ôm chặt những bao diêm chưa bán được. Suốt một ngày dài, cô bé đã cố gắng đi khắp phố để mời mọi người mua diêm nhưng chẳng có ai dừng lại. Người qua đường ai cũng vội vàng, người thì mang theo những món quà, người thì trở về với gia đình, còn cô bé cứ lặng lẽ bước đi trong sự lạnh lẽo và cô đơn. Khi trời tối, em vẫn không bán được bao diêm nào nên không dám trở về nhà vì sợ người cha nghiêm khắc sẽ mắng. Cuối cùng, em ngồi xuống một góc tường giữa hai ngôi nhà, co người lại để tránh những cơn gió buốt. Nhìn qua những ô cửa sáng đèn, em có thể thấy bên trong các gia đình đang quây quần bên bàn ăn, tiếng cười nói vang lên ấm áp. Sự đối lập ấy khiến em càng thương cô bé bởi em đang ở rất gần những mái nhà đầy hơi ấm nhưng lại chẳng thể bước vào bất cứ nơi nào. Cái lạnh dần trở nên khắc nghiệt khiến cô bé không thể chịu đựng thêm. Em lấy một que diêm và quẹt lên tường, một ngọn lửa nhỏ bừng sáng trước mặt. Trong ánh lửa ấy, cô bé nhìn thấy một chiếc lò sưởi bằng sắt với ngọn lửa hồng ấm áp, tưởng như chỉ cần đưa tay ra là có thể cảm nhận được hơi nóng. Nhưng khi que diêm tắt, tất cả lại chìm vào bóng tối. Em tiếp tục quẹt que diêm thứ hai và trước mắt hiện ra một căn phòng có bàn ăn được chuẩn bị thật thịnh soạn. Trên bàn có những món ăn thơm ngon, khiến cô bé tưởng như mình sắp được thưởng thức một bữa ăn mà em đã khao khát từ lâu. Que diêm thứ hai cũng nhanh chóng tắt, cô bé lại trở về với cái lạnh và sự cô đơn. Em quẹt que thứ ba và nhìn thấy một cây thông Noel lớn được trang trí lộng lẫy với những ánh nến lung linh. Những ánh sáng ấy khiến cô bé nhớ đến những ngày còn được sống bên người bà thân yêu. Rồi cô bé quẹt một que diêm khác và người bà hiền hậu bất ngờ hiện ra trước mắt em. Đó là người bà duy nhất từng yêu thương và chăm sóc cô bé, vì thế em vui mừng đến mức muốn chạy ngay về phía bà. Em sợ người bà biến mất khi ngọn lửa tàn nên đã quẹt liên tiếp những que diêm còn lại, mong giữ bà ở bên mình lâu hơn. Ánh sáng của những que diêm bừng lên rực rỡ, bao quanh cô bé bằng những hình ảnh đẹp đẽ và ấm áp. Em đứng nhìn mà lòng vô cùng xúc động, bởi em hiểu rằng những điều cô bé khao khát không phải là những thứ xa hoa mà chỉ là hơi ấm, một bữa ăn no và tình yêu thương của người thân. Trong giây phút ấy, em chỉ mong có ai đó xuất hiện, đưa cô bé về một mái nhà an toàn và cho em một cuộc sống bình yên. Nhưng điều ước ấy đã không thành hiện thực. Khi những que diêm cuối cùng tắt, cô bé cũng ra đi trong đêm giao thừa, để lại nụ cười thanh thản trên gương mặt nhỏ bé. Sáng hôm sau, người qua đường chỉ nhìn thấy em đã nằm yên bên góc tường, còn những bao diêm vẫn nằm bên cạnh. Đứng trước cảnh tượng ấy, em cảm thấy lòng mình nặng trĩu và không thể nào quên được cô bé đáng thương. Em hiểu rằng đằng sau sự náo nhiệt của cuộc sống vẫn có những con người đang phải chịu đựng đói rét, cô đơn và thiếu thốn tình yêu thương. Câu chuyện khiến em biết trân trọng hơn những gì mình đang có và hiểu rằng một hành động quan tâm dù nhỏ bé cũng có thể đem đến hơi ấm cho một người đang gặp khó khăn. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương, chia sẻ và không thờ ơ trước nỗi bất hạnh của người khác. Có lẽ đó cũng là điều đẹp đẽ nhất mà câu chuyện về cô bé bán diêm đã để lại trong trái tim em. Bài tham khảo Mẫu 3 Đêm giao thừa luôn là thời khắc đặc biệt khi mọi người háo hức trở về nhà, quây quần bên người thân và chờ đón một năm mới. Thế nhưng trong một đêm giao thừa lạnh buốt, em lại bắt gặp một cô bé nhỏ nhắn đang lang thang trên con phố phủ đầy tuyết. Em bé ôm những bao diêm trong đôi tay run rẩy và bước đi giữa dòng người vội vã. Hình ảnh ấy khiến em thương cảm đến mức không thể rời mắt và em đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện buồn của cô bé. Trời hôm ấy lạnh đến mức những cơn gió cứ luồn qua từng lớp áo mỏng. Tuyết rơi trắng xóa mặt đường, phủ lên mái tóc và đôi vai nhỏ bé của cô bé bán diêm. Em không đội mũ, đôi chân trần đỏ ửng vì lạnh, trên người chỉ có một bộ quần áo đã cũ và mỏng manh. Hai tay em ôm những bao diêm, nhưng cả ngày chẳng có ai mua cho em một bao nào. Em đi qua từng con phố, cất tiếng mời khách với hi vọng có thể bán được một chút hàng rồi trở về nhà. Thế nhưng mọi người đều vội vàng, chẳng ai chú ý đến cô bé đang run rẩy bên đường. Khi màn đêm buông xuống, em càng không dám trở về vì sợ cha mắng. Cô bé đành ngồi nép vào một góc tường giữa hai ngôi nhà, co người lại để tránh gió. Nhìn những căn nhà sáng đèn và nghe tiếng cười nói vọng ra từ bên trong, em càng cảm thấy thương cô bé bởi những người khác đang được hưởng niềm vui đoàn tụ còn em chỉ có một mình giữa trời đông. Cái lạnh khiến cô bé không thể chịu đựng thêm nên em lấy một que diêm ra và quẹt lên tường. Ngọn lửa nhỏ bừng sáng, mang đến cho em một chiếc lò sưởi ấm áp với những thanh sắt sáng bóng và ngọn lửa hồng đang tỏa hơi nóng. Cô bé đưa đôi tay về phía lò sưởi như muốn tận hưởng hơi ấm, nhưng que diêm nhanh chóng tắt khiến hình ảnh ấy biến mất. Em quẹt que thứ hai và nhìn thấy một căn phòng ấm cúng với bàn ăn đầy những món ăn ngon lành. Em tưởng tượng mình đang được thưởng thức bữa ăn ấy, nhưng tất cả lại tan biến khi ngọn lửa vụt tắt. Đến que diêm thứ ba, một cây thông Noel lớn xuất hiện với vô số ánh nến lung linh, khiến cô bé nhớ đến những ngày tháng hạnh phúc khi còn có người bà bên cạnh. Những ánh nến dần bay lên trời và cô bé tưởng đó là những vì sao đang rơi xuống. Em nhớ lời bà từng kể rằng khi một người qua đời, một linh hồn sẽ bay lên trời. Cô bé quẹt thêm một que diêm và lần này người bà hiền hậu hiện ra thật rõ ràng trước mắt em. Cô bé vui mừng gọi bà và cố níu giữ hình ảnh thân thương ấy bởi em biết mình sẽ lại cô đơn khi que diêm tắt. Em quẹt hết những que diêm còn lại để được nhìn thấy bà lâu hơn, để được cảm nhận tình yêu thương mà em đã thiếu vắng từ lâu. Những ánh lửa nhỏ bé cùng nhau bừng sáng, bao quanh cô bé bằng một thế giới ấm áp và đẹp đẽ. Em đứng nhìn mà trong lòng vừa xúc động vừa đau xót, bởi em hiểu những ảo ảnh ấy chính là những điều cô bé mong ước nhất trong cuộc đời. Em chỉ ước có một người nào đó đến bên em, đưa em về nhà và cho em một mái ấm thực sự. Nhưng đêm giao thừa vẫn trôi qua trong lạnh giá và cô bé đã ra đi khi những que diêm cuối cùng tắt. Sáng hôm sau, mọi người phát hiện cô bé đã nằm yên bên góc tường, gương mặt vẫn còn nụ cười thanh thản như thể em đang được ở bên người bà yêu quý. Câu chuyện ấy đã khiến em vô cùng xúc động và thương xót cho một cô bé có tuổi thơ quá nhiều bất hạnh. Em hiểu rằng điều con người cần nhất không chỉ là thức ăn và hơi ấm mà còn là tình yêu thương, sự quan tâm và một mái nhà bình yên. Từ câu chuyện, em càng biết trân trọng gia đình và những điều giản dị mà mình đang có mỗi ngày. Em cũng tự nhắc mình phải biết quan tâm đến những người nghèo khó, sẵn sàng chia sẻ khi có thể và không bao giờ thờ ơ trước một người đang cần sự giúp đỡ. Bài tham khảo Mẫu 4 Có lẽ trong những đêm giao thừa mà em từng trải qua, đêm hôm ấy là đêm khiến em nhớ nhất. Khi phố phường ngập tràn ánh sáng, tiếng bước chân và tiếng nói cười của mọi người, em lại nhìn thấy một cô bé nhỏ bé đang lặng lẽ đi bán diêm giữa trời tuyết. Em không thể ngờ rằng sau dáng vẻ đáng thương ấy lại là một câu chuyện chứa đầy những ước mơ giản dị và một kết thúc khiến lòng người đau xót. Em đứng lại bên con phố và chứng kiến từng khoảnh khắc của cô bé. Cô bé đi bán diêm từ sáng sớm nhưng đến khi trời tối vẫn chẳng bán được bao nào. Em nhỏ bé, gầy gò, mái tóc và đôi vai phủ đầy tuyết trắng, đôi chân trần đã lạnh đến đỏ ửng. Trên tay em vẫn còn những bao diêm chưa bán được, nhưng có lẽ điều khiến em lo sợ hơn cả cái lạnh chính là việc phải trở về nhà tay trắng. Em biết cha sẽ mắng nên cứ bước đi mãi trên phố dù trời mỗi lúc một rét hơn. Xung quanh em, mọi người đang vội vã trở về nhà, những cửa sổ sáng lên trong ánh đèn vàng, tiếng cười nói và mùi thức ăn thơm phức từ các căn nhà bay ra. Cô bé chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào những mái ấm ấy với ánh mắt khao khát. Cuối cùng, em ngồi nép vào một góc tường, thu mình lại để tránh gió và cố tìm một chút hơi ấm trong đêm đông lạnh giá. Không chịu nổi cái rét, cô bé lấy một que diêm ra quẹt thử. Ngọn lửa nhỏ lập tức bừng lên và trong ánh sáng ấy, em nhìn thấy một chiếc lò sưởi lớn đang tỏa hơi ấm. Cô bé tưởng như mình có thể đưa đôi tay lạnh buốt lại gần ngọn lửa, nhưng khi que diêm tắt, chiếc lò sưởi cũng biến mất. Em tiếp tục quẹt que thứ hai và trước mắt hiện ra một bàn ăn đầy những món ăn thơm ngon, khiến em tưởng như mình đang được ngồi trong một căn phòng ấm áp. Que diêm thứ ba lại mang đến một cây thông Noel lớn với những ánh nến rực rỡ, khiến cô bé nhớ đến những ngày tháng có người bà yêu thương bên cạnh. Mỗi lần ánh lửa tắt, cô bé lại trở về với bóng tối và cái lạnh, nhưng những hình ảnh đẹp đẽ ấy vẫn khiến em muốn quẹt thêm một que nữa. Nhìn cô bé lần lượt tìm kiếm hơi ấm trong từng ngọn lửa nhỏ, em vừa thương vừa mong có ai đó đến giúp em. Đến lần quẹt tiếp theo, người bà hiền hậu hiện ra trước mắt cô bé với nụ cười thân thương. Cô bé vui mừng gọi bà và cố giữ lấy hình ảnh ấy bởi em sợ bà sẽ biến mất khi que diêm tàn. Em quẹt hết những que diêm còn lại, mong được nhìn bà lâu hơn và được ở bên người mà em yêu thương nhất. Ánh sáng của những que diêm khiến cô bé như bước vào một thế giới khác, nơi không còn giá rét, đói khổ và cô đơn mà chỉ có tình yêu thương và hơi ấm. Em đứng nhìn mà lòng nghẹn lại, bởi em hiểu rằng những ước mơ của cô bé chẳng hề lớn lao, chỉ là một lò sưởi, một bữa ăn ngon, một cây thông Noel và một người thân yêu ở bên. Nhưng ngay cả những điều bình dị ấy cũng trở thành xa xỉ đối với em. Khi ánh sáng cuối cùng tắt đi, cô bé đã ra đi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, người qua đường nhìn thấy em nằm yên bên góc tường, bên cạnh là những bao diêm đã cháy hết. Em rời khỏi con phố ấy với một nỗi buồn khó diễn tả và hình ảnh cô bé vẫn luôn ở lại trong tâm trí em. Em thương em bởi giữa lúc mọi người đang vui vẻ đón năm mới, em lại phải chịu đói rét và cô đơn cho đến những giây phút cuối cùng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng tình yêu thương có thể sưởi ấm một con người hơn bất cứ ngọn lửa nào và sự sẻ chia đôi khi có thể đem đến hi vọng cho những người đang bất hạnh. Em càng biết trân trọng gia đình, những bữa cơm ấm áp và cuộc sống bình yên của mình. Em cũng tự nhắc bản thân phải sống nhân ái hơn, biết quan tâm đến những người xung quanh và không để sự thờ ơ khiến một người đang cần giúp đỡ phải cô đơn. Bài tham khảo Mẫu 5 Từ trước đến nay, em luôn nghĩ đêm giao thừa là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm bởi đó là lúc mọi người trở về bên gia đình, cùng nhau ăn bữa cơm cuối năm và trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp. Nhưng có một đêm giao thừa, em đã chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn khác khiến niềm vui trong lòng bỗng nhường chỗ cho sự thương cảm. Trên con phố phủ đầy tuyết trắng, em nhìn thấy một cô bé bán diêm đang bước đi một mình giữa trời đông lạnh giá. Hình ảnh ấy khiến em dừng lại và chứng kiến câu chuyện buồn của em từ đầu đến cuối. Cô bé nhỏ nhắn và gầy gò, trên người mặc một bộ quần áo cũ đã mỏng lại còn bị tuyết làm ướt. Em không có mũ, đôi chân trần lạnh buốt và đôi bàn tay nhỏ bé vẫn ôm những bao diêm chưa bán được. Cả ngày hôm ấy, cô bé đã cố gắng đi khắp phố để bán diêm nhưng chẳng ai mua. Mỗi khi thấy một người đi ngang, em lại cố gắng mời họ mua hàng với hi vọng có thể mang được chút tiền về nhà. Thế nhưng mọi người đều bận rộn với việc chuẩn bị đón năm mới và chẳng ai chú ý đến cô bé đáng thương. Khi trời tối, em càng không dám trở về vì sợ cha sẽ trách mắng. Em đành tìm một góc tường kín gió rồi ngồi xuống, co người lại trong giá rét. Từ nơi ấy, em nhìn những căn nhà sáng đèn, nơi có những gia đình đang quây quần bên bàn ăn và chuẩn bị đón năm mới. Em đứng nhìn mà lòng đau xót bởi chỉ cách cô bé một bức tường là cả một thế giới ấm áp, nhưng em lại không thể bước vào. Vì quá lạnh, cô bé lấy một que diêm ra và quẹt lên tường. Ánh lửa nhỏ bé bừng sáng và trước mắt em hiện ra một chiếc lò sưởi với ngọn lửa hồng ấm áp, khiến cô bé tưởng như mình đang được sưởi ấm thật sự. Nhưng khi que diêm tắt, tất cả lại biến mất, chỉ còn bóng tối và cái lạnh bao quanh em. Cô bé quẹt que thứ hai và nhìn thấy một bàn ăn thịnh soạn với những món ăn thơm ngon, khiến em tưởng tượng về một bữa ăn mà có lẽ em đã mong ước từ rất lâu. Que diêm thứ ba lại đem đến hình ảnh một cây thông Noel lớn được trang trí lộng lẫy, những ánh nến lung linh khiến cả không gian như bừng sáng. Cô bé ngước nhìn những ánh sáng ấy với niềm vui hiếm hoi rồi nhớ đến người bà thân yêu đã từng chăm sóc mình. Em quẹt thêm một que diêm và người bà hiện ra với vẻ mặt hiền hậu, khiến cô bé mừng rỡ như tìm lại được điều quý giá nhất trên đời. Nhìn thấy nụ cười của người bà, em quên đi cái lạnh và nỗi sợ hãi, chỉ mong được ở bên bà thêm một chút. Cô bé sợ người bà biến mất nên đã quẹt hết những que diêm còn lại, để ánh sáng bao quanh hai bà cháu và giữ hình ảnh thân thương ấy ở lại lâu hơn. Đứng bên cạnh, em vô cùng xúc động khi nhận ra rằng điều cô bé khao khát nhất không phải là những món quà quý giá mà chỉ là hơi ấm, một bữa ăn no và tình yêu thương của người thân. Những que diêm cháy sáng đã đưa em đến một thế giới đẹp đẽ, nơi em được sống trong hạnh phúc mà cuộc đời thực không thể đem lại. Em chỉ mong có thể làm điều gì đó để giúp cô bé, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh và em chỉ biết bất lực đứng nhìn. Khi những que diêm cuối cùng tắt, ánh sáng biến mất và cô bé cũng ra đi mãi mãi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy em bên góc tường, gương mặt vẫn giữ nụ cười như thể em đã được gặp người bà và bước vào một nơi tràn đầy yêu thương. Câu chuyện em chứng kiến đã để lại trong lòng em một nỗi thương cảm sâu sắc và khiến em suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống. Em hiểu rằng có những người chỉ mong một chút hơi ấm và một mái nhà để được sống trong bình yên, vì vậy chúng ta càng phải biết yêu thương và chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn. Em cũng nhận ra rằng sự vô tâm của mọi người đôi khi có thể khiến nỗi bất hạnh của một con người trở nên lớn hơn. Từ đó, em càng trân trọng những người thân luôn yêu thương mình, những bữa cơm gia đình và những ngày tháng bình yên mà mình đang có. Hình ảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa sẽ luôn nhắc em biết sống nhân ái, biết sẻ chia và cố gắng đem đến một chút hơi ấm cho những người đang cần được giúp đỡ. Bài tham khảo Mẫu 6 Mỗi khi nghĩ về đêm giao thừa, em thường nhớ đến ánh đèn rực rỡ, những căn nhà ấm áp và tiếng cười nói vui vẻ của mọi người khi cùng nhau chờ đón năm mới. Thế nhưng trong một đêm giao thừa lạnh giá mà em từng chứng kiến, giữa khung cảnh đông vui ấy lại xuất hiện một cô bé bán diêm nhỏ bé và cô độc. Em bắt gặp em trên một con phố phủ đầy tuyết trắng, khi mọi người đang vội vã trở về nhà. Dáng vẻ run rẩy của cô bé khiến em không thể bước đi mà phải dừng lại để nhìn theo. Cô bé mặc một bộ quần áo cũ và mỏng, mái tóc phủ đầy những bông tuyết nhỏ, đôi chân trần đỏ buốt vì giá lạnh. Trên tay em là những bao diêm mà em đã cố gắng bán suốt cả ngày nhưng chẳng có ai mua. Em bước từng bước chậm chạp trên con đường vắng, thỉnh thoảng lại cất tiếng mời khách nhưng tiếng nói yếu ớt nhanh chóng bị gió rét cuốn đi. Người qua đường ai cũng bận rộn với những món quà và công việc chuẩn bị đón năm mới nên chẳng mấy ai để ý đến cô bé. Khi màn đêm dần buông xuống, em vẫn không bán được bao diêm nào và càng không dám trở về nhà vì sợ cha mắng. Cuối cùng, cô bé tìm đến một góc tường giữa hai ngôi nhà rồi ngồi xuống, co người lại để tránh những cơn gió lạnh. Từ chỗ ngồi ấy, em nhìn qua những ô cửa sáng đèn và thấy những gia đình đang quây quần bên nhau, khiến em càng cảm thấy cô đơn và tủi thân. Em đứng cách cô bé không xa, lòng thương cảm dâng lên khi thấy em phải chịu đựng cái rét trong khi mọi người đều đang tận hưởng không khí ấm áp của đêm giao thừa. Cái lạnh mỗi lúc một khắc nghiệt khiến cô bé không thể chịu đựng thêm nên em lấy một que diêm ra và quẹt lên tường. Ngọn lửa nhỏ bừng sáng, trước mắt em hiện ra một chiếc lò sưởi lớn với ngọn lửa hồng ấm áp khiến em tưởng như đôi bàn tay lạnh giá của mình sắp được sưởi ấm. Nhưng que diêm vừa tắt thì chiếc lò sưởi cũng biến mất, để lại trước mắt em màn đêm lạnh lẽo. Em tiếp tục quẹt que diêm thứ hai và nhìn thấy một căn phòng ấm áp với bàn ăn đầy những món ăn thơm ngon. Cô bé tưởng tượng mình đang được ngồi trước bàn ăn ấy, nhưng hình ảnh đẹp đẽ nhanh chóng biến mất khi ngọn lửa tàn. Đến que diêm thứ ba, một cây thông Noel lớn xuất hiện với những ánh nến lung linh khiến khuôn mặt cô bé bừng lên niềm vui hiếm hoi. Những ánh sáng ấy khiến em nhớ đến người bà thân yêu đã từng chăm sóc và yêu thương mình. Cô bé quẹt thêm một que diêm và người bà hiện ra thật rõ ràng trước mắt em với khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp. Em vui mừng gọi bà rồi cố gắng giữ lấy hình ảnh thân thương ấy vì sợ bà sẽ biến mất khi que diêm tắt. Cô bé quẹt liên tiếp những que diêm còn lại để được ở bên bà lâu hơn, còn em chỉ biết đứng nhìn mà lòng nghẹn lại. Trong ánh sáng lung linh, cô bé như được bước vào một thế giới khác, nơi không còn cái lạnh, đói khát hay sự cô đơn mà chỉ có tình yêu thương. Em hiểu rằng những điều cô bé mong muốn thật giản dị nhưng trong hoàn cảnh ấy lại trở nên xa vời biết bao. Khi những que diêm cuối cùng tắt, cô bé đã ra đi trong đêm giao thừa lạnh giá, để lại một nụ cười thanh thản trên gương mặt nhỏ bé. Sáng hôm sau, mọi người đi ngang qua chỉ thấy em nằm yên bên góc tường cùng những bao diêm đã cháy hết. Em rời khỏi con phố ấy với một nỗi buồn sâu sắc và hình ảnh cô bé vẫn in đậm trong tâm trí. Câu chuyện khiến em hiểu rằng giữa cuộc sống đầy đủ và vui vẻ vẫn có những người đang phải chịu đựng sự đói rét, cô đơn và thiếu thốn tình yêu thương. Em càng trân trọng hơn mái nhà, những bữa cơm và vòng tay yêu thương của gia đình mình. Em tự nhắc bản thân phải biết quan tâm, chia sẻ với những người khó khăn để cuộc sống quanh mình trở nên ấm áp hơn. Bài tham khảo Mẫu 7 Đêm giao thừa ấy, tuyết rơi dày trên những mái nhà và con phố, phủ lên cảnh vật một màu trắng lạnh lẽo. Trong khi mọi người đang vội vã trở về nhà để chuẩn bị đón năm mới, em lại bắt gặp một cô bé bán diêm đang bước đi một mình dưới trời đông. Em bé nhỏ đến mức tưởng như có thể bị những cơn gió mạnh cuốn đi, vậy mà vẫn cố ôm những bao diêm và tìm người mua. Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương ấy, em cảm thấy thương cô bé vô cùng và quyết định đứng lại. Cô bé không đội mũ, trên người chỉ mặc một bộ quần áo mỏng đã cũ, đôi chân trần bước trên nền tuyết lạnh buốt. Khuôn mặt em tái nhợt, đôi môi run rẩy nhưng em vẫn cố gắng đi khắp phố để bán diêm. Suốt cả ngày, chẳng có ai mua cho em một bao nào nên những bao diêm vẫn còn nguyên trong tay. Em hiểu rằng nếu trở về nhà tay trắng, cha sẽ mắng nên càng không dám quay về. Khi trời tối hẳn, cô bé ngồi nép vào một góc tường, thu đôi chân lạnh cóng vào người để tìm chút hơi ấm. Từ nơi ấy, em nhìn những căn nhà sáng đèn với những ô cửa sổ lung linh và tưởng tượng bên trong chắc hẳn đang có những bữa ăn ngon cùng tiếng cười vui vẻ. Khung cảnh ấy càng làm nổi bật sự cô đơn của cô bé giữa đêm giao thừa. Em đứng cách đó một đoạn, chỉ biết nhìn em trong sự thương cảm và mong rằng có ai đó sẽ đến giúp đỡ. Không chịu nổi cái lạnh, cô bé lấy một que diêm ra quẹt lên tường và ngọn lửa nhỏ lập tức bừng sáng. Trong ánh lửa, em nhìn thấy một chiếc lò sưởi đang tỏa hơi ấm dịu dàng, khiến em đưa đôi tay lại gần như muốn giữ lấy hơi nóng. Nhưng khi que diêm tắt, chiếc lò sưởi cũng biến mất và em lại chìm vào giá rét. Cô bé quẹt que thứ hai rồi nhìn thấy một bàn ăn thịnh soạn với những món ăn thơm ngon, sau đó lại quẹt que thứ ba và nhìn thấy một cây thông Noel rực rỡ ánh nến. Những hình ảnh ấy lần lượt xuất hiện rồi biến mất, nhưng mỗi lần như vậy, cô bé lại có thêm một chút niềm vui và hi vọng. Khi nhìn thấy cây thông, em chợt nhớ đến người bà hiền hậu mà mình vô cùng yêu quý. Kỉ niệm về bà khiến cô bé vừa hạnh phúc vừa buồn bã vì người bà đã không còn ở bên em trong cuộc sống thực. Cô bé quẹt thêm một que diêm và người bà hiện ra trong ánh sáng dịu dàng. Em mừng rỡ gọi bà rồi cố giữ bà ở lại bằng cách quẹt hết những que diêm còn lại. Ánh sáng từ những que diêm bừng lên mạnh mẽ, khiến cô bé cảm thấy mình đang được ở trong vòng tay yêu thương của người bà. Nhìn cảnh tượng ấy, em vô cùng xúc động bởi cô bé chẳng hề mong những điều lớn lao mà chỉ khao khát một mái nhà ấm áp và một người thân luôn ở bên. Thế nhưng khi những que diêm cháy hết, ánh sáng cũng biến mất và cô bé đã ra đi mãi mãi. Sáng hôm sau, người ta nhìn thấy em nằm yên bên góc tường, còn những bao diêm vẫn nằm bên cạnh. Có lẽ trong những giây phút cuối cùng, em đã được sống trong thế giới hạnh phúc mà mình luôn mong ước. Câu chuyện ấy khiến em buồn rất lâu và càng hiểu hơn giá trị của tình yêu thương trong cuộc sống. Em thương cô bé vì những điều bình dị nhất như hơi ấm, thức ăn và tình thân cũng trở thành những ước mơ xa xôi đối với em. Qua câu chuyện, em hiểu rằng chúng ta không nên thờ ơ trước những người đang gặp khó khăn mà cần biết quan tâm và chia sẻ với họ. Em sẽ luôn trân trọng gia đình, những bữa cơm ấm áp và cuộc sống bình yên mà mình đang có. Bài tham khảo Mẫu 8 Có những câu chuyện chỉ cần chứng kiến một lần cũng đủ khiến người ta nhớ mãi, và câu chuyện về cô bé bán diêm trong đêm giao thừa là một câu chuyện như thế. Đêm hôm ấy, em đi trên một con phố phủ đầy tuyết trắng, xung quanh là những căn nhà sáng đèn và tiếng người trò chuyện vui vẻ. Bỗng nhiên, em nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn đang ôm những bao diêm bước đi trong gió rét. Dáng vẻ cô độc của em khiến em dừng lại và âm thầm dõi theo. Cô bé mặc bộ quần áo mỏng manh, mái tóc rối nhẹ trong gió và đôi chân trần đã lạnh đến đỏ ửng. Em đã đi bán diêm suốt cả ngày nhưng không có ai mua, vì vậy trong tay vẫn còn rất nhiều bao diêm. Người qua đường ai cũng vội vã trở về nhà để đón năm mới nên chẳng ai chú ý đến cô bé. Em vừa lạnh vừa đói nhưng vẫn cố bước đi với hi vọng bán được một chút hàng. Khi trời càng lúc càng tối, cô bé không dám trở về vì sợ cha mắng khi biết em không bán được gì. Em đành tìm một góc tường kín gió rồi ngồi xuống, hai tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy. Nhìn những căn nhà ấm áp ở phía đối diện, em chỉ biết im lặng nhìn vào những ô cửa sáng đèn. Em đứng gần đó và cảm thấy vô cùng thương xót khi thấy cô bé phải một mình chịu đựng giá rét trong lúc mọi người đang vui vẻ đoàn tụ. Cô bé lạnh đến mức đôi bàn tay gần như tê cứng nên lấy một que diêm ra quẹt để sưởi ấm. Trong ánh lửa đầu tiên, em nhìn thấy một chiếc lò sưởi lớn đang tỏa ra hơi nóng, khiến khuôn mặt nhỏ bé hiện lên niềm vui và hi vọng. Khi que diêm tắt, chiếc lò sưởi cũng biến mất, nhưng cô bé vẫn chưa muốn từ bỏ nên tiếp tục quẹt que thứ hai. Lần này, một bàn ăn đầy thức ăn thơm ngon hiện ra trước mắt em, khiến em tưởng tượng mình đang được thưởng thức một bữa ăn ấm áp. Que diêm thứ ba lại mang đến một cây thông Noel lớn với những ánh nến lung linh, khiến cô bé nhớ đến những ngày còn có người bà yêu thương. Mỗi lần ánh lửa tắt đi, những hình ảnh đẹp đẽ cũng biến mất, để lại cô bé trong bóng tối và giá rét. Nhìn những ảo ảnh lần lượt xuất hiện, em vừa ngạc nhiên vừa xót xa vì hiểu rằng chúng đều là những điều cô bé hằng ao ước. Đến khi cô bé quẹt thêm một que diêm, người bà hiền hậu hiện ra trước mắt em. Cô bé vui mừng gọi bà và sợ rằng chỉ một lát nữa thôi bà sẽ biến mất như những hình ảnh trước đó. Vì thế, em quẹt hết những que diêm còn lại để được nhìn thấy bà lâu hơn và được sống trong tình yêu thương mà mình luôn thiếu thốn. Ánh sáng của những que diêm khiến cô bé như quên đi tất cả giá rét và đói khổ, chỉ còn lại niềm vui khi được ở bên người thân yêu. Em đứng nhìn mà lòng nghẹn ngào, bởi cô bé chỉ cần một chút hơi ấm và tình yêu thương nhưng lại không thể tìm thấy trong cuộc sống thực. Khi những que diêm cuối cùng tắt, cô bé cũng ra đi trong đêm giao thừa lạnh giá. Sáng hôm sau, mọi người phát hiện em đã nằm yên bên góc tường, trên môi vẫn còn một nụ cười. Em nghĩ rằng có lẽ cô bé đã ra đi trong niềm hạnh phúc vì cuối cùng cũng được gặp lại người bà mà mình yêu quý. Sau khi chứng kiến câu chuyện ấy, em cảm thấy vừa buồn vừa thương cô bé vô cùng. Em hiểu rằng một cuộc sống hạnh phúc không chỉ cần cơm ăn áo mặc mà còn cần sự yêu thương, chăm sóc và chở che của những người xung quanh. Câu chuyện giúp em biết trân trọng hơn những điều bình dị mà mình đang có và nhắc em không được thờ ơ trước những người đang gặp khó khăn. Em mong rằng trong cuộc sống sẽ có nhiều người biết dang tay giúp đỡ để không còn ai phải cô đơn và lạnh giá như cô bé trong đêm giao thừa năm ấy. Bài tham khảo Mẫu 9 Từ những ngày còn nhỏ, em luôn yêu thích không khí của đêm giao thừa bởi đó là lúc phố phường trở nên lung linh và các gia đình cùng nhau đón chờ năm mới. Thế nhưng một đêm giao thừa lạnh giá đã khiến em nhìn thời khắc ấy bằng một cảm xúc khác. Trên con phố phủ đầy tuyết, em bắt gặp một cô bé bán diêm đang bước đi chậm chạp giữa trời đông. Nhìn em nhỏ bé và cô độc, em không thể nào làm ngơ mà đứng lại chứng kiến câu chuyện của em. Cô bé có khuôn mặt xanh xao, mái tóc phủ tuyết và đôi chân trần lạnh buốt. Trên tay em là những bao diêm mà em đã cố gắng bán từ sáng nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Em đi qua từng con phố, cất tiếng mời khách nhưng người ta đều vội vã đi qua mà chẳng ai dừng lại. Có người đang mang quà về nhà, có người đang trò chuyện vui vẻ cùng gia đình, còn cô bé chỉ lặng lẽ bước đi trong cái lạnh. Khi trời tối, em càng không dám trở về vì sợ cha sẽ mắng mình. Cuối cùng, em ngồi xuống một góc tường giữa hai ngôi nhà để tránh gió. Từ nơi ấy, cô bé có thể nhìn thấy những căn phòng sáng đèn và nghe tiếng cười nói vọng ra từ bên trong. Em nhìn cảnh ấy với ánh mắt vừa buồn vừa khao khát, còn em đứng bên ngoài mà lòng thương cảm vô cùng. Em chỉ ước cô bé cũng có một mái nhà ấm áp để được đón giao thừa cùng người thân. Vì quá lạnh, cô bé quyết định quẹt một que diêm để sưởi ấm. Ánh lửa nhỏ bé lập tức hiện lên và đem đến trước mắt em hình ảnh một chiếc lò sưởi ấm áp, khiến em tưởng như mình đang được sống trong một căn phòng thật dễ chịu. Khi que diêm tắt, mọi thứ lại biến mất và cái lạnh trở về. Em quẹt que thứ hai rồi nhìn thấy một bàn ăn với những món ăn ngon lành, sau đó que thứ ba lại đem đến một cây thông Noel lung linh ánh nến. Những hình ảnh ấy khiến cô bé quên đi nỗi đói và rét trong giây lát. Đặc biệt, cây thông khiến em nhớ đến người bà thân yêu đã từng yêu thương mình. Kỉ niệm ấy khiến cô bé càng mong muốn được gặp lại bà, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi cô bé quẹt que diêm tiếp theo, người bà hiện ra trước mắt em với nụ cười hiền hậu. Cô bé mừng rỡ chạy về phía bà và cố giữ hình ảnh ấy bằng cách quẹt liên tiếp những que diêm còn lại. Trong ánh sáng của những que diêm, em như được trở về với những ngày tháng có người bà ở bên, được yêu thương và chở che. Em đứng nhìn mà lòng đau xót vì hiểu rằng thế giới đẹp đẽ ấy chỉ tồn tại trong ánh lửa nhỏ bé. Cô bé không muốn trở lại với thực tại lạnh lẽo nên cứ quẹt mãi những que diêm cuối cùng. Khi ánh lửa cuối cùng vụt tắt, cô bé cũng ra đi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy em bên góc tường, còn khuôn mặt vẫn giữ một vẻ thanh thản. Có lẽ trong những giây phút cuối cùng, cô bé đã được sống trong tình yêu thương mà em luôn khao khát. Câu chuyện ấy khiến em vô cùng xúc động và thương cô bé bởi cuộc đời em quá ngắn ngủi nhưng những ước mơ lại thật giản dị. Em hiểu rằng một lời hỏi han, một bàn tay giúp đỡ hay một chút sẻ chia đôi khi có thể đem đến hơi ấm rất lớn cho một người đang bất hạnh. Em càng thêm yêu quý mái ấm gia đình và trân trọng những ngày tháng bình yên của mình. Từ đó, em tự nhắc bản thân phải biết sống nhân ái, biết quan tâm đến mọi người và không bao giờ quay lưng trước những hoàn cảnh khó khăn. Bài tham khảo Mẫu 10 Đêm giao thừa năm ấy, cả con phố như được khoác lên một chiếc áo mới với những ánh đèn lung linh và không khí rộn ràng của ngày đầu năm. Trong khi mọi người đang vui vẻ trở về nhà, em lại bắt gặp một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với khung cảnh ấy. Một cô bé nhỏ nhắn đang ôm những bao diêm, bước từng bước chậm chạp trên con đường phủ đầy tuyết. Em không biết rằng mình sắp chứng kiến một câu chuyện buồn đến thế, nhưng ánh mắt đáng thương của cô bé đã khiến em dừng lại. Cô bé mặc bộ quần áo cũ và mỏng, mái tóc rối nhẹ vì gió tuyết, đôi chân trần lạnh đến đỏ ửng. Em cố gắng đi bán diêm từ sáng đến tối nhưng chẳng có ai mua, bởi mọi người đều đang bận rộn với việc chuẩn bị đón năm mới. Những bao diêm vẫn nằm nguyên trong tay khiến cô bé càng lo sợ khi nghĩ đến việc phải trở về nhà. Em biết cha sẽ mắng nên không dám về mà tìm một góc tường giữa hai ngôi nhà để ngồi xuống. Cô bé co người lại, hai bàn tay ôm chặt lấy cơ thể đang run lên vì rét. Phía bên kia đường, những căn nhà sáng đèn và ấm áp, tiếng cười nói cùng mùi thức ăn thơm ngon khiến em càng cảm thấy cô đơn. Em đứng nhìn cô bé mà trong lòng vô cùng thương cảm, bởi chỉ trong một khoảng cách rất gần lại tồn tại hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Một bên là những mái nhà đầy hơi ấm và tình thân, còn một bên là một cô bé nhỏ bé đang phải chống chọi với cái lạnh một mình. Không chịu nổi cái rét, cô bé lấy một que diêm ra quẹt và trước mắt em hiện lên một chiếc lò sưởi lớn với ngọn lửa hồng ấm áp. Cô bé đưa đôi tay lại gần, khuôn mặt hiện lên niềm vui như thể em thực sự được sưởi ấm. Nhưng khi que diêm tắt, hình ảnh ấy cũng biến mất khiến em trở lại với thực tại lạnh lẽo. Em quẹt que thứ hai và nhìn thấy một bàn ăn đầy thức ăn ngon, một hình ảnh đẹp đẽ đối với một cô bé đang đói bụng. Que diêm thứ ba lại đem đến một cây thông Noel lớn với những ánh nến lung linh, khiến cô bé nhớ đến người bà hiền hậu của mình. Em nhìn những ánh sáng ấy với vẻ say mê rồi mong được gặp lại bà. Em đứng bên cạnh mà lòng xót xa khi hiểu rằng những ảo ảnh trong ánh lửa chính là những điều cô bé thiếu thốn nhất trong cuộc sống. Cuối cùng, người bà hiền hậu hiện ra trong ánh sáng của que diêm tiếp theo. Cô bé mừng rỡ gọi bà và sợ bà biến mất nên quẹt tất cả những que diêm còn lại. Ánh sáng bừng lên rực rỡ, bao quanh cô bé bằng cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Trong khoảnh khắc ấy, em không còn thấy cô bé run rẩy vì rét mà chỉ thấy một gương mặt ngập tràn niềm vui khi được ở bên người thân yêu nhất. Em đứng nhìn mà vừa xúc động vừa đau lòng, bởi em hiểu rằng cô bé đã tìm thấy hạnh phúc trong những ảo ảnh vì cuộc sống thực không thể cho em điều đó. Những que diêm lần lượt cháy hết, ánh sáng cuối cùng dần tắt và cô bé cũng ra đi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, mọi người phát hiện em đã nằm yên bên góc tường, gương mặt vẫn còn một nụ cười thanh thản. Có lẽ cô bé đã ra đi trong vòng tay yêu thương của người bà trong thế giới mà em hằng mơ ước. Câu chuyện ấy đã để lại trong em một nỗi buồn sâu sắc và khiến em suy nghĩ rất nhiều về tình yêu thương giữa con người với con người. Em hiểu rằng những điều tưởng như bình thường đối với chúng ta như một mái nhà, một bữa cơm nóng hay một cái ôm của người thân lại có thể là ước mơ lớn lao đối với một người bất hạnh. Vì vậy, em càng biết trân trọng gia đình và những gì mình đang có, đồng thời tự nhắc mình phải biết quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh. Em mong rằng mọi người sẽ luôn biết mở rộng trái tim để đem đến hơi ấm cho những mảnh đời còn thiếu thốn, để không ai phải cô đơn giữa một đêm giao thừa lạnh giá. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong kí ức của em, đêm giao thừa vốn là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất trong năm, khi đường phố rực rỡ ánh đèn, mọi người háo hức trở về nhà và những mái ấm tràn ngập tiếng cười. Thế nhưng đêm giao thừa hôm ấy lại để lại trong em một nỗi buồn khó quên. Giữa con phố phủ đầy tuyết trắng, em bắt gặp một cô bé nhỏ nhắn đang ôm những bao diêm đi bán. Dáng người bé nhỏ, cô độc giữa trời đông khiến em không thể bước tiếp mà đứng lại chứng kiến câu chuyện của em. Cô bé mặc một bộ quần áo đã cũ và mỏng manh, đầu không đội mũ, đôi chân trần đỏ ửng vì lạnh. Mái tóc vàng nhạt của em phủ đầy những bông tuyết nhỏ, còn đôi bàn tay thì ôm chặt những bao diêm chưa bán được. Suốt cả ngày, em đã đi qua rất nhiều con phố, cố gắng cất tiếng mời mọi người mua diêm nhưng chẳng có ai dừng lại. Người qua đường ai cũng vội vã trở về với gia đình, chẳng mấy người chú ý đến cô bé đang run rẩy bên đường. Khi màn đêm buông xuống, em càng không dám trở về nhà vì sợ cha mắng khi biết em chẳng bán được gì. Cuối cùng, cô bé tìm đến một góc tường giữa hai ngôi nhà rồi ngồi xuống, co người lại để tránh những cơn gió buốt. Trước mắt em là những ô cửa sổ sáng đèn, bên trong có những gia đình đang quây quần bên bàn ăn và chuẩn bị đón năm mới. Nhìn khung cảnh ấy, cô bé càng cảm thấy cô đơn và khao khát một mái nhà ấm áp cho riêng mình. Em đứng cách đó không xa và vô cùng thương cảm khi thấy một đứa trẻ đáng lẽ phải được vui chơi lại phải lang thang giữa trời đông để kiếm sống. Cái lạnh khiến cô bé run lên từng hồi nên em lấy một que diêm ra và quẹt lên tường. Một ngọn lửa nhỏ bừng sáng, trong ánh lửa ấy em nhìn thấy một chiếc lò sưởi lớn đang tỏa ra hơi nóng dịu dàng. Cô bé đưa đôi bàn tay lại gần như muốn giữ lấy hơi ấm quý giá ấy, nhưng que diêm nhanh chóng tắt và chiếc lò sưởi cũng biến mất. Em quẹt que diêm thứ hai rồi nhìn thấy một căn phòng ấm áp với bàn ăn đầy những món ăn thơm ngon. Hình ảnh ấy khiến cô bé tưởng như mình đang được ngồi bên một bữa ăn thật sự, nhưng tất cả lại tan biến khi ngọn lửa tắt. Đến que diêm thứ ba, một cây thông Noel lớn xuất hiện với những ánh nến lung linh khiến cô bé say mê ngắm nhìn. Trong ánh sáng ấy, em nhớ đến người bà hiền hậu đã từng yêu thương và chăm sóc mình. Nhìn những hình ảnh đẹp đẽ lần lượt xuất hiện rồi biến mất, em vừa xúc động vừa thương cô bé vì hiểu rằng tất cả những điều ấy chính là những ước mơ mà em luôn khao khát. Khi cô bé quẹt thêm một que diêm, người bà thân yêu bất ngờ hiện ra trước mắt em với khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp. Cô bé vui mừng gọi bà rồi sợ rằng hình ảnh ấy sẽ biến mất khi ngọn lửa tàn. Vì muốn được ở bên bà lâu hơn, em quẹt hết những que diêm còn lại để ánh sáng luôn cháy sáng. Trong ánh lửa rực rỡ, cô bé như được sống trong một thế giới khác, nơi em không còn lạnh, không còn đói và không còn cô đơn. Em đứng nhìn mà lòng nghẹn lại, bởi em hiểu rằng điều cô bé mong muốn chỉ là hơi ấm và tình yêu thương của người thân. Thế nhưng khi những que diêm cuối cùng tắt đi, cô bé cũng ra đi mãi mãi trong đêm giao thừa lạnh giá. Sáng hôm sau, người qua đường phát hiện em nằm yên bên góc tường, gương mặt vẫn giữ một nụ cười thanh thản. Có lẽ trong những giây phút cuối cùng, cô bé đã được gặp lại người bà và sống trong vòng tay yêu thương mà em luôn khao khát. Câu chuyện ấy khiến em vô cùng xúc động và thương xót cho số phận bất hạnh của cô bé. Em hiểu rằng những điều tưởng như rất bình thường như một mái nhà, một bữa cơm nóng hay sự chăm sóc của gia đình lại có thể trở thành ước mơ xa xỉ đối với những người thiếu thốn. Từ đó, em càng trân trọng cuộc sống đủ đầy và tình yêu thương mà gia đình dành cho mình. Em cũng tự nhắc bản thân phải biết quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, bởi đôi khi một chút yêu thương cũng có thể đem đến hơi ấm cho một tâm hồn đang lạnh giá. Bài tham khảo Mẫu 12 Một đêm giao thừa lạnh giá, khi phố phường đang ngập tràn ánh sáng và không khí vui tươi của năm mới, em tình cờ bắt gặp một cô bé bán diêm đang lặng lẽ bước đi trên con đường phủ đầy tuyết. Trong khi mọi người vội vã trở về nhà để sum họp, cô bé lại chỉ có những bao diêm bên mình và một thân hình nhỏ bé đang run rẩy vì rét. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy thương cảm và tò mò nên em đứng lại, lặng lẽ chứng kiến những điều xảy ra với cô bé. Cô bé đi chân trần trên nền tuyết lạnh, mái tóc và đôi vai nhỏ phủ đầy những bông tuyết trắng. Bộ quần áo trên người em vừa cũ vừa mỏng, không đủ để chống lại những cơn gió mùa đông buốt giá. Em ôm những bao diêm trước ngực và cố gắng đi khắp phố để bán hàng nhưng chẳng có ai mua. Mỗi lần có người đi qua, em lại cất tiếng mời nhưng tiếng nói nhỏ bé nhanh chóng chìm vào tiếng bước chân của dòng người. Trời càng tối, cô bé càng lo sợ vì biết mình không thể trở về nhà tay trắng. Em không dám đối diện với cha nên đành tìm một góc tường kín gió để ngồi xuống. Từ nơi ấy, cô bé nhìn những căn nhà sáng đèn và nghe tiếng cười nói vui vẻ vọng ra ngoài phố. Có lẽ em cũng mong được ngồi bên một bàn ăn ấm áp, được nghe những lời chúc năm mới và được người thân yêu ôm vào lòng. Em nhìn cô bé mà thấy lòng mình se lại vì hiểu rằng em đang ở rất gần những mái nhà hạnh phúc nhưng lại không có nơi nào để trở về. Cái rét khiến cô bé không thể chịu đựng thêm nên em lấy một que diêm ra quẹt lên tường. Ánh lửa nhỏ bé lập tức bừng sáng và đem đến trước mắt em hình ảnh một chiếc lò sưởi đang tỏa hơi nóng. Cô bé đưa đôi tay lại gần ngọn lửa, tưởng như mình sắp được sưởi ấm thật sự, nhưng que diêm nhanh chóng tắt và hình ảnh ấy cũng biến mất. Em quẹt que thứ hai rồi nhìn thấy một căn phòng có bàn ăn đầy những món ăn ngon, khiến em tưởng tượng về một bữa ăn no đủ. Đến que thứ ba, một cây thông Noel lung linh xuất hiện với những ánh nến rực rỡ như những vì sao nhỏ. Cô bé say mê nhìn những ánh sáng ấy và nhớ đến những ngày còn được sống bên người bà thân yêu. Mỗi que diêm tuy cháy rất ngắn nhưng lại đưa em đến một thế giới đẹp đẽ hơn cuộc sống thực tại. Cô bé quẹt thêm một que diêm và lần này người bà hiền hậu hiện ra trước mắt em. Em mừng rỡ gọi bà, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc mà em đã lâu không có được. Sợ người bà biến mất khi que diêm tắt, em quẹt hết những que diêm còn lại để giữ bà ở bên mình. Trong ánh sáng ấy, cô bé như quên đi tất cả giá rét và đói khổ, chỉ còn cảm giác ấm áp khi được ở bên người mình yêu thương nhất. Em đứng nhìn mà vô cùng xúc động, bởi những ước mơ của cô bé thật giản dị nhưng cuộc đời lại không cho em cơ hội thực hiện. Khi những que diêm cuối cùng tắt, cô bé cũng ra đi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, mọi người nhìn thấy em nằm yên bên góc tường, gương mặt vẫn còn nụ cười như thể em đang được sống trong một giấc mơ đẹp. Em lặng người trước cảnh tượng ấy và cảm thấy thương cô bé đến nghẹn lòng. Câu chuyện đã khiến em hiểu sâu sắc hơn giá trị của tình yêu thương và sự sẻ chia. Em nhận ra rằng có những người chỉ cần một chút quan tâm cũng có thể cảm thấy ấm áp hơn giữa cuộc đời rộng lớn. Em càng trân trọng hơn gia đình, nơi luôn có những người yêu thương và che chở cho mình. Từ đó, em tự nhắc bản thân phải biết sống nhân hậu, biết giúp đỡ người khác khi có thể và không bao giờ thờ ơ trước những mảnh đời bất hạnh. Bài tham khảo Mẫu 13 Nếu có ai hỏi em điều gì khiến em nhớ nhất về một đêm giao thừa, em sẽ kể về cô bé bán diêm mà em từng chứng kiến giữa một con phố phủ đầy tuyết. Đêm ấy, ánh đèn từ những căn nhà hắt xuống mặt đường tạo thành những vệt sáng lung linh, tiếng cười nói vang lên từ khắp nơi nhưng giữa khung cảnh vui tươi ấy lại có một cô bé đang lặng lẽ bước đi. Em nhỏ bé, cô độc và dường như chẳng có nơi nào để trở về. Hình ảnh ấy khiến em dừng lại và chăm chú dõi theo em. Cô bé có khuôn mặt xanh xao, đôi mắt buồn và đôi môi run lên vì lạnh. Trên người em là bộ quần áo mỏng đã cũ, đôi chân trần bước trên nền tuyết khiến em đau buốt. Em ôm những bao diêm trong tay rồi đi hết con phố này đến con phố khác để tìm người mua. Thế nhưng chẳng có ai dừng lại, bởi mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị cho đêm giao thừa. Khi trời tối hẳn, cô bé vẫn chưa bán được bao nào nên không dám trở về nhà. Em sợ cha mắng vì nghĩ rằng mình đã không làm được việc được giao. Cuối cùng, em tìm một góc tường rồi ngồi xuống, hai đầu gối co lại trước ngực để cố giữ chút hơi ấm. Phía trước em là những căn nhà sáng đèn, nơi mọi người đang ăn uống và trò chuyện vui vẻ. Cô bé chỉ có thể nhìn qua những ô cửa sổ với ánh mắt khao khát, còn em đứng đó mà lòng vô cùng thương cảm. Vì quá lạnh, cô bé lấy một que diêm ra và quẹt lên tường. Trong ánh sáng nhỏ bé, một chiếc lò sưởi ấm áp xuất hiện trước mắt em, khiến cô bé tưởng như mình đang được sưởi ấm trong một căn phòng thật sự. Nhưng khi que diêm tắt, hình ảnh ấy cũng biến mất và em lại trở về với cái lạnh. Em quẹt que thứ hai và nhìn thấy một bàn ăn có những món ăn ngon lành, sau đó que thứ ba lại mang đến một cây thông Noel rực rỡ với những ngọn nến lung linh. Những hình ảnh ấy lần lượt xuất hiện rồi biến mất nhưng đều đem lại cho cô bé một niềm vui ngắn ngủi. Nhìn những ảo ảnh ấy, em hiểu rằng cô bé đang khao khát một cuộc sống bình thường mà em chưa từng có. Đặc biệt, hình ảnh cây thông khiến cô bé nhớ đến người bà thân yêu và khiến em mong muốn được gặp bà thêm một lần nữa. Khi cô bé quẹt que diêm tiếp theo, người bà hiền hậu xuất hiện thật rõ ràng trước mắt em. Cô bé vui mừng đến mức muốn chạy ngay về phía bà, nhưng em lại sợ bà biến mất khi ánh lửa tàn. Vì vậy, em quẹt hết những que diêm còn lại để giữ bà ở bên mình lâu hơn. Ánh sáng của những que diêm bao quanh cô bé, khiến em như được sống trong một thế giới đầy tình yêu thương và không còn cảm thấy lạnh lẽo. Em đứng nhìn mà lòng đau xót vì hiểu rằng đây chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cô bé. Thế nhưng niềm vui ấy không thể kéo dài mãi, bởi những que diêm cuối cùng cũng cháy hết. Khi ánh sáng tắt, cô bé đã ra đi trong đêm giao thừa lạnh giá. Sáng hôm sau, người ta phát hiện em bên góc tường, gương mặt vẫn còn vẻ thanh thản như thể em đã tìm thấy người bà mà mình luôn nhớ thương. Em không thể quên câu chuyện ấy bởi cô bé đã để lại trong lòng em một nỗi thương cảm sâu sắc. Em hiểu rằng một đứa trẻ đáng lẽ phải được sống trong vòng tay gia đình lại phải chịu đói rét và cô đơn là điều vô cùng đáng buồn. Câu chuyện nhắc em biết yêu thương những người xung quanh, biết chia sẻ với những người còn khó khăn và luôn trân trọng mái ấm của mình. Em mong rằng mỗi người đều biết mở rộng trái tim để cuộc sống trở nên ấm áp hơn, để không còn ai phải tìm kiếm hơi ấm trong những que diêm nhỏ bé giữa đêm đông. Bài tham khảo Mẫu 14 Đêm giao thừa trong kí ức của em không chỉ có ánh đèn lung linh, những con đường đông vui hay tiếng chúc mừng năm mới vang lên khắp phố phường, mà còn có hình ảnh một cô bé bán diêm khiến em không thể nào quên. Em gặp cô bé khi đang đi qua một con phố phủ đầy tuyết trắng, nơi những căn nhà hai bên đường đều sáng đèn và tỏa ra hơi ấm. Giữa khung cảnh ấy, cô bé hiện lên thật nhỏ bé và cô độc. Em đứng lại vì thương em và từ đó chứng kiến một câu chuyện buồn đến ám ảnh. Cô bé bước đi trong gió tuyết với đôi chân trần và bộ quần áo mỏng manh. Mái tóc em rối nhẹ, trên vai phủ đầy tuyết, còn đôi bàn tay lạnh buốt vẫn ôm những bao diêm chưa bán được. Em đã đi cả ngày trên phố, cố gắng mời từng người mua diêm nhưng chẳng ai chú ý đến lời mời nhỏ bé ấy. Khi trời càng lúc càng tối, em không dám trở về nhà bởi cả ngày không bán được gì và sợ cha sẽ trách mắng. Cô bé tìm một góc tường giữa hai ngôi nhà rồi ngồi xuống, cố thu mình để tránh những cơn gió rét. Những căn nhà xung quanh sáng rực ánh đèn, bên trong có những gia đình đang quây quần chuẩn bị đón năm mới. Tiếng cười nói và mùi thức ăn thơm phức từ các căn nhà bay ra khiến cô bé càng thêm đói và lạnh. Em nhìn cảnh ấy mà lòng chợt buồn, bởi cô bé chỉ cách một mái nhà ấm áp vài bước chân nhưng lại hoàn toàn bị bỏ lại bên ngoài. Cái lạnh khiến cô bé lấy một que diêm ra và quẹt lên tường để sưởi ấm. Ngọn lửa nhỏ bừng lên, mang đến trước mắt em một chiếc lò sưởi lớn với hơi nóng dịu dàng. Cô bé tưởng như mình đang được sưởi ấm thật sự nhưng que diêm nhanh chóng tắt và chiếc lò sưởi cũng biến mất. Em quẹt que thứ hai rồi nhìn thấy một căn phòng sáng sủa với bàn ăn có những món ăn thơm ngon, khiến em tưởng tượng về một bữa ăn no đủ. Que thứ ba đem đến một cây thông Noel lớn với những ngọn nến lung linh khiến cả không gian như rực sáng. Cô bé ngắm nhìn cây thông rồi nhớ đến người bà đã từng yêu thương mình. Mỗi que diêm cháy lên đều đưa em đến gần hơn với những điều mà cuộc sống thực không thể trao cho em. Đến lần quẹt diêm tiếp theo, người bà hiền hậu hiện ra trước mắt cô bé. Em vui mừng gọi bà và sợ bà biến mất nên đã quẹt hết những que diêm còn lại. Trong ánh sáng rực rỡ, cô bé như được sống trong một mái nhà ấm áp, được yêu thương và chở che như những ngày còn có bà. Em đứng nhìn mà vô cùng xúc động, bởi em hiểu rằng những điều cô bé khao khát chỉ là những hạnh phúc giản dị mà rất nhiều người đang có. Thế nhưng khi những que diêm cháy hết, ánh sáng cuối cùng cũng tắt và cô bé đã ra đi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, mọi người phát hiện em nằm yên bên góc tường với một nụ cười trên môi. Có lẽ đối với cô bé, giây phút được ở bên bà trong ánh sáng của những que diêm là giây phút hạnh phúc nhất mà em từng có. Sau đêm giao thừa ấy, hình ảnh cô bé bán diêm vẫn luôn khiến em suy nghĩ mỗi khi nhìn thấy một người đang gặp khó khăn. Em hiểu rằng sự sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi con người biết yêu thương và quan tâm đến nhau. Em cũng biết trân trọng hơn mái nhà bình yên, những bữa cơm nóng và tình yêu thương mà gia đình dành cho mình. Câu chuyện nhắc em rằng đừng bao giờ coi những điều bình dị là hiển nhiên, bởi với một số người, đó lại là những ước mơ lớn nhất trong cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 15 Có lẽ em sẽ không bao giờ quên đêm giao thừa mà mình đã chứng kiến hình ảnh một cô bé bán diêm giữa trời đông giá rét. Đêm ấy, tuyết rơi trắng xóa, gió thổi qua những con phố khiến mọi người phải nhanh chóng trở về nhà. Những cửa sổ sáng đèn như những ô cửa nhỏ dẫn vào thế giới ấm áp của gia đình, còn bên ngoài, một cô bé vẫn lặng lẽ bước đi với những bao diêm trong tay. Em nhìn thấy cô bé và cảm nhận ngay một nỗi thương cảm sâu sắc. Cô bé nhỏ nhắn, gầy gò, mặc bộ quần áo đã cũ và mỏng đến mức không thể chống lại cái lạnh. Đôi chân trần của em đỏ ửng trên nền tuyết, còn đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt những bao diêm chưa bán được. Cả ngày hôm đó, em đã cố gắng đi khắp phố để mời mọi người mua hàng nhưng chẳng có ai dừng lại. Mọi người đều bận rộn chuẩn bị cho đêm giao thừa, người mua quà, người mang thức ăn về nhà, người vội vàng trở về với gia đình. Cô bé cứ đi mãi trong giá rét, cho đến khi trời tối hẳn mà vẫn không bán được bao nào. Em không dám trở về nhà vì sợ cha mắng nên đành tìm một góc tường để ngồi xuống. Từ đó, em nhìn vào những căn nhà sáng đèn và nghe tiếng cười nói vọng ra ngoài. Có lẽ em cũng mong được ngồi bên một bàn ăn, được đón giao thừa cùng người thân và được nghe một lời yêu thương. Em đứng nhìn cô bé mà lòng xót xa, bởi những ước mơ ấy đối với em thật gần mà cũng thật xa. Quá lạnh, cô bé lấy một que diêm ra quẹt lên tường. Ngọn lửa nhỏ lập tức bừng sáng và trong ánh lửa ấy, một chiếc lò sưởi ấm áp hiện ra trước mắt em. Cô bé đưa đôi bàn tay lại gần, tưởng như có thể cảm nhận được hơi nóng nhưng que diêm nhanh chóng tắt. Em lại quẹt que thứ hai và nhìn thấy một bàn ăn có những món ăn thơm ngon, rồi que thứ ba đưa em đến một cây thông Noel lớn với những ngọn nến lung linh. Mỗi hình ảnh xuất hiện đều khiến cô bé vui mừng trong giây lát rồi lại biến mất khi ánh lửa tàn. Cô bé không chỉ đói và rét mà còn thiếu thốn tình yêu thương, vì vậy em khao khát được nhìn thấy người bà thân yêu hơn bất cứ điều gì. Khi cô bé quẹt thêm một que diêm, người bà hiền hậu hiện ra trong ánh sáng dịu dàng. Cô bé mừng rỡ gọi bà và cố giữ bà ở lại bằng cách quẹt tất cả những que diêm còn lại. Trong ánh sáng rực rỡ, em như được bước vào một thế giới không còn đói rét, nơi có người bà luôn yêu thương và che chở. Em đứng nhìn mà lòng vô cùng xúc động, bởi cuối cùng cô bé cũng có được một khoảnh khắc hạnh phúc dù chỉ tồn tại trong ánh lửa. Em chỉ mong ai đó có thể đến và đưa cô bé về một mái nhà thực sự, nhưng điều ấy đã không xảy ra. Những que diêm cuối cùng cháy hết, ánh sáng dần tắt và cô bé cũng ra đi mãi mãi trong đêm giao thừa. Sáng hôm sau, người ta phát hiện em đã nằm yên bên góc tường, gương mặt vẫn còn một nụ cười thanh thản. Có lẽ em đã ra đi trong vòng tay của người bà trong thế giới đẹp đẽ mà em luôn mong ước. Câu chuyện ấy khiến em vô cùng đau buồn nhưng cũng giúp em hiểu sâu sắc hơn giá trị của tình yêu thương. Em nhận ra rằng một mái nhà ấm áp, một bữa cơm đủ đầy và một người thân luôn ở bên là những điều vô cùng quý giá mà chúng ta cần biết trân trọng. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương gia đình, quan tâm đến những người xung quanh và sẵn sàng chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn. Hình ảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa sẽ luôn là lời nhắc nhở để em biết sống nhân hậu hơn và cố gắng đem đến hơi ấm cho những người đang cần sự giúp đỡ.
|






Danh sách bình luận