Viết bài văn (khoảng 300 chữ) kể lại trải nghiệm của em về một điều bất ngờ đáng nhớ trong cuộc sống

- Em muốn kể lại điều bất ngờ đáng nhớ nào? (Một món quà bất ngờ, một cuộc gặp gỡ, một sự việc bất ngờ, một kết quả ngoài mong đợi, một khoảnh khắc đặc biệt,...) - Vì sao điều bất ngờ ấy khiến em nhớ mãi? (Mang lại niềm vui, sự xúc động, niềm tự hào, sự ngạc nhiên hoặc giúp em nhận ra một điều ý nghĩa,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại điều bất ngờ đáng nhớ nào? (Một món quà bất ngờ, một cuộc gặp gỡ, một sự việc bất ngờ, một kết quả ngoài mong đợi, một khoảnh khắc đặc biệt,...)

- Vì sao điều bất ngờ ấy khiến em nhớ mãi? (Mang lại niềm vui, sự xúc động, niềm tự hào, sự ngạc nhiên hoặc giúp em nhận ra một điều ý nghĩa,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh

- Trước khi điều bất ngờ xảy ra, em đang làm gì và ở đâu? (Đang học tập, vui chơi, sinh hoạt cùng gia đình, tham gia một hoạt động,...)

- Không gian và những người xung quanh lúc ấy như thế nào? (Quang cảnh, âm thanh, thời tiết, hoạt động của mọi người,...)

- Lúc ấy em có tâm trạng như thế nào? (Vui vẻ, bình thường, háo hức, mong chờ, lo lắng, tò mò,...)

b. Diễn biến của điều bất ngờ

- Điều bất ngờ xuất hiện như thế nào? (Một người xuất hiện, một món quà được trao, một lời nói được tiết lộ, một kết quả bất ngờ,...)

- Những người xung quanh đã làm gì hoặc phản ứng như thế nào? (Chúc mừng, reo lên, mỉm cười, động viên, chia sẻ, cùng em đón nhận khoảnh khắc ấy,...)

- Em đã làm gì và phản ứng ra sao? (Ngạc nhiên, sững sờ, vui mừng, xúc động, bật cười, nói lời cảm ơn,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Ánh mắt, nụ cười, câu nói, món quà, hình ảnh hoặc một khoảnh khắc đặc biệt,...)

- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào từ trước đến sau khi điều bất ngờ xảy ra? (Từ bình thường đến ngạc nhiên, từ hồi hộp đến vui sướng, từ lo lắng đến nhẹ nhõm,...)

c. Kết thúc và ý nghĩa

- Điều bất ngờ kết thúc như thế nào? (Mọi người cùng trò chuyện, chúc mừng, chia sẻ niềm vui, em tiếp tục công việc hoặc trở về nhà,...)

- Sau khoảnh khắc ấy, em cảm thấy như thế nào? (Hạnh phúc, xúc động, vui sướng, tự hào, biết ơn, bâng khuâng,...)

- Điều bất ngờ ấy giúp em nhận ra điều gì? (Giá trị của tình thân, tình bạn, sự quan tâm, lòng yêu thương, sự cố gắng hoặc một điều đáng quý trong cuộc sống,...)

- Sau trải nghiệm ấy, em muốn làm gì hoặc thay đổi điều gì? (Biết trân trọng mọi người hơn, sống tích cực hơn, cố gắng hơn, biết quan tâm và chia sẻ,...)

III. Kết bài

- Em có cảm nhận gì khi nhớ lại điều bất ngờ ấy? (Vui vẻ, xúc động, hạnh phúc, biết ơn,...)

- Điều bất ngờ ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em? (Là một kỉ niệm đẹp, đặc biệt và khó quên,...)

- Em sẽ làm gì để giữ gìn kỉ niệm ấy luôn có ý nghĩa? (Trân trọng những người đã mang đến niềm vui cho mình, sống tốt hơn, biết yêu thương và sẻ chia,...).

Bài siêu ngắn

Một trong những điều bất ngờ đáng nhớ nhất đối với em là lần em nhận được món quà đặc biệt từ bố mẹ. Chuyện xảy ra vào đúng ngày sinh nhật của em và khiến em vừa ngạc nhiên vừa hạnh phúc. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, lòng em vẫn thấy ấm áp. Đó cũng là kỉ niệm giúp em cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của gia đình.

Sáng hôm ấy, em thức dậy trong tâm trạng vui vẻ vì biết đó là ngày sinh nhật của mình. Sau khi ăn sáng, em đến trường như mọi ngày và gần như không mong đợi điều gì đặc biệt. Chiều tan học, em trở về nhà và thấy căn phòng vẫn yên tĩnh như thường lệ. Khi vừa mở cửa, đèn trong phòng bất ngờ bật sáng và tiếng chúc mừng vang lên. Bố mẹ bước ra với một chiếc bánh nhỏ trên tay, còn trên bàn là món quà được gói cẩn thận. Em đứng sững vài giây vì quá bất ngờ rồi bật cười hạnh phúc. Mẹ ôm em vào lòng, còn bố vui vẻ chúc em thêm một tuổi mới luôn mạnh khỏe và chăm ngoan. Nhìn chiếc bánh có dòng chữ chúc mừng sinh nhật và những ngọn nến lung linh, em cảm thấy sống mũi cay cay. Em thổi nến, ước một điều rồi ôm lấy bố mẹ và nói lời cảm ơn. Tối hôm ấy, cả gia đình cùng ăn bánh, trò chuyện và tiếng cười khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Món quà hôm ấy không phải là món quà đắt tiền nhưng lại là món quà em trân trọng nhất. Điều khiến em hạnh phúc chính là tình yêu thương bố mẹ gửi gắm trong sự bất ngờ ấy. Em hiểu rằng gia đình luôn là nơi mang đến cho em những niềm vui giản dị và quý giá. Em sẽ luôn yêu thương, quan tâm và cố gắng để bố mẹ thật vui lòng.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tuổi thơ của mỗi người giống như một khu vườn nhỏ, nơi cất giữ biết bao kỉ niệm trong trẻo và đáng yêu. Với em, một trong những kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em bất ngờ nhận được món quà từ bố sau một cuộc thi ở trường. Đó không phải món quà đắt tiền nhưng lại chứa đựng tình yêu thương khiến trái tim em đến giờ vẫn còn ấm áp.

Hôm ấy, trường em tổ chức cuộc thi viết chữ đẹp. Sau nhiều ngày chăm chỉ luyện tập, em háo hức đến trường nhưng cũng không dám nghĩ mình sẽ đạt giải. Sân trường rộn ràng tiếng nói cười, những hàng cây rung rinh trong nắng sớm. Khi cuộc thi kết thúc, em trở về lớp với tâm trạng khá bình thường và nghĩ rằng kết quả thế nào cũng được. Đến chiều, cô giáo bất ngờ gọi tên em trong danh sách những học sinh đạt giải. Tim em như đập nhanh hơn, vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

Điều khiến em bất ngờ hơn cả là khi bước ra cổng trường, em nhìn thấy bố đang đứng chờ dưới tán cây. Trên tay bố là một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận. Bố mỉm cười, đưa món quà cho em và chúc mừng. Em sững người vài giây rồi vui vẻ ôm lấy bố. Món quà bên trong là một chiếc bút máy rất đẹp. Nhìn ánh mắt tự hào của bố, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Hóa ra bố vẫn âm thầm dõi theo những cố gắng nhỏ bé của em.

Trên đường về, em kể cho bố nghe mọi chuyện, còn bố nhẹ nhàng động viên em hãy tiếp tục cố gắng. Chiếc bút nằm gọn trong lòng bàn tay mà dường như mang theo cả hơi ấm của tình thân. Em hiểu rằng điều đáng quý nhất không nằm ở món quà mà ở sự quan tâm lặng lẽ phía sau nó. Từ đó, em càng trân trọng tình yêu của bố và tự nhủ phải chăm chỉ hơn để không phụ lòng bố mẹ.

Mỗi khi nhìn thấy chiếc bút ấy, lòng em lại ngân lên một niềm vui dịu dàng. Kỉ niệm bất ngờ hôm đó đã trở thành một dấu son đẹp trong tuổi thơ của em. Em sẽ luôn gìn giữ món quà và cả tình yêu thương mà bố đã gửi gắm trong đó. Đó cũng là động lực để em biết cố gắng, sống tốt và trân trọng những người luôn âm thầm yêu thương mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Buổi chiều hôm ấy vẫn thường trở về trong kí ức của em bằng tiếng ve ngân và ánh nắng vàng dịu trải trên sân trường. Em không ngờ một ngày học tưởng như bình thường lại đem đến cho mình một bất ngờ thật đẹp. Đó là lần em được cô giáo và các bạn tổ chức một lời chúc đặc biệt sau khi em đạt thành tích tốt trong học tập.

Hôm ấy, lớp học vẫn diễn ra như mọi ngày. Ngoài cửa sổ, những vòm lá xanh khẽ lay động trong gió, thỉnh thoảng tiếng chim lại vang lên giữa khoảng trời trong veo. Em vừa hoàn thành bài kiểm tra và đang ngồi sắp xếp sách vở thì cô giáo bước vào lớp với một nụ cười bí mật. Cô bảo cả lớp ở lại một lát nhưng không nói rõ lí do. Em thấy hơi tò mò, còn các bạn thì cứ nhìn nhau cười khúc khích.

Khi cô vừa vỗ tay, cả lớp đồng loạt reo lên lời chúc mừng. Trên bảng xuất hiện một dòng chữ do các bạn tự viết, bên cạnh là những bông hoa giấy đủ màu sắc. Em đứng sững giữa lớp, ngỡ ngàng đến mức không biết phải nói gì. Một người bạn bước đến trao cho em một tấm thiệp nhỏ. Trong đó là những lời động viên chân thành của cả lớp. Em đọc từng dòng mà lòng bỗng trở nên ấm áp. Những nụ cười thân quen, ánh mắt vui vẻ của các bạn khiến khoảnh khắc ấy trở nên thật đặc biệt.

Sau đó, cả lớp cùng trò chuyện và chúc mừng em. Cô giáo nhẹ nhàng nói rằng thành tích hôm nay là kết quả của sự cố gắng bền bỉ trong suốt thời gian qua. Em mỉm cười, cảm thấy niềm vui lan tỏa như một tia nắng ấm. Em nhận ra mình may mắn biết bao khi có những người bạn luôn quan tâm và một cô giáo luôn động viên. Bất ngờ ấy không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp em hiểu rằng những nỗ lực chân thành luôn được mọi người ghi nhận.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn cảm thấy lòng mình rộn ràng như nghe lại tiếng cười của cả lớp. Tấm thiệp nhỏ vẫn được em giữ gìn cẩn thận như một kỉ vật của tình bạn. Em sẽ trân trọng những người đã dành cho mình sự yêu thương và luôn cố gắng sống chân thành, biết quan tâm đến mọi người. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một khoảng trời trong trẻo trong những năm tháng học trò của em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Buổi sáng hôm ấy bắt đầu thật bình yên, với ánh nắng dịu dàng len qua khung cửa và mùi thức ăn thơm lừng từ căn bếp nhỏ. Em cứ nghĩ đó sẽ là một ngày cuối tuần như bao ngày khác, cho đến khi một điều bất ngờ xuất hiện và mang đến cho em niềm vui thật khó tả. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đến nay vẫn luôn được em nhớ mãi.

Sáng hôm ấy, căn bếp nhỏ ngập trong ánh nắng vàng. Mẹ đang chuẩn bị đồ ăn, chị giúp mẹ dọn bàn còn em loay hoay pha sữa. Không khí gia đình thật ấm cúng và vui vẻ. Em cứ nghĩ mọi người chỉ đang chuẩn bị một bữa sáng như thường lệ nên chẳng hề nghi ngờ điều gì. Bố còn liên tục hỏi em cuối tuần muốn làm gì khiến em càng tò mò nhưng rồi cũng nhanh chóng quên đi.

Khi em vừa ngồi xuống bàn, mẹ bất ngờ đặt trước mặt em một chiếc hộp nhỏ. Em ngạc nhiên hỏi đó là gì nhưng mọi người chỉ mỉm cười. Mở chiếc hộp ra, em nhìn thấy một chiếc đồng hồ mà mình từng thích từ lâu. Em sững sờ, đôi mắt sáng lên vì vui sướng. Bố nói đó là món quà dành cho em vì thời gian qua em đã rất chăm chỉ và biết giúp đỡ gia đình. Nghe những lời ấy, em vừa vui vừa xúc động. Hóa ra những việc nhỏ mình làm mỗi ngày đều được bố mẹ âm thầm nhìn thấy.

Bữa sáng hôm ấy trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết. Em liên tục ngắm chiếc đồng hồ trên tay và kể cho cả nhà nghe những điều mình muốn làm trong thời gian tới. Mẹ xoa đầu em, dặn rằng món quà không quan trọng bằng việc em biết cố gắng và sống có trách nhiệm. Em nghe lời mẹ mà trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi không ồn ào mà lặng lẽ hiện diện trong từng việc nhỏ bé nhất.

Chiếc đồng hồ ấy đến nay vẫn được em giữ gìn cẩn thận. Mỗi lần nhìn nó, em lại nhớ đến buổi sáng đầy nắng và nụ cười của những người thân yêu. Kỉ niệm ấy nhắc em biết trân trọng tình cảm gia đình và cố gắng trở thành một người con ngoan. Với em, đó là món quà bất ngờ nhưng cũng là món quà của yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiều hôm ấy, sân trường ngập nắng, những chiếc lá vàng khẽ xoay trong gió như những cánh bướm nhỏ. Em vừa hoàn thành buổi lao động cùng các bạn và đang chuẩn bị ra về thì một điều bất ngờ xảy đến. Đó là khoảnh khắc khiến em hiểu rằng sự cố gắng của mình đôi khi có thể mang lại niềm vui cho những người xung quanh.

Hôm ấy, lớp em được phân công chăm sóc bồn hoa trước cửa lớp. Công việc khá vất vả nhưng ai cũng vui vẻ. Em cùng các bạn nhổ cỏ, vun đất và tưới nước cho những khóm hoa đang hé nụ. Sau gần một giờ, bồn hoa trở nên sạch sẽ, tươi tắn hơn hẳn. Khi mọi người lần lượt ra về, em ở lại tưới thêm cho những cây hoa nhỏ. Em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình làm xong việc thì thôi, hoàn toàn không biết cô giáo đang đứng phía sau.

Bỗng cô bước đến và trao cho em một bông hoa vừa nở. Em ngạc nhiên nhìn cô. Cô mỉm cười khen em luôn có ý thức chăm sóc cây cối và biết hoàn thành công việc đến cùng. Nghe cô nói, em vừa bất ngờ vừa xúc động. Các bạn gần đó cũng vỗ tay và cười vui vẻ. Bông hoa nhỏ nằm trong tay em, cánh hoa mềm mại rung rinh dưới nắng chiều. Em cảm thấy niềm vui lan ra trong lòng như những gợn sóng nhỏ.

Trên đường về, em cứ nhìn mãi bông hoa cô tặng. Em nhận ra điều đáng quý không phải là món quà mà là sự ghi nhận dành cho những cố gắng âm thầm. Trước đây, em thường nghĩ làm tốt một việc là trách nhiệm của mình, chẳng cần ai biết đến. Nhưng sau hôm ấy, em hiểu rằng mỗi hành động đẹp đều có thể gieo thêm niềm vui cho người khác. Em tự nhủ sẽ tiếp tục chăm chỉ và chủ động giúp đỡ mọi người hơn.

Bông hoa hôm ấy rồi cũng khô theo thời gian nhưng kỉ niệm về nó vẫn còn nguyên trong tâm trí em. Mỗi khi nhớ lại, em lại thấy lòng mình dịu dàng và ấm áp. Điều bất ngờ ấy giúp em hiểu thêm giá trị của sự cố gắng và lòng chân thành. Em sẽ luôn trân trọng kỉ niệm đẹp ấy như một bông hoa nhỏ nở mãi trong tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi tối cuối năm, căn nhà nhỏ của em rực lên bởi ánh đèn vàng và tiếng cười ấm áp. Ngoài trời, gió thổi nhè nhẹ qua hàng cây, còn trong nhà mọi người đang tất bật chuẩn bị bữa cơm. Em cứ nghĩ đó chỉ là một buổi tối bình thường cho đến khi một điều bất ngờ xuất hiện, đem đến cho em niềm vui và sự xúc động khó quên.

Hôm ấy, sau khi học bài xong, em xuống bếp phụ mẹ. Bố đang dọn bàn, mẹ chuẩn bị thức ăn còn em giúp chị sắp xếp bát đũa. Không khí gia đình rộn ràng nhưng vẫn rất đỗi thân quen. Một lúc sau, bố bảo em vào phòng khách lấy giúp một món đồ. Em bước vào mà không hề biết mọi người đang chờ mình. Khi vừa bật đèn, em bất ngờ nhìn thấy một góc bàn được trang trí bằng những bông hoa giấy và một tấm thiệp nhỏ.

Em ngạc nhiên đến mức đứng yên vài giây. Trên bàn là một món quà nhỏ cùng lời chúc của cả gia đình dành cho em vì em đã luôn cố gắng trong học tập và biết giúp đỡ mọi người. Mẹ bước đến ôm em, bố mỉm cười còn chị vỗ tay chúc mừng. Em vừa cười vừa thấy mắt mình cay cay. Món quà không lớn nhưng khiến trái tim em tràn ngập hạnh phúc. Trong khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng mình luôn được những người thân yêu dõi theo và yêu thương.

Bữa cơm tối hôm ấy trở nên đặc biệt hơn thường ngày. Mọi người cùng kể chuyện, cùng cười nói và nhắc lại những việc em đã cố gắng trong thời gian qua. Em lắng nghe mà thấy trong lòng dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Trước đây, em thường nghĩ chỉ những thành tích lớn mới đáng tự hào, nhưng hôm ấy em nhận ra từng bước tiến nhỏ cũng có ý nghĩa nếu được tạo nên bằng sự cố gắng chân thành. Em càng muốn sống tốt hơn để đáp lại tình yêu thương của gia đình.

Đã lâu rồi nhưng mỗi khi nhớ lại buổi tối ấy, em vẫn cảm thấy một hơi ấm lan nhẹ trong tim. Điều bất ngờ ấy không chỉ đem đến niềm vui mà còn giúp em hiểu hơn giá trị của gia đình. Em sẽ luôn gìn giữ kỉ niệm ấy bằng cách yêu thương, quan tâm và cố gắng mỗi ngày. Với em, đó là một món quà đặc biệt mà thời gian sẽ không thể làm phai mờ.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close