Viết bài văn kể lại một câu chuyện về Bác Hồ mà em nhớ nhất

- Em muốn kể lại câu chuyện nào về Bác Hồ? (Một câu chuyện em đã đọc trong sách, nghe thầy cô kể hoặc được biết qua lời kể của người thân,...) - Câu chuyện ấy xảy ra trong hoàn cảnh nào? (Bác gặp một em nhỏ, thăm các chiến sĩ, trò chuyện với thiếu nhi, quan tâm đến đồng bào,...) - Điều gì khiến em nhớ nhất về câu chuyện ấy? (Sự giản dị, gần gũi, tình yêu thương bao la và sự quan tâm chân thành của Bác dành cho mọi người,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại câu chuyện nào về Bác Hồ? (Một câu chuyện em đã đọc trong sách, nghe thầy cô kể hoặc được biết qua lời kể của người thân,...)

- Câu chuyện ấy xảy ra trong hoàn cảnh nào? (Bác gặp một em nhỏ, thăm các chiến sĩ, trò chuyện với thiếu nhi, quan tâm đến đồng bào,...)

- Điều gì khiến em nhớ nhất về câu chuyện ấy? (Sự giản dị, gần gũi, tình yêu thương bao la và sự quan tâm chân thành của Bác dành cho mọi người,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện

- Câu chuyện diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một buổi sáng, một ngày hè, trong khuôn viên Phủ Chủ tịch, tại một đơn vị bộ đội,...)

- Lúc ấy, Bác đang làm gì? (Làm việc, nghỉ ngơi, thăm hỏi mọi người, trò chuyện với các cháu thiếu nhi,...)

- Những ai có mặt trong câu chuyện? (Bác Hồ, các em nhỏ, chiến sĩ, cán bộ hoặc người dân,...)

- Không khí lúc đó như thế nào? (Ấm áp, vui vẻ, trang nghiêm nhưng gần gũi,...)

b. Diễn biến chính của câu chuyện

- Sự việc bắt đầu như thế nào? (Bác nhìn thấy một em nhỏ, nghe một câu chuyện hoặc chú ý đến một việc xảy ra xung quanh,...)

- Bác đã làm gì? (Ân cần hỏi han, nhẹ nhàng trò chuyện, động viên, nhắc nhở hoặc giúp đỡ,...)

- Người được Bác quan tâm đã phản ứng như thế nào? (Bất ngờ, xúc động, vui mừng và lễ phép trả lời Bác,...)

- Bác đã nói hoặc dạy mọi người điều gì? (Biết yêu thương, đoàn kết, chăm chỉ học tập, tiết kiệm, sống giản dị và quan tâm đến mọi người,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Ánh mắt trìu mến, nụ cười hiền hậu, lời nói giản dị hoặc một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tình yêu thương lớn lao,...)

- Câu chuyện diễn biến và kết thúc như thế nào? (Mọi người vui vẻ chia tay, người được Bác nhắc nhở ghi nhớ lời Bác dặn và cố gắng làm theo,...)

c. Ý nghĩa của câu chuyện

- Qua câu chuyện, em cảm nhận Bác Hồ là người như thế nào? (Giản dị, gần gũi, nhân hậu, luôn yêu thương và quan tâm đến mọi người,...)

- Điều gì ở Bác khiến em cảm phục nhất? (Tình yêu thương con người, sự quan tâm tinh tế và cách giáo dục nhẹ nhàng mà sâu sắc,...)

- Câu chuyện giúp em hiểu thêm điều gì về Bác? (Bác luôn dành tình cảm đặc biệt cho thiếu nhi và luôn mong mọi người sống tốt, chăm chỉ, đoàn kết,...)

- Em học được gì từ câu chuyện? (Biết yêu thương, kính trọng người khác, chăm chỉ học tập, sống giản dị và làm những việc tốt phù hợp với khả năng của mình,...)

III. Kết bài

- Câu chuyện về Bác Hồ để lại trong em cảm xúc gì? (Xúc động, kính yêu, biết ơn và khâm phục,...)

- Em muốn làm gì để thể hiện tình cảm với Bác? (Chăm ngoan, học tập tốt, biết yêu thương mọi người và cố gắng làm nhiều việc tốt,...)

- Em mong điều gì? (Mong những lời dạy của Bác luôn là nguồn động viên để em cố gắng trưởng thành và sống có ích hơn mỗi

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi khi nhắc đến Bác Hồ, em lại nhớ đến hình ảnh một vị lãnh tụ vô cùng giản dị và gần gũi. Trong những câu chuyện có thật về Bác, em nhớ nhất câu chuyện Chiếc rễ đa tròn. Câu chuyện tuy nhỏ nhưng cho em thấy Bác luôn quan tâm đến mọi người và yêu thiên nhiên bằng một tấm lòng thật đẹp.

Một buổi sáng, Bác Hồ đi dạo trong khu vườn của Phủ Chủ tịch. Nhìn thấy một chiếc rễ đa nhỏ nằm trên mặt đất, Bác liền bảo chú cần vụ đem chiếc rễ ấy trồng xuống đất. Bác hướng dẫn chú cuộn chiếc rễ thành một vòng tròn. Sau đó, Bác bảo lấy đất phủ lên nhưng để một phần rễ nhô lên. Chú cần vụ làm đúng theo lời Bác dặn. Từ chiếc rễ nhỏ, một cây đa mới dần dần mọc lên. Bác thường xuyên quan tâm đến cây đa ấy. Mỗi lần đi qua, Bác lại chú ý xem cây phát triển thế nào. Theo thời gian, chiếc rễ nhỏ ngày nào đã trở thành một cây đa xanh tốt. Bác còn cho làm một chiếc hàng rào nhỏ để bảo vệ cây. Cây đa ấy sau này trở thành một hình ảnh quen thuộc trong khu vườn của Bác. Câu chuyện khiến em cảm nhận được sự giản dị và tinh tế trong cách Bác quan sát cuộc sống. Qua một việc rất nhỏ, Bác đã dạy mọi người biết yêu quý và chăm sóc thiên nhiên. Em càng khâm phục Bác bởi sự quan tâm luôn bắt đầu từ những điều bình dị nhất.

Câu chuyện Chiếc rễ đa tròn để lại trong em một ấn tượng thật sâu sắc. Em hiểu rằng Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một người rất yêu thiên nhiên và luôn sống giản dị. Em sẽ cố gắng học theo Bác từ những việc nhỏ như chăm sóc cây xanh và biết quan tâm đến mọi người. Hình ảnh chiếc rễ đa năm nào sẽ luôn nhắc em về một bài học đẹp trong cách sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong những trang sách kể về cuộc đời Bác Hồ, em đặc biệt xúc động trước những câu chuyện Bác dành tình cảm cho thiếu nhi. Bác luôn xem các em nhỏ như những người con thân yêu và thường xuyên quan tâm đến việc học tập, vui chơi của các em. Một trong những câu chuyện em nhớ nhất là lần Bác đến thăm các cháu thiếu nhi. Qua câu chuyện ấy, em càng thêm kính yêu Bác.

Trong một lần đến thăm các cháu thiếu nhi, Bác ân cần hỏi han chuyện học tập và sinh hoạt của các em. Bác luôn dành cho các em những lời nói nhẹ nhàng và thân mật. Các em nhỏ quây quần bên Bác với niềm vui và sự kính yêu. Bác hỏi các em có ngoan không và có chăm chỉ học tập không. Các em lễ phép trả lời những câu hỏi của Bác. Bác căn dặn các em phải đoàn kết và biết giúp đỡ nhau. Bác cũng nhắc các em phải chăm chỉ học tập để trở thành những người có ích. Khi nói chuyện với các em, Bác luôn thể hiện sự gần gũi và trìu mến. Bác không chỉ quan tâm đến việc học mà còn chú ý đến đời sống của từng em. Những lời Bác dặn tuy giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương sâu sắc. Các em chăm chú lắng nghe và ghi nhớ lời Bác. Buổi gặp gỡ diễn ra trong không khí vui vẻ và ấm áp. Qua những câu chuyện như vậy, em hiểu rằng Bác luôn dành một tình cảm đặc biệt cho thế hệ thiếu nhi.

Câu chuyện giúp em cảm nhận rõ hơn tấm lòng yêu thương của Bác Hồ. Em rất kính phục sự gần gũi, ân cần của Bác đối với các em nhỏ. Em tự nhắc mình phải chăm ngoan, học tập tốt và biết yêu thương, giúp đỡ bạn bè. Em sẽ luôn ghi nhớ những lời Bác dạy để cố gắng trở thành một người có ích.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Ánh sáng của một con người đôi khi được nhìn thấy từ những việc làm rất nhỏ. Qua những câu chuyện có thật về Bác Hồ, em càng hiểu rằng Bác luôn sống giản dị, tiết kiệm và làm gương cho mọi người. Em nhớ nhất câu chuyện về việc Bác sử dụng những vật dụng rất tiết kiệm trong cuộc sống hằng ngày. Câu chuyện khiến em cảm phục và tự nhắc mình phải biết quý trọng những gì mình đang có.

Bác Hồ luôn có thói quen tiết kiệm trong sinh hoạt. Những vật dụng còn dùng được, Bác thường tận dụng chứ không lãng phí. Khi một chiếc bút chì đã dùng gần hết, Bác vẫn tiếp tục sử dụng phần còn lại. Những mẩu giấy nhỏ còn có thể viết được cũng được Bác giữ lại để dùng. Bác cho rằng tiết kiệm không phải là giữ lại những thứ vô ích mà là biết quý trọng công sức và của cải của nhân dân. Trong công việc, Bác cũng luôn nhắc mọi người phải tránh lãng phí. Bác sống rất giản dị từ cách ăn mặc đến sinh hoạt hằng ngày. Bữa ăn của Bác thường thanh đạm và không cầu kì. Những việc làm ấy khiến mọi người xung quanh càng kính phục Bác. Bác không chỉ nói về tiết kiệm mà chính mình luôn thực hiện trước. Cách sống của Bác đã trở thành tấm gương để cán bộ và nhân dân noi theo. Qua những việc tưởng như rất nhỏ, Bác đã dạy mọi người một bài học lớn về trách nhiệm. Em đặc biệt nhớ rằng tiết kiệm cũng là một cách thể hiện sự trân trọng đối với thành quả lao động.

Câu chuyện về lối sống tiết kiệm của Bác Hồ khiến em rất xúc động và kính phục. Em hiểu rằng học theo Bác không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao. Em có thể tiết kiệm giấy vở, giữ gìn đồ dùng học tập và không lãng phí thức ăn. Em sẽ cố gắng thực hiện những việc nhỏ ấy mỗi ngày để ghi nhớ tấm gương giản dị của Bác.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong một lần đọc cuốn sách viết về những câu chuyện đời thường của Bác Hồ, em đã dừng lại rất lâu ở câu chuyện Chiếc rễ đa tròn. Những dòng chữ mộc mạc đưa em về một buổi sáng yên bình trong khu vườn Phủ Chủ tịch, nơi Bác bắt gặp một chiếc rễ đa nhỏ bé. Qua câu chuyện ấy, em cảm nhận được một Bác Hồ thật gần gũi, tinh tế và luôn biết yêu thương, trân trọng sự sống quanh mình. Đây cũng là câu chuyện về Bác khiến em nhớ nhất.

Một buổi sáng, trong lúc đi dạo trong khu vườn của Phủ Chủ tịch, Bác Hồ nhìn thấy một chiếc rễ đa nhỏ nằm trên mặt đất. Bác dừng lại quan sát rồi bảo chú cần vụ đem chiếc rễ ấy trồng xuống đất. Chú cần vụ nghe lời Bác và chuẩn bị trồng chiếc rễ. Bác còn hướng dẫn chú cuộn chiếc rễ thành một vòng tròn rồi tìm cách giữ cho nó nằm sát mặt đất. Sau đó, chú lấy đất phủ lên phần rễ theo lời Bác dặn. Công việc hoàn thành, một vòng rễ nhỏ nằm ngay ngắn dưới bóng cây. Bác nhìn lại một lần nữa rồi mới tiếp tục công việc của mình. Từ chiếc rễ tưởng như bỏ đi, một cây đa mới dần dần mọc lên. Bác thường xuyên quan tâm đến cây đa ấy. Khi đi qua khu vườn, Bác lại để ý xem cây phát triển ra sao. Người còn cho làm một hàng rào nhỏ để bảo vệ cây. Theo thời gian, cây đa ngày càng xanh tốt, cành lá vươn rộng trong khu vườn. Hình ảnh chiếc rễ nhỏ ngày nào đã trở thành một kỉ niệm đẹp gắn với Bác Hồ.

Sau khi đọc câu chuyện, em hiểu rằng Bác không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một người có tâm hồn rất gần gũi với thiên nhiên. Bác biết trân trọng một chiếc rễ nhỏ và tìm cách giúp nó tiếp tục sống. Điều đó khiến em cảm nhận được sự tinh tế và tình yêu sự sống trong con người Bác. Em cũng hiểu rằng những việc làm tưởng như rất nhỏ bé vẫn có thể chứa đựng một ý nghĩa lớn lao. Từ câu chuyện ấy, em tự nhắc mình phải biết yêu quý cây cối, bảo vệ môi trường và trân trọng mọi sự sống xung quanh.

Mỗi khi nhìn một mầm cây nhỏ vươn lên giữa màu xanh của đất trời, em lại nhớ đến hình ảnh Bác Hồ bên chiếc rễ đa tròn. Em càng kính yêu Bác bởi từ một việc làm giản dị, Người đã gửi gắm một bài học thật đẹp về tình yêu thiên nhiên và sự trân trọng sự sống. Em sẽ cố gắng chăm sóc cây xanh, giữ gìn môi trường và biết nâng niu những điều bình dị quanh mình. Hình ảnh chiếc rễ đa năm nào sẽ mãi là một dấu ấn đẹp trong lòng em.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong một tiết học về Bác Hồ, cô giáo đã kể cho cả lớp nghe câu chuyện Chiếc rễ đa tròn. Giọng kể nhẹ nhàng của cô khiến em tưởng tượng ra một buổi sáng trong trẻo, khi Bác thong thả đi giữa khu vườn xanh mát và bắt gặp một chiếc rễ nhỏ nằm trên mặt đất. Từ một việc làm tưởng như rất bình thường, Bác đã để lại một bài học sâu sắc về tình yêu thiên nhiên. Đó là câu chuyện em nhớ nhất sau buổi học hôm ấy.

Một buổi sáng, trong lúc đi dạo trong khu vườn của Phủ Chủ tịch, Bác Hồ nhìn thấy một chiếc rễ đa nhỏ nằm trên mặt đất. Bác dừng lại quan sát rồi bảo chú cần vụ đem chiếc rễ ấy trồng xuống đất. Chú cần vụ nghe lời Bác và chuẩn bị trồng chiếc rễ. Bác còn hướng dẫn chú cuộn chiếc rễ thành một vòng tròn rồi tìm cách giữ cho nó nằm sát mặt đất. Sau đó, chú lấy đất phủ lên phần rễ theo lời Bác dặn. Công việc hoàn thành, một vòng rễ nhỏ nằm ngay ngắn dưới bóng cây. Bác nhìn lại một lần nữa rồi mới tiếp tục công việc của mình. Từ chiếc rễ tưởng như bỏ đi, một cây đa mới dần dần mọc lên. Bác thường xuyên quan tâm đến cây đa ấy. Khi đi qua khu vườn, Bác lại để ý xem cây phát triển ra sao. Người còn cho làm một hàng rào nhỏ để bảo vệ cây. Theo thời gian, cây đa ngày càng xanh tốt, cành lá vươn rộng trong khu vườn. Hình ảnh chiếc rễ nhỏ ngày nào đã trở thành một kỉ niệm đẹp gắn với Bác Hồ.

Cô giáo kể rằng câu chuyện tuy đơn giản nhưng chứa đựng một bài học rất sâu sắc. Bác Hồ luôn yêu thiên nhiên và biết trân trọng từng mầm sống. Bác không chỉ nói về việc bảo vệ cây xanh mà còn tự mình làm những việc cụ thể. Điều khiến em khâm phục là Bác luôn bắt đầu từ những hành động rất nhỏ. Từ chiếc rễ đa, em hiểu rằng mỗi người đều có thể góp phần làm cho cuộc sống xanh đẹp hơn. Em tự nhắc mình phải biết chăm sóc cây cối, không bẻ cành, hái hoa và giữ gìn môi trường xung quanh.

Trong tâm trí em, khu vườn xanh mát của Phủ Chủ tịch dường như vẫn còn in bóng dáng Bác bên chiếc rễ đa nhỏ bé. Sự giản dị, tinh tế và tình yêu thiên nhiên của Bác khiến em cảm thấy vô cùng kính phục. Em tự nhủ sẽ bắt đầu học theo Bác từ những việc gần gũi nhất, biết yêu cây cỏ và giữ gìn môi trường sống. Mong rằng màu xanh của những hàng cây sẽ luôn nhắc em nhớ về tấm lòng đẹp đẽ của Người.

Bài tham khảo Mẫu 3

Qua một chương trình truyền hình giới thiệu về cuộc đời và những vật dụng gắn bó với Bác Hồ, em đã biết đến câu chuyện về đôi dép cao su của Người. Hình ảnh đôi dép giản dị, đã theo Bác qua bao chặng đường khiến em vô cùng chú ý. Em tự hỏi vì sao một vị lãnh tụ vĩ đại lại luôn giữ bên mình một đôi dép đơn sơ đến vậy. Càng tìm hiểu, em càng cảm phục lối sống giản dị và tiết kiệm của Bác.

Đôi dép cao su của Bác được làm từ những chiếc lốp ô tô cũ đã qua sử dụng. Đôi dép tuy đơn sơ nhưng đã cùng Bác đi qua rất nhiều nơi. Bác sử dụng đôi dép trong cuộc sống hằng ngày một cách tự nhiên và giản dị. Khi đôi dép bị mòn hoặc hỏng, Bác không vội thay đôi mới. Những người phục vụ thấy đôi dép đã cũ nên muốn sửa chữa hoặc thay cho Bác một đôi khác. Tuy nhiên, Bác vẫn muốn tận dụng đôi dép còn dùng được. Mỗi khi dép bị tuột quai hoặc mòn đế, người ta lại sửa chữa cẩn thận. Đôi dép cứ thế tiếp tục đồng hành cùng Bác. Bác không quan tâm đến những vật dụng sang trọng mà luôn coi trọng sự tiện lợi và tiết kiệm. Người thường nhắc mọi người phải biết quý trọng của cải của nhân dân. Bác không chỉ nói mà còn tự mình thực hiện điều đó trong cuộc sống. Chính đôi dép cao su đã trở thành hình ảnh tiêu biểu cho lối sống giản dị của Bác. Qua câu chuyện, em càng hiểu rằng sự tiết kiệm của Bác xuất phát từ tình yêu thương và trách nhiệm đối với nhân dân.

Xem xong chương trình, em suy nghĩ rất nhiều về cách sống của Bác. Một đôi dép cũ tưởng như rất bình thường lại chứa đựng một bài học lớn về sự giản dị và tiết kiệm. Bác luôn trân trọng những thứ do lao động mà có và không muốn lãng phí bất cứ điều gì còn có thể sử dụng. Em hiểu rằng tiết kiệm không phải là sống thiếu thốn mà là biết sử dụng hợp lí những gì mình đang có. Từ đó, em tự nhắc mình phải giữ gìn sách vở, đồ dùng học tập và không lãng phí thức ăn.

Đôi dép cao su giản dị ấy đã giúp em hiểu rằng vẻ đẹp của một con người không nằm ở những thứ sang trọng bên ngoài mà được thể hiện qua cách họ sống và nghĩ cho người khác. Em càng kính yêu Bác bởi Người luôn sống tiết kiệm, giản dị và nêu gương bằng chính hành động của mình. Từ nay, em sẽ biết trân trọng hơn từng món đồ, từng hạt cơm và công sức của những người lao động. Em tin rằng những việc nhỏ ấy sẽ giúp em từng bước học theo lối sống đẹp của Bác.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong một cuốn sách dành cho thiếu nhi mà em được bố mua tặng, em đã đọc được một câu chuyện rất cảm động về Bác Hồ và các em nhỏ. Đó là câu chuyện Bác tặng một em bé quả táo trong một lần gặp gỡ. Em đã đọc đi đọc lại câu chuyện vì bị cuốn hút bởi hình ảnh Bác gần gũi, hiền hậu và luôn dành tình cảm đặc biệt cho thiếu nhi. Từ một món quà nhỏ, em cảm nhận được tình yêu thương lớn lao của Bác.

Một lần, Bác Hồ có dịp gặp các cháu thiếu nhi. Khi nhìn thấy các em, Bác vui vẻ hỏi han và trò chuyện rất thân mật. Các em nhỏ quây quần bên Bác với gương mặt rạng rỡ niềm vui. Bác mang theo một quả táo và chú ý đến một em nhỏ đứng gần đó. Bác gọi em lại rồi trao quả táo cho em. Em nhỏ vô cùng bất ngờ trước món quà của Bác. Em đón lấy quả táo bằng hai tay và vui sướng cảm ơn Người. Các bạn xung quanh cũng vui mừng nhìn theo. Với em nhỏ, quả táo ấy chắc hẳn là một món quà vô cùng đặc biệt. Bởi đó không chỉ là một trái cây bình thường mà còn là món quà từ chính Bác Hồ. Bác luôn dành cho thiếu nhi những tình cảm chân thành và trìu mến. Người thường hỏi han việc học tập và căn dặn các em phải chăm ngoan. Bác mong các em biết đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ nhau. Cuộc gặp gỡ diễn ra trong không khí gần gũi và ấm áp. Câu chuyện về quả táo nhỏ đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong những câu chuyện kể về Bác.

Đọc câu chuyện, em hiểu rằng điều quý giá nhất không nằm ở món quà mà nằm trong tình cảm của người trao tặng. Một quả táo rất bình thường nhưng qua bàn tay Bác lại trở nên vô cùng ý nghĩa. Bác luôn quan tâm đến trẻ em bằng những hành động giản dị và chân thành. Em cảm nhận được tình yêu thương bao la mà Bác dành cho thế hệ tương lai của đất nước. Từ đó, em hiểu rằng mình cũng cần biết quan tâm đến những người xung quanh bằng những việc nhỏ như chia sẻ đồ dùng, giúp đỡ bạn bè và biết nói lời yêu thương đúng lúc.

Hình ảnh em nhỏ vui mừng đón nhận món quà từ Bác khiến lòng em cảm thấy thật ấm áp. Em hiểu rằng tình yêu thương chân thành đôi khi không cần những điều lớn lao mà chỉ cần một ánh mắt trìu mến, một lời hỏi han hay một món quà nhỏ. Em càng kính yêu Bác và tự nhắc mình phải biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh. Em mong những lời Bác dạy sẽ luôn soi sáng con đường em đi và giúp em trở thành một người sống tử tế hơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi tối cả gia đình quây quần bên nhau, ông đã kể cho em nghe những câu chuyện về cuộc đời Bác Hồ. Trong rất nhiều câu chuyện ông kể, em nhớ nhất câu chuyện về lối sống tiết kiệm của Bác. Qua giọng kể trầm ấm của ông, em hình dung ra một Bác Hồ luôn sống giản dị, không bao giờ lãng phí những gì thuộc về nhân dân. Câu chuyện ấy đã để lại trong em một bài học sâu sắc.

Theo lời ông kể, trong cuộc sống hằng ngày, Bác Hồ luôn sử dụng mọi thứ rất tiết kiệm. Những mẩu giấy còn có thể viết được, Bác thường giữ lại để dùng. Những chiếc bút chì ngắn vẫn được Bác sử dụng cho đến khi không thể viết tiếp. Bác cũng không bao giờ để thức ăn thừa một cách lãng phí. Mỗi bữa cơm của Bác thường rất giản dị và vừa đủ. Bác luôn nhắc những người xung quanh phải biết quý trọng của cải. Người hiểu rằng mỗi hạt gạo đều chứa đựng biết bao công sức của người lao động. Vì vậy, Bác không muốn bất cứ thứ gì có thể sử dụng được lại bị bỏ đi. Bác cũng thường nhắc mọi người phải thực hành tiết kiệm trong công việc và cuộc sống. Điều đáng quý là Bác luôn tự mình thực hiện trước những điều mình căn dặn. Cuộc sống của Bác không có sự xa hoa hay lãng phí. Từng việc làm nhỏ của Bác đều thể hiện sự trân trọng đối với nhân dân. Qua lời kể của ông, em càng hiểu rằng sự giản dị của Bác bắt nguồn từ một tấm lòng luôn nghĩ cho người khác.

Nghe xong câu chuyện, em thấy những thói quen tưởng như bình thường của Bác lại chứa đựng những bài học rất lớn. Bác tiết kiệm vì biết quý trọng thành quả lao động và luôn nghĩ đến những người còn khó khăn. Em đặc biệt khâm phục việc Bác không chỉ khuyên mọi người mà luôn làm gương bằng chính hành động của mình. Từ câu chuyện, em hiểu rằng tiết kiệm có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ trong cuộc sống. Em cần biết giữ gìn sách vở, đồ dùng học tập, sử dụng điện nước hợp lí và không bỏ thừa thức ăn. Những điều nhỏ bé ấy nếu được thực hiện thường xuyên sẽ giúp em hình thành một thói quen tốt.

Buổi tối hôm ấy đã qua nhưng lời ông kể về Bác vẫn còn đọng lại trong tâm trí em. Em càng hiểu rằng sự giản dị và tiết kiệm không chỉ là một thói quen mà còn thể hiện lòng trân trọng đối với thành quả lao động và tình yêu thương dành cho mọi người. Em sẽ cố gắng thực hành tiết kiệm từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày. Mỗi khi làm được một việc tốt, em lại thấy mình như đang tiến gần hơn đến bài học đẹp mà Bác đã để lại.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong một lần đọc cuốn sách Những câu chuyện về Bác Hồ với thiếu nhi, em đã biết đến câu chuyện Bác Hồ dành phần quà của mình cho các em nhỏ. Những trang sách đưa em đến với hình ảnh một vị lãnh tụ tuy bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho trẻ em. Em ấn tượng nhất với cách Bác quan tâm đến các em bằng những hành động rất giản dị. Chính sự gần gũi và tình yêu thương ấy khiến câu chuyện sống mãi trong tâm trí em.

Một lần, Bác Hồ có dịp gặp các cháu thiếu nhi. Nhìn thấy các em nhỏ quây quần, Bác vui vẻ hỏi han từng em về việc học tập và cuộc sống. Các em đứng quanh Bác, gương mặt ai cũng rạng rỡ niềm vui. Bác ân cần trò chuyện, nhắc các em phải chăm ngoan, đoàn kết và biết giúp đỡ nhau. Khi có quà được gửi tặng, Bác không giữ cho riêng mình mà nghĩ ngay đến các cháu nhỏ. Bác chia phần quà cho các em bằng tất cả sự trìu mến. Những bàn tay nhỏ bé lần lượt đón nhận món quà từ Bác. Có em vui đến mức cứ ngắm mãi món quà trong tay. Bác nhìn các em bằng ánh mắt hiền từ và nở nụ cười ấm áp. Người còn căn dặn các em phải cố gắng học tập để sau này trở thành những người có ích. Các em chăm chú lắng nghe từng lời Bác dặn. Không khí buổi gặp gỡ trở nên gần gũi như một gia đình lớn. Sau đó, Bác vui vẻ chào các em rồi trở lại với công việc của mình. Dù cuộc gặp chỉ diễn ra trong thời gian ngắn nhưng tình cảm của Bác đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng các em.

Qua những trang sách, em cảm nhận được Bác Hồ là một người luôn dành tình yêu thương chân thành cho thiếu nhi. Bác không chỉ quan tâm đến niềm vui của các em mà còn luôn nghĩ đến tương lai của đất nước. Những lời căn dặn giản dị của Bác chứa đựng biết bao hi vọng dành cho thế hệ trẻ. Em hiểu rằng tình yêu thương không nhất thiết phải được thể hiện bằng những điều lớn lao. Một lời hỏi han, một món quà nhỏ hay một ánh mắt trìu mến cũng đủ khiến người khác cảm thấy ấm áp. Em tự nhắc mình phải biết quan tâm đến bạn bè, kính trọng người lớn và cố gắng học tập thật tốt.

Mỗi khi nhớ đến hình ảnh Bác ân cần bên các cháu thiếu nhi, trong lòng em lại dâng lên một niềm kính yêu khó tả. Bác đã đi xa nhưng tình thương dành cho thiếu nhi vẫn như một ngọn lửa ấm áp được truyền lại qua những câu chuyện. Em sẽ cố gắng sống ngoan ngoãn, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người. Em tin rằng đó cũng là cách nhỏ bé để em thể hiện lòng kính yêu đối với Bác.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong một buổi sinh hoạt lớp, cô giáo đã kể cho chúng em nghe câu chuyện Bác Hồ với các chiến sĩ. Qua lời kể truyền cảm của cô, em như được nhìn thấy một Bác Hồ giản dị, gần gũi giữa những người lính đang ngày đêm làm nhiệm vụ. Điều khiến em xúc động nhất là dù là vị lãnh tụ đứng đầu đất nước, Bác vẫn luôn quan tâm đến cuộc sống của từng người. Câu chuyện ấy đã giúp em hiểu thêm về tấm lòng của Bác đối với những người đang bảo vệ Tổ quốc.

Một lần đến thăm một đơn vị bộ đội, Bác Hồ bước vào doanh trại với nụ cười hiền hậu. Các chiến sĩ vui mừng đón Bác và đứng ngay ngắn chào Người. Bác không giữ vẻ nghiêm trang xa cách mà thân mật hỏi thăm tình hình của đơn vị. Người hỏi các chiến sĩ ăn uống có đủ không, nơi ở có sạch sẽ không và việc luyện tập có gặp khó khăn gì không. Các chiến sĩ lần lượt trả lời những câu hỏi của Bác. Bác chăm chú lắng nghe từng lời và thỉnh thoảng lại động viên mọi người. Người nhắc các chiến sĩ phải đoàn kết, giữ gìn sức khỏe và hoàn thành tốt nhiệm vụ. Bác còn đi xem nơi ăn ở của bộ đội. Thấy những điều chưa thuận tiện, Bác nhẹ nhàng góp ý để mọi người khắc phục. Những lời nói giản dị nhưng chân thành của Bác khiến các chiến sĩ vô cùng xúc động. Họ cảm nhận được rằng Bác không chỉ quan tâm đến nhiệm vụ mà còn quan tâm đến cuộc sống hằng ngày của mình. Trước khi ra về, Bác ân cần bắt tay, động viên từng người. Bóng Bác dần khuất sau hàng cây nhưng không khí trong doanh trại vẫn tràn đầy niềm vui và quyết tâm.

Từ lời cô kể, em hiểu rằng Bác Hồ luôn dành tình cảm sâu sắc cho những người đang ngày đêm bảo vệ đất nước. Bác quan tâm đến từng bữa ăn, giấc ngủ và sức khỏe của các chiến sĩ. Điều khiến em cảm phục nhất chính là sự giản dị và chân thành trong cách Bác đối xử với mọi người. Bác không cần những lời nói lớn lao mà chỉ bằng những câu hỏi gần gũi cũng có thể đem đến cho mọi người sự ấm áp. Em hiểu rằng một người lãnh đạo tốt không chỉ biết giao nhiệm vụ mà còn phải biết lắng nghe và quan tâm đến những người xung quanh.

Buổi sinh hoạt hôm ấy đã kết thúc từ lâu nhưng hình ảnh Bác giữa những người lính vẫn còn hiện lên rất rõ trong tâm trí em. Em càng kính yêu Bác bởi Người luôn sống gần gũi, chân thành và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Em sẽ cố gắng học tập tốt, sống trách nhiệm và biết quan tâm đến mọi người. Những điều giản dị Bác để lại sẽ luôn là bài học quý giá đối với em.

Bài tham khảo Mẫu 8

Qua một chương trình phát thanh dành cho thiếu nhi mà em tình cờ được nghe cùng bà, em đã biết đến câu chuyện Bác Hồ với những chiếc áo ấm. Giọng đọc truyền cảm trên radio khiến em đặc biệt chú ý đến từng chi tiết trong câu chuyện. Em xúc động trước hình ảnh Bác luôn nghĩ đến những người còn gặp khó khăn trong cuộc sống. Từ câu chuyện ấy, em càng hiểu hơn về tấm lòng yêu thương bao la của Bác.

Vào một mùa đông lạnh giá, Bác Hồ biết rằng nhiều người dân và các chiến sĩ còn thiếu quần áo ấm. Thời tiết rét buốt khiến cuộc sống của họ gặp nhiều khó khăn. Biết được điều đó, Bác rất quan tâm và tìm cách giúp đỡ. Bác nhắc mọi người phải chú ý đến sức khỏe của những người đang làm nhiệm vụ và những gia đình còn thiếu thốn. Người luôn nghĩ đến việc làm sao để mọi người có đủ áo mặc trong những ngày giá rét. Những người xung quanh kể lại rằng Bác thường quan tâm rất kĩ đến những điều tưởng như nhỏ bé trong cuộc sống. Bác không chỉ nghĩ đến những công việc lớn lao của đất nước mà còn lo cho từng người dân. Trong những ngày lạnh, Người thường nhắc mọi người giữ gìn sức khỏe và giúp đỡ những người khó khăn. Tình cảm ấy khiến ai nghe cũng cảm thấy ấm lòng. Em hình dung giữa những ngày gió lạnh, tấm lòng của Bác giống như một ngọn lửa âm thầm sưởi ấm mọi người. Bác luôn mong nhân dân có cuộc sống tốt đẹp hơn. Chính sự quan tâm chân thành ấy khiến mọi người càng kính yêu Bác. Qua câu chuyện, em cảm nhận rõ hơn một tấm lòng luôn hướng về nhân dân.

Điều khiến em xúc động nhất là Bác luôn quan tâm đến những điều rất cụ thể trong cuộc sống. Với Bác, một chiếc áo ấm không chỉ là một vật dụng mà còn là sự chăm lo dành cho một con người đang gặp khó khăn. Em hiểu rằng tình yêu thương chân thành được thể hiện qua những hành động thiết thực. Bác đã dạy em phải biết quan tâm đến người khác, nhất là những người đang cần sự giúp đỡ. Từ đó, em tự nhắc mình biết chia sẻ quần áo, sách vở và những đồ dùng còn tốt cho những bạn có hoàn cảnh khó khăn.

Ngoài trời có thể có những ngày gió lạnh, nhưng những câu chuyện về tấm lòng của Bác vẫn luôn đem đến cho em cảm giác ấm áp. Em càng kính trọng Bác bởi Người luôn dành tình thương cho nhân dân bằng những việc làm giản dị và chân thành. Em sẽ cố gắng sống biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ mọi người trong khả năng của mình. Em mong những điều tốt đẹp ấy sẽ trở thành một phần trong cách sống của em.

Bài tham khảo Mẫu 9

Một lần về quê thăm ông bà, em được ông lấy một cuốn sách cũ trên giá xuống và kể cho em nghe câu chuyện Bác Hồ với các cháu thiếu nhi. Những trang sách đã cũ nhưng lời kể của ông vẫn đầy sức sống. Em chăm chú lắng nghe hình ảnh Bác vui vẻ trò chuyện với các em nhỏ và dành cho các em những lời căn dặn ân cần. Từ buổi tối hôm ấy, em càng cảm nhận rõ hơn tình yêu thương đặc biệt mà Bác dành cho thiếu nhi.

Trong một lần gặp các cháu nhỏ, Bác Hồ rất vui vẻ và thân mật. Bác hỏi các em học hành thế nào và có ngoan không. Các em nhỏ lần lượt trả lời Bác bằng những giọng nói trong trẻo. Bác lắng nghe rồi mỉm cười hiền hậu. Người căn dặn các em phải đoàn kết, chăm chỉ học tập và biết nghe lời cha mẹ, thầy cô. Có một em nhỏ còn rụt rè đứng phía sau các bạn. Nhìn thấy em, Bác nhẹ nhàng gọi lại gần. Em bé ban đầu còn ngại ngùng nhưng sau đó mạnh dạn bước đến bên Bác. Bác hỏi chuyện khiến em dần cảm thấy thoải mái. Ánh mắt hiền từ và nụ cười của Bác khiến em bé không còn sợ hãi. Các bạn xung quanh cũng vui vẻ nhìn hai người trò chuyện. Bác luôn dành cho trẻ em sự gần gũi như một người ông dành cho những đứa cháu nhỏ. Trước khi chia tay, Bác còn nhắc các em cố gắng học tập để trở thành người có ích. Các em vui vẻ chào Bác và lưu luyến nhìn theo Người.

Nghe ông kể, em thấy hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi và thân thương. Bác luôn biết cách khiến trẻ em cảm thấy tự tin và được yêu thương. Em khâm phục sự tinh tế của Bác vì Người không chỉ hỏi han mà còn chú ý đến cả những em nhỏ rụt rè nhất. Qua đó, em hiểu rằng quan tâm đến người khác là phải biết lắng nghe và để ý đến cảm xúc của họ. Em cũng tự nhắc mình phải biết gần gũi, giúp đỡ những bạn còn nhút nhát trong lớp.

Đêm ấy, tiếng kể chuyện của ông đã đưa em đến một khoảng trời đầy yêu thương, nơi hình ảnh Bác Hồ hiện lên thật hiền từ và gần gũi. Em càng kính yêu Bác bởi Người luôn dành những tình cảm chân thành nhất cho trẻ em. Em sẽ cố gắng học tập, sống hòa đồng và biết quan tâm đến những người xung quanh. Hình ảnh Bác bên các cháu nhỏ sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp trong những câu chuyện em từng được nghe.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong một lần đọc báo thiếu nhi, em đã bắt gặp bài viết kể về Bác Hồ và những bông hoa trong khu vườn Phủ Chủ tịch. Em vốn rất thích những câu chuyện có hình ảnh thiên nhiên nên lập tức đọc thật chậm từng dòng. Qua bài viết, em biết rằng Bác luôn yêu quý cây cối và thường dành thời gian quan sát, chăm sóc khu vườn. Hình ảnh Bác giản dị giữa màu xanh của cây lá đã để lại trong em một ấn tượng thật đẹp.

Mỗi ngày, sau những giờ làm việc, Bác Hồ thường dành một khoảng thời gian đi dạo trong khu vườn. Bác quan sát từng hàng cây, luống hoa và chú ý đến sự thay đổi của cảnh vật. Có lần, Bác nhìn thấy những bông hoa đang nở rực rỡ dưới ánh nắng. Người dừng lại ngắm những cánh hoa mềm mại đang rung rinh trong gió. Bác hỏi những người chăm sóc vườn về tình hình của cây cối. Khi thấy một cây còn yếu, Bác nhắc mọi người chú ý chăm sóc. Khi thấy hoa nở đẹp, Bác vui vẻ khen ngợi. Bác thường căn dặn mọi người phải giữ cho khu vườn luôn sạch sẽ. Người cũng rất thích nhìn những hàng cây xanh mát và những bông hoa đủ màu sắc. Đối với Bác, thiên nhiên không chỉ làm đẹp nơi ở mà còn đem đến niềm vui và sự thư thái. Bác luôn trân trọng từng mầm cây, từng bông hoa nhỏ. Những việc làm giản dị ấy thể hiện tình yêu thiên nhiên sâu sắc của Người. Nhờ sự chăm sóc cẩn thận, khu vườn ngày càng xanh tươi và đầy sức sống. Hình ảnh Bác thong thả bước giữa những hàng cây đã trở thành một hình ảnh rất đẹp trong lòng em.

Đọc bài báo, em nhận ra rằng tình yêu thiên nhiên của Bác được thể hiện từ những điều rất nhỏ. Bác không chỉ yêu những cảnh đẹp lớn lao mà còn biết trân trọng một bông hoa, một hàng cây hay một mầm sống bé nhỏ. Em đặc biệt khâm phục sự giản dị và tinh tế ấy. Qua Bác, em hiểu rằng bảo vệ thiên nhiên không phải là điều gì xa vời mà bắt đầu từ việc không vứt rác, chăm sóc cây xanh và giữ gìn cảnh vật quanh mình. Em tự nhủ sẽ cố gắng biến những điều mình học được thành những việc làm cụ thể mỗi ngày.

Giữa sắc xanh của cây lá và những tia nắng trong veo, em luôn hình dung dáng Bác Hồ đang thong thả bước đi trong khu vườn nhỏ. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà cao quý của Người. Em sẽ cố gắng sống giản dị, yêu thiên nhiên và biết trân trọng những điều tốt đẹp quanh mình. Những câu chuyện em từng đọc về Bác sẽ luôn là những bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc, giúp em hoàn thiện bản thân từng ngày.

Bài tham khảo Mẫu 11

Trong một tiết học Tiếng Việt, cô giáo đã kể cho chúng em nghe câu chuyện về Bác Hồ và những em bé trong đêm Trung thu. Giọng kể của cô khi lúc nhẹ nhàng, khi đầy xúc động khiến cả lớp im lặng lắng nghe. Em đặc biệt ấn tượng trước tình cảm Bác dành cho thiếu nhi, bởi dù bận rất nhiều công việc, Người vẫn luôn nhớ đến niềm vui của các em nhỏ. Sau tiết học hôm ấy, hình ảnh Bác giữa ánh trăng Trung thu cứ ở lại mãi trong tâm trí em.

Vào một đêm Trung thu, khi mọi người đang vui vẻ đón Tết của thiếu nhi, Bác Hồ vẫn luôn nghĩ đến các cháu nhỏ. Bác biết rằng có rất nhiều em đang háo hức chờ đợi một đêm hội thật vui. Người quan tâm đến việc tổ chức những hoạt động để các em có một mùa Trung thu ấm áp. Bác mong thiếu nhi ở khắp nơi đều được vui chơi và đón Tết trong không khí đoàn kết. Trong đêm hội, tiếng trống vang lên rộn rã, những chiếc đèn lung linh tỏa sáng. Các em nhỏ vui vẻ chạy nhảy, cười nói dưới ánh trăng. Bác Hồ cũng gửi tình cảm và lời chúc đến các em. Người mong các cháu luôn chăm ngoan, học giỏi và đoàn kết với nhau. Những lời dặn dò tuy giản dị nhưng chứa đựng niềm tin yêu rất lớn. Bác luôn coi thiếu nhi là những mầm non của đất nước. Người mong các em được lớn lên trong tình yêu thương và trở thành những người có ích. Không khí đêm Trung thu vì thế càng trở nên ấm áp và ý nghĩa. Qua câu chuyện cô kể, em cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc mà Bác luôn dành cho thế hệ trẻ.

Ánh trăng Trung thu trong câu chuyện khiến em nghĩ đến tấm lòng rộng lớn của Bác. Bác không chỉ quan tâm đến những công việc lớn lao mà còn nhớ đến niềm vui rất nhỏ của trẻ em. Em hiểu rằng tình yêu thương chân thành luôn khiến con người xích lại gần nhau hơn. Bác đã dạy thiếu nhi phải chăm ngoan, đoàn kết và cố gắng học tập. Em cũng tự nhắc mình phải biết trân trọng những niềm vui mình đang có và biết chia sẻ với những bạn còn khó khăn.

Mỗi khi ánh trăng rằm soi sáng sân trường, em lại nhớ đến những lời cô giáo kể về Bác Hồ. Hình ảnh Người luôn hướng tình yêu thương về thiếu nhi khiến em cảm thấy vừa kính yêu vừa xúc động. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, sống đoàn kết và biết quan tâm đến bạn bè. Em mong rằng ánh trăng trong những đêm Trung thu sẽ luôn nhắc thế hệ trẻ nhớ đến tình thương bao la của Bác.

Bài tham khảo Mẫu 12

Một lần đọc một cuốn sách viết về cuộc đời Bác Hồ, em đã biết đến câu chuyện Bác quan tâm đến một em bé bị ốm. Em đọc rất chậm vì bị cuốn hút bởi những chi tiết giản dị nhưng đầy tình cảm. Hình ảnh Bác dù bận rộn vẫn dành thời gian hỏi han một em nhỏ khiến em vô cùng xúc động. Qua câu chuyện ấy, em càng hiểu vì sao Bác luôn được mọi người kính yêu.

Trong một lần gặp gỡ, Bác Hồ được biết có một em nhỏ đang bị ốm. Nghe tin ấy, Bác tỏ ra rất quan tâm và hỏi thăm tình hình của em. Bác muốn biết em đã được chăm sóc như thế nào và sức khỏe hiện giờ ra sao. Người nhắc những người xung quanh phải chú ý chăm sóc em thật chu đáo. Bác còn căn dặn phải giữ cho em được nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ. Những lời hỏi han của Bác khiến mọi người cảm thấy vô cùng ấm áp. Ai cũng hiểu rằng Bác thực sự quan tâm đến sức khỏe của em nhỏ. Bác không xem đó là một việc quá nhỏ bé để bỏ qua. Trái lại, Người luôn chú ý đến từng hoàn cảnh cụ thể của mọi người. Em bé được chăm sóc cẩn thận hơn và dần khỏe lại. Khi biết tin em đã tốt hơn, Bác rất vui. Sự quan tâm của Bác khiến những người xung quanh càng thêm kính trọng Người. Một việc làm giản dị nhưng đã thể hiện tình yêu thương rất lớn. Qua câu chuyện, em cảm nhận được một Bác Hồ luôn đặt tình cảm dành cho con người vào từng việc làm nhỏ nhất.

Đọc đến đây, em bất giác nghĩ đến những lần mình bị ốm và được mẹ chăm sóc. Em hiểu rằng khi một người quan tâm đến mình bằng cả tấm lòng, những lời hỏi han bình dị cũng trở nên vô cùng quý giá. Bác Hồ đã cho em thấy tình yêu thương không phân biệt người lớn hay trẻ nhỏ. Em càng khâm phục sự tinh tế của Bác vì Người luôn biết quan tâm đến những điều mà đôi khi người khác dễ bỏ qua. Từ đó, em tự nhắc mình phải biết hỏi han ông bà, cha mẹ và bạn bè khi họ gặp khó khăn.

Có những tình cảm không cần nói thành lời vẫn đủ sức sưởi ấm lòng người, và tình thương của Bác dành cho em nhỏ trong câu chuyện ấy là một tình cảm như thế. Em càng kính yêu Bác bởi Người luôn sống gần gũi, nhân hậu và biết sẻ chia. Em sẽ cố gắng học theo Bác bằng những việc nhỏ như biết quan tâm, giúp đỡ và yêu thương mọi người. Bài học về lòng nhân ái ấy sẽ luôn theo em trong những năm tháng học tập và trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 13

Qua lời kể của ông nội trong một buổi tối mất điện, em đã được nghe một câu chuyện rất đẹp về Bác Hồ. Dưới ánh đèn nhỏ, giọng ông chậm rãi đưa em trở về những năm tháng Bác còn sống và làm việc giữa nhân dân. Em nhớ nhất câu chuyện Bác chia sẻ những món quà được biếu cho mọi người. Càng nghe, em càng cảm phục một con người luôn sống giản dị và nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân.

Có lần, Bác Hồ được tặng một số món quà. Những món quà ấy tuy không quá lớn nhưng đều thể hiện tình cảm của mọi người dành cho Bác. Khi nhận được, Bác không giữ tất cả cho riêng mình. Người hỏi những người xung quanh xem món quà có thể chia sẻ cho ai. Bác nghĩ đến những cán bộ đang làm việc vất vả và những người còn gặp nhiều khó khăn. Có món quà được Bác chia cho mọi người cùng thưởng thức. Có thứ Bác lại nhắc đem dùng vào công việc chung. Bác luôn coi những món quà ấy là tình cảm của nhân dân chứ không phải tài sản riêng của mình. Vì thế, Người sử dụng chúng rất cẩn thận và tiết kiệm. Những người có mặt đều cảm động trước cách sống của Bác. Bác không bao giờ đặt mình cao hơn mọi người. Người luôn giữ lối sống giản dị, gần gũi và chân thành. Chính những việc nhỏ như vậy đã khiến mọi người càng kính phục Bác. Qua lời kể của ông, em hiểu rằng sự cao quý của một con người được thể hiện từ cách họ đối xử với những điều bình thường trong cuộc sống.

Nghe đến đây, em hiểu thêm một điều rất đẹp về Bác Hồ. Bác luôn coi trọng tình cảm của nhân dân và không muốn nhận về mình những điều tốt đẹp mà người khác có thể cần hơn. Em khâm phục nhất ở Bác sự giản dị và lòng nhân ái. Bác đã dạy em rằng khi biết chia sẻ, niềm vui sẽ được nhân lên và mọi người sẽ gần gũi nhau hơn. Em tự nhắc mình phải biết nhường nhịn, chia sẻ đồ dùng và giúp đỡ những người xung quanh bằng những việc vừa sức.

Đêm ấy, câu chuyện của ông đã khép lại nhưng những lời kể vẫn ngân lên trong lòng em. Em càng kính trọng Bác bởi Người luôn sống thanh cao mà vô cùng giản dị, luôn nghĩ cho người khác bằng một tấm lòng chân thành. Em mong mình sẽ học được ở Bác cách sống biết sẻ chia và không ích kỉ. Những bài học ấy sẽ giúp em biết sống đẹp hơn mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 14

Trong một lần xem chương trình tìm hiểu về các danh nhân Việt Nam, em đã được nghe kể về những ngày Bác Hồ sống và làm việc tại chiến khu. Những hình ảnh về núi rừng xanh thẳm, con đường quanh co và cuộc sống giản dị của Bác khiến em đặc biệt xúc động. Em ấn tượng nhất với việc Bác luôn giữ tinh thần lạc quan dù cuộc sống còn rất nhiều khó khăn. Hình ảnh ấy giúp em hiểu thêm về một Bác Hồ giản dị mà kiên cường.

Trong những năm tháng hoạt động cách mạng, Bác Hồ từng sống và làm việc trong điều kiện rất thiếu thốn. Nơi ở của Bác đơn sơ giữa núi rừng. Công việc hằng ngày của Người rất bận rộn và luôn có nhiều khó khăn phải đối mặt. Tuy vậy, Bác vẫn giữ vẻ bình tĩnh và tinh thần lạc quan. Người thường làm việc bên chiếc bàn nhỏ, xung quanh là núi rừng và những người đồng chí. Những bữa ăn của Bác cũng rất giản dị. Có khi chỉ là những món ăn dân dã do đồng bào chuẩn bị. Bác luôn vui vẻ dùng bữa cùng mọi người. Người thường hỏi thăm cuộc sống của đồng bào và những người đang làm việc bên mình. Dù điều kiện thiếu thốn, Bác vẫn động viên mọi người cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Sự lạc quan của Bác khiến những người xung quanh có thêm niềm tin. Ai cũng cảm nhận được ở Người một ý chí mạnh mẽ và một tinh thần luôn hướng về tương lai. Chính trong những hoàn cảnh khó khăn ấy, hình ảnh Bác càng trở nên cao đẹp. Bác đã truyền cho mọi người niềm tin rằng chỉ cần đoàn kết và kiên trì thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua.

Những hình ảnh trong chương trình khiến em vô cùng khâm phục Bác. Em hiểu rằng một con người vĩ đại không nhất thiết phải sống trong những điều kiện đầy đủ và thuận lợi. Điều quan trọng là phải có niềm tin, ý chí và biết hướng về những điều tốt đẹp. Bác Hồ đã cho em một bài học về sự kiên cường và tinh thần lạc quan. Mỗi khi gặp một bài toán khó hay một việc chưa làm tốt, em sẽ cố gắng bình tĩnh, tìm cách sửa sai thay vì dễ dàng bỏ cuộc.

Dòng thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng hình ảnh Bác giữa núi rừng vẫn khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại. Em kính phục Bác bởi trong hoàn cảnh nào Người cũng giữ được sự bình tĩnh, giản dị và niềm tin vào ngày mai. Em sẽ cố gắng rèn luyện ý chí, chăm chỉ học tập và biết vượt qua những khó khăn nhỏ trong cuộc sống. Tấm gương của Bác sẽ luôn là nguồn động viên để em mạnh mẽ bước về phía trước.

Bài tham khảo Mẫu 15

Một buổi sáng, khi tìm tài liệu cho bài học về Bác Hồ, em tình cờ đọc được một câu chuyện kể về Bác và một nhóm thiếu nhi. Những dòng chữ giản dị nhưng giàu tình cảm đã khiến em đọc mãi không muốn dừng lại. Em thích nhất hình ảnh Bác kiên nhẫn lắng nghe những điều các em nhỏ kể và nhẹ nhàng đưa ra lời khuyên. Qua câu chuyện được đọc ấy, em cảm nhận rõ sự gần gũi, ân cần của Bác với thế hệ trẻ.

Trong một lần gặp gỡ các cháu thiếu nhi, Bác Hồ vui vẻ trò chuyện cùng các em. Bác hỏi các em về việc học tập và những hoạt động ở trường. Các em lần lượt kể cho Bác nghe những điều mình biết. Bác chăm chú lắng nghe và thường mỉm cười động viên. Có một em nhỏ kể rằng mình còn học chưa tốt một môn học. Bác không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên em cần chăm chỉ hơn. Bác hỏi em đã cố gắng như thế nào và gặp khó khăn ở đâu. Em nhỏ mạnh dạn kể những điều mình còn chưa hiểu. Bác động viên em phải kiên trì, không nên vì một vài lần chưa đạt kết quả tốt mà nản lòng. Những lời nói của Bác tuy đơn giản nhưng khiến em nhỏ thêm tự tin. Các bạn xung quanh cũng chăm chú lắng nghe lời Bác dặn. Bác nhắc các em phải biết đoàn kết, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Trước khi chia tay, Bác căn dặn các cháu chăm ngoan, học tốt và luôn giữ tinh thần vui vẻ. Các em lễ phép chào Bác rồi lưu luyến nhìn theo Người.

Qua những dòng sách, em cảm nhận được sự ân cần và tinh tế của Bác Hồ. Bác không chỉ dạy các em phải học giỏi mà còn giúp các em hiểu rằng thất bại không phải là lí do để từ bỏ. Em rất khâm phục cách Bác động viên người khác bằng những lời nói nhẹ nhàng và chân thành. Từ đó, em hiểu rằng khi bạn bè gặp khó khăn, thay vì chê trách, chúng ta nên động viên và giúp bạn cùng tiến bộ. Em cũng tự nhắc mình phải kiên trì hơn trong học tập và không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp bài khó.

Khép lại trang sách, em vẫn còn nghĩ mãi về nụ cười hiền hậu và những lời dặn dò của Bác. Một lời động viên đúng lúc có thể đem đến cho một người thêm niềm tin để cố gắng, và Bác đã trao niềm tin ấy cho các em nhỏ bằng tất cả sự yêu thương. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, sống hòa đồng và biết khích lệ những người xung quanh. Hình ảnh Bác Hồ gần gũi giữa các em nhỏ sẽ luôn là một hình ảnh đẹp trong tâm trí em.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close