Viết Bài văn tưởng tượng nghe dòng sông tâm sự về nỗi lòng khi bị ô nhiễm1. Mở bài - Giới thiệu dòng sông quê hương gắn bó với cuộc sống của người dân trong làng. 2. Thân bài Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết Quê em có một dòng sông chảy quanh cánh đồng làng. Trước đây sông trong xanh vời vợi tưới mát cho đồng quê, nhưng giờ đây dòng sông đã bị ô 10 nhiễm, nước sông không còn trong xanh nữa...Có một lần em đã được nghe dòng sông tâm sự về nỗi lòng của sông. Em hãy kể lại câu chuyện ấy. 1. Mở bài - Giới thiệu dòng sông quê hương gắn bó với cuộc sống của người dân trong làng. 2. Thân bài a. Dòng sông kể về những ngày tháng tươi đẹp trước đây - Dòng sông từng có làn nước trong xanh, mát lành. - Hai bên bờ sông cây cối xanh tốt, chim chóc ríu rít. - Người dân lấy nước tưới đồng, giặt giũ, đánh cá và vui chơi bên sông. - Dòng sông cảm thấy vui vì được mang lại sự sống và niềm vui cho mọi người. b. Nỗi buồn của dòng sông hiện nay - Nhiều người vứt rác xuống sông. - Nước thải từ sinh hoạt, chăn nuôi hoặc sản xuất đổ trực tiếp ra sông. - Nước sông dần đục bẩn, bốc mùi khó chịu. - Cá tôm ngày càng ít đi, cây cối ven bờ cũng bị ảnh hưởng. - Dòng sông cảm thấy buồn bã, đau đớn vì không còn sạch đẹp như trước. c. Ước mong của dòng sông - Mong mọi người không xả rác bừa bãi xuống sông. - Mong người dân cùng nhau dọn vệ sinh, bảo vệ nguồn nước. - Mong dòng sông sớm được trở lại trong xanh như ngày nào. - Dòng sông gửi gắm thông điệp về ý thức bảo vệ môi trường. d. Suy nghĩ và lời hứa của em - Em lắng nghe và cảm thấy rất xúc động trước tâm sự của dòng sông. - Em hứa sẽ giữ gìn vệ sinh môi trường và nhắc nhở mọi người cùng bảo vệ dòng sông quê hương. 3. Kết bài - Cuộc trò chuyện với dòng sông khiến em suy nghĩ rất nhiều. - Em mong dòng sông sẽ sớm trở lại trong xanh, hiền hòa như trước. - Nêu bài học về trách nhiệm bảo vệ môi trường và nguồn nước. Bài siêu ngắn Dòng sông quê hương chảy quanh cánh đồng làng từ bao đời nay đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ em. Thế nhưng, thời gian gần đây, nhìn dòng sông ngày một héo úa vì ô nhiễm, lòng em không khỏi xót xa; và rồi, trong một buổi chiều muộn ngồi lặng im bên bờ, em chợt nghe như có tiếng thở dài đầy đau đớn của dòng sông vang lên tâm sự về nỗi lòng mình. Trong buổi chiều chạng vạng ấy, tiếng sóng vỗ vào bờ đất không còn vui tươi như trước mà nghe rì rầm, nghẹn ngào như một lời than vãn. Dòng sông thì thầm kể cho em nghe về những ký ức hoàng kim trước đây, khi sông còn khoác trên mình dải lụa mềm mại trong xanh vời vợi, soi bóng những rặng tre ngà và những cánh cò sải cánh bay ngang trời. Ngày ấy, sông là nguồn sống nuôi dưỡng cả dân làng, cung cấp nước ngọt tưới mát cho những ruộng lúa trĩu bông, là nơi các bà, các mẹ giặt giũ, và là thiên đường để lũ trẻ chúng em ngụp lặn, bơi lội mỗi buổi trưa hè. Thế nhưng, giọng sông bỗng chốc chùng xuống, cay đắng khi nhắc đến hiện tại phũ phàng. Sông bảo rằng giờ đây sông đang phải oằn mình gánh chịu vô vàn vết thương đau đớn do chính con người gây ra. Từng túi rác thải sinh hoạt, xác động vật chết, và cả những dòng nước thải đen kịt, nồng nặc mùi hóa chất từ các khu trang trại, nhà xưởng cứ thản nhiên dội thẳng vào lòng sông. Nước sông ngả sang màu xám xịt, tôm cá chết mòn, cỏ cây ven bờ cũng rũ mục vì độc hại. Dòng sông khóc nấc lên, khẩn khoản cầu xin em hãy truyền đạt lời khấn nguyện của sông đến với mọi người: Xin đừng xả rác bừa bãi, hãy trả lại sự sống và màu xanh cho dòng nước. Lắng nghe những lời tâm sự rút gan rút ruột ấy, em xúc động nghẹn ngào, khẽ chạm tay xuống dòng nước bẩn và tha thiết hứa với sông rằng sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ dòng sông. Cuộc trò chuyện kỳ ảo nhưng chân thực ấy đã đọng lại trong tâm trí em một nỗi niềm suy tư trĩu nặng. Em mong rằng người dân quê em sẽ sớm thức tỉnh, cùng nhau chung tay dọn sạch rác thải để hồi sinh dòng sông hiền hòa ngày nào, bởi bảo vệ dòng sông cũng chính là bảo vệ nguồn sống và linh hồn của làng quê thân thương. Bài tham khảo Mẫu 1 Đối với mỗi người dân ở làng tôi, dòng sông uốn lượn quanh bãi mía, cánh đồng không chỉ là một danh xưng trên bản đồ địa lý, mà là một người mẹ hiền thầm lặng nuôi dưỡng bao thế hệ. Thế nhưng, sự phát triển của cuộc sống hiện đại đã vô tình đẩy người mẹ ấy vào bi kịch của sự ô nhiễm. Một buổi chiều cuối tuần, khi ngồi một mình trên bờ đê lộng gió, tôi đã nghe được những lời tự sự đầy cay đắng và đau đớn của dòng sông quê hương. Khi ánh hoàng hôn dần tắt, bến sông chìm vào không gian tịch mịch. Tôi nhìn xuống mặt nước, lòng nặng trĩu khi thấy dòng nước vốn trong vắt ngày nào giờ đây đục ngầu, loang lổ những vệt mỡ và ngập ngụa túi nilon. Bỗng nhiên, từ dưới lòng sông vang lên một âm thanh rì rầm, trầm đục hệt như giọng nói của một bà lão kiệt sức. Tôi giật mình, lắng tai nghe thì nhận ra dòng sông đang cất lời tâm sự. Sông bùi ngùi nhớ về những ngày tháng tươi đẹp xa xưa. Sông kể rằng ngày trước, sông kiêu hãnh lắm khi sở hữu làn nước mát lành, có thể nhìn thấu tận đáy cát hạt vàng. Ven bờ, những rặng tre xanh ngắt nghiêng mình soi bóng, chim chóc thi nhau về làm tổ, hót líu lo suốt ngày. Mỗi sớm mai, các bác nông dân ra múc nước tưới rau, tiếng cười nói vang động cả một vùng. Chiều về, đàn trâu mập mạp xuống lội nước, lũ trẻ chúng tôi nhảy ùm xuống tắm mát, reo hò rộn rã. Sông hạnh phúc vì được dâng hiến dòng sữa ngọt ngào của mình để thắp sáng màu xanh cho đồng ruộng, mang lại cuộc sống ấm no cho dân làng. Giọng nói của dòng sông bỗng nghẹn lại, chuyển thành tiếng nấc thút thít. Sông cay đắng bảo: "Nhưng giờ đây, mọi người đã quên ơn ta rồi. Họ coi ta như một bãi rác không đáy." Sông kể về những đau đớn thể xác khi hằng ngày phải nuốt vào lòng hàng trăm bao tải rác, những xô nước thải giặt giũ nồng nặc xà phòng, và cả thứ nước đen ngòm, hôi thối từ các cống rãnh chăn nuôi đổ ra. Sông cảm thấy ngột ngạt, khó thở vì lớp rác nilon quấn chặt vào da thịt. Tôm cá từng một thời tung tăng bơi lội, nay ngửa bụng chết hàng loạt vì nhiễm độc. Sông thảng thốt cầu cứu: "Ta sắp chết rồi, hãy cứu ta với!". Nghe đến đó, nước mắt tôi tự nhiên lăn dài trên má. Tôi quỳ xuống bến nước, lòng đầy hối lỗi và nghẹn ngào nói với dòng sông: "Sông ơi, con xin lỗi sông thay cho cả dân làng. Con hứa sẽ không bao giờ vứt rác xuống đây nữa, và con sẽ kêu gọi bạn bè cùng nhau dọn sạch rác bên bờ sông này." Nghe lời hứa của tôi, dòng sông có vẻ dịu lại, một làn gió nhẹ thổi qua làm xao động mặt nước như một lời cảm ơn khẽ khàng. Cuộc gặp gỡ hy hữu ấy đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc về lòng biết ơn đối với thiên nhiên. Tôi tự hứa với bản thân sẽ trở thành một tuyên truyền viên nhỏ tuổi, nhắc nhở người thân và làng xóm phải thay đổi nếp sống, ngưng ngay việc bức tử dòng sông, để một ngày không xa, người mẹ hiền của làng quê lại được khoác lên mình tấm áo xanh trong hiền hòa vốn có. Bài tham khảo Mẫu 2 Văn học dân gian thường ví dòng sông như dải lụa mềm mại điểm tô cho bức tranh làng quê thêm phần trù phú. Dòng sông quê em cũng vậy, nó đã từng là niềm tự hào, là chứng nhân cho bao mùa màng bội thu. Tuy nhiên, sự thờ ơ của con người đã khiến dải lụa ấy trở nên lấm lem, rách nát. Trải nghiệm được lắng nghe dòng sông trải lòng trong một đêm trăng khuyết đã giúp em thấu hiểu sâu sắc nỗi đau mà thiên nhiên đang phải gánh chịu. Đêm hôm đó, gió thu thổi về se se lạnh. Ánh trăng mờ ảo soi xuống mặt sông xám xịt, tạo nên một bầu không khí khá ảm đạm. Đứng trên cây cầu xi măng bắc qua sông, em nghe tiếng nước vỗ vào chân cầu không còn thanh vang mà sặc sụa, mệt mỏi. Trong tiếng sóng vỗ ấy, một âm thanh thì thầm, huyền bí chợt cất lên, mang theo hơi thở của đất trời. Dòng sông đang tự kể câu chuyện đời mình. Sông nhớ về thời kỳ hoàng kim, khi sông là người bạn tri kỷ của thiên nhiên và con người. Sông hạnh phúc khi được ôm ấp những phù sa màu mỡ để bồi đắp cho những ruộng ngô, bãi đỗ bạt ngàn. Sông tự hào khi dòng nước của mình là chiếc gương soi cho vầng trăng sáng và những vì sao lấp lánh đêm đêm. Những ký ức ấy đẹp đẽ và thơ mộng biết bao. Thế nhưng, bức tranh tươi đẹp đó đã bị xé toạc bởi sự ích kỷ của con người. Sông đau đớn nói về những vết thương lòng khi lòng sông bị lấp dần bởi bùn thải, phế liệu xây dựng. Làn nước trong xanh bị thay thế bằng một thứ chất lỏng đặc quánh, bốc mùi hôi thối khiến ai đi qua cũng phải bịt mũi, ngoảnh mặt. Sông buồn vì mình không còn được yêu thương, không còn được che chở cho cuộc sống của con người mà trái lại, đang trở thành một mối hiểm họa về dịch bệnh. Sông khát khao được tẩy rửa, khát khao một trận mưa rào thật lớn để gột rửa đi những nhơ nhuốc trên cơ thể mình. Lời thỉnh cầu của dòng sông cứ xoáy sâu vào tâm trí em. Ngay trong đêm ấy, em đã viết một lá thư gửi lên ban chấp hành Đoàn xã, đề xuất ý tưởng tổ chức "Ngày chủ nhật xanh" để vớt rác trên sông. Em hiểu rằng, nếu chúng ta tiếp tục dửng dưng trước tiếng khóc của dòng sông, chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính không gian sống của mình. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những âm thanh hằng ngày ta vẫn nghe nhưng chẳng bao giờ thấu hiểu, cho đến khi nó biến thành một lời cảnh báo trực diện. Câu chuyện tôi sắp kể dưới đây là một trải nghiệm tâm linh đầy kỳ lạ vào một buổi chiều bão giông sắp sửa tràn về, khi tôi đối diện với cơn giận dữ và nỗi đau tột cùng của dòng sông quê hương bị bức tử. Chiều hôm ấy, bầu trời tối sầm lại, những đám mây đen xám xịt sà xuống thấp. Gió thổi mạnh làm rặng tre bên bờ sông kêu ken két. Tôi chạy ra bờ đê để xem mực nước sông dâng lên. Nhìn xuống lòng sông, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra: dòng nước đen kịt cuộn sóng, bọt tung trắng xóa kèm theo hàng loạt chai nhựa, hộp xốp trôi nổi dật dờ. Giữa tiếng sấm rền vang, một giọng nói ầm ầm, tức giận như sấm truyền vang lên từ lòng nước: "Hãy nhìn xem con người các người đã làm gì với ta!". Tôi bàng hoàng lùi lại, nhận ra dòng sông đang nổi giận. Nhưng trong cơn giận dữ ấy, tôi vẫn nghe thấy một nỗi u uất, nghẹn ngào. Sông hét lên trong gió, kể về những ngày tháng sông đã từng hiền hòa, dùng dòng nước ngọt ngào để nuôi sống toàn bộ cây cối, hoa màu và con người nơi đây. Sông đã từng dang rộng vòng tay đón nhận những bước chân mệt mỏi của người lao động sau một ngày làm việc vất vả để họ rửa sạch bụi bẩn, tìm lại sự thư thái. "Vậy mà các người trả ơn ta thế này sao?", dòng sông hỏi gằn giọng. Sông chỉ tay vào những đường ống ngầm đang ngấm ngầm xả thứ chất lỏng hóa chất độc hại từ các xưởng giặt là, nhuộm vải ở phía thượng nguồn ra sông. Sông đau đớn vì nội tạng của mình đang bị thối rữa, các loài thủy sinh không thể sống sót. Sông không muốn nổi giận, không muốn dâng nước lũ lên phá hoại mùa màng, nhưng chính sự ô nhiễm đã làm sông mất đi sự tự chủ. Sông muốn con người phải dừng ngay những hành động tàn phá này lại trước khi quá muộn. Tôi đứng lặng người trước sự phẫn nộ chính đáng của dòng sông. Lòng tôi tràn ngập một cảm giác tội lỗi sâu sắc. Tôi hiểu rằng dòng sông không chỉ cần một lời xin lỗi suông, sông cần những hành động quyết liệt từ các cơ quan chức năng và ý thức tự giác của từng người dân. Chuyến đi thực tế bên bờ sông ngày hôm ấy đã thúc đẩy tôi viết một bài phóng sự nhỏ đăng lên báo trường, nhằm vạch trần những hành vi xả thải trái phép, bảo vệ nguồn nước quê hương. Bài tham khảo Mẫu 4 Từ thuở nằm nôi, qua lời ru ngọt ngào của mẹ, chúng ta đã quen thuộc với những câu ca dao ngợi ca vẻ đẹp bình dị, thủy chung của dòng sông quê hương: "Quê hương tôi có con sông xanh biếc""Nước trong veo soi tóc những hàng tre" Hình ảnh con sông xanh biếc từ lâu đã trở thành biểu tượng cho sự thanh bình, trù phú của làng quê Việt Nam. Thế nhưng, có một thực tế đau lòng đang diễn ra ở nhiều vùng nông thôn: những dòng sông thơ mộng ấy đang dần biến mất, thay vào đó là những dòng kênh đen bốc mùi hôi thối do sự thiếu ý thức của con người. Để giúp chúng ta thấu hiểu được nỗi đau của thiên nhiên qua một góc nhìn sáng tạo, em xin kể lại câu chuyện về một buổi chiều muộn, khi em vô tình nghe được lời tâm sự đẫm nước mắt của dòng sông chảy quanh cánh đồng làng mình. Câu chuyện diễn ra vào một buổi chiều tà, khi em ngồi học bài bên gốc đa đầu làng, ngay sát bờ sông. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng sóng vỗ rì rào bỗng chốc biến thành một giọng nói thầm thì, u buồn của một người mẹ đang kiệt sức. Dòng sông kể cho em nghe về quá khứ tươi đẹp, khi sông còn khoác trên mình dải lụa xanh trong, là nguồn sống cung cấp nước tưới cho những ruộng lúa chín vàng và là sân chơi tuổi thơ của bao thế hệ. Thế rồi, giọng sông nghẹn lại khi nhắc đến hiện tại. Sông đau đớn vì mỗi ngày phải hứng chịu hàng ngàn túi rác, nước thải sinh hoạt bẩn thỉu từ các gia đình đổ thẳng xuống. Làn nước trong xanh bị nhuộm đen, ngột ngạt và độc hại đến mức cá tôm đều chết rũ. Dòng sông tha thiết ước mong con người hãy thức tỉnh, đừng xả rác bừa bãi và cùng nhau dọn dẹp vệ sinh để trả lại sự trong sạch cho dòng nước. Lời khẩn cầu rút can ruột của dòng sông quê hương như một luồng điện mạnh mẽ, thức tỉnh trách nhiệm bên trong lòng em. Những người bạn thân mến, dòng sông đang khóc, thiên nhiên đang kêu cứu, chúng ta không thể tiếp tục giả vờ không nghe, không thấy! Hãy cùng nhau hành động ngay từ hôm nay bằng những việc làm thiết thực nhất: không vứt rác, túi nilon xuống dòng sông, kênh rạch; tích cực tham gia các buổi lao động tình nguyện khơi thông cống rãnh, thu gom rác thải ven bờ. Hãy đối xử tử tế với dòng sông giống như cách sông đã dùng dòng nước ngọt ngào của mình để nuôi dưỡng cuộc sống của chúng ta từ bao đời nay, để màu xanh hy vọng sớm trở lại trên khắp các dòng sông quê hương. Bài tham khảo Mẫu 5 Đã bao giờ bạn dừng chân bên một dòng sông mùa cạn, nhìn dòng nước lờ lững trôi giữa những đống rác thải ngổn ngang và tự hỏi: "Nếu dòng sông biết nói, sông sẽ nói với chúng ta điều gì?". Liệu sông sẽ kể về những kỷ niệm vui tươi của những ngày xưa cũ, hay sông sẽ khóc nấc lên vì những vết thương đau đớn mà con người đang hằng ngày hằng giờ trút xuống thân thể mình? Con người thường tự cho mình quyền được đón nhận những tinh túy của thiên nhiên nhưng lại quên đi nghĩa vụ phải bảo vệ và nâng niu nó. Để kiếm tìm lời giải đáp cho những suy tư ấy, xin mời các bạn cùng lắng nghe câu chuyện kể sáng tạo dưới đây, về cuộc đối thoại đầy xúc động giữa một bạn nhỏ và dòng sông quê hương đang oằn mình chống chọi với cơn bão mang tên ô nhiễm môi trường. Mạch chuyện trôi chảy chậm rãi theo tiếng bước chân của em trên bờ đê vào một buổi hoàng hôn rực đỏ. Trong không gian nhập nhoạng ấy, tiếng sóng vỗ lập bập vào bờ đất bỗng biến thành lời tự sự trầm buồn của dòng sông. Sông đưa em quay ngược thời gian về với những năm tháng trong xanh vời vợi, khi sông là linh hồn của cả làng, tưới mát cho những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay và là chứng nhân cho biết bao mối tình quê mộc mạc. Đoạn phim ký ức tươi đẹp ấy nhanh chóng khép lại để nhường chỗ cho thực tại phũ phàng: giọng sông nấc nghẹn khi kể về nỗi đau bị bôi bẩn bởi rác thải sinh hoạt, chai lọ thuốc trừ sâu nguy hại và những làn nước thải công nghiệp đen kịt. Cái kết thúc mở của cuộc trò chuyện, khi dòng sông gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ thông qua lời hứa bảo vệ môi trường của bạn nhỏ, đã để lại một khoảng lặng suy ngẫm sâu sắc cho người đọc. Lời tâm sự của dòng sông trong câu chuyện giống như một hồi chuông cảnh tỉnh vang vọng, làm chấn động tâm thức vốn đang ngủ quên của con người trước vấn đề môi trường. Tác phẩm truyền cảm hứng này sẽ luôn là một tấm gương sáng, một người bạn đồng hành nhắc nhở chúng em trên con đường học tập và rèn luyện kỹ năng sống. Dòng sông quê hương chính là dải ruy băng xanh thắm kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước; hãy cùng nhau chung tay bồi đắp ý thức xanh, giữ gìn nguồn nước sạch để dải ruy băng ấy mãi mãi mềm mại, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng văn minh của một thời đại mới.
|






Danh sách bình luận