Viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện có nhân vật chính là đồ vật- Em muốn kể sáng tạo câu chuyện nào có nhân vật chính là một đồ vật?(Chiếc bút, quyển sách, chiếc cặp, chiếc đồng hồ, chiếc áo,...) - Đồ vật đó có tên gọi hoặc đặc điểm gì đặc biệt? - Vì sao em muốn kể câu chuyện về đồ vật đó? (Vì đồ vật ấy gắn bó với con người, có một câu chuyện đáng nhớ hoặc mang đến bài học ý nghĩa về tình bạn,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài: - Em muốn kể sáng tạo câu chuyện nào có nhân vật chính là một đồ vật?(Chiếc bút, quyển sách, chiếc cặp, chiếc đồng hồ, chiếc áo,...) - Đồ vật đó có tên gọi hoặc đặc điểm gì đặc biệt? - Vì sao em muốn kể câu chuyện về đồ vật đó? (Vì đồ vật ấy gắn bó với con người, có một câu chuyện đáng nhớ hoặc mang đến bài học ý nghĩa về tình bạn,...) - Em sẽ sáng tạo những chi tiết nào để câu chuyện trở nên hấp dẫn?(Tưởng tượng đồ vật biết suy nghĩ, biết nói chuyện, có cảm xúc như con người,...) II. Thân bài: a. Giới thiệu hoàn cảnh xuất hiện và đặc điểm của đồ vật - Đồ vật xuất hiện trong hoàn cảnh nào? - Đồ vật có hình dáng, màu sắc, đặc điểm gì nổi bật? - Đồ vật gắn bó với ai? Mối quan hệ giữa đồ vật và con người như thế nào? b. Kể lại những sự việc chính mà đồ vật trải qua - Sự việc đầu tiên xảy ra với đồ vật là gì? (Đồ vật gặp một khó khăn, bị thất lạc, bị hỏng, chứng kiến một câu chuyện,...) - Đồ vật đã làm gì để giải quyết tình huống? - Trong câu chuyện có những chi tiết sáng tạo nào? + Tưởng tượng đồ vật có suy nghĩ, cảm xúc như con người. + Miêu tả tâm trạng của đồ vật khi vui, buồn, lo lắng hoặc hạnh phúc. + Thêm lời thoại giữa đồ vật với con người hoặc các đồ vật khác. + Tạo ra một sự việc bất ngờ để làm nổi bật vai trò, phẩm chất của đồ vật. - Các nhân vật khác đã phản ứng như thế nào trước hành động của đồ vật? c. Kể kết thúc câu chuyện và nêu ý nghĩa - Câu chuyện kết thúc như thế nào? - Sau những sự việc ấy, đồ vật có ý nghĩa như thế nào đối với con người? - Câu chuyện muốn gửi gắm bài học gì? III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về câu chuyện và nhân vật chính là đồ vật - Em có cảm xúc gì sau khi kể lại câu chuyện? - Đồ vật ấy để lại cho em bài học hoặc suy nghĩ gì? - Em sẽ làm gì sau khi rút ra bài học từ câu chuyện? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Bài siêu ngắn Mẫu 2 Bài siêu ngắn Mẫu 3 Bài tham khảo Mẫu 1 Mỗi buổi sáng, khi sân trường còn đẫm những hạt sương long lanh, từng tốp học sinh lại ríu rít bước qua cổng trường với những chiếc cặp đủ màu sắc trên vai. Có những chiếc cặp mới tinh, cũng có những chiếc cặp đã sờn quai vì theo chủ nhân suốt nhiều năm. Trong một góc nhỏ của lớp học, có chiếc cặp màu xanh đã bạc màu nhưng lúc nào cũng được lau chùi sạch sẽ. Ít ai biết rằng chiếc cặp ấy cất giữ một câu chuyện rất đặc biệt. Chiếc cặp được bác thợ may khâu rất cẩn thận rồi bày trong cửa hàng nhỏ. Một ngày nọ, Lan cùng mẹ đến mua đồ dùng chuẩn bị vào lớp Một. Vừa nhìn thấy chiếc cặp màu xanh có hình cầu vồng, cô bé đã reo lên: "Mẹ ơi, con thích chiếc cặp này lắm!" Từ hôm ấy, chiếc cặp trở thành người bạn thân thiết của Lan. Mỗi sáng, nó ôm gọn những quyển sách, hộp bút và những ước mơ nhỏ bé của cô chủ đến trường. Dù ngày nắng hay ngày mưa, chiếc cặp vẫn lặng lẽ đồng hành mà chưa một lần than phiền. Một buổi chiều, trên đường về, Lan vô tình đánh rơi một bức thư cô viết tặng bà nội. Chiếc cặp lo lắng nghĩ: "Nếu bức thư mất, chắc Lan sẽ buồn lắm." Đúng lúc ấy, cây bút máy từ trong ngăn nhỏ khẽ lên tiếng: "Chúng mình phải tìm cách báo cho Lan biết." Chiếc cặp cố nghiêng mình làm quyển vở rơi xuống đất. Lan cúi nhặt quyển vở rồi chợt phát hiện bức thư đang nằm bên vệ đường. Cô bé vui mừng reo lên: "May quá, suýt nữa mình làm mất món quà của bà rồi!" Nghe vậy, chiếc cặp thấy lòng nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một việc rất quan trọng. Tối hôm đó, Lan cẩn thận lau sạch chiếc cặp rồi vuốt ve nó và dịu dàng nói: "Cảm ơn cậu đã luôn ở bên mình." Chiếc cặp mỉm cười trong niềm hạnh phúc. Nó hiểu rằng giá trị của mình không nằm ở vẻ ngoài mới hay cũ, mà ở những tháng ngày được cùng cô chủ lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi học trò. Từ đó, chiếc cặp càng được Lan nâng niu hơn và tiếp tục đồng hành trên từng chặng đường đến trường. Khép lại câu chuyện, em càng thêm yêu quý những đồ vật bình dị quanh mình. Mỗi món đồ đều âm thầm giúp đỡ con người theo cách riêng và lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp. Em sẽ luôn giữ gìn đồ dùng cẩn thận, bởi biết đâu trong mỗi món đồ cũng đang cất giấu một câu chuyện ấm áp như chiếc cặp màu xanh ấy. Bài tham khảo Mẫu 2 Mỗi khi ánh nắng dịu dàng len qua khung cửa sổ, chiếc giá sách trong phòng em lại như bừng tỉnh. Những cuốn sách xếp ngay ngắn, tỏa mùi giấy thơm dìu dịu như đang chờ một người bạn mở từng trang. Nổi bật giữa chúng là một quyển sách bìa màu đỏ đã theo cậu bé Minh từ những ngày đầu biết đọc. Dù bìa sách đã hơi sờn, nó vẫn luôn được cậu nâng niu như một báu vật. Ngày đầu tiên được đặt lên giá sách, quyển sách háo hức chờ đợi chủ nhân. Khi Minh nhẹ nhàng mở trang đầu tiên, nó sung sướng nghĩ: "Cuối cùng mình cũng tìm được người bạn của mình rồi." Từ hôm ấy, mỗi tối hai người lại gặp nhau. Quyển sách kể cho Minh nghe những câu chuyện về lòng dũng cảm, sự trung thực và tình yêu thương. Có lần Minh chán nản vì làm bài chưa tốt, quyển sách khẽ nhắc: "Đừng bỏ cuộc nhé! Mỗi người đều lớn lên từ những lần cố gắng." Minh mỉm cười, lấy bút làm tiếp bài tập với quyết tâm mới. Một buổi chiều, Minh vội đi chơi nên quên cất sách vào giá. Một cơn gió mạnh thổi tung cửa sổ, những trang sách bị lật liên tục. Quyển sách lo lắng: "Ước gì Minh quay lại." Đúng lúc ấy, chiếc chặn sách bằng gỗ nghiêng người đỡ lấy quyển sách rồi động viên: "Cố lên, mình sẽ giữ cậu." Minh chạy vào, thấy sách suýt rơi xuống đất liền ôm lấy và áy náy nói: "Xin lỗi nhé, từ nay mình sẽ cẩn thận hơn." Quyển sách nghe vậy liền thấy lòng ấm áp, những trang giấy như thơm hơn dưới bàn tay dịu dàng của cậu chủ. Năm tháng trôi qua, Minh lớn dần, còn quyển sách vẫn nằm ngay ngắn trên giá. Mỗi lần mở sách, cậu lại nhớ đến biết bao kỉ niệm tuổi thơ và những bài học quý giá đã theo mình khôn lớn. Quyển sách hiểu rằng điều hạnh phúc nhất không phải là được mới đẹp mãi mãi mà là được đồng hành cùng con người trên hành trình trưởng thành. Khép lại câu chuyện, em càng thêm yêu quý từng cuốn sách trong góc học tập của mình. Mỗi quyển sách đều chứa đựng tri thức và những điều tốt đẹp đang chờ chúng ta khám phá. Em sẽ chăm đọc sách, giữ gìn sách cẩn thận để những người bạn thầm lặng ấy luôn ở bên em. Bài tham khảo Mẫu 3 Trên bức tường nhỏ của căn phòng, chiếc đồng hồ tròn vẫn đều đặn ngân lên những tiếng "tích tắc" thân quen. Dù ngày nắng hay ngày mưa, sáng sớm hay đêm khuya, hai chiếc kim nhỏ vẫn âm thầm chạy không một lời than vãn. Có lẽ vì thế mà mọi người trong gia đình đều yêu quý chiếc đồng hồ đã gắn bó suốt bao năm. Chiếc đồng hồ được ông nội tặng cho Nam vào ngày cậu bước vào lớp Một. Từ đó, sáng nào đồng hồ cũng vui vẻ gọi: "Nam ơi, đến giờ thức dậy rồi!" Cậu bé thường bật dậy thật nhanh rồi mỉm cười đáp: "Cảm ơn nhé, hôm nay mình sẽ không đến lớp muộn." Đồng hồ thích nhất là mỗi buổi tối được nhìn Nam chăm chỉ học bài. Nó luôn tự nhủ sẽ cố gắng chạy thật chính xác để giúp cậu chủ biết quý từng phút giây. Một hôm, đồng hồ bỗng chạy chậm vì chiếc pin đã yếu. Nam mải chơi nên không để ý, đến khi nhìn ra ngoài trời thì cậu mới hốt hoảng: "Ôi, mình sắp trễ giờ học rồi!" Đồng hồ buồn bã nghĩ: "Giá như mình còn đủ sức giúp cậu." Chiều hôm ấy, ông nội thay pin mới rồi nhẹ nhàng lau sạch từng hạt bụi trên mặt kính. Đồng hồ vui mừng reo lên: "Mình lại có thể đồng hành cùng Nam rồi!" Từ đó, Nam luôn nhớ kiểm tra đồng hồ trước khi làm bất cứ việc gì và không còn lãng phí thời gian nữa. Tiếng tích tắc lại đều đặn vang lên trong căn phòng nhỏ. Chiếc đồng hồ vẫn lặng lẽ làm công việc của mình, còn Nam ngày càng chăm chỉ, biết sắp xếp thời gian học tập và vui chơi hợp lí. Cả hai vẫn âm thầm đồng hành với nhau, mỗi ngày đều trôi qua thật ý nghĩa. Câu chuyện về chiếc đồng hồ khiến em hiểu rằng thời gian là món quà vô giá mà không ai có thể lấy lại khi đã trôi qua. Em sẽ biết quý trọng từng phút giây, sử dụng thời gian hợp lí và giữ gìn những đồ vật đã gắn bó với mình bằng tất cả sự nâng niu. Bài tham khảo Mẫu 4 Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng khẽ gõ cửa lớp học, trên những chiếc bàn nhỏ lại xuất hiện biết bao đồ dùng quen thuộc. Có chiếc thước thẳng tắp, có cục tẩy trắng tinh, có hộp bút rực rỡ sắc màu. Giữa những người bạn ấy là một chiếc bút chì nhỏ bé, thân gỗ đã ngắn đi vì được gọt nhiều lần nhưng lúc nào cũng sẵn sàng giúp cậu chủ vẽ nên những điều đẹp đẽ. Chiếc bút chì được cô giáo tặng cho An trong cuộc thi vẽ đầu năm học. Từ hôm ấy, hai người trở thành đôi bạn thân. Mỗi ngày, bút chì đều cùng An viết chữ, làm toán và vẽ những bức tranh đầy màu sắc. Có lần bút chì khẽ cười nói với cục tẩy: "Mình ngắn đi từng chút một, nhưng nhìn An tiến bộ mỗi ngày thì thật đáng." Cục tẩy mỉm cười đáp: "Đó chính là niềm vui của chúng mình." Một buổi chiều, An tham gia cuộc thi vẽ tranh. Khi bức tranh gần hoàn thành thì chiếc bút chì chỉ còn lại một mẩu rất ngắn. Bút chì lo lắng nghĩ: "Mình phải cố thêm một chút nữa." Đúng lúc ấy, hộp bút khẽ động viên: "Cậu làm được mà." Bút chì dồn hết sức vẽ những nét cuối cùng. Bức tranh hiện lên với bầu trời xanh, cánh đồng lúa vàng và nụ cười của những bạn nhỏ. Vài ngày sau, An mang giấy khen về nhà rồi ôm chiếc bút chì vào lòng: "Cảm ơn cậu nhé! Nếu không có cậu, mình đã không hoàn thành bức tranh." Nghe vậy, chiếc bút chì hạnh phúc đến mức quên cả việc mình đã ngắn đi rất nhiều. Từ đó, An không nỡ vứt chiếc bút chì đi mà cất nó trong một chiếc hộp nhỏ để làm kỉ niệm. Mỗi lần nhìn thấy người bạn cũ, cậu lại nhớ đến những ngày chăm chỉ luyện vẽ và hiểu rằng thành công luôn được tạo nên từ sự cố gắng bền bỉ. Câu chuyện về chiếc bút chì khiến em nhận ra rằng giá trị của một đồ vật không nằm ở hình dáng bên ngoài mà ở những điều tốt đẹp nó đã mang lại. Em sẽ biết giữ gìn đồ dùng học tập và luôn trân trọng những người bạn nhỏ đã đồng hành cùng mình mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 5 Đêm xuống, khi cả thành phố dần chìm vào yên tĩnh, trong căn phòng nhỏ vẫn có một ánh đèn vàng dịu dàng tỏa sáng. Ánh sáng ấy đến từ chiếc đèn bàn đã ở bên cô bé Mai suốt những năm tháng học tập. Dù không biết nói như con người, chiếc đèn vẫn âm thầm thức cùng cô chủ qua biết bao buổi tối miệt mài bên trang sách. Chiếc đèn được bố tặng Mai vào ngày cô bé bước vào lớp Bốn. Từ hôm ấy, cứ mỗi tối, đèn lại vui vẻ bật sáng và khẽ nói với quyển vở: "Chúng mình cùng giúp Mai học thật tốt nhé." Quyển vở mỉm cười đáp: "Chỉ cần có cậu soi sáng, mình sẽ ghi thật nhiều bài học bổ ích." Nhờ ánh đèn dịu nhẹ, Mai chăm chỉ đọc sách, viết bài và ngày càng tiến bộ. Một tối trời mưa rất to, cả khu phố bỗng mất điện. Căn phòng chìm trong bóng tối. Chiếc đèn buồn bã nghĩ: "Giá như mình vẫn có thể chiếu sáng cho Mai." Đúng lúc ấy, bố mang đến một chiếc pin sạc rồi nhẹ nhàng lắp vào đèn. Chỉ vài giây sau, ánh sáng lại bừng lên. Mai vui mừng reo lên: "May quá! Mình vẫn kịp ôn bài cho ngày mai." Chiếc đèn hạnh phúc nhìn cô bé cặm cụi học bài, còn cây bút khẽ thì thầm: "Cậu thật tuyệt!" Ngày tháng trôi qua, chiếc đèn vẫn đều đặn tỏa sáng mỗi tối. Dù lớp sơn bên ngoài đã cũ, nó vẫn luôn tự hào vì được góp một phần nhỏ trên con đường chinh phục ước mơ của cô chủ. Mỗi khi Mai đạt điểm cao, chiếc đèn lại thấy ánh sáng của mình dường như ấm áp hơn. Mỗi khi màn đêm buông xuống, khi tiếng xe cộ ngoài phố dần thưa vắng, căn phòng nhỏ của em lại được sưởi ấm bởi một ánh sáng vàng dịu dàng. Ánh sáng ấy không đến từ những điều xa xôi mà từ chiếc đèn bàn thân thuộc vẫn ngày ngày đứng lặng bên góc học tập. Chiếc đèn tuy nhỏ bé nhưng đã trở thành người bạn âm thầm đồng hành cùng em trong những giờ học, lưu giữ biết bao kỉ niệm đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 6 Có những món đồ tuy nhỏ bé nhưng lại cất giữ cả một khoảng trời yêu thương. Trong chiếc tủ gỗ quen thuộc của gia đình em có một chiếc áo len màu vàng đã hơi cũ nhưng luôn được gấp ngay ngắn ở một góc riêng. Mỗi khi nhìn thấy chiếc áo ấy, em lại nhớ đến những ngày đông lạnh giá và câu chuyện cảm động về người bạn nhỏ đã âm thầm mang hơi ấm đến cho em. Chiếc áo len ấy được bà ngoại tự tay đan tặng em vào mùa đông năm em học lớp Ba. Từng mũi len đều chứa đựng sự chăm chút, yêu thương của bà. Ngày đầu tiên khoác chiếc áo lên người, em cảm thấy thật ấm áp và vui sướng. Chiếc áo cũng thầm nghĩ: "Mình sẽ luôn ở bên để bảo vệ bạn nhỏ này khỏi những cơn gió lạnh." Từ đó, mỗi sáng đến trường, chiếc áo len lại ôm lấy em bằng vòng tay mềm mại của mình. Nó cùng em đi qua những ngày mưa phùn, những buổi sáng lạnh buốt và cả những giờ ra chơi đầy tiếng cười. Một hôm, trên đường đi học về, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Em vội chạy tìm chỗ trú nhưng vẫn bị ướt. Chiếc áo len lo lắng nghĩ: "Mình phải giúp bạn ấy khỏi lạnh." Nó cố gắng giữ lấy hơi ấm còn lại để che chắn cho em. Khi về đến nhà, mẹ nhìn thấy chiếc áo bị bẩn và ướt liền nhẹ nhàng giặt sạch. Chiếc áo buồn bã nói với chiếc khăn bên cạnh: "Mình sợ không còn đẹp nữa." Chiếc khăn an ủi: "Điều quan trọng không phải là vẻ ngoài, mà là những điều tốt đẹp cậu đã làm." Nghe vậy, chiếc áo cảm thấy vui hơn vì biết rằng mình đã giúp được em. Sau nhiều năm, chiếc áo len không còn mới như trước, vài sợi len đã bạc màu nhưng em vẫn luôn giữ gìn cẩn thận. Mỗi lần mặc lại chiếc áo, em như cảm nhận được vòng tay yêu thương của bà ngoại năm nào. Chiếc áo hiểu rằng điều quý giá nhất của một món đồ không nằm ở giá trị vật chất mà ở những tình cảm mà nó lưu giữ. Nó vẫn lặng lẽ nằm trong tủ, chờ những ngày đông để tiếp tục sưởi ấm cho em bằng những kỉ niệm thân thương. Câu chuyện về chiếc áo len khiến em nhận ra rằng những điều bình dị quanh mình luôn có thể chứa đựng những tình cảm vô cùng lớn lao. Em sẽ luôn biết trân trọng những món quà được trao bằng yêu thương và gìn giữ chúng như gìn giữ những kỉ niệm đẹp của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong góc học tập của em có một chiếc hộp bút nhỏ xinh với màu xanh dịu mắt. Bên ngoài chiếc hộp đã xuất hiện vài vết xước nhưng bên trong luôn được sắp xếp gọn gàng. Đối với nhiều người, đó chỉ là một món đồ dùng học tập bình thường, nhưng với em, chiếc hộp bút ấy lại giống như một người bạn luôn âm thầm đồng hành trong những năm tháng đến trường. Ngày đầu tiên xuất hiện, chiếc hộp bút được bố mua tặng em nhân dịp năm học mới. Khi được đặt những chiếc bút, cục tẩy và chiếc thước nhỏ vào bên trong, nó vui vẻ nghĩ: "Từ nay mình sẽ giúp bạn nhỏ giữ gìn những người bạn học tập này thật tốt." Mỗi ngày, chiếc hộp bút cùng em đến lớp, nghe tiếng giảng bài của thầy cô, chứng kiến những lần em viết bài chăm chỉ và cả những lúc em lo lắng trước bài kiểm tra. Nó luôn cảm thấy hạnh phúc vì được góp một phần nhỏ vào việc học của em. Một lần, sau giờ ra chơi, em vội vàng chạy ra sân mà quên đóng nắp hộp bút. Khi quay lại lớp, chiếc hộp bút bị rơi xuống đất, những chiếc bút bên trong văng ra ngoài. Chiếc hộp bút buồn bã nghĩ: "Mình đã không bảo vệ được các bạn ấy rồi." Cây bút chì nằm gần đó liền nói: "Đừng buồn, chỉ cần chúng ta vẫn ở bên nhau thì mọi chuyện sẽ ổn thôi." Khi nhìn thấy chiếc hộp bút bị trầy xước, em vội nhặt lên, lau sạch bụi rồi dịu dàng nói: "Mình xin lỗi nhé, từ nay mình sẽ cẩn thận hơn." Nghe lời ấy, chiếc hộp bút cảm thấy vô cùng vui vẻ. Từ ngày hôm đó, em luôn giữ gìn chiếc hộp bút cẩn thận hơn. Chiếc hộp bút vẫn tiếp tục nằm trong cặp sách mỗi ngày, bảo vệ những đồ dùng nhỏ bé và lưu giữ biết bao kỉ niệm học trò. Nó hiểu rằng mình không chỉ là một vật dụng để đựng bút, mà còn là người bạn đã cùng em trải qua những niềm vui, thử thách trong học tập. Nhìn chiếc hộp bút nhỏ bé trên bàn học, em càng hiểu rằng những đồ vật thân quen cũng có thể trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống. Em sẽ luôn chăm sóc, giữ gìn những món đồ xung quanh mình bởi mỗi vật đều có thể mang theo một câu chuyện và một ý nghĩa riêng. Bài tham khảo Mẫu 8 Mỗi buổi sáng, khi tiếng trống trường vang lên giữa khoảng sân đầy nắng, những chiếc khăn quàng đỏ lại tung bay trên vai các bạn học sinh như những cánh buồm nhỏ mang theo bao ước mơ. Trong số đó có một chiếc khăn quàng đỏ tuy đã hơi bạc màu nhưng luôn được gấp ngay ngắn trong ngăn tủ của Minh. Chiếc khăn ấy không chỉ là một vật dụng quen thuộc mà còn là người bạn đã cùng Minh đi qua những ngày tháng đáng nhớ của tuổi học trò. Chiếc khăn quàng được cô giáo trao cho Minh trong buổi lễ kết nạp Đội. Ngày hôm ấy, khi được đặt ngay ngắn trên vai cậu bé, chiếc khăn cảm thấy vô cùng tự hào và thầm nghĩ: "Mình sẽ luôn nhắc bạn nhỏ phải cố gắng học tập, sống thật tốt và biết giúp đỡ mọi người." Từ đó, mỗi ngày đến trường, chiếc khăn luôn đồng hành cùng Minh trong những giờ học, những buổi sinh hoạt tập thể và cả những hoạt động giúp đỡ bạn bè. Nó vui khi thấy Minh chăm chỉ học bài, biết lễ phép với thầy cô và hòa đồng với các bạn. Một hôm, trên đường tham gia hoạt động của trường, Minh nhìn thấy một bạn nhỏ lớp dưới bị ngã giữa sân. Vì vội chạy đến đỡ bạn, chiếc khăn quàng trên vai Minh bị mắc vào cành cây và rách một đường nhỏ. Chiếc khăn buồn bã nghĩ: "Mình không còn nguyên vẹn nữa rồi." Nhưng khi nhìn thấy bạn nhỏ được đưa đến phòng y tế an toàn, chiếc khăn lại cảm thấy ấm áp. Nó tự nhủ: "Chỉ cần giúp được người khác, một chút đau nhỏ cũng không sao." Khi về nhà, Minh cẩn thận khâu lại chiếc khăn rồi nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn cậu đã luôn nhắc mình làm điều tốt." Chiếc khăn vui vẻ nằm yên trên bàn như đang mỉm cười. Thời gian trôi qua, chiếc khăn quàng vẫn được Minh giữ gìn cẩn thận. Mỗi vết sờn trên khăn không khiến nó buồn mà trở thành dấu ấn của những kỉ niệm đẹp. Chiếc khăn hiểu rằng giá trị của mình không nằm ở việc luôn mới mẻ mà ở những điều ý nghĩa mà nó đã cùng Minh thực hiện. Nó vẫn âm thầm nhắc nhở cậu bé phải sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia với mọi người. Câu chuyện về chiếc khăn quàng đỏ giúp em hiểu rằng những đồ vật quen thuộc đôi khi lại chứa đựng những bài học sâu sắc. Một món đồ nhỏ bé cũng có thể trở thành người bạn đáng quý nếu ta biết trân trọng và gìn giữ. Em sẽ luôn yêu quý những vật dụng gắn bó với mình và cố gắng làm nhiều việc tốt để những kỉ niệm đẹp ngày càng nhiều hơn. Bài tham khảo Mẫu 9 Có những ngày mưa không chỉ mang đến những giọt nước mát lành mà còn lưu giữ những câu chuyện ấm áp về tình yêu thương. Trong chiếc giá để đồ ở nhà em có một chiếc ô nhỏ màu xanh đã đồng hành cùng em qua nhiều mùa mưa. Chiếc ô tuy không lớn, cũng chẳng có hình dáng đặc biệt, nhưng với em, nó là một người bạn thầm lặng luôn sẵn sàng che chở mỗi khi trời đổ mưa. Chiếc ô được mẹ mua tặng em vào một ngày đầu năm học. Khi được mở ra dưới những hạt mưa đầu tiên, chiếc ô vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ bảo vệ bạn nhỏ này khỏi những cơn mưa lạnh." Từ đó, chiếc ô luôn nằm trong chiếc cặp hoặc trên giá gần cửa để chờ những lúc cần thiết. Nó cùng em đi qua những buổi sáng mưa phùn, những chiều tan học trời bất chợt chuyển mưa và cả những lần em vội vàng chạy về nhà trong tiếng mưa rơi tí tách. Một buổi chiều tan học, bầu trời bỗng tối sầm rồi mưa lớn trút xuống. Trên đường về, em nhìn thấy một bạn nhỏ đang đứng nép dưới mái hiên vì quên mang ô. Chiếc ô khẽ lay nhẹ như muốn nói: "Hãy giúp bạn ấy đi, chúng ta có thể cùng chia sẻ mà." Em liền mở rộng chiếc ô rồi gọi bạn đi cùng. Hai bạn cùng bước dưới một chiếc ô nhỏ, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Chiếc ô cảm thấy rất hạnh phúc vì mình không chỉ che mưa cho một người mà còn giúp hai bạn nhỏ trở nên thân thiết hơn. Khi về đến nhà, mẹ nhìn chiếc ô ướt sũng rồi mỉm cười: "Chiếc ô hôm nay đã làm được một việc thật ý nghĩa." Sau ngày hôm đó, chiếc ô càng được em giữ gìn cẩn thận. Mỗi lần được gấp lại sau cơn mưa, nó lại nhớ đến niềm vui khi giúp đỡ người khác. Dù chỉ là một đồ vật nhỏ bé, chiếc ô hiểu rằng mình vẫn có thể mang đến sự ấm áp nếu được sử dụng bằng một trái tim biết quan tâm. Nó vẫn lặng lẽ đứng bên cửa, chờ những ngày mưa đến để tiếp tục đồng hành cùng em. Và với em, mỗi khi trời mưa lại đến, em không còn thấy phiền nữa mà thấy vui hơn vì biết rằng mình có một người bạn nhỏ luôn sẵn sàng che chở. Em sẽ giữ gìn chiếc ô thật cẩn thận, như giữ một kỉ niệm đẹp của tuổi thơ và những ngày mưa đầy yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 10 Có những âm thanh dù rất nhẹ nhàng nhưng lại có thể lưu giữ cả một bầu trời kỉ niệm. Trong căn phòng nhỏ của em có một chiếc đàn gỗ màu nâu luôn được đặt ngay ngắn bên cạnh giá sách. Chiếc đàn ấy không chỉ tạo nên những giai điệu trong trẻo mà còn là người bạn đã cùng em trải qua những ngày đầu học nhạc đầy bỡ ngỡ và cố gắng. Chiếc đàn được bố tặng em vào sinh nhật năm em lên tám tuổi. Ngày đầu tiên được đặt trong căn phòng, chiếc đàn vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ giúp bạn nhỏ này tìm thấy niềm vui qua những giai điệu." Từ đó, mỗi buổi chiều sau giờ học, em lại ngồi bên đàn và tập từng nốt nhạc. Có những lúc em đánh sai, đôi tay mỏi nhừ, chiếc đàn như muốn động viên: "Đừng buồn nhé, chỉ cần kiên trì rồi cậu sẽ làm được." Nhờ sự cố gắng từng ngày, những âm thanh ban đầu còn vụng về dần trở nên trong trẻo hơn. Một lần, trước buổi biểu diễn văn nghệ của trường, em lo lắng vì sợ mình sẽ chơi đàn không tốt. Trong lúc vội vàng chuẩn bị, em vô tình làm chiếc đàn rơi xuống đất khiến một phím đàn bị lệch. Chiếc đàn buồn bã nghĩ: "Mình không thể giúp bạn biểu diễn được nữa rồi." Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của em, bố nhẹ nhàng sửa lại chiếc đàn và nói: "Chỉ cần cố gắng, con sẽ làm được." Nghe lời động viên ấy, em chăm chỉ luyện tập hơn. Đến ngày biểu diễn, tiếng đàn vang lên giữa sân trường, nhận được những tràng vỗ tay của thầy cô và bạn bè. Chiếc đàn cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã góp một phần nhỏ vào niềm vui của em. Sau hôm đó, em càng yêu quý chiếc đàn hơn. Mỗi khi chạm vào những phím đàn, em lại nhớ đến những ngày đầu tập luyện, những lần thất bại rồi cố gắng đứng lên. Chiếc đàn hiểu rằng điều đáng quý nhất không phải là vẻ ngoài hoàn hảo mà là những khoảnh khắc nó được đồng hành cùng chủ nhân trên hành trình theo đuổi ước mơ. Kết thúc câu chuyện, em nhận ra rằng chiếc đàn không chỉ là một món đồ chơi hay nhạc cụ đơn thuần, mà còn là người bạn đã dạy em bài học về sự kiên trì và niềm tin vào bản thân. Em sẽ tiếp tục luyện tập chăm chỉ hơn mỗi ngày để không phụ sự đồng hành thầm lặng ấy, và để những giai điệu ước mơ của em ngày càng bay xa hơn nữa. Bài tham khảo Mẫu 11 Giữa vô vàn đồ dùng học tập trong ngăn bàn, có một chiếc hộp màu nhỏ luôn khiến em cảm thấy đặc biệt. Chiếc hộp được phủ lớp sơn nhiều màu sắc, bên trong chứa những cây bút màu đã từng tạo nên biết bao bức tranh đáng yêu. Với em, chiếc hộp màu ấy không chỉ là một vật dụng bình thường mà còn là người bạn đã lưu giữ những khoảnh khắc đẹp của tuổi học trò. Chiếc hộp màu đến với em trong một ngày hội vẽ tranh của trường. Khi được cô giáo trao tặng, nó vui mừng nghĩ: "Mình sẽ giúp bạn nhỏ tạo nên những bức tranh thật đẹp." Từ ngày đó, chiếc hộp luôn nằm trong cặp sách và cùng em tham gia những giờ Mĩ thuật thú vị. Nó thích nhất là lúc nhìn những cây bút màu tạo nên những cánh đồng xanh, những ngôi nhà nhỏ và những bức tranh về gia đình. Mỗi khi em hoàn thành một bức vẽ, chiếc hộp lại cảm thấy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé. Một hôm, trong giờ ra chơi, em vô tình để quên chiếc hộp màu trên sân trường. Khi quay lại, chiếc hộp không còn ở chỗ cũ. Nó lo lắng nghĩ: "Không biết mình có thể trở về với bạn nhỏ nữa không?" Những cây bút màu bên trong cũng buồn bã im lặng. Đúng lúc ấy, một bạn cùng lớp nhặt được chiếc hộp và mang đến phòng trực để tìm người đánh mất. Khi nhận lại món đồ quen thuộc, em vui mừng nói: "May quá, mình tìm thấy cậu rồi!" Chiếc hộp màu như mỉm cười vì biết rằng mình vẫn được yêu thương và trân trọng. Người bạn đã nhặt được nó cũng vui vẻ nói: "Mình chỉ muốn giúp cậu giữ lại món đồ quan trọng này thôi." Từ đó, em luôn cẩn thận hơn khi sử dụng chiếc hộp màu. Mỗi vết xước nhỏ trên hộp lại trở thành dấu ấn của những ngày học tập vui vẻ, những bức tranh đầy màu sắc và tình bạn đẹp trong lớp. Chiếc hộp hiểu rằng giá trị của mình không nằm ở việc mới hay cũ mà nằm ở những kỉ niệm mà nó đã cùng em tạo nên. Nhìn chiếc hộp màu nằm ngay ngắn trên bàn học, em cảm thấy thật biết ơn những điều giản dị quanh mình. Câu chuyện ấy nhắc em rằng đôi khi một món đồ nhỏ bé cũng có thể chứa đựng những tình cảm lớn lao. Em sẽ luôn giữ gìn đồ dùng cẩn thận và biết trân trọng những kỉ niệm đẹp mà cuộc sống đã trao tặng. Bài tham khảo Mẫu 12 Trong chiếc tủ nhỏ ở phòng khách, có một chiếc máy ảnh cũ luôn được đặt ngay ngắn bên cạnh những món đồ kỉ niệm của gia đình. Chiếc máy ảnh ấy đã không còn sáng bóng như ngày mới mua, nhưng chiếc ống kính vẫn luôn hướng về phía những điều đẹp đẽ. Với em, nó không chỉ là một đồ vật bình thường mà còn là người bạn đã âm thầm lưu giữ biết bao khoảnh khắc đáng nhớ của gia đình. Chiếc máy ảnh được ông nội mua từ rất lâu để ghi lại những chuyến đi và những ngày vui của mọi người. Khi lần đầu được cầm trên tay, nó vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ giúp gia đình lưu giữ những nụ cười đẹp nhất." Từ đó, chiếc máy ảnh cùng ông đi qua nhiều nơi, ghi lại hình ảnh của những bữa cơm sum họp, những ngày lễ đặc biệt và cả những khoảnh khắc giản dị bên người thân. Nó thích nhất là khi nhìn thấy mọi người cười tươi trước ống kính và tự nhủ rằng mình đang làm một việc thật ý nghĩa. Một lần, trong ngày sinh nhật của bà, cả gia đình tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ. Ông nội mang chiếc máy ảnh ra để chụp ảnh kỉ niệm nhưng vì đã lâu không sử dụng nên chiếc máy ảnh bỗng không hoạt động được. Nó buồn bã nghĩ: "Có lẽ mình đã cũ rồi, mình không thể giúp mọi người lưu giữ niềm vui nữa." Nhìn thấy ông loay hoay sửa máy, em nhẹ nhàng lau sạch từng bộ phận rồi cùng bố kiểm tra lại. Một lúc sau, chiếc máy ảnh hoạt động trở lại. Nó vui mừng như muốn nói: "Mình vẫn có thể tiếp tục ghi lại những khoảnh khắc đẹp." Bức ảnh cả gia đình cùng cười bên nhau hôm ấy trở thành một kỉ niệm vô cùng đáng nhớ. Sau ngày hôm đó, chiếc máy ảnh càng được mọi người giữ gìn cẩn thận hơn. Dù không còn được sử dụng thường xuyên như trước, nó vẫn nằm trong chiếc tủ nhỏ như một người kể chuyện thầm lặng. Mỗi bức ảnh trong máy đều chứa đựng những yêu thương, những nụ cười và cả những kỉ niệm không thể nào quên. Chiếc máy ảnh hiểu rằng điều quý giá nhất mà nó lưu giữ không phải là hình ảnh, mà là tình cảm của những người trong gia đình. Câu chuyện về chiếc máy ảnh cũ khiến em hiểu rằng những đồ vật quanh ta đôi khi mang trong mình những giá trị vô cùng đặc biệt. Một món đồ có thể cũ đi theo thời gian nhưng những tình cảm và kỉ niệm mà nó lưu giữ sẽ luôn còn mãi. Em sẽ biết trân trọng những vật dụng thân quen và yêu quý những điều giản dị đang hiện diện trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 13 Trong hộp bút nhỏ trên bàn học của em có một chiếc thước kẻ màu trắng trong suốt. Chiếc thước không có màu sắc rực rỡ hay hình dáng đặc biệt, nhưng những vạch chia đều đặn trên thân thước luôn giúp em học tập mỗi ngày. Đối với em, chiếc thước nhỏ ấy không chỉ là một dụng cụ học tập mà còn là người bạn đã âm thầm nhắc nhở em về sự cẩn thận và ngay thẳng. Chiếc thước được mẹ mua tặng em vào đầu năm học mới. Ngày đầu tiên nằm trong hộp bút, nó vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ giúp bạn nhỏ vẽ những đường thẳng thật đẹp." Từ đó, chiếc thước luôn cùng em đến lớp. Nó giúp em kẻ từng dòng trong vở, vẽ những hình học chính xác và hoàn thành những bài tập khó. Mỗi khi em làm bài cẩn thận, chiếc thước lại cảm thấy vui vì đã góp một phần nhỏ vào việc học của em. Một lần trong giờ kiểm tra Toán, em vội vàng làm bài nên vẽ nhầm một hình. Chiếc thước khẽ nhắc: "Hãy bình tĩnh và kiểm tra lại nhé!" Nghe như lời nhắc quen thuộc ấy, em nhìn kĩ hơn và phát hiện mình đã làm sai. Em nhanh chóng sửa lại bài trước khi nộp. Sau giờ học, em mỉm cười nói với chiếc thước: "Cảm ơn cậu, nếu không có cậu nhắc nhở, mình đã mắc lỗi rồi." Chiếc thước nằm im trong hộp bút nhưng trong lòng cảm thấy rất vui vì đã giúp được bạn nhỏ của mình. Từ đó, em càng sử dụng chiếc thước cẩn thận hơn. Những vết xước nhỏ trên thân thước trở thành dấu hiệu của những ngày tháng học tập chăm chỉ. Chiếc thước vẫn nằm bên cạnh những đồ dùng khác, lặng lẽ đồng hành cùng em trong từng trang vở. Nó hiểu rằng dù mình chỉ là một món đồ nhỏ bé nhưng vẫn có thể mang đến những điều tốt đẹp nếu luôn được sử dụng đúng cách. Nhìn chiếc thước kẻ quen thuộc mỗi ngày, em càng thêm yêu quý những đồ vật giản dị quanh mình. Em hiểu rằng mỗi món đồ đều có thể trở thành một người bạn đặc biệt nếu ta biết trân trọng. Em sẽ luôn giữ gìn đồ dùng học tập cẩn thận và cố gắng học tập thật tốt để những người bạn nhỏ ấy luôn đồng hành cùng em trên con đường trưởng thành. Bài tham khảo Mẫu 14 Có những món đồ nhỏ bé đến mức ta dễ dàng bỏ quên, nhưng lại có thể cất giữ những tình cảm vô cùng lớn lao. Trong ngăn kéo nhỏ của em có một chiếc khăn tay màu trắng với những bông hoa xanh được thêu rất đẹp. Chiếc khăn ấy đã cũ hơn trước, vài sợi chỉ đã hơi sờn, nhưng em vẫn luôn giữ gìn cẩn thận bởi nó gắn liền với một câu chuyện ấm áp về tình yêu thương của gia đình. Chiếc khăn tay ấy là món quà bà ngoại tặng em vào một ngày đầu tiên em đi học xa nhà. Khi được đặt vào chiếc cặp nhỏ, chiếc khăn vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ luôn ở bên bạn nhỏ, giúp bạn cảm thấy được yêu thương dù ở bất cứ đâu." Từ hôm đó, chiếc khăn luôn theo em đến trường. Nó giúp em lau những giọt mồ hôi trong giờ ra chơi, lau những giọt nước mắt khi em buồn và cùng em giữ lại những kỉ niệm đáng nhớ của tuổi học trò. Mỗi khi nhìn thấy chiếc khăn, em lại nhớ đến nụ cười hiền hậu của bà ngoại. Một buổi sáng, khi đang chạy nhảy cùng các bạn trên sân trường, em vô tình làm rơi chiếc khăn tay. Đến lúc trở về lớp, em mới phát hiện chiếc khăn đã biến mất. Chiếc khăn nằm dưới gốc cây, lo lắng nghĩ: "Không biết bạn nhỏ có buồn khi không tìm thấy mình không?" May mắn thay, một bạn trong lớp nhìn thấy chiếc khăn rồi mang đến phòng trực để tìm người đánh mất. Khi nhận lại món đồ quen thuộc, em vui mừng ôm lấy chiếc khăn và nói: "Mình cảm ơn cậu nhiều lắm! Mình tưởng đã mất cậu rồi." Chiếc khăn cảm thấy ấm áp vì biết rằng mình vẫn luôn được yêu thương và trân trọng. Từ ngày hôm đó, em luôn cất chiếc khăn tay vào một chiếc túi nhỏ trong cặp để tránh làm mất. Chiếc khăn vẫn âm thầm ở bên em, không chỉ để lau mồ hôi hay nước mắt mà còn nhắc em nhớ về tình cảm của bà ngoại. Nó hiểu rằng điều quý giá nhất không nằm ở chất liệu hay vẻ ngoài mà ở những yêu thương mà nó mang theo qua năm tháng. Câu chuyện về chiếc khăn tay nhỏ bé giúp em nhận ra rằng những món đồ giản dị quanh mình đều có thể chứa đựng những kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ. Em sẽ luôn biết giữ gìn những món quà thân thương và trân trọng tình cảm của những người đã dành yêu thương cho mình. Bài tham khảo Mẫu 15 Mỗi đồ vật trong cuộc sống đều có thể trở thành người bạn đồng hành nếu nó gắn bó với con người bằng những kỉ niệm đáng nhớ. Trong căn phòng của em có một chiếc vali nhỏ màu nâu đã cùng gia đình đi qua nhiều chuyến đi. Dù lớp vỏ bên ngoài đã có vài vết xước, chiếc vali ấy vẫn luôn được đặt ở một vị trí đặc biệt vì nó chứa đựng những câu chuyện không thể quên. Chiếc vali được bố mua trước chuyến du lịch đầu tiên của gia đình em. Ngày ấy, khi được xếp những bộ quần áo nhỏ xinh vào bên trong, chiếc vali vui vẻ nghĩ: "Mình sẽ cùng mọi người khám phá những vùng đất mới." Từ đó, chiếc vali theo gia đình đến nhiều nơi khác nhau. Nó được nghe tiếng sóng biển rì rào, nhìn thấy những ngọn núi xanh cao và chứng kiến những nụ cười hạnh phúc trong mỗi chuyến đi. Với chiếc vali, mỗi hành trình đều là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị. Một lần, trong chuyến đi xa, gia đình em vội vàng rời khỏi khách sạn nên suýt bỏ quên chiếc vali ở sảnh. Chiếc vali lo lắng nghĩ: "Không biết mình có còn được trở về với gia đình nữa không?" Khi phát hiện ra thiếu một món đồ, bố lập tức quay lại tìm. Nhìn thấy chiếc vali nằm yên bên góc cửa, em chạy đến ôm lấy nó rồi nói: "May quá, chúng ta lại gặp nhau rồi!" Chiếc vali vui mừng như muốn bật cười vì biết rằng mình vẫn là một phần quan trọng trong chuyến đi của gia đình. Nhân viên khách sạn cũng mỉm cười khi thấy cả nhà vui vẻ nhận lại món đồ quen thuộc. Sau chuyến đi ấy, chiếc vali tiếp tục được cất giữ cẩn thận trong nhà. Mỗi vết xước trên thân vali đều trở thành dấu ấn của những nơi nó từng đi qua và những khoảnh khắc vui vẻ bên gia đình. Nó hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là đựng đồ đạc mà còn là lưu giữ những hành trình, những tiếng cười và những kỉ niệm đẹp. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vali nhỏ, em lại cảm thấy yêu quý hơn những điều bình dị quanh mình. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng một món đồ tuy không có sự sống nhưng vẫn có thể mang theo tình cảm và ý nghĩa nếu nó gắn bó với con người. Em sẽ luôn biết trân trọng, giữ gìn những đồ vật thân quen như giữ gìn những kỉ niệm quý giá trong cuộc sống.
|






Danh sách bình luận