Viết bài văn kể lại một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng- Em muốn kể lại việc tốt nào mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng?(cố gắng đạt điểm tốt trong học tập, giúp đỡ bố mẹ việc nhà, chăm sóc người thân khi ốm,...) - Việc làm ấy xảy ra vào thời gian nào? Trong hoàn cảnh như thế nào? - Vì sao em nhớ mãi việc làm ấy? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài: - Em muốn kể lại việc tốt nào mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng?(cố gắng đạt điểm tốt trong học tập, giúp đỡ bố mẹ việc nhà, chăm sóc người thân khi ốm,...) - Việc làm ấy xảy ra vào thời gian nào? Trong hoàn cảnh như thế nào? - Vì sao em nhớ mãi việc làm ấy? II. Thân bài: a. Hoàn cảnh trước khi em thực hiện việc làm đó - Lúc ấy gia đình em hoặc bố mẹ đang gặp hoàn cảnh như thế nào? (Bố mẹ bận rộn với công việc, mẹ bị ốm, gia đình có việc cần giúp đỡ,...) - Em đã nhận ra điều gì khiến mình muốn làm việc đó? (Em thấy bố mẹ vất vả, thấy bố mẹ buồn,...) - Em đã chuẩn bị như thế nào trước khi thực hiện? b. Kể lại quá trình em thực hiện việc làm - Em đã làm việc gì cụ thể? - Trong khi thực hiện, em gặp khó khăn gì? - Em đã vượt qua khó khăn đó như thế nào?(Không bỏ cuộc, cố gắng từng chút, học hỏi thêm hoặc tự tìm cách giải quyết,...) - Trong lúc ấy, bố mẹ có phản ứng như thế nào? c. Kết quả và ý nghĩa của việc làm - Việc làm của em đã mang lại kết quả như thế nào? - Khoảnh khắc nào khiến em nhớ nhất? - Qua việc làm ấy, em hiểu thêm điều gì? III. Kết bài: - Sau kỉ niệm ấy, em có cảm xúc như thế nào? - Em rút ra bài học gì từ việc làm của mình? - Em sẽ làm gì để bố mẹ luôn vui lòng trong cuộc sống hằng ngày? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong tuổi thơ của em có nhiều việc làm nhỏ bé nhưng lại đem đến niềm vui lớn cho gia đình. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em cố gắng học tập để đạt được điểm tốt và khiến bố mẹ rất vui lòng. Đó là một kỉ niệm giản dị nhưng đã giúp em hiểu hơn về tình yêu thương của bố mẹ. Trước đó, em từng học chưa thật tốt môn Toán nên bố mẹ khá lo lắng. Nhìn thấy bố mẹ luôn quan tâm và động viên, em quyết tâm cố gắng hơn trong học tập. Mỗi ngày, em đều dành thời gian ôn lại những bài đã học và làm thêm các bài tập khó. Khi gặp phần nào chưa hiểu, em mạnh dạn hỏi cô giáo và nhờ bố mẹ hướng dẫn thêm. Có những lúc bài tập khó khiến em cảm thấy nản lòng nhưng em vẫn tự nhủ phải cố gắng đến cùng. Sau một thời gian chăm chỉ, em dần hiểu bài và làm toán nhanh hơn trước. Đến ngày nhận bài kiểm tra, em hồi hộp khi nhìn thấy điểm số cao hơn hẳn những lần trước. Em vui mừng chạy thật nhanh về nhà để khoe với bố mẹ thành tích của mình. Nhìn nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tự hào của bố mẹ, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng những cố gắng của mình đã mang đến niềm vui lớn cho những người luôn yêu thương em. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng sự cố gắng của bản thân không chỉ mang lại niềm vui cho mình mà còn là món quà ý nghĩa dành tặng bố mẹ. Em sẽ luôn chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn và cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Em mong rằng mình sẽ luôn làm được những việc tốt để bố mẹ cảm thấy vui lòng và tự hào về em. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhận lỗi và cố gắng thay đổi. Một việc làm khiến em nhớ mãi là lần em dũng cảm nhận lỗi với bố mẹ và sửa chữa khuyết điểm của mình. Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu hơn về trách nhiệm của bản thân. Ngày ấy, vì mải chơi nên em quên làm bài tập về nhà khiến bố mẹ buồn lòng. Khi mẹ hỏi về bài tập, em cảm thấy rất lo lắng và không dám nhìn vào mắt mẹ. Nhìn vẻ mặt buồn và lo lắng của bố mẹ, em càng cảm thấy ân hận vì việc làm của mình. Sau một lúc suy nghĩ, em lấy hết can đảm để nói thật rằng mình đã mải chơi nên quên làm bài. Em chủ động xin lỗi bố mẹ và hứa sẽ không để việc ấy lặp lại. Bố mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên em phải biết sắp xếp thời gian hợp lí hơn. Từ hôm đó, em tự lập một thời gian biểu cho việc học, vui chơi và nghỉ ngơi. Mỗi ngày, em đều cố gắng hoàn thành bài tập trước khi dành thời gian chơi với bạn bè. Khi gặp bài khó, em chủ động hỏi thầy cô hoặc bố mẹ để hiểu bài thay vì bỏ qua. Sau một thời gian, em tiến bộ hơn trong học tập và không còn quên bài tập như trước. Thấy sự thay đổi của em, bố mẹ vui vẻ khen rằng em đã biết nhận lỗi và trưởng thành hơn. Kỉ niệm ấy trở thành một bài học đáng nhớ trong cuộc sống của em. Em hiểu rằng làm bố mẹ vui không chỉ bằng những thành tích lớn lao mà còn bằng sự ngoan ngoãn, biết nhận lỗi và cố gắng sửa sai. Em sẽ luôn rèn luyện bản thân để trở thành một người có trách nhiệm và là niềm tự hào của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 1 “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Câu ca dao quen thuộc ấy luôn nhắc nhở em về công lao to lớn của bố mẹ. Bố mẹ không chỉ chăm sóc, yêu thương mà còn luôn âm thầm hi sinh để em có được những điều tốt đẹp nhất. Vì vậy, mỗi khi làm được một việc khiến bố mẹ vui lòng, em đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Trong những kỉ niệm của tuổi thơ, em nhớ nhất là lần em cố gắng học tập để đạt được thành tích tốt và dành tặng bố mẹ một niềm vui bất ngờ. Năm ấy, khi mới bước vào lớp Bốn, em còn khá yếu môn Toán. Mỗi lần nhìn những bài toán khó, em thường cảm thấy lo lắng và đôi khi muốn bỏ cuộc. Thấy em chưa tự tin, bố mẹ luôn nhẹ nhàng động viên, giúp em tìm ra cách học phù hợp. Nhìn đôi mắt đầy hi vọng của bố mẹ và nhớ đến những ngày bố mẹ vất vả làm việc để chăm lo cho em, em tự nhủ phải cố gắng hơn nữa. Em bắt đầu lập thời gian biểu học tập, dành nhiều thời gian ôn bài, làm thêm những bài tập khó và mạnh dạn hỏi cô giáo những điều mình chưa hiểu. Những ngày đầu, việc học tập chăm chỉ không hề dễ dàng với em. Có những buổi tối, sau khi hoàn thành bài tập trên lớp, em vẫn ngồi bên bàn học để luyện thêm những dạng toán mới. Đôi lúc em thấy mệt và muốn nghỉ ngơi, nhưng nghĩ đến nụ cười của bố mẹ, em lại tiếp tục cố gắng. Mỗi khi em làm được một bài toán khó, bố mẹ đều vui vẻ động viên: “Chỉ cần con cố gắng, con sẽ tiến bộ từng ngày.” Những lời nói giản dị ấy đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực. Sau một thời gian kiên trì, em đã đạt điểm cao trong bài kiểm tra cuối kì và nhận được giấy khen học sinh tiến bộ. Ngày cầm tờ giấy khen trên tay trở về nhà, em hồi hộp đưa cho bố mẹ xem. Ánh mắt bố mẹ ánh lên niềm vui và tự hào. Mẹ ôm em vào lòng, còn bố mỉm cười nói rằng thành quả lớn nhất không nằm ở điểm số mà ở sự cố gắng của em. Khoảnh khắc ấy khiến em vô cùng xúc động. Em hiểu rằng niềm vui của bố mẹ không phải là những điều quá xa vời mà đôi khi chỉ đơn giản là nhìn thấy con mình trưởng thành hơn mỗi ngày. Từ đó, em càng có thêm động lực để cố gắng trong học tập và cuộc sống. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc bố mẹ vui mừng khi nhìn thấy giấy khen của em, lòng em vẫn tràn đầy cảm xúc. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu sâu sắc hơn tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của bố mẹ. Em sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, học tập thật tốt, biết quan tâm và chia sẻ với bố mẹ bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày để bố mẹ luôn cảm thấy vui lòng và tự hào về em. Bài tham khảo Mẫu 2 “Nhà là nơi để trở về, là nơi có những người luôn yêu thương ta vô điều kiện.” Mỗi khi nghĩ về gia đình, em lại nhớ đến hình ảnh bố mẹ ngày ngày vất vả chăm lo cho em. Những việc bố mẹ làm thường rất âm thầm, nhưng từng hành động nhỏ ấy đều chứa đựng tình yêu thương lớn lao. Chính vì vậy, em luôn muốn làm những điều tốt đẹp để bố mẹ cảm thấy vui vẻ. Một trong những kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em tự tay chuẩn bị bữa cơm nhỏ giúp mẹ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần, khi đi học về, em thấy mẹ đang ngồi nghỉ bên ghế với vẻ mặt khá mệt mỏi. Bình thường, sau giờ làm việc, mẹ thường nhanh chóng chuẩn bị cơm tối cho cả gia đình, nhưng hôm đó mẹ dường như không còn nhiều sức lực. Nhìn đôi bàn tay mẹ vẫn còn vương mùi công việc và dáng vẻ mệt nhọc của mẹ, em cảm thấy thương mẹ vô cùng. Em nghĩ rằng mình đã lớn hơn và có thể giúp mẹ một phần công việc trong gia đình. Vì vậy, em quyết định tự chuẩn bị bữa cơm tối để dành cho mẹ một bất ngờ nhỏ. Ban đầu, em gặp khá nhiều khó khăn vì chưa quen với việc nấu nướng. Em loay hoay nhặt rau, vo gạo, chuẩn bị thức ăn và phải nhiều lần kiểm tra lại vì sợ làm chưa đúng. Có lúc em làm rơi một ít thức ăn ra bàn, có lúc món ăn chưa được đẹp như mong muốn, nhưng em không bỏ cuộc. Em nhớ lời mẹ từng nói rằng: “Chỉ cần con cố gắng bằng cả tấm lòng thì mọi việc đều trở nên ý nghĩa.” Nghĩ đến câu nói ấy, em lại tiếp tục hoàn thành công việc. Khi nghe tiếng cửa mở, em hồi hộp chờ mẹ bước vào và nhìn thấy căn bếp nhỏ đã được chuẩn bị gọn gàng. Nhìn thấy bữa cơm do chính tay em chuẩn bị, mẹ vô cùng bất ngờ. Mẹ không chú ý đến việc món ăn có hoàn hảo hay không mà chỉ mỉm cười thật hiền, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay mẹ vui lắm vì con đã biết quan tâm đến mẹ rồi.” Nghe lời mẹ nói, em cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Bữa cơm hôm ấy tuy giản dị, món ăn có thể chưa thật ngon, nhưng lại trở thành bữa cơm đặc biệt nhất bởi trong đó có tình yêu thương và sự cố gắng của em dành cho mẹ. Sau lần ấy, em thường xuyên giúp bố mẹ những công việc nhỏ trong nhà hơn. Thời gian có thể trôi qua, nhưng kỉ niệm về bữa cơm nhỏ năm ấy vẫn luôn ở lại trong tâm trí em như một món quà ấm áp. Em nhận ra rằng để bố mẹ vui lòng, đôi khi không cần những điều lớn lao mà chỉ cần một hành động quan tâm đúng lúc. Tình yêu thương trong gia đình được tạo nên từ những việc làm giản dị mỗi ngày. Em sẽ luôn cố gắng trở thành một người con ngoan, biết chia sẻ, giúp đỡ bố mẹ và mang đến cho gia đình thật nhiều niềm vui. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những niềm vui trong gia đình không đến từ những món quà đắt tiền mà bắt nguồn từ những việc làm giản dị, chứa đựng sự yêu thương chân thành. Đối với em, hạnh phúc nhất là khi nhìn thấy nụ cười vui vẻ của bố mẹ sau những việc làm nhỏ bé mà mình đã cố gắng thực hiện. Em vẫn nhớ mãi lần em tự tay chăm sóc khu vườn rau của gia đình trong những ngày bố mẹ bận rộn. Việc làm ấy tuy không lớn lao nhưng đã khiến bố mẹ rất vui lòng. Sau những ngày làm việc vất vả, bố mẹ em thường dành thời gian chăm sóc khu vườn nhỏ phía sau nhà. Ở đó có những luống rau xanh mướt, những cây cà chua đang ra quả và vài khóm hoa mẹ trồng để làm đẹp cho ngôi nhà. Tuy nhiên, có một thời gian bố mẹ khá bận nên không có nhiều thời gian chăm sóc vườn. Nhìn những luống rau bắt đầu khô héo vì thiếu nước, em cảm thấy rất thương bố mẹ. Em nghĩ rằng mình có thể giúp bố mẹ bằng cách chăm sóc khu vườn thay bố mẹ trong những lúc rảnh rỗi. Từ hôm đó, sau khi hoàn thành bài tập, em thường ra vườn tưới nước, nhổ cỏ và bắt những chiếc lá bị sâu ăn. Ban đầu, công việc này khiến em gặp khá nhiều khó khăn. Đôi tay em còn vụng về, có lần tưới nước quá mạnh khiến đất bị trôi đi, có lần em nhổ nhầm một cây rau nhỏ mới mọc. Nhưng nhờ bố mẹ hướng dẫn, em dần biết cách chăm sóc từng loại cây. Mỗi sáng nhìn những chiếc lá xanh non vươn lên dưới ánh nắng, em cảm thấy vô cùng vui vẻ. Em còn tưởng tượng như những cây rau đang cảm ơn vì đã được em chăm sóc mỗi ngày. Một thời gian sau, khu vườn nhỏ của gia đình trở nên xanh tốt hơn. Khi trở về nhà sau một ngày làm việc, bố mẹ rất bất ngờ khi nhìn thấy những luống rau tươi tốt, sạch sẽ. Mẹ mỉm cười nói rằng mẹ rất vui vì em đã biết quan sát và chia sẻ công việc cùng gia đình. Bố xoa đầu em rồi khen em đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nghe những lời động viên ấy, em cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui. Em nhận ra rằng việc mình làm tuy nhỏ nhưng đã giúp bố mẹ bớt vất vả và cảm thấy hạnh phúc hơn. Kỉ niệm chăm sóc vườn rau đã giúp em hiểu thêm ý nghĩa của sự quan tâm và chia sẻ trong gia đình. Em nhận ra rằng mỗi thành viên đều có thể góp phần làm cho mái ấm trở nên vui vẻ hơn bằng những hành động phù hợp với khả năng của mình. Em sẽ luôn cố gắng giúp đỡ bố mẹ nhiều hơn, chăm ngoan và rèn luyện những thói quen tốt để trở thành niềm vui, niềm tự hào của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 4 Có người từng nói rằng: “Niềm vui lớn nhất của cha mẹ chính là nhìn thấy con cái biết yêu thương và trưởng thành từng ngày.” Quả thật, đối với bố mẹ, không món quà nào quý giá hơn sự ngoan ngoãn, biết quan tâm của con. Em cũng từng có một kỉ niệm khiến bố mẹ rất vui lòng, đó là lần em tự mình chăm sóc em nhỏ khi mẹ bận công việc và không thể ở bên em ấy. Đó là một ngày cuối tuần, mẹ có việc đột xuất phải ra ngoài trong vài giờ. Trước khi đi, mẹ dặn em ở nhà trông em nhỏ giúp mẹ. Bình thường, mọi việc chăm sóc em đều do mẹ đảm nhận nên lúc đầu em hơi lo lắng. Nhìn em bé đang ngủ ngon trong nôi, em tự nhủ rằng mình phải cố gắng để mẹ yên tâm. Em chuẩn bị sẵn khăn, nước uống và một vài món đồ chơi mà em nhỏ yêu thích. Dù còn vụng về nhưng em muốn chứng minh rằng mình đã lớn hơn và có thể giúp đỡ gia đình. Khi mẹ đi vắng, em nhỏ bất ngờ tỉnh dậy và bắt đầu khóc. Ban đầu, em khá bối rối vì không biết phải làm thế nào. Em nhẹ nhàng bế em, hát những bài hát quen thuộc mà mẹ thường hát và lấy đồ chơi cho em chơi. Một lúc sau, em nhỏ dần nín khóc rồi mỉm cười với em. Nhìn nụ cười đáng yêu ấy, em cảm thấy vui vô cùng. Em tiếp tục chơi cùng em, dọn dẹp góc nhỏ và chờ mẹ trở về. Dù công việc không quá lớn nhưng em nhận ra chăm sóc một em bé cần rất nhiều sự kiên nhẫn và yêu thương. Khi trở về nhà, mẹ rất bất ngờ khi thấy mọi việc đều được em sắp xếp gọn gàng. Mẹ ôm em vào lòng và nói: “Hôm nay con đã giúp mẹ rất nhiều, mẹ vui vì con đã biết quan tâm đến gia đình.” Nghe lời mẹ, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp. Bố cũng mỉm cười khen em đã trưởng thành hơn. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra rằng chỉ cần cố gắng một chút, em cũng có thể trở thành người giúp đỡ bố mẹ trong những lúc cần thiết. Từ sau kỉ niệm ấy, em luôn cố gắng làm nhiều việc nhỏ để san sẻ cùng bố mẹ. Em hiểu rằng sự trưởng thành không chỉ thể hiện qua tuổi tác mà còn qua cách ta biết yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Em sẽ luôn chăm ngoan, học tập tốt và cố gắng trở thành niềm vui, niềm tự hào của bố mẹ mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 5 “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào.” Mỗi khi nghe câu hát ấy, em lại nghĩ đến đôi bàn tay dịu dàng và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ luôn dành cho em những điều tốt đẹp nhất từ những việc nhỏ bé hằng ngày. Vì vậy, em luôn mong có một ngày được tự mình làm điều gì đó để mẹ cảm thấy vui và hạnh phúc. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em dành số tiền tiết kiệm của mình để mua một món quà nhỏ tặng mẹ nhân ngày sinh nhật. Trước ngày sinh nhật mẹ, em nhận thấy mẹ thường rất bận rộn. Mỗi ngày, sau khi đi làm về, mẹ lại tất bật chuẩn bị cơm tối, dọn dẹp nhà cửa rồi mới có thời gian nghỉ ngơi. Có những hôm nhìn thấy mẹ mệt mỏi nhưng vẫn luôn nở nụ cười với cả gia đình, em cảm thấy thương mẹ vô cùng. Em nghĩ rằng mình chưa thể làm được những điều lớn lao, nhưng em có thể dành tặng mẹ một món quà nhỏ bằng chính sự cố gắng của mình. Từ đó, em bắt đầu tiết kiệm số tiền được cho mỗi ngày và cẩn thận cất vào một chiếc hộp nhỏ. Trong nhiều tuần, em kiên trì giữ gìn từng đồng tiền tiết kiệm. Có lúc nhìn thấy những món đồ chơi yêu thích, em cũng rất muốn mua, nhưng nghĩ đến niềm vui của mẹ, em lại cố gắng dành dụm. Khi đã đủ tiền, em bí mật chọn mua một chiếc khăn tay nhỏ có màu sắc mà mẹ yêu thích. Em còn tự làm một tấm thiệp với những dòng chữ ngắn gọn: “Con chúc mẹ luôn vui vẻ và mạnh khỏe. Con yêu mẹ rất nhiều.” Dù món quà không đắt tiền nhưng em đã đặt vào đó tất cả tình cảm của mình. Đến ngày sinh nhật mẹ, em hồi hộp đưa món quà nhỏ cho mẹ. Khi mở chiếc hộp ra, mẹ bất ngờ rồi mỉm cười thật dịu dàng. Mẹ ôm em vào lòng và nói rằng món quà này khiến mẹ cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì em đã biết nghĩ đến mẹ. Nhìn đôi mắt mẹ long lanh niềm vui, em cũng thấy trong lòng ấm áp. Em hiểu rằng điều khiến mẹ xúc động không phải là giá trị của món quà mà là sự quan tâm và tình yêu thương em gửi gắm trong đó. Sau kỉ niệm ấy, em càng hiểu hơn rằng bố mẹ luôn vui lòng khi nhìn thấy con cái biết yêu thương, chia sẻ và trưởng thành từng ngày. Một món quà nhỏ hay một hành động giản dị cũng có thể trở thành niềm hạnh phúc lớn lao nếu nó xuất phát từ tình cảm chân thành. Em sẽ luôn cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập và quan tâm đến bố mẹ nhiều hơn để đáp lại tình yêu thương mà bố mẹ đã dành cho em. Bài tham khảo Mẫu 6 Có những khoảnh khắc tuy chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn nhưng lại trở thành kỉ niệm đẹp theo ta suốt cuộc đời. Đối với em, đó là ngày em đứng trên sân khấu nhận phần thưởng trong cuộc thi kể chuyện của trường. Thành tích ấy không chỉ là niềm vui của riêng em mà còn là món quà đặc biệt khiến bố mẹ vô cùng tự hào. Từ nhỏ, em đã rất thích đọc truyện và nghe những câu chuyện ý nghĩa. Tuy nhiên, em lại khá nhút nhát, mỗi khi phải đứng trước nhiều người để nói chuyện, em thường cảm thấy hồi hộp và lo lắng. Khi cô giáo thông báo lớp tổ chức cuộc thi kể chuyện, em vừa muốn thử sức nhưng cũng vừa sợ mình không làm tốt. Nhìn thấy bố mẹ luôn động viên và tin tưởng, em quyết định đăng kí tham gia để vượt qua sự tự ti của bản thân. Mỗi tối, sau khi hoàn thành bài tập, em đều dành thời gian luyện kể chuyện trước gương. Những ngày chuẩn bị cho cuộc thi là khoảng thời gian em cố gắng rất nhiều. Em tập cách phát âm rõ ràng, điều chỉnh giọng kể và học cách thể hiện cảm xúc của nhân vật. Có những lúc em quên lời, kể chưa tự nhiên nên cảm thấy buồn và muốn bỏ cuộc. Thấy vậy, bố mẹ nhẹ nhàng động viên: “Chỉ cần con cố gắng hết sức thì dù kết quả thế nào, bố mẹ vẫn rất vui.” Những lời nói ấy đã tiếp thêm cho em sự tự tin. Nhờ chăm chỉ luyện tập, em dần mạnh dạn hơn và sẵn sàng bước lên sân khấu. Ngày cuộc thi diễn ra, em đứng trước rất nhiều thầy cô và bạn bè. Ban đầu, em hơi run nhưng rồi nhớ đến lời động viên của bố mẹ, em bình tĩnh kể câu chuyện bằng tất cả tình cảm của mình. Khi tên em được xướng lên trong danh sách đạt giải, em vô cùng vui sướng. Sau buổi lễ, nhìn thấy bố mẹ đứng chờ với nụ cười tự hào, em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bố mẹ nói rằng điều khiến họ vui nhất không chỉ là giải thưởng mà là việc em đã biết cố gắng vượt qua nỗi sợ của bản thân. Kỉ niệm về cuộc thi kể chuyện năm ấy luôn là một dấu mốc đáng nhớ trong hành trình trưởng thành của em. Qua việc làm và sự cố gắng của mình, em hiểu rằng niềm vui của bố mẹ đôi khi đến từ những thay đổi nhỏ nhưng tích cực của con cái. Em sẽ luôn nỗ lực học tập, rèn luyện sự tự tin và cố gắng trở thành một người con ngoan để bố mẹ luôn cảm thấy vui lòng và tự hào. Bài tham khảo Mẫu 7 “Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu thương không bao giờ kết thúc.” Mỗi khi nghĩ về gia đình, em luôn nhớ đến hình ảnh bố mẹ vất vả sớm hôm để chăm sóc cho tổ ấm nhỏ. Chính vì nhận được quá nhiều yêu thương, em luôn mong muốn có thể làm một việc gì đó để bố mẹ cảm thấy vui lòng. Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một ngày cuối tuần em đã cùng bố mẹ chăm sóc và dọn dẹp lại khu vườn nhỏ trước nhà. Khu vườn trước nhà em tuy không rộng nhưng luôn là nơi bố mẹ yêu thích nhất. Trong vườn có những chậu hoa mẹ trồng, vài gốc cây ăn quả do bố chăm sóc nhiều năm. Thế nhưng vì thời gian gần đây bố mẹ quá bận rộn nên khu vườn trở nên nhiều lá khô, cỏ dại mọc lên. Một buổi sáng, nhìn thấy bố vừa đi làm về đã tranh thủ cắt tỉa cây cối, còn mẹ thì lúi húi nhổ cỏ dưới ánh nắng, em cảm thấy thương bố mẹ vô cùng. Em quyết định sẽ dành cả ngày hôm đó để giúp bố mẹ làm cho khu vườn trở nên sạch đẹp hơn. Ban đầu, em nghĩ việc làm vườn khá đơn giản nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy không hề dễ dàng. Em cẩn thận nhặt từng chiếc lá khô, quét sạch lối đi, tưới nước cho những chậu hoa và phụ bố cắt những cành cây nhỏ. Có lúc đôi tay em mỏi nhừ, quần áo cũng lấm lem vì đất cát, nhưng nhìn khu vườn dần thay đổi, em lại thấy rất vui. Mẹ nhìn em rồi mỉm cười nói: “Hôm nay con đã lớn hơn rất nhiều rồi.” Câu nói ấy khiến em cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến. Khi công việc hoàn thành, khu vườn nhỏ trước nhà trở nên gọn gàng, những bông hoa như cũng rực rỡ hơn dưới ánh nắng. Bố nhìn thành quả và vui vẻ xoa đầu em. Bố nói rằng điều khiến bố mẹ hạnh phúc nhất không phải là khu vườn đẹp hơn mà là em đã biết quan sát, chia sẻ và giúp đỡ gia đình. Nhìn nụ cười của bố mẹ, em cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui. Em nhận ra rằng chỉ một hành động nhỏ cũng có thể mang đến sự ấm áp cho những người thân yêu. Từ ngày hôm ấy, em luôn cố gắng giúp bố mẹ nhiều hơn trong những công việc vừa sức của mình. Kỉ niệm về buổi làm vườn hôm đó đã dạy em hiểu rằng tình yêu thương không chỉ nằm trong lời nói mà còn được thể hiện qua những việc làm giản dị hằng ngày. Em sẽ luôn chăm ngoan, biết quan tâm và cố gắng trở thành niềm vui của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 8 “Bàn tay mẹ dịu dàng như dòng suối mát, nuôi lớn tâm hồn con qua từng ngày.” Mỗi khi nghĩ về mẹ, em luôn nhớ đến hình ảnh mẹ tất bật với bao công việc trong gia đình. Mẹ vừa đi làm, vừa chăm sóc nhà cửa, lúc nào cũng cố gắng dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Vì thương mẹ vất vả, em đã quyết định làm một việc nhỏ nhưng khiến mẹ vô cùng vui lòng, đó là tự giác giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa mỗi ngày. Trước đây, sau giờ học em thường chỉ tập trung vào việc học mà chưa thật sự để ý đến những công việc trong gia đình. Một hôm, khi đi học về sớm, em nhìn thấy mẹ vừa trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi nhưng vẫn phải quét nhà, giặt quần áo và sắp xếp đồ đạc. Khuôn mặt mẹ có vẻ mệt nhưng mẹ vẫn nhẹ nhàng hỏi em đã ăn gì chưa. Nhìn đôi bàn tay mẹ bận rộn và dáng vẻ vất vả ấy, em cảm thấy rất thương mẹ. Em tự nhủ mình đã lớn hơn và cần biết chia sẻ công việc với mẹ thay vì chỉ nhận sự chăm sóc. Từ hôm đó, em bắt đầu âm thầm giúp mẹ những việc vừa sức. Mỗi sáng, em tự gấp chăn màn, sắp xếp góc học tập gọn gàng. Sau khi học xong, em quét nhà, lau bàn ghế và phụ mẹ phơi quần áo. Những ngày đầu, mọi việc còn khá vụng về. Có lần em lau bàn chưa sạch, có lần gấp quần áo chưa ngay ngắn nên mẹ phải làm lại. Nhưng mẹ không trách mà chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn em. Nhờ sự kiên trì, em dần làm mọi việc tốt hơn. Mỗi khi thấy căn nhà sạch sẽ, mẹ lại mỉm cười vui vẻ và khen em đã biết quan tâm đến gia đình. Một buổi chiều, khi mẹ đi làm về, mẹ bất ngờ nhìn thấy căn nhà đã được em dọn dẹp gọn gàng. Trên bàn còn có một cốc nước em chuẩn bị sẵn cho mẹ. Mẹ nhìn em, ánh mắt đầy xúc động rồi ôm em vào lòng. Mẹ nói rằng món quà khiến mẹ vui nhất không phải là một thứ gì đắt tiền mà là việc em đã biết chia sẻ và yêu thương mẹ. Nghe những lời ấy, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp. Em nhận ra rằng chỉ một việc làm nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui lớn cho những người mình yêu thương. Kỉ niệm lần đầu tiên tự giác giúp mẹ việc nhà đã trở thành một dấu ấn đẹp trong tuổi thơ của em. Qua việc làm ấy, em hiểu thêm về sự vất vả và tình yêu thương mà bố mẹ dành cho mình mỗi ngày. Em sẽ luôn cố gắng duy trì thói quen giúp đỡ gia đình, chăm ngoan và sống có trách nhiệm hơn để bố mẹ luôn vui lòng. Bài tham khảo Mẫu 9 Có những niềm vui của bố mẹ không đến từ những món quà lớn lao mà bắt đầu từ sự cố gắng nhỏ bé của con cái mỗi ngày. Em vẫn nhớ ánh mắt vui mừng và nụ cười tự hào của bố mẹ khi nhìn thấy em từng bước tiến bộ trong học tập. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em quyết tâm thay đổi bản thân, chăm chỉ rèn luyện hơn để cải thiện kết quả học tập và mang đến cho bố mẹ một niềm vui thật đặc biệt. Đầu năm học lớp Bốn, kết quả môn Tiếng Việt của em chưa được tốt. Những bài viết của em còn mắc nhiều lỗi, điểm số vì thế cũng chưa cao. Mỗi lần nhìn thấy bài kiểm tra có nhiều dấu sửa của cô giáo, em cảm thấy buồn và đôi khi thiếu tự tin. Tuy nhiên, bố mẹ chưa bao giờ trách mắng mà luôn động viên em cố gắng. Bố nói: “Điều quan trọng không phải là con chưa giỏi, mà là con có cố gắng để tiến bộ hay không.” Lời động viên ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều và quyết tâm thay đổi để bố mẹ không phải lo lắng. Để cải thiện việc học, em lập cho mình một kế hoạch rõ ràng. Mỗi ngày, sau khi hoàn thành bài tập, em dành thêm thời gian đọc sách, luyện viết và xem lại những lỗi sai trong bài cũ. Em tập viết từng đoạn văn hay hơn, học thêm nhiều từ ngữ mới và mạnh dạn hỏi cô giáo khi chưa hiểu bài. Có những lúc em thấy việc luyện tập khá khó khăn, nhất là khi phải sửa từng lỗi nhỏ trong bài viết. Nhưng nghĩ đến sự mong đợi của bố mẹ, em lại cố gắng tiếp tục. Dần dần, em nhận thấy mình tiến bộ hơn từng ngày. Cuối học kì, em nhận lại bài kiểm tra với số điểm cao hơn rất nhiều so với trước đây. Khi trở về nhà, em vui vẻ khoe với bố mẹ. Bố mẹ nhìn bài kiểm tra, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui. Mẹ ôm em và nói rằng mẹ rất tự hào vì em đã biết cố gắng, không bỏ cuộc trước khó khăn. Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của bố mẹ, em cảm thấy mọi nỗ lực của mình đều thật xứng đáng. Em hiểu rằng món quà ý nghĩa nhất dành cho bố mẹ chính là sự trưởng thành và tiến bộ của bản thân. Từ câu chuyện ấy, em càng thấm thía hơn tình yêu thương và niềm mong mỏi của bố mẹ dành cho con cái. Em nhận ra rằng làm bố mẹ vui lòng không nhất thiết phải bằng những điều lớn lao, mà có thể bắt đầu từ sự cố gắng trong học tập và những thay đổi tích cực mỗi ngày. Em sẽ luôn chăm chỉ, rèn luyện bản thân để trở thành một người con ngoan, khiến bố mẹ luôn yên tâm và tự hào. Bài tham khảo Mẫu 10 “Ơn cha nặng lắm ai ơi, nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.” Những câu ca dao về tình cảm gia đình luôn khiến em cảm nhận được sự yêu thương và hi sinh vô bờ bến của những người thân yêu. Không chỉ bố mẹ chăm sóc em từng ngày mà em cũng muốn biết quan tâm, chia sẻ với những người trong gia đình. Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần em tự mình chăm sóc bà khi bà bị ốm, khiến bố mẹ cảm thấy rất vui và yên lòng. Hôm ấy, bà ngoại em không được khỏe nên phải nằm nghỉ ở nhà. Bình thường, mẹ là người thường xuyên chăm sóc bà, nhưng hôm đó mẹ có công việc quan trọng không thể nghỉ được. Nhìn vẻ mặt lo lắng của mẹ trước khi đi làm, em hiểu rằng mẹ rất thương bà nhưng chưa thể ở bên chăm sóc bà cả ngày. Em nghĩ mình đã lớn hơn và có thể giúp mẹ một phần công việc. Vì vậy, em quyết định ở nhà chăm sóc bà bằng những việc nhỏ trong khả năng của mình. Trong ngày hôm đó, em nhẹ nhàng lấy nước ấm cho bà uống, nhắc bà uống thuốc đúng giờ và thường xuyên hỏi xem bà có thấy dễ chịu hơn không. Em còn giúp bà lấy đồ dùng cần thiết và ngồi trò chuyện để bà vui hơn. Ban đầu, em hơi lo lắng vì sợ mình làm chưa tốt, nhưng nhìn thấy nụ cười của bà, em lại có thêm động lực. Bà xoa đầu em và nói: “Cháu của bà lớn thật rồi, biết quan tâm đến người khác rồi.” Lời khen của bà khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Buổi tối, khi mẹ trở về nhà, mẹ rất bất ngờ khi thấy bà đã khỏe hơn và mọi việc được em sắp xếp chu đáo. Mẹ ôm em vào lòng rồi nói rằng mẹ rất vui vì em đã biết yêu thương, chia sẻ và có trách nhiệm với gia đình. Nhìn ánh mắt tự hào của mẹ, em cảm thấy việc mình làm tuy nhỏ bé nhưng thật sự có ý nghĩa. Em hiểu rằng giúp đỡ những người thân yêu chính là cách thể hiện tình cảm chân thành nhất. Kỉ niệm chăm sóc bà ngày hôm ấy đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Em nhận ra rằng tình yêu thương trong gia đình luôn cần được vun đắp bằng những hành động cụ thể, dù chỉ là những việc nhỏ hằng ngày. Em sẽ luôn cố gắng quan tâm, giúp đỡ bố mẹ và những người thân yêu để gia đình luôn tràn ngập niềm vui và sự ấm áp. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong cuộc sống, có những việc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại khiến những người yêu thương ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bởi điều quan trọng không nằm ở việc làm ấy lớn lao đến đâu mà nằm ở sự cố gắng và tình cảm mà ta gửi gắm. Em vẫn nhớ mãi lần mình giữ lời hứa chăm chỉ rèn luyện thói quen tự học, khiến bố mẹ vui lòng và tin tưởng hơn vào em. Trước đây, em thường có thói quen vừa học bài vừa bị những trò chơi hấp dẫn xung quanh làm mất tập trung. Có những hôm vì mải chơi nên em chưa hoàn thành bài tập đúng giờ, khiến bố mẹ phải nhắc nhở nhiều lần. Nhìn vẻ lo lắng của bố mẹ, em cảm thấy rất ân hận. Em hiểu rằng bố mẹ không buồn vì điểm số mà chỉ mong em biết tự giác và có trách nhiệm hơn với việc học của mình. Vì vậy, em đã hứa với bố mẹ rằng em sẽ thay đổi và cố gắng xây dựng thói quen học tập tốt hơn. Để thực hiện lời hứa ấy, em bắt đầu sắp xếp lại thời gian mỗi ngày. Sau khi đi học về, em nghỉ ngơi một lúc rồi tự giác ngồi vào bàn học, hoàn thành bài tập trước khi làm những việc khác. Em còn chuẩn bị sách vở từ tối hôm trước để buổi sáng không vội vàng. Những ngày đầu, việc thay đổi thói quen không hề dễ dàng. Có lúc em rất muốn xem tivi hoặc chơi cùng các bạn, nhưng nhớ đến lời hứa với bố mẹ, em lại cố gắng hoàn thành công việc của mình. Dần dần, việc học tập tự giác trở thành một thói quen tốt của em. Một thời gian sau, bố mẹ nhận thấy sự thay đổi rõ rệt của em. Em không còn cần bố mẹ nhắc nhở nhiều, kết quả học tập cũng tiến bộ hơn. Một buổi tối, khi thấy em tự giác ngồi học, bố mỉm cười nói: “Bố mẹ rất vui vì con đã biết cố gắng và giữ lời hứa của mình.” Nghe câu nói ấy, em cảm thấy vô cùng vui sướng. Em hiểu rằng điều khiến bố mẹ hạnh phúc nhất không phải là thành tích nổi bật mà là nhìn thấy con biết sửa đổi và trưởng thành hơn từng ngày. Từ lần giữ lời hứa với bố mẹ ấy, em đã học được một bài học quý giá về sự trách nhiệm và lòng quyết tâm. Em nhận ra rằng mỗi thay đổi nhỏ trong bản thân cũng có thể mang đến niềm vui lớn cho gia đình. Em sẽ luôn cố gắng rèn luyện những thói quen tốt, chăm ngoan và trở thành người con khiến bố mẹ luôn cảm thấy an tâm, tự hào. Bài tham khảo Mẫu 12 “Ba sẽ là cánh chim đưa con đi thật xa, mẹ sẽ là cành hoa cho con cài lên ngực.” Những câu hát về tình cảm gia đình luôn khiến em cảm nhận được sự yêu thương vô bờ bến mà bố mẹ dành cho con cái. Trong cuộc sống hằng ngày, bố luôn âm thầm làm việc, chăm lo cho gia đình nhưng ít khi nói ra những vất vả của mình. Vì muốn dành cho bố một niềm vui bất ngờ, em đã tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ trong ngày sinh nhật bố. Đó là kỉ niệm khiến em nhớ mãi và cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sinh nhật bố năm ấy đến gần nhưng em không biết phải tặng bố món quà gì. Em nghĩ rằng mình chưa có nhiều tiền để mua những món quà đắt giá, nhưng em có thể tự làm một món quà chứa đựng tình cảm của mình. Hằng ngày, em nhìn thấy bố đi làm từ sáng sớm, tối về vẫn giúp mẹ những công việc trong nhà. Có những hôm bố mệt nhưng vẫn hỏi han việc học tập của em. Chính vì vậy, em muốn làm một điều gì đó để bố cảm nhận được sự quan tâm của em. Em quyết định sẽ tự làm một tấm thiệp và chuẩn bị một món quà nhỏ dành tặng bố. Những ngày trước sinh nhật bố, em âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Sau khi học xong, em lấy giấy màu, bút vẽ và cẩn thận làm một tấm thiệp nhỏ. Em vẽ hình cả gia đình đang vui vẻ bên nhau rồi viết những lời chúc giản dị gửi đến bố. Bên cạnh đó, em còn dành dụm số tiền nhỏ của mình để mua một chiếc móc khóa có hình chiếc xe, vì em biết bố rất thích những món đồ nhỏ gắn với công việc hằng ngày. Có lúc em làm thiệp chưa đẹp, phải sửa đi sửa lại nhiều lần, nhưng em vẫn cố gắng vì mong muốn nhìn thấy nụ cười của bố. Đến ngày sinh nhật, em hồi hộp đưa món quà cho bố sau bữa cơm tối. Khi mở tấm thiệp ra, bố đọc từng dòng chữ rồi mỉm cười thật hiền. Bố không nói nhiều mà chỉ nhẹ nhàng ôm em vào lòng. Bố bảo rằng món quà này rất đặc biệt vì nó chứa đựng tình cảm và sự trưởng thành của em. Mẹ đứng bên cạnh cũng vui vẻ nói rằng mẹ rất hạnh phúc khi thấy em biết quan tâm đến bố. Nhìn nụ cười của bố mẹ, em cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui và ấm áp. Kỉ niệm tự tay chuẩn bị món quà sinh nhật cho bố đã giúp em hiểu rằng tình yêu thương không cần thể hiện bằng những điều quá lớn lao. Đôi khi chỉ một hành động nhỏ, một lời chúc chân thành cũng có thể mang đến niềm vui cho những người thân yêu. Em sẽ luôn cố gắng học tập tốt, biết quan tâm và chia sẻ nhiều hơn với bố mẹ để mỗi ngày trong gia đình đều là những ngày thật hạnh phúc. Bài tham khảo Mẫu 13 “Lỗi lầm là bài học giúp con người trưởng thành hơn nếu biết nhận ra và sửa chữa.” Câu nói ấy đã giúp em hiểu rằng không ai có thể luôn hoàn hảo, điều quan trọng là biết nhìn nhận những điều chưa tốt của bản thân. Trong cuộc sống, có một việc làm khiến bố mẹ rất vui lòng mà em luôn ghi nhớ, đó là lần em dũng cảm nhận lỗi, thay đổi thói quen chưa tốt và trở thành một người có trách nhiệm hơn. Trước đây, vì còn ham chơi nên đôi khi em chưa thật sự chú ý đến việc học tập và những lời nhắc nhở của bố mẹ. Có một lần, vì mải xem một chương trình yêu thích, em quên chuẩn bị sách vở cho ngày hôm sau và chưa hoàn thành bài tập được giao. Khi biết chuyện, bố mẹ không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi vì sao em lại để xảy ra việc đó. Nhìn vẻ buồn của bố mẹ, em cảm thấy rất ân hận. Em nhận ra rằng bố mẹ không buồn vì một lần em mắc lỗi mà buồn vì em chưa biết sắp xếp thời gian và có trách nhiệm với việc của mình. Sau hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em tự lập cho mình một thời gian biểu cụ thể, trong đó có thời gian học tập, nghỉ ngơi và vui chơi hợp lí. Mỗi ngày, em cố gắng hoàn thành bài tập trước khi làm những việc khác. Ban đầu, việc từ bỏ thói quen cũ không hề dễ dàng. Có lúc nhìn thấy bạn bè đang chơi, em cũng muốn chạy ra tham gia, nhưng rồi em nhớ đến lời hứa với bố mẹ và tự nhắc mình phải cố gắng. Dần dần, em đã hình thành được thói quen tự giác hơn và không còn để bố mẹ phải nhắc nhở nhiều. Một thời gian sau, bố mẹ nhận thấy sự thay đổi tích cực của em. Em biết tự chuẩn bị sách vở, hoàn thành bài tập đúng giờ và chủ động giúp đỡ những công việc nhỏ trong gia đình. Một buổi tối, bố nhìn em đang ngồi học rồi mỉm cười nói: “Bố mẹ rất vui vì con đã biết nhận ra lỗi của mình và cố gắng sửa đổi.” Nghe câu nói ấy, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Em hiểu rằng điều khiến bố mẹ vui lòng không phải là con cái không bao giờ mắc lỗi mà là biết dũng cảm thay đổi để trở nên tốt hơn. Kỉ niệm ấy đã trở thành một bài học quý giá đối với em. Em nhận ra rằng sự trưởng thành không chỉ thể hiện qua tuổi tác mà còn qua cách chúng ta chịu trách nhiệm với hành động của mình. Em sẽ luôn cố gắng rèn luyện bản thân, sống có ý thức, biết yêu thương và chia sẻ để bố mẹ luôn cảm thấy yên tâm, vui vẻ về em. Bài tham khảo Mẫu 14 Có những buổi sáng bình yên bắt đầu từ tiếng gọi quen thuộc của mẹ, từ mùi thơm của thức ăn và từ sự quan tâm giản dị trong mỗi gia đình. Em luôn cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ qua từng bữa ăn, từng bộ quần áo sạch sẽ và những lời hỏi han hằng ngày. Vì vậy, em từng mong muốn tự mình làm một điều gì đó để đáp lại sự chăm sóc ấy. Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần em chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình và khiến bố mẹ vô cùng bất ngờ. Hôm ấy là một buổi sáng cuối tuần, em thức dậy sớm hơn mọi ngày. Khi bước ra khỏi phòng, em nhìn thấy mẹ đang chuẩn bị đồ ăn sáng như thường lệ. Mẹ vừa làm việc vừa nhắc em chuẩn bị sách vở cho tuần mới. Nhìn mẹ lúc nào cũng bận rộn, em chợt nghĩ rằng mẹ đã chăm sóc gia đình suốt bao lâu mà chưa từng than phiền. Em quyết định hôm đó sẽ tự tay chuẩn bị bữa sáng để bố mẹ có thêm thời gian nghỉ ngơi. Dù chưa từng làm việc này một mình nhưng em vẫn muốn thử sức. Em bắt đầu bằng việc chuẩn bị những món ăn đơn giản. Em lấy bánh mì, rửa trái cây, pha sữa và sắp xếp mọi thứ thật gọn gàng trên bàn. Ban đầu, em hơi lúng túng vì chưa quen, có lúc làm đổ một ít sữa ra bàn và phải lau dọn lại. Tuy nhiên, em không bỏ cuộc mà cẩn thận làm từng việc một. Em còn đặt thêm một cốc nước bên cạnh chỗ ngồi của bố mẹ và viết một mẩu giấy nhỏ: “Chúc bố mẹ một ngày vui vẻ.” Khi mọi thứ hoàn thành, em hồi hộp chờ cả nhà thức dậy. Khi nhìn thấy bữa sáng do em chuẩn bị, bố mẹ đều rất bất ngờ. Mẹ nhìn bàn ăn rồi mỉm cười thật hạnh phúc. Bố khen em đã biết quan tâm đến gia đình và nói rằng đây là một món quà vô cùng đáng quý. Mẹ nhẹ nhàng ôm em vào lòng, bảo rằng điều làm mẹ vui nhất không phải là bữa ăn ngon mà là việc em đã biết suy nghĩ và chia sẻ với bố mẹ. Nghe những lời ấy, em cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui. Em nhận ra rằng những việc làm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm chân thành luôn có ý nghĩa đặc biệt. Sau kỉ niệm ấy, em thường xuyên giúp bố mẹ những công việc phù hợp với khả năng của mình. Em hiểu rằng gia đình luôn trở nên ấm áp hơn khi mỗi người biết quan tâm và chia sẻ với nhau. Em sẽ luôn cố gắng trở thành một người con ngoan, biết yêu thương bố mẹ và mang đến cho gia đình thật nhiều niềm vui bằng những hành động giản dị mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 15 “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.” Những câu thơ quen thuộc ấy mỗi khi vang lên lại gợi cho em cảm giác ấm áp về những ngày Tết đoàn viên bên gia đình. Tết không chỉ là dịp để mọi người sum họp mà còn là khoảng thời gian để mỗi thành viên thể hiện tình yêu thương dành cho nhau. Trong những kỉ niệm đẹp của em, em nhớ nhất là lần em chủ động giúp bố mẹ chuẩn bị nhà cửa đón Tết, khiến bố mẹ rất vui lòng. Những ngày giáp Tết năm ấy, bố mẹ em bận rộn hơn rất nhiều. Bố vừa đi làm về đã phải sửa sang lại một số đồ dùng trong nhà, còn mẹ thì tất bật dọn dẹp, lau chùi và chuẩn bị những món ăn truyền thống. Nhìn đôi tay mẹ thoăn thoắt làm việc, nhìn dáng bố vội vàng khi trời đã tối, em cảm thấy thương bố mẹ vô cùng. Em nghĩ rằng mình đã lớn hơn và có thể san sẻ một phần công việc với bố mẹ thay vì chỉ chờ được chăm sóc. Vì vậy, em quyết định sẽ âm thầm giúp bố mẹ chuẩn bị nhà cửa thật sạch đẹp để đón năm mới. Sáng hôm sau, em bắt đầu dọn dẹp góc học tập, lau bàn ghế, sắp xếp lại những món đồ trong phòng khách và phụ mẹ gói những chiếc bánh nhỏ. Ban đầu, một số công việc khiến em khá lúng túng vì chưa quen. Có lúc em lau bàn chưa sạch, sắp xếp đồ đạc chưa thật hợp lí nên phải làm lại. Tuy nhiên, em không nản lòng mà cố gắng học hỏi từ bố mẹ. Khi làm việc, em còn vừa làm vừa trò chuyện khiến không khí trong nhà trở nên vui vẻ hơn. Nhìn căn nhà dần trở nên gọn gàng, sáng sủa, em cảm thấy vô cùng háo hức. Chiều cuối năm, khi mọi việc gần như hoàn thành, bố mẹ nhìn ngắm căn nhà sạch đẹp và đều nở nụ cười vui vẻ. Mẹ xoa đầu em rồi nói: “Năm nay con đã lớn hơn nhiều rồi, biết giúp đỡ bố mẹ khiến mẹ rất vui.” Bố cũng khen em là một người con biết quan tâm đến gia đình. Nghe những lời ấy, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp. Em hiểu rằng niềm vui của bố mẹ đôi khi đến từ những việc rất giản dị, chỉ cần con cái biết yêu thương và chia sẻ. Kỉ niệm cùng bố mẹ chuẩn bị đón Tết năm ấy luôn là một hình ảnh đẹp trong tâm trí em. Qua việc làm nhỏ bé đó, em hiểu thêm giá trị của tình cảm gia đình và sự sẻ chia giữa các thành viên. Em sẽ luôn cố gắng trở thành một người con ngoan, biết giúp đỡ bố mẹ trong những công việc hằng ngày để mái ấm gia đình luôn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
|






Danh sách bình luận