Viết bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường của mình- Em muốn kể về kỉ niệm nào đáng nhớ nhất trong ngày khai trường? (Một lần đầu tiên bước vào lớp Một, ngày khai giảng khi em lên lớp mới,...) - Ngày khai trường ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em đi cùng những ai? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, tại sân trường, em đi cùng bố mẹ,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em muốn kể về kỉ niệm nào đáng nhớ nhất trong ngày khai trường? (Một lần đầu tiên bước vào lớp Một, ngày khai giảng khi em lên lớp mới,...) - Ngày khai trường ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em đi cùng những ai? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, tại sân trường, em đi cùng bố mẹ,...) - Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở nên đặc biệt và được em nhớ mãi? (Một món quà nhỏ của bố mẹ, cái ôm của cô giáo, lần đầu gặp người bạn thân,...) II. Thân bài a. Kể về khung cảnh trước ngày khai trường - Ngày khai trường bắt đầu trong hoàn cảnh như thế nào? (Một buổi sáng mùa thu trong trẻo, bầu trời cao xanh, nắng dịu dàng,...) - Em đã chuẩn bị cho ngày khai trường như thế nào? (Chuẩn bị quần áo mới, sách vở, cặp sách, đồ dùng học tập,...) - Trên đường đến trường, cảnh vật và không khí có gì đặc biệt? (Đường phố đông vui hơn thường ngày, nhiều học sinh mặc đồng phục,...) - Khi đến trường, em nhìn thấy những gì? (Sân trường được trang trí đẹp mắt, cờ và hoa rực rỡ, sân khấu được chuẩn bị ngay ngắn,...) - Lúc ấy, em có tâm trạng như thế nào? (Háo hức, vui vẻ, hồi hộp, mong chờ, có chút bỡ ngỡ hoặc xúc động khi nhận ra mình đã bước sang một năm học mới,...) b. Kể lại diễn biến của ngày khai trường và kỉ niệm đáng nhớ nhất - Buổi lễ khai trường bắt đầu như thế nào? (Các lớp tập trung theo hàng, tiếng trống hoặc tiếng nhạc vang lên, thầy cô và học sinh ổn định vị trí,...) - Những hoạt động nào diễn ra trong buổi khai trường? (Lễ chào cờ, hát Quốc ca, nghe thầy cô phát biểu,...) - Kỉ niệm nào khiến em nhớ nhất? - Kỉ niệm ấy diễn ra như thế nào?(Những gì em nhìn thấy, nghe thấy,...) - Mọi người đã phản ứng như thế nào? (Bạn bè chạy đến giúp đỡ, cô giáo nhẹ nhàng động viên, bố mẹ an ủi,...) - Em cảm thấy như thế nào trong khoảnh khắc ấy? (Hồi hộp, bối rối, ngượng ngùng, vui sướng, xúc động, bất ngờ hoặc cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm của mọi người,...) - Sau sự việc ấy, điều gì khiến em nhớ mãi? (Một ánh mắt, nụ cười, câu nói của cô giáo, bàn tay người bạn nắm lấy tay em,...) c. Kể về những khoảnh khắc cuối ngày khai trường và suy nghĩ của em - Ngày khai trường kết thúc như thế nào? (Buổi lễ khép lại, học sinh trở về lớp, cô giáo dặn dò những điều đầu tiên của năm học mới, các bạn trò chuyện với nhau hoặc gia đình đón em trở về,...) - Không khí lúc ấy có gì khác với đầu buổi? (Từ sự náo nức, hồi hộp chuyển sang nhẹ nhàng và gần gũi hơn. Em bắt đầu quen với lớp học, cô giáo và những người bạn mới,...) - Kỉ niệm đáng nhớ ấy đã thay đổi cảm xúc của em về ngày khai trường như thế nào? (Từ bỡ ngỡ trở nên tự tin hơn, từ hồi hộp trở nên vui vẻ,...) - Qua kỉ niệm ấy, em hiểu thêm điều gì? (Hiểu rằng một ngày khai trường không chỉ đánh dấu sự bắt đầu của năm học mà còn mở ra những tình bạn,...) - Kỉ niệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em? (Giúp em thêm yêu trường lớp, quý mến thầy cô và bạn bè, biết trân trọng những khoảnh khắc đầu năm học và có thêm động lực để bước vào năm học mới,...) III. Kết bài - Khi nhớ lại ngày khai trường ấy, em có cảm xúc gì? (Bồi hồi, vui vẻ, xúc động hoặc cảm thấy thời gian trôi thật nhanh nhưng hình ảnh của ngày hôm ấy vẫn còn rõ ràng trong tâm trí,...) - Kỉ niệm ấy đã để lại dấu ấn gì trong những năm tháng học trò của em? (Một kỉ niệm trong trẻo, một dấu mốc đáng nhớ,...) - Em mong muốn điều gì cho những ngày khai trường sau này? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Ngày đầu tiên bước vào lớp Một luôn là một dấu mốc đặc biệt trong tuổi thơ của em. Em vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy, khi mẹ đưa em đến trường trong bộ đồng phục mới tinh. Sân trường rực rỡ cờ hoa, tiếng nói cười vang lên khắp nơi khiến em vừa háo hức vừa có chút bỡ ngỡ. Sau lễ chào cờ, cô giáo nhẹ nhàng bước đến nắm tay em và đưa vào lớp. Thấy em còn rụt rè, cô mỉm cười động viên rồi giới thiệu em với các bạn trong lớp. Em ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, đưa mắt nhìn quanh và thấy mọi thứ đều mới mẻ, từ bảng đen, bàn ghế đến những khuôn mặt chưa từng quen biết. Khi tiếng trống khai trường vang lên, cả lớp vỗ tay reo vui khiến em cũng thấy lòng mình rộn ràng. Cô giáo bắt đầu trò chuyện và hỏi chúng em về những điều mình thích, làm cả lớp nhanh chóng trở nên gần gũi hơn. Một bạn ngồi cạnh chủ động làm quen rồi cho em xem những chiếc bút màu mà bạn mang theo. Em cũng mạnh dạn kể cho bạn nghe về món đồ chơi mình yêu thích ở nhà. Giờ ra chơi, cô đưa chúng em ra sân và hướng dẫn cách xếp hàng, vui chơi cùng nhau. Em chạy theo các bạn dưới những tán cây xanh và dần quên mất cảm giác lo lắng ban đầu. Nhìn nắng vàng trải trên sân trường, em bỗng cảm thấy nơi đây thật thân thương dù mới chỉ đến lần đầu. Cuối buổi, em đã có thêm vài người bạn mới và háo hức kể cho mẹ nghe về những điều thú vị ở lớp. Buổi sáng hôm ấy vì thế trở thành một kỉ niệm trong trẻo mà em luôn nhớ mãi. Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi khi mùa thu trở lại, em vẫn nhớ bàn tay cô và tiếng trống khai trường ngày ấy. Kỉ niệm ấy giống như một cánh cửa mở ra trước mắt em, dẫn đến những năm tháng học trò đầy ắp niềm vui. Em luôn biết ơn cô giáo và mong mình sẽ giữ mãi sự háo hức, trong trẻo của ngày đầu tiên đến trường. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Buổi sáng khai trường năm em lên lớp mới có một vẻ đẹp rất riêng. Con đường đến trường đông vui hơn mọi ngày, những bạn học sinh trong bộ đồng phục sạch sẽ ríu rít trò chuyện. Trước cổng trường, cờ hoa tung bay trong gió, tiếng nhạc vang lên rộn ràng khiến em vừa vui vừa hồi hộp trước một năm học mới. Sau lễ chào cờ và những tiết mục văn nghệ, chúng em trở về lớp để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên. Đang sắp xếp sách vở, em bất ngờ phát hiện mình quên mang một quyển vở cần dùng. Nhìn chiếc cặp trống một ngăn, em bắt đầu lo lắng vì sợ cô giáo sẽ nhắc nhở. Người bạn ngồi cạnh thấy vẻ mặt buồn bã của em liền nhẹ nhàng đẩy quyển vở của bạn sang và bảo em có thể dùng chung. Em cảm ơn bạn rồi cẩn thận mở vở để chép bài. Trong suốt tiết học, bạn còn chỉ cho em những phần cô giáo đã hướng dẫn mà em chưa kịp ghi. Đến giờ ra chơi, chúng em cùng nhau trò chuyện về những ngày nghỉ hè và những điều mình yêu thích. Em nhận ra bạn rất vui tính, thân thiện và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Từ câu chuyện nhỏ ấy, chúng em bắt đầu thân thiết hơn và thường xuyên cùng nhau học tập. Những ngày sau đó, khi bạn gặp bài khó, em cũng cố gắng giúp bạn trong khả năng của mình. Tình bạn giữa chúng em cứ thế lớn dần qua những việc làm giản dị mỗi ngày. Em cảm thấy thật may mắn vì ngay trong ngày đầu tiên của năm học, mình đã có một người bạn tốt. Khi buổi khai trường kết thúc, nắng đã trải vàng trên sân, hàng cây khẽ lay trong gió. Trên đường về, em vẫn nghĩ về sự giúp đỡ giản dị của người bạn mới. Em nhận ra ngày khai trường không chỉ mở đầu cho một năm học mà còn mở ra những tình bạn đẹp. Và đôi khi, một hành động nhỏ cũng có thể trở thành kỉ niệm mà ta nhớ rất lâu. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Có một chiếc bảng tên cũ mà em vẫn giữ trong ngăn bàn như một món đồ nhỏ gắn với kí ức. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến ngày khai trường năm ấy, khi em có một cuộc gặp gỡ giản dị nhưng khiến buổi sáng hôm đó trở nên thật đáng nhớ. Đó là buổi sáng đầu tháng Chín, em cùng gia đình đến trường từ rất sớm. Sân trường đông vui, cờ hoa rực rỡ, tiếng chim hòa cùng tiếng nói cười tạo nên một không khí vừa náo nức vừa thân quen. Sau lễ khai giảng, học sinh lần lượt trở về lớp theo hàng của mình. Khi đang đi giữa sân trường, em vô tình làm rơi chiếc bảng tên mà không hay biết. Chiếc bảng tên ấy được mẹ chuẩn bị cẩn thận từ tối hôm trước nên em rất quý. Một bạn đi phía sau nhìn thấy liền cúi xuống nhặt lên rồi chạy theo gọi em. Bạn đưa chiếc bảng tên và còn cẩn thận phủi những hạt bụi bám trên đó. Em nhận lại món đồ, lí nhí cảm ơn và thấy trong lòng vui lạ thường. Bạn mỉm cười rồi hỏi em học lớp nào, sau đó chúng em cùng trò chuyện trên đường về lớp. Em biết bạn cũng mới chuyển đến trường nên hai đứa nhanh chóng tìm được nhiều điều để nói với nhau. Đến khi vào lớp, chúng em ngồi gần nhau và tiếp tục kể về những món đồ mình yêu thích. Một việc làm rất nhỏ nhưng đã khiến em cảm thấy ngày khai trường trở nên gần gũi và vui vẻ hơn. Từ hôm ấy, chúng em dần thân thiết, thường cùng nhau học tập, vui chơi và giúp đỡ nhau trong những ngày đến trường. Ngày khai trường năm ấy đã lùi xa nhưng chiếc bảng tên vẫn giữ nguyên một phần kí ức. Mỗi khi nhìn nó, em lại nhớ đến sân trường đầy nắng, tiếng trống vang lên và người bạn đã chạy theo đưa lại món đồ cho mình. Có lẽ tuổi học trò được tạo nên từ những khoảnh khắc giản dị như thế, nhỏ bé nhưng đủ ấm áp để khi nhớ về, lòng ta vẫn mỉm cười. Bài tham khảo Mẫu 1 Mỗi độ thu về, khi bầu trời trở nên cao và trong hơn, những tia nắng cũng dịu dàng hơn trên vòm lá, em lại nhớ đến ngày khai trường năm ấy. Đó là ngày em bước vào một lớp học mới sau những tháng hè dài. Trong niềm vui gặp lại bạn bè và thầy cô, em cũng mang theo một chút hồi hộp trước những điều đang chờ đợi. Giữa sân trường rực rỡ cờ hoa và tiếng cười náo nức, em đã có một kỉ niệm nhỏ nhưng đến giờ vẫn khiến em nhớ mãi. Buổi sáng hôm ấy, em thức dậy từ rất sớm. Bộ đồng phục mới được mẹ chuẩn bị ngay ngắn, sách vở đã được xếp đầy trong chiếc cặp. Ngoài cửa sổ, nắng sớm trải nhẹ trên những mái nhà, gió thu lay động những cành cây. Trên đường đến trường, em bắt gặp rất nhiều học sinh trong bộ đồng phục sạch sẽ. Có bạn được bố mẹ đưa đi, có bạn vừa đi vừa trò chuyện với bạn bè. Cổng trường hiện ra trong sắc cờ hoa rực rỡ. Sân trường đông vui hơn hẳn ngày thường. Những hàng cây xanh rung rinh trong gió, tiếng nói cười hòa cùng tiếng nhạc khiến không gian tràn đầy sức sống. Em gặp lại những người bạn sau kì nghỉ hè, cùng nhau kể chuyện và háo hức chờ buổi lễ bắt đầu. Khi tiếng trống tập trung vang lên, các lớp nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn. Sau lễ chào cờ, chúng em nghe thầy cô phát biểu và thưởng thức những tiết mục văn nghệ vui tươi. Tiếng vỗ tay vang lên từng đợt, làm sân trường càng thêm náo nhiệt. Đến khi trở về lớp, một sự cố bất ngờ xảy ra. Trong lúc lấy sách vở ra khỏi cặp, em phát hiện mình đã quên quyển vở ghi bài quan trọng ở nhà. Em cuống cuồng lục tìm, càng tìm càng lo vì sợ cô giáo sẽ nhắc nhở ngay trong ngày đầu năm học. Thấy em đứng ngồi không yên, bạn ngồi bên cạnh liền hỏi chuyện. Khi biết em quên vở, bạn không những không trêu mà còn nhẹ nhàng đưa quyển vở của mình sang, bảo em có thể dùng chung. Cô giáo cũng nhìn thấy và mỉm cười động viên rằng lần sau em chỉ cần cẩn thận hơn. Một việc tưởng như rất nhỏ nhưng khiến em cảm thấy ấm lòng. Trong khoảnh khắc ấy, em nhận ra ngày khai trường không chỉ có tiếng trống, cờ hoa và những lời chúc mà còn có sự quan tâm giản dị của những người xung quanh. Buổi khai trường dần khép lại. Sau khi cô giáo dặn dò những nhiệm vụ đầu tiên của năm học, các bạn thu dọn sách vở rồi cùng nhau ra về. Sân trường lúc này đã bớt đông, nắng nhẹ phủ lên những lối đi, vài chiếc lá khẽ rơi bên bậc thềm. Em bước ra cổng cùng bố, trong lòng vẫn nhớ đến quyển vở được người bạn chia sẻ. Trên đường về, em kể cho bố nghe câu chuyện ấy và nhận được một nụ cười đầy yêu thương. Em hiểu rằng một năm học mới không chỉ bắt đầu bằng những bài học mà còn bắt đầu bằng cách chúng ta đối xử với nhau. Từ đó, em tự nhắc mình phải cẩn thận hơn, đồng thời cũng biết sẵn sàng giúp đỡ bạn bè khi họ gặp khó khăn. Ngày khai trường năm ấy đã qua nhưng kỉ niệm về quyển vở được chia đôi vẫn nằm nguyên trong trí nhớ của em. Mỗi khi tháng Chín trở lại, nhìn những lá cờ bay trong gió và nghe tiếng trống vang lên từ sân trường, em lại nhớ đến buổi sáng ấy. Có những điều rất nhỏ bé nhưng lại đủ sức làm một ngày trở nên đáng nhớ. Với em, đó không chỉ là một kỉ niệm đẹp của ngày khai trường mà còn là lời nhắc dịu dàng rằng giữa những năm tháng học trò, sự tử tế và tình bạn luôn là những điều đáng được trân trọng. Bài tham khảo Mẫu 2 Có những buổi sáng đi qua rất nhanh nhưng lại để lại trong lòng người ta một khoảng kí ức thật lâu. Với em, ngày khai trường năm lên lớp Năm là một buổi sáng như thế. Sau những ngày hè đầy nắng, em trở lại trường trong niềm vui gặp bạn bè và thầy cô. Giữa sân trường rực rỡ cờ hoa, một câu chuyện nhỏ đã xảy ra và trở thành kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp. Sáng hôm ấy, em dậy thật sớm để chuẩn bị đến trường. Bộ đồng phục được mẹ là phẳng phiu, sách vở xếp ngay ngắn trong cặp. Bầu trời đầu thu cao xanh, những đám mây trắng trôi chậm trên nền trời. Con đường đến trường hôm ấy đông vui hơn thường ngày. Các bạn nhỏ trong đồng phục mới ríu rít trò chuyện, tiếng xe đạp vang lên trên đường. Vừa bước qua cổng trường, em đã thấy những lá cờ đỏ tung bay, những chậu hoa được xếp ngay ngắn quanh sân khấu. Thầy cô tươi cười đón học sinh, còn các bạn thì vui vẻ gặp lại nhau sau một mùa hè. Em nhanh chóng tìm thấy nhóm bạn thân rồi cùng các bạn xếp hàng chờ buổi lễ bắt đầu. Tiếng trống tập trung vang lên, từng lớp lần lượt ổn định vị trí. Sau lễ chào cờ, thầy hiệu trưởng gửi lời chúc đến học sinh và nhắc nhở chúng em cố gắng trong năm học mới. Những tiết mục văn nghệ nối tiếp nhau khiến sân trường lúc thì rộn ràng, lúc lại lắng xuống trong những giai điệu nhẹ nhàng. Khi buổi lễ gần kết thúc, em bất ngờ nhận ra mình đã làm rơi chiếc khăn quàng. Em loay hoay tìm quanh chỗ ngồi nhưng không thấy. Một bạn ở lớp bên cạnh nhìn thấy chiếc khăn dưới chân ghế rồi chạy đến hỏi xem có phải của em không. Nhận lại chiếc khăn, em vui mừng cảm ơn bạn. Bạn chỉ cười rồi nhanh chóng trở về hàng. Chuyện xảy ra rất nhanh nhưng khiến em nhớ mãi vì giữa sân trường đông người, một người bạn xa lạ vẫn để ý và giúp đỡ em. Trở về lớp, cô giáo hỏi chúng em cảm nhận thế nào về ngày khai trường. Em kể lại chuyện vừa xảy ra và cả lớp cùng cười vui. Cô giáo bảo rằng những năm tháng học trò sẽ đẹp hơn nếu mỗi người biết quan tâm đến người khác từ những việc nhỏ nhất. Trước khi ra về, cô dặn chúng em hãy giữ tinh thần vui vẻ, đoàn kết và cố gắng trong học tập. Em nhìn ra sân trường, thấy nắng đã dịu hơn, những chiếc lá rung rinh trên cành. Một ngày khai trường tưởng như chỉ có lễ nghi và tiếng trống, vậy mà lại cho em một bài học thật giản dị về sự tử tế. Khi bước qua cổng trường, em vẫn ngoái lại nhìn sân trường lần cuối. Chiếc khăn quàng nhỏ nằm gọn trong cặp nhưng câu chuyện về nó thì ở lại trong trí nhớ em lâu hơn nhiều. Em hiểu rằng tuổi học trò được tạo nên từ những khoảnh khắc rất bình thường như thế. Sau này, dù có đi qua bao nhiêu ngày khai trường khác, em tin mình vẫn sẽ nhớ buổi sáng đầu thu ấy, khi một hành động nhỏ của người bạn xa lạ khiến sân trường trong mắt em trở nên ấm áp hơn. Bài tham khảo Mẫu 3 Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong em mỗi khi nhắc đến ngày khai trường là những vệt nắng nằm nghiêng trên sân trường và những hàng cây rung rinh trong gió. Có một ngày khai trường đặc biệt hơn những ngày khác bởi đó là lần đầu em được đứng trong hàng ngũ của một lớp mới, gặp cô giáo mới và làm quen với những người bạn chưa từng trò chuyện. Một sự cố bất ngờ trong buổi lễ hôm ấy đã giúp em có thêm một kỉ niệm thật đẹp. Em đến trường từ rất sớm cùng mẹ. Trên tay em là chiếc cặp mới, bên trong đầy những quyển vở còn thơm mùi giấy. Sân trường đã được trang trí bằng cờ hoa, sân khấu dựng ngay ngắn phía trước. Những chậu cây xanh được xếp dọc lối đi, dưới gốc cây còn vương vài chiếc lá khô. Các bạn học sinh lần lượt đến, tiếng chào hỏi và tiếng cười vang lên khắp nơi. Em vừa tìm lớp vừa nhìn quanh vì chưa quen với vị trí mới. Khi tìm thấy hàng của lớp mình, em đứng vào cuối hàng và hồi hộp chờ cô giáo đến. Buổi lễ bắt đầu trong tiếng nhạc và tiếng trống rộn ràng. Sau phần chào cờ, thầy cô phát biểu, rồi những tiết mục văn nghệ khiến cả sân trường nhiều lần vang lên tiếng vỗ tay. Đến lúc các lớp chuẩn bị trở về phòng học, em bất ngờ thấy một bạn nhỏ phía trước đánh rơi hộp bút. Chiếc hộp mở ra, bút chì và tẩy lăn xuống sân. Em vội cúi xuống nhặt giúp bạn. Bạn ngẩng lên cảm ơn rồi hỏi tên em. Hai đứa cùng cười vì nhận ra mình học chung lớp. Khi về đến phòng học, bạn còn kéo ghế cho em ngồi cạnh. Chẳng biết từ lúc nào, sự bỡ ngỡ ban đầu đã biến thành cảm giác thân quen. Chúng em trò chuyện về những môn học mình thích và hẹn cùng nhau chơi vào giờ ra chơi. Cuối buổi, cô giáo giới thiệu nội quy của lớp và dặn chúng em biết giúp đỡ nhau. Cô nói rằng một tập thể tốt không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ cách mỗi người biết quan tâm đến bạn bè. Em nhìn sang người bạn mới quen, thấy bạn đang cẩn thận xếp hộp bút vào cặp. Ngoài cửa sổ, nắng vàng rải trên những tán cây, gió khẽ lay những chiếc lá. Em bỗng thấy năm học mới phía trước thật đáng mong chờ. Một ngày khai trường đã giúp em có thêm một người bạn và thêm một lí do để yêu lớp học mới. Đã lâu rồi nhưng em vẫn nhớ cảm giác đứng giữa sân trường hôm ấy. Nếu không có chiếc hộp bút vô tình rơi xuống, có lẽ em và người bạn ấy chưa chắc đã làm quen nhanh đến vậy. Kỉ niệm nhỏ ấy khiến em hiểu rằng đôi khi những cuộc gặp gỡ đẹp đẽ lại bắt đầu từ một điều rất bình thường. Và có lẽ đó chính là nét đáng yêu nhất của tuổi học trò, nơi mỗi ngày đến trường đều có thể mở ra một câu chuyện mới. Bài tham khảo Mẫu 4 Tiếng trống khai trường luôn có một âm thanh rất riêng. Nó không chỉ báo hiệu năm học mới bắt đầu mà còn khiến em cảm nhận rõ ràng rằng một mùa hè nữa đã khép lại. Em nhớ nhất ngày khai trường khi em bước vào lớp mới. Trong buổi sáng hôm ấy, một lời dặn giản dị của cô giáo đã khiến em thay đổi cách nhìn về năm học phía trước. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã đông vui. Cờ hoa được treo dọc lối đi, những chậu hoa nhỏ đặt quanh sân khấu khoe sắc dưới ánh nắng. Em cùng bố đến trường, vừa đi vừa kể cho bố nghe những điều mình mong chờ ở năm học mới. Bố chỉ mỉm cười và dặn em hãy cố gắng học tập nhưng cũng đừng quên giúp đỡ bạn bè. Khi bước vào sân trường, em gặp những người bạn cũ và cùng các bạn trò chuyện. Một lúc sau, tiếng trống vang lên, mọi người nhanh chóng xếp hàng. Bầu trời trong xanh, những tán cây rì rào trong gió khiến buổi sáng đầu thu càng thêm dễ chịu. Sau lễ chào cờ, thầy hiệu trưởng phát biểu và chúc chúng em có một năm học thật tốt. Các tiết mục văn nghệ lần lượt diễn ra. Khi trở về lớp, cô giáo chủ nhiệm phát cho mỗi bạn một mảnh giấy nhỏ và yêu cầu viết một điều mình muốn làm tốt hơn trong năm học mới. Có bạn viết muốn học giỏi môn Toán, có bạn muốn đọc nhiều sách hơn, có bạn muốn mạnh dạn phát biểu. Em suy nghĩ một lúc rồi viết rằng mình muốn kiên trì hơn và biết giúp đỡ bạn bè. Cô đọc tờ giấy của em, mỉm cười và nói rằng đó là một mục tiêu rất đáng quý. Sau đó, cô dán tất cả những mảnh giấy lên một góc bảng. Những dòng chữ khác nhau nằm cạnh nhau như những hạt giống nhỏ được gieo xuống đầu năm học. Trước khi ra về, cô cho cả lớp đọc lại những điều mình đã viết. Không ai cười chê ước mơ của bạn. Trái lại, chúng em còn động viên nhau cố gắng. Em nhìn những mảnh giấy đủ màu sắc trên bảng mà cảm thấy năm học mới giống như một con đường dài đang chờ chúng em bước đi. Cô giáo bảo rằng điều quan trọng không phải là chúng ta đặt ra mục tiêu lớn đến đâu mà là mỗi ngày có cố gắng thêm một chút hay không. Lời cô khiến em nhớ mãi. Em tự nhủ sẽ không bỏ cuộc khi gặp bài khó và sẽ chủ động giúp đỡ bạn bè khi có thể. Buổi khai trường hôm ấy kết thúc rất nhẹ nhàng nhưng lại mở ra trong em nhiều suy nghĩ. Những mảnh giấy nhỏ rồi sẽ được gỡ xuống, nhưng lời hứa em viết trên đó vẫn còn ở lại. Mỗi khi cảm thấy nản lòng trong học tập, em lại nhớ đến buổi sáng đầu năm ấy và tự nhắc mình phải cố gắng thêm một chút. Có lẽ kỉ niệm đẹp nhất của ngày khai trường không phải lúc nào cũng nằm trong tiếng trống hay sắc cờ hoa, mà đôi khi nằm trong một lời hứa nhỏ ta tự dành cho chính mình. Bài tham khảo Mẫu 5 Mùa hè vừa khép lại, sân trường lại đón chúng em bằng màu xanh của những hàng cây và sắc đỏ tươi của những lá cờ. Em đã từng trải qua nhiều ngày khai trường nhưng có một buổi sáng khiến em nhớ mãi bởi đó là lần đầu em nhận ra mình đã lớn hơn trước. Không còn là cô bé luôn cần bố mẹ chuẩn bị mọi thứ, em đã tự mình sắp xếp sách vở và bước vào một năm học mới với nhiều mong đợi. Từ tối hôm trước, em đã tự kiểm tra cặp sách, xếp từng quyển vở theo thời khóa biểu rồi đặt bộ đồng phục ngay ngắn bên cạnh giường. Sáng hôm sau, em thức dậy khi ngoài trời còn vương chút sương. Mẹ nhìn em chuẩn bị mà mỉm cười. Trên đường đến trường, em cảm nhận rõ không khí đầu năm học. Học sinh mặc đồng phục đi thành từng nhóm, tiếng gọi nhau vang lên trên những con đường quen thuộc. Đến cổng trường, em thấy sân trường đã đông. Những lá cờ bay phần phật, sân khấu được trang trí đẹp mắt, thầy cô đứng đón học sinh. Em gặp bạn bè, cùng các bạn trò chuyện và nhanh chóng hòa vào không khí náo nức của ngày khai trường. Sau lễ chào cờ, thầy cô phát biểu và những tiết mục văn nghệ lần lượt diễn ra. Đến lúc trở về lớp, cô giáo kiểm tra sự chuẩn bị của từng bạn. Em hồi hộp vì đây là lần đầu tự mình chuẩn bị tất cả sách vở. Khi cô hỏi, em mở cặp và vui mừng nhận ra mình đã mang đủ mọi thứ. Cô mỉm cười khen em đã biết tự chuẩn bị cho năm học mới. Chỉ một câu nói ngắn nhưng khiến em vui cả buổi. Trước đây, em thường để mẹ nhắc từng việc nhỏ, còn hôm ấy em đã có thể tự kiểm tra cặp sách, tự sắp xếp đồ dùng và chủ động chuẩn bị cho một ngày quan trọng. Sau đó, cô giáo kể rằng mỗi năm học là một bước trưởng thành. Em nhìn quanh lớp và chợt thấy những người bạn của mình cũng đang lớn lên từng ngày. Cuối buổi, mẹ đến đón em ở cổng trường. Em không chạy ngay ra như mọi khi mà đứng lại một chút để nhìn sân trường. Những hàng cây vẫn xanh, tiếng nói cười vẫn vang lên, nhưng trong lòng em có một cảm giác khác lạ. Em kể cho mẹ nghe rằng cô giáo đã khen mình. Mẹ xoa đầu rồi bảo em hãy tiếp tục tự lập như thế. Lời nói ấy khiến em vui và càng muốn cố gắng hơn trong năm học mới. Ngày khai trường vì thế không chỉ là ngày bắt đầu một chặng đường học tập mà còn là ngày em nhận ra mình đang từng bước trưởng thành. Đến bây giờ, mỗi khi tự chuẩn bị cặp sách trước một ngày học mới, em lại nhớ đến buổi sáng đầu thu ấy. Kỉ niệm không có điều gì quá lớn lao nhưng lại khiến em tự hào vì đã biết tự chịu trách nhiệm với những việc của mình. Thời gian có thể làm nhiều thứ thay đổi, nhưng hình ảnh sân trường trong nắng sớm và cảm giác trưởng thành của ngày hôm ấy vẫn nằm nguyên trong một góc kí ức của em. Nó nhắc em rằng mỗi bước trưởng thành đều bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhất. Bài tham khảo Mẫu 6 Mẹ thường bảo rằng mỗi năm học mới là một lần chúng ta bước thêm một bước trên con đường trưởng thành. Em chỉ thật sự hiểu điều đó vào ngày khai trường năm em lên lớp mới. Hôm ấy, em không còn cảm giác bỡ ngỡ như những năm đầu đi học mà lại thấy một chút lưu luyến khi nhận ra mình đã lớn hơn. Trong không khí rộn ràng của sân trường, một khoảnh khắc chia tay với cô giáo cũ đã khiến ngày khai trường ấy trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Sáng đầu tháng Chín, em thức dậy khi ánh nắng còn dịu nhẹ. Bộ đồng phục được mẹ chuẩn bị ngay ngắn, sách vở nằm gọn trong cặp. Trên đường đến trường, những hàng cây khẽ lay trong gió, từng nhóm học sinh nối nhau đi dưới những lá cờ nhỏ. Sân trường đông vui hơn thường ngày. Những chậu hoa được đặt quanh sân khấu, loa phát nhạc, thầy cô đứng đón học sinh và bạn bè gặp nhau sau kì nghỉ hè. Em nhanh chóng hòa vào tiếng cười nói của các bạn nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác khó gọi tên vì năm học này em sẽ không còn được học cô giáo cũ nữa. Sau lễ chào cờ và các tiết mục văn nghệ, chúng em trở về lớp. Bất ngờ, cô giáo cũ xuất hiện ở cửa lớp. Cô không còn là giáo viên chủ nhiệm của chúng em nhưng vẫn đến chúc cả lớp một năm học tốt đẹp. Cô mang theo một bó hoa nhỏ và nói rằng cô rất vui khi thấy chúng em đã trưởng thành hơn. Cả lớp im lặng lắng nghe. Một bạn mạnh dạn nói lời cảm ơn cô, rồi những tiếng vỗ tay vang lên. Đến lượt em, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em nhớ những lần cô ở lại sau giờ học để giảng lại bài, nhớ những lời nhắc nhở và cả những lần cô kiên nhẫn chờ chúng em sửa lỗi. Cô mỉm cười, dặn chúng em dù học với thầy cô nào cũng phải chăm ngoan, đoàn kết và biết yêu thương nhau. Khi cô bước ra khỏi cửa lớp, cả lớp cùng đứng dậy vẫy tay chào. Hình bóng cô khuất dần ngoài hành lang nhưng nụ cười vẫn như còn ở lại. Sau đó, cô giáo mới đến nhận lớp và tổ chức những hoạt động đầu tiên để chúng em làm quen. Không khí dần trở nên vui vẻ hơn. Em nhận ra mỗi năm học đều có những người mới bước vào cuộc đời mình, nhưng những tình cảm đẹp đẽ của những năm tháng trước vẫn có thể được giữ lại. Ngày khai trường hôm ấy vì thế không chỉ là ngày bắt đầu một lớp học mới mà còn là dịp để em biết trân trọng những người đã từng đồng hành với mình. Khi ra về, em nhìn sân trường đang ngập trong nắng và chợt thấy thời gian trôi nhanh quá. Những năm tháng học trò rồi sẽ tiếp tục đi về phía trước, nhưng hình ảnh cô giáo đứng bên cửa lớp trong ngày khai trường ấy chắc chắn sẽ ở lại trong em thật lâu. Em hiểu rằng trưởng thành không có nghĩa là quên đi những người đã yêu thương mình, mà là biết mang theo những tình cảm ấy để bước tiếp với lòng biết ơn và sự trân trọng. Bài tham khảo Mẫu 7 Tiếng chim hót líu lo gọi nắng len qua những vòm cây, những cánh hoa rung rinh trong gió sớm, còn sân trường thì rộn ràng bước chân của các bạn học sinh tung tăng trong bộ đồng phục mới. Sau những ngày hè đầy nắng, ngôi trường thân quen bỗng khoác lên mình một vẻ tươi non, náo nức. Giữa khung cảnh ấy, em bước vào ngày khai trường với trái tim đầy háo hức. Đó cũng là ngày em có một kỉ niệm thật đẹp với cô giáo, một kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy ấm áp. Từ sáng sớm, mẹ đã gọi em dậy chuẩn bị đến trường. Em mặc bộ đồng phục sạch sẽ, đeo chiếc cặp đã được xếp đầy sách vở rồi vui vẻ lên đường. Con đường quen thuộc hôm ấy như cũng vui hơn. Những hàng cây xanh đung đưa trong gió, vài chú chim chuyền cành ríu rít, từng nhóm học sinh tung tăng bước đi dưới ánh nắng vàng dịu. Vừa đến cổng trường, em đã thấy cờ hoa rực rỡ trước sân. Những bồn hoa nhỏ khoe sắc, lá cây rung rinh, tiếng nói cười vang lên từ khắp nơi. Các bạn gặp nhau sau kì nghỉ hè, người chạy đến chào hỏi, người khoe cặp sách mới. Em cũng nhanh chóng hòa vào không khí vui tươi ấy rồi cùng các bạn xếp hàng chuẩn bị dự lễ. Khi tiếng trống tập trung vang lên, sân trường dần trở nên nghiêm trang. Chúng em làm lễ chào cờ, nghe thầy hiệu trưởng phát biểu rồi thưởng thức những tiết mục văn nghệ. Sau đó, cô giáo chủ nhiệm dẫn cả lớp về phòng học. Trong lúc các bạn đang sắp xếp sách vở, cô bất ngờ phát cho mỗi người một bông hoa giấy nhỏ. Cô bảo chúng em hãy viết lên đó một điều mình muốn làm tốt trong năm học mới. Em cẩn thận viết rằng mình muốn chăm chỉ hơn và biết giúp đỡ bạn bè. Khi cô đi qua, cô đọc dòng chữ của em rồi mỉm cười. Cô nói rằng chỉ cần mỗi ngày cố gắng một chút, chúng em sẽ nhìn thấy mình trưởng thành hơn vào cuối năm. Sau đó, cô hướng dẫn cả lớp treo những bông hoa lên một góc bảng. Những bông hoa đủ màu sắc nằm cạnh nhau, giống như một khu vườn nhỏ của những ước mơ. Nhìn chúng, em thấy năm học mới bỗng trở nên thật gần gũi và đáng mong chờ. Buổi khai trường kết thúc khi nắng đã trải vàng trên sân. Các bạn lần lượt ra về, tiếng cười vẫn vang lên dưới những tán cây. Em cẩn thận cất bông hoa giấy vào cặp thay vì mang về nhà ngay. Cô giáo nhìn thấy, chỉ mỉm cười và bảo em hãy giữ nó đến cuối năm. Em bước ra cổng trường mà trong lòng đầy quyết tâm. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng một năm học không chỉ có điểm số và bài kiểm tra mà còn có những ước mơ nhỏ bé được gieo xuống từ những ngày đầu tiên. Mỗi khi mùa thu trở lại, nghe tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, em lại nhớ đến những bông hoa giấy đủ màu trên bảng lớp. Có thể theo thời gian, bông hoa ấy đã cũ, nhưng điều em viết trên đó vẫn là một lời nhắc dịu dàng. Ngày khai trường năm ấy đã mở ra trước mắt em một năm học mới và cũng gieo vào lòng em một niềm tin rằng chỉ cần biết cố gắng, mỗi ngày đến trường đều có thể trở thành một bước nhỏ trên con đường trưởng thành. Bài tham khảo Mẫu 8 Nắng đầu thu trong veo rơi xuống những chiếc lá còn xanh, từng cánh hoa nhỏ nép mình bên lối đi, chim chóc chuyền cành gọi nhau ríu rít. Trên sân trường, các bạn học sinh tung tăng chạy về phía lớp, tiếng cười trong trẻo hòa với tiếng gió làm không gian như bừng tỉnh sau những ngày hè yên ắng. Em đứng giữa khung cảnh quen thuộc mà vẫn thấy lòng mình xao xuyến. Ngày khai trường ấy không chỉ đánh dấu một năm học mới mà còn đem đến cho em một tình bạn bắt đầu từ một sự việc rất bất ngờ. Buổi sáng, bố đưa em đến trường khi sân trường đã khá đông. Những lá cờ đỏ bay nhẹ trên cao, các bồn hoa được chăm sóc xanh tốt, những chậu cây nhỏ đặt dọc lối đi trông thật đẹp mắt. Các bạn trong lớp gặp nhau, ríu rít kể chuyện kì nghỉ hè. Có bạn khoe một chuyến đi biển, có bạn kể về những ngày ở quê với ông bà. Em cũng vui vẻ trò chuyện rồi cùng các bạn tìm vị trí của lớp. Khi tiếng nhạc vang lên, mọi người nhanh chóng xếp hàng. Bầu trời cao xanh, vài đám mây trắng lững lờ trôi phía trên những tán cây. Em cảm thấy vừa vui vừa hồi hộp vì năm học này lớp em có thêm một số bạn mới. Sau lễ chào cờ, chúng em trở về lớp để nghe cô giáo giới thiệu về năm học. Trong lúc cô đang nói chuyện, một bạn mới ngồi phía cuối lớp vô tình làm rơi hộp bút. Nắp hộp bật ra, những chiếc bút chì, tẩy và thước nhỏ lăn khắp nền nhà. Bạn ấy luống cuống cúi xuống nhặt nhưng càng nhặt càng rối. Thấy vậy, em cùng vài bạn khác nhanh chóng chạy đến giúp. Chẳng mấy chốc, những món đồ nhỏ đã được gom lại đầy đủ. Bạn mới ngẩng lên, gương mặt vẫn còn ngượng ngùng nhưng đã nở nụ cười. Bạn cảm ơn chúng em rồi giới thiệu tên mình. Cô giáo nhìn cả lớp và nói rằng một tập thể tốt sẽ bắt đầu từ những việc rất giản dị như biết quan tâm và giúp đỡ nhau. Sau đó, cô sắp xếp cho em ngồi cạnh bạn. Hai đứa bắt đầu trò chuyện, từ chuyện môn học yêu thích đến những trò chơi thường chơi vào giờ ra chơi. Một sự cố nhỏ đã vô tình kéo hai người xa lạ lại gần nhau. Cuối buổi, sân trường dần thưa người. Những cánh hoa rung rinh dưới nắng, chim vẫn ríu rít trên những cành cây cao. Em cùng người bạn mới bước ra cổng và hẹn nhau hôm sau sẽ cùng đến lớp. Trong lòng em không còn cảm giác xa lạ như lúc đầu. Em nhận ra ngày khai trường đôi khi không cần một sự kiện thật lớn lao mới trở thành kỉ niệm đẹp. Chỉ một lần cúi xuống nhặt giúp bạn vài món đồ cũng có thể mở đầu cho một tình bạn trong trẻo. Đã nhiều năm trôi qua, em vẫn nhớ buổi sáng có nắng vàng, có tiếng chim trên vòm cây và có chiếc hộp bút nhỏ nằm giữa nền lớp học. Nhờ sự việc ấy, một người bạn mới đã bước vào những ngày tháng học trò của em thật tự nhiên. Nếu ngày khai trường là cánh cửa mở ra một năm học mới thì tình bạn hôm ấy chính là một món quà nhỏ nằm bên ngưỡng cửa, giản dị nhưng khiến hành trình phía trước trở nên vui hơn rất nhiều. Bài tham khảo Mẫu 9 Sau một mùa hè dài, sân trường lại thức dậy trong tiếng chim hót líu lo và tiếng lá cây xào xạc. Những chùm hoa nhỏ rung rinh bên lối đi, nắng sớm trải thành từng vệt vàng trên sân, còn các bạn học sinh thì tung tăng trong những bộ đồng phục sạch sẽ. Em bước qua cổng trường giữa khung cảnh ấy với một cảm giác thật khó tả. Vui vì được gặp lại bạn bè, háo hức trước năm học mới nhưng đâu đó vẫn có chút bâng khuâng. Ngày khai trường năm ấy đã để lại trong em một kỉ niệm đặc biệt về lời động viên của cô giáo. Em đến trường cùng mẹ từ khá sớm. Trên đường đi, em nhìn thấy từng tốp học sinh nối nhau đến trường. Có bạn vừa đi vừa cười nói, có bạn được bố mẹ chỉnh lại cổ áo trước cổng. Khi đến nơi, em thấy sân trường rực rỡ hơn mọi ngày. Cờ đỏ tung bay trên cao, những bồn hoa được chăm sóc cẩn thận, hàng cây xanh nghiêng mình trong gió. Tiếng chim ríu rít trên những vòm lá như cũng góp một phần vào không khí ngày hội. Bạn bè gặp nhau sau kì nghỉ hè, người vẫy tay, người chạy đến hỏi thăm. Em cùng các bạn nhanh chóng xếp hàng, lòng đầy mong chờ khi tiếng trống khai trường sắp vang lên. Buổi lễ bắt đầu bằng lễ chào cờ trang nghiêm. Sau đó, thầy hiệu trưởng gửi lời chúc đến học sinh và những tiết mục văn nghệ lần lượt diễn ra. Khi trở về lớp, cô giáo chủ nhiệm hỏi chúng em điều gì khiến mình lo lắng nhất trong năm học mới. Một vài bạn nói sợ điểm kém, có bạn sợ bài khó, có bạn lại lo không theo kịp các bạn. Đến lượt mình, em thú nhận rằng em sợ sẽ không làm tốt môn Toán. Cô giáo không trách mà nhẹ nhàng hỏi em vì sao lại nghĩ như vậy. Em kể rằng có những bài em đã cố gắng nhưng vẫn chưa hiểu. Cô nhìn em rồi nói rằng chưa hiểu hôm nay không có nghĩa là sẽ không hiểu ngày mai. Cô khuyên em cứ mạnh dạn hỏi, kiên trì làm lại và đừng vội cho rằng mình không thể. Những lời ấy khiến em thấy nhẹ nhõm. Cô còn bảo cả lớp rằng trong năm học mới, chúng em có thể giúp đỡ nhau khi gặp bài khó. Nghe vậy, các bạn đồng loạt hưởng ứng. Em nhìn quanh lớp, bỗng thấy những nỗi lo ban đầu không còn đáng sợ như trước. Cuối buổi, cô giao cho chúng em những nhiệm vụ đầu tiên rồi cho cả lớp ra về. Nắng đã lên cao, những chiếc lá rung rinh trên cành, vài chú chim vẫn chuyền từ nhánh này sang nhánh khác. Em bước ra khỏi lớp với một tâm trạng vui vẻ hơn hẳn lúc sáng. Trên đường về, em kể cho mẹ nghe lời cô giáo. Mẹ bảo em cứ cố gắng từng bước, nếu gặp khó khăn thì đừng ngại nhờ thầy cô và bạn bè giúp đỡ. Em nghe mà thấy trong lòng tràn đầy quyết tâm cho năm học mới. Ngày khai trường ấy đã qua nhưng lời cô giáo vẫn ở lại trong em như một tiếng gọi dịu dàng mỗi khi em gặp bài khó. Mỗi lần nhìn những trang vở đầy những phép tính, em lại nhớ đến buổi sáng có nắng vàng, hoa lá rung rinh và tiếng chim ríu rít trên sân trường. Em hiểu rằng đôi khi điều làm một ngày trở nên đáng nhớ không phải là những sự kiện lớn lao, mà chỉ là một lời động viên đúng lúc giúp ta có thêm niềm tin để bước tiếp. Bài tham khảo Mẫu 10 Mùa hè khẽ khàng khép lại sau những ngày nắng vàng rực rỡ. Những cơn gió đầu thu lướt qua vòm cây, mang theo hơi mát dịu dàng và đánh thức sân trường sau một khoảng thời gian vắng lặng. Chim chóc lại chuyền cành ríu rít, bầu trời cao xanh như rộng thêm, tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng bước chân tung tăng của học sinh. Trong khung cảnh trong trẻo ấy, ngày khai trường hiện ra như một cánh cửa mở vào năm học mới. Em vẫn nhớ nhất khoảnh khắc mình gặp lại người bạn thân sau những ngày xa cách và cùng nhau bước vào lớp với bao niềm vui. Từ sáng sớm, em đã thức dậy trong tiếng chim gọi nhau ngoài vườn. Mẹ chuẩn bị cho em bộ đồng phục mới, còn em cẩn thận kiểm tra lại sách vở rồi đeo chiếc cặp lên vai. Con đường đến trường hôm ấy như khoác một màu áo khác. Hàng cây hai bên đường xanh mướt, những tia nắng đầu thu xuyên qua kẽ lá, rơi thành những đốm sáng nhỏ trên mặt đường. Những bạn học sinh tung tăng đi về phía cổng trường, tiếng nói cười vang lên từng nhóm. Đến nơi, em thấy sân trường rực rỡ cờ hoa. Những bồn hoa nhỏ khoe sắc, lá cây rung rinh trong gió, chim vẫn ríu rít trên những cành cao. Em vừa bước qua cổng đã nhìn thấy rất nhiều gương mặt thân quen. Giữa đám đông ấy, em bất ngờ nghe tiếng gọi tên mình. Quay lại, em thấy người bạn thân đang chạy về phía em với nụ cười rạng rỡ. Chúng em đã không gặp nhau suốt những ngày hè nên có biết bao chuyện muốn kể. Bạn khoe chuyến về quê, còn em kể về những buổi chiều chơi cùng anh chị. Hai đứa vừa đi vừa cười, cảm giác xa cách của mùa hè dường như tan biến ngay lập tức. Khi tiếng trống tập trung vang lên, chúng em cùng nhanh chóng tìm hàng của lớp. Buổi lễ khai trường bắt đầu trong không khí trang nghiêm rồi trở nên rộn ràng với những tiết mục văn nghệ. Tiếng hát vang dưới bầu trời xanh, những tràng pháo tay nối tiếp nhau. Đến khi cô giáo dẫn cả lớp về phòng học, em và bạn vẫn ríu rít kể chuyện. Cô nhìn chúng em rồi mỉm cười, nhắc cả lớp rằng một năm học mới không chỉ có bài vở mà còn có những tình bạn cần được trân trọng. Cuối buổi, sân trường dần thưa người. Ánh nắng đã dịu hơn, những cánh hoa khẽ rung dưới gió. Em cùng bạn bước chậm ra cổng trường, vừa đi vừa bàn xem ngày mai sẽ chơi gì vào giờ ra chơi. Những ngày hè đã thật sự ở lại phía sau, còn trước mắt chúng em là một năm học mới với nhiều bài học và trải nghiệm. Em thấy vui vì sau mỗi kì nghỉ, chúng em lại có thêm những câu chuyện để kể cho nhau nghe và có thêm những kỉ niệm để cùng nhau lưu giữ. Có những ngày khai trường không có sự việc đặc biệt nhưng vẫn trở thành một dấu mốc không thể quên. Với em, đó là ngày có nắng đầu thu, có tiếng chim trên vòm lá và có một người bạn chạy đến gọi tên em giữa sân trường đông vui. Mỗi khi mùa thu trở lại, em lại nhớ cảm giác tung tăng bước qua cổng trường ngày ấy và thấy lòng mình dịu lại. Có lẽ những tình bạn trong trẻo chính là một trong những món quà đẹp nhất mà mái trường trao tặng cho tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 11 Khi những ngày hè cuối cùng dần lùi xa, bầu trời như cao và trong hơn, nắng cũng dịu xuống sau những buổi trưa oi ả. Ngoài vườn, tiếng chim ríu rít gọi nhau giữa những tán lá xanh. Từ xa, tiếng nước róc rách của con suối nhỏ bên đường hòa vào tiếng gió khiến buổi sớm đầu thu trở nên thật yên bình. Rồi tiếng trống trường vang lên, đánh thức những hành lang đã im ắng suốt mùa hè. Ngày khai trường năm ấy, em đã có một kỉ niệm khiến em vừa hồi hộp vừa xúc động, đó là lần đầu tiên em đứng trước lớp để tự giới thiệu về mình. Trước khi đến trường, em đã chuẩn bị mọi thứ từ tối hôm trước. Bộ đồng phục được mẹ gấp ngay ngắn, sách vở xếp vào cặp theo thời khóa biểu. Trên đường đi, em nhìn thấy những hàng cây xanh mướt, những chiếc lá đón nắng và những nhóm học sinh đang vui vẻ trò chuyện. Sân trường hiện ra trong ánh nắng dịu dàng. Cờ đỏ tung bay, những chậu hoa được xếp thành từng hàng, thầy cô đứng trước các lớp đón học sinh. Bạn bè gặp lại nhau sau mùa hè, tiếng cười vang lên dưới những vòm cây. Em cũng vui vẻ chào hỏi các bạn rồi tìm chỗ ngồi trong lớp. Tuy nhiên, khi nhìn lên bảng và thấy cô giáo đã chuẩn bị một hoạt động làm quen, em bỗng cảm thấy hồi hộp. Sau lễ khai trường, cô giáo muốn chúng em tự giới thiệu về bản thân. Cô gọi từng bạn đứng lên nói vài câu về tên, sở thích và điều mình mong muốn trong năm học mới. Đến lượt em, đôi chân bỗng thấy cứng lại. Em đứng trước lớp, hai tay nắm nhẹ vào nhau và không biết nên bắt đầu từ đâu. Cả lớp im lặng chờ đợi. Nhận ra em đang bối rối, cô giáo mỉm cười động viên rồi nói rằng em cứ xem các bạn như những người bạn thân và nói thật tự nhiên. Nghe vậy, em lấy lại bình tĩnh và bắt đầu kể. Em nói mình thích đọc sách, thích nghe tiếng chim buổi sáng và mong năm học này sẽ có thêm nhiều kỉ niệm vui cùng các bạn. Khi em nói xong, cả lớp vỗ tay. Một vài bạn còn cười tươi và giới thiệu thêm sở thích giống em. Sự hồi hộp ban đầu nhanh chóng tan biến. Em nhận ra trước mặt mình không phải những người xa lạ mà là những người sẽ cùng mình học tập, vui chơi và trưởng thành trong suốt năm học. Sau hoạt động ấy, cô giáo chia chúng em thành những nhóm nhỏ để cùng làm quen. Tiếng trò chuyện vang lên khắp lớp. Có bạn kể về chuyến đi biển, bạn khác kể chuyện về những ngày ở quê. Ngoài cửa sổ, nắng rải xuống sân, những chiếc lá rung rinh và tiếng chim vẫn ríu rít trên cành. Em nhìn quanh căn phòng và cảm thấy thật vui. Ngày khai trường đã bắt đầu bằng sự hồi hộp nhưng kết thúc bằng cảm giác gần gũi, thân quen. Khi ra về, em còn ngoái nhìn lớp học một lần trước khi bước xuống cầu thang. Ngày hôm ấy giống như một trang giấy đầu tiên của năm học, trên đó có tiếng cười, có những gương mặt mới và cả chút bối rối đáng yêu của tuổi học trò. Sau này, có thể em sẽ quên mình đã nói chính xác những câu nào trước lớp, nhưng chắc chắn sẽ không quên cảm giác được bạn bè vỗ tay và cô giáo mỉm cười động viên. Mỗi khi nghe tiếng trống trường vang lên giữa mùa thu, em lại nhớ đến buổi sáng trong veo ấy và thấy mình như được trở về với những ngày đầu tiên thật đẹp. Bài tham khảo Mẫu 12 Những giọt nắng trong veo rơi xuống sân trường qua kẽ lá, lúc sáng lên trên mái tóc, lúc nằm yên trên những bậc thềm còn vương hơi sương. Hàng cây trước lớp khẽ đung đưa, những bông hoa nhỏ rung rinh trong gió, còn tiếng chim thì ríu rít như đang gọi mọi người cùng thức dậy. Các bạn học sinh trong những bộ đồng phục sạch sẽ nối nhau bước vào sân, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Em đứng giữa dòng người ấy và chợt thấy ngôi trường thân thuộc hôm nay đẹp hơn mọi ngày. Kỉ niệm đáng nhớ nhất của em trong ngày khai trường cũng bắt đầu từ một chiếc cặp sách bị bỏ quên. Hôm đó, em đến trường khá sớm. Sau khi chào mẹ, em chạy vào sân tìm các bạn. Chúng em gặp nhau, nói đủ thứ chuyện rồi nhanh chóng xếp hàng theo lớp. Buổi lễ khai trường diễn ra trong không khí trang trọng nhưng cũng đầy vui tươi. Tiếng Quốc ca vang lên giữa sân trường, những lá cờ bay phấp phới, rồi các tiết mục văn nghệ lần lượt xuất hiện. Sau khi lễ kết thúc, cô giáo dẫn cả lớp về phòng học. Vì quá háo hức được trò chuyện với các bạn, em cứ mải nhìn xung quanh mà không để ý chiếc cặp của mình đã được đặt ở một chiếc ghế phía cuối sân. Đến khi cả lớp chuẩn bị vào học, em mới phát hiện chiếc cặp không còn bên cạnh. Tim em đập nhanh, mặt nóng bừng vì lo lắng. Em chạy ngược ra sân, nhìn dưới từng hàng ghế nhưng chẳng thấy đâu. Trong cặp có sách vở và một quyển truyện em rất yêu thích nên em càng sốt ruột. Thấy em cuống quýt, một người bạn trong lớp lập tức chạy theo. Bạn cùng em tìm quanh sân, hỏi bác bảo vệ rồi đi dọc hành lang. Một lúc sau, chúng em nhìn thấy chiếc cặp nằm ngay ngắn trên chiếc ghế gần gốc cây. Hóa ra lúc dọn sân, cô lao công đã đặt nó sang một bên để tránh bị mọi người giẫm lên. Em thở phào, ôm chiếc cặp vào lòng. Người bạn đi cùng bật cười bảo rằng từ nay em phải nhớ giữ đồ cẩn thận hơn. Em cũng cười theo rồi cảm ơn bạn. Khi trở lại lớp, cô giáo nghe chuyện và nhẹ nhàng nhắc em hãy tập thói quen kiểm tra đồ dùng trước khi rời khỏi một nơi nào đó. Cô không trách mà còn khen người bạn đã nhiệt tình giúp đỡ em. Cả lớp vỗ tay khiến em vừa ngượng vừa vui. Buổi học đầu tiên sau lễ khai trường tiếp tục trong tiếng cười và những câu chuyện nhỏ. Qua cửa sổ, em nhìn thấy những chiếc lá xanh rung rinh, vài chú chim chuyền cành rồi bay vụt lên nền trời. Em chợt nhận ra mình đã có thêm một kỉ niệm thật đặc biệt ngay trong ngày đầu tiên của năm học. Đó không phải là một điều lớn lao, nhưng nhờ sự việc ấy, em hiểu hơn giá trị của một người bạn biết quan tâm đúng lúc. Em cũng tự nhắc mình phải cẩn thận hơn với đồ dùng của mình và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Trên đường về, chiếc cặp vẫn nằm chắc trên vai nhưng trong lòng em còn có thêm một niềm vui khác. Ngày khai trường đã cho em một chút bối rối, một trận cuống cuồng nho nhỏ và quan trọng hơn cả là một kỉ niệm về tình bạn. Sau này, có thể em sẽ không còn nhớ rõ những lời phát biểu trong buổi lễ hôm ấy, nhưng chắc chắn sẽ nhớ hình ảnh một người bạn chạy cùng mình dưới hàng cây để tìm chiếc cặp. Giữa rất nhiều ngày tháng của tuổi học trò, những khoảnh khắc giản dị như thế thường lại là những điều ở lại lâu nhất. Bài tham khảo Mẫu 13 Tiếng trống trường chưa vang lên nhưng sân trường em đã đầy những âm thanh vui tươi. Tiếng bạn bè gọi nhau, tiếng giày dép bước trên hành lang, tiếng gió lướt qua hàng cây và tiếng chim hót líu lo trên những cành cao hòa vào nhau thành một bản nhạc trong trẻo. Bầu trời xanh rộng, nắng vàng nhẹ trải trên những bồn hoa đang khoe sắc. Các bạn học sinh tung tăng với cặp sách trên vai, gương mặt ai cũng ánh lên niềm mong chờ. Giữa khung cảnh ấy, em bất ngờ gặp lại cô giáo cũ, người đã từng dạy em trong những năm học trước, và cuộc gặp ngắn ngủi ấy đã trở thành kỉ niệm đặc biệt trong ngày khai trường. Em cùng bố đến trường từ sớm. Ngay cổng trường, em đã nhìn thấy những chùm bóng bay nhiều màu và những dải cờ được trang trí trên sân khấu. Thầy cô đứng đón học sinh, các bạn chạy nhảy, trò chuyện và chụp ảnh cùng nhau. Em cùng bố đi vào sân rồi nhanh chóng gặp các bạn trong lớp. Sau khi xếp hàng, chúng em cùng dự lễ chào cờ. Những lời chúc mừng năm học mới vang lên giữa sân trường, tiếp theo là những tiết mục văn nghệ rộn ràng. Em chăm chú nhìn sân khấu nhưng thỉnh thoảng vẫn đưa mắt về phía dãy hành lang cũ, nơi em từng học những năm trước. Khi buổi lễ gần kết thúc, em theo các bạn đi về lớp. Bất chợt, từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc gọi tên em. Em quay lại và nhìn thấy cô giáo cũ đang đứng dưới một tán cây. Cô vẫn giữ nụ cười hiền và ánh mắt ấm áp như ngày nào. Em chạy đến chào cô, kể rằng mình đã lên lớp mới và vẫn rất thích đọc sách như trước. Cô hỏi em có vui không, có thấy khó khăn gì không rồi dặn em phải chăm chỉ, biết yêu thương bạn bè và đừng ngại hỏi thầy cô khi chưa hiểu bài. Em kể với cô rằng em vẫn nhớ những câu chuyện cô từng kể trong giờ học. Nghe vậy, cô cười thật vui rồi lấy từ túi ra một chiếc bookmark nhỏ hình chiếc lá. Cô bảo em hãy dùng nó để đánh dấu những trang sách hay và nhớ rằng mỗi năm học đều là một trang mới trong cuốn sách tuổi thơ. Em cầm món quà nhỏ mà thấy lòng bỗng ấm lên. Trước khi chia tay, cô xoa nhẹ đầu em rồi chúc em có một năm học thật vui. Chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng em cứ đứng nhìn theo bóng cô thật lâu. Sau đó, em trở về lớp trong tiếng bạn bè trò chuyện. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn dịu dàng, những cành cây lay động và tiếng chim thỉnh thoảng lại vang lên. Em đặt chiếc bookmark vào cuốn sách đang đọc rồi mỉm cười. Em thấy mình thật may mắn vì dù đã bước sang lớp mới, những người thầy cô từng yêu thương mình vẫn luôn để lại những dấu ấn đẹp đẽ. Ngày khai trường vì thế không chỉ mở ra những điều mới mà còn giúp em nhìn lại những kỉ niệm cũ bằng một tình cảm thật dịu dàng. Chiếc bookmark hình chiếc lá ấy đến giờ vẫn được em giữ trong một cuốn sách yêu thích. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến sân trường đầy nắng, nhớ tiếng chim trên vòm cây và nhớ nụ cười hiền của cô giáo cũ. Có lẽ tuổi học trò đẹp bởi chúng ta luôn có những người từng đi qua một đoạn đường, để lại cho mình một lời dặn, một món quà nhỏ hay chỉ một nụ cười mà nhiều năm sau vẫn còn nhớ. Với em, ngày khai trường năm ấy chính là một trang như thế, nhẹ nhàng nhưng không dễ phai mờ. Bài tham khảo Mẫu 14 “Em đến trường, vui đến trường...” Mỗi khi giai điệu quen thuộc ấy vang lên, trong em lại hiện về một buổi sáng đầy nắng và tiếng cười. Bầu trời hôm ấy xanh trong, những vòm cây rung rinh trong gió, chim chóc chuyền cành hót líu lo. Trên sân trường, các bạn học sinh tung tăng trong bộ đồng phục mới, gương mặt ai cũng rạng rỡ niềm vui. Giữa khung cảnh ấy, em đã có một kỉ niệm thật đặc biệt với mẹ, một kỉ niệm khiến ngày khai trường năm ấy trở thành một dấu mốc không thể quên trong tuổi học trò. Từ sáng sớm, mẹ đã gọi em dậy chuẩn bị đến trường. Bộ đồng phục được mẹ là phẳng phiu, sách vở đã được xếp ngay ngắn vào chiếc cặp mới. Trước khi đi, mẹ còn cẩn thận chỉnh lại cổ áo, vuốt mái tóc rồi dặn em phải ngoan và cố gắng học thật tốt. Trên đường đến trường, nắng sớm trải nhẹ trên những mái nhà, hàng cây hai bên đường đung đưa theo gió. Những chú chim nhỏ ríu rít trên cành như cũng đang chào đón một ngày mới. Càng đến gần trường, tiếng nói cười của học sinh càng rộn ràng. Sân trường hiện ra với những lá cờ tung bay, những bồn hoa đủ màu sắc và những nhóm bạn đang vui vẻ gặp lại nhau. Em nắm tay mẹ bước qua cổng trường mà trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Sau lễ chào cờ và những tiết mục văn nghệ, chúng em được trở về lớp. Cô giáo chủ nhiệm đứng trước cửa đón từng bạn rồi hướng dẫn chúng em ngồi vào chỗ. Khi cả lớp đã ổn định, cô kể về những điều thú vị đang chờ đợi trong năm học mới. Em chăm chú lắng nghe nhưng trong lòng vẫn có một chút lo lắng vì sợ mình sẽ không làm tốt. Như đoán được tâm trạng của em, mẹ vẫn đứng ngoài hành lang chờ đến khi cô giáo bắt đầu tiết học đầu tiên. Qua ô cửa, em nhìn thấy mẹ mỉm cười và khẽ đưa tay vẫy. Em cũng vẫy lại rồi nhanh chóng ngồi ngay ngắn. Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ ấy thôi mà em bỗng thấy yên tâm hơn hẳn. Em hiểu rằng dù mình bước vào một lớp học mới, phía sau vẫn luôn có gia đình dõi theo. Khi tiếng trống báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên, em quay lại nhìn mẹ lần cuối. Mẹ gật đầu động viên rồi mới rời đi. Buổi khai trường tiếp tục trong niềm vui. Cô giáo giới thiệu những bài học đầu tiên, các bạn lần lượt làm quen với nhau và kể về những điều mình yêu thích. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn nhẹ nhàng rơi xuống sân, những chiếc lá xanh rung rinh, tiếng chim thỉnh thoảng lại vang lên trên vòm cây. Em dần quên đi sự hồi hộp ban đầu. Khi tan học, em chạy ra cổng kể cho mẹ nghe đủ chuyện. Mẹ vừa nghe vừa cười, thỉnh thoảng lại hỏi em có thích lớp mới không. Em vui vẻ gật đầu. Trên đường về, em cảm thấy ngày khai trường ấy giống như một cánh cửa vừa mở ra, phía sau là một năm học mới với biết bao điều đang chờ em khám phá. Đến tận bây giờ, mỗi khi nghe lại giai điệu về ngày đầu tiên đi học, em vẫn nhớ bàn tay mẹ từng nắm lấy tay em giữa sân trường đông vui. Em nhớ ánh nắng dịu dàng, tiếng chim líu lo và cả khoảnh khắc mẹ đứng ngoài hành lang mỉm cười động viên. Có lẽ, điều khiến một ngày khai trường trở nên đáng nhớ không phải chỉ là tiếng trống hay những lá cờ rực rỡ, mà còn là cảm giác được yêu thương và chở che khi bước vào một chặng đường mới. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là một góc nhỏ thật ấm áp trong những năm tháng học trò của em. Bài tham khảo Mẫu 15 “Em yêu trường em với bao bạn thân và cô giáo hiền...” Giai điệu ấy gợi trong em hình ảnh một mái trường thân thương, nơi mỗi ngày đều có tiếng cười, tiếng gọi nhau và những bước chân nhỏ chạy trên sân. Ngày khai trường năm ấy, khung cảnh quen thuộc bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Bầu trời xanh cao, nắng vàng trải nhẹ trên những hàng cây, chim hót líu lo giữa những tán lá, còn những bạn học sinh thì tung tăng trong bộ quần áo mới. Chính trong ngày đặc biệt ấy, em đã có một kỉ niệm đáng nhớ với cô giáo chủ nhiệm. Sáng hôm ấy, em đến trường cùng bố. Vừa bước qua cổng, em đã nghe tiếng bạn bè gọi nhau ríu rít. Sân trường được trang trí bằng cờ và hoa, những dải ruy băng nhiều màu khẽ lay động trong gió. Các bồn hoa được chăm sóc xanh tốt, những cánh hoa nhỏ rung rinh dưới ánh nắng. Em gặp lại những người bạn thân sau kì nghỉ và cùng các bạn trò chuyện không ngớt. Có bạn khoe chiếc cặp mới, có bạn kể về chuyến đi chơi cùng gia đình. Tiếng cười vang lên dưới những vòm cây khiến sân trường như bừng tỉnh. Khi tiếng trống tập trung vang lên, chúng em nhanh chóng xếp hàng chuẩn bị cho lễ khai trường. Em đứng giữa các bạn, lòng vừa vui vừa hồi hộp trước một năm học mới. Sau lễ chào cờ, thầy cô phát biểu và những tiết mục văn nghệ lần lượt diễn ra. Tiếng hát vang lên trong trẻo, những điệu múa làm sân trường tràn đầy màu sắc. Khi trở về lớp, cô giáo bất ngờ thông báo rằng mỗi bạn sẽ được viết một điều ước cho năm học mới. Cô phát cho chúng em những mảnh giấy nhỏ rồi bảo hãy viết điều mình mong muốn nhất. Em suy nghĩ một lúc rồi viết rằng mình mong cả lớp luôn đoàn kết và không ai cảm thấy buồn khi đến trường. Cô đọc dòng chữ của em, mỉm cười rồi nói rằng đó là một điều ước rất đẹp. Cô bảo mỗi người hãy bắt đầu bằng việc biết quan tâm đến bạn bè từ những điều nhỏ nhất. Sau đó, cô cho cả lớp cùng treo những mảnh giấy lên một sợi dây trước bảng. Những mảnh giấy đủ màu nối tiếp nhau, đung đưa trong gió từ cửa sổ thổi vào. Nhìn chúng, em có cảm giác cả lớp đang cùng nhau gửi những ước mong nhỏ bé vào năm học mới. Đến cuối buổi, cô giáo không cho chúng em ra về ngay mà kể một câu chuyện ngắn về những người bạn biết giúp đỡ nhau. Cả lớp ngồi yên lắng nghe. Khi câu chuyện kết thúc, cô nhắc rằng một năm học đẹp không chỉ được tạo nên bởi những điểm số tốt mà còn bởi tình bạn và sự tử tế. Em nhìn những mảnh giấy đang lay động trước bảng, trong lòng bỗng thấy thật vui. Ngoài sân, nắng đã lên cao, tiếng chim vẫn vang lên giữa những hàng cây. Các bạn thu dọn sách vở, chào cô rồi cùng nhau ra cổng. Trên đường về, em vẫn nghĩ về điều ước mình đã viết và tự nhủ sẽ cố gắng biến nó thành một việc làm thật sự. Ngày khai trường ấy đã qua nhưng những mảnh giấy nhỏ vẫn còn ở lại trong trí nhớ của em như những cánh hoa ép giữa trang sách. Mỗi khi nhớ đến sân trường đầy nắng, tiếng chim trong vòm lá và gương mặt rạng rỡ của bạn bè, em lại thấy lòng mình dịu dàng. Em hiểu rằng tuổi học trò đẹp không chỉ bởi những bài học trong trang vở mà còn bởi những ước mơ trong trẻo được cùng nhau viết nên từ những ngày đầu tiên.
|






Danh sách bình luận