Viết bài văn bằng trí tưởng trượng của mình, em hãy ghi lại cuộc trò chuyện đó của mẹ con nhà Sẻ! “Một buổi sáng đẹp trời, trong một khu vườn nhỏ...”- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện và cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con Sẻ. - Câu chuyện diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một buổi sáng đẹp trời, trong một khu vườn nhỏ xanh mát, trên một tổ chim nằm giữa cành cây,...) - Em hình dung thấy những nhân vật nào? Câu chuyện gì ? (Sẻ Mẹ và Sẻ Con,.. Sẻ mẹ khuyến khích Sẻ con bay,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Một buổi sáng đẹp trời, trong một khu vườn nhỏ, trên một tổ chim kia, Sẻ Con đang được Sẻ Mẹ khuyến khích bay ra khỏi tổ. Lần đầu tiên bay, Sẻ Con vừa háo hức, vừa lo sợ. Để khích lệ Sẻ Con, Sẻ Mẹ đã miêu tả cho Sẻ Con nghe về những điều tuyệt diệu của khu vườn mà mình được chiêm ngưỡng khi bay. Bằng trí tưởng trượng của mình, em hãy ghi lại cuộc trò chuyện đó của mẹ con nhà Sẻ! I. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện và cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con Sẻ. - Câu chuyện diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một buổi sáng đẹp trời, trong một khu vườn nhỏ xanh mát, trên một tổ chim nằm giữa cành cây,...) - Em hình dung thấy những nhân vật nào? Câu chuyện gì ? (Sẻ Mẹ và Sẻ Con,.. Sẻ mẹ khuyến khích Sẻ con bay,...) II. Thân bài a. Sẻ Con chuẩn bị cho chuyến bay đầu tiên - Buổi sáng trong khu vườn hiện lên như thế nào? (Nắng vàng dịu nhẹ, bầu trời trong xanh, cây cối xanh tươi, chim chóc ríu rít,...) - Sẻ Con đứng ở đâu? (Đứng nép bên mép tổ,...) - Sẻ Con có những biểu hiện gì? (Đôi cánh khẽ rung, chân bước tới rồi lại lùi về, …) - Sẻ Con nói gì với mẹ? (Lo sợ bị ngã, sợ đôi cánh không đủ khỏe,...) - Sẻ Mẹ đã động viên con ra sao? (Nhẹ nhàng an ủi, khuyên con mạnh dạn thử sức,....) - Để giúp con bớt sợ, Sẻ Mẹ bắt đầu kể cho con nghe về khu vườn mà mẹ từng nhìn thấy khi bay. b. Sẻ Mẹ kể cho Sẻ Con nghe về vẻ đẹp của khu vườn - Sẻ Mẹ miêu tả bầu trời như thế nào? (Bầu trời xanh cao rộng, những đám mây trắng bồng bềnh,...) - Sẻ Mẹ kể về những hàng cây ra sao? (Từ trên cao nhìn xuống khu vườn giống như một tấm thảm xanh rộng lớn,...) - Sẻ Mẹ miêu tả những bông hoa như thế nào? (Hoa hồng đỏ thắm, hoa cúc vàng tươi, những khóm hoa đủ màu khoe sắc, hương thơm lan theo gió,...) - Sẻ Mẹ kể về những người bạn nhỏ trong khu vườn? (Những chú bướm rập rờn bên hoa, ong chăm chỉ tìm mật, chuồn chuồn bay lượn, các chú chim chuyền cành,...) - Sẻ Con phản ứng thế nào khi nghe mẹ kể? (Đôi mắt sáng lên, chăm chú lắng nghe, tưởng tượng mình đang bay giữa khu vườn,...) - Sẻ Mẹ tiếp tục khích lệ con? (Nếu bay ra khỏi tổ, Sẻ Con sẽ được tự mình ngắm nhìn những điều tuyệt đẹp ấy và khám phá một thế giới rộng lớn hơn,....) c. Sẻ Con lấy lại tự tin và thực hiện chuyến bay đầu tiên - Sau lời kể của mẹ, tâm trạng Sẻ Con thay đổi như thế nào? (Nỗi sợ dần vơi đi, sự tò mò và háo hức ngày càng lớn,...) - Sẻ Con hỏi mẹ điều gì? (Liệu con có thể bay được như mẹ không, liệu mẹ có ở bên cạnh con không,...) - Sẻ Mẹ trả lời và động viên con ra sao? (Khẳng định con có thể làm được, nhắc con dang rộng đôi cánh,....) - Sẻ Con chuẩn bị như thế nào? (Hít một hơi thật sâu, dang rộng đôi cánh, bước từng bước đến mép tổ,...) - Chuyến bay đầu tiên diễn ra ra sao? (Ban đầu Sẻ Con chao đảo, đôi cánh vụng về nhưng dần dần giữ được thăng bằng và bay lên,....) - Sẻ Mẹ làm gì? (Bay bên cạnh, động viên, hướng dẫn,...) - Sẻ Con cảm thấy thế nào khi bay được? (Vui sướng, tự hào, bất ngờ trước vẻ đẹp của khu vườn,...) - Cuộc trò chuyện giữa Sẻ Mẹ và Sẻ Con kết thúc như thế nào? - Sẻ Con hiểu thêm được điều gì? III. Kết bài - Em cảm nhận gì về tình cảm của Sẻ Mẹ dành cho Sẻ Con? (Sẻ Mẹ yêu thương, kiên nhẫn, con tự tin trưởng thành,...) - Em rút ra bài học gì? Bài siêu ngắn Một buổi sáng đẹp trời, khu vườn nhỏ như bừng tỉnh dưới những tia nắng vàng dịu dàng và tiếng chim ríu rít. Trong chiếc tổ nằm giữa cành cây xanh, Sẻ Con đang chuẩn bị cho chuyến bay đầu tiên nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hồi hộp, lo lắng. Sẻ Con nép bên mép tổ, đôi cánh nhỏ khẽ rung và nói với mẹ rằng mình sợ sẽ bị ngã xuống đất. Sẻ Mẹ mỉm cười dịu dàng, bảo con rằng đôi cánh đã đủ khỏe và điều quan trọng nhất là con phải tin vào chính mình. Để giúp con bớt sợ, mẹ kể về bầu trời xanh cao rộng với những đám mây trắng bồng bềnh trôi giữa ánh nắng ban mai. Mẹ kể rằng từ trên cao nhìn xuống, khu vườn giống như một tấm thảm xanh khổng lồ được điểm xuyết bởi vô số bông hoa rực rỡ. Những bông hồng đỏ thắm, hoa cúc vàng tươi và những khóm hoa tím dịu dàng cùng khoe sắc trong gió. Những chú bướm đủ màu rập rờn bên hoa, đàn ong chăm chỉ tìm mật, còn những chú chim nhỏ ríu rít chuyền cành. Nghe mẹ kể, Sẻ Con tưởng tượng mình đang bay giữa khu vườn đầy màu sắc và cảm thấy nỗi sợ trong lòng dần vơi đi. Sẻ Mẹ tiếp tục động viên rằng chỉ cần mạnh dạn bước ra, con sẽ được tự mình khám phá thế giới rộng lớn đang chờ phía trước. Sẻ Con hít một hơi thật sâu, dang rộng đôi cánh rồi bước đến mép tổ, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức. Chú vỗ cánh bay lên, ban đầu còn chao đảo nhưng sau vài nhịp cánh đã dần giữ được thăng bằng và bay vững vàng bên mẹ. Sẻ Con sung sướng nhìn khu vườn từ trên cao và hiểu rằng phía sau nỗi sợ hãi là biết bao điều tuyệt đẹp. Em cũng hiểu rằng tình yêu thương và sự động viên của gia đình sẽ giúp mỗi người thêm tự tin để trưởng thành. Bài tham khảo Mẫu 1 Buổi sáng trong khu vườn nhỏ bắt đầu bằng những tia nắng vàng dịu dàng xuyên qua vòm lá. Những giọt sương còn đọng trên cánh hoa long lanh như những hạt ngọc, gió sớm khẽ lay cành cây và tiếng chim ríu rít gọi nhau vang lên trong trẻo. Trên một cành cây cao, trong chiếc tổ nhỏ được kết bằng những cọng cỏ khô, Sẻ Con đang đứng cạnh mẹ. Hôm nay là ngày đầu tiên chú được mẹ khuyến khích bay ra khỏi tổ. Nhìn khoảng trời xanh rộng trước mắt, Sẻ Con vừa háo hức vừa lo sợ. Đôi cánh nhỏ khẽ rung lên, đôi chân bước tới mép tổ rồi lại vội vàng lùi về. Nhìn vẻ mặt bối rối của con, Sẻ Mẹ hiểu rằng Sẻ Con đang cần một chút động viên để có thêm can đảm. Sẻ Con ngước nhìn mẹ rồi khẽ nói rằng chú rất muốn được bay nhưng sợ đôi cánh của mình chưa đủ khỏe. Sẻ Mẹ dịu dàng mỉm cười, âu yếm bảo rằng đôi cánh ấy đã lớn lên từng ngày và giờ đây đã đủ sức đưa con bay khỏi tổ. Mẹ còn nói rằng lần đầu tiên làm một việc mới, ai cũng có thể cảm thấy hồi hộp, nhưng nếu vì sợ hãi mà không thử thì sẽ chẳng bao giờ biết mình có thể làm được những gì. Thấy con vẫn còn rụt rè, Sẻ Mẹ bắt đầu kể cho con nghe về những điều tuyệt diệu mà mẹ từng nhìn thấy trong những chuyến bay. Mẹ kể về bầu trời xanh cao rộng, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi giữa ánh nắng ban mai. Mẹ kể về những cơn gió mát lành lướt qua đôi cánh, nhẹ nhàng nâng chim bay lên cao. Giọng kể của mẹ chậm rãi và ấm áp khiến Sẻ Con chăm chú lắng nghe, nỗi lo trong lòng cũng dần dịu xuống. Sẻ Mẹ tiếp tục kể rằng khu vườn nhìn từ trên cao đẹp hơn rất nhiều so với những gì Sẻ Con vẫn nhìn thấy từ trong tổ. Những hàng cây xanh mướt trải dài như một tấm thảm khổng lồ, từng vòm lá nối tiếp nhau tạo thành những mái nhà xanh mát. Xen giữa màu xanh của cây cỏ là những khóm hoa rực rỡ. Hoa hồng đỏ thắm rung rinh trong gió, hoa cúc vàng tươi như những mặt trời nhỏ, còn những bông hoa tím dịu dàng nép mình bên thảm cỏ. Những chú bướm đủ màu sắc chập chờn bên hoa, đàn ong chăm chỉ tìm mật, những chú chuồn chuồn mảnh mai lướt nhẹ trên những ngọn cỏ. Từ trên cao, mẹ còn nhìn thấy một con đường nhỏ quanh co chạy giữa khu vườn và một mặt hồ trong veo phản chiếu cả bầu trời xanh. Nghe đến đâu, Sẻ Con càng thấy đôi mắt sáng lên đến đó. Chú tưởng tượng mình đang bay giữa không trung, được ngắm nhìn tất cả những cảnh đẹp ấy bằng chính đôi mắt của mình. Sẻ Mẹ nhẹ nhàng bảo rằng ngoài kia còn rất nhiều điều mới lạ đang chờ con khám phá, chỉ cần con dám bước ra khỏi nơi quen thuộc. Sẻ Con liền hỏi mẹ liệu mẹ có bay bên cạnh mình không. Sẻ Mẹ mỉm cười, nói rằng mẹ sẽ luôn ở gần để dõi theo và giúp đỡ con khi cần. Những lời nói dịu dàng của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho Sẻ Con. Chú hít một hơi thật sâu, dang rộng đôi cánh và bước từng bước nhỏ đến mép tổ. Sau một thoáng do dự, Sẻ Con vỗ cánh thật mạnh rồi lao mình vào khoảng không. Trong những nhịp đầu tiên, cơ thể nhỏ bé của chú hơi chao đảo, đôi cánh còn vụng về khiến chú hoảng hốt. Nhưng tiếng mẹ vang lên bên cạnh đã giúp chú bình tĩnh lại. Sẻ Mẹ bay sát bên, kiên nhẫn hướng dẫn con giữ thăng bằng và vỗ cánh đều hơn. Sẻ Con cố gắng làm theo lời mẹ, rồi chẳng bao lâu sau, chú đã có thể tự mình bay lượn giữa những tán cây. Từ trên cao nhìn xuống, khu vườn hiện ra rực rỡ và rộng lớn đúng như lời mẹ kể. Sẻ Con vui sướng cất tiếng hót, đôi cánh nhỏ không còn run rẩy mà đã mạnh mẽ vỗ giữa trời xanh. Chú bay một vòng quanh mẹ, trong lòng tràn ngập niềm tự hào vì cuối cùng mình đã chiến thắng được nỗi sợ. Nhìn Sẻ Con vui vẻ bay lượn bên mẹ, em cảm nhận sâu sắc tình yêu thương và sự kiên nhẫn của Sẻ Mẹ. Mẹ không làm thay con mà trao cho con niềm tin để con tự mình bước đi trên hành trình trưởng thành. Em hiểu rằng trước những điều mới mẻ, chúng ta có thể sợ hãi, nhưng chỉ cần biết tin vào bản thân và trân trọng sự động viên của người thân, chúng ta sẽ có đủ dũng khí để vượt qua. Bài tham khảo Mẫu 2 Một buổi sáng mùa xuân, khu vườn nhỏ thức dậy trong vẻ đẹp dịu dàng và tươi mới. Ánh nắng vàng óng phủ lên những tán cây xanh, những giọt sương trong veo lấp lánh trên lá và hương thơm của hoa theo gió lan tỏa khắp nơi. Từ những cành cây cao, tiếng chim hót vang lên như một bản nhạc vui tươi chào đón ngày mới. Trong một chiếc tổ nhỏ nằm giữa vòm lá, Sẻ Con đang đứng bên Sẻ Mẹ. Chú đã lớn và hôm nay mẹ muốn chú thử chuyến bay đầu tiên. Sẻ Con nhìn ra khoảng trời trước mặt, lòng tràn đầy mong đợi nhưng cũng không khỏi lo lắng. Chú biết mình phải rời khỏi chiếc tổ thân thuộc, nhưng khoảng không rộng lớn kia khiến đôi cánh nhỏ của chú run lên vì sợ. Sẻ Con khẽ nép vào mẹ và nói rằng chú sợ mình sẽ rơi xuống đất nếu không bay được. Sẻ Mẹ nhẹ nhàng dùng đôi cánh ôm lấy con rồi bảo rằng mẹ hiểu cảm giác ấy, bởi ngày trước mẹ cũng từng có một chuyến bay đầu tiên như vậy. Mẹ nói rằng đôi cánh của Sẻ Con đã khỏe hơn mỗi ngày và giờ đây nó đã sẵn sàng để nâng chú lên bầu trời. Để con thêm tự tin, Sẻ Mẹ bắt đầu kể về những chuyến bay của mình. Mẹ kể rằng bầu trời buổi sớm xanh đến tận chân trời, những đám mây trắng mềm mại trôi chầm chậm như những chiếc thuyền nhỏ. Mỗi khi bay qua những ngọn cây, mẹ lại cảm nhận được làn gió mát luồn qua đôi cánh. Có những lúc nắng chiếu xuống làm từng chiếc lá bên dưới sáng lấp lánh, khiến khu vườn như được phủ một lớp ánh vàng rực rỡ. Sẻ Con lắng nghe say mê, trong lòng bắt đầu xuất hiện sự tò mò thay cho nỗi sợ. Thấy con chăm chú, Sẻ Mẹ kể tiếp về những cảnh đẹp mà chỉ khi bay lên cao mới có thể nhìn thấy. Mẹ kể rằng những hàng cây từ trên cao trông như một dòng sông xanh đang uốn lượn giữa khu vườn. Những luống hoa đủ màu sắc nằm xen kẽ nhau tạo thành một bức tranh rực rỡ. Hoa hồng đỏ thắm kiêu hãnh vươn mình đón nắng, hoa cúc vàng tươi rung rinh trong gió, còn những khóm hoa tím nhỏ bé tỏa hương dịu dàng. Những chú bướm sặc sỡ bay chập chờn như những cánh hoa biết bay, đàn ong cần mẫn tìm mật và những chú chuồn chuồn mảnh mai lướt nhẹ trên mặt hồ. Mẹ còn kể về một góc vườn có dòng suối nhỏ trong veo, nơi những viên sỏi đủ màu nằm im dưới làn nước. Sẻ Con nghe mà tưởng như mình đã thực sự bay qua tất cả những nơi ấy. Chú ngước nhìn mẹ và hỏi liệu mình có thể nhìn thấy những điều tuyệt đẹp ấy không. Sẻ Mẹ đáp rằng chắc chắn con sẽ nhìn thấy nếu con đủ can đảm để thử sức. Mẹ hứa sẽ bay bên cạnh con, nhưng con phải tự mình dang cánh. Sẻ Con im lặng một lúc rồi nhìn thật lâu ra khoảng trời phía trước. Chú hít một hơi thật sâu, dang rộng đôi cánh và bước đến mép tổ. Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến những chiếc lông tơ trên cánh chú rung rinh. Sau vài giây do dự, Sẻ Con vỗ cánh và bay ra. Chú chao đảo trong giây lát, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng rồi nhớ đến lời mẹ, chú bình tĩnh vỗ cánh đều hơn. Sẻ Mẹ lập tức bay theo, vừa hướng dẫn vừa động viên con. Dần dần, Sẻ Con đã giữ được thăng bằng và tự mình bay qua những cành cây. Niềm vui bất ngờ tràn ngập trong lòng chú. Từ trên cao, khu vườn hiện ra đẹp hơn tất cả những gì chú từng tưởng tượng. Sẻ Con nhìn những khóm hoa, những tán cây và mặt hồ lấp lánh dưới nắng rồi sung sướng cất tiếng hót. Chú bay vòng quanh mẹ như muốn nói rằng mình đã làm được. Em rất yêu quý hình ảnh Sẻ Mẹ luôn ở bên động viên nhưng vẫn để Sẻ Con tự mình vượt qua thử thách. Qua câu chuyện, em hiểu rằng tình yêu thương chân thành không phải là làm mọi việc thay cho người khác mà là trao cho họ niềm tin và sức mạnh để tự bước đi bằng đôi chân của mình. Bài tham khảo Mẫu 3 Khi mặt trời vừa nhô lên sau những tán cây, cả khu vườn nhỏ đã bừng sáng trong một màu xanh dịu mát. Những bông hoa còn vương giọt sương, cánh bướm chập chờn bên những khóm hoa và tiếng chim gọi nhau ríu rít khắp khu vườn. Giữa một cành cây cao, chiếc tổ nhỏ của mẹ con Sẻ rung rinh trong gió. Sẻ Con đứng sát bên mẹ, đôi mắt hướng về bầu trời với vẻ tò mò. Hôm nay, chú sẽ thực hiện chuyến bay đầu tiên trong đời. Niềm háo hức khiến chú muốn lập tức dang cánh, nhưng khi nhìn xuống khoảng đất xa phía dưới, chú lại thấy sợ hãi. Sẻ Mẹ nhận ra sự bối rối của con nên dịu dàng trò chuyện để giúp chú lấy lại bình tĩnh. Sẻ Con nói rằng chú không biết liệu mình có thể bay được hay không và sợ đôi cánh nhỏ sẽ không đủ sức. Sẻ Mẹ nhẹ nhàng bảo rằng con không nên chỉ nhìn vào nỗi sợ mà quên mất những gì mình đã cố gắng trong suốt thời gian qua. Mẹ kể rằng mỗi ngày đôi cánh của con đều khỏe hơn nhờ những lần tập vỗ cánh trong tổ. Mẹ còn kể về bầu trời rộng lớn mà con sẽ được khám phá nếu dám bay ra. Trên ấy có những đám mây trắng mềm mại trôi giữa nền trời xanh, có ánh nắng ấm áp trải dài trên những ngọn cây và có những cơn gió mát lành đưa cánh chim đi xa. Giọng kể của mẹ nhẹ nhàng như một làn gió, khiến Sẻ Con cảm thấy lòng mình bình yên hơn. Chú bắt đầu ngẩng cao đầu nhìn bầu trời thay vì cúi xuống vì sợ hãi. Trong đôi mắt nhỏ bé ấy dần xuất hiện sự mong chờ. Sẻ Mẹ tiếp tục kể về khu vườn mà mẹ đã nhìn thấy trong những chuyến bay. Mẹ nói rằng từ trên cao, những tán cây xanh nối tiếp nhau như một biển lá rộng lớn. Giữa biển lá ấy là những khóm hoa đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc dưới ánh mặt trời. Những bông hồng đỏ thắm rung rinh trong gió, hoa cúc vàng tươi nổi bật trên thảm cỏ và những bông hoa trắng nhỏ bé tỏa hương dịu dàng. Mẹ kể về những chú bướm với đôi cánh nhiều màu sắc bay lượn bên hoa, những chú ong miệt mài kiếm mật và những chú chuồn chuồn nhẹ nhàng lướt trên mặt hồ. Mẹ còn bảo rằng từ trên cao, Sẻ Con sẽ nhìn thấy những con đường nhỏ quanh co, những mái nhà xa xa và cả khoảng trời rộng lớn nối liền với những đám mây. Sẻ Con nghe đến đâu, trí tưởng tượng càng bay xa đến đó. Chú hỏi mẹ rằng liệu mình có thể bay đến những nơi ấy không. Sẻ Mẹ mỉm cười bảo rằng con sẽ làm được nếu con tin vào bản thân và kiên trì luyện tập. Lời mẹ khiến Sẻ Con cảm thấy đôi cánh của mình dường như cũng mạnh mẽ hơn. Không còn lùi bước, Sẻ Con tiến đến mép tổ. Chú hít thật sâu, dang rộng đôi cánh rồi vỗ mạnh. Cơ thể nhỏ bé lập tức rời khỏi cành cây, nhưng vì chưa quen nên chú chao đảo và có lúc tưởng như mất thăng bằng. Sẻ Mẹ bay sát bên, nhẹ nhàng nhắc con giữ bình tĩnh và vỗ cánh đều. Sẻ Con làm theo lời mẹ, từng nhịp cánh dần trở nên chắc chắn hơn. Chẳng bao lâu, chú đã có thể bay qua những cành cây mà không cần mẹ đỡ. Khi nhìn xuống khu vườn, Sẻ Con ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mà trước đây chú chưa từng thấy. Những bông hoa rực rỡ như những ngôi sao nhỏ giữa nền cỏ xanh, những tán cây trải dài như những mái nhà khổng lồ. Gió mát lướt qua đôi cánh khiến chú cảm thấy thật tự do. Sẻ Con vui sướng bay vòng quanh mẹ, tiếng hót trong trẻo vang lên giữa bầu trời. Sẻ Mẹ nhìn con bằng ánh mắt tự hào, còn Sẻ Con hiểu rằng mình vừa bước qua một thử thách rất lớn. Câu chuyện về chuyến bay đầu tiên của Sẻ Con khiến em cảm nhận rõ hơn sức mạnh của tình yêu thương và niềm tin. Nhờ lời động viên kiên nhẫn của mẹ, Sẻ Con đã dám vượt qua nỗi sợ và tự mình khám phá thế giới. Em tự nhắc mình cũng phải biết mạnh dạn trước những thử thách và luôn trân trọng những người đã giúp mình có thêm niềm tin. Bài tham khảo Mẫu 4 Buổi sớm trong khu vườn thật yên bình và thơ mộng. Ánh mặt trời dịu dàng rót những tia nắng đầu tiên qua vòm lá, làm những giọt sương trên cành cây lấp lánh. Hương hoa thoang thoảng trong gió, tiếng ong vo ve và tiếng chim ríu rít hòa vào nhau thành một bản nhạc vui tươi. Trên chiếc tổ nhỏ giữa cành cây, Sẻ Con đang đứng cạnh Sẻ Mẹ. Chú đã đến lúc phải học cách tự bay nhưng trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng. Nhìn khoảng trời xanh thẳm trước mắt, chú cảm thấy vừa tò mò vừa sợ hãi. Sẻ Mẹ không vội vàng bắt con bay ngay mà nhẹ nhàng ngồi bên, chờ con lấy lại bình tĩnh. Mẹ hiểu rằng đôi khi một lời nói đúng lúc có thể giúp con trẻ tìm thấy dũng khí trong chính mình. Sẻ Con khẽ hỏi mẹ rằng nếu bay ra khỏi tổ mà bị ngã thì phải làm sao. Sẻ Mẹ dịu dàng trả lời rằng con không nên nghĩ mãi đến điều có thể khiến mình sợ mà hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Mẹ bảo rằng đôi cánh của con đã khỏe, cơ thể của con đã đủ lớn và những lần tập vỗ cánh mỗi ngày chính là sự chuẩn bị cho chuyến bay hôm nay. Sau đó, mẹ bắt đầu kể cho con nghe về bầu trời. Mẹ kể rằng bầu trời rộng đến mức tưởng như không có điểm kết thúc, những đám mây trắng trôi bồng bềnh và ánh nắng lúc bình minh dịu dàng phủ lên mọi vật. Mỗi khi bay, mẹ cảm nhận được làn gió mát lướt qua đôi cánh, khiến cơ thể nhẹ bẫng như đang lướt trên một dòng sông vô hình. Sẻ Con nghe từng lời của mẹ, trong lòng dần xuất hiện một niềm tin nhỏ bé. Sẻ Mẹ kể tiếp rằng điều mẹ thích nhất trong mỗi chuyến bay chính là được ngắm khu vườn từ một góc nhìn hoàn toàn khác. Những hàng cây xanh mướt trải dài dưới ánh nắng, nhìn từ xa giống như một tấm thảm khổng lồ được dệt bằng vô số sắc xanh. Những khóm hoa nằm xen giữa cỏ cây tạo thành những mảng màu rực rỡ. Hoa hồng đỏ thắm, hoa cúc vàng tươi, hoa trắng tinh khôi và những bông hoa tím dịu dàng cùng nhau tỏa hương trong gió. Những chú bướm bay lượn nhẹ nhàng như những chiếc lá nhiều màu, đàn ong cần mẫn làm việc bên những bông hoa và chuồn chuồn thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt hồ. Mẹ kể rằng đôi khi mẹ còn nhìn thấy những chú sóc nhỏ chạy trên cành cây và những chú thỏ con tung tăng dưới bãi cỏ. Sẻ Con nghe mà say mê, trong đầu hiện lên cả một khu vườn rộng lớn đầy những điều kì thú. Chú hỏi mẹ rằng liệu mình có thể nhìn thấy tất cả những điều ấy không. Sẻ Mẹ mỉm cười bảo rằng chỉ cần con dám thử, thế giới sẽ mở rộng trước mắt con. Mẹ cũng hứa sẽ bay bên cạnh và luôn dõi theo con. Sẻ Con nhìn mẹ, rồi nhìn bầu trời và cuối cùng đã quyết định thử sức. Chú bước đến mép tổ, dang rộng đôi cánh và vỗ mạnh. Trong khoảnh khắc đầu tiên, chú hơi chao đảo, đôi cánh vụng về đập trong không trung khiến chú hoảng hốt. Sẻ Mẹ lập tức bay đến bên và nhắc con bình tĩnh. Sẻ Con nghe lời mẹ, cố gắng giữ thăng bằng rồi tiếp tục vỗ cánh. Dần dần, chú đã bay được xa hơn và không còn cần mẹ nâng đỡ. Niềm vui tràn ngập trong lòng Sẻ Con khi chú nhận ra mình đang thực sự bay giữa bầu trời. Từ trên cao, khu vườn hiện ra lung linh dưới nắng, đẹp hơn rất nhiều so với những gì chú từng tưởng tượng. Sẻ Con sung sướng cất tiếng hót, bay vòng quanh mẹ như muốn chia sẻ niềm vui. Sẻ Mẹ nhìn con, ánh mắt ánh lên niềm tự hào và yêu thương. Chuyến bay đầu tiên đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp đối với cả hai mẹ con. Qua câu chuyện, em càng hiểu rằng tình yêu thương của cha mẹ luôn là điểm tựa vững chắc giúp chúng ta trưởng thành. Sẻ Mẹ không chỉ kể cho con nghe về vẻ đẹp của khu vườn mà còn trao cho con lòng tin để con tự mình khám phá. Em tự nhắc mình phải biết mạnh dạn, kiên trì và không để nỗi sợ ngăn cản bước chân trên con đường phía trước. Bài tham khảo Mẫu 5 Khu vườn nhỏ đón bình minh bằng một vẻ đẹp dịu dàng đến nao lòng. Mặt trời từ từ nhô lên, rắc những tia nắng vàng óng lên tán cây, cánh hoa và thảm cỏ còn ướt sương. Gió sớm thổi qua khiến lá cây xào xạc, những bông hoa khẽ nghiêng mình như đang chào đón ngày mới. Trong chiếc tổ nằm giữa cành cây cao, Sẻ Con đang chuẩn bị cho chuyến bay đầu tiên. Chú đã nhìn mẹ bay lượn rất nhiều lần và luôn mơ một ngày mình cũng có thể tự do tung cánh. Thế nhưng khi ngày ấy thật sự đến, Sẻ Con lại thấy hồi hộp. Chú nhìn xuống khoảng đất phía dưới rồi vội quay lại nép bên mẹ. Sẻ Mẹ hiểu nỗi sợ của con và quyết định kể cho chú nghe về những điều tuyệt diệu mà mẹ vẫn nhìn thấy mỗi ngày khi bay qua khu vườn. Sẻ Con hỏi mẹ rằng tại sao mẹ có thể bay cao như vậy mà không sợ. Sẻ Mẹ nhẹ nhàng bảo rằng mẹ cũng từng có lần đầu tiên, cũng từng run rẩy và lo lắng như con. Nhưng mẹ đã hiểu rằng đôi cánh chỉ thật sự trở nên mạnh mẽ khi mình dám sử dụng nó. Mẹ khuyên Sẻ Con hãy tin vào những ngày tháng mình đã tập luyện và đừng để nỗi sợ giữ mình lại trong chiếc tổ nhỏ. Sau đó, mẹ bắt đầu kể về bầu trời. Mẹ kể rằng trên cao, bầu trời xanh trong như một tấm gương khổng lồ, những đám mây trắng mềm mại trôi chậm rãi và ánh nắng trải dài đến tận chân trời. Những cơn gió mát lành nâng đôi cánh, khiến mỗi chuyến bay giống như một cuộc dạo chơi giữa không trung. Sẻ Con chăm chú lắng nghe, đôi mắt không còn nhìn xuống đất mà bắt đầu hướng lên bầu trời. Chú cảm thấy thế giới ngoài kia dường như đang gọi mình. Sẻ Mẹ tiếp tục kể về khu vườn thân thuộc nhưng khi nhìn từ trên cao lại trở nên vô cùng mới lạ. Mẹ kể những tán cây xanh um nối tiếp nhau, bên dưới là những con đường nhỏ quanh co như những dải lụa. Những khóm hoa rực rỡ nằm giữa màu xanh của cỏ lá, hoa hồng đỏ như những đốm lửa nhỏ, hoa cúc vàng như những mặt trời bé xinh, còn những bông hoa tím thì dịu dàng tỏa hương. Những chú bướm đủ màu sắc bay lượn giữa các cánh hoa, đàn ong chăm chỉ tìm mật và những chú chim nhỏ chuyền từ cành này sang cành khác. Mẹ kể rằng khi bay cao hơn, con còn có thể nhìn thấy mặt hồ trong veo ở cuối khu vườn, nơi những đám mây soi bóng xuống mặt nước. Sẻ Con nghe mà lòng tràn đầy háo hức. Chú tưởng tượng mình đang bay qua những tán cây, lướt trên mặt hồ và chào những người bạn nhỏ dưới khu vườn. Sẻ Mẹ thấy con đã có thêm tự tin liền bảo rằng mẹ sẽ ở bên, nhưng chuyến bay này là bước đi đầu tiên mà con phải tự mình thực hiện. Sẻ Con gật đầu, ánh mắt đã không còn vẻ sợ hãi như lúc đầu. Chú hít một hơi thật sâu rồi bước đến mép tổ. Đôi cánh nhỏ dang rộng, Sẻ Con vỗ cánh và rời khỏi nơi quen thuộc. Trong giây lát, chú chao đảo vì chưa quen với sức gió, nhưng tiếng mẹ động viên ngay bên cạnh đã giúp chú lấy lại bình tĩnh. Sẻ Con tiếp tục vỗ cánh, từng nhịp một, cho đến khi cơ thể nhỏ bé dần ổn định giữa không trung. Chẳng bao lâu, chú đã có thể bay qua những tán cây và tự mình điều khiển đôi cánh. Từ trên cao, khu vườn hiện ra đẹp đến bất ngờ. Những khóm hoa giống như những mảng màu rực rỡ, những hàng cây như những dòng sóng xanh và mặt hồ lấp lánh dưới ánh nắng. Sẻ Con vui sướng đến mức cất tiếng hót vang, rồi bay vòng quanh mẹ trong niềm hạnh phúc. Sẻ Mẹ nhìn con và mỉm cười đầy tự hào. Chuyến bay đầu tiên không chỉ đưa Sẻ Con ra khỏi chiếc tổ nhỏ mà còn giúp chú bước qua nỗi sợ để chạm đến một thế giới rộng lớn hơn. Em rất xúc động trước hình ảnh Sẻ Mẹ kiên nhẫn động viên Sẻ Con bằng tất cả tình yêu thương. Em hiểu rằng trong cuộc sống, những lời khích lệ chân thành của người thân có thể trở thành đôi cánh giúp chúng ta bay qua những nỗi sợ hãi. Mỗi khi đứng trước một thử thách mới, em sẽ cố gắng tin vào bản thân, mạnh dạn thử sức và luôn ghi nhớ những người đã trao cho mình niềm tin.
|






Danh sách bình luận