Viết bài văn kể lại câu chuyện "Giấu cày"1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện "Giấu cày". - Giới thiệu nhân vật chính là một bác nông dân thật thà nhưng hơi ngốc nghếch. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện "Giấu cày". - Giới thiệu nhân vật chính là một bác nông dân thật thà nhưng hơi ngốc nghếch. 2. Thân bài - Một hôm, bác nông dân đang cày ruộng thì vợ gọi về ăn cơm. - Trước khi về, bác giấu chiếc cày vào bụi cây gần đó. Bác lại nói rất to rằng mình giấu cày ở bụi cây. - Về đến nhà, bác kể chuyện cho vợ nghe. Người vợ trách bác vì đã nói to cho mọi người biết chỗ giấu cày. Bác nghe xong mới hiểu ra. - Ăn cơm xong, bác quay lại ruộng làm việc. Bác phát hiện chiếc cày đã bị lấy mất. Bác vô cùng lo lắng và chạy về nhà báo cho vợ biết. - Lần này, bác nhìn trước ngó sau thật cẩn thận. Bác ghé sát tai vợ và nói nhỏ rằng chiếc cày đã bị mất. - Người vợ vừa buồn vừa buồn cười trước sự ngốc nghếch của chồng. 3. Kết bài - Em thấy câu chuyện rất thú vị và hài hước. - Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần suy nghĩ kĩ và cư xử khôn ngoan trong cuộc sống. Bài siêu ngắn Trong kho tàng truyện cười dân gian Việt Nam, câu chuyện "Giấu cày" là một tác phẩm để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là một bác nông dân tính tình rất thật thà, chăm chỉ nhưng lại có phần ngốc nghếch, vô tư, từ đó tạo nên một tình huống dở khóc dở cười trong lao động. Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng, bác nông dân đang hăm hở dắt trâu ra đồng cày ruộng thì người vợ ở nhà nấu cơm xong, đứng trên bờ gọi bác về ăn trưa. Để chuẩn bị ra về, bác nghĩ bụng phải cất chiếc cày đi kẻo có người lấy mất. Bác liền bê chiếc cày giấu sâu vào trong một bụi cây rậm rạp gần đó. Thế nhưng, thay vì làm một cách lặng lẽ, bác lại đứng giữa đồng ho hoán, nói thật to lên rằng mình giấu cày ở bụi cây này để lát nữa quay lại tìm. Về đến nhà, bác vui vẻ kể lại chuyện này cho vợ nghe như một chiến tích bảo vệ tài sản. Người vợ nghe xong vừa giận vừa buồn cười, liền trách móc bác rằng nói oang oang giữa đồng như thế thì chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", chỉ đường cho kẻ trộm lấy mất. Bác nông dân ngơ ngác một hồi rồi mới ngộ ra cái sai của mình. Ăn cơm xong, bác vội vàng chạy ra đồng để tiếp tục làm việc thì hỡi ôi, chiếc cày quý giá đã không cánh mà bay. Vừa lo lắng vừa hốt hoảng, bác lật đật chạy một mạch về nhà để báo tin cho vợ. Rút kinh nghiệm từ lời vợ trách lúc nãy, lần này bác ngó trước nhìn sau thật cẩn thận để chắc chắn không có ai nghe thấy, rồi mới tiến lại gần, ghé sát tai vợ thì thầm thật nhỏ rằng chiếc cày đã bị mất trộm rồi. Người vợ nhìn điệu bộ lấm lét của chồng thì chỉ biết lắc đầu, vừa buồn cho tài sản bị mất lại vừa buồn cười trước sự ngây ngô đến tội nghiệp của bác. Câu chuyện khép lại nhưng đã mang đến cho em một trận cười vô cùng sảng khoái và thú vị. Qua tình huống mất cày của bác nông dân, tác phẩm đã để lại một bài học quý giá, nhắc nhở chúng ta cần phải biết suy nghĩ thật kỹ càng, linh hoạt và cư xử một cách khôn ngoan, đúng lúc đúng chỗ trong cuộc sống hằng ngày. Bài tham khảo Mẫu 1 Truyện cười dân gian luôn là món ăn tinh thần không thể thiếu của cha ông ta sau những giờ lao động mệt mỏi trên đồng ruộng. Trong số đó, câu chuyện "Giấu cày" là một tác phẩm đặc sắc kể về một bác nông dân thật thà nhưng lại quá đỗi ngây ngô. Tiếng cười trong truyện không có ý chế giễu độc ác mà chỉ là sự bông đùa nhẹ nhàng đối với những thói quen hành xử thiếu chín chắn của con người. Chuyện kể rằng vào một ngày mùa bận rộn, bác nông dân nọ đang chăm chỉ cày xới mảnh ruộng của gia đình mình thì trời đã quá trưa. Từ đằng xa, người vợ cất tiếng gọi bác về ăn cơm để nghỉ ngơi. Nghe tiếng gọi, bác định bụng sẽ nghỉ tay, nhưng nhìn chiếc cày là nông cụ quan trọng nhất của nhà mình để chơ vơ trên bờ ruộng thì bác không yên tâm. Nghĩ là làm, bác bèn khệ nệ bê chiếc cày giấu kín vào một bụi rậm bên vệ đường. Sợ mình quên hoặc muốn chứng tỏ cho mọi người thấy mình cẩn thận, bác đứng giữa đồng, khum tay lên miệng hét thật to: "Tôi giấu chiếc cày ở bụi cây này nhé!". Khi về đến gian bếp nhỏ, bác hớn hở khoe ngay với vợ về việc mình đã giấu cày rất kỹ. Người vợ nghe xong liền ngẩn người ra, rồi thở dài trách chồng sao lại khờ khạo đến thế. Chị bảo rằng việc giấu của cải là việc phải làm bí mật, nếu cứ la lớn lên cho cả làng cùng nghe thì giấu cũng như không. Lúc này, bác nông dân mới gãi đầu cười trừ, nhận ra mình đã làm một việc dại dột. Bác vội vàng lùa vội bát cơm rồi chạy ngay ra đồng với hy vọng chiếc cày vẫn còn ở đó. Nhưng đúng như lời người vợ dự đoán, bụi cây giờ đây trống rỗng, chiếc cày đã bị kẻ gian lấy đi từ lúc nào. Bác nông dân mặt cắt không còn giọt máu, chân tay run rẩy chạy thục mạng về nhà để tìm vợ cứu vãn tình hình. Áp dụng ngay bài học "phải giữ bí mật" mà vợ vừa dạy khi nãy, bác bước vào nhà với bộ dạng vô cùng lén lút. Bác nhìn quanh quất, ngó trước sau xem có ai rình rập không, rồi mới rón rén đi tới sát cạnh vợ, ghé tai nói nhỏ nhẹ như gió thoảng: "Nhà nó ơi, chiếc cày bị mất thật rồi!". Người vợ nghe xong câu nói thì chỉ biết đứng hình, dở khóc dở cười trước sự tiếp thu bài học một cách máy móc của chồng. Em rất thích câu chuyện này vì nó mang lại một tiếng cười vui vẻ và vô hại. Câu chuyện giúp em hiểu được rằng, sự thật thà là một đức tính tốt, nhưng nếu thật thà đến mức khờ khạo và không biết ứng biến theo hoàn cảnh thì sẽ tự gây họa cho bản thân, làm tổn hại đến gia đình. Bài tham khảo Mẫu 2 "Giấu cày" là một truyện cười ngắn gọn nhưng cấu trúc lại cực kỳ chặt chẽ nhờ vào nghệ thuật tương phản và lặp lại tình huống. Câu chuyện phê phán một cách hóm hỉnh tính cách ngây thơ, thiếu sự trải đời của bác nông dân thông qua hai hành động đối lập: lúc cần nói nhỏ thì nói to, và lúc cần nói to thì lại đi nói nhỏ. Sự đáng yêu của nhân vật chính được thể hiện ngay từ đầu truyện qua sự thật thà, chăm chỉ. Bác không có ác ý với ai, nhưng sự thiếu sót về mặt kỹ năng sống đã khiến bác tự đánh mất tài sản của mình. Chi tiết bác hét to giữa cánh đồng để thông báo chỗ giấu cày cho thấy bác hoàn toàn không có ý niệm về sự cảnh giác đối với những kẻ tham lam trong xã hội. Bác coi thế giới xung quanh cũng chân thành và bộc trực giống như tâm hồn của chính bác vậy. Bi kịch mất cày ở phần sau câu chuyện được đẩy lên thành một đỉnh điểm trào phúng khi bác áp dụng lời khuyên của người vợ. Thay vì hét lên để nhờ làng xóm truy tìm kẻ trộm lúc vừa mất của, bác lại chọn cách thì thầm bí mật với vợ khi kẻ trộm đã cao chạy xa bay. Sự chậm trễ và áp dụng kiến thức một cách rập khuôn, máy móc của bác nông dân chính là nguồn cơn tạo nên tiếng cười giòn giã cho người đọc từ đời này sang đời khác. Tác phẩm đã thành công trong việc gửi gắm bài học về sự khôn ngoan trong giao tiếp và xử lý tình huống. Qua câu chuyện, em thấy bản thân cần phải rèn luyện tư duy nhạy bén, biết phân tích đúng sai và không được áp dụng các bài học một cách cứng nhắc vào thực tế. Bài tham khảo Mẫu 3 Bên cạnh những câu chuyện cổ tích lung linh màu sắc phép thuật, truyện cười dân gian lại cuốn hút em bởi những bức tranh đời sống vô cùng chân thực và gần gũi. Câu chuyện "Giấu cày" là một ví dụ điển hình khi đưa người đọc đến với không gian làng quê Việt Nam xưa, nơi có lũy tre xanh, có ruộng đồng và có cả những con người mộc mạc, đáng yêu nhưng đôi khi lại có những hành động ngớ ngẩn đến lạ lùng. Hành động giấu cày của bác nông dân là một lát cắt rất đỗi đời thường. Bác sợ mất của nên mới đem giấu, cái ý định thì đúng nhưng cách thực hiện lại hoàn toàn sai lầm. Tiếng hét oang oang thông báo nơi giấu cày của bác giống như một trò đùa tinh nghịch của một đứa trẻ con chưa lớn. Sự tương phản giữa sự lo lắng của người vợ và sự vô tư của người chồng ở giữa truyện đã tạo nên một nút thắt tâm lý thú vị, khiến người đọc vừa hồi hộp vừa chờ đợi cái kết quả tất yếu sẽ xảy ra. Đúng như dự đoán, chiếc cày mất đi và hành động báo tin thì thầm của bác ở cuối truyện chính là nét vẽ hoàn hảo hoàn thành bức chân dung trào phúng của nhân vật. Bác nông dân trong truyện đáng thương hơn là đáng trách, vì bác đã học được bài học về sự kín kẽ nhưng lại học không đúng thời điểm. Câu chuyện là một bài học sâu sắc dạy cho chúng em về sự trưởng thành trong nhận thức. Em tự hứa sẽ luôn cố gắng học hỏi, quan sát thế giới xung quanh nhiều hơn để có thể tự bảo vệ bản thân và giúp đỡ gia đình bằng những hành động thông minh, thiết thực. Bài tham khảo Mẫu 4 Ca dao dân gian Việt Nam từ xưa đã có câu nói rất hay về sự khôn khéo của con người: "Người khôn ăn nói nửa chừng,"Để cho người dại nửa mừng nửa lo." Lời răn dạy của cha ông ta luôn hướng con người đến cách cư xử tế nhị, thông minh và biết nhìn nhận thời cuộc để lời nói ra mang lại hiệu quả tốt nhất. Trái ngược với sự khôn ngoan ấy, câu chuyện cười "Giấu cày" lại đem đến cho người đọc một chân dung vô cùng hài hước về một bác nông dân thật thà nhưng lại thiếu đi sự tinh tế trong giao tiếp. Tác phẩm không chỉ mang lại niềm vui giải trí mà còn là một tấm gương phản chiếu, giúp em nhận ra tầm quan trọng của việc suy nghĩ thấu đáo trước khi phát ngôn. Câu chuyện kể về một buổi trưa hè, bác nông dân đang cày ruộng thì được vợ gọi về dùng bữa. Trước khi rời đồng, bác đem giấu chiếc cày vào một bụi cây nhưng lại thật thà hét lớn lên cho cả thế gian biết vị trí cất giấu. Sau khi bị vợ phê bình vì thói hớ hênh, bác ra đồng và bàng hoàng nhận ra chiếc cày đã bị lấy cắp. Rút kinh nghiệm một cách rập khuôn, khi chạy về nhà báo tin cho vợ, bác lại lấm lét nhìn quanh rồi ghé sát tai vợ thầm thì việc mình đã mất chiếc cày. Sự tiếp thu muộn màng và sai lệch này đã đẩy gia đình bác vào tình huống dở khóc dở cười. Câu chuyện tuy ngắn nhưng đã để lại trong lòng em một bài học vô cùng đắt giá về sự linh hoạt trong cuộc sống. Là một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em tự nhận thấy mình đôi khi cũng có những hành xử khá ngây ngô, áp dụng những điều thầy cô dạy một cách máy móc mà không chú ý đến hoàn cảnh thực tế. Hình ảnh bác nông dân giấu cày nhắc nhở em rằng, tri thức và kỹ năng chỉ thực sự có ích khi chúng ta biết sử dụng chúng một cách thông minh, đúng thời điểm và đúng đối tượng. Em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để trở thành một người vừa chân thành, thật thà lại vừa nhạy bén, khôn ngoan. Bài tham khảo Mẫu 5 Đã bao giờ bạn rơi vào cảnh ngộ dở khóc dở cười khi làm một việc tốt nhưng lại nhận về một kết quả hoàn toàn trái ngược chỉ vì cách làm sai sót của mình chưa? Hay đã có lúc nào bạn áp dụng một lời khuyên của người khác một cách cực đoan đến mức biến mình thành một kẻ ngốc nghếch trong mắt mọi người xung quanh? Để tìm thấy sự đồng cảm cũng như những tràng cười sảng khoái về tình huống trớ trêu này, chúng ta hãy cùng đến với câu chuyện dân gian mang tên "Giấu cày". Tác phẩm giống như một bức tranh thu nhỏ về sự thiếu sót trong kỹ năng sống, từ đó khơi gợi trong lòng mỗi người đọc những suy ngẫm sâu xa về sự chín chắn trong hành động hằng ngày. Mạch truyện dẫn dắt người đọc đi từ cánh đồng ngập nắng, nơi bác nông dân thật thà đứng hét to vị trí giấu cày, cho đến gian bếp ấm áp nơi người vợ đưa ra lời trách móc đầy tỉnh táo. Cao trào của tiếng cười bật lên ở đoạn kết, khi chiếc cày thực sự biến mất và bác nông dân lại chọn cách lén lút, thì thầm vào tai vợ một tin tức mà lẽ ra phải hô hoán lên cho cả làng cùng biết để đi tìm. Sự ngây thơ của bác nông dân vừa đáng yêu nhưng cũng vừa đáng trách, trở thành một bài học kinh điển về thói quen rập khuôn trong cuộc sống. Hành động thì thầm báo tin mất cày của bác nông dân ở cuối truyện giống như một người cố tình che ô khi trời đã tạnh mưa, vừa thừa thãi lại vừa không đúng lúc. Câu chuyện "Giấu cày" sẽ mãi là một bài học nằm lòng quý báu cho thế hệ học sinh chúng em trên hành trình trưởng thành. Tác phẩm nhắc nhở chúng em rằng, sự thật thà, chất phác cần phải luôn đi đôi với trí tuệ và sự nhạy bén, có như vậy chúng ta mới có thể bảo vệ được thành quả lao động của mình và trở thành một người có ích, có năng lực làm chủ cuộc sống.
|






Danh sách bình luận