Viết bài văn Kể một câu chuyện về tinh thần lạc quan, yêu đời

1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện về tinh thần lạc quan, yêu đời mà em muốn kể. - Giới thiệu nhân vật chính và hoàn cảnh mở đầu của câu chuyện.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu câu chuyện về tinh thần lạc quan, yêu đời mà em muốn kể.

- Giới thiệu nhân vật chính và hoàn cảnh mở đầu của câu chuyện.

2. Thân bài

a. Hoàn cảnh của nhân vật

- Giới thiệu nhân vật.

- Nêu hoàn cảnh hoặc khó khăn mà nhân vật phải đối mặt.

b. Diễn biến câu chuyện

- Những sự việc xảy ra với nhân vật.

- Cách nhân vật giữ tinh thần lạc quan, yêu đời trước khó khăn.

- Những hành động, lời nói hoặc suy nghĩ thể hiện sự tích cực, niềm tin và ý chí của nhân vật.

- Kết quả của sự lạc quan, yêu đời đối với nhân vật hoặc những người xung quanh.

c. Ý nghĩa của câu chuyện

- Điều tốt đẹp mà câu chuyện mang lại.

- Bài học về tinh thần lạc quan, yêu đời.

3. Kết bài

- Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật và câu chuyện.

- Rút ra bài học cho bản thân về việc luôn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong xóm nhỏ của em, không ai là không biết đến chú Ba. Chú là một người thợ sửa giày mất đi một chân sau tai nạn giao thông, nhưng câu chuyện cuộc đời chú luôn tràn ngập tinh thần lạc quan và tiếng cười yêu đời.

Chú Ba năm nay ngoài bốn mươi, dù phải di chuyển khó khăn trên đôi nạng gỗ cũ kỹ nhưng khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ. Sau biến cố mất đi chân phải, kinh tế gia đình chú rơi vào cảnh kiệt quệ, bản thân chú cũng phải chuyển sang nghề sửa giày da bên vỉa hè để mưu sinh. Thay vì oán trách số phận, chú Ba chọn cách đối mặt bằng một nụ cười. Suốt ngày ngồi bên góc phố, tay chú thoăn thoắt khâu giày, miệng lúc nào cũng nghêu ngao hát những bài ca yêu đời, thỉnh thoảng lại kể chuyện vui tếu táo cho khách nghe. Sự vui vẻ của chú khiến góc phố nhỏ luôn rộn ràng, làm vơi bớt mệt mỏi của những người lao động xung quanh. Câu chuyện của chú Ba là một minh chứng đẹp đẽ cho thấy thái độ sống tích cực có thể giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh.

Nhìn vào sự lạc quan của chú Ba, em cảm thấy những khó khăn nhỏ nhặt trong học tập của mình chẳng đáng là bao. Em tự nhủ sẽ luôn giữ nụ cười trên môi và tinh thần tích cực để đối diện với mọi thử thách trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Sau trận ngập lụt kinh hoàng vào tháng trước tại quê ngoại, em đã được chứng kiến câu chuyện về tinh thần lạc quan của bác Tư. Dù ruộng hoa màu bị thiên tai tàn phá trắng tay, bác vẫn giữ một niềm tin phơi phới vào ngày mai.

Bác Tư là một nông dân chính gốc, cả gia tài chỉ trông chờ vào sào ruộng trồng dưa hấu chuẩn bị thu hoạch đón Tết. Thế nhưng, trận lũ quét bất ngờ tràn qua đã nhấn chìm toàn bộ ruộng dưa trong biển nước đục ngầu, bao công sức bỗng chốc tan thành mây khói. Sáng hôm sau, khi mọi người trong xóm còn đang than ngắn thở dài đầy tuyệt vọng, bác Tư lại là người đầu tiên vác cuốc ra đồng. Bác vừa thoăn thoắt dọn dẹp các gốc dưa thối, vừa cười xòa bảo mọi người rằng "Của đi thay người, đất còn thì tay ta còn làm ra lúa, khóc lóc có lấy lại được dưa đâu!". Lời nói đầy năng lượng của bác đã sốc lại tinh thần cho cả xóm, bà con bắt tay vào dọn dẹp và chuẩn bị cho vụ mùa mới. Sự lạc quan của bác mang lại bài học vô giá về sự kiên cường và tinh thần không bao giờ gục ngã.

Câu chuyện của bác Tư để lại trong em niềm khâm phục sâu sắc về sức mạnh của tinh thần lạc quan. Em nhận ra rằng, hoàn cảnh có thể nghèo khó hay ngặt nghèo, nhưng nếu tâm thế chúng ta tích cực thì mọi việc đều có thể bắt đầu lại từ đầu.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Ở lớp 5B của chúng em, bạn Thủy chính là biểu tượng của tinh thần yêu đời. Dù mang trong mình căn bệnh dị ứng thời tiết bẩm sinh khiến làn da thường xuyên đau rát, Thủy vẫn luôn là người truyền năng lượng tích cực đến cho cả lớp.

Thủy có dáng người nhỏ nhắn, mỗi khi thời tiết giao mùa, những mảng đỏ mẩn ngứa lại nổi khắp tay chân khiến bạn vô cùng khó chịu, có những hôm đau buốt không ngủ được. Hoàn cảnh thể chất trớ trêu như vậy nhưng Thủy chưa bao giờ khóc hay than vãn với thầy cô, bạn bè. Ngược lại, Thủy rất chăm chỉ tham gia các hoạt động văn nghệ, bạn còn tự tay vẽ những bức tranh rực rỡ sắc màu để dán ở cuối lớp. Mỗi khi có bạn nào buồn bã vì điểm kém, Thủy lại đến bên cạnh, cười híp mí và an ủi bằng những câu nói đầy hy vọng, giúp bầu không khí lớp học luôn vui tươi. Câu chuyện của Thủy mang lại cho chúng em một góc nhìn tươi đẹp, dạy chúng em biết trân trọng những gì mình đang có và biết tìm kiếm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt.

Tinh thần yêu đời của Thủy là bài học lớn giúp em thay đổi tư duy sống hằng ngày. Em quyết tâm sẽ luôn giữ một trái tim ấm áp, lạc quan để không chỉ làm đẹp cho cuộc sống của mình mà còn đem lại niềm vui cho những người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong ngõ nhỏ gần nhà em có một tiệm cắt tóc rất đặc biệt mang tên "Tiệm tóc Nụ Cười". Chủ tiệm là anh Nam, một người thanh niên bị câm điếc bẩm sinh, nhưng câu chuyện về cuộc sống tràn ngập sự lạc quan, yêu đời của anh đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho tất cả mọi người xung quanh.

Anh Nam năm nay hai mươi lăm tuổi, vóc dáng cao ráo và có một khuôn mặt rất sáng. Ngay từ khi sinh ra, anh đã phải sống trong một thế giới hoàn toàn tĩnh lặng, không thể nghe cũng không thể nói. Khó khăn chồng chất khi anh trưởng thành, việc tìm kiếm một công việc phù hợp để tự nuôi sống bản thân là vô cùng gian nan do rào cản ngôn ngữ.

Thay vì buồn bã, mặc cảm về khiếm khuyết của cơ thể, anh Nam chọn cách đối diện với cuộc đời bằng một thái độ tích cực nhất. Anh tự mày mò đi học nghề cắt tóc tạo mẫu suốt ba năm trời. Trong tiệm tóc nhỏ của mình, anh treo rất nhiều những bức tranh vẽ phong cảnh đầy nắng và những dòng chữ ghi chú bằng phấn màu dễ thương để giao tiếp với khách hàng. Mỗi khi có khách vào tiệm, anh Nam luôn đón chào bằng một cái cúi đầu lễ phép và một nụ cười rạng rỡ như mùa thu tỏa nắng. Đôi bàn tay anh múa lượn đường kéo thoăn thoắt, nhịp nhàng như một nghệ sĩ thực thụ. Nếu có ai đó tỏ ra lo lắng, anh sẽ nhanh tay viết lên tấm bảng nhỏ: "Bạn cứ yên tâm, hôm nay bạn sẽ có một kiểu tóc thật đẹp để đi chơi nhé!". Sự ấm áp, yêu đời thoát ra từ ánh mắt và cử chỉ của anh khiến bất cứ ai đến cắt tóc cũng cảm thấy mọi muộn phiền của cuộc sống bận rộn như được trút bỏ. Tiệm tóc của anh lúc nào cũng đông nghịt khách, không phải chỉ vì anh khéo tay, mà vì người ta muốn đến để nhận lấy nguồn năng lượng sống dồi dào từ anh.

Câu chuyện của anh Nam mang lại một giá trị nhân văn sâu sắc. Anh đã chứng minh rằng khi một cánh cửa giác quan khép lại, nếu chúng ta có đủ lòng lạc quan, chúng ta vẫn có thể mở ra một cánh cửa khác tràn ngập ánh sáng và niềm vui.

Tinh thần lạc quan, yêu đời của anh Nam khiến em vô cùng khâm phục và kính trọng. Câu chuyện của anh là bài học quý giá nhắc nhở em phải luôn biết mỉm cười trước những khó khăn của cuộc sống, dùng sự tích cực để vượt qua thử thách và hoàn thiện bản thân.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi buổi sáng đi học qua bến xe buýt cũ, em đều được gặp ông bẩy. Ông là một người làm nghề nhặt ve chai dẫu có hoàn cảnh sống vô cùng nghèo khổ nhưng lại sở hữu một tinh thần sống lạc quan, yêu đời đến kỳ lạ.

Ông Bảy năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người gầy guộc, lưng hơi còng và làn da đen sạm vì phải dầm mưa dãi nắng qua khắp các ngõ hẻm để nhặt nhạnh từng vỏ lon, tờ giấy vụn. Ông sống lủi thủi một mình trong một gian lán nhỏ tạm bợ bằng bạt dứa ở ven đê. Hoàn cảnh cô quạnh và nghèo khó là vậy, thế nhưng chưa bao giờ người ta thấy ông Bảy buông lời than vãn hay trách móc cuộc đời.

Hằng ngày, bên cạnh chiếc xe đẩy chở đầy phế liệu, ông luôn buộc thêm một chiếc radio nhỏ cũ kỹ để nghe nhạc vàng và những chương trình kể chuyện đêm muộn. Cứ vừa đẩy xe đi, ông vừa gật gù tâm đắc theo điệu nhạc, thỉnh thoảng lại nở nụ cười hiền hậu với những người qua đường. Đặc biệt hơn, cứ nhặt được những chiếc xô nhựa, lốp xe cũ hay chậu cây bị người ta vứt đi, ông lại mang về rửa sạch, xin hạt giống hoa của các nhà dân về gieo trồng. Ông tỉ mỉ sắp xếp chúng thành một dải hoa rực rỡ sắc màu dọc theo bờ tường bến xe buýt hoang phế. Khi có người hỏi vui: "Cơm không đủ ăn, ông lo trồng hoa làm gì cho mệt xác?", ông Bảy cười khà khà, nếp nhăn xô lại đầy ấm áp: "Đời nghèo nhưng mắt mình phải được ngắm cái đẹp chứ chú! Người ta đi xe buýt mệt mỏi, nhìn thấy hoa nở tự nhiên thấy lòng vui theo, thế là tôi cũng vui rồi". Nhờ dải hoa của ông mà góc phố vốn nhem nhuốc bỗng trở nên tươi xanh, đầy sức sống.

Ý nghĩa câu chuyện của ông Bảy nằm ở chỗ, tinh thần lạc quan không phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu tiền trong túi, mà phụ thuộc vào việc tâm hồn bạn giàu có tình yêu thương và sự trân trọng cuộc sống đến nhường nào.

Câu chuyện về cuộc sống của ông Bảy đã để lại cho em một ấn tượng sâu sắc về tinh thần yêu đời. Em tự rút ra bài học cho mình là phải luôn nhìn nhận mọi việc bằng lăng kính tích cực, biết tạo ra niềm vui cho bản thân và làm đẹp cho xã hội từ những điều giản dị nhất.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chị Linh, người chị họ hiện đang là sinh viên ngành kiến trúc của em, là một người có tinh thần lạc quan tuyệt vời. Trải qua một năm rưỡi chiến đấu kiên cường với căn bệnh ung thư xương, chị đã dùng nụ cười và niềm yêu đời để chiến thắng lưỡi hái tử thần.

Chị Linh vốn là một cô gái năng động, giỏi giang và đầy ước mơ. Biến cố ập đến vào năm chị tròn mười chín tuổi, bác sĩ chẩn đoán chị bị bạo bệnh và phải nhập viện điều trị hóa chất khẩn cấp. Những đợt truyền thuốc kéo dài khiến mái tóc dài đen mượt của chị rụng sạch, cơ thể chị gầy rộc đi, xanh xao và những cơn đau nhức trong xương tủy hành hạ chị suốt đêm ngày. Đứng trước nghịch cảnh có thể làm sụp đổ bất kỳ ai, chị Linh lại thể hiện một tinh thần kiên cường đáng kinh ngạc.

Trong phòng bệnh sực mùi thuốc sát trùng, chị Linh không chọn cách khóc lóc hay trốn tránh. Chị tự mua cho mình những chiếc mũ len đủ màu sắc để đội lên cái đầu trọc, chị tự đeo tai nghe để học tiếng Anh và vẽ những bản phác thảo công trình ngay trên giường bệnh. Mỗi khi gia đình vào thăm, nhìn mọi người sụt sùi nước mắt, chị lại là người chủ động ôm lấy bố mẹ, cười tươi và động viên: "Mọi người nhìn con xem, tóc rụng hết đỡ tốn tiền gội đầu, mà đầu trọc trông càng giống nghệ sĩ kiến trúc đấy chứ! Con khỏe lắm, vài hôm nữa là được ra viện đi học rồi". Tinh thần tích cực của chị không chỉ là chỗ dựa cho gia đình mà còn lan tỏa đến tất cả các bệnh nhân cùng phòng, giúp họ có thêm ý chí để chiến đấu với bệnh tật.

Kết quả thần kỳ đã đến, các chỉ số sức khỏe của chị tiến triển tốt ngoài mong đợi của bác sĩ. Giờ đây, chị đã được xuất viện, mái tóc đã mọc lại thành một kiểu tóc tém rất cá tính và chị lại tiếp tục bước đi trên con đường giảng đường đại học.

Sự lạc quan, yêu đời của chị Linh đã chứng minh cho em thấy sức mạnh tinh thần có thể tạo nên những điều kỳ diệu cho thể xác. Em tự hứa sẽ học tập tinh thần sắt đá của chị, không bao giờ nản lòng trước khó khăn và luôn giữ cho mình một niềm tin trọn vẹn vào cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Thầy Minh là giáo viên dạy môn Ngữ văn trường cấp hai của em. Dù phải gắn bó cuộc đời mình trên chiếc xe lăn do một tai nạn từ thuở nhỏ, thầy vẫn luôn mang đến cho chúng em những bài học tràn ngập tinh thần lạc quan và tình yêu cuộc sống tha thiết.

Do di chứng của trận sốt bại liệt năm lên sáu tuổi, đôi chân của thầy Minh hoàn toàn co quắp, không thể nâng đỡ được cơ thể. Mọi sinh hoạt và việc di chuyển của thầy đều phải phụ thuộc vào chiếc xe lăn cơ học. Sống trong hoàn cảnh khiếm khuyết thể chất như vậy, nhưng thầy Minh chưa từng để sự tự ti hay buồn bã xuất hiện trong ánh mắt của mình.

Mỗi giờ lên lớp, thầy luôn tự mình lăn xe vào bục giảng với một bộ trang phục chỉnh tề, khuôn mặt rạng ngời và giọng nói trầm ấm, vang vọng đầy cuốn hút. Bài giảng của thầy không chỉ có kiến thức trong sách giáo khoa, mà thầy luôn khéo léo lồng ghép những câu chuyện vui, những câu thơ trào phúng đầy dí dỏm. Có lần, một bạn học sinh vô tình hỏi: "Thầy ơi, thầy có buồn vì không thể đi lại như chúng em không?", thầy Minh không hề né tránh, thầy mỉm cười đầm ấm: "Sao lại buồn hả em? Các em đi bằng chân, còn thầy đi bằng bánh xe, tốc độ của thầy đôi khi còn nhanh hơn các em đấy chứ! Quan trọng là tâm hồn thầy được tự do bay nhảy qua từng trang sách, như vậy là thầy đã đi khắp thế giới rồi". Lời nói đùa đầy thông tuệ của thầy khiến cả lớp xúc động và kính phục vô cùng. Nhờ tinh thần yêu đời của thầy mà những tiết văn vốn khô khan trở nên vô cùng sống động, học sinh đứa nào cũng háo hức chờ đợi đến giờ của thầy.

Ý nghĩa từ câu chuyện của thầy Minh đã giúp chúng em hiểu ra rằng, khuyết tật lớn nhất của con người không phải là ở cơ thể, mà là một tâm hồn nghèo nàn, thiếu đi niềm tin và sự lạc quan vào ngày mai.

Em cảm thấy bản thân thật may mắn khi được là học trò của thầy Minh. Câu chuyện sống lạc quan của thầy là ngọn đuốc sáng soi đường cho em, nhắc nhở em phải luôn trân trọng cuộc sống và dùng thái độ tích cực để làm đẹp cho cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chú Tiến là nhân viên bảo vệ tại trường tiểu học nơi em đang theo học. Chú là một người cựu chiến binh đã cống hiến một phần xương máu cho đất nước, dù cuộc sống hiện tại còn nhiều vất vả, chú vẫn luôn giữ được tinh thần lạc quan, yêu đời thông qua tiếng sáo trúc mỗi buổi chiều.

Chú Tiến năm nay gần sáu mươi tuổi, dáng người cao gầy, nước da ngăm và mang một vết sẹo dài trên trán – minh chứng của những năm tháng chiến đấu ác liệt nơi chiến trường. Công việc bảo vệ trường học của chú khá bận rộn và mệt mỏi, từ việc mở đóng cổng, dọn dẹp sân trường cho đến thức đêm tuần tra an ninh. Lương tháng của chú cũng rất khiêm tốn, gia đình lại đông con, cuộc sống cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai.

Thế nhưng, chú Tiến lúc nào cũng sống phơi phới như một thanh niên mười chín tuổi. Mỗi buổi sáng sớm, chú đứng ở cổng trường, cười tươi roi rói vẫy tay chào từng bạn học sinh và phụ huynh. Đặc biệt, vào mỗi buổi chiều tà, sau khi học sinh đã ra về hết, chú Tiến thường ngồi dưới gốc cây xà cừ cổ thụ, lôi từ trong túi áo ra một cây sáo trúc tự làm. Chú đặt sáo lên môi, nhắm mắt lại và thổi lên những giai điệu quê hương lúc rộn rã, lúc du dương, đầy tha thiết. Tiếng sáo của chú bay bổng qua những dãy hành lang lớp học, mang lại một cảm giác bình yên, thư thái lạ lùng cho các thầy cô giáo còn đang miệt mài bên trang giáo án. Chú Tiến từng chia sẻ: "Đời người ngắn ngủi lắm cháu ạ, vất vả thì ai cũng vất vả, nhưng nếu mình biết mượn tiếng sáo để gửi gắm niềm vui, thì cái mệt tự nhiên nó bay đi hết".

Câu chuyện của chú Tiến đã mang lại cho không gian trường học của chúng em một bài học lớn về giá trị của tinh thần lạc quan, dạy chúng em biết tìm kiếm những khoảng lặng bình yên và niềm vui tinh thần giữa những lo toan hằng ngày.

Tiếng sáo yêu đời của chú Tiến bảo vệ đã để lại trong lòng em những ấn tượng vô cùng sâu sắc. Em tự nhủ sẽ luôn giữ cho mình một tâm hồn rộng mở, yêu đời và biết tự tạo ra niềm vui cho bản thân trước mọi áp lực học tập.

Bài tham khảo Mẫu 6

Thứ Bảy tuần trước, trên chuyến xe buýt số 32 từ nhà đến thư viện tỉnh, em đã được gặp bác tài xế tên Hải. Câu chuyện về cách bác làm việc với tinh thần lạc quan, yêu đời đã biến một chuyến xe ngột ngạt trở thành một hành trình đầy ắp tiếng cười.

Bác Hải có vóc dáng mập mạp, khuôn mặt phúc hậu và một chất giọng trầm ấm, hào sảng. Công việc lái xe buýt nội đô vốn cực kỳ áp lực và căng thẳng do tình trạng tắc đường, khói bụi và sự ồn ào của hành khách vào các khung giờ cao điểm. Nhiều tài xế thường tỏ ra gắt gỏng, khó chịu, nhưng bác Hải thì hoàn toàn ngược lại.

Bác trang trí cho buồng lái của mình bằng những bông hoa hướng dương bằng nhựa nhỏ xinh và một tấm biển nhỏ ghi: "Chúc quý khách một ngày mới tràn ngập niềm vui!". Suốt dọc đường đi, qua mỗi trạm dừng, bác Hải đều dùng hệ thống loa phát thanh trên xe để thông báo bằng một phong cách vô cùng dí dỏm: "Trạm tiếp theo là công viên rồi các bạn ơi, ai đi ngắm hoa ngắm cảnh thì chuẩn bị hành lý xách tay chuẩn bị xuống xe nhé!". Hay khi đường bị tắc cứng, thay vì bóp còi inh ỏi, bác lại bật một bản nhạc nhẹ nhàng rồi nói vào micro: "Đường hôm nay hơi đông một chút, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi ngắm phố xá nhé, tôi sẽ đưa các bạn đến nơi an toàn". Tinh thần vui vẻ, yêu đời của bác Hải nhanh chóng lan tỏa đến tất cả hành khách trên xe. Những khuôn mặt mệt mỏi, cau có vì chờ đợi bỗng chốc giãn ra, mọi người bắt đầu trò chuyện vui vẻ với nhau. Chuyến xe buýt chật chội bỗng trở nên ấm áp như một gia đình lớn.

Sự lạc quan của bác Hải cho thấy, công việc dù có đơn điệu hay áp lực đến đâu, nếu ta biết thổi vào đó sự sáng tạo và tinh thần yêu đời, ta không chỉ làm hạnh phúc chính mình mà còn làm thay đổi tâm trạng của cả cộng đồng.

Hành trình trên chuyến xe của bác Hải đã cho em một bài học sâu sắc về thái độ làm việc và cuộc sống. Em hiểu rằng, nụ cười và tinh thần lạc quan là phương thuốc kỳ diệu nhất để chúng ta vượt qua những căng thẳng thường nhật.

Bài tham khảo Mẫu 7

Cô An, thợ may ở đầu ngõ nhà em, là một người phụ nữ có một đôi bàn tay không toàn vẹn khi mất đi ba ngón tay bên phải do một tai nạn lao động từ nhỏ. Thế nhưng, câu chuyện về nghị lực sống và tinh thần yêu đời của cô luôn khiến bất kỳ ai đến may đồ cũng phải khâm phục.

Cô An có vóc dáng nhỏ nhắn, nụ cười dịu dàng và đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh niềm vui. Việc mất đi các ngón tay ở bàn tay thuận là một trở ngại vô cùng lớn đối với nghề thêu may – một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, khéo léo của từng ngón tay. Những ngày đầu mới học nghề, cô đã phải chịu đựng biết bao lần kim đâm vào tay đến rớm máu, những lời hoài nghi của người đời về việc một người khuyết tật tay thì làm sao may được áo đẹp.

Vượt qua tất cả bằng một tinh thần lạc quan sắt đá, cô An không bao giờ tự thương hại bản thân. Cô tự chế ra những cách cầm kéo, xỏ chỉ đặc biệt bằng hai ngón tay còn lại. Trong tiệm may nhỏ của cô, lúc nào cô cũng vừa đạp máy khâu lạch cạch, vừa mở những bản nhạc cách mạng vui tươi, rộn rã. Cô tâm sự với khách: "Trời lấy đi của cô ba ngón tay nhưng lại cho cô một ý chí kiên cường và những người khách tốt bụng. Nhìn thấy chiếc áo mình may ra giúp người ta đẹp hơn là cô thấy cuộc đời này đáng sống lắm rồi!". Quả thật, những sản phẩm đường kim mũi chỉ của cô An làm ra lúc nào cũng thẳng tắp, tinh tế và đẹp đẽ đến lạ lùng. Khách hàng yêu quý cô không chỉ vì trang phục cô may đẹp, mà còn vì họ muốn được ngồi trò chuyện, được lây cái tinh thần phơi phới, yêu đời từ cô gái đầy nghị lực này.

Tinh thần yêu đời của cô An thợ may đã để lại trong em niềm tin mãnh liệt vào con người. Từ câu chuyện của cô, em rút ra bài học cho bản thân là không bao giờ được đầu hàng trước hoàn cảnh, hãy luôn giữ tâm thế lạc quan để biến những điều không thể thành có thể.

Bài tham khảo Mẫu 8

Bác nhàn là công nhân vệ sinh môi trường phụ trách quét dọn tuyến đường trước cửa nhà em. Dù công việc của bác vô cùng vất vả, độc hại và thường xuyên phải làm việc vào ban đêm, bác vẫn viết nên một câu chuyện tuyệt đẹp về tinh thần lạc quan, yêu đời qua chiếc chổi tre của mình.

Bác Nhàn năm nay khoảng bốn mươi lăm tuổi, dáng người thấp đậm, mỗi khi làm việc bác đều trùm kín mít trong bộ quần áo bảo hộ màu xanh phản quang và chiếc khẩu trang dày. Công việc của bác bắt đầu từ lúc mười giờ đêm cho đến tận sáng sớm hôm sau. Giữa đêm khuya thanh vắng, khi mọi người đã chăn ấm nệm êm, bác Nhàn vẫn lầm lũi đẩy chiếc xe rác nặng nề, quét dọn từng chiếc lá rụng, từng mẩu rác thừa để giữ cho đường phố luôn sạch đẹp.

Công việc nặng nhọc là vậy, nhưng bác Nhàn lúc nào cũng thể hiện một tinh thần vô cùng yêu đời. Mỗi khi đưa nhịp chổi tre xào xạc trên mặt đường, bác lại nhún nhảy bước chân theo nhịp điệu giống như đang biểu diễn một điệu nhảy trên sân khấu lớn. Thỉnh thoảng, bác dừng lại, ngửa mặt lên nhìn bầu trời đêm, hít một hơi thật sâu rồi khẽ cười một mình. Có lần mẹ em đem biếu bác một phích nước ấm vào đêm đông, bác Nhàn kéo khẩu trang xuống, để lộ một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóng và nói: "Tôi cảm ơn chị nhé! Nghề của tôi tuy nhem nhuốc nhưng cứ nghĩ sáng mai người dân thức dậy thấy đường phố sạch bóng, các cháu tung tăng đi học không bị bẩn chân là tôi thấy vui cái bụng lắm, chẳng thấy mệt mỏi chút nào!". Nụ cười và lời nói chất phác của bác xua tan đi cái lạnh giá của đêm đông, làm bừng sáng cả một góc phố.

Hành động và tinh thần sống lạc quan của bác lao công đã dạy cho em một bài học sâu sắc về giá trị của lao động và thái độ sống. Em tự nhủ sẽ luôn giữ tinh thần yêu đời, biết tìm thấy ý nghĩa cao đẹp trong những việc mình làm giống như bác Nhàn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Nhà văn người Pháp Helen Keller từng để lại một câu danh ngôn bất hủ: "Hãy quay mặt về phía ánh sáng mặt trời, bạn sẽ không nhìn thấy bóng tối". Câu nói ấy như một chân lý cứu rỗi cho những số phận không may rơi vào nghịch cảnh của cuộc đời. Trong một lần tình cờ xem chương trình truyền hình "Thay đổi cuộc sống", em đã được chứng kiến câu chuyện đầy cảm động về họa sĩ tùng, một người bị bại liệt cả hai tay hai chân từ nhỏ nhưng đã dùng chính chiếc miệng của mình để ngậm cọ, vẽ nên những bức tranh rực rỡ và sống bằng một tinh thần lạc quan phơi phới.

Anh Tùng sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng nông thôn. Từ khi mới lọt lòng, một cơn sốt ác tính đã cướp đi khả năng vận động của toàn bộ chân tay anh, khiến anh suốt đời phải gắn chặt cuộc đời mình trên chiếc giường tre chật hẹp. Mọi sinh hoạt từ ăn uống, tắm rửa cho đến di chuyển đều phải phụ thuộc hoàn toàn vào người mẹ già yếu. Sống trong một hoàn cảnh tù túng và bất tiện đến tột cùng như thế, ai cũng nghĩ anh Tùng sẽ rơi vào trầm cảm, tuyệt vọng.

Thế nhưng, anh Tùng đã chọn cách ngẩng cao đầu đối diện với số phận. Năm lên mười tuổi, nhìn qua cửa sổ thấy các bạn tung tăng đi học, anh đã tự nảy ra ý định tập vẽ. Vì tay chân không thể cử động, anh đã dùng răng để ngậm chặt chiếc bút lông, dùng cơ cổ để điều khiển nét vẽ trên giấy. Những ngày đầu, miệng anh bị rách, rớm máu, cơ cổ mỏi nhừ đến phát sốt, nhưng anh chưa bao giờ khóc hay có ý định từ bỏ.

Trên những bức tranh của anh, người ta không bao giờ thấy những gam màu tối tăm, u uất; ngược lại, đó luôn là những bức tranh phong cảnh làng quê tràn ngập ánh nắng vàng, đồng lúa xanh mướt và những nụ cười trẻ thơ trong trẻo. Anh Tùng luôn cười cười bảo với mọi người: "Thân thể tôi bất động, nhưng tâm hồn tôi đang bay lượn cùng sắc màu. Tôi vẽ ra niềm vui để tự tặng cho mình và tặng cho cuộc đời". Tinh thần yêu đời của anh đã giúp anh trở thành một họa sĩ thực thụ, tự nuôi sống được bản thân và giúp đỡ mẹ già.

Câu chuyện về người họa sĩ vẽ tranh bằng miệng giống như một bài ca khải hoàn về sức mạnh của tinh thần lạc quan, yêu đời. Anh Tùng đã dùng chính cuộc đời mình để chứng minh rằng, không có một rào cản vật chất nào có thể giam cầm được một tâm hồn luôn hướng về phía ánh sáng. Nhìn lại bản thân, em cảm thấy vô cùng biết ơn cuộc sống và tự nhủ sẽ luôn giữ vững niềm tin, sự tích cực để bước qua mọi thử thách trên con đường tương lai.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có bao giờ bạn tự hỏi: "Điều gì tạo nên hạnh phúc cho một con người? Có phải là tiền tài, danh vọng hay một cuộc sống nhung lụa?". Thực ra, hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là cách chúng ta lựa chọn thái độ để đối diện với những giông bão của cuộc đời. Câu hỏi tu từ ấy luôn xuất hiện trong tâm trí em mỗi khi có dịp cùng mẹ đến thăm mái ấm tình thương ở ngoại ô thành phố, nơi có bà cụ Tuyết – một cụ già bị mù cả hai mắt nhưng lúc nào cũng sống bằng một tinh thần lạc quan, tràn ngập tình yêu đời và tiếng cười sảng khoái.

Bà cụ Tuyết năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, đôi mắt của bà đã hoàn toàn mất đi ánh sáng từ sau một trận bạo bệnh năm mươi tuổi. Không chồng con, không người thân thích, bà sống những năm tháng tuổi già trong căn phòng nhỏ của trung tâm bảo trợ xã hội. Sống trong bóng tối vĩnh viễn và sự cô đơn, nhưng ở bà Tuyết không bao giờ có sự u sầu, oán hận.

Ngược lại, bà là "cây văn nghệ" và là nguồn vui lớn nhất của toàn trung tâm. Hằng ngày, bà Tuyết tự mình dọn dẹp phòng ở sạch sẽ bằng cách sờ soạng, cảm nhận mọi vật. Bà có một trí nhớ tuyệt vời và một kho tàng truyện cổ tích, ca dao tục ngữ phong phú. Cứ mỗi buổi chiều, bà lại ngồi ở ghế đá giữa sân, vây quanh là các cụ già khác và các em nhỏ mồ côi. Bà kể chuyện bằng một giọng điệu vô cùng hóm hỉnh, thỉnh thoảng lại cất tiếng hát những bài dân ca quan họ mượt mà. Tiếng cười của bà lúc nào cũng giòn giã, vang động cả một góc sân, xua tan đi không khí trầm buồn, hiu quạnh của mái ấm tình thương. Bà thường đùa với các tình nguyện viên: "Trời không cho bà xem tivi, xem phim thì trời lại cho bà cái tai thính để nghe tiếng cười của các cháu, thế là huề cả làng, bà chẳng chịu thiệt chút nào đâu!". Sự tích cực của bà đã trở thành điểm tựa tinh thần, thắp lên niềm vui sống cho biết bao số phận bất hạnh cùng cảnh ngộ tại trung tâm.

Bà cụ Tuyết giống như một đóa hoa hướng dương thầm lặng, dù không nhìn thấy ánh mặt trời nhưng vẫn luôn tự tỏa ra hơi ấm và sắc vàng rực rỡ cho cuộc đời. Câu chuyện của bà đã để lại cho em một bài học sâu sắc về tinh thần yêu đời: hãy học cách mỉm cười và biết ơn những gì mình đang có, bởi chính sự lạc quan từ sâu trong tâm hồn mới là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa của hạnh phúc thực sự.

Bài tham khảo Mẫu 11

Mỗi khi đối mặt với những áp lực của thi cử hay những lời trách mắng của bố mẹ, chúng ta thường dễ dàng cảm thấy chán nản và muốn buông xuôi. Thế nhưng, nếu một lần nhìn xuống những phận đời bấp bênh ngoài xã hội, ta sẽ thấy mình còn may mắn hơn họ rất nhiều. Câu chuyện về lòng lạc quan, yêu đời của bé Mai là một cô bé mười tuổi phải đi bán vé số dạo để kiếm sống nhưng luôn nuôi dưỡng một ước mơ học chữ bằng nụ cười phơi phới chính là một bài học lớn làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của em.

Bé Mai có dáng người nhỏ thun thút, nước da đen nhẻm vì cháy nắng và đôi mắt sáng ngời như hai vì sao đêm. Gia đình Mai từ vùng quê nghèo lên thành phố mưu sinh, bố mất sớm, mẹ lại bị bệnh suy thận nặng nên từ năm lên tám tuổi, Mai đã phải thay mẹ gánh vác một phần kinh tế gia đình. Mỗi ngày, em phải đi bộ hàng chục cây số qua các quán ăn, quán nước để mời chào từng tờ vé số.

Cuộc sống mưu sinh đầy rẫy những vất vả, tủi nhục và sự thờ ơ của người đời, nhưng chưa bao giờ người ta thấy Mai khóc hay tỏ ra u sầu. Trong chiếc giỏ tre đựng vé số của em, lúc nào cũng có một quyển sách giáo khoa tiếng Việt lớp 3 cũ kỹ mà em xin được của một người tốt bụng. Cứ những lúc vắng khách hay mỏi chân ngồi nghỉ bên ghế đá công viên, Mai lại lôi sách ra tự đọc, tự đánh vần một cách say sưa. Mỗi khi có ai mua vé số giúp, em đều nở một nụ cười tươi rói, cúi đầu cảm ơn thật lễ phép. Em hồn nhiên chia sẻ: "Em đi bán vé số mệt thật nhưng được đi khắp phố phường ngắm người qua lại vui lắm chị ạ. Em tích góp tiền để vừa mua thuốc cho mẹ, vừa để sang năm xin vào lớp học tình thương. Em nhất định sẽ học thật giỏi để sau này làm cô giáo!". Niềm tin trong sáng và tinh thần yêu đời của cô bé mười tuổi đã làm lay động trái tim của rất nhiều thực khách, khiến ai cũng muốn mua giúp em để tiếp thêm sức mạnh cho một tâm hồn kiên cường.

Hình ảnh bé Mai ngồi đọc sách bên lề đường dưới ánh nắng hè oi ả giống như một mầm non kiên cường mọc lên từ kẽ đá khô cằn. Câu chuyện của em đã nhắc nhở em về trách nhiệm của bản thân đối với cuộc sống của chính mình. Em hiểu rằng, tinh thần lạc quan chính là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất giúp con người vượt qua mọi giông bão của số phận để hướng tới một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 12

Người ta vẫn thường nói: "Cuộc đời là một tấm gương, bạn mỉm cười với nó, nó sẽ mỉm cười với bạn; bạn khóc lóc với nó, nó cũng sẽ khóc lóc với bạn". Lựa chọn cách đối diện với những khiếm khuyết và khó khăn bằng một nụ cười chưa bao giờ là điều dễ dàng, nhất là đối với những người lao động nghèo. Câu chuyện về tinh thần lạc quan của chú Tuấn – một người làm nghề giao hàng (shipper) bị cụt mất bàn tay trái nhưng luôn mang đến niềm vui cho khách hàng bằng những câu hát líu lo – đã để lại trong lòng em một ấn tượng vô cùng sâu sắc về giá trị của sự yêu đời.

Chú Tuấn năm nay khoảng ba mươi lăm tuổi, vóc dáng săn chắc, khỏe mạnh do thói quen lao động từ nhỏ. Sau một tai nạn máy dập trong nhà máy, chú vĩnh viễn mất đi bàn tay trái đến tận khuỷu tay. Biến cố lớn này đã khiến chú phải rời bỏ công việc công nhân ổn định, chuyển sang làm nghề chạy xe máy giao hàng tự do.

Nghề shipper vốn vô cùng vất vả, phải chạy xe liên tục ngoài đường bất kể trời nắng gắt hay mưa giông, lặn lội qua những con ngõ sâu hẻm hóc để đưa hàng đúng hẹn. Đối với một người chỉ còn một bàn tay để giữ tay lái và xử lý tình huống, công việc này lại càng nguy hiểm và mệt mỏi gấp bội. Vậy mà, chú Tuấn lại biến mỗi hành trình của mình thành một chuyến đi đầy niềm vui. Chú tự chế một chiếc giá đỡ đặc biệt trên xe để thuận tiện cho việc bốc dỡ hàng. Mỗi khi gọi điện cho khách đến nhận đồ, chú luôn mở đầu bằng một giọng nói reo vui hớn hở: "Alo bạn ơi, món quà hạnh phúc của bạn đã đến cổng rồi nhé, ra nhận giúp mình với nào!". Khi giao hàng, chú vừa dùng một tay ký nhận thoăn thoắt, miệng vừa huýt sáo vang dội hoặc nghêu ngao những giai điệu nhạc trẻ vui nhộn. Sự yêu đời, năng động của chú Tuấn khiến cho những người khách nhận hàng dù đang bực dọc hay mệt mỏi cũng phải bật cười vui vẻ theo. Chú luôn bảo: "Trời cho mình còn một tay, còn đôi chân vững chãi để chạy xe là may mắn lắm rồi, phải sống sao cho xứng đáng với sự may mắn đó chứ cháu!".

Hành trình giao hàng tràn ngập tiếng hát của chú Tuấn đã gieo vào lòng em những hạt mầm xanh tươi về tình yêu cuộc sống. Chú đã dạy cho em bài học lớn: hoàn cảnh bên ngoài không thể quyết định được niềm vui của chúng ta, mà chính thái độ sống phơi phới, lạc quan từ bên trong mới là sức mạnh tối thượng giúp con người vượt qua mọi trở ngại để sống một cuộc đời ý nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong môi trường bệnh viện, nơi người ta thường chỉ thấy những giọt nước mắt, tiếng thở dài và nỗi lo âu trĩu nặng về bệnh tật, việc tìm kiếm một nụ cười tưởng chừng như là điều không tưởng. Thế nhưng, có một người thầy thuốc đã dùng chính tinh thần lạc quan, yêu đời của mình để biến văn phòng khám bệnh sực mùi cồn sát trùng trở thành một khu vườn cổ tích đầy ắp tiếng cười cho các bệnh nhi. Đó chính là bác sĩ Đức – trưởng khoa Nhi tại bệnh viện thành phố, người hùng trong câu chuyện về sự tích cực mà em luôn khắc sâu trong tâm khảm.

Bác sĩ Đức là một ông cụ có mái tóc bạc phơ như ông Tiên trong truyện cổ tích, đôi mắt ấm áp sau vầng kính lão và một nụ cười phúc hậu luôn túc trực trên môi. Công việc của một bác sĩ nhi khoa cực kỳ áp lực, hằng ngày phải tiếp nhận hàng trăm ca bệnh, chứng kiến cảnh các em nhỏ khóc lóc, la hét vì đau đớn và sợ hãi kim tiêm.

Để giúp các em vượt qua nỗi sợ, bác sĩ Đức luôn giữ cho mình một tinh thần vui tươi, phơi phới như một đứa trẻ lớn tuổi. Bác không bao giờ mặc chiếc áo blouse trắng đơn điệu khi khám bệnh, mà bác luôn cài thêm những chiếc huy hiệu hình gấu bông, hình siêu nhân ngộ nghĩnh lên ngực áo. Trong túi áo của bác lúc nào cũng giấu sẵn những chiếc kẹo mút đủ màu sắc và những quả bong bóng tự thổi. Mỗi khi có một em bé vào khám đang khóc nức nở, bác Đức liền làm những động tác ảo thuật vui nhộn, giả tiếng kêu của các loài vật hoặc cất giọng hát những bài đồng dao vui tai để đánh lạc hướng. Bác vừa nhẹ nhàng khám bệnh, vừa trò chuyện tếu táo: "Để bác xem bạn sâu răng hôm nay có trốn trong này không nhé, ồ bạn ấy chạy mất rồi vì thấy cháu ngoan quá đấy!". Chỉ vài câu nói đùa đầy yêu đời của bác, các bé liền nín khóc, ngoan ngoãn hợp tác để bác chữa bệnh. Sự lạc quan, năng lượng tích cực của bác sĩ Đức không chỉ làm dịu đi nỗi đau thể xác của các bệnh nhi mà còn giúp các bậc phụ huynh cởi bỏ được áp lực tâm lý trĩu nặng.

Bác sĩ Đức với tinh thần yêu đời dịu dàng của mình đã chứng minh rằng, tình yêu thương và nụ cười lạc quan chính là phương thuốc trợ lực thần kỳ nhất, song hành cùng y học để chữa lành cho con người. Câu chuyện của bác khơi dậy trong em ước mơ trở thành một người thầy thuốc trong tương lai, luôn mang trái tim nhân hậu và tinh thần tích cực để mang lại hạnh phúc cho cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có một câu hỏi tu từ từng làm nhói lòng biết bao người khi đứng trước biến cố lớn: "Liệu chúng ta có thể cười được không khi biết cuộc đời mình chỉ còn được tính bằng từng tháng, từng ngày?". Câu trả lời ngỡ như là không thể ấy lại được viết nên một cách vô cùng kiêu hãnh và rực rỡ bởi cô Phương – một người phụ nữ bị ung thư giai đoạn cuối ở khu phố em. Cô đã dùng tinh thần lạc quan phi thường của mình để thành lập nên "Câu lạc bộ Yoga Cười", giúp bản thân và hàng chục người khác vượt qua nỗi sợ hãi của bệnh tật để trân trọng từng phút giây được sống.

Cô Phương năm nay năm mươi tuổi, trước đây cô là một giáo viên mầm non luôn tràn đầy nhiệt huyết. Ba năm trước, cô nhận được tin dữ từ bác sĩ về căn bệnh hiểm nghèo của mình. Sau những cú sốc tinh thần ban đầu, cô Phương quyết định không để những ngày tháng còn lại của mình trôi qua trong nước mắt và sự tuyệt vọng trên giường bệnh.

Cô tự mình đi học bộ môn Yoga cười là  một phương pháp kết hợp giữa bài tập thở và những tiếng cười chủ động để giải phóng năng lượng tiêu cực. Trở về khu phố, cô mượn khoảng sân chung của nhà văn hóa vào mỗi buổi sáng sớm để mở lớp học miễn phí cho tất cả mọi người, đặc biệt là những người cao tuổi và những người có sức khỏe yếu. Giữa không gian trong lành của buổi ban mai, cô Phương đứng ở vị trí trung tâm, dù mái tóc đã rụng nhiều do hóa trị nhưng khuôn mặt cô vẫn hồng hào, rạng rỡ đầy sức sống. Cô hướng dẫn mọi người những động tác vươn tay, hít thở và cùng nhau bật ra những tiếng cười lớn: "Ha ha, hô hô" một cách sảng khoái, thoải mái nhất. Tiếng cười cộng hưởng của cả lớp học vang động cả khu phố, xua tan đi sự im lìm, uể oải của buổi sớm. Cô Phương luôn chia sẻ với mọi người: "Bệnh tật là việc của số phận, còn cười là việc của chúng ta. Mỗi một tiếng cười sảng khoái là một viên thuốc bổ giúp cơ thể tiết ra năng lượng chiến thắng mọi đau đớn". Sự lạc quan, yêu đời của cô đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm, giúp nhiều người bệnh có thêm ý chí kiên cường để sống vui khỏe mỗi ngày.

Câu chuyện về lớp học yoga cười của cô Phương là một bài học sâu sắc, lay động tâm can em về giá trị của thái độ sống lạc quan. Cô đã cho em hiểu rằng, độ dài của cuộc đời không quan trọng bằng việc chúng ta đã sống sâu sắc và ý nghĩa đến nhường nào. Em tự hứa sẽ luôn giữ vững tinh thần yêu đời, biết trân trọng từng ngày được sống và luôn lan tỏa nụ cười đến với những người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 15

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam có câu ca dao rất đẹp: "Trời sinh voi, trời sinh cỏ", thể hiện triết lý sống lạc quan, nương tựa vào tự nhiên của người lao động từ ngàn đời nay. Sự lạc quan ấy không mất đi trong xã hội hiện đại mà nó vẫn chảy trôi âm ỉ trong huyết quản của những người nông dân chân lội bùn sâu nhưng tâm hồn lúc nào cũng hướng về nghệ thuật. Câu chuyện về bác kiên là một người nông dân nghèo ở quê nội em, người đã biến những phế liệu bỏ đi thành những cây đàn, cây sáo độc đáo để tự tạo niềm vui yêu đời cho mình và xóm giềng – chính là một câu chuyện đẹp như thế.

Bác Kiên năm nay ngoài năm mươi tuổi, dáng người đậm, rắn rỏi với đôi bàn tay thô ráp nứt nẻ vì quanh năm suốt tháng gắn bó với ruộng đồng, cày cuốc. Gia cảnh nhà bác rất neo đơn, vợ mất sớm, một mình bác nuôi hai con ăn học bằng sào ruộng khoai rách nát. Cuộc sống lam lũ, thiếu trước hụt sau khiến khuôn mặt bác hằn sâu những nếp nhăn của sự vất vả.

Tuy nhiên, tâm hồn bác Kiên lại là một thế giới tràn ngập âm nhạc và sự lạc quan phơi phới. Bác có một biệt tài là có thể biến tất cả những vật dụng phế liệu bỏ đi thành những món nhạc cụ có thể phát ra âm thanh chuẩn xác. Từ những chiếc lon sữa bò cũ, ống nhựa PVC thừa cho đến thanh tre, vỏ quả bầu khô, qua bàn tay gọt giũa tỉ mỉ của bác đều biến thành những cây đàn bầu, đàn nhị, cây sáo trúc vô cùng độc đáo. Cứ sau mỗi ngày ra đồng làm việc mệt mỏi, vào buổi tối, bác Kiên lại mang những cây đàn tự chế ra ngồi trước hiên nhà, gảy lên những khúc nhạc dân ca sâu lắng hay những điệu lý vui tươi. Tiếng đàn, tiếng sáo của bác vang vọng khắp đường thôn ngõ xóm, thu hút bà con hàng xóm kéo sang ngồi nghe đông nghịt. Mọi người cùng nhau nhấp chén chè xanh, cùng hát theo tiếng đàn của bác, quên đi hết những mệt nhọc, lo toan của một ngày lao động vất vả. Bác Kiên cười khà khà bảo: "Nhà mình nghèo tiền bạc nhưng không được nghèo tiếng ca cháu ạ. Cái đàn làm từ ống nhựa này tuy thô kệch nhưng tiếng nó vang, nó làm cái bụng mình vui thì cuộc đời này lúc nào cũng đẹp cả!".

Tiếng đàn làm từ phế liệu của bác Kiên giống như một bông hoa dại nở ngát hương giữa cánh đồng khô cằn, minh chứng cho một tinh thần lạc quan, yêu đời bất diệt của người lao động Việt Nam. Câu chuyện của bác đã để lại trong em một bài học lớn: hãy luôn giữ cho tâm hồn mình sự tự do và yêu đời, biết tìm kiếm và sáng tạo ra niềm vui từ chính những khó khăn thường nhật để cuộc sống luôn là một hành trình đáng sống.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close