Viết bài văn kể lại một trải nghiệm vui hoặc buồn của em

- Em muốn kể lại trải nghiệm vui hay buồn nào? (Một chuyến đi chơi đáng nhớ, một kỉ niệm vui cùng bạn bè, một lần mắc lỗi, một lần làm mất đồ,,...) - Trải nghiệm ấy xảy ra vào thời gian nào, ở đâu và cùng với ai? (Một buổi chiều sau giờ học, dịp nghỉ hè, trong một chuyến về quê, ở trường, ở nhà,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại trải nghiệm vui hay buồn nào? (Một chuyến đi chơi đáng nhớ, một kỉ niệm vui cùng bạn bè, một lần mắc lỗi, một lần làm mất đồ,,...)

- Trải nghiệm ấy xảy ra vào thời gian nào, ở đâu và cùng với ai? (Một buổi chiều sau giờ học, dịp nghỉ hè, trong một chuyến về quê, ở trường, ở nhà,...)

- Điều gì khiến trải nghiệm ấy để lại ấn tượng sâu sắc trong em? (Mang đến niềm vui, khiến em xúc động, buồn bã, ân hận hoặc giúp em nhận ra một bài học đáng quý,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra trải nghiệm

- Trải nghiệm bắt đầu trong hoàn cảnh nào?

- Thời gian, không gian lúc ấy có gì đặc biệt? (Bầu trời trong xanh, nắng vàng dịu nhẹ, sân trường rộn ràng tiếng cười, chiều mưa buồn vắng,...)

- Lúc đó em đang ở đâu, làm gì và cùng với ai?

- Mọi người xung quanh có những hoạt động gì?

- Điều gì bất ngờ xảy ra khiến trải nghiệm bắt đầu?

b. Diễn biến chính của trải nghiệm

- Khi sự việc xảy ra, em có cảm xúc như thế nào? (Bất ngờ, hồi hộp, vui sướng, lo lắng, buồn bã, hụt hẫng,...)

- Em đã làm gì trước tình huống ấy?

- Những người xung quanh đã phản ứng và giúp đỡ em ra sao?

- Trong quá trình trải nghiệm, có sự việc nào khiến em đặc biệt chú ý không?

- Em nhớ nhất lời nói, hành động, ánh mắt hay cử chỉ nào?

- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào qua từng sự việc? (Từ hồi hộp sang vui mừng, từ lo lắng sang nhẹ nhõm, từ vui vẻ sang buồn bã,...)

- Có khó khăn hoặc bất ngờ nào xảy ra tiếp theo?

- Em đã giải quyết hoặc vượt qua tình huống ấy như thế nào?

c. Kết quả và ý nghĩa của trải nghiệm

- Cuối cùng, trải nghiệm kết thúc như thế nào?

- Em cảm thấy thế nào sau khi mọi chuyện kết thúc? (Hạnh phúc, vui sướng, xúc động, nhẹ nhõm, buồn bã, ân hận, tiếc nuối,...)

- Trải nghiệm ấy đã đem lại cho em điều gì? (Một kỉ niệm đẹp, một niềm vui, sự trưởng thành hoặc một bài học đáng nhớ,...)

- Em nhận ra điều gì về bản thân? (Biết trân trọng hơn, mạnh dạn hơn, cẩn thận hơn, biết nhận lỗi, biết quan tâm đến người khác,...)

- Trải nghiệm ấy đã làm thay đổi suy nghĩ hoặc hành động của em như thế nào?

- Nếu gặp lại tình huống tương tự, em sẽ làm gì?

III. Kết bài

- Trải nghiệm ấy để lại trong em cảm xúc gì?

- Em còn nhớ nhất hình ảnh, khoảnh khắc nào?

- Qua trải nghiệm ấy, em rút ra được bài học gì?

Bài siêu ngắn

Cơn mưa bất chợt chiều hôm ấy đã mang đến cho em một kỉ niệm buồn mà em không thể quên. Đó là lần em vô tình làm mất chiếc hộp bút mà bà tặng. Sau trải nghiệm ấy, em đã hiểu rằng mình cần biết giữ gìn và trân trọng những món quà thân thương.

Hôm đó, sau giờ học, em vội vàng xếp sách vở vào cặp rồi chạy ra cổng trường. Vì mải trò chuyện với bạn, em không để ý chiếc hộp bút đã rơi xuống sân. Về đến nhà, em mở cặp ra thì hoảng hốt nhận ra nó đã biến mất. Em lục tung ngăn bàn nhưng vẫn không tìm thấy. Nhìn chiếc cặp trống một góc, em cảm thấy buồn và lo lắng. Em nhớ đến hình ảnh bà trao chiếc hộp bút cho em vào đầu năm học. Đó là món quà bà đã cẩn thận lựa chọn cho em. Em vội quay lại trường tìm nhưng sân trường đã vắng người. Em đi dọc hành lang, nhìn dưới từng chiếc ghế nhưng vẫn không thấy. Đúng lúc em gần như muốn bỏ cuộc, cô giáo gọi em lại. Cô đưa cho em chiếc hộp bút mà một bạn học sinh đã nhặt được và mang đến phòng giáo viên. Em vui mừng đến mức suýt bật khóc. Em cảm ơn cô rồi cẩn thận cất chiếc hộp bút vào cặp. Trên đường về, em tự nhắc mình phải cẩn thận hơn.

Từ một lần làm mất đồ, em đã nhận ra giá trị của sự cẩn thận. Em càng trân trọng món quà của bà và biết ơn bạn nhỏ đã nhặt được nó. Kỉ niệm buồn ấy giúp em trưởng thành hơn và có trách nhiệm hơn với đồ dùng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Chiều cuối thu, nắng vàng như mật ong trải nhẹ trên con đường dẫn về nhà, gió khẽ lay những tán cây khiến lá vàng xào xạc dưới chân. Giữa những ngày tháng tưởng như bình thường của tuổi học trò, em vẫn có một kỉ niệm mỗi khi nhớ lại lại thấy lòng mình vừa vui vừa ấm áp. Đó là lần em cùng các bạn tổ chức một buổi sinh nhật bất ngờ cho cô giáo chủ nhiệm. Niềm vui hôm ấy không chỉ đến từ những tiếng cười mà còn đến từ cảm giác cả lớp đã cùng nhau làm được một điều thật ý nghĩa dành tặng người cô luôn yêu thương chúng em.

Hôm ấy là một buổi sáng thứ sáu, sân trường rộn ràng tiếng nói cười và những tia nắng đầu ngày xuyên qua vòm phượng xanh. Trong giờ ra chơi, cả lớp bí mật bàn bạc về món quà sinh nhật dành cho cô. Bạn thì chuẩn bị hoa, bạn làm tấm thiệp, vài bạn mang bánh đến lớp từ rất sớm. Em được giao nhiệm vụ cùng mấy người bạn trang trí bảng lớp. Chúng em cắt những hình trái tim bằng giấy màu rồi dán thành một vòng hoa thật đẹp. Ai cũng háo hức nhưng lại cố gắng giữ vẻ bình thường để cô không phát hiện. Đến gần giờ học, cả lớp đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cô bước vào. Em hồi hộp đến mức cứ nhìn ra cửa lớp liên tục. Khi tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang, chúng em nhanh chóng ngồi ngay ngắn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô bước vào, đặt sách lên bàn rồi mỉm cười nhìn cả lớp. Đúng lúc ấy, lớp trưởng ra hiệu, tất cả chúng em cùng đứng dậy và đồng thanh chúc mừng sinh nhật cô. Cô sững lại vài giây rồi đưa tay lên che miệng vì bất ngờ. Đôi mắt cô ánh lên niềm vui khi nhìn những bông hoa, tấm thiệp và dòng chữ đầy màu sắc trên bảng.

Sau đó, cả lớp quây quần bên chiếc bánh nhỏ. Cô cẩn thận đọc từng lời chúc được viết trong tấm thiệp rồi cảm ơn chúng em bằng một giọng nói dịu dàng. Cô nói món quà khiến cô vui nhất không phải là chiếc bánh hay những bông hoa mà là tình cảm của cả lớp. Nghe vậy, em thấy trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, em bỗng nhận ra những ngày học tập tưởng chừng quen thuộc lại chứa đựng rất nhiều kỉ niệm đẹp. Chúng em cùng nhau chụp ảnh, kể những câu chuyện vui và hát tặng cô một bài hát. Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười, ánh nắng ngoài cửa sổ cũng như trở nên trong trẻo hơn. Buổi sinh nhật kết thúc nhưng chẳng ai muốn rời khỏi khoảnh khắc ấy. Em hiểu rằng niềm vui sẽ càng trọn vẹn khi được tạo nên từ sự đoàn kết và tình yêu thương chân thành.

Trên đường về nhà, hình ảnh nụ cười của cô cứ hiện lên trong tâm trí em. Em cảm thấy vui vì mình đã góp một phần nhỏ để mang đến cho cô một ngày thật đáng nhớ. Trải nghiệm ấy cũng giúp em hiểu rằng hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ những món quà lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một chút quan tâm và chân thành, ta đã có thể khiến người khác cảm thấy được yêu thương. Từ đó, em càng yêu quý lớp học của mình và trân trọng những tháng ngày được học tập bên cô cùng các bạn.

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những tấm thiệp nhiều màu sắc, em lại nhớ đến buổi sáng đầy tiếng cười ấy. Đó là một trải nghiệm vui nhưng cũng là một bài học đẹp về tình yêu thương và sự sẻ chia. Em mong những kỉ niệm trong trẻo của tuổi học trò sẽ luôn ở lại trong trái tim mình như những tia nắng dịu dàng của một ngày thu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những buổi chiều trôi qua rất nhanh nhưng lại để lại trong lòng người ta một khoảng lặng thật lâu. Với em, đó là buổi chiều mưa năm ấy, khi em vô tình làm mất chiếc khăn len mà bà ngoại đã tự tay đan tặng. Kỉ niệm ấy từng khiến em buồn và ân hận, nhưng cũng giúp em hiểu hơn về tình yêu thương âm thầm của bà và biết trân trọng những món quà chứa đựng tình cảm của người thân.

Hôm ấy, sau giờ học, bầu trời đang trong xanh bỗng phủ đầy mây xám. Gió thổi từng cơn làm những hàng cây ven đường nghiêng ngả. Em vội vàng đạp xe về nhà vì sợ cơn mưa ập xuống. Chiếc khăn len màu xanh bà đan cho em được em quàng quanh cổ như mọi ngày. Đến một đoạn đường, em gặp vài người bạn nên dừng lại trò chuyện. Vì mải nói chuyện, em không nhận ra chiếc khăn đã rơi xuống từ lúc nào. Về đến nhà, em mở cửa bước vào rồi mới phát hiện cổ mình trống không. Em hoảng hốt chạy ra ngoài tìm lại nhưng trời đã bắt đầu mưa. Con đường lúc nãy giờ loang loáng nước, từng hạt mưa rơi trắng xóa. Em quay lại những nơi mình vừa đi qua, cúi xuống tìm dưới gốc cây, bên hàng rào và cả ven đường. Càng tìm, em càng lo lắng. Em nhớ đến đôi bàn tay bà đã kiên nhẫn đan từng mũi len trong nhiều buổi tối. Chiếc khăn ấy không đắt tiền nhưng với em lại vô cùng quý giá. Khi không tìm thấy, em buồn bã trở về nhà trong tiếng mưa rơi nặng hạt.

Bà nhìn thấy em ướt sũng liền vội lấy khăn khô lau tóc cho em. Biết chuyện, bà không trách mà chỉ nhẹ nhàng hỏi em có bị lạnh không. Chính sự dịu dàng ấy khiến em càng ân hận. Em cúi đầu xin lỗi bà vì đã không cẩn thận giữ gìn món quà. Bà xoa đầu em và bảo rằng điều quan trọng là từ sai lầm ấy, em biết rút kinh nghiệm. Những lời nói giản dị của bà khiến mắt em cay cay. Tối hôm đó, bà lấy một cuộn len khác rồi bảo nếu tìm mãi không được thì bà sẽ đan cho em một chiếc mới. Em ôm lấy bà và hứa sẽ giữ gìn cẩn thận mọi món quà người thân dành tặng. Sáng hôm sau, trên đường đến trường, em bất ngờ nhìn thấy chiếc khăn mắc trên một bụi cây ven đường. Có lẽ nó đã bị gió thổi vào đó từ hôm qua. Em vui mừng cầm chiếc khăn về nhà rồi đưa cho bà. Bà nhìn chiếc khăn, mỉm cười còn em thì thấy lòng nhẹ nhõm biết bao.

Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng một món quà có giá trị không phải vì nó đắt tiền mà bởi tình cảm người tặng gửi gắm trong đó. Em cũng hiểu rằng sự cẩn thận là điều cần thiết trong cuộc sống. Từ hôm ấy, em luôn chú ý giữ gìn đồ dùng của mình hơn và đặc biệt trân trọng những món quà của người thân. Mỗi khi quàng chiếc khăn màu xanh, em lại nhớ đến bàn tay bà và cảm thấy mình thật may mắn vì luôn có một người yêu thương em bằng sự dịu dàng như thế.

Thời gian đã trôi qua nhưng buổi chiều mưa ấy vẫn là một dấu ấn khó quên trong tuổi thơ em. Nỗi buồn ngày nào giờ đã trở thành một bài học ấm áp về tình thân và sự trân trọng. Em sẽ luôn ghi nhớ lời bà dặn và cố gắng sống cẩn thận, biết yêu thương để không phụ lòng những người luôn dành cho em những điều tốt đẹp nhất.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tiếng ve ngân lên giữa những vòm cây xanh, nắng hè óng ả phủ vàng sân trường, báo hiệu một năm học nữa sắp khép lại. Trong những ngày cuối cùng ấy, em đã có một trải nghiệm vui mà mỗi khi nhớ đến, em vẫn nghe như vang bên tai tiếng cười trong trẻo của bạn bè. Đó là lần cả lớp cùng tham gia một cuộc thi kéo co trong ngày hội thể thao của trường. Kỉ niệm ấy đã để lại trong em niềm vui, sự tự hào và cảm giác gắn bó sâu sắc với tập thể lớp.

Ngay từ sáng sớm, sân trường đã trở nên náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Những lá cờ nhỏ tung bay trong gió, tiếng loa vang lên giữa sân cùng tiếng cổ vũ của học sinh khiến không khí vô cùng sôi động. Lớp em được tham gia cuộc thi kéo co nên ai cũng háo hức. Các bạn trong đội thi khởi động thật kĩ, còn những bạn không thi thì chuẩn bị băng rôn và những lời cổ vũ thật to. Em đứng bên ngoài cùng các bạn, tay cầm một chiếc cờ nhỏ mà lòng hồi hộp. Khi tiếng còi vang lên, hai đội cùng nắm chặt sợi dây và bắt đầu kéo. Những gương mặt trong đội đỏ bừng vì cố sức. Có lúc đội em bị kéo lùi về phía trước khiến chúng em lo lắng. Tiếng cổ vũ từ phía dưới càng lúc càng lớn. Em và các bạn không ngừng hô vang tên lớp để tiếp thêm sức mạnh. Các thành viên trong đội nghiến răng, dồn hết sức kéo về phía mình. Cuối cùng, sợi dây từ từ dịch chuyển và đội em giành chiến thắng. Cả lớp vỡ òa trong tiếng reo hò. Những người trong đội chạy lại ôm nhau, còn chúng em thì nhảy lên vui sướng.

Niềm vui càng lớn hơn khi cô giáo bước đến chúc mừng cả lớp. Cô nói chiến thắng đáng nhớ nhất không nằm ở phần thưởng mà ở tinh thần đoàn kết của mọi người. Nghe lời cô, em chợt nhìn quanh và thấy mỗi bạn đều đã góp một phần nhỏ vào thành công chung. Người thi đấu góp sức, người cổ vũ góp tiếng hò reo, người chuẩn bị nước uống và chăm sóc các bạn. Không ai đứng ngoài niềm vui ấy. Sau cuộc thi, cả lớp ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, cùng chia sẻ những câu chuyện hài hước về trận đấu. Gương mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi nhưng nụ cười thì rạng rỡ. Em nhận ra rằng khi mọi người cùng chung một mục tiêu, những khó khăn dường như trở nên nhẹ nhàng hơn. Từ trải nghiệm ấy, em càng yêu quý tập thể lớp và hiểu rằng đoàn kết có thể tạo nên sức mạnh lớn lao.

Buổi chiều, khi sân trường dần vắng, em vẫn còn nhớ cảm giác hồi hộp lúc tiếng còi vang lên và niềm vui khi cả lớp giành chiến thắng. Đó là một ngày tràn ngập tiếng cười, mồ hôi và những cái đập tay đầy phấn khởi. Em biết mình sẽ còn nhớ rất lâu hình ảnh các bạn cùng nắm tay nhau sau cuộc thi.

Ngày hội thể thao đã khép lại nhưng niềm vui vẫn còn đọng lại trong em. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng những kỉ niệm đẹp nhất thường được tạo nên từ sự đoàn kết và những khoảnh khắc cùng nhau cố gắng. Em sẽ luôn trân trọng những người bạn và những tháng ngày học trò đáng yêu ấy.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiếc xe đạp nằm im bên hàng rào, bánh xe còn vương những giọt nước mưa nhỏ, còn em thì đứng nhìn nó với tâm trạng rối bời. Đó là một buổi chiều em đã trải qua cảm giác buồn bã và ân hận vì một lỗi lầm của mình. Tuy không phải là một kỉ niệm vui, nhưng chính trải nghiệm ấy đã giúp em hiểu rằng dũng cảm nhận lỗi và sửa sai là điều rất quan trọng.

Hôm đó, sau giờ học, em cùng một người bạn đạp xe về nhà. Trên đường đi, chúng em vừa đi vừa trò chuyện nên không để ý chiếc xe phía trước đang giảm tốc độ. Vì quá vội, em đã va nhẹ vào xe của một bạn khác khiến chiếc xe của bạn bị đổ. Chiếc giỏ phía trước bị lệch, vài quyển sách rơi xuống đường. Em hoảng hốt dựng xe lên rồi nhìn bạn với vẻ lo lắng. Ban đầu, vì sợ bị trách, em định nhanh chóng rời đi. Nhưng nhìn gương mặt buồn bã của bạn, em cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Bạn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhặt sách. Em chợt nhận ra mình không thể trốn tránh lỗi lầm. Em bước lại xin lỗi bạn và cùng bạn dựng xe. Sau đó, em đưa bạn đến một cửa hàng sửa xe gần đó để kiểm tra. May mắn là chiếc xe chỉ bị lệch nhẹ nên không hư hỏng nghiêm trọng. Bạn nhìn em rồi mỉm cười, nói rằng bạn không giận vì em đã biết nhận lỗi. Nghe vậy, em vừa nhẹ nhõm vừa thấy xấu hổ vì lúc đầu mình đã nghĩ đến việc bỏ đi. Trên đường về, em suy nghĩ rất nhiều về việc vừa xảy ra.

Tối hôm ấy, em kể lại chuyện cho mẹ nghe. Mẹ không trách mắng mà hỏi em nếu hôm nay em bỏ đi thì điều gì sẽ xảy ra. Em im lặng một lúc rồi hiểu rằng lỗi lầm sẽ không biến mất chỉ vì mình né tránh. Mẹ bảo ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết chịu trách nhiệm và cố gắng sửa chữa. Lời mẹ khiến em cảm thấy nhẹ lòng hơn. Từ hôm đó, em luôn đi xe cẩn thận hơn, chú ý quan sát phía trước và không bao giờ vì sợ bị trách mà trốn tránh trách nhiệm. Em cũng hiểu rằng lời xin lỗi chân thành không làm mình trở nên yếu đuối. Ngược lại, biết nhận lỗi giúp ta trở thành người trưởng thành và đáng tin cậy hơn. Trải nghiệm buồn hôm ấy vì thế lại trở thành một bài học đáng quý đối với em.

Buổi chiều ấy đã dạy em một bài học mà sách vở không thể dễ dàng đem lại. Em hiểu rằng trong cuộc sống, ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng mỗi người cần biết đối diện với lỗi lầm bằng sự trung thực và trách nhiệm. Nhờ trải nghiệm ấy, em cảm thấy mình trưởng thành hơn một chút.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc đứng bên chiếc xe bị đổ hôm ấy, em vẫn thấy mình thật may mắn vì đã lựa chọn nói lời xin lỗi. Kỉ niệm buồn đã trở thành lời nhắc nhở để em sống cẩn thận, trung thực và có trách nhiệm hơn. Em tin rằng biết sửa chữa lỗi sai chính là cách tốt nhất để mỗi người tiến bộ từng ngày.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chiều hè trôi qua trong tiếng chim gọi nhau về tổ, mặt hồ phẳng lặng phản chiếu những vệt mây hồng cuối ngày. Trong khung cảnh yên bình ấy, em đã có một trải nghiệm vui cùng gia đình mà có lẽ sau này lớn lên em vẫn sẽ nhớ. Đó là chuyến đi về quê thăm ông bà sau một thời gian dài cả nhà bận rộn. Niềm vui của chuyến đi không nằm ở một nơi xa lạ mà ở những phút giây mọi người được quây quần bên nhau.

Sáng hôm ấy, cả gia đình em dậy thật sớm để chuẩn bị về quê. Con đường dẫn ra ngoại thành trải dài dưới ánh nắng dịu, hai bên là những cánh đồng xanh mướt đang đung đưa trong gió. Khi đến nơi, ông bà đã đứng trước cổng chờ chúng em. Vừa nhìn thấy cả nhà, ông đã nở nụ cười thật tươi còn bà thì liên tục hỏi han. Sau bữa cơm trưa, em cùng các anh chị chạy ra khu vườn phía sau nhà. Cây cối xanh um, những chùm quả chín lấp ló giữa tán lá. Ông lấy một chiếc rổ nhỏ rồi rủ chúng em đi hái trái cây. Em thích thú chạy theo ông, lúc thì hái ổi, lúc lại tìm những quả chín trên cây khế. Có quả ở quá cao khiến em phải kiễng chân mãi mà không tới. Ông bật cười rồi nhẹ nhàng giúp em hái xuống. Đến chiều, cả nhà cùng ngồi dưới gốc cây lớn thưởng thức những trái cây vừa hái. Gió đồng thổi mát rượi, tiếng cười nói vang lên giữa khu vườn. Em cảm thấy thời gian lúc ấy trôi nhanh hơn mọi ngày.

Khi trời dần ngả sang chiều, bà gọi chúng em vào nhà uống nước. Bà lấy đĩa trái cây đặt giữa bàn rồi kể những câu chuyện về quê nhà ngày trước. Em ngồi sát bên bà, chăm chú lắng nghe từng câu chuyện. Ông thì thỉnh thoảng lại góp thêm một vài câu khiến cả nhà bật cười. Nhìn bố mẹ, ông bà và các anh chị cùng quây quần, em cảm thấy một niềm hạnh phúc thật bình dị. Em nhận ra rằng giữa cuộc sống bận rộn, những phút giây gia đình được ở bên nhau quý giá biết bao. Chuyến đi ấy không có những trò chơi hiện đại hay những món quà đắt tiền, nhưng lại đem đến cho em cảm giác ấm áp mà em khó tìm thấy ở nơi nào khác. Em tự nhủ sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho những người mình yêu thương.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu vườn bằng một màu vàng dịu. Khi phải lên xe trở về, em cứ ngoái lại nhìn mái nhà thân thuộc cho đến khi nó khuất sau hàng cây. Trong lòng em vừa lưu luyến vừa mong ngày được trở lại. Chuyến đi ngắn ngủi nhưng đã để lại một khoảng ký ức thật đẹp trong tuổi thơ em.

Có lẽ sau này em sẽ trải qua rất nhiều chuyến đi khác, nhưng buổi chiều bên ông bà và gia đình vẫn luôn có một vị trí đặc biệt trong trái tim em. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được ngồi cạnh những người mình yêu thương, nghe tiếng cười vang lên giữa một buổi chiều bình yên. Em sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc giản dị ấy và giữ chúng như những viên ngọc nhỏ trong hành trang trưởng thành của mình.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close