Viết bài văn Kể lại nội dung Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ bằng bài văn xuôi biểu cảm

- Cảnh sống nghèo khổ của Đỗ Phủ sau khi từ quan về ở ẩn. - Tâm trạng đau thương của ông trước thời cuộc.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Cảnh sống nghèo khổ của Đỗ Phủ sau khi từ quan về ở ẩn.

- Tâm trạng đau thương của ông trước thời cuộc.

2. Thân bài

- Bầu trời tối sầm, gió thu bỗng nhiên thổi mạnh, gào thét vang trời. Cơn gió cuốn phăng những lớp cỏ tranh trên mái nhà ông.

- Những miếng cỏ tranh bay khắp nơi: miếng thì bay sang bên kia sông, miếng thì vướng tận ngọn cây cao, miếng thì rơi xuống mương nước.

- Thấy cỏ tranh rơi xuống, lũ trẻ trong làng chạy đến nhặt lấy rồi ôm chạy biến vào rừng tre.

- Tâm trạng ông Đỗ Phủ: Ông già yếu nên không đuổi theo được, chỉ biết đứng nhìn theo và thở dài vì thương cho ngôi nhà của mình đã trống trơn.

- Sau trận gió, trời đổ mưa to như trút nước.Vì không còn mái che, nước mưa dột xuống khắp nơi làm ướt hết cả giường chiếu.

- Cả nhà ông phải đắp chung một chiếc chăn cũ vừa mỏng vừa rách, lạnh cóng không sao ngủ được.

- Ông ước sao có một ngôi nhà thật lớn, vững chắc để tất cả những người nghèo trên đời này đều có chỗ ở ấm áp, không còn bị ướt mưa.

3. Kết bài

- Em thấy ông là một người có tấm lòng vô cùng nhân ái và vị tha.

- Bài học rút ra: Câu chuyện dạy em biết yêu thương, chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.

- Lời hứa: Em luôn ghi nhớ hình ảnh ông Đỗ Phủ như một tấm gương sáng về tình yêu thương con người.

Bài siêu ngắn

Trong những trang thơ tràn đầy tinh thần nhân đạo của văn học nước ngoài, em xúc động nhất trước câu chuyện về cuộc đời của thi sĩ Đỗ Phủ. Tác phẩm tái hiện lại cảnh sống vô cùng nghèo khổ, cơ cực của nhà thơ sau khi từ bỏ chốn quan trường lui về ở ẩn, qua đó bộc lộ tâm trạng đau thương, trăn trở của ông trước nỗi đau của thời cuộc và số phận con người.

Bi kịch của gia đình ông bắt đầu vào một ngày mùa thu ảm đạm, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, gió thu nổi lên cuồn cuộn, gào thét vang trời. Cơn lốc dữ dội ấy đã nhẫn tâm cuốn phăng từng lớp cỏ tranh trên mái nhà cũ kỹ của ông. Những miếng cỏ tranh nghèo nàn bay tán loạn khắp nơi, miếng thì bay sang tận bên kia sông, miếng vướng trên ngọn cây cao, miếng lại rơi xuống mương nước bẩn. Xót xa hơn, lũ trẻ trong làng thấy cỏ rơi xuống liền rủ nhau chạy đến nhặt lấy rồi ôm chạy biến vào rừng tre. Thân hình già yếu, bệnh tật khiến Đỗ Phủ không thể đuổi theo được, ông chỉ biết đứng nhìn theo bóng tụi nhỏ rồi thở dài bất lực vì thương cho ngôi nhà của mình giờ đây đã trống trơn, rách nát. Ngay sau trận cuồng phong, bầu trời đổ mưa to như trút nước giữa đêm tối mịt mùng. Do không còn mái che, nước mưa dột xuống như xối khắp nơi, làm ướt sũng hết cả giường chiếu. Cả gia đình ông phải co quắp, đắp chung một chiếc chăn cũ vừa mỏng vừa rách, lạnh cóng đến mức không sao ngủ được. Trong chính đêm đen lạnh giá và bế tắc ấy, một điều kỳ diệu đã tỏa sáng từ tâm hồn nhà thơ. Ông không oán than cho số phận mình mà cất lời ước sao có được một ngôi nhà thật lớn, vững chắc vô biên để tất cả những người nghèo khổ, khốn cùng trên cuộc đời này đều có chỗ ở ấm áp, không còn phải chịu cảnh ướt mưa, rét buốt.

Đọc câu chuyện về đêm mưa của Đỗ Phủ, em thấy ông là một người có tấm lòng vô cùng nhân ái và vị tha cao cả. Tác phẩm đã dạy cho em bài học quý báu về sự đồng cảm, biết yêu thương và chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh ông Đỗ Phủ như một tấm gương sáng ngời về tình yêu thương con người để rèn luyện bản thân ngày một tốt hơn.

Bài tham khảo Mẫu 1

Sau những năm tháng bôn ba, nếm trải đủ mọi đắng cay của thời cuộc, nhà thơ Đỗ Phủ quyết định từ quan, đưa gia đình về dựng một túp lều tranh bên bến sông để ở ẩn. Cuộc sống nơi đây vô cùng nghèo khổ, túng quẫn. Mỗi ngày trôi qua, ông phải đối mặt với cái đói, cái nghèo và căn bệnh già nua giày vò. Đứng trước cảnh nước mất nhà tan, lòng ông lúc nào cũng nặng trĩu những nỗi đau thương, trăn trở về vận mệnh của đất nước và nhân dân.

Sự cơ cực của gia đình ông lên đến đỉnh điểm vào một ngày thu ảm đạm. Bầu trời bỗng nhiên quay cuồng, tối sầm lại như mực, gió thu từ đâu tràn về thổi mạnh, gào thét vang dội cả một vùng trời. Cơn cuồng phong giận dữ ấy đã nhẫn tâm giật tung, cuốn phăng những lớp cỏ tranh nghèo nàn trên mái nhà của ông. Những miếng cỏ tranh - mảnh che thân duy nhất của cả gia đình - bay tán loạn khắp nơi. Miếng thì bay sang tận bến sông bên kia, miếng vướng lơ lửng trên ngọn cây cao tít, miếng lại rơi rụng xuống mương nước sâu. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, lũ trẻ trong làng vốn chịu đói khổ không hiểu chuyện liền ùa ra, tranh nhau nhặt những tấm tranh rách rồi ôm chạy biến vào rừng tre xanh. Nhà thơ Đỗ Phủ lúc này đã già yếu, chân tay run rẩy nên không thể đuổi theo đòi lại được. Ông chỉ biết đứng lặng giữa gió rét, nhìn theo bóng dáng tụi nhỏ khuất xa rồi buông một tiếng thở dài cay đắng vì thương cho ngôi nhà của mình giờ đây đã hoang tàn, trống trơn.

Nỗi khổ cực chưa dừng lại ở đó. Khi màn đêm buông xuống, sau trận cuồng phong, trời lại đổ mưa to như trút nước. Vì mái nhà đã bị gió cuốn đi gần hết, nước mưa từ trên trời cứ thế dột xuống khắp nơi trong nhà, biến túp lều thành một vũng nước lớn. Giường chiếu, chăn màn đều bị ướt sũng, lạnh ngắt. Cả gia đình nhà thơ phải co quắp, ôm chặt lấy nhau, đắp chung một chiếc chăn cũ vừa mỏng vừa rách nát để che chở cho nhau qua đêm đông lạnh giá. Chân tay lạnh cóng, đầu tóc ướt sũng khiến ông không sao chợp mắt được. Thế nhưng, điều làm người đọc xúc động nhất chính là trong hoàn cảnh khốn cùng ấy, Đỗ Phủ không hề nghĩ đến bản thân mình. Giữa đêm mưa rét, ông cất tiếng ước ao có một ngôi nhà rộng lớn hàng ngàn vạn gian, vững chắc như bàn thạch để che chở cho tất cả những người nghèo khổ trên thế gian này, giúp họ có một mái ấm bình yên, không còn phải khóc than vì ướt mưa, lạnh giá.

Câu chuyện về túp lều tranh bị gió phá của Đỗ Phủ đã để lại trong lòng em những niềm xúc động nghẹn ngào. Em thấy ông là một bậc vĩ nhân có tấm lòng nhân ái bao la, biết hy sinh hạnh phúc cá nhân để lo cho cái chung của nhân loại. Tác phẩm dạy cho em bài học trân quý về lòng vị tha, biết đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh xung quanh. Em hứa sẽ luôn noi theo tấm gương sáng ngời của ông, cố gắng sống thật tử tế và yêu thương con người.

Bài tham khảo Mẫu 2

Thơ ca của Đỗ Phủ luôn là tiếng lòng khóc thương cho những kiếp người nhỏ bé trong xã hội cũ. Câu chuyện văn xuôi kể lại hoàn cảnh túp lều tranh bị gió thu phá hủy đã khắc họa một cách chân thực cuộc sống nghèo đói của ông sau khi từ官 về quê sống ẩn dật. Qua những chi tiết miêu tả gian khổ, người đọc nhận ra một tâm trạng đau đớn, xót xa của nhà thơ trước cảnh đời éo le của chính mình và thời cuộc.

Mạch truyện dẫn dắt người đọc chứng kiến một buổi chiều thu đầy giông bão. Tiếng gió gầm rú như một con quái vật lao vào cướp đi mái nhà tranh xơ xác của nhà thơ. Từng mảng cỏ tranh bị xé rách, bay bạt sang bên kia sông hay treo lơ lửng trên ngọn cây đều như cào xé vào cõi lòng tơi tả của Đỗ Phủ. Sự xuất hiện của lũ trẻ nghèo đói cướp tranh càng làm tăng thêm bi kịch. Nó cho thấy không chỉ gia đình ông mà cả xã hội bấy giờ đều rơi vào cảnh túng quẫn. Cái thở dài của ông già Đỗ Phủ không phải là sự tức giận đối với bầy trẻ, mà là sự bất lực trước cái nghèo chung của cả một thế hệ.

Đỉnh điểm của sự chịu đựng là đêm mưa dột. Chiếc chăn cũ mỏng rách không đủ sưởi ấm cho những thân thể đang run rẩy vì sốt và lạnh. Trong không gian tối tăm, ẩm ướt ấy, tư tưởng nhân đạo của Đỗ Phủ đã bừng sáng. Lời ước về một tòa nhà vĩ đại, vững chãi che chở cho mọi người nghèo khổ đã biến nỗi đau cá nhân thành một tình yêu thương nhân loại rộng lớn. Ông sẵn sàng chấp nhận túp lều của mình bị sụp đổ hoàn toàn, bản thân mình phải chết rét, miễn là người nghèo có chỗ trú chân.

Em vô cùng kính cẩn trước tâm hồn cao thượng của thi sĩ Đỗ Phủ qua tác phẩm này. Câu chuyện là bài học sâu sắc nhắc nhở thế hệ học sinh chúng em phải biết sống hướng thiện, mở rộng lòng mình để thấu hiểu và sưởi ấm cho những mảnh đời bất hạnh. Em tự hứa sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh vị thi sĩ già này như một biểu tượng vĩ đại của lòng nhân ái.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những câu chuyện văn học dù qua hàng thế kỷ vẫn khiến người đọc phải rơi nước mắt vì tình người ấm áp. Câu chuyện kể về Đỗ Phủ và mái nhà tranh bị gió thu tàn phá là một tác phẩm như thế. Bài văn xuôi biểu cảm này tái hiện lại bức tranh sống động về một cuộc đời thanh bạch, nghèo khó của nhà thơ khi rời xa nhung lụa cung đình, mang theo một trái tim rớm máu vì thương dân, thương đời.

Trận gió thu năm ấy như một thử thách nghiệt ngã của số phận giáng xuống mái đầu bạc của thi sĩ. Mái nhà tranh che nắng che mưa phút chốc bị gió cuốn tan tác, bay sang sông, vướng ngọn cây, chìm dưới mương nước. Việc lũ trẻ con hàng xóm chạy đến gom những mảnh tranh mang đi giấu trong rừng tre giống như một lát cắt đau lòng về cuộc sống lầm than bấy giờ. Nhà thơ không đuổi theo, ông đứng tựa gậy thở dài, một cái thở dài chứa đựng sự bao dung vô bờ bến đối với những đứa trẻ tội nghiệp. Rồi cơn mưa đêm ập xuống, dột nát khắp giường chiếu, chiếc chăn bông cũ nát cũng chẳng thể ngăn được cái lạnh thấu xương của mùa đông đang cận kề. Nhưng chính từ trong đống đổ nát, lạnh lẽo đó, khát vọng của Đỗ Phủ lại cháy lên mạnh mẽ nhất: ước có một mái nhà chung kiên cố cho tất cả người nghèo.

Tác phẩm đã thành công trong việc ca ngợi vẻ đẹp nhân cách cao cả, vị tha của ông Đỗ Phủ. Qua câu chuyện này, bản thân em rút ra được bài học vô cùng lớn lao về sự sẻ chia và biết trân trọng mái ấm gia đình mà mình đang có. Hình ảnh người sĩ phu già đứng dưới đêm mưa ước nguyện cho nhân gian sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi rọi con đường xây dựng lòng nhân ái trong trái tim em.

Bài tham khảo Mẫu 4

Người xưa có câu ca dao đượm tình nghĩa đồng bào: "Thương người như thể thương thân." Lời răn dạy mộc mạc ấy từ lâu đã trở thành một nét đẹp truyền thống trong đời sống tinh thần của nhân dân ta. Và thật kỳ diệu khi ở một đất nước xa xôi, tấm lòng thương người cao cả ấy cũng từng xuất hiện và tỏa sáng rực rỡ qua câu chuyện văn xuôi về cuộc đời thi sĩ Đỗ Phủ trong một đêm gió thu tàn phá mái nhà tranh. Đây là tác phẩm mang lại cho em nhiều niềm xúc động nhất, bởi nó đã cho em thấy một tình yêu thương con người có sức mạnh vượt lên trên mọi nỗi đau thể xác.

Câu chuyện kể về những năm tháng cuối đời đầy gian truân của Đỗ Phủ khi ông về ẩn dật trong một gian nhà tranh tồi tàn bên dòng suối. Một buổi chiều mùa thu, giông bão nổi lên, gió gào thét cuốn bay hết các lớp cỏ tranh trên mái nhà ông, khiến chúng bay sang sông, vướng lên ngọn cây cao hay rơi xuống mương nước. Lũ trẻ con trong làng nghèo thấy vậy liền chạy ra nhặt tranh mang vào rừng tre. Ông cụ Đỗ Phủ già yếu không thể giữ chúng lại, chỉ biết đứng nhìn và thở dài đầy xót xa. Đêm đó, trời lại đổ mưa như trút, nước dột ướt hết giường chiếu. Cả gia đình ông phải nằm co quắp dưới chiếc chăn cũ mỏng rách, lạnh giá không ngủ được. Giữa hoàn cảnh khốn cùng ấy, Đỗ Phủ không nghĩ cho mình, ông cất lời cầu ước có một ngôi nhà khổng lồ để che chở cho toàn bộ người nghèo khổ trên thế gian khỏi cảnh lạnh rét.

Câu chuyện tuy buồn nhưng đã thắp lên trong lòng em một bài học vô giá về lòng nhân ái, vị tha. Là một học sinh đang được sống trong hòa bình, có mái nhà vững chãi che mưa che nắng, em tự thấy mình cần phải biết yêu thương, chia sẻ nhiều hơn. Em tự hứa sẽ tích cực tham gia các phong trào quyên góp áo ấm, sách vở cho các bạn nhỏ vùng cao có hoàn cảnh khó khăn, và sẽ luôn mở lòng giúp đỡ mọi người xung quanh để xứng đáng với tấm gương nhân đạo vĩ đại của nhà thơ Đỗ Phủ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có bao giờ bạn tự hỏi: "Khi con người rơi vào cảnh bế tắc, nghèo khổ đến tột cùng, họ sẽ nghĩ về điều gì đầu tiên?". Liệu họ có oán trách cuộc đời ích kỷ, hay có cầu mong một phép màu mang lại giàu sang cho riêng mình không? Để tìm lời giải đáp cho câu hỏi ấy, chúng ta hãy cùng lắng nghe câu chuyện về đêm mưa đầy giông bão của thi sĩ Đỗ Phủ qua bài văn xuôi biểu cảm này. Đây là tác phẩm em vô cùng kính trọng, bởi nó đặt nhân vật vào một thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên để từ đó làm nổi bật lên thứ ánh sáng lấp lánh của lòng vị tha, một tình yêu thương con người sâu thẳm đến độ quên mình.

Mạch truyện đưa người đọc đến với túp lều tranh rách nát của vị quan thanh liêm sau khi từ bỏ vinh hoa để về quê ở ẩn. Trận gió thu tàn nhẫn đã xé toạc mái nhà của ông, để lại một khung cảnh hoang tàn khi những tấm cỏ tranh bay khắp bờ sông, ngọn cây, mương nước. Nỗi đau xót tăng lên khi lũ trẻ con nghèo khổ lấy đi những mảnh tranh cuối cùng, khiến nhà thơ già chỉ biết đứng tựa gậy thở dài bất lực. Khi đêm đen bao phủ và cơn mưa dột thấu xương làm ướt sũng giường chiếu, chiếc chăn rách không đủ ấm, Đỗ Phủ đã đưa ra một lời ước nguyện làm chấn động lòng người. Ông ước có một ngôi nhà vĩ đại vững chắc để sưởi ấm cho tất cả người nghèo trên đời, dẫu cho túp lều của riêng ông có bị sụp đổ hoàn toàn và bản thân ông có phải chết rét.

Tấm lòng vị tha của ông Đỗ Phủ trong câu chuyện giống như một vầng mặt trời mùa đông ấm áp, xua đi cái giá lạnh của cơn bão thu để sưởi ấm cho những kiếp người bần hàn. Câu chuyện về mái nhà tranh bị gió phá mãi là một bài học nằm lòng quý giá cho thế hệ học sinh chúng em. Tác phẩm nhắc nhở em không được sống ích kỷ, phải biết nuôi dưỡng tình thương, luôn sẵn sàng sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh để cuộc sống này ngày một tốt đẹp và tràn ngập hơi ấm của tình người.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close