Viết bài văn kể lại câu chuyện “Không nỡ nhìn”

1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện "Không nỡ nhìn". 2. Thân bài - Trên xe có nhiều người già và phụ nữ phải đứng.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu câu chuyện "Không nỡ nhìn".

2. Thân bài

- Trên xe có nhiều người già và phụ nữ phải đứng.

- Một anh thanh niên đang ngồi trên ghế nhưng lại lấy tay che mặt.

- Một bà cụ đứng gần đó thấy anh che mặt nên tưởng anh bị mệt hoặc đau ốm. Bà cụ ân cần hỏi han và muốn giúp đỡ anh.

- Anh thanh niên cho biết mình không bị bệnh.

- Anh nói rằng mình che mặt vì không nỡ nhìn thấy các cụ già và phụ nữ phải đứng.

- Mọi người hiểu ra lí do anh thanh niên che mặt.

- Câu trả lời của anh khiến người nghe vừa bất ngờ vừa buồn cười.

3. Kết bài

- Em thấy câu chuyện ngắn gọn nhưng rất thú vị.

- Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần biết quan tâm, giúp đỡ người khác bằng những việc làm thiết thực như nhường ghế cho người già và phụ nữ.

Bài siêu ngắn

Trong cuộc sống hằng ngày, văn hóa ứng xử nơi công cộng, đặc biệt là trên các phương tiện giao thông như xe buýt, luôn là chủ đề được xã hội quan tâm. Câu chuyện "Không nỡ nhìn" là một mẩu chuyện ngắn nhưng vô cùng sắc sảo, mượn một tình huống trớ trêu trên xe để châm biếm thói ích kỷ, ngụy biện của một bộ phận người trẻ, từ đó để lại bài học sâu sắc cho người đọc.

Chuyến xe buýt hôm ấy vô cùng đông đúc, hành khách chen chúc nhau chật kín cả lối đi. Trên xe, rất nhiều người già tóc bạc phơ và phụ nữ mang thai phải tay vịn cột, đứng lung lay theo mỗi nhịp phanh của bác tài. Thế nhưng, ở hàng ghế ưu tiên, một anh thanh niên khỏe mạnh lại đang ngồi chễm chệ. Điều kỳ lạ là anh ta không bấm điện thoại hay quay mặt ra cửa sổ mà lại lấy cả hai bàn tay che kín mặt mình. Đứng ngay bên cạnh, một bà cụ hiền hậu thấy điệu bộ ấy thì lòng sinh nghi băn khoăn. Nghĩ rằng chàng trai này đang gặp vấn đề về sức khỏe, bị chóng mặt hoặc đau ốm ở đâu đó, bà cụ liền nghiêng người, ân cần hỏi han xem anh có cần giúp đỡ hay uống chút nước không. Trước sự quan tâm chân thành của người lớn tuổi, anh thanh niên khẽ bỏ tay ra, nét mặt hoàn toàn tỉnh táo và trả lời rằng mình không hề bị bệnh. Khi bà cụ còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta liền buông một câu giải thích xanh rờn: Anh che mặt lại là vì bản thân cảm thấy quá đau lòng, không nỡ nhìn cảnh các cụ già và phụ nữ phải đứng vất vả như thế này. Câu trả lời mang tính chất "thương người" đầy giả tạo ấy vang lên khiến tất cả hành khách trên xe đều ngỡ ngàng, sau đó là những tiếng cười trừ đầy ngán ngẩm trước sự lấp liếm, trốn tránh trách nhiệm của anh ta.

Câu chuyện khép lại nhưng tình huống hài hước ấy vẫn để lại một dư vị châm biếm sâu cay. Qua mẩu chuyện ngắn này, tác phẩm đã phê phán trực diện thói ngụy biện của anh thanh niên, đồng thời nhắc nhở mỗi học sinh chúng ta cần phải biết quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh bằng những hành động thực tế, ngay từ việc nhỏ nhất là biết đứng dậy nhường ghế cho người già, trẻ nhỏ và phụ nữ khi tham gia giao thông.

Bài tham khảo Mẫu 1

Văn hóa đi xe buýt từ lâu đã trở thành một tấm gương phản chiếu chân thực đạo đức và lối sống của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại. Câu chuyện "Không nỡ nhìn" là một tác phẩm ngụ ngôn thời hiện đại rất hay, khắc họa một tình huống trớ trêu trên phương tiện công cộng. Bằng một giọng kể hóm hỉnh, câu chuyện đã lột trần thói ích kỷ, lười biếng ẩn sau những lời nói có vẻ đạo đức của một bộ phận giới trẻ ngày nay.

Câu chuyện diễn ra trên một chuyến xe khách chạy tuyến đường dài vào giờ cao điểm. Xe đông nghịt người, không khí ngột ngạt và những hàng ghế đã không còn một chỗ trống. Ở các lối đi, nhiều cụ già râu tóc bạc phơ, tay xách nách mang và những người phụ nữ tay bế con nhỏ đang phải vất vả đứng vững trước những cú xóc nảy của chặng đường. Lúc bấy giờ, ánh mắt của nhiều người đổ dồn về phía một anh thanh niên to khỏe đang ngồi thảnh thơi ở một băng ghế dưới. Thay vì đứng dậy nhường chỗ như một lẽ tất yếu, anh ta lại đưa hai tay lên ôm lấy mặt, cúi gằm đầu xuống gối.

Đứng ngay cạnh anh thanh niên là một bà cụ đã ngoài bảy mươi tuổi, lưng còng tóc bạc. Thấy chàng trai có biểu hiện lạ, bà không hề trách móc anh không nhường chỗ mà trái lại, với lòng nhân hậu của người già, bà tưởng anh bị trúng gió, say xe hoặc đang chịu đựng một cơn đau dữ dội. Bà cụ cúi xuống, vỗ nhẹ vào vai anh thanh niên và cất tiếng hỏi han vô cùng ân cần, muốn tìm cách giúp đỡ hoặc hỏi xem anh có cần thuốc men gì không.

Anh thanh niên từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt hồng hào hoàn toàn khỏe mạnh. Anh nhìn bà cụ rồi thản nhiên buông một câu trả lời khiến tất cả những người xung quanh phải bật cười vì kinh ngạc. Anh ta bảo rằng mình không bị bệnh tật gì cả, lý do anh phải lấy tay che mặt suốt từ đầu chuyến đi đến giờ là vì anh vốn có lòng thương người sâu sắc, anh không đành lòng chứng kiến cảnh các cụ già và những người phụ nữ chân yếu tay mềm cứ phải đứng chịu khổ ngay trước mắt mình.

Lời ngụy biện trơ trẽn của anh thanh niên đã biến sự bối rối ban đầu của hành khách thành một trò cười đáng mỉa mai. Anh ta thà chọn cách che mắt lại để giả vờ không thấy, hơn là thực hiện một hành động vô cùng đơn giản là đứng lên và mời bà cụ ngồi vào chiếc ghế của mình.

Em cảm thấy câu chuyện này mang lại một bài học vô cùng thực tế và thấm thía về sự tử tế. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu thương, sự trắc ẩn không bao giờ có thể đo đếm bằng những lời nói suông hay những cử chỉ than vãn giả tạo. Muốn giúp đỡ người khác, chúng ta phải bắt tay vào làm những việc làm thiết thực, cụ thể để mang lại giá trị thực sự cho cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mẩu chuyện vui "Không nỡ nhìn" tuy có cốt truyện rất ngắn nhưng lại xây dựng được một nút thắt trào phúng đỉnh cao dựa trên nghệ thuật tương phản. Tác giả câu chuyện đã rất khéo léo khi đối lập lòng tốt chân thành, mộc mạc của bà cụ với sự ích kỷ, khôn lỏi được bọc đường bằng những lời nói văn vẻ của anh thanh niên trên chuyến xe công cộng.

Tâm điểm của tiếng cười bắt nguồn từ hành động che mặt của nhân vật anh thanh niên. Trong tâm lý học ứng xử, đây là hành vi trốn tránh thực tại của những kẻ cố tình nhắm mắt trước cái sai hoặc nghĩa vụ của bản thân. Anh ta nhận thức được rằng mình là một người trẻ, việc ngồi yên nhìn người già đứng là một hành vi thiếu đạo đức, nhưng lòng ích kỷ không muốn mất đi sự thoải mái của chiếc ghế ngồi đã thúc đẩy anh ta tìm ra một giải pháp đối phó là che mặt.

Sự xuất hiện của bà cụ với câu hỏi han ân cần chính là công cụ bóc trần chiếc mặt nạ ngụy biện đó. Lời giải thích của anh thanh niên ở cuối truyện giống như một gáo nước lạnh dội vào giá trị ứng xử. Nó cho thấy đỉnh cao của sự ích kỷ chính là khi con người ta dùng chính sự giả nhân giả nghĩa để bao biện cho sự lười biếng và vô cảm của chính mình.

Câu chuyện đã kết thúc nhưng ý nghĩa châm biếm của nó vẫn còn nguyên vẹn giá trị cho đến ngày nay. Qua mẩu chuyện nhỏ này, em rút ra được bài học lớn về lòng tự trọng, bản thân phải luôn hành động đi đôi với lời nói, tuyệt đối không được học theo lối sống ích kỷ, đạo đức giả như nhân vật trong truyện.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trong các bài học về giáo dục nếp sống văn minh và kỹ năng giao tiếp nơi công cộng, câu chuyện "Không nỡ nhìn" luôn là một mẩu chuyện ngụ ngôn xuất sắc được đưa vào để thảo luận. Câu chuyện không nhằm mục đích lên án gay gắt mà dùng chính tiếng cười tự nhiên để giúp người đọc, đặc biệt là các bạn học sinh, tự soi chiếu và điều chỉnh hành vi của bản thân.

Hình ảnh chuyến xe buýt chật chội với các cụ già phải đứng là một thực trạng không hiếm gặp trong đời sống đô thị. Câu chuyện đã phê phán thói vô cảm của người trẻ bằng một tình huống rất dí dỏm. Anh thanh niên trong truyện thay vì hành động bằng một việc làm nhỏ bé là đứng dậy nhường chỗ, thì lại chọn một giải pháp vô cùng phức tạp và nực cười là lấy tay che mắt để bảo vệ cho "sự nhân đạo" hão huyền của mình.

Tác phẩm đã mang lại cho chúng ta một góc nhìn sâu sắc về văn hóa nhường nhịn. Qua câu chuyện này, em hiểu được rằng sự tử tế chân chính luôn bắt nguồn từ những hành động tự nguyện và thầm lặng, chứ không cần đến những lời giải thích hoa mỹ nhưng sáo rỗng.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nhà văn nổi tiếng người Pháp từng để lại một câu nói rất đáng để chúng ta suy ngẫm về lòng nhân ái: "Lời nói hay mà không đi đôi với việc làm thì chẳng khác nào một cây hoa chỉ có sắc bản mà không bao giờ kết trái." Đúng như vậy, giá trị của một con người không được định đoạt bởi những lời tuyên ngôn hoa mỹ, những lời than thở đầy lòng trắc ẩn, mà được chứng minh bằng chính những hành động thiết thực mà họ cống hiến cho cuộc sống. Nhìn vào thực tế đời sống hằng ngày, chúng ta đôi khi sẽ bắt gặp những kẻ có lối sống ngụy biện, nói rất hay nhưng làm rất tồi giống như nhân vật anh thanh niên trong câu chuyện vui "Không nỡ nhìn". Đây là một mẩu chuyện ngắn gọn nhưng có sức công phá mạnh mẽ vào lối sống đạo đức giả của một bộ phận người trong xã hội hiện đại.

Mẩu chuyện đưa người đọc lên một chuyến xe buýt đông đúc, nơi các cụ già và phụ nữ phải đứng vất vả, còn một anh thanh niên khỏe mạnh thì ngồi che mặt vì "không nỡ nhìn cảnh tượng tội nghiệp đó". Lời giải thích đầy tính thương người của anh ta trước câu hỏi han của bà cụ đứng cạnh đã biến anh ta thành một kẻ ích kỷ nực cười trước mắt toàn bộ hành khách. Thay vì thực hiện một hành động vô cùng đơn giản là đứng dậy nhường chỗ, anh ta lại chọn cách nhắm mắt làm ngơ để bảo vệ sự thoải mái của bản thân, tạo nên một câu chuyện trào phúng sâu cay.

Từ câu chuyện về chiếc ghế ngồi trên chuyến xe buýt ấy, chúng ta hãy cùng nhau nhìn nhận lại lối sống của thế hệ trẻ ngày nay. Đừng bao giờ biến mình thành những "anh thanh niên che mặt" trong cuộc đời thực, đừng chỉ biết bấm nút thích hay bày tỏ sự thương cảm trên mạng xã hội trước những hoàn cảnh khó khăn mà bàn tay lại không sẵn sàng giúp đỡ. Hãy cùng nhau hành động ngay từ hôm nay, bằng những việc làm nhỏ bé, vừa sức như nhường một chỗ ngồi trên xe buýt, dắt một em nhỏ qua đường, hay giúp đỡ cha mẹ việc nhà. Hãy để cuộc sống của chúng ta tràn ngập những bông hoa thơm ngát của những hành động tử tế đích thực, thay vì những lời nói suông vô nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đã bao giờ bạn tự đặt câu hỏi: "Sự vô cảm của con người bắt đầu từ đâu?". Liệu nó có phải là sự quay lưng lạnh lùng trước nỗi đau của đồng loại, hay nó nhen nhóm từ chính những hành động nhỏ nhặt hằng ngày như việc chúng ta dửng dưng trước một cụ già đang phải đứng vất vả trên một chuyến xe buýt đông người? Đôi khi, ranh giới giữa sự tử tế và sự ích kỷ lại mong manh đến mức người ta có thể dùng những lời nói ngọt ngào nhất để che đậy cho một tâm hồn cằn cỗi. Đến với câu chuyện hóm hỉnh mang tên "Không nỡ nhìn", người đọc sẽ được chứng kiến một màn kịch ngụy biện đầy tính hài hước của một anh thanh niên trẻ tuổi, để rồi từ đó tự rút ra cho mình những bài học thấm thía về văn hóa ứng xử nơi công cộng.

Mạch truyện dẫn dắt người đọc lướt nhanh qua bối cảnh không gian chật chội của chuyến xe, dừng lại ở hành động che mặt kỳ lạ của anh thanh niên và khép lại bằng lời giải thích đầy bất ngờ với bà cụ tốt bụng. Tiếng cười trào phúng bật lên khi người nghe nhận ra bản chất ích kỷ của anh ta: Thà chọn cách lấy tay che mặt để giả vờ như mình là người có lòng trắc ẩn, còn hơn là đứng dậy chịu mỏi chân để giúp đỡ người khác. Câu trả lời của anh ta chính là một đòn giáng mạnh vào thói đạo đức giả đang tồn tại trong cuộc sống hằng ngày.

Lối sống ngụy biện và hành động che mặt của anh thanh niên trong câu chuyện giống như một chiếc áo giáp làm bằng giấy kính, nhìn thì có vẻ bóng bẩy, lấp lánh nhưng sẽ lập tức rách nát và tan rã khi đối diện với ánh sáng của thực tế. Câu chuyện "Không nỡ nhìn" sẽ mãi là một bài học nằm lòng quý báu cho thế hệ học sinh chúng em trên con đường rèn luyện nhân cách. Tác phẩm nhắc nhở chúng em rằng tri thức và đạo đức phải luôn đi đôi với hành động cụ thể, hãy biết mở rộng lòng mình để quan sát, thấu hiểu và sưởi ấm thế giới xung quanh bằng những cử chỉ nhường nhịn, giúp đỡ chân thành nhất.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close