Viết bài văn kể lại câu chuyện "Người bán quạt may mắn"- Em biết đến câu chuyện qua đâu? (Được học trong sách, được cô giáo kể,...) - Câu chuyện có những nhân vật nào? (Vương Hi Chi và bà lão bán quạt) - Em có ấn tượng gì về câu chuyện? (Cảm động, thích thú, khâm phục,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em biết đến câu chuyện qua đâu? (Được học trong sách, được cô giáo kể,...) - Câu chuyện có những nhân vật nào? (Vương Hi Chi và bà lão bán quạt) - Em có ấn tượng gì về câu chuyện? (Cảm động, thích thú, khâm phục,...) II. Thân bài a) Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện - Vương Hi Chi là người như thế nào? (Nhà thư pháp nổi tiếng, giàu lòng nhân hậu,...) - Hai nhân vật gặp nhau ở đâu và trong hoàn cảnh nào? - Vì sao bà lão buồn? (Quạt không có người mua, cuộc sống gặp khó khăn,...) b) Kể diễn biến câu chuyện - Khi thấy bà lão buồn bã, Vương Hi Chi đã làm gì? (Đến hỏi chuyện, động viên,...) - Bà lão phản ứng như thế nào? (Ngạc nhiên,...) - Sau khi viết xong, ông dặn bà lão điều gì? (Đem quạt ra chợ bán,...) c) Kết thúc câu chuyện và suy nghĩ của em - Điều gì xảy ra khi bà lão đem quạt ra chợ? (Mọi người nhận ra chữ của Vương Hi Chi, tranh nhau mua quạt,...) - Cuối cùng, những chiếc quạt được bán như thế nào? (Bán hết, bà lão vui mừng,...) - Em cảm thấy thế nào trước việc làm của Vương Hi Chi? (Khâm phục, cảm động, yêu mến,...) - Em ấn tượng nhất với chi tiết nào? Vì sao? (Vương Hi Chi dùng tài năng của mình để giúp bà lão,...) III. Kết bài - Câu chuyện Người bán quạt may mắn để lại cho em suy nghĩ gì? - Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn,...) - Em sẽ làm gì để thực hiện bài học ấy? (Biết giúp đỡ mọi người bằng những việc làm phù hợp với khả năng của mình,...) Bài siêu ngắn Em biết đến câu chuyện Người bán quạt may mắn qua một tiết học Tiếng Việt ở lớp. Câu chuyện kể về nhà thư pháp Vương Hi Chi và một bà lão bán quạt nghèo khó. Em rất thích thú và khâm phục trước cách ông dùng tài năng của mình để giúp đỡ người khác. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng, tài giỏi và giàu lòng nhân hậu. Một hôm, ông đi qua một nơi và nhìn thấy bà lão đang ngồi bên những chiếc quạt nhưng chẳng có ai mua. Bà lão buồn bã vì quạt ế, cuộc sống lại gặp nhiều khó khăn. Thấy vậy, Vương Hi Chi đến hỏi thăm và muốn giúp bà. Ông đề nghị viết chữ lên những chiếc quạt để chúng trở nên đặc biệt hơn. Bà lão nghe vậy thì rất ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý. Vương Hi Chi cầm bút viết những nét chữ đẹp lên năm chiếc quạt. Những nét chữ mềm mại, uyển chuyển khiến các chiếc quạt trở nên nổi bật. Viết xong, ông dặn bà đem quạt ra chợ bán. Ông bảo bà nói với mọi người rằng đó là chữ do chính Vương Hi Chi viết. Bà lão làm theo lời ông và mang quạt ra chợ. Mọi người nhận ra chữ của nhà thư pháp nổi tiếng nên tranh nhau mua, chẳng bao lâu những chiếc quạt đã được bán hết. Em cảm thấy rất cảm động trước tấm lòng tốt bụng của Vương Hi Chi. Em ấn tượng nhất với việc ông dùng chính tài năng của mình để giúp bà lão vượt qua khó khăn. Câu chuyện nhắc em phải biết yêu thương, quan tâm và chia sẻ với những người xung quanh. Em sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Trang sách mở ra trước mắt em với những câu chuyện về con người và những việc làm đẹp đẽ. Trong số đó, Người bán quạt may mắn là câu chuyện khiến em nhớ nhất bởi hình ảnh nhà thư pháp Vương Hi Chi tài hoa đã dùng chính khả năng của mình để giúp một bà lão nghèo. Câu chuyện không có những điều quá xa vời nhưng lại chứa đựng một bài học thật sâu sắc về lòng nhân ái. Mỗi lần nhớ lại câu chuyện, em đều cảm thấy ấm lòng trước cách Vương Hi Chi trao đi sự giúp đỡ. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng ở Trung Quốc, được nhiều người ngưỡng mộ bởi tài viết chữ đẹp. Không chỉ tài giỏi, ông còn là người giàu lòng thương người. Một hôm, trên đường đi, ông nhìn thấy một bà lão đang ngồi bên đường bán quạt. Trước mặt bà là những chiếc quạt nhưng chẳng có mấy người mua. Bà lão ngồi lặng lẽ, khuôn mặt hiện rõ vẻ buồn bã và lo lắng. Quạt bán không được khiến cuộc sống của bà càng thêm khó khăn. Nhìn hoàn cảnh ấy, Vương Hi Chi không thể làm ngơ. Ông bước đến gần hỏi thăm và biết được nỗi lo của bà. Nghĩ một lúc, ông quyết định dùng tài viết chữ của mình để giúp bà bán quạt. Ông đề nghị được viết chữ lên những chiếc quạt. Bà lão nghe vậy thì rất ngạc nhiên, bởi bà chưa hiểu những nét chữ có thể giúp mình bán hàng như thế nào. Tuy vậy, bà vẫn đồng ý và đưa quạt cho ông. Vương Hi Chi lấy bút, mài mực rồi cẩn thận viết lên năm chiếc quạt. Những nét chữ hiện ra mềm mại, uyển chuyển và đẹp mắt trên nền giấy trắng. Viết xong, ông trao lại quạt cho bà lão rồi dặn bà đem ra chợ bán. Ông còn bảo bà nói với mọi người rằng đây là những chiếc quạt có chữ do chính Vương Hi Chi viết. Bà lão nghe lời và mang quạt ra chợ. Ban đầu, bà vẫn còn thấp thỏm vì không biết những chiếc quạt có bán được hay không. Thế nhưng, khi người qua đường nhìn thấy những nét chữ, họ nhanh chóng nhận ra đó là chữ của nhà thư pháp nổi tiếng. Mọi người tò mò kéo đến xem rồi tranh nhau mua quạt. Chẳng bao lâu, năm chiếc quạt đã được bán hết. Bà lão vui mừng khôn xiết vì gánh hàng vốn ế ẩm nay không còn chiếc nào. Bà càng cảm động hơn khi nhớ đến người đã giúp mình bằng cả tài năng và tấm lòng chân thành. Em rất khâm phục Vương Hi Chi vì ông không chỉ nổi tiếng tài hoa mà còn biết quan tâm đến người nghèo khó. Em ấn tượng nhất với việc ông viết chữ lên năm chiếc quạt, bởi đó là cách giúp đỡ rất giản dị nhưng thiết thực. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng tốt không nhất thiết phải thể hiện bằng những việc lớn lao, chỉ cần một hành động đúng lúc cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em tự nhắc mình phải biết sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng khả năng của bản thân. Người bán quạt may mắn đã để lại trong em một bài học đẹp về tình yêu thương giữa con người với con người. Em càng trân trọng hơn những người biết dùng tài năng của mình để làm điều có ích. Em mong mình cũng có thể trở thành một người biết quan tâm, chia sẻ và không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Bởi em tin rằng lòng tốt được trao đi sẽ khiến cuộc sống trở nên ấm áp hơn. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong một tiết học Tiếng Việt, câu chuyện về nhà thư pháp Vương Hi Chi đã khiến cả lớp em chăm chú lắng nghe. Em đặc biệt thích thú khi biết rằng những nét chữ đẹp không chỉ làm nên danh tiếng của một con người mà còn có thể giúp đỡ một bà lão đang gặp khó khăn. Người bán quạt may mắn vì thế nhanh chóng trở thành một trong những câu chuyện em yêu thích. Hình ảnh Vương Hi Chi hiện lên trong em vừa tài giỏi vừa gần gũi bởi ông luôn sẵn lòng giúp người khác. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng với tài viết chữ đẹp. Chữ của ông được nhiều người yêu thích và kính trọng. Một ngày nọ, ông đi ngang qua một nơi và gặp một bà lão đang ngồi bán quạt bên đường. Gánh quạt của bà vẫn còn rất nhiều vì chẳng có người mua. Bà lão buồn bã nhìn những chiếc quạt của mình và lo lắng cho cuộc sống phía trước. Thấy vậy, Vương Hi Chi dừng lại hỏi chuyện. Khi biết bà đang gặp khó khăn, ông cảm thấy thương bà và muốn tìm cách giúp đỡ. Ông nghĩ rằng những chiếc quạt sẽ trở nên đặc biệt nếu có nét chữ của mình. Vì thế, ông đề nghị viết chữ lên quạt cho bà. Bà lão nghe xong thì ngạc nhiên và chưa thực sự hiểu việc ấy có thể giúp mình bán quạt ra sao. Tuy nhiên, trước sự chân thành của Vương Hi Chi, bà đồng ý. Ông bắt đầu cầm bút viết chữ lên những chiếc quạt. Những nét bút của Vương Hi Chi lướt nhẹ trên mặt quạt, để lại những dòng chữ đẹp và uyển chuyển. Ông viết lên năm chiếc quạt rồi trao lại cho bà lão. Trước khi rời đi, ông dặn bà đem những chiếc quạt ra chợ bán và nói cho mọi người biết đó là chữ của Vương Hi Chi. Bà lão nghe theo, mang quạt đến nơi đông người. Khi những người đi chợ nhìn thấy nét chữ quen thuộc của nhà thư pháp nổi tiếng, họ nhanh chóng tò mò tìm đến. Người này muốn mua một chiếc, người kia cũng muốn có một chiếc, khiến những chiếc quạt lần lượt được bán đi. Chẳng bao lâu, tất cả năm chiếc quạt đều đã được bán hết. Bà lão vô cùng vui mừng vì cuối cùng đã có tiền từ những chiếc quạt của mình. Bà biết rằng sự may mắn ấy đến từ tấm lòng tốt bụng của Vương Hi Chi. Nếu không có sự giúp đỡ của ông, có lẽ những chiếc quạt vẫn còn nằm im trong gánh hàng. Em cảm thấy rất xúc động trước cách Vương Hi Chi giúp bà lão. Em thích nhất chi tiết ông dùng tài năng viết chữ của mình thay vì chỉ đứng nhìn và thương cảm. Qua câu chuyện, em hiểu rằng mỗi người đều có thể giúp đỡ người khác bằng khả năng riêng của mình. Điều quan trọng là chúng ta phải biết quan tâm, sẻ chia và không làm ngơ trước khó khăn của những người xung quanh. Em cũng muốn học theo Vương Hi Chi để biết trao đi những điều tốt đẹp bằng sự chân thành. Câu chuyện khép lại với niềm vui của bà lão nhưng lại mở ra trong em nhiều suy nghĩ về cách sống. Em hiểu rằng tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sử dụng để làm điều tốt. Em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân và biết dùng những gì mình có để giúp đỡ mọi người khi cần thiết. Bài học về lòng nhân ái từ câu chuyện chắc chắn sẽ còn theo em trong nhiều năm sau nữa. Bài tham khảo Mẫu 3 Hình ảnh một nhà thư pháp ngồi bên đường, nhẹ nhàng đưa từng nét bút trên những chiếc quạt đã để lại trong em một ấn tượng rất đẹp. Đó là hình ảnh em nhớ nhất sau khi đọc câu chuyện Người bán quạt may mắn. Câu chuyện đưa em đến với cuộc gặp gỡ giữa Vương Hi Chi và một bà lão nghèo đang buồn bã vì quạt bán không được. Qua câu chuyện, em không chỉ biết thêm về một nhà thư pháp tài hoa mà còn hiểu hơn về sức mạnh của lòng tốt. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng của Trung Quốc, có tài viết chữ rất đẹp. Người đời yêu mến ông không chỉ bởi tài năng mà còn bởi tấm lòng nhân hậu. Một hôm, khi đang đi trên đường, ông nhìn thấy một bà lão nghèo ngồi bên những chiếc quạt. Gương mặt bà lộ rõ vẻ buồn bã vì quạt mãi chẳng bán được. Những chiếc quạt được xếp ngay ngắn bên cạnh nhưng dường như chẳng thu hút được sự chú ý của người qua đường. Vương Hi Chi dừng bước và đến hỏi thăm bà. Biết bà đang gặp khó khăn, ông rất thương cảm. Ông suy nghĩ một lúc rồi nảy ra ý định giúp bà bằng chính tài năng của mình. Ông đề nghị viết chữ lên những chiếc quạt để chúng trở nên đặc biệt hơn. Bà lão nghe vậy thì ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý. Vương Hi Chi nhận lấy quạt và bắt đầu công việc. Ông mài mực, cầm bút rồi cẩn thận viết lên năm chiếc quạt. Những nét chữ thanh thoát nối tiếp nhau, lúc mềm mại như dòng nước, lúc mạnh mẽ và dứt khoát. Bà lão đứng bên chăm chú nhìn, trong lòng dần có thêm niềm hi vọng. Sau khi viết xong, Vương Hi Chi trao quạt lại cho bà và dặn bà đem ra chợ bán. Ông bảo bà hãy nói cho người mua biết những nét chữ ấy là của mình. Bà lão nghe lời rồi mang quạt ra chợ. Chỉ một lúc sau, những người đi đường nhận ra nét chữ của nhà thư pháp nổi tiếng. Họ kéo đến xem quạt ngày càng đông. Ai cũng muốn mua một chiếc để giữ lại những nét chữ đẹp ấy. Những chiếc quạt lần lượt được bán hết, chẳng còn chiếc nào trong gánh hàng. Bà lão vui mừng đến mức khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Bà thầm cảm ơn Vương Hi Chi vì đã giúp mình vượt qua lúc khó khăn. Em rất khâm phục Vương Hi Chi vì ông có tài nhưng không hề ích kỉ. Chi tiết ông ngồi viết từng nét chữ lên năm chiếc quạt khiến em cảm động nhất, bởi ông đã biến tài năng của mình thành một cách giúp đỡ rất thiết thực. Câu chuyện giúp em hiểu rằng một việc làm tốt không cần phải thật lớn lao mới có ý nghĩa. Chỉ cần chúng ta biết quan tâm và hành động bằng tấm lòng chân thành, người khác đã có thể nhận được rất nhiều niềm vui. Em tự nhắc mình phải biết chia sẻ và giúp đỡ mọi người trong những việc phù hợp với khả năng của mình. Mỗi khi nhớ đến câu chuyện, em lại hình dung ra những chiếc quạt với nét chữ đẹp của Vương Hi Chi và nụ cười vui mừng của bà lão. Hình ảnh ấy khiến em càng tin rằng lòng nhân ái luôn có sức mạnh làm thay đổi cuộc sống. Em mong mình sẽ luôn biết sống tử tế, không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Bài học ấy sẽ là điều em cố gắng ghi nhớ và thực hiện trong cuộc sống hằng ngày. Bài tham khảo Mẫu 4 Tên tuổi của Vương Hi Chi từ lâu đã gắn với những nét chữ tài hoa, nhưng câu chuyện Người bán quạt may mắn lại giúp em nhìn thấy một vẻ đẹp khác ở ông. Đó là một trái tim biết rung động trước nỗi khó khăn của người khác và một cách giúp đỡ đầy tinh tế. Khi đọc câu chuyện, em rất thích thú trước diễn biến bất ngờ của việc những chiếc quạt được bán hết. Hơn hết, em cảm thấy khâm phục một con người biết biến tài năng của mình thành niềm vui cho người khác. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng ở Trung Quốc. Ông có tài viết chữ đẹp, những nét bút của ông được nhiều người yêu thích và trân trọng. Một hôm, ông đi qua một nơi và nhìn thấy một bà lão đang ngồi bán quạt bên đường. Bà lão có rất nhiều quạt nhưng chẳng mấy ai dừng lại mua. Khuôn mặt bà buồn bã, ánh mắt đầy vẻ lo lắng vì việc bán quạt không thuận lợi. Vương Hi Chi thấy vậy liền bước đến hỏi chuyện. Nghe bà kể về hoàn cảnh của mình, ông cảm thấy thương bà. Ông không muốn chỉ nói vài lời an ủi rồi bước đi nên bắt đầu suy nghĩ cách giúp đỡ. Với tài viết chữ của mình, ông nghĩ rằng những chiếc quạt sẽ thu hút người mua hơn nếu có những nét chữ nổi tiếng. Ông đề nghị được viết chữ lên quạt. Bà lão nghe xong rất bất ngờ, bởi bà chưa từng nghĩ những chiếc quạt của mình có thể trở nên đặc biệt theo cách ấy. Sau một lúc, bà đồng ý và trao quạt cho ông. Vương Hi Chi cẩn thận lấy bút và mực rồi viết chữ lên năm chiếc quạt. Từng nét chữ hiện lên trên nền giấy trắng với vẻ đẹp mềm mại và thanh thoát. Khi hoàn thành, ông trao quạt lại cho bà lão và dặn bà đem ra chợ bán. Ông còn bảo bà nói với người mua rằng những nét chữ trên quạt là do chính ông viết. Bà lão nghe lời, ôm gánh quạt ra chợ với một chút hồi hộp. Không lâu sau, những người qua đường chú ý đến các nét chữ. Khi nhận ra đó là chữ của Vương Hi Chi, họ nhanh chóng kéo đến xem. Ai cũng muốn mua một chiếc quạt có chữ của nhà thư pháp nổi tiếng. Gánh hàng vốn vắng vẻ bỗng trở nên nhộn nhịp, những chiếc quạt lần lượt được bán đi. Chẳng bao lâu, năm chiếc quạt đã được bán hết. Bà lão vui mừng vì công việc buôn bán cuối cùng cũng có kết quả. Niềm vui ấy khiến bà càng thêm biết ơn người đã giúp mình bằng một cách thật đặc biệt. Em rất yêu thích nhân vật Vương Hi Chi vì ông không chỉ có tài mà còn có một tấm lòng đẹp. Em ấn tượng nhất với việc ông không cho bà lão tiền mà giúp bà tự bán được những chiếc quạt bằng chính tài năng của mình. Qua đó, em hiểu rằng sự giúp đỡ thiết thực đôi khi còn quý giá hơn những lời an ủi. Câu chuyện dạy em biết quan tâm đến hoàn cảnh của người khác và chủ động tìm cách giúp đỡ khi có thể. Em cũng hiểu rằng tài năng của mỗi người sẽ trở nên đáng quý hơn khi được dùng để mang lại điều tốt đẹp. Người bán quạt may mắn khiến em nhớ mãi hình ảnh Vương Hi Chi bên gánh quạt của bà lão. Câu chuyện không chỉ cho em biết về một nhà thư pháp tài danh mà còn dạy em cách sống biết yêu thương và sẻ chia. Em sẽ cố gắng rèn luyện những khả năng của mình để sau này có thể làm được nhiều việc có ích. Em tin rằng lòng tốt dù nhỏ bé vẫn luôn có thể mang đến những thay đổi thật đẹp. Bài tham khảo Mẫu 5 Một bài học về lòng nhân ái đã khiến giờ học Tiếng Việt hôm ấy trở nên thật đáng nhớ đối với em. Người bán quạt may mắn kể về cuộc gặp gỡ giữa Vương Hi Chi và một bà lão nghèo, từ đó mở ra một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Em thích nhất cách Vương Hi Chi giúp bà lão mà không làm bà cảm thấy mình đang nhận một sự ban ơn. Ông chỉ âm thầm dùng tài năng của mình để giúp bà có thể bán được những chiếc quạt. Vương Hi Chi là một nhà thư pháp nổi tiếng, có tài viết chữ đẹp và được nhiều người kính trọng. Một hôm, ông đang đi trên đường thì bắt gặp một bà lão ngồi bán quạt. Những chiếc quạt được bà mang ra bán nhưng vẫn nằm nguyên vì chẳng có người mua. Bà lão buồn bã, lo lắng vì nếu quạt không bán được thì cuộc sống của bà sẽ gặp nhiều khó khăn. Vương Hi Chi nhìn thấy cảnh ấy liền dừng lại. Ông đến gần hỏi chuyện và biết được hoàn cảnh của bà. Thương bà lão, ông muốn giúp bà tìm cách bán quạt. Ông nghĩ đến tài viết chữ nổi tiếng của mình rồi đề nghị viết chữ lên những chiếc quạt. Bà lão nghe vậy thì ngạc nhiên vì chưa hiểu những nét chữ sẽ giúp ích cho mình như thế nào. Tuy nhiên, bà vẫn đồng ý trao quạt cho ông. Vương Hi Chi ngồi xuống, chuẩn bị bút mực và bắt đầu viết. Bà lão đứng bên cạnh chăm chú theo dõi từng nét bút của ông. Những chiếc quạt dần trở nên đặc biệt hơn sau khi mang trên mình những nét chữ tài hoa. Vương Hi Chi viết xong năm chiếc quạt rồi trao lại cho bà lão. Ông dặn bà đem những chiếc quạt ra chợ bán và nói với mọi người rằng đó là chữ của Vương Hi Chi. Bà lão nghe theo và mang quạt đến nơi đông người. Khi nhìn thấy những nét chữ đẹp, mọi người nhanh chóng nhận ra tài viết chữ của nhà thư pháp nổi tiếng. Sự tò mò khiến người này đến xem rồi người khác cũng tìm đến. Ai cũng muốn sở hữu một chiếc quạt có chữ của Vương Hi Chi. Chẳng bao lâu, những chiếc quạt đã được bán hết. Bà lão vui mừng nhìn gánh hàng trống không, trong lòng nhẹ nhõm vì đã có tiền để trang trải cuộc sống. Bà hiểu rằng sự may mắn ấy không tự nhiên mà có, mà bắt đầu từ lòng tốt của một người xa lạ. Nghĩ đến Vương Hi Chi, bà càng thêm biết ơn người đã giúp mình bằng tài năng và sự chân thành. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã đem lại cho bà một niềm vui thật lớn. Em cảm thấy rất xúc động trước việc làm của Vương Hi Chi. Chi tiết khiến em nhớ nhất là lúc ông cầm bút viết chữ lên năm chiếc quạt, bởi em thấy trong từng nét chữ không chỉ có tài năng mà còn có cả sự quan tâm dành cho bà lão. Câu chuyện giúp em hiểu rằng khi giúp đỡ người khác, chúng ta nên tìm cách làm phù hợp để họ có thể tự mình vượt qua khó khăn. Em cũng muốn học theo Vương Hi Chi ở sự nhân hậu và tinh thần biết chia sẻ với mọi người. Câu chuyện Người bán quạt may mắn đã đem đến cho em một bài học thật ý nghĩa về cách trao đi lòng tốt. Em hiểu rằng một người có thể làm cho cuộc sống của người khác tốt đẹp hơn bằng chính những điều mình giỏi nhất. Em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để có thêm nhiều khả năng và biết sử dụng chúng vào những việc có ích. Với em, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất mà câu chuyện để lại.
|






Danh sách bình luận