Viết bài văn kể một câu chuyện em và các bạn giúp đỡ người tàn tật

- Em muốn kể về câu chuyện gì? (em và các bạn giúp đỡ một người tàn tật) - Vì sao em chọn kể câu chuyện ấy? (việc làm ý nghĩa, để lại cho em nhiều ấn tượng, giúp em hiểu hơn về lòng nhân ái)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Em muốn kể về câu chuyện gì? (em và các bạn giúp đỡ một người tàn tật)

- Vì sao em chọn kể câu chuyện ấy? (việc làm ý nghĩa, để lại cho em nhiều ấn tượng, giúp em hiểu hơn về lòng nhân ái)

II. Thân bài

a. Giới thiệu hoàn cảnh

- Câu chuyện diễn ra khi nào? (sau giờ học, trên đường đi học,...)

- Câu chuyện diễn ra ở đâu? (trước cổng trường, ngã tư, công viên, bệnh viện,...)

- Người tàn tật là ai? (một cụ già chống nạng, một cô chú ngồi xe lăn, một bạn nhỏ khuyết tật,...)

- Người đó đang gặp khó khăn gì? (khó sang đường, xe lăn bị kẹt, mang đồ nặng, làm rơi đồ,...)

b. Diễn biến câu chuyện

- Em và các bạn phát hiện sự việc như thế nào?

- Ai là người đầu tiên đề nghị giúp đỡ?

- Em và các bạn đã làm những việc gì? (đẩy xe lăn, dìu qua đường, nhặt đồ, xách đồ,...)

- Trong lúc giúp đỡ, em và các bạn đã nói gì? (động viên, hỏi thăm, an ủi,...)

- Người tàn tật có thái độ như thế nào? (vui mừng, xúc động, cảm ơn,...)

c. Kết quả

- Người tàn tật đã vượt qua khó khăn như thế nào?

- Mọi người xung quanh có phản ứng ra sao? (khen ngợi, mỉm cười, cùng giúp đỡ,...)

- Em và các bạn cảm thấy thế nào sau việc làm đó? (vui, hạnh phúc, tự hào,...)

III. Kết bài

- Em có cảm nghĩ gì về câu chuyện? (xúc động, vui vì đã làm được việc tốt,...)

- Em rút ra bài học gì? (biết yêu thương, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khuyết tật cũng như những người gặp khó khăn.)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Giữa cuộc sống hằng ngày, có những việc làm tuy giản dị nhưng lại để lại trong lòng mỗi người những kỉ niệm thật đẹp. Đối với em, lần cùng các bạn giúp một bạn nhỏ bị khuyết tật đến trường là câu chuyện đáng nhớ nhất.

Một buổi sáng trên đường đến trường, em thấy một bạn nhỏ chống nạng đang ôm chiếc cặp rất nặng. Vì đi lại khó khăn nên bạn làm rơi sách vở xuống đường. Chúng em liền chạy đến nhặt sách, đeo cặp giúp bạn rồi dìu bạn vào tận cổng trường. Bạn nhỏ vui mừng cảm ơn và nở một nụ cười thật tươi khiến chúng em cũng cảm thấy vui theo. Trên đường đi, chúng em cẩn thận bước chậm để bạn có thể di chuyển dễ dàng hơn. Khi đến cổng trường, một bạn còn giúp bạn chỉnh lại cặp sách và nhặt những quyển vở bị rơi. Các thầy cô và phụ huynh gần đó đều mỉm cười khen ngợi việc làm của chúng em. Bạn nhỏ liên tục nói lời cảm ơn, đôi mắt ánh lên niềm vui và sự xúc động. Nhìn bạn tự tin bước vào trường, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp. Lúc ấy, em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không cần phải là những việc làm lớn lao, đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng có thể đem đến niềm vui và sự động viên cho một người đang gặp khó khăn.

Trên đường vào lớp, em cảm thấy lòng mình rất ấm áp. Em hiểu rằng giúp đỡ người khuyết tật không cần những việc lớn lao, chỉ cần một tấm lòng chân thành cũng đủ mang đến niềm vui và hạnh phúc cho người khác.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong cuộc sống, mỗi ngày đều có biết bao người cần đến sự quan tâm và sẻ chia. Chỉ một hành động nhỏ đúng lúc cũng có thể mang lại niềm vui cho người khác. Em vẫn nhớ mãi lần em và các bạn giúp một cô ngồi xe lăn ở công viên.

Sáng chủ nhật, khi đang chơi ở công viên, chúng em thấy bánh xe lăn của một cô bị mắc vào bậc lên xuống nên cô không thể tự di chuyển. Bạn Minh nhanh chóng chạy đến hỏi thăm rồi nhờ cả nhóm cùng giúp. Em và các bạn nhẹ nhàng nâng bánh xe lên, đẩy cô qua đoạn đường khó đi. Cô mỉm cười cảm ơn và khen chúng em là những học sinh ngoan, biết giúp đỡ mọi người. Nghe những lời ấy, chúng em ai cũng cảm thấy vui và ấm áp. Những người đi ngang qua cũng vui vẻ mỉm cười khiến chúng em càng thấy hạnh phúc vì việc mình làm. Nhìn cô tiếp tục di chuyển thuận lợi, em cảm thấy trong lòng thật vui vì đã giúp được một người đang gặp khó khăn. Trên đường về, chúng em vẫn kể cho nhau nghe về việc làm vừa rồi và ai cũng thấy đó là một kỉ niệm thật đẹp.

Việc làm tuy nhỏ nhưng khiến chúng em rất hạnh phúc. Em nhận ra rằng người khuyết tật luôn cần được quan tâm và sẻ chia. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn biết quan tâm, giúp đỡ mọi người bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Có người từng nói: “Hạnh phúc không phải là nhận được bao nhiêu mà là đã cho đi được điều gì.” Em đã hiểu rõ ý nghĩa của câu nói ấy sau một lần cùng các bạn giúp một cụ già bị tật ở chân sang đường. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn ghi nhớ.

Chiều hôm ấy, sau giờ tan học, em và các bạn đi ngang qua một ngã tư thì thấy một cụ già chống nạng đang loay hoay mãi vẫn chưa dám sang đường vì xe cộ rất đông. Nhìn cụ có vẻ lúng túng và lo sợ, chúng em liền dừng lại để hỏi thăm. Bạn Lan nhanh chóng đề nghị cả nhóm cùng giúp cụ sang đường. Hai bạn đứng ra xin các phương tiện nhường đường, còn em và một bạn khác nhẹ nhàng dìu cụ từng bước sang bên kia đường. Vì chân cụ bị đau nên chúng em đi thật chậm và luôn nhắc nhau phải cẩn thận. Khi sang đến nơi an toàn, cụ già nở một nụ cười hiền hậu rồi xúc động nắm tay chúng em và liên tục nói lời cảm ơn. Nghe những lời ấy, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp và vui sướng. Các bạn cũng vui vẻ nhìn nhau, ai cũng cảm thấy việc làm của mình tuy nhỏ nhưng rất ý nghĩa. Trước khi chia tay, cụ còn dặn chúng em phải luôn biết yêu thương và giúp đỡ những người gặp khó khăn. Nhìn cụ bước đi an toàn, chúng em mới yên tâm tiếp tục trở về nhà.

Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần biết yêu thương và giúp đỡ người khác bằng những việc làm nhỏ bé thì cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Em nhận ra rằng khi cho đi sự quan tâm, chúng ta cũng nhận lại niềm vui và sự ấm áp trong tâm hồn. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn biết quan tâm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi có thể.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có người từng nói: "Một việc tốt dù nhỏ bé cũng có thể làm ấm lòng người khác." Trước đây, em chỉ nghe câu nói ấy mà chưa thật sự hiểu hết ý nghĩa. Cho đến một buổi chiều sau giờ tan học, khi cùng các bạn giúp một cụ già bị tật ở chân sang đường, em mới cảm nhận được niềm vui của sự sẻ chia. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em vẫn luôn ghi nhớ.

Chiều hôm ấy, bầu trời trong xanh, những tia nắng cuối ngày nhẹ nhàng phủ xuống con đường trước cổng trường. Sau giờ học, em cùng các bạn vừa trò chuyện vừa thong thả đi về. Khi đến gần ngã tư, chúng em nhìn thấy một cụ già tóc bạc trắng, tay chống nạng, đứng lặng bên lề đường. Trên vai cụ là một chiếc túi vải đã cũ, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Dòng xe cộ qua lại tấp nập khiến cụ nhiều lần định bước xuống rồi lại vội rụt chân về. Nhìn dáng người gầy gò của cụ giữa dòng người đông đúc, em và các bạn đều thấy thương.

Sau khi chào cô giáo, em cùng Lan, Nam và Huy vừa đi vừa trò chuyện về bài kiểm tra cuối tuần. Khi đến ngã tư gần trường, chúng em nhìn thấy một cụ ông tóc đã bạc trắng, tay chống nạng đứng nép bên lề đường. Trên vai cụ là một chiếc túi nhỏ, còn ánh mắt thì cứ nhìn dòng xe cộ nối nhau chạy qua. Cụ định bước xuống lòng đường mấy lần nhưng rồi lại rụt chân về vì sợ xe đông. Nhìn dáng người gầy gò của cụ, chúng em ai cũng thấy thương.

Lan khẽ nói:

- Hay là mình giúp cụ sang đường nhé!
Cả nhóm đều đồng ý. Chúng em chạy đến lễ phép chào cụ rồi hỏi:

- Cụ ơi, để chúng cháu đưa cụ sang đường ạ!
Cụ mỉm cười hiền hậu và gật đầu. Nam đứng phía trước xin các xe đi chậm lại, còn em và Lan nhẹ nhàng dìu cụ từng bước một. Huy xách giúp chiếc túi trên vai cụ. Vừa đi, cụ vừa kể rằng chân cụ bị đau nên đi lại rất khó khăn. Chỉ vài phút sau, chúng em đã đưa cụ sang bên kia đường an toàn.

Đến nơi, cụ xúc động nắm lấy tay từng đứa rồi nói:

- Cảm ơn các cháu nhiều lắm! Các cháu thật ngoan.
Nhiều người đi đường cũng mỉm cười nhìn chúng em đầy trìu mến. Cụ ông nắm chặt tay từng đứa, ánh mắt rạng ngời niềm vui rồi chậm rãi bước đi. Chúng em vẫy tay chào cụ và tiếp tục ra về, trong lòng ai cũng cảm thấy vui vì vừa làm được một việc tốt. 

Đến bây giờ, em vẫn nhớ mãi nụ cười hiền hậu và lời cảm ơn chân thành của cụ. Việc làm tuy nhỏ nhưng đã giúp em hiểu rằng chỉ cần biết quan tâm và sẻ chia đúng lúc cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em sẽ luôn cố gắng giúp đỡ những người khuyết tật và những người gặp khó khăn để góp phần làm cho cuộc sống thêm ấm áp và ý nghĩa hơn. 

Bài tham khảo Mẫu 2

Sáng chủ nhật, bầu trời trong xanh, từng cơn gió mát khẽ lướt qua những hàng cây trong công viên. Sau một tuần học tập chăm chỉ, em cùng nhóm bạn thân hẹn nhau đến đây để vui chơi. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng cười nói rộn rã của mọi người khiến không gian trở nên thật nhộn nhịp. Em không ngờ rằng, buổi sáng hôm ấy lại để lại trong em một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ.

Vừa bước đến khu vực lối đi dạo, em chợt nhìn thấy một cô khoảng ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi trên xe lăn. Cô mặc chiếc áo màu xanh nhạt, gương mặt hiền hậu nhưng lộ rõ vẻ lo lắng. Trước mặt cô là một bậc vỉa hè khá cao. Cô cố dùng hai tay đẩy bánh xe lên nhưng chiếc xe cứ trượt xuống. Cô thử nhiều lần, trán đã lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn không thể vượt qua. Những người đi ngang qua ai cũng vội vã nên không để ý đến cô. Nhìn cảnh ấy, em thấy thương cô vô cùng. Em quay sang các bạn rồi khẽ nói:

- Chúng mình đến giúp cô nhé!
Các bạn đều gật đầu ngay. Chúng em nhanh chóng chạy lại, lễ phép chào cô rồi hỏi:

- Cô ơi, để chúng cháu giúp cô nhé!
Nghe vậy, cô mỉm cười hiền hậu và nhẹ nhàng đáp:

- Cô cảm ơn các cháu, cô đang lo không biết phải làm thế nào.

Sau khi được cô đồng ý, cả nhóm liền chia nhau mỗi người một việc. Bạn Minh đứng phía trước giữ cho bánh xe không bị lệch. Em và bạn Lan nhẹ nhàng nâng hai bánh trước lên khỏi bậc đá, còn bạn Huy dùng sức đẩy từ phía sau. Chiếc xe từ từ vượt qua bậc cao rồi lăn lên vỉa hè một cách an toàn. Thấy cô vẫn còn khá mệt, em lấy trong cặp chai nước đưa cô uống. Cô đón lấy bằng hai tay rồi mỉm cười cảm ơn. Trò chuyện với chúng em, cô kể rằng nhiều năm trước cô bị tai nạn giao thông nên phải gắn bó với chiếc xe lăn. Dù gặp nhiều khó khăn nhưng cô vẫn luôn cố gắng sống lạc quan và tự mình làm mọi việc. Nghe câu chuyện của cô, em càng cảm phục nghị lực của cô hơn. Em nhận ra rằng phía sau nụ cười hiền hậu ấy là biết bao sự cố gắng mà không phải ai cũng hiểu.

Trước khi chia tay, cô nắm nhẹ tay từng đứa rồi xúc động nói:

- Hôm nay nhờ có các cháu mà cô đỡ vất vả biết bao. Các cháu thật ngoan!
Đúng lúc ấy, một bác lớn tuổi đi ngang qua cũng mỉm cười khen:

- Các cháu nhỏ mà biết quan tâm đến người khác như vậy thật đáng quý.
Nghe những lời ấy, cả nhóm đều thấy rất vui. Chúng em lễ phép chào cô rồi tiếp tục đi dạo trong công viên. Dường như ánh nắng buổi sáng hôm ấy cũng trở nên ấm áp hơn, còn tiếng chim hót trên cành nghe vui tai hơn mọi ngày.

Trên đường trở về, em cứ nhớ mãi nụ cười rạng rỡ và ánh mắt biết ơn của cô. Em hiểu rằng người khuyết tật luôn cần sự quan tâm và sẻ chia của mọi người. Chỉ một hành động nhỏ xuất phát từ tấm lòng chân thành cũng có thể mang đến niềm vui và tiếp thêm động lực cho người khác. Em tự nhủ sẽ luôn biết yêu thương, giúp đỡ những người gặp khó khăn để cuộc sống ngày càng ngập tràn tình người.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi ngày đến trường, em đều đi qua ngã tư đông đúc gần công viên. Con đường ấy lúc nào cũng tấp nập xe cộ và người qua lại. Chính tại nơi quen thuộc đó, em và các bạn đã có dịp giúp đỡ một người khuyết tật. Dù chỉ là một việc làm nhỏ nhưng đến bây giờ em vẫn nhớ như in.

Chiều hôm ấy, sau giờ tan học, em cùng các bạn vừa đi vừa trò chuyện trên đường về. Khi đến gần ngã tư, em nhìn thấy một chú khiếm thị đang đứng bên lề đường, trên tay cầm chiếc gậy dò đường. Chú lắng nghe tiếng xe cộ rồi định bước xuống lòng đường, nhưng vì phương tiện qua lại quá đông nên lại chần chừ lùi về. Gương mặt chú hiện rõ vẻ lo lắng. Thấy vậy, em và các bạn liền chạy đến hỏi thăm. Sau khi biết chú muốn sang bên kia đường để đến trạm xe buýt, chúng em xin phép được giúp chú. Chú mỉm cười hiền hậu và nhẹ nhàng gật đầu.

Em bước đến bên cạnh, để chú vịn nhẹ vào cánh tay mình như cô giáo từng hướng dẫn. Hai bạn khác đi phía trước quan sát xe cộ, còn một bạn đứng phía sau để mọi người dễ nhận ra. Khi đèn tín hiệu dành cho người đi bộ bật sáng, cả nhóm chậm rãi đưa chú băng qua đường. Suốt quãng đường ngắn ấy, chúng em luôn nhắc chú yên tâm vì đã có chúng em đi cùng. Sang đến nơi an toàn, chú xúc động cảm ơn và khen chúng em là những học sinh ngoan. Nhìn nụ cười hiền từ của chú, ai cũng cảm thấy rất vui.

Trước khi chia tay, chúng em còn đưa chú đến đúng điểm chờ xe buýt rồi mới yên tâm ra về. Một vài người đứng gần đó mỉm cười khen ngợi việc làm của chúng em. Trên đường về, cả nhóm đều cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng vì đã giúp được một người đang gặp khó khăn. Chúng em hiểu rằng chỉ cần biết quan tâm và giúp đỡ đúng lúc thì những người khuyết tật sẽ cảm thấy cuộc sống bớt vất vả hơn.

Kỉ niệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không nhất thiết phải là những việc lớn lao, đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng đủ mang đến niềm vui và sự ấm áp. Em sẽ luôn biết yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ những người khuyết tật cũng như những người gặp khó khăn trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mỗi khi giai điệu bài hát "Để gió cuốn đi" vang lên với câu hát: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...", lòng em lại dâng lên một cảm giác thật ấm áp. Câu hát ấy không chỉ nhắc nhở em biết yêu thương và sẻ chia mà còn thôi thúc em làm những việc tốt để giúp đỡ những người kém may mắn. Chính vì thế, chuyến đi cùng các bạn đến thăm và giúp đỡ các bạn nhỏ khuyết tật ở trung tâm bảo trợ đã trở thành một kỉ niệm vô cùng ý nghĩa đối với em. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. 

Sáng hôm đó, chúng em tập trung rất sớm tại trường. Mỗi bạn đều chuẩn bị một món quà nhỏ như hộp sữa, quyển truyện, tập vở hay vài chiếc bút mới để dành tặng các bạn ở trung tâm. Sau gần nửa giờ di chuyển, chiếc xe dừng trước cánh cổng có hàng cây xanh mát. Bước vào bên trong, em thấy rất nhiều bạn nhỏ đang vui chơi. Có bạn phải ngồi xe lăn, có bạn chống nạng, có bạn bị khiếm thính nhưng ai cũng nở nụ cười hồn nhiên. Nhìn những gương mặt ngây thơ ấy, em vừa thương vừa cảm phục vì dù gặp nhiều khó khăn, các bạn vẫn luôn vui vẻ và yêu đời.

Sau khi nghe cô giáo giới thiệu, chúng em lần lượt trao quà cho các bạn. Em được làm quen với một bạn gái tên Hương bị khuyết tật ở chân. Hương không thể chạy nhảy như chúng em nhưng lại vẽ tranh rất đẹp. Em ngồi cạnh, cùng bạn tô màu và trò chuyện. Thỉnh thoảng, em giúp Hương lấy hộp bút hoặc nhặt những cây bút chì bị rơi xuống đất. Bạn luôn nở nụ cười tươi và nói nhỏ: "Cảm ơn bạn!" Nghe lời cảm ơn ấy, em thấy lòng mình thật ấm áp. Sau đó, cả lớp còn cùng các bạn trong trung tâm hát những bài hát thiếu nhi, chơi trò chơi và chụp những bức ảnh lưu niệm. Tiếng cười nói vang khắp căn phòng khiến khoảng cách giữa chúng em dường như không còn nữa.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ ra về. Các bạn nhỏ đứng trước sân trung tâm vẫy tay chào chúng em. Có bạn còn chạy theo chiếc xe một đoạn ngắn để tạm biệt. Qua ô cửa kính, em vẫn nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ và những cánh tay nhỏ bé không ngừng vẫy. Trên xe trở về, cả lớp ai cũng im lặng vì còn lưu luyến. Cô giáo mỉm cười và nói rằng những món quà quý nhất không phải là bánh kẹo hay đồ dùng học tập mà chính là tình yêu thương và sự quan tâm chúng em đã dành cho các bạn.

Chuyến đi ấy đã giúp em hiểu rằng người khuyết tật cũng có những ước mơ, niềm vui và nghị lực đáng khâm phục như bao người khác. Chỉ cần chúng ta biết yêu thương, cảm thông và sẵn sàng sẻ chia thì cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Em sẽ luôn ghi nhớ kỉ niệm này và cố gắng làm nhiều việc tốt để mang niềm vui đến với những người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 5

"Bầu ơi thương lấy bí cùng,/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn." Từ nhỏ, em đã được ông bà dạy phải biết yêu thương, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Vì thế, mỗi khi thấy ai cần giúp đỡ, em đều cố gắng làm trong khả năng của mình. Em vẫn nhớ mãi câu chuyện em cùng các bạn giúp một chú bị khuyết tật bán vé số. Đó là một kỉ niệm đẹp khiến em không bao giờ quên.

Chiều hôm ấy, sau giờ tan học, em cùng các bạn đi bộ về nhà. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên con đường, từng cơn gió nhẹ làm những hàng cây ven đường khẽ đung đưa. Khi đi ngang qua công viên, chúng em nhìn thấy một chú khoảng năm mươi tuổi đang chống nạng, trên tay cầm một xấp vé số. Một chiếc túi đựng đồ của chú bất ngờ bị rách khiến những tờ vé số và vài chai nước rơi vương vãi xuống đất. Chú vội chống nạng, cúi xuống nhặt từng món đồ nhưng vì chỉ chống được một chân nên rất khó khăn. Mồ hôi lăn dài trên trán, gương mặt chú lộ rõ vẻ bối rối. Nhiều người đi qua nhìn thấy nhưng vì bận rộn nên không dừng lại giúp. Nhìn cảnh ấy, em và các bạn đều cảm thấy thương chú.

Không ai bảo ai, cả nhóm lập tức chạy đến. Em nhanh tay nhặt những tờ vé số còn bay lăn trên mặt đường, bạn Lan gom những chai nước lại, còn bạn Nam giúp chú buộc lại chiếc túi bị rách. Sau khi xếp gọn mọi thứ, chúng em còn dìu chú đến ngồi nghỉ dưới gốc cây gần đó. Chú liên tục cảm ơn và bảo rằng nếu không có chúng em giúp, chú sẽ mất rất nhiều thời gian mới thu dọn xong. Nhìn đôi bàn tay chai sần và chiếc nạng đã cũ của chú, em hiểu rằng cuộc sống của chú còn nhiều vất vả. Chúng em động viên chú giữ gìn sức khỏe rồi mỗi người mua giúp chú một vài tờ vé số để ủng hộ. Chú nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt ánh lên niềm vui và sự biết ơn.

Trước khi ra về, chú không ngừng vẫy tay chào và chúc chúng em luôn chăm ngoan, học giỏi. Chúng em cũng vui vẻ chào chú rồi tiếp tục bước về nhà. Trên đường đi, ai cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng và hạnh phúc vì vừa làm được một việc tốt. Em nghĩ rằng, niềm vui đôi khi không đến từ những điều lớn lao mà bắt đầu từ những hành động nhỏ bé xuất phát từ tấm lòng chân thành.

Câu chuyện ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em hiểu rằng người khuyết tật luôn cần sự cảm thông, quan tâm và giúp đỡ của mọi người. Từ đó, em tự hứa sẽ luôn biết yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn để cuộc sống ngày càng tràn ngập tình người.

Bài tham khảo Mẫu 6

Tiếng trống báo hiệu giờ vào học sắp vang lên. Con đường trước cổng trường trở nên đông vui hơn hẳn. Những chiếc xe đạp nối đuôi nhau chạy vào sân trường, tiếng cười nói của các bạn học sinh hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những tán phượng. Giữa khung cảnh nhộn nhịp ấy, em và các bạn đã có một kỉ niệm thật đẹp mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp.

Khi chỉ còn cách cổng trường vài chục mét, em bỗng nhìn thấy một bạn nhỏ đang chống nạng bước từng bước rất chậm. Bạn có dáng người nhỏ nhắn, trên vai là chiếc cặp màu xanh có vẻ khá nặng. Mỗi bước đi, bạn đều phải dừng lại một lát rồi mới tiếp tục. Trán bạn lấm tấm những giọt mồ hôi dù buổi sáng hôm ấy trời không hề nắng gắt. Bất ngờ, chiếc cặp tuột khỏi vai khiến sách vở và hộp bút rơi vương vãi trên mặt đường. Bạn lúng túng định cúi xuống nhặt nhưng vì phải chống nạng nên cứ loạng choạng mãi. Nhìn cảnh ấy, em thấy thương bạn vô cùng. Em quay sang các bạn rồi nói:

- Chúng mình giúp bạn ấy đi!
Chưa kịp dứt lời, cả nhóm đã cùng chạy đến.

Em nhanh tay nhặt từng quyển sách, cẩn thận phủi sạch bụi rồi xếp ngay ngắn vào cặp. Bạn Lan giúp bạn nhỏ đeo lại chiếc cặp lên vai, còn bạn Nam nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay để bạn đứng vững hơn. Em mỉm cười hỏi:

- Bạn có đau chân lắm không?
Bạn nhỏ lễ phép đáp:

Mình bị tật ở chân từ nhỏ nên phải chống nạng đi học mỗi ngày. Nghe vậy, chúng em càng thêm cảm phục nghị lực của bạn. Thấy bạn còn phải đi một quãng đường khá xa mới tới lớp, chúng em quyết định đưa bạn vào tận cổng trường. Suốt đoạn đường ấy, cả nhóm vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Bạn nhỏ kể rằng bạn rất thích đến trường vì được gặp thầy cô và bạn bè. Dù đi lại khó khăn nhưng bạn chưa bao giờ muốn nghỉ học. Những lời nói giản dị ấy khiến em càng thêm quý mến bạn.

Khi đến cổng trường, bạn nhỏ nở nụ cười thật tươi rồi lễ phép nói:

- Em cảm ơn các anh chị nhiều lắm!
Đúng lúc đó, cô Tổng phụ trách đi ngang qua, thấy sự việc liền mỉm cười khen:

- Các con thật ngoan, biết yêu thương và giúp đỡ bạn bè.
Nghe cô khen, chúng em ai cũng thấy vui. Bạn nhỏ còn quay lại vẫy tay chào chúng em trước khi bước vào lớp. Nhìn nụ cười hồn nhiên của bạn, em cảm thấy việc mình vừa làm tuy rất nhỏ nhưng thật ý nghĩa.

Trên đường vào lớp, em cứ nghĩ mãi về hình ảnh bạn nhỏ kiên trì chống nạng đến trường mỗi ngày. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng người khuyết tật không chỉ cần sự giúp đỡ mà còn rất cần sự yêu thương và động viên. Em sẽ luôn biết quan tâm đến mọi người xung quanh, bởi chỉ một việc làm nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui và tiếp thêm nghị lực cho người khác.

Bài tham khảo Mẫu 7

"Thương người như thể thương thân" là lời ông bà thường dạy em từ khi còn nhỏ. Câu tục ngữ ấy đã giúp em hiểu rằng biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ người khác là một việc làm rất đáng quý. Em đã có dịp thực hiện điều đó khi cùng các bạn trong lớp giúp đỡ một bạn nhỏ bị khuyết tật trong ngày hội thể thao của trường. Kỉ niệm ấy đến nay vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Sáng hôm đó, sân trường rực rỡ cờ hoa với tiếng trống, tiếng nhạc cùng tiếng cười nói của các bạn học sinh làm không khí ngày hội trở nên vô cùng náo nhiệt. Sau lễ khai mạc, các lớp lần lượt tham gia nhiều trò chơi vui nhộn. Khi đang chuẩn bị đến lượt thi kéo co, em nhìn thấy ở một góc sân có một bạn nhỏ ngồi trên xe lăn. Bạn chăm chú nhìn các anh chị thi đấu với ánh mắt đầy thích thú nhưng cũng xen lẫn chút buồn. Cô giáo cho biết bạn là học sinh khuyết tật của trường, hôm nay được bố đưa đến để hòa chung không khí ngày hội. Thấy chiếc xe lăn của bạn dừng khá xa khu vực biểu diễn văn nghệ, em và các bạn nghĩ rằng bạn sẽ khó có thể quan sát rõ các tiết mục.

Không chần chừ, chúng em xin phép cô giáo rồi cùng đẩy xe lăn đưa bạn đến vị trí gần sân khấu hơn. Bạn Lan nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc mũ cho bạn, còn em lấy quạt giấy quạt mát vì lúc ấy trời bắt đầu nắng. Trong lúc chờ các tiết mục tiếp theo, chúng em chủ động bắt chuyện, kể cho bạn nghe những câu chuyện vui ở lớp và giới thiệu từng trò chơi đang diễn ra. Thấy bạn rất thích thả vòng, chúng em xin cô cho bạn cùng tham gia. Vì không thể di chuyển nhanh, cả nhóm liền đứng hai bên hỗ trợ, đưa bạn đến gần vạch ném. Dù chỉ ném trúng một vòng, bạn vẫn cười rất tươi. Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, chúng em cũng vui lây. Cô giáo đi ngang qua mỉm cười khen cả nhóm biết quan tâm và giúp đỡ bạn.

Buổi sáng trôi qua thật nhanh. Trước khi ra về, bạn nhỏ nắm lấy tay em và khẽ nói: "Hôm nay mình vui lắm, cảm ơn các bạn!" Chỉ một câu nói giản dị ấy cũng đủ khiến chúng em cảm thấy việc mình làm thật ý nghĩa. Bố của bạn cũng gửi lời cảm ơn đến cả nhóm rồi đưa bạn ra về. Chúng em nhìn theo chiếc xe lăn lăn bánh chậm rãi ra cổng trường mà trong lòng vẫn còn lâng lâng niềm vui.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn cảm thấy vô cùng xúc động. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không phải là làm những việc thật lớn lao mà chỉ cần xuất phát từ một trái tim biết yêu thương và sẻ chia. Chính những việc làm nhỏ bé ấy sẽ góp phần mang đến niềm vui, niềm tin và sự ấm áp cho những người kém may mắn. Em tự hứa sẽ luôn biết quan tâm đến mọi người xung quanh, đặc biệt là những người khuyết tật, để lan tỏa những điều tốt đẹp trong cuộc sống. 

Bài tham khảo Mẫu 8

"Một cây làm chẳng nên non,/ Ba cây chụm lại nên hòn núi cao."Mỗi khi đọc câu ca dao ấy, em lại nghĩ đến sức mạnh của sự đoàn kết và lòng yêu thương giữa con người với con người. Chỉ cần mọi người cùng chung tay, những khó khăn sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Em đã cảm nhận được điều đó trong lần cùng các bạn giúp một cụ bà bị liệt một chân do tai nạn giao thông nên phải chống nạng để đi lại. Đó là một kỉ niệm mà em sẽ luôn ghi nhớ.

Một buổi chiều cuối tuần, em cùng các bạn đến siêu thị mua đồ dùng học tập. Bên trong siêu thị rất đông người, ai cũng tất bật lựa chọn hàng hóa. Khi đi ngang quầy sữa, em nhìn thấy một cụ bà khoảng bảy mươi tuổi. Một chân của cụ bị teo nhỏ vì di chứng sau tai nạn nhiều năm trước nên cụ phải chống chiếc nạng gỗ đã cũ. Mỗi bước đi của cụ đều rất chậm, phải dồn hết sức vào chiếc nạng. Trên tay cụ chỉ có một chiếc giỏ nhỏ, nhưng việc di chuyển cũng vô cùng vất vả. Cụ muốn lấy vài hộp sữa trên kệ cao nhưng với mãi vẫn không tới. Có lúc cụ định nhón chân, chiếc nạng suýt trượt khiến em và các bạn đều giật mình. Nhìn mái tóc bạc phơ, đôi bàn tay gầy guộc và dáng người khom khom của cụ, em cảm thấy rất thương.

Em lễ phép hỏi cụ cần lấy những món đồ gì. Cụ mỉm cười hiền hậu rồi chỉ vào mấy hộp sữa trên kệ. Em nhanh nhẹn lấy giúp cụ, còn bạn Lan lấy thêm gói mì và chai dầu ăn theo lời cụ dặn. Vì giỏ đồ đã khá nặng nên bạn Minh đề nghị xách giúp cụ đến quầy thanh toán. Sau khi tính tiền xong, chúng em tiếp tục dìu cụ ra ngoài. Đến bậc tam cấp trước cửa siêu thị, việc đi xuống trở nên khó khăn hơn. Hai bạn đứng hai bên đỡ cụ từng bước cẩn thận, còn em mang giúp túi đồ. Khi mọi việc đã xong, cụ xúc động nắm lấy tay chúng em và nói rằng nếu không có các cháu giúp đỡ thì cụ sẽ rất vất vả. Nghe lời cảm ơn chân thành ấy, em thấy lòng mình vui lạ thường.

Lúc ấy, một cô nhân viên siêu thị cũng bước đến mỉm cười khen chúng em là những học sinh ngoan, biết quan tâm đến người lớn tuổi và người khuyết tật. Cụ bà liên tục vẫy tay chào rồi chậm rãi bước lên chiếc xe của người thân đang chờ phía trước. Chúng em nhìn theo bóng cụ khuất dần mà ai cũng cảm thấy hạnh phúc. Trên đường về, cả nhóm đều thống nhất rằng nếu sau này gặp người khuyết tật hay những người gặp khó khăn, chúng em sẽ tiếp tục giúp đỡ bằng tất cả khả năng của mình.

Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rằng lòng nhân ái không nằm ở những việc làm to lớn mà bắt đầu từ những hành động rất giản dị trong cuộc sống hằng ngày. Chỉ cần biết quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ đúng lúc, chúng ta có thể mang đến niềm vui và sự ấm áp cho người khác. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để trở thành một người biết yêu thương và sống có ích.

Bài tham khảo Mẫu 9

"Yêu thương cho đi là yêu thương còn mãi." Câu nói ấy em đã từng đọc trong một cuốn sách và luôn ghi nhớ trong lòng. Em hiểu rằng một việc làm nhỏ, nếu xuất phát từ sự chân thành, cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Chính vì thế, câu chuyện em cùng các bạn giúp một chú khiếm thị đến trạm xe buýt đã trở thành một kỉ niệm đẹp mà em không bao giờ quên.

Sau giờ tan học, em cùng các bạn thong thả đi bộ về nhà. Trên con đường quen thuộc, ánh nắng cuối ngày trải vàng khắp vỉa hè, từng cơn gió nhẹ làm những tán cây ven đường xào xạc. Khi đi đến ngã tư gần bến xe buýt, em nhìn thấy một chú khoảng năm mươi tuổi đang đứng bên lề đường. Chú bị khiếm thị cả hai mắt nên phải cầm một chiếc gậy trắng để dò đường. Chú liên tục nghiêng đầu lắng nghe tiếng xe cộ rồi lại chần chừ lùi về phía sau vì dòng người qua lại quá đông. Thỉnh thoảng, chú đưa tay lên như muốn hỏi đường nhưng ai cũng vội vã bước đi. Thấy vậy, em và các bạn liền chạy đến. Em lễ phép hỏi: "Chú ơi, chú cần chúng cháu giúp gì không ạ?" Chú mỉm cười hiền hậu rồi bảo rằng chú muốn sang đường để đến trạm xe buýt nhưng đứng khá lâu vẫn chưa sang được.

Nghe vậy, chúng em nhanh chóng chia nhau mỗi người một việc. Em để chú vịn nhẹ vào cánh tay mình như cô giáo đã từng hướng dẫn khi giúp người khiếm thị. Bạn Nam đi phía trước quan sát xe cộ, còn Lan và Huy đứng hai bên để mọi người chú ý hơn. Khi đèn tín hiệu dành cho người đi bộ chuyển sang màu xanh, cả nhóm nhẹ nhàng đưa chú băng qua đường. Chúng em vừa đi vừa nhắc chú yên tâm vì đã có chúng em đi cùng. Sang đến bên kia, chúng em tiếp tục đưa chú đến tận trạm xe buýt. Biết chú chưa rõ tuyến xe mình cần đi, bạn Lan còn xem bảng hướng dẫn rồi chỉ giúp chú vị trí đứng chờ. Chú xúc động nắm lấy tay em và nói: "Cảm ơn các cháu! Nhờ có các cháu mà hôm nay chú không phải loay hoay một mình nữa." Nghe lời cảm ơn chân thành ấy, chúng em ai cũng mỉm cười hạnh phúc.

Đúng lúc đó, chiếc xe buýt từ từ tiến vào bến. Bác tài xế và cô phụ xe nhanh chóng xuống đón chú lên xe cẩn thận. Trước khi xe lăn bánh, chú còn quay về phía chúng em, mỉm cười vẫy tay thay cho lời tạm biệt. Nhìn chiếc xe buýt dần khuất xa, cả nhóm đều cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và vui vẻ. Chúng em hiểu rằng chỉ cần biết quan tâm đúng lúc thì một việc làm nhỏ cũng có thể giúp người khác vượt qua khó khăn.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ như in nụ cười hiền hậu cùng lời cảm ơn chân thành của chú. Chính nụ cười ấy đã giúp em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi đến từ những việc làm rất đỗi bình dị. Em tin rằng nếu mỗi người đều biết quan tâm và giúp đỡ những người gặp khó khăn thì cuộc sống sẽ trở nên ấm áp, thân thiện hơn. Từ câu chuyện này, em tự nhủ sẽ luôn sống chan hòa, biết yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ người khác bất cứ khi nào có thể. 

Bài tham khảo Mẫu 10

Mẹ em thường nói: "Khi con giúp một người khác mỉm cười thì chính con cũng sẽ thấy hạnh phúc." Lời dặn giản dị ấy em luôn ghi nhớ. Vì thế, mỗi khi gặp người gặp khó khăn, em đều cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình. Em vẫn nhớ như in lần em cùng các bạn giúp đỡ một bạn nhỏ bị khuyết tật ở chân. Tuy chỉ là một việc làm nhỏ nhưng kỉ niệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp, giúp em hiểu rằng yêu thương và sẻ chia luôn mang đến niềm vui cho mọi người. 

Tiếng chim ríu rít trên những tán phượng như hòa cùng không khí rộn ràng của buổi lao động đầu tuần. Khắp sân trường, các bạn học sinh cười nói vui vẻ, người mang cuốc, người xách bình tưới, người ôm những chậu hoa nhỏ chuẩn bị đem trồng. Giữa khung cảnh ấy, em chợt nhìn thấy Tuấn – một bạn học sinh bị bại liệt ở chân trái nên phải chống nạng khi đi lại – đang chậm chạp bước từng bước về phía luống đất. Chiếc chậu hoa trên tay khá nặng khiến bạn nhiều lần loạng choạng. Đến gần nơi trồng cây, chậu hoa bất ngờ nghiêng hẳn sang một bên, đất và cây non suýt rơi xuống. Không kịp suy nghĩ, em và các bạn vội vàng chạy đến giúp bạn. 

Em nhanh tay đỡ lấy chậu hoa, còn Lan cầm giúp chiếc xẻng và bình tưới. Chúng em đưa Tuấn đến vị trí trồng cây rồi cùng nhau đào hố, đặt cây xuống và vun đất cẩn thận. Trong lúc làm, cả nhóm vừa trò chuyện vừa động viên để bạn cảm thấy thoải mái hơn. Tuấn mỉm cười rồi khẽ nói: "Cảm ơn các bạn! Nếu không có các bạn giúp, chắc mình chẳng thể trồng được cây." Nghe vậy, em liền đáp rằng cả lớp là một gia đình nên mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau. Sau khi trồng xong, chúng em còn cùng nhau tưới nước, cắm cọc để cây đứng thẳng. Nhìn những khóm hoa nhỏ rung rinh trong gió, ai cũng cảm thấy vui vì đã hoàn thành công việc.

Cuối buổi lao động, cô giáo đi kiểm tra từng luống hoa. Thấy cây của nhóm em được trồng ngay ngắn và biết chúng em đã cùng nhau giúp Tuấn hoàn thành công việc, cô mỉm cười khen cả nhóm biết đoàn kết, yêu thương bạn bè. Tuấn cũng vui vẻ tham gia chụp ảnh lưu niệm cùng cả lớp. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt bạn khiến chúng em càng thêm hạnh phúc. Trên đường về lớp, cả nhóm vẫn ríu rít trò chuyện và hẹn nhau sẽ thay phiên chăm sóc luống hoa ấy mỗi tuần.

Buổi lao động hôm ấy đã kết thúc, nhưng hình ảnh những khóm hoa nhỏ lung linh dưới nắng và nụ cười hạnh phúc của Tuấn vẫn còn mãi trong lòng em. Em nhận ra rằng cũng giống như những bông hoa cần được chăm sóc để nở đẹp, con người cũng cần được yêu thương và quan tâm để có thêm niềm tin trong cuộc sống. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy và cố gắng làm nhiều việc tốt để lan tỏa yêu thương đến mọi người. 

Bài tham khảo Mẫu 11

Cuộc sống sẽ trở nên đẹp hơn khi con người biết quan tâm và sẻ chia với nhau. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ mang đến niềm vui và tiếp thêm động lực cho những người kém may mắn. Em đã cảm nhận được điều đó trong lần cùng các bạn giúp đỡ một cô bị liệt hai chân phải ngồi xe lăn tại hội chợ xuân của trường. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn trân trọng. 

Sáng hôm ấy, sân trường như khoác lên mình một chiếc áo mới. Cờ, hoa và những dải băng nhiều màu tung bay trong gió, các gian hàng được trang trí rực rỡ khiến không khí hội chợ xuân trở nên vô cùng náo nhiệt. Tiếng nhạc vui tươi hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của thầy cô, phụ huynh và các bạn học sinh vang khắp sân trường. Em cùng các bạn vừa tham quan các gian hàng vừa háo hức ngắm những món đồ xinh xắn được bày bán. Đang mải trò chuyện, em chợt nhìn thấy một cô khoảng bốn mươi tuổi bị liệt hai chân nên phải ngồi trên xe lăn. Cô muốn đến gian hàng bán đồ thủ công ở cuối sân nhưng lối đi khá gồ ghề, lại có một đoạn dốc nhỏ. Cô cố dùng hai tay đẩy bánh xe về phía trước nhưng chiếc xe cứ vướng vào những viên gạch nhô lên rồi dừng lại. Đôi bàn tay cô đỏ ửng vì dùng sức quá nhiều, những giọt mồ hôi lăn nhẹ trên trán, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Chứng kiến cảnh ấy, em và các bạn không chút do dự, vội vàng chạy đến để giúp cô.

Em lễ phép hỏi: "Cô ơi, để chúng cháu giúp cô nhé!" Cô mỉm cười gật đầu. Bạn Minh nhẹ nhàng đẩy xe từ phía sau, em và bạn Lan đi hai bên để giữ thăng bằng khi xe lên đoạn dốc. Chỉ một lúc sau, chúng em đã đưa cô đến gian hàng mà cô muốn ghé thăm. Thấy cô thích một chậu cây nhỏ đặt trên kệ cao, em liền lấy xuống để cô ngắm. Cô vui vẻ chọn mua rồi quay sang cảm ơn chúng em. Cô còn kể rằng sau một tai nạn giao thông, cô phải gắn bó với chiếc xe lăn nhiều năm nay. Dù việc đi lại rất khó khăn nhưng cô luôn cố gắng sống lạc quan và thường tham gia các hoạt động của địa phương. Nghe cô chia sẻ, em càng thêm khâm phục nghị lực của cô.

Trước khi chia tay, cô nhìn chúng em bằng ánh mắt trìu mến rồi nói: "Các cháu thật ngoan, cô cảm ơn các cháu nhiều lắm." Chúng em chỉ mỉm cười và chúc cô có một ngày thật vui. Nhìn chiếc xe lăn từ từ lăn bánh giữa sân trường đông đúc, em cảm thấy trong lòng thật nhẹ nhõm và hạnh phúc. Các bạn trong nhóm cũng đều vui vì đã làm được một việc tốt mà không hề mong nhận lại điều gì.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu chuyện hôm ấy, lòng em vẫn thấy thật ấm áp. Em cảm nhận được rằng niềm vui không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn được tạo nên bởi những việc làm bình dị, chân thành. Em mong rằng sẽ có nhiều người cùng chung tay giúp đỡ người khuyết tật để họ luôn cảm thấy được yêu thương, tôn trọng và có thêm nghị lực vươn lên trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những món quà không được đo bằng giá trị vật chất mà được ghi nhớ bởi tình cảm chân thành gửi gắm trong đó. Một lời hỏi thăm, một bàn tay giúp đỡ hay một sự quan tâm đúng lúc cũng có thể trở thành nguồn động viên lớn lao đối với những người đang gặp khó khăn. Em đã từng có một trải nghiệm như thế khi cùng các bạn trong lớp giúp đỡ một người có hoàn cảnh đặc biệt. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn trân trọng và ghi nhớ. 

Đó là vào một buổi chiều cuối tuần, khi trường em tổ chức chương trình thăm hỏi những người có hoàn cảnh khó khăn trong khu phố. Cô giáo chủ nhiệm dẫn chúng em đến thăm cô Hoa, một người phụ nữ bị khuyết tật ở đôi chân sau một lần gặp tai nạn. Vì không thể đi lại bình thường, cô phải sử dụng chiếc xe lăn để di chuyển. Căn nhà nhỏ của cô nằm cuối con ngõ, đồ đạc bên trong rất giản dị. Nhìn thấy cô một mình loay hoay làm những công việc hằng ngày, chúng em cảm thấy rất thương cô.

Sau khi trò chuyện, cả nhóm chúng em cùng nhau giúp cô dọn dẹp nhà cửa, lau bàn ghế, sắp xếp lại những đồ dùng trong nhà. Một số bạn còn mang tặng cô những quyển sách, hộp sữa và những món quà nhỏ do cả lớp quyên góp. Em và Lan giúp cô trồng thêm vài chậu hoa trước hiên nhà để ngôi nhà trở nên tươi sáng hơn. Cô Hoa xúc động nói: “Cảm ơn các cháu nhiều lắm! Những món quà này tuy nhỏ nhưng đã giúp cô cảm thấy mình luôn được mọi người quan tâm.” Em vui vẻ đáp: “Chúng cháu chỉ mong cô luôn vui vẻ và mạnh khỏe. Sau này, chúng cháu sẽ còn đến thăm cô nữa ạ!”

Từ ngày hôm đó, chúng em thường xuyên ghé thăm cô Hoa vào những lúc rảnh rỗi. Khi thì chúng em giúp cô mua đồ, khi thì cùng cô trò chuyện để cô bớt cảm thấy buồn. Nhờ có sự động viên của mọi người, cô Hoa trở nên vui vẻ và lạc quan hơn. Cô còn tự học cách làm những món đồ thủ công nhỏ để bán, vừa có thêm thu nhập vừa cảm thấy mình vẫn có ích cho cuộc sống. Nhìn nụ cười hạnh phúc của cô, em cảm thấy rất vui vì việc làm của mình đã mang lại một điều tốt đẹp.

Câu chuyện giúp đỡ cô Hoa đã dạy em một bài học vô cùng ý nghĩa: trong cuộc sống, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ những người gặp khó khăn, đặc biệt là những người không may bị khuyết tật. Sự giúp đỡ không nhất thiết phải là những điều lớn lao, đôi khi chỉ là một lời hỏi thăm, một hành động nhỏ hay một tấm lòng chân thành cũng có thể đem đến niềm vui và tiếp thêm sức mạnh cho người khác. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để trở thành một người biết sống nhân ái và giàu tình yêu thương hơn.

Bài tham khảo Mẫu 13

Có khi nào chúng ta tự hỏi: một hành động nhỏ bé liệu có thể đem lại niềm vui lớn lao cho người khác không? Em nghĩ rằng câu trả lời là có, bởi chỉ một sự quan tâm, giúp đỡ chân thành cũng có thể trở thành nguồn động viên quý giá đối với những người đang gặp khó khăn. Em vẫn nhớ mãi lần cùng các bạn trong lớp giúp đỡ một người có hoàn cảnh đặc biệt. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em luôn trân trọng và ghi nhớ. 

Một ngày cuối tuần, lớp em tổ chức một buổi quyên góp sách vở và đồ dùng để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn trong khu phố. Sau khi nghe cô giáo kể về hoàn cảnh của chị Lan, một cô gái bị khiếm thị từ nhỏ nhưng luôn cố gắng làm việc để chăm lo cho cuộc sống, chúng em đã quyết định đến thăm và giúp đỡ chị. Căn phòng nhỏ của chị nằm trong một con ngõ yên tĩnh. Vì đôi mắt không thể nhìn thấy ánh sáng nên mọi sinh hoạt hằng ngày của chị gặp rất nhiều trở ngại. Tuy vậy, chị vẫn luôn vui vẻ, tự học cách làm những món đồ thủ công nhỏ để bán kiếm thêm thu nhập.

Khi đến nhà chị Lan, chúng em rất xúc động trước sự cố gắng của chị. Các bạn trong lớp chia nhau giúp chị sắp xếp lại những nguyên liệu làm đồ thủ công, dọn dẹp căn phòng và lau chùi những vật dụng trong nhà. Em cùng bạn Mai còn giúp chị phân loại những món đồ đã làm xong để chị dễ dàng kiểm tra và đóng gói. Ngoài ra, chúng em còn tặng chị một chiếc radio nhỏ để chị có thể nghe tin tức, nghe nhạc mỗi ngày. Nhận món quà từ chúng em, chị Lan xúc động nói: “Cảm ơn các em rất nhiều. Sự quan tâm của các em đã giúp chị cảm thấy mình không hề cô đơn.” Em nhẹ nhàng đáp: “Chúng em rất vui vì có thể giúp chị. Chị hãy luôn cố gắng và giữ nụ cười như hôm nay nhé!”

Từ sau lần gặp gỡ ấy, chúng em vẫn thường xuyên hỏi thăm chị Lan. Mỗi khi lớp có những hoạt động quyên góp, chúng em đều dành một phần nhỏ để gửi tặng chị. Không chỉ giúp đỡ bằng những món quà, chúng em còn thường xuyên đến trò chuyện, kể cho chị nghe những câu chuyện vui ở trường lớp. Nhờ có sự động viên của mọi người, chị Lan càng thêm tự tin và tiếp tục cố gắng với công việc làm đồ thủ công của mình. Nhìn thấy nụ cười vui vẻ của chị, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì mình đã làm được một việc có ý nghĩa.

Kỉ niệm giúp đỡ chị Lan sẽ mãi là một dấu ấn đẹp trong lòng em. Qua câu chuyện ấy, em nhận ra rằng sự yêu thương, cảm thông có thể giúp con người trở nên gần gũi và mạnh mẽ hơn. Em tự nhủ sẽ luôn sống nhân ái, biết chia sẻ với những người gặp khó khăn để cuộc sống ngày càng trở nên ấm áp hơn. 

Bài tham khảo Mẫu 14

Trong cuộc sống, có những người không may gặp phải những khó khăn khiến cuộc sống trở nên vất vả hơn. Tuy nhiên, nếu nhận được sự quan tâm và giúp đỡ từ mọi người xung quanh, họ sẽ có thêm niềm tin để cố gắng vượt qua thử thách. Em từng có một kỉ niệm đáng nhớ khi cùng các bạn giúp đỡ một người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn. Kỉ niệm ấy đã dạy em bài học ý nghĩa về lòng yêu thương và sự sẻ chia.

Gần nhà em có một bác hàng xóm tên là bác Tư. Trước đây, bác là một người rất chăm chỉ, thường làm nhiều công việc để chăm lo cho gia đình. Nhưng sau một vụ tai nạn, hai cánh tay của bác bị tổn thương nặng và không còn hoạt động được như trước. Từ đó, những công việc tưởng chừng đơn giản như nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa hay lấy đồ dùng cũng trở nên khó khăn với bác. Dù gặp nhiều trở ngại, bác vẫn luôn cố gắng sống vui vẻ và không muốn làm phiền đến mọi người xung quanh. Nhìn thấy bác nhiều lúc phải tự xoay xở một mình, em và các bạn trong xóm đều cảm thấy rất thương bác.

Một lần, khi thấy bác Tư ngồi buồn trước hiên nhà vì không thể tự làm những công việc yêu thích như trước, em và các bạn đã nảy ra ý tưởng giúp bác tìm lại niềm vui trong cuộc sống. Biết bác từng rất thích trồng cây nhưng nay gặp khó khăn vì không thể dùng hai tay, chúng em đã cùng nhau chuẩn bị một khu vườn nhỏ trước sân. Các bạn giúp bác chọn những chậu cây phù hợp, sắp xếp lại vị trí để bác có thể dễ dàng chăm sóc bằng những cách riêng của mình. Ngoài ra, chúng em còn hướng dẫn bác sử dụng một số dụng cụ hỗ trợ đơn giản để thuận tiện hơn trong sinh hoạt hằng ngày. 

Những ngày sau đó, mỗi khi đi học về, chúng em lại ghé qua thăm bác và cùng bác chăm sóc khu vườn nhỏ. Nhờ có những người bạn nhỏ bên cạnh, bác Tư dần trở nên vui vẻ hơn. Bác không còn cảm thấy mình là gánh nặng của mọi người mà luôn cố gắng tìm cách thích nghi với cuộc sống. Có lần, bác mỉm cười nói với chúng em:“Nhờ có các cháu động viên, bác thấy mình vẫn có thể làm được nhiều việc có ích.”

Nghe lời bác nói, em cảm thấy vô cùng vui sướng. Qua lần giúp đỡ bác Tư, em hiểu rằng những người khuyết tật không chỉ cần sự giúp đỡ trong sinh hoạt mà còn cần được mọi người tôn trọng, tin tưởng và động viên để họ có thêm tự tin vào bản thân. Em nhận ra rằng chúng ta không nên nhìn vào những khiếm khuyết của họ mà hãy trân trọng nghị lực, sự cố gắng và những khả năng mà họ vẫn có thể phát huy. Từ đó, em tự nhắc nhở mình phải luôn biết quan tâm, giúp đỡ và đối xử chân thành với những người gặp khó khăn xung quanh. 

Bài tham khảo Mẫu 15

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng”  câu ca dao quen thuộc ấy đã nhắc nhở mỗi người về truyền thống yêu thương, đoàn kết và sẵn sàng sẻ chia với những người xung quanh. Trong cuộc sống, đôi khi chỉ một hành động nhỏ xuất phát từ tấm lòng chân thành cũng có thể mang đến niềm vui và tiếp thêm động lực cho người khác. Em vẫn luôn nhớ về một lần cùng các bạn trong lớp đồng hành, hỗ trợ một cậu bé khiếm thị trong quá trình học chữ nổi. Câu chuyện ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và giúp em hiểu hơn về giá trị của lòng nhân ái. 

Năm ấy, trường em có tổ chức một buổi giao lưu với các bạn nhỏ ở trung tâm hỗ trợ người khuyết tật. Trong buổi giao lưu, em được làm quen với Nam, một cậu bé bằng tuổi em nhưng không may bị khiếm thị từ nhỏ. Nam rất thích đọc sách và mong muốn được học thật nhiều điều mới. Tuy nhiên, vì không nhìn thấy chữ trong sách như các bạn khác nên việc học của bạn gặp nhiều khó khăn. Khi nghe Nam kể rằng bạn phải mất rất nhiều thời gian để ghi nhớ từng kí hiệu chữ nổi, em và các bạn trong lớp đều rất xúc động.

Sau buổi gặp gỡ ấy, chúng em quyết định tìm cách giúp Nam học tập dễ dàng hơn. Cả lớp cùng nhau sưu tầm những tài liệu về chữ nổi, nhờ cô giáo hướng dẫn cách đọc một số kí hiệu cơ bản. Mỗi bạn phụ trách một việc: bạn thì chuẩn bị những tấm thẻ chữ nổi, bạn thì đọc truyện để Nam luyện nghe, còn em cùng một số bạn thường xuyên ngồi học cùng Nam để ôn lại những chữ đã học. Chúng em còn ghi âm những bài học ngắn để Nam có thể nghe lại khi ở nhà.

Thời gian đầu, Nam gặp khá nhiều khó khăn. Có những chữ bạn chưa nhớ được, có lúc bạn cảm thấy chán nản vì học mãi vẫn chưa thuộc. Thấy vậy, chúng em luôn động viên và cùng bạn luyện tập từng chút một. Dần dần, Nam đã nhận biết được nhiều kí hiệu hơn. Niềm vui lớn nhất của chúng em là một ngày nọ, Nam tự tay đọc được một đoạn truyện ngắn bằng chữ nổi mà không cần ai hướng dẫn. Nam vui vẻ nói:
“Cảm ơn các bạn rất nhiều! Nhờ có các bạn mà mình thấy việc học không còn khó khăn như trước nữa.” Nghe lời Nam nói, em cảm thấy rất hạnh phúc. Em nhận ra rằng điều ý nghĩa nhất không phải là làm thay mọi việc cho người khác, mà là giúp họ có thêm cơ hội, niềm tin để tự cố gắng bằng chính khả năng của mình.

Sau lần đó, chúng em vẫn giữ liên lạc với Nam và thường xuyên chia sẻ những câu chuyện, bài học mới với bạn. Nam ngày càng tự tin hơn, chăm chỉ học tập và luôn cố gắng vượt qua khó khăn. Nhìn thấy sự tiến bộ của bạn, em cảm thấy vui vì những việc làm nhỏ của chúng em đã giúp một người bạn có thêm động lực theo đuổi ước mơ.

Câu chuyện về Nam đã để lại trong em một bài học thật ý nghĩa về lòng yêu thương và sự sẻ chia. Em hiểu rằng những người không may gặp khó khăn về cơ thể vẫn luôn có ước mơ, khả năng và nghị lực để vươn lên trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết tôn trọng, động viên và tạo cơ hội để họ tự tin phát huy những điều tốt đẹp của bản thân. Em sẽ luôn ghi nhớ kỉ niệm ấy để sống nhân ái hơn, biết quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close