Viết bài văn kể lại trải nghiệm một lần em giúp đỡ người khác hoặc nhận sự giúp đỡ từ những người xung quanh

- Em muốn kể về trải nghiệm nào? (Một lần giúp bạn, được thầy cô, bố mẹ giúp đỡ,...) - Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu và trong hoàn cảnh nào? (Trên đường đi học, ở trường, ở nhà, ngoài đường,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về trải nghiệm nào? (Một lần giúp bạn, được thầy cô, bố mẹ giúp đỡ,...)

- Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu và trong hoàn cảnh nào? (Trên đường đi học, ở trường, ở nhà, ngoài đường,...)

- Điều gì khiến trải nghiệm ấy trở nên đáng nhớ đối với em? (Một hành động tử tế, một lời cảm ơn, một sự quan tâm chân thành,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

- Lúc ấy, em đang làm gì và ở đâu? (Đi học, đi chơi, cùng gia đình,...)

- Em gặp ai hoặc nhận được sự giúp đỡ từ ai? (Bạn bè, người thân, thầy cô,...)

- Khi đó đã xảy ra chuyện gì? (Một người gặp khó khăn, em gặp trở ngại và được mọi người hỗ trợ,...)

- Trước sự việc ấy, em có suy nghĩ và cảm xúc như thế nào? (Bất ngờ, lo lắng, thương cảm, muốn giúp đỡ, biết ơn,...)

b. Diễn biến sự việc

- Em đã làm gì để giúp đỡ người khác hoặc người khác đã giúp em như thế nào? (Đỡ người bị ngã, xách đồ, chỉ đường, giúp làm bài, động viên, hỗ trợ,...)

- Trong quá trình đó, sự việc diễn ra như thế nào? (Cùng tìm cách giải quyết, gặp một chút khó khăn, có thêm người tham gia giúp đỡ,...)

- Người được giúp hoặc người giúp em có thái độ ra sao? (Vui vẻ, chân thành, cảm động, biết ơn,...)

- Điều gì trong sự việc khiến em nhớ nhất? (Nụ cười, lời cảm ơn, hành động tử tế,...)

- Cuối cùng, sự việc được giải quyết như thế nào? (Khó khăn được tháo gỡ, mọi người vui vẻ, em cảm thấy nhẹ nhõm,...)

c. Cảm xúc và ý nghĩa của trải nghiệm

- Sau khi sự việc kết thúc, em cảm thấy thế nào? (Vui, hạnh phúc, xúc động, ấm áp, biết ơn,...)

- Người xung quanh đã thể hiện tình cảm gì? (Cảm ơn, động viên, chia sẻ,...)

- Em nhận ra điều gì từ trải nghiệm ấy? (Lòng tốt luôn đáng quý, sự giúp đỡ làm con người gần gũi hơn, biết yêu thương và sẻ chia,...)

- Trải nghiệm ấy khiến em thay đổi như thế nào? (Biết quan tâm đến mọi người, sẵn sàng giúp đỡ khi có thể,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại trải nghiệm ấy, em cảm thấy như thế nào? 

- Trải nghiệm giúp em hiểu thêm điều gì về cuộc sống?

- Em mong muốn mình sẽ làm gì trong thời gian tới? (Tiếp tục giúp đỡ mọi người, biết đón nhận sự sẻ chia,... )

Bài siêu ngắn

Buổi chiều hôm ấy, trên con đường quen thuộc trở về nhà, em bắt gặp một bà cụ đang loay hoay bên chiếc túi lớn đầy đồ. Thấy bà có vẻ mệt và khó khăn khi mang đồ về nhà, em liền bước đến ngỏ ý giúp đỡ. Một việc làm rất nhỏ nhưng đã đem đến cho em cảm giác ấm áp và vui vẻ suốt cả buổi chiều.

Bà cụ vừa đi vừa kể rằng nhà bà ở gần đó nhưng hôm nay mua hơi nhiều đồ nên mang khá nặng. Em cẩn thận xách chiếc túi giúp bà và đi chậm lại để bà không phải vội vàng. Con đường buổi chiều ngập nắng, những hàng cây bên đường khẽ lay động trong làn gió mát khiến bước chân em cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Bà luôn miệng cảm ơn và kể cho em nghe vài câu chuyện nhỏ về gia đình mình. Đến đoạn đường đông xe, em đi sát bên bà và nhắc bà chú ý khi qua đường. Một lúc sau, hai bà cháu đã đến trước cổng nhà bà. Bà nhận lại túi đồ rồi nhìn em bằng ánh mắt hiền hậu và nở một nụ cười thật ấm áp. Bà cảm ơn em vì đã giúp bà lúc đang gặp khó khăn. Em vui vẻ chào bà rồi quay trở về nhà với lòng nhẹ nhõm. Trên đường đi, em cứ nhớ mãi nụ cười và lời cảm ơn chân thành của bà.

Trải nghiệm ấy khiến em cảm thấy rất vui vì mình đã làm được một việc có ích cho người khác. Em hiểu rằng sự giúp đỡ đôi khi không cần phải là điều gì lớn lao mà chỉ cần xuất phát từ sự quan tâm chân thành. Từ đó, em tự nhắc mình luôn biết để ý đến những người xung quanh và sẵn sàng giúp đỡ khi có thể.

Bài tham khảo Mẫu 1

Chiều tan học, nắng cuối ngày trải vàng trên con đường trước cổng trường, những hàng cây khẽ rung trong gió và tiếng học sinh trò chuyện tạo nên một khung cảnh thật nhộn nhịp. Trong lúc đạp xe về nhà, em chợt nhìn thấy một bà cụ đang đứng bên lề đường, cạnh bà là mấy chiếc túi đựng đầy rau quả. Dáng bà có vẻ mệt mỏi, đôi tay liên tục đổi chỗ để giữ những chiếc túi nặng khiến em không khỏi chú ý. Nghĩ rằng mình có thể giúp bà bớt vất vả, em liền dừng xe và lễ phép hỏi thăm. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đã trở thành một trải nghiệm khiến em cảm thấy ấm áp và vui vẻ suốt cả ngày hôm đó.

Bà cụ kể rằng bà vừa đi chợ về nhưng nhà còn khá xa, trong khi những túi đồ hôm nay lại nặng hơn mọi ngày nên việc mang về trở nên khó khăn. Em lễ phép xin được xách giúp bà vài chiếc túi rồi chậm rãi bước bên cạnh để bà không phải đi quá nhanh, đồng thời luôn để ý những chiếc xe đang đi qua. Con đường buổi chiều ngập trong ánh nắng dịu dàng, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng lá cây xào xạc khiến khung cảnh vốn đông đúc bỗng trở nên bình yên hơn. Bà vừa đi vừa kể cho em nghe về khu vườn nhỏ ở nhà, nơi bà trồng rất nhiều loại rau và mấy khóm hoa mà bà chăm sóc mỗi ngày, còn em chăm chú lắng nghe và thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu. Khi đến một đoạn đường đông xe, em đi sát bên bà, cẩn thận quan sát rồi cùng bà sang đường thật an toàn trước khi tiếp tục đi về phía ngôi nhà nhỏ cuối con phố.

Sau khi sang đường, em tiếp tục xách đồ cùng bà cho đến khi ngôi nhà nhỏ hiện ra phía cuối con phố, phía trước có một giàn hoa giấy đang rung rinh trong gió chiều. Đặt những chiếc túi xuống trước cổng, em thấy bà cụ mỉm cười thật hiền rồi nhẹ nhàng cảm ơn em bằng giọng nói đầy trìu mến khiến lòng em bỗng thấy vui lạ thường. Bà còn xoa đầu và chúc em luôn ngoan ngoãn, học giỏi, rồi kể rằng hôm nay bà đã loay hoay rất lâu vì không biết phải mang những túi đồ nặng về nhà bằng cách nào. Nhìn ánh mắt biết ơn và khuôn mặt đã bớt mệt mỏi của bà, em cảm thấy việc mình làm tuy rất nhỏ nhưng lại có thể đem đến niềm vui và sự nhẹ nhõm cho một người khác. Em chào bà rồi đạp xe về nhà trong ánh hoàng hôn đang dần phủ lên những mái nhà một màu cam dịu, trong lòng vẫn còn vương lại cảm giác vui vẻ khó tả.

Trên đường trở về, em cứ nhớ mãi nụ cười hiền hậu và lời cảm ơn chân thành của bà cụ, bởi đó là điều khiến em cảm thấy việc làm của mình thật sự có ý nghĩa. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao mà đôi khi chỉ cần một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ khiến ai đó cảm thấy được quan tâm. Mẹ nghe em kể chuyện khi về đến nhà và vui vẻ khen em đã biết quan tâm đến mọi người xung quanh, khiến em càng thêm vui và tự hào. Lời khen ấy giúp em hiểu rằng sự tử tế không chỉ đem lại niềm vui cho người được giúp mà còn làm tâm hồn người giúp đỡ trở nên nhẹ nhàng, ấm áp hơn. Từ hôm ấy, em luôn cố gắng quan sát xung quanh để có thể giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.

Đêm xuống, em vẫn nhớ đến ánh mắt hiền từ của bà cụ giữa con đường đầy nắng hôm nào và cảm thấy lòng mình thật bình yên. Em vui vì mình đã không thờ ơ trước một người đang cần được giúp đỡ, dù việc mình làm chỉ là xách vài chiếc túi và đưa bà về đến nhà. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi được thể hiện qua những hành động rất giản dị nhưng lại có sức lay động sâu sắc. Em tự nhắc mình phải biết quan tâm, sẻ chia và sẵn sàng đưa tay giúp đỡ những người xung quanh khi có thể. Em tin rằng nếu mỗi người đều biết sống tử tế hơn một chút, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp và đẹp đẽ hơn rất nhiều.

Bài tham khảo Mẫu 2

Buổi sáng hôm ấy, sân trường ngập nắng, những giọt sương còn đọng trên các bồn hoa khiến những cánh hoa nhỏ trở nên long lanh dưới ánh mặt trời. Vừa bước vào lớp, em đã nhận ra Minh đang ngồi một mình ở cuối phòng với vẻ mặt lo lắng và đôi mắt liên tục nhìn xuống bàn học. Hỏi chuyện, em mới biết Minh quên mang hộp bút ở nhà trong khi tiết học đầu tiên lại có một bài kiểm tra cần sử dụng nhiều dụng cụ. Nhìn bạn bối rối, em lập tức mở cặp lấy hộp bút của mình và nghĩ cách để bạn có thể yên tâm làm bài. Một việc tưởng chừng rất nhỏ trong buổi sáng ấy lại giúp em hiểu thêm về sự sẻ chia giữa những người bạn.

Em đưa cho Minh mượn những đồ dùng bạn cần và vui vẻ bảo rằng hai chúng em có thể cùng sử dụng nếu em cũng cần đến chúng, bởi em không muốn bạn phải lo lắng trước khi bước vào bài kiểm tra. Minh lúc đầu còn ngần ngại nhưng sau đó đã mỉm cười cảm ơn rồi cẩn thận chuẩn bị đầy đủ dụng cụ trên bàn. Khi cô giáo bắt đầu phát đề, cả lớp trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút viết đều đều trên những trang giấy trắng và ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ. Đến một câu hỏi khó, Minh hơi lúng túng nên em khẽ nhắc bạn đọc lại đề, bình tĩnh suy nghĩ và tự tìm hướng giải quyết thay vì vội vàng bỏ qua. Nhờ vậy, Minh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hoàn thành bài làm của mình và không còn vẻ lo lắng như lúc đầu.

Khi tiếng trống báo hết tiết vang lên, Minh trả lại hộp bút rồi nhìn em bằng ánh mắt đầy biết ơn, khuôn mặt bạn lúc ấy đã vui vẻ hơn rất nhiều. Bạn kể rằng lúc đầu bạn rất lo vì sợ không có dụng cụ sẽ không thể làm bài, nhưng sự giúp đỡ của em đã khiến bạn bình tĩnh và tự tin hơn. Giờ ra chơi, Minh còn chia cho em một chiếc bánh nhỏ mà mẹ bạn chuẩn bị từ sáng để cảm ơn, khiến em vừa bất ngờ vừa bật cười vì thấy bạn thật đáng yêu. Em nói rằng bạn bè thì nên giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, bởi em cũng sẽ vui nếu một ngày nào đó mình nhận được sự quan tâm như vậy. Nhìn Minh vui vẻ trở lại, em cảm thấy trong lòng cũng tràn ngập một niềm vui nhẹ nhàng và nhận ra rằng đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm một ngày của ai đó trở nên tốt đẹp hơn.

Sau giờ học, hai chúng em cùng ngồi dưới gốc cây trong sân trường và kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị trong ngày, trong tiếng lá cây xào xạc và tiếng bạn bè vui đùa ở phía xa. Em nhận ra rằng tình bạn không chỉ được tạo nên từ những giờ phút vui chơi mà còn lớn lên qua những lúc chúng ta biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ nhau. Một hành động đơn giản đã giúp Minh bớt lo lắng, đồng thời khiến hai chúng em hiểu nhau hơn và trở nên gần gũi hơn trong học tập cũng như cuộc sống. Em cũng hiểu rằng khi trao đi sự tử tế, mình thường nhận lại một niềm vui rất đặc biệt mà không phải món quà nào cũng có thể mang đến. Từ đó, em luôn cố gắng để ý đến bạn bè và sẵn sàng giúp đỡ khi các bạn gặp khó khăn, bởi em tin rằng tình bạn đẹp luôn được xây dựng từ những điều chân thành như thế.

Buổi chiều, khi sân trường đã vắng hơn và những tia nắng cuối ngày len qua tán cây, em vẫn nhớ đến nụ cười vui vẻ của Minh và cảm thấy trong lòng thật nhẹ nhõm. Em hạnh phúc vì chỉ bằng một việc nhỏ, em đã giúp bạn vượt qua được sự lo lắng trước một bài kiểm tra và có thêm tự tin để hoàn thành bài làm. Trải nghiệm ấy khiến em hiểu rằng sự quan tâm chân thành có thể làm cho tình bạn trở nên gần gũi và bền chặt hơn, đồng thời khiến mỗi người biết sống trách nhiệm hơn với những người xung quanh. Em tự nhắc mình luôn biết chia sẻ với bạn bè và không ngần ngại giúp đỡ khi mọi người cần đến mình. Bởi vậy, em càng trân trọng hơn những người bạn luôn đồng hành cùng em trong những ngày tháng học trò.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều hôm ấy, những đám mây xám bất ngờ kéo đến rồi cơn mưa ào xuống trước cổng trường, khiến con đường vốn đông đúc trở nên vội vã hơn. Học sinh lần lượt mặc áo mưa hoặc mở ô rồi nhanh chóng ra về, chỉ còn vài người đứng nép dưới mái hiên để tránh những hạt mưa đang rơi trắng xóa. Trong lúc chờ bố đến đón, em nhìn thấy một em nhỏ đứng gần cổng với khuôn mặt lo lắng vì chiếc ô đã bị gió thổi lật. Thấy em cứ nhìn ra phía cổng trường với vẻ bối rối, em bước đến hỏi thăm và tìm cách giúp em. Từ khoảnh khắc ấy, một câu chuyện nhỏ giữa cơn mưa đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp.

Em nhỏ nói rằng em đang chờ mẹ nhưng không biết nên đứng ở đâu vì mưa mỗi lúc một lớn, trong khi chiếc ô bị gió làm hỏng khiến em càng thêm lo lắng. Em đưa em vào nơi mái hiên rộng hơn rồi cùng em tìm cách liên lạc với mẹ để em không phải đứng một mình ngoài mưa. Những giọt nước nối nhau trút xuống sân trường, tạo thành những dòng nhỏ chạy dọc theo lối đi và phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng lung linh. Em nhỏ thỉnh thoảng lại nhìn ra cổng với vẻ sốt ruột nên em nhẹ nhàng trò chuyện, kể cho em nghe vài chuyện vui để em cảm thấy yên tâm hơn. Một lúc sau, từ phía xa xuất hiện một người phụ nữ đang vội vã chạy về phía cổng trường khiến em đoán đó chính là mẹ của em nhỏ.

Người mẹ vừa nhìn thấy con đã thở phào nhẹ nhõm rồi liên tục cảm ơn em vì đã ở bên cạnh giúp đỡ, trong ánh mắt hiện rõ sự biết ơn và xúc động. Em chỉ mỉm cười và nói rằng mình rất vui vì em nhỏ đã an toàn, sau đó trao lại chiếc ô đã được gấp gọn cho hai mẹ con. Người mẹ nắm tay con, cảm ơn em thêm một lần nữa rồi cùng con bước đi dưới màn mưa đang dần nhẹ hạt. Nhìn bóng hai mẹ con khuất dần sau cánh cổng, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và vui vẻ hơn hẳn sau những phút lo lắng. Mưa vẫn rơi đều trên mái hiên nhưng trong lòng em lúc ấy lại có một cảm giác ấm áp như vừa giữ được một tia nắng nhỏ giữa ngày mưa.

Khi mưa bắt đầu nhỏ hạt, em mới đeo cặp và trở về nhà trong con đường còn loang loáng nước, hai bên đường những chiếc lá xanh rung rinh dưới những giọt mưa cuối cùng. Em vừa đi vừa nghĩ về khuôn mặt lo lắng của em nhỏ lúc đầu và nụ cười nhẹ nhõm của hai mẹ con sau đó, trong lòng dâng lên một cảm giác thật khó tả. Em hiểu rằng sự giúp đỡ đúng lúc có thể đem đến cho người khác cảm giác an toàn và yên tâm trong những lúc khó khăn. Em cũng nhận ra rằng lòng tốt không cần phải thật lớn lao mà đôi khi chỉ là ở bên cạnh một người đang lo lắng và giúp họ vượt qua khoảnh khắc bối rối. Từ trải nghiệm ấy, em tự nhắc mình không nên thờ ơ trước những người đang cần sự quan tâm và luôn cố gắng sống chân thành với mọi người.

Tối hôm đó, khi nghe tiếng mưa còn lộp độp ngoài hiên, em bất giác nhớ đến em nhỏ và người mẹ mà mình đã gặp trước cổng trường. Em cảm thấy vui vì mình đã có thể làm một việc có ích trong lúc người khác đang cần sự giúp đỡ và cũng thấy lòng mình bình yên hơn. Em hiểu rằng những hành động tử tế tuy giản dị nhưng có thể đem đến cho người khác sự an tâm, đồng thời khiến chính chúng ta cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của tình người. Em mong mình sẽ luôn biết mở lòng trước những khó khăn của mọi người và sẵn sàng giúp đỡ bằng tất cả khả năng của mình. Em tin rằng những việc làm tốt đẹp được bắt đầu từ những điều nhỏ bé sẽ góp phần làm cho cuộc sống quanh ta ngày càng ấm áp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Một buổi sáng cuối tuần, khu chợ gần nhà đông đúc hơn thường ngày, tiếng người mua bán hòa cùng mùi thức ăn thơm nức và những bước chân vội vã tạo nên một không khí náo nhiệt. Em đang cùng mẹ đi mua đồ thì nhìn thấy một bác lớn tuổi đang loay hoay bên mấy túi hàng khá nặng. Bất chợt một chiếc túi bị rách, khiến những món đồ bên trong rơi lăn ra mặt đường và bác vội vàng cúi xuống nhặt. Nhìn vẻ mặt bối rối của bác, em cùng mẹ nhanh chóng bước đến giúp bác thu gom đồ đạc. Sự việc xảy ra rất nhanh nhưng lại đem đến cho em một cảm giác ấm áp và khiến em hiểu thêm về giá trị của sự sẻ chia.

Em cúi xuống nhặt từng món đồ nằm rải rác trên mặt đường rồi cẩn thận xếp lại vào chiếc túi còn nguyên, trong khi mẹ em giúp bác kiểm tra xem có món đồ nào bị thất lạc hay hư hỏng không. Một vài người đi ngang qua cũng dừng lại hỗ trợ, khiến công việc nhanh chóng được hoàn thành và bác không còn vẻ lo lắng như lúc đầu. Sau khi kiểm tra lại những món đồ đã mua, bác kể rằng hôm nay gia đình có khách nên bác phải mua nhiều thức ăn hơn mọi ngày, vì thế những chiếc túi trở nên khá nặng. Nghe bác nói, em thấy thương bác và càng muốn giúp bác mang đồ về nhà để bác không phải vất vả một mình. Bác cảm ơn mẹ con em rồi chậm rãi cùng chúng em rời khỏi khu chợ trong ánh nắng dịu nhẹ đang trải xuống con đường.

Vì nhà bác cũng không quá xa nên em đề nghị xách giúp một chiếc túi, còn mẹ em phụ trách chiếc túi khác để bác có thể đi lại nhẹ nhàng hơn. Con đường về nhà bác chạy qua một hàng cây xanh mát, thỉnh thoảng những chiếc lá khẽ rơi xuống vai áo và tiếng chim ríu rít vang lên từ những vòm cây phía trên. Trên đường đi, bác vui vẻ kể cho chúng em nghe về khu vườn nhỏ phía sau nhà, nơi bác trồng rất nhiều loại rau và chăm sóc vài khóm hoa đủ màu sắc. Khi đến nơi, bác nhận lại túi đồ rồi mỉm cười cảm ơn mẹ con em bằng một giọng nói chân thành, trong ánh mắt hiện rõ niềm vui và sự biết ơn. Nhìn khuôn mặt đã bớt mệt mỏi của bác, em cảm thấy trong lòng thật vui vì mình đã góp một chút sức nhỏ để giúp bác giải quyết khó khăn.

Trên đường trở về, mẹ hỏi em có thấy vui vì việc mình vừa làm không và em lập tức gật đầu với một nụ cười thật tươi. Em nhận ra rằng lòng tốt không nhất thiết phải thể hiện bằng những hành động lớn lao mà có thể bắt đầu từ việc nhặt giúp một món đồ hay xách hộ một chiếc túi. Điều quan trọng là chúng ta biết quan tâm đến những người đang ở bên cạnh và không quay đi khi họ thực sự cần sự hỗ trợ. Em cũng hiểu rằng sự tử tế có thể lan tỏa từ một người sang nhiều người khác, giống như những gợn sóng nhỏ cứ mở rộng mãi trên mặt nước. Chính niềm vui của bác khi nhận được sự giúp đỡ đã khiến em cảm thấy việc mình làm tuy giản dị nhưng thật sự có ý nghĩa.

Tối hôm ấy, em kể lại câu chuyện cho bố nghe và nhận được một nụ cười đầy yêu thương từ bố, khiến em càng thêm trân trọng việc làm của mình. Em cảm thấy vui vì giữa một khu chợ đông đúc, em đã không chỉ nhìn thấy một người đang gặp khó khăn mà còn biết dừng lại để giúp đỡ. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng cuộc sống sẽ trở nên gần gũi và ấm áp hơn khi mọi người biết quan tâm, chia sẻ với nhau bằng những hành động chân thành. Em tự nhắc mình phải luôn biết để ý đến những người xung quanh và sẵn sàng giúp đỡ khi khả năng của mình cho phép. Em mong rằng sau này mình sẽ có thêm nhiều cơ hội làm những việc tốt đẹp để niềm vui nhỏ bé ấy được lan tỏa đến nhiều người hơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi chiều tan học, bầu trời trong xanh sau cơn mưa, những vũng nước nhỏ còn đọng trên mặt đường phản chiếu ánh nắng khiến cảnh vật trở nên sáng trong và yên bình. Trên đường về, em nhìn thấy một bạn nhỏ đang đứng bên chiếc xe đạp với vẻ mặt lo lắng vì bánh xe bị xẹp giữa đoạn đường khá vắng. Bạn đã thử dắt xe đi nhưng chiếc bánh gần như không thể lăn được nên khuôn mặt càng trở nên bối rối. Nhìn thấy bạn đứng một mình, em dừng xe lại và hỏi xem mình có thể giúp gì được không. Cuộc gặp gỡ ấy tuy rất tình cờ nhưng đã để lại trong em một bài học đẹp về sự quan tâm và sẻ chia.

Bạn nhỏ kể rằng em đang trên đường về nhà thì xe bất ngờ bị xẹp lốp, trong khi em lại không biết cửa hàng sửa xe ở gần nhất nằm ở đâu. Em suy nghĩ một lúc rồi nhớ ra cách đó không xa có một tiệm sửa xe quen thuộc nên đề nghị dẫn bạn đến đó. Hai chúng em cùng dắt xe đi trên con đường còn ướt nước, hai bên là những hàng cây đang rung rinh trong làn gió mát sau mưa. Bạn nhỏ vừa đi vừa trò chuyện với em, kể rằng em rất lo vì mẹ đang chờ ở nhà và em sợ mình về muộn sẽ khiến mẹ sốt ruột. Nghe vậy, em động viên bạn rằng chỉ cần sửa được xe thì mọi chuyện sẽ ổn, rồi cùng bạn nhanh chóng tìm đến cửa hàng.

Khi đến nơi, người thợ kiểm tra chiếc xe và nói rằng chỉ cần thay săm là có thể tiếp tục sử dụng bình thường. Trong lúc chờ sửa xe, bạn nhỏ liên tục cảm ơn em và nói rằng nếu không gặp em thì có lẽ bạn vẫn còn phải loay hoay rất lâu bên đường. Em mỉm cười bảo rằng nếu gặp một người đang gặp khó khăn, ai cũng nên cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình, bởi chẳng ai biết lúc nào mình cũng có thể cần đến sự hỗ trợ của người khác. Một lát sau, chiếc xe được sửa xong, bạn nhỏ vui vẻ thử lại bánh xe rồi cảm ơn em thêm một lần trước khi chuẩn bị trở về nhà. Nhìn bạn đạp xe đi với vẻ nhẹ nhõm, em cảm thấy trong lòng tràn ngập niềm vui vì biết rằng mình vừa giúp một người khác vượt qua được một tình huống khó khăn.

Trên đường về nhà, em thấy cảnh vật sau mưa dường như đẹp hơn, những chiếc lá xanh mướt còn vương những giọt nước trong veo và bầu trời đã dần hiện lên những khoảng xanh rộng. Em cứ nghĩ mãi về vẻ mặt lo lắng của bạn nhỏ lúc đầu rồi lại nhớ đến nụ cười vui vẻ khi chiếc xe được sửa xong. Em nhận ra rằng sự giúp đỡ không chỉ làm người khác nhẹ nhõm mà còn đem đến cho người giúp đỡ một niềm vui rất tự nhiên và trong trẻo. Từ một việc nhỏ, em hiểu hơn rằng giữa cuộc sống rộng lớn, con người luôn cần biết quan tâm và hỗ trợ lẫn nhau để những khó khăn không còn trở nên quá nặng nề. Điều đó khiến em muốn sống cởi mở hơn và luôn chú ý đến những người xung quanh thay vì chỉ quan tâm đến công việc của riêng mình.

Về đến nhà, em kể cho mẹ nghe câu chuyện và mẹ nhẹ nhàng khen em đã biết quan tâm đến người khác khi gặp khó khăn. Em cảm thấy rất vui vì mình không chỉ giúp được một bạn nhỏ mà còn tự nhận ra thêm một điều đáng quý trong cuộc sống. Em hiểu rằng lòng tốt không nằm ở việc chúng ta làm được điều gì thật lớn lao mà nằm ở cách chúng ta sẵn sàng đưa tay ra khi nhìn thấy người khác cần giúp đỡ. Từ nay, em sẽ cố gắng sống biết yêu thương, sẻ chia và chủ động giúp đỡ mọi người bằng những việc vừa sức mình. Em tin rằng mỗi hành động tử tế, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể gieo thêm một chút niềm tin và làm cho cuộc sống quanh mình trở nên tốt đẹp hơn.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close