Viết bài văn tưởng tượng và xây dựng câu chuyện về thế giới các loài vật dựa theo bài thơ "Chú ếch con"1. Mở bài - Giới thiệu bối cảnh của câu chuyện trong thế giới các loài vật (thời gian, không gian). - Giới thiệu nhân vật chính (chú ếch con) và hoàn cảnh mở đầu câu chuyện. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu bối cảnh của câu chuyện trong thế giới các loài vật (thời gian, không gian). - Giới thiệu nhân vật chính (chú ếch con) và hoàn cảnh mở đầu câu chuyện. 2. Thân bài a. Miêu tả khung cảnh và các nhân vật - Miêu tả cảnh vật thiên nhiên nơi các loài vật sinh sống (ao hồ, cánh đồng, khu vườn,...). - Giới thiệu các nhân vật tham gia câu chuyện và đặc điểm nổi bật của từng nhân vật. - Kết hợp yếu tố miêu tả ngoại hình, âm thanh, màu sắc để làm nổi bật không gian và nhân vật. b. Diễn biến câu chuyện - Sự việc hoặc tình huống xảy ra với chú ếch con và các loài vật. - Các nhân vật trò chuyện, giúp đỡ, cùng nhau giải quyết sự việc hoặc tham gia một hoạt động chung. - Miêu tả hành động, lời nói, tâm trạng của các nhân vật trong quá trình diễn ra câu chuyện. - Kết quả của sự việc. c. Ý nghĩa của câu chuyện - Những thay đổi, cảm xúc của các nhân vật sau câu chuyện. - Bài học hoặc thông điệp được rút ra qua câu chuyện (chăm chỉ học tập, đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ nhau, yêu thiên nhiên,...). 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ về thế giới các loài vật và câu chuyện vừa kể. - Khẳng định ý nghĩa của câu chuyện và bài học mà em muốn gửi gắm. Bài siêu ngắn Sáng thứ Hai tuần này, tôi xung phong đến trường sớm hơn mọi khi để tưới nước cho bồn hoa cúc vạn thọ trước cửa lớp. Khi vừa xách xô nước đến nơi, tôi bỗng khựng lại khi nhìn thấy một cây hoa cúc ở góc bồn đang ủ rũ, thân cây bị gãy gập làm đôi, những cánh hoa vàng rực vốn có giờ đây rụng tơi tả trên lớp đất sỏi, toàn thân héo úa đáng thương. Đang loay hoay tìm cách đỡ cành cây lên, tai tôi chợt thoáng nghe thấy một tiếng thở dài thều thào, yếu ớt như tiếng thủ thỉ của chính cây hoa tội nghiệp ấy đang cố kể lại nỗi bất hạnh của mình. Cây hoa kể rằng, mới ngày hôm trước, nó vẫn còn là một niềm tự hào của cả bồn hoa với chiếc áo vàng rực rỡ đón ánh nắng ban mai, ríu rít trò chuyện cùng ong bướm và đón nhận những lời khen ngợi của thầy cô khi đi ngang qua. Thế nhưng, bi kịch ập đến vào giờ ra chơi chiều qua, khi một nhóm học sinh nam đùa nghịch, đuổi bắt nhau ngay cạnh bồn hoa. Trong lúc xô đẩy, một bạn đã vô ý giẫm mạnh và ngã nhào vào góc bồn, khiến thân cây hoa tội nghiệp bị bẻ gãy một cách phũ phàng, những nụ hoa chưa kịp nở cũng bị nghiền nát dưới gót giày. Sự thờ ơ của nhóm bạn khi vội vàng bỏ chạy sau tai nạn càng khiến vết thương của cây hoa thêm đau đớn. Nó khóc rấm rứt suốt đêm qua trong cái lạnh, xót xa vì từ nay không còn cơ hội dâng hiến hương sắc cho đời và thiết tha mong ước các bạn học sinh sẽ nhẹ tay, ý thức hơn để không có người bạn xanh nào phải chịu chung số phận. Nghe những lời tâm sự nghẹn ngào của cây hoa, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động và hối tiếc khôn nguôi. Câu chuyện của người bạn nhỏ này đã nhắc nhở tôi một bài học sâu sắc về ý thức bảo vệ thiên nhiên; chỉ một hành động vô ý của con người cũng có thể tước đi sự sống của một sinh mệnh đang độ ngát hương. Bài tham khảo Mẫu 1 Để chuẩn bị cho buổi lao động trực tuần của lớp, sáng hôm ấy tôi đến trường từ rất sớm khi màn sương mù còn chưa tan hết trên những vòm lá. Nhiệm vụ của tôi là chăm sóc bồn hoa hồng nhung trước cửa lớp 6A. Khi đang cẩn thận múc từng gáo nước tưới lên nền đất, tôi chợt phát hiện ra gốc hồng nhung đẹp nhất bồn đang trong tình trạng thảm hại: một nhánh lớn bị bẻ gãy trơ trụi, những cánh hoa đỏ thắm rụng tả tơi bên dưới, toàn thân héo úa, rủ đầu xuống đất. Đứng trước cảnh tượng ấy, trong không gian yên tĩnh của buổi sớm, tôi bỗng nghe như có một giọng nói nhỏ bé, nghẹn ngào từ cành lá phát ra, thủ thỉ kể về tai họa vừa ập xuống đời mình. Cây hoa hồng nhung buồn bã tự giới thiệu rằng nó vốn là đứa con được cả bồn hoa yêu quý nhất. Những ngày trước, nhờ có sự chăm sóc, vun vén của các bạn học sinh, nó lớn nhanh như thổi, xòe nở những cánh hoa mịn màng như nhung để đón chào ngày mới, làm bừng sáng cả một góc hành lang lớp học. Mỗi buổi sáng, nhìn thấy thầy cô và các bạn mỉm cười khen ngợi khi đi ngang qua, lòng nó lại ngập tràn kiêu hãnh và hạnh phúc. Nó từng nghĩ mình sẽ mãi được sống trong sự yêu thương và yên bình như thế dưới mái trường này. Thế nhưng, một tai nạn bất ngờ vào cuối buổi chiều hôm qua đã đảo lộn tất cả. Khi trống tan trường vừa điểm, mọi người ùa ra về thì có hai bạn học sinh nán lại đá bóng ngay tại khoảng sân hẹp trước lớp. Bất chấp những biển báo nhắc nhở, quả bóng da bay vút lên với lực rất mạnh, đập thẳng vào giữa thân cây hồng nhung. Cú va đập mạnh đến nỗi làm gãy lìa cành hoa chính đang kỳ nở rộ. Đau đớn hơn, hai bạn nam kia chỉ vội vàng nhặt bóng rồi liếc nhìn xung quanh rồi bỏ chạy mất hút, bỏ mặc cây hoa nằm rên rỉ trong dòng nhựa ứa ra từ vết gãy. Suốt một đêm dài lạnh lẽo, cây hoa phải chịu đựng sự dày vò của thể xác và nỗi tủi nhục vì dung nhan xinh đẹp đã hoàn toàn hủy hoại, không còn cơ hội tỏa hương khoe sắc nữa. Trước khi im lặng, cây hoa khẽ khàng nhắn nhủ tôi hãy nói với các bạn rằng cây cối cũng biết đau, xin hãy tôn trọng và bảo vệ chúng. Câu chuyện tự sự đầy cay đắng của cây hoa hồng nhung đã để lại trong lòng tôi một sự chấn động mạnh mẽ. Tôi nhận ra rằng vẻ đẹp của ngôi trường được tạo nên từ những điều nhỏ bé nhất, và mỗi chúng ta cần có trách nhiệm bảo vệ, nâng niu từng mầm xanh, không để những hành động vô ý thức làm tổn thương đến thế giới tự nhiên xung quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 2 Thứ Sáu là ngày đến phiên tổ tôi trực nhật và chăm sóc bồn hoa trước sảnh lớp học. Vốn là người yêu thích cây cối, tôi xách xô nước đến sớm hơn các bạn mười lăm phút với hy vọng nhìn thấy những bông hoa mười giờ hé nở dưới nắng sớm. Tuy nhiên, đập vào mắt tôi lại là một cảnh tượng đau lòng: thảm hoa mười giờ mướt xanh ngày nào giờ bị giẫm nát một mảng lớn, cành nhánh dập nát, nhựa chảy ra thâm đen, những nụ hoa nhỏ bé tội nghiệp chưa kịp đón nắng đã bị vùi sâu vào bùn đất. Ngồi thụp xuống định nhặt những cành gãy, tai tôi như thoáng nghe thấy một tiếng nấc cụt, thều thào kể lại câu chuyện đầy bất hạnh của dải hoa mười giờ. Người bạn nhỏ kể bằng giọng nói đứt quãng về chuỗi ngày tươi đẹp đã qua. Nó cùng anh em của mình đã bám rễ vào mảnh đất này từ đầu năm học, cùng nhau dệt nên một dải lụa thắm hồng mỗi khi đồng hồ điểm mười giờ sáng, mang lại cảm giác dễ chịu, thư thái cho các bạn học sinh sau những giờ học căng thẳng. Sự hiện diện của thảm hoa như một chiếc đồng hồ thiên nhiên xinh đẹp mà ai đi qua cũng phải dừng lại ngắm nhìn. Nhưng tất cả sự tươi đẹp ấy đã bị hủy hoại chỉ trong một khoảnh khắc vô ý thức của con người vào giờ ra chơi ngày hôm trước. Để trốn tìm trong một trò chơi đuổi bắt, một nhóm học sinh đã không ngần ngại nhảy phắt qua thành bồn hoa, giẫm đạp không thương tiếc lên thảm cây mười giờ mềm mại để làm nơi ẩn nấp. Mặc cho những tiếng gãy răng rắc của cành lá dưới gót chân tàn nhẫn, các bạn vẫn cười đùa vui vẻ mà không hề hay biết mình đang tước đi sự sống của những sinh mệnh nhỏ bé. Khi trò chơi kết thúc, nhóm bạn rời đi, để lại một bãi chiến trường hoang tàn với những thân cây dập nát, khô héo dần theo cái nắng gay gắt của buổi chiều. Thảm hoa buồn bã nói rằng nó không oán giận, chỉ cảm thấy nuối tiếc vì từ nay bồn hoa của lớp sẽ để lại một khoảng trống cằn cỗi, mất đi vẻ mỹ quan vốn có. Chứng kiến sự tàn úa của nhành hoa mười giờ, lòng tôi nặng trĩu những suy nghĩ về ý thức học đường. Câu chuyện này là một bài học đắt giá cho mỗi học sinh về cách cư xử với thiên nhiên; bảo vệ cây xanh không cần phải là điều gì quá to tát, mà chỉ đơn giản là dừng lại một bước chân vô ý để giữ lại sự sống cho một nhành hoa. Bài tham khảo Mẫu 3 Ánh bình minh vừa ló rạng phía sau dãy nhà hiệu bộ, tôi đã có mặt ở trường với bình tưới nước trên tay để chăm sóc bồn hoa thủy tiên trước cửa lớp. Khi vừa bước đến gần, trái tim tôi chợt thắt lại khi nhìn thấy cây thủy tiên duy nhất ở góc bồn đang rủ lá một cách mệt mỏi, toàn thân khô héo, cành hoa bị ai đó ngắt mất bông, chỉ còn trơ lại phần cuống rỉ nhựa. Trong sự tĩnh lặng của không gian buổi sớm, tôi bỗng nghe thấy một thanh âm thì thầm nhỏ nhẹ như tiếng gió rít qua kẽ lá, đó chính là lời tâm sự đầy xót xa của cây hoa thủy tiên về tai họa mà nó phải gánh chịu. Cây hoa thủy tiên kể rằng, nó đã dành rất nhiều thời gian và năng lượng tích lũy từ lòng đất để cho ra đời một bông hoa trắng muốt, tinh khiết với nhị vàng rực rỡ. Bông hoa ấy là niềm kiêu hãnh lớn nhất của nó, là món quà mà nó muốn dâng tặng cho thầy cô và các bạn học sinh sau những ngày dài chờ đợi. Nó hạnh phúc biết bao khi thấy các bạn chụp ảnh, ngắm nhìn vẻ đẹp thanh tao của mình vào mỗi buổi sáng đến trường. Thế nhưng, sự kiêu hãnh ấy chẳng kéo dài được lâu. Vào giờ tan học chiều qua, một bạn học sinh đi ngang qua bồn hoa, vì thấy bông thủy tiên quá đẹp nên đã nảy sinh lòng ích kỷ. Bạn ấy không ngần ngại thò tay vào bẻ mạnh, ngắt lấy bông hoa để mang về chơi, bất chấp việc hành động đó làm rách toạc cả phần thân chính của cây. Cơn đau thấu xương truyền đi khắp các nhánh lá khi huyết mạch bị đứt đoạn. Mất đi bông hoa – nguồn sống và linh hồn của mình, cây thủy tiên nhanh chóng rơi vào trạng thái kiệt quệ, toàn thân khô héo vì mất nước và tổn thương nghiêm trọng. Nó thút thít kể về nỗi cô đơn, đau đớn khi phải trải qua một đêm dài trong hình hài tàn phế, đồng thời gửi lời cầu cứu đến tôi hãy bảo vệ những người bạn hoa còn lại trong bồn để họ không bị ngắt cắt phũ phàng như vậy nữa. Nghe xong lời kể của cây hoa thủy tiên, tôi không khỏi chạnh lòng và suy ngẫm sâu sắc về lòng nhân ái đối với muôn loài. Hành động ích kỷ của một cá nhân có thể thỏa mãn sở thích nhất thời nhưng lại để lại một vết thương vĩnh viễn cho thiên nhiên; câu chuyện này nhắc nhở chúng ta hãy yêu hoa bằng cách ngắm nhìn, chứ đừng sở hữu bằng sự hủy diệt. Bài tham khảo Mẫu 4 Đã bao giờ bạn dừng chân thật lâu trước một bồn hoa nơi góc sân trường, lắng nghe tiếng rì rào của cành lá và tự hỏi liệu cỏ cây có cảm xúc, có biết đau đớn hay hạnh phúc như con người hay không? Chúng ta thường đi qua những khoảng xanh ấy một cách vội vã, coi sự hiện diện của những bông hoa như một điều hiển nhiên mà đôi khi quên mất rằng chúng cũng là những sinh mệnh đang run rẩy trước những tác động của con người. Buổi sáng hôm nay, khi đến trường sớm để tưới nước cho bồn hoa trước cửa lớp, tôi đã được nghe một câu chuyện như thế. Đó không phải là một bài ca vui tươi của ngày mới, mà là lời thủ thỉ đầy nghẹn ngào, bất hạnh của một cây hoa mào gà đang rủ đầu khô héo, cành lá gãy rụng tơi tả sau một đêm giông bão mang tên "sự vô ý thức". Mạch câu chuyện đưa tôi trở về với những ký ức rực rỡ của cây hoa mào gà chỉ mới ngày hôm trước. Nó tự hào kể về chiếc mũ len màu đỏ rực, kiêu hãnh vươn cao giữa bồn hoa để đón lấy những giọt sương mai và sưởi ấm cho không gian lớp học bằng sắc màu rực rỡ của mình. Nhưng rồi, chương đen tối nhất của đời nó đã viết nên vào giờ ra chơi hôm qua. Một trận chiến giả tưởng bằng cặp sách của một nhóm bạn học sinh đã diễn ra ngay sát mép bồn hoa. Trong cơn hăng máu đuổi bắt, một chiếc cặp sách nặng trĩu bay chệch hướng, đập thẳng vào thân cây mào gà làm nó gãy gập xuống, gốc rễ bị lung lay, bật lên khỏi mặt đất. Chi tiết đáng buồn nhất là không một ai trong nhóm bạn dừng lại để nâng cây hoa lên hay tỏ lòng hối lỗi, họ chỉ cười xòa rồi tiếp tục trò chơi, để mặc cây hoa lịm dần đi trong cái nắng cháy da thịt của buổi chiều. Từ tiếng lòng đau đớn của cây hoa mào gà tội nghiệp trong buổi sáng hôm nay, tôi muốn gửi đến tất cả các bạn học sinh một lời kêu gọi hành động thiết thực. Sân trường là không gian chung, và bồn hoa kia chính là lá phổi xanh, là nét vẽ rực rỡ làm đẹp cho những năm tháng học trò của chúng ta. Xin hãy dừng ngay những trò đùa nghịch nguy hiểm bên cạnh các bồn cây, hãy trao cho cây xanh sự tôn trọng bằng cách không giẫm đạp, không bẻ cành ngắt hoa bừa bãi. Hãy cùng nhau lập nên những đội tự quản, chăm sóc và bảo vệ từng mầm non của trường học, vì bảo vệ cây xanh cũng chính là đang bảo vệ không gian sống, bảo vệ tâm hồn trong sáng và nhân cách tử tế của chính chúng ta. Bài tham khảo Mẫu 5 Nhà văn người Đan Mạch Hans Christian Andersen từng viết: "Sống thôi chưa đủ, người ta còn cần có ánh nắng, tự do và một bông hoa nhỏ". Câu nói ấy khẳng định vai trò không thể thiếu của thiên nhiên trong việc nuôi dưỡng vẻ đẹp tâm hồn con người. Những bông hoa không chỉ làm đẹp cho đời bằng màu sắc, hương thơm mà còn là biểu tượng của sự bình yên, tươi mát. Thế nhưng, trong thực tế học đường, không phải lúc nào những "bông hoa nhỏ" ấy cũng nhận được sự trân trọng xứng đáng. Buổi sáng hôm nay, khi đến lớp sớm để tưới nước cho bồn hoa trước cửa, tôi đã phải chứng kiến một cảnh tượng đầy xót xa: một cây hoa trạng nguyên đang rũ lá, toàn thân khô héo, những chiếc lá đỏ rực vốn là biểu tượng của sự may mắn giờ đây bị xé rách, rụng đầy trên nền đất cát. Trong không gian vắng lặng, hình ảnh ấy như đang cất lên một khúc ca đầy nước mắt, thủ thỉ kể về số phận bất hạnh của mình. Sự sáng tạo trong lời kể của cây hoa trạng nguyên nằm ở chỗ nó coi bồn hoa trước lớp như một ngôi nhà, nơi nó được sinh ra và lớn lên dưới sự chở che của tình thầy trò. Nó đã cố gắng chắt chiu từng giọt dinh dưỡng để nhuộm đỏ những chiếc lá trên ngọn, hòa cùng niềm vui mùa thi cử của các bạn học sinh. Vậy mà, bi kịch lại đến từ chính sự vô tâm của những người mà nó hằng yêu quý. Vào cuối buổi học chiều qua, một vài bạn học sinh trong lúc nghịch ngợm đã dùng thước kẻ quật liên tiếp vào bồn cây để giải tỏa căng thẳng, khiến thân cây trạng nguyên bị tổn thương nghiêm trọng, lá cành nát bấy. Cây hoa đã phải trải qua một đêm dài cô độc trong sự đau đớn về thể xác, nhìn những giọt nhựa sống của mình cạn kiệt dần mà không thể làm gì được. Hình ảnh cây hoa trạng nguyên héo úa trong buổi sáng hôm nay có thể ví như một nốt nhạc trầm buồn, lạc lõng giữa bản hòa ca tươi đẹp của ngày mới. Đôi cánh lá rách tơi tả của cây hoa chính là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc về sự tàn nhẫn thầm lặng của thói vô cảm trong môi trường học đường. Dù thời gian có trôi qua, bồn hoa có thể được trồng thay thế bằng những cây mới, nhưng vết sẹo về sự hủy hoại ấy sẽ mãi là một lời nhắc nhở chúng ta rằng: thiên nhiên là một người bạn mỏng manh, và việc nâng niu, bảo vệ cái đẹp xung quanh mình luôn là thước đo chuẩn xác nhất cho nét đẹp đạo đức của một người học sinh.
|






Danh sách bình luận