Viết bài văn thuật lại một việc tốt mà em hoặc bạn bè, người thân đã làm

- Em muốn kể lại việc tốt nào? (Giúp một cụ già qua đường, nhặt được của rơi trả lại người mất,...) - Việc tốt ấy do em, bạn bè hay người thân thực hiện?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại việc tốt nào? (Giúp một cụ già qua đường, nhặt được của rơi trả lại người mất,...)

- Việc tốt ấy do em, bạn bè hay người thân thực hiện? 

- Việc tốt ấy diễn ra vào thời gian và ở đâu? (Ở trường, trên đường đi học, tại khu phố, ở nhà,...)

- Vì sao việc tốt ấy khiến em nhớ mãi? (Khiến em cảm động, giúp em hiểu thêm về lòng nhân ái,...)

II. Thân bài

a. Trước khi việc tốt diễn ra

- Trước khi xảy ra sự việc, em hoặc người thực hiện đang làm gì? (Đang đi học, đi chơi,...)

- Khung cảnh lúc ấy như thế nào? (Bầu trời, con đường, sân trường,...)

- Em hoặc người thực hiện đã nhìn thấy điều gì? (Một người gặp khó khăn, một bạn làm rơi đồ, một em nhỏ bị lạc,...)

- Lúc ấy em hoặc người thực hiện có suy nghĩ và cảm xúc gì? (Bất ngờ, thương cảm, lo lắng, muốn giúp đỡ,...)

b. Diễn biến việc tốt

- Em hoặc người thực hiện đã làm gì đầu tiên? (Đến hỏi han, nhặt đồ,...)

- Sự việc diễn ra tiếp theo như thế nào?

- Có khó khăn hoặc tình huống bất ngờ nào xảy ra không?

- Em hoặc người thực hiện đã giải quyết như thế nào? (Bình tĩnh tìm cách giúp đỡ, nhờ người lớn hỗ trợ, động viên,...)

- Người được giúp có biểu hiện gì? (Vui mừng, xúc động, biết ơn,...)

- Em cảm thấy thế nào khi việc tốt được thực hiện? (Vui, hạnh phúc, xúc động,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một nụ cười, ánh mắt biết ơn,...)

c. Kết thúc sự việc và suy nghĩ của em

- Việc tốt kết thúc như thế nào? (Người được giúp ổn định, nhận được sự hỗ trợ cần thiết,...)

- Sau đó, em hoặc người thực hiện đã làm gì? (Tiếp tục đi học, trở về nhà,...)

- Trên đường về hoặc sau sự việc, em đã suy nghĩ gì? (Thấy vui vì đã giúp được người khác,...)

- Việc tốt ấy giúp em hiểu thêm điều gì? (Biết yêu thương, chia sẻ,...)

- Em muốn làm gì trong cuộc sống hằng ngày? (Tiếp tục giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình,...)

III. Kết bài

- Việc tốt ấy để lại trong em cảm xúc gì? 

- Em rút ra được bài học gì?

Bài siêu ngắn

Trên đường đi học về một buổi chiều, em cùng bạn Minh nhìn thấy một chiếc ví nằm bên lề đường. Con phố lúc ấy khá đông người qua lại, nhưng dường như không ai để ý đến nó. Chúng em đoán chắc ai đó đã vô tình đánh rơi nên quyết định tìm cách trả lại.

Minh nhặt chiếc ví lên rồi cùng em kiểm tra bên ngoài. Bên trong có một số giấy tờ và vài món đồ cá nhân nhưng chúng em không biết chủ nhân là ai. Hai đứa đứng chờ một lúc, hy vọng người đánh rơi sẽ quay lại tìm. Một lúc sau, vẫn không thấy ai đến nhận, chúng em quyết định đem chiếc ví đến bác bảo vệ gần đó nhờ giúp tìm chủ nhân. Bác bảo vệ cẩn thận kiểm tra thông tin trên giấy tờ rồi cùng chúng em chờ đợi. Không lâu sau, một cô gái hớt hải chạy đến hỏi về chiếc ví mà mình vừa đánh mất. Khi nhận lại đồ, cô vui mừng cảm ơn chúng em và liên tục nói rằng cô rất lo lắng vì trong ví có những giấy tờ quan trọng. Nhìn nụ cười nhẹ nhõm của cô, em thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Minh và em nhìn nhau rồi cùng mỉm cười vì đã giúp được người khác. Trước khi ra về, bác bảo vệ cũng khen chúng em biết làm điều đúng đắn. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi niềm vui trên khuôn mặt của cô gái khi nhận lại chiếc ví. Em cảm thấy một việc làm tuy nhỏ nhưng đã mang đến niềm vui lớn cho một người khác.

Trên đường về, em cứ nhớ mãi khoảnh khắc chiếc ví được trao lại cho người đánh mất. Việc làm ấy giúp em hiểu rằng trung thực và biết giúp đỡ người khác sẽ làm cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Em mong mình luôn biết làm những việc tốt từ những điều giản dị nhất.

Bài tham khảo Mẫu 1

Chiều xuống chậm trên con đường quen thuộc. Sau cơn mưa, những vòm cây bên phố còn đọng đầy hạt nước trong veo, thỉnh thoảng một giọt rơi xuống mặt đường nghe tí tách. Ánh nắng cuối ngày len qua kẽ lá, rắc những đốm vàng lung linh trên lối đi. Đang trên đường trở về nhà, em bỗng nhìn thấy một chiếc ví nhỏ nằm bên vệ đường. Giữa dòng người đang vội vã, hình ảnh ấy khiến em dừng bước và từ đó, em đã có một kỉ niệm thật đẹp về việc làm tốt của mình. 

Minh nhanh chóng xuống xe và nhặt chiếc ví lên. Hai chúng em nhìn nhau, đoán rằng chắc hẳn người nào đó đã vô tình đánh rơi. Minh mở chiếc ví để tìm thông tin liên lạc của chủ nhân. Bên trong có một vài tờ tiền, giấy tờ cá nhân và một tấm thẻ có tên cùng số điện thoại. Dòng xe vẫn đều đặn đi qua, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường hòa với tiếng gió sau mưa. Chúng em đứng bên lề đường một lúc để chờ người quay lại, nhưng mãi chẳng thấy ai.

Minh gọi vào số điện thoại trên tấm thẻ. Một giọng nói có vẻ hoảng hốt vang lên ở đầu dây bên kia. Người ấy kể rằng vừa đi qua đoạn đường này và có thể đã đánh rơi chiếc ví. Chúng em hẹn gặp ở cổng trường. Chẳng bao lâu sau, một chị học sinh vội vã chạy đến. Khi nhận ra chiếc ví trên tay Minh, chị thở phào nhẹ nhõm. Chị cảm ơn chúng em liên tục, gương mặt từ lo lắng chuyển sang vui mừng. Minh chỉ cười và bảo rằng nếu đánh mất đồ quan trọng, chúng em cũng mong có người trả lại như vậy. Nhìn nụ cười nhẹ nhõm của chị, em bỗng cảm thấy trong lòng thật ấm áp.

Sau khi trao lại chiếc ví, hai chúng em tiếp tục đạp xe về nhà. Con đường quen thuộc vẫn hiện ra trước mắt nhưng dường như hôm ấy lại đẹp hơn. Em kể cho mẹ nghe câu chuyện khi về đến nhà. Mẹ mỉm cười và khen chúng em đã làm đúng. Em không cảm thấy mình vừa làm được điều gì lớn lao, nhưng trong lòng lại có một niềm vui rất khó gọi tên. Có lẽ đó là niềm vui khi biết rằng hành động của mình đã giúp một người khác bớt lo lắng.

Tối hôm ấy, khi ánh đèn ngoài phố dần thưa, em vẫn nhớ đến nụ cười của người nhận lại chiếc ví. Em hiểu rằng lòng tốt đôi khi bắt đầu từ một quyết định rất giản dị là không lấy thứ không thuộc về mình và cố gắng tìm cách trả lại cho người đánh mất. Từ việc làm nhỏ ấy, em càng hiểu giá trị của sự trung thực và tự nhủ sẽ luôn giữ cho mình một trái tim ngay thẳng, biết nghĩ đến người khác.

Bài tham khảo Mẫu 2

Buổi sáng đầu đông mang theo cái se lạnh dịu dàng. Hơi sương còn vương trên những tán cây, nắng sớm nhạt màu trải xuống mặt đường, khiến phố phường như được phủ một lớp ánh sáng trong trẻo. Dòng xe vẫn nối nhau qua lại, tiếng động cơ hòa cùng tiếng bước chân tạo nên nhịp sống tất bật. Giữa dòng người ấy, em bắt gặp một cụ già đang đứng lặng bên vạch sang đường, đôi mắt nhìn dòng xe với vẻ ngần ngại. Nhìn dáng cụ chậm rãi và nhỏ bé giữa phố đông, em liền bước đến gần. 

Em tiến lại gần và lễ phép hỏi cụ có cần sang đường không. Cụ mỉm cười, khẽ gật đầu. Em đứng cạnh cụ, cùng chờ đèn tín hiệu dành cho người đi bộ. Khi ánh đèn chuyển màu, dòng xe dừng lại, em nhẹ nhàng đi bên cạnh để cụ sang đường thật an toàn. Hai bên đường, những hàng cây đổ bóng dài trên mặt phố. Cụ bước từng bước chậm rãi, còn em cố đi thật chậm để không khiến cụ vội vàng.

Khi sang đến bên kia đường, cụ nắm nhẹ tay em và cảm ơn. Giọng cụ chậm rãi nhưng ấm áp. Em chỉ mỉm cười và nói rằng đó là việc em nên làm. Trước khi rời đi, cụ còn dặn em phải cẩn thận khi đi đường rồi mới quay bước. Nhìn bóng cụ khuất dần sau hàng cây, em cảm thấy một niềm vui dịu dàng lan ra trong lòng. Chẳng phải em vừa làm được điều gì to tát, nhưng ánh mắt hiền hậu của cụ khiến buổi sáng của em trở nên thật đẹp.

Em tiếp tục bước đến trường. Tiếng chim ríu rít trên những tán cây, nắng bắt đầu xuyên qua màn sương và con đường dường như sáng hơn. Trong tiết học hôm ấy, em vẫn nhớ đến việc vừa xảy ra. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, có rất nhiều người cần một bàn tay giúp đỡ, đôi khi chỉ cần chúng ta chịu dừng lại một chút và quan tâm đến họ.

Nhiều ngày sau, mỗi khi đi qua con đường ấy, em lại nhớ đến buổi sáng đầu đông và nụ cười của cụ già. Việc làm nhỏ bé ấy đã dạy em một bài học giản dị về lòng nhân ái. Em hiểu rằng giúp đỡ người khác không cần phải là những điều lớn lao, chỉ cần xuất phát từ sự chân thành. Em mong mình sẽ luôn biết quan sát, biết sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Sau tiếng trống tan học, sân trường dần chìm vào một khoảng lặng dịu dàng. Những bước chân vội vã thưa dần, tiếng nói cười xa dần ngoài cổng, chỉ còn hàng cây khẽ lay trong gió và những vệt nắng cuối ngày nằm nghiêng trên sân gạch. Em đang đeo cặp chuẩn bị ra về thì bắt gặp một bạn học sinh lớp dưới đứng một mình gần cổng trường. Khuôn mặt bạn hiện rõ vẻ bối rối, đôi mắt thấp thoáng nét lo lắng. Không hiểu chuyện gì xảy ra, em bước lại gần hỏi thăm và rồi biết bạn đang cần một sự giúp đỡ.

Em bước lại gần hỏi chuyện và biết bạn vừa phát hiện mình bị mất chiếc hộp bút. Trong đó có những chiếc bút mà bạn rất yêu thích, đặc biệt là cây bút do mẹ tặng. Bạn đã tìm quanh lớp nhưng không thấy. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của bạn, em thấy thương nên đề nghị cùng bạn tìm lại. Chúng em quay vào lớp học, kiểm tra dưới gầm bàn, trong ngăn bàn và dọc hành lang. Ánh nắng buổi trưa rọi xuống sân khiến mọi thứ trở nên im ắng. Sau một hồi tìm kiếm, chúng em vẫn chưa thấy chiếc hộp bút.

Em nghĩ lại những nơi bạn vừa đi qua rồi cùng bạn tìm đến phòng trực của trường để nhờ thầy cô hỗ trợ. Thầy phụ trách hỏi kĩ đặc điểm chiếc hộp bút và giúp chúng em thông báo cho các lớp. Không lâu sau, một bạn khác mang chiếc hộp bút đến. Bạn ấy nhặt được nó dưới gốc cây và muốn tìm người đánh mất. Khi nhận lại đồ, bạn lớp dưới vui mừng đến mức nở nụ cười rạng rỡ. Bạn cảm ơn em rồi cảm ơn cả bạn đã nhặt được hộp bút. Nhìn niềm vui trên gương mặt bạn, em cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Sau đó, em trở về nhà muộn hơn thường ngày một chút. Mẹ hỏi vì sao em về trễ, em kể lại mọi chuyện. Mẹ xoa đầu và bảo rằng giúp người khác khi họ gặp khó khăn là một việc rất đáng quý. Câu nói của mẹ khiến em suy nghĩ. Em nhận ra đôi khi việc tốt không phải là tự mình giải quyết mọi chuyện mà còn là biết tìm đến người lớn hoặc những người có thể giúp đỡ để sự việc được giải quyết đúng cách.

Buổi trưa hôm ấy đã khép lại nhưng nụ cười của bạn nhỏ vẫn ở lại trong trí nhớ của em. Từ một chiếc hộp bút bị thất lạc, em hiểu thêm rằng sự quan tâm dù nhỏ bé cũng có thể giúp người khác cảm thấy bớt cô đơn và lo lắng. Em sẽ luôn cố gắng sống biết yêu thương, sẵn sàng đưa tay giúp đỡ khi thấy ai đó gặp khó khăn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nắng vàng còn vương trên những mái nhà, gió len qua hàng cây mang theo mùi lá xanh dịu mát. Trên vỉa hè, mọi người lần lượt trở về sau một ngày làm việc. Đang cùng mẹ đi mua đồ, em chợt nhìn thấy cô lao công bên chiếc xe rác. Những chiếc lá khô và mảnh giấy bị một cơn gió bất ngờ cuốn tung, bay lả tả khắp lối đi. Giữa những vòng xoáy của lá và giấy vụn, bóng dáng cô vẫn cần mẫn cúi xuống nhặt từng thứ một. Nhìn cảnh ấy, em không nỡ bước qua như chưa nhìn thấy. 

Em cúi xuống nhặt từng chiếc túi, vỏ hộp và những chiếc lá bị gió cuốn đi. Cô lao công ban đầu hơi bất ngờ rồi mỉm cười cảm ơn em. Mẹ cũng cùng em thu gom những thứ nằm rải rác quanh đó. Gió vẫn thổi, có lúc vài mảnh giấy vừa nhặt xong lại bay ra xa. Em chạy theo chúng, còn cô nhanh chóng giữ túi rác lại. Chẳng mấy chốc, những thứ lộn xộn đã được thu dọn gọn gàng.

Khi công việc hoàn thành, cô lao công lau mồ hôi rồi nói rằng nếu ai cũng biết giữ gìn vệ sinh thì công việc của cô sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhìn đôi bàn tay đã chai đi vì công việc, em bỗng thấy thương cô. Trước đây, em thường chỉ nghĩ rằng đường phố sạch đẹp là điều bình thường mà chưa từng nghĩ đến những người âm thầm làm việc mỗi ngày để giữ cho nơi ấy sạch sẽ. Em tự nhủ từ nay sẽ không vứt rác bừa bãi và nhắc bạn bè cùng thực hiện.

Mẹ và em tiếp tục đi mua đồ. Trên đường, em để ý hơn đến những thùng rác và những người đang làm công việc vệ sinh. Mỗi chiếc lá được quét gọn, mỗi con đường sạch sẽ đều có công sức của những người lao động. Việc giúp cô nhặt rác chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn nhưng khiến em suy nghĩ rất lâu. Em hiểu rằng một việc tốt không chỉ giúp đỡ một người mà còn có thể khiến mình nhìn cuộc sống bằng đôi mắt biết trân trọng hơn.

Chiều hôm ấy, ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên con phố sạch sẽ. Em bước bên mẹ, trong lòng thấy vui vì mình đã làm được một điều nhỏ bé nhưng có ích. Em hiểu rằng việc tốt không ở đâu xa, nó có thể bắt đầu từ việc giữ vệ sinh, biết chia sẻ công việc và trân trọng những người đang âm thầm làm đẹp cho cuộc sống. Em sẽ cố gắng thực hiện nhiều việc tốt hơn để những điều tử tế luôn được lan tỏa quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mây đen bất chợt kéo về khi buổi học cuối ngày vừa kết thúc. Bầu trời đang xanh bỗng phủ một màu xám bạc, gió từ đâu ùa tới làm những tán cây trước cổng trường rung lên xào xạc. Chẳng bao lâu sau, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, rồi nhanh chóng dày lên thành một màn nước trắng xóa. Trong lúc các bạn vội vàng khoác áo mưa ra về, em chợt nhìn thấy một người bạn vẫn đứng nép dưới mái hiên, ánh mắt ngập ngừng nhìn màn mưa trước mặt. Nhìn vẻ bối rối của bạn, em liền bước đến hỏi chuyện. 

Em đến gần hỏi bạn có muốn đi chung áo mưa với em không. Bạn hơi ngại vì sợ làm phiền, nhưng sau một lúc được em động viên, bạn đồng ý. Hai chúng em cùng khoác chiếc áo mưa rộng rồi bước ra cổng. Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa đập lộp bộp lên mái hiên. Con đường trước trường nhanh chóng phủ một màn nước trắng xóa. Em cố đi chậm để bạn không bị ướt và cùng bạn trò chuyện để quãng đường bớt dài.

Đến một đoạn đường, gió bất ngờ thổi mạnh khiến chiếc áo mưa bị lệch. Hai đứa phải dừng lại chỉnh lại áo rồi mới đi tiếp. Bạn vừa cười vừa cảm ơn em. Khi đến gần nhà bạn, bạn nhất định bảo em đứng lại để bạn chạy nhanh vào trong. Nhìn bạn vẫy tay trước cổng, em cũng mỉm cười. Trên đường trở về, dù vai áo hơi ướt vì mưa tạt, em vẫn cảm thấy rất vui. Em nhận ra một hành động đơn giản cũng có thể khiến một người khác cảm thấy được quan tâm.

Tối hôm ấy, bạn nhắn tin cảm ơn em và nói rằng nếu không có em, bạn sẽ phải đứng chờ rất lâu. Đọc lời nhắn, em thấy lòng mình ấm áp. Em kể chuyện cho mẹ nghe, mẹ bảo rằng bạn bè biết quan tâm và giúp đỡ nhau thì tình bạn sẽ càng thêm gắn bó. Em nghĩ lời mẹ thật đúng. Từ việc chia sẻ một chiếc áo mưa, em hiểu rằng sự tử tế đôi khi chỉ cần bắt đầu từ việc để ý đến người đang ở bên cạnh mình.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều trên mái nhà, nhưng trong lòng em lại có một cảm giác bình yên khó tả. Việc tốt hôm ấy không lớn lao, chỉ là cùng bạn đi dưới một chiếc áo mưa, nhưng nó đã để lại trong em một niềm vui thật đẹp. Em hiểu rằng khi biết chia sẻ, ta không hề mất đi điều gì mà ngược lại còn nhận về sự ấm áp của tình bạn và niềm hạnh phúc khi làm được một việc có ích.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close