Viết bài văn kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em

- Kỉ niệm đáng nhớ em muốn kể là chuyện gì? (Một lần giúp đỡ người khác, mắc lỗi, gặp sự cố, tham gia một hoạt động, một chuyến đi,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, ở trường, ở nhà, trên đường,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Kỉ niệm đáng nhớ em muốn kể là chuyện gì? (Một lần giúp đỡ người khác, mắc lỗi, gặp sự cố, tham gia một hoạt động, một chuyến đi,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, ở trường, ở nhà, trên đường,...)

- Điều gì khiến em nhớ mãi về kỉ niệm ấy? (Một hành động, lời nói, ánh mắt, cảm xúc,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh trước khi sự việc xảy ra

- Khi ấy em đang làm gì? (Đi học, ở nhà, đi chơi, tham gia hoạt động,...)

- Khung cảnh xung quanh như thế nào? (Sân trường, con đường, căn nhà, công viên, bầu trời,...)

- Những ai có mặt lúc ấy? (Bạn bè, người thân, thầy cô, người qua đường,...)

- Sự việc bắt đầu từ đâu? (Một tình huống bất ngờ, một việc xảy ra ngoài dự đoán,...)

- Lúc ấy em cảm thấy thế nào? (Háo hức, vui vẻ, lo lắng, bối rối,...)

b. Diễn biến của kỉ niệm

- Sự việc diễn ra như thế nào? (Kể lần lượt các sự việc chính,...)

- Em đã làm gì? (Giúp đỡ, giải quyết vấn đề, xin lỗi, tham gia, cố gắng,...)

- Những người xung quanh đã làm gì? (Giúp đỡ, động viên, khuyên bảo, cùng tham gia,...)

- Có lời nói hoặc hành động nào khiến em nhớ nhất? (Một lời động viên, lời nhắc nhở, nụ cười, ánh mắt,...)

- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào? (Lo lắng, xúc động, vui mừng, nhẹ nhõm,...)

- Khoảnh khắc nào đáng nhớ nhất? (Lúc sự việc được giải quyết, lúc nhận ra bài học,...)

- Kỉ niệm kết thúc như thế nào? (Mọi chuyện ổn thỏa, mọi người vui vẻ, em trở về nhà,...)

c. Suy nghĩ và sự thay đổi sau kỉ niệm

- Sau kỉ niệm ấy, em hiểu thêm điều gì? (Tình bạn, tình thân, lòng tốt, sự cố gắng, trách nhiệm,...)

- Em đã thay đổi như thế nào? (Cẩn thận hơn, tự tin hơn, biết quan tâm, biết chịu trách nhiệm,...)

- Sau đó em đã làm gì? (Sửa lỗi, giúp đỡ người khác, cố gắng học tập, quan tâm mọi người,...)

- Kỉ niệm ấy có ảnh hưởng gì đến em? (Giúp em trưởng thành, biết trân trọng hơn những điều xung quanh,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy thế nào? (Bồi hồi, xúc động, vui vẻ, biết ơn,...)

- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa gì với em? (Một dấu ấn đẹp, một bài học quý giá, một kí ức khó quên,...)

- Em mong muốn điều gì? (Giữ mãi kỉ niệm, sống tốt hơn, biết trân trọng mọi người,...)

- Em sẽ làm gì từ bài học ấy? (Biết yêu thương, cố gắng, sống có trách nhiệm, trân trọng những người bên cạnh,...)

Bài siêu ngắn

Ánh chiều rơi nhẹ trên ô cửa sổ, nhuộm căn phòng thành một màu vàng dịu. Trong khoảng trời yên ắng ấy, em lại nhớ đến một lần mình làm vỡ chiếc bình hoa của bà. Đó là một kỉ niệm buồn nhưng đã giúp em hiểu hơn về trách nhiệm và sự bao dung của người thân.

Hôm ấy, vì mải chơi trong phòng, em vô tình va vào chiếc bàn khiến chiếc bình hoa rơi xuống nền nhà. Một tiếng “choang” vang lên, những mảnh vỡ nằm rải rác trên sàn khiến em hoảng hốt. Em đứng im một lúc, trong lòng vừa lo lắng vừa sợ bà buồn. Nghe tiếng động, bà vội bước vào và nhìn chiếc bình đã vỡ. Em cúi đầu, lí nhí thú nhận rằng mình đã vô tình làm vỡ bình. Bà không trách mắng mà nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không. Thấy em vẫn bình an, bà mới yên tâm rồi dặn em lần sau phải cẩn thận hơn. Nghe lời bà, em càng thấy ân hận vì sự bất cẩn của mình. Em cùng bà cẩn thận nhặt những mảnh vỡ và lau sạch nền nhà. Sau đó, em xin lỗi bà và hứa sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa. Bà xoa đầu em, mỉm cười bảo rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi. Lời nói dịu dàng ấy khiến em cảm thấy nhẹ nhõm và càng yêu thương bà hơn.

Chiếc bình đã không còn nguyên vẹn nhưng bài học về tình yêu thương vẫn ở lại trong em. Kỉ niệm ấy nhắc em sống cẩn thận, biết nhận lỗi và trân trọng sự bao dung của những người yêu thương mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mùa hạ đi qua thường để lại trên sân trường những vệt nắng vàng và mùi hoa phượng còn vương trong gió. Mỗi khi bắt gặp sắc đỏ ấy, em lại nhớ đến một buổi chiều đặc biệt của tuổi thơ, khi em cùng các bạn tham gia một cuộc thi kéo co ở trường. Đó không chỉ là một buổi vui chơi đầy tiếng cười mà còn là lần đầu tiên em hiểu rằng để làm nên một chiến thắng, mỗi người đều phải biết tin tưởng và cố gắng vì tập thể.

Hôm ấy, sân trường rực rỡ dưới ánh nắng cuối ngày. Những hàng cây rung rinh trong gió, từng lá cờ nhỏ trước sân khấu bay phần phật, tiếng nói cười của học sinh vang lên khắp nơi. Em cùng các bạn trong lớp chuẩn bị tham gia cuộc thi kéo co. Trước giờ thi, ai cũng háo hức nhưng không khỏi hồi hộp. Đội của em có nhiều bạn nhỏ con nên ban đầu chúng em khá lo lắng. Cô giáo động viên cả đội phải bình tĩnh, đứng vững và quan trọng nhất là biết phối hợp với nhau.

Khi tiếng còi vang lên, cuộc thi bắt đầu. Hai đội cùng nắm chặt sợi dây, chân bám xuống mặt sân. Tiếng cổ vũ từ hai bên vang lên mỗi lúc một lớn. Lúc đầu, đội em bị kéo về phía đối phương. Một vài bạn bắt đầu mất sức, còn em cũng thấy hai bàn tay nóng rát. Nhưng nghe tiếng các bạn trong lớp hô vang, chúng em lại cùng nhau lấy lại tinh thần. Cả đội đồng loạt dồn sức, từng người giữ chắc vị trí của mình. Cuối cùng, chúng em kéo được sợi dây về phía vạch quy định. Tiếng reo hò bùng lên. Em và các bạn ôm lấy nhau, vừa cười vừa thở dốc. Điều khiến em vui nhất không phải là chiến thắng mà là cảm giác cả lớp đã cùng nhau vượt qua một thời điểm tưởng như sắp bỏ cuộc.

Sau cuộc thi, cô giáo khen cả đội vì đã biết đoàn kết. Lời khen ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra rằng trong một tập thể, không phải ai cũng cần mạnh mẽ nhất, nhanh nhất hay giỏi nhất. Điều quan trọng là mỗi người đều cố gắng hết sức và không bỏ mặc người bên cạnh khi họ đang mệt mỏi. Từ hôm đó, em biết lắng nghe bạn bè hơn, chủ động giúp đỡ khi làm việc nhóm và không dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn.

Đến bây giờ, mỗi khi mùa hạ trở về, những vệt nắng trên sân trường lại đưa em về với buổi chiều năm ấy. Em vẫn nhớ tiếng hò reo, nhớ sợi dây kéo co căng lên trong đôi tay và nhớ cảm giác vui sướng khi cả đội cùng đứng bên nhau. Kỉ niệm ấy giống như một cánh hoa phượng được ép giữa trang sách tuổi thơ, đã khô theo năm tháng nhưng màu sắc của nó vẫn còn nguyên. Nhờ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng những điều đẹp đẽ nhất đôi khi được tạo nên từ sự đồng lòng của rất nhiều trái tim nhỏ bé.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trời thu trong veo, mây trắng trôi chậm trên nền trời xanh, còn những cơn gió nhẹ cứ lướt qua hàng cây trước cửa sổ như mang theo mùi hương dịu dàng của thời gian. Mỗi khi mùa thu trở lại, em thường nhớ đến một buổi sáng mà mình đã từng rất lo lắng nhưng sau đó lại mỉm cười thật lâu. Đó là lần em tham gia một tiết thuyết trình trước lớp và được cô giáo giúp em vượt qua sự rụt rè của chính mình.

Sáng hôm ấy, ánh nắng nhạt trải trên sân trường. Những chiếc lá khẽ rung trong gió, tiếng chim từ hàng cây phía sau lớp học vang lên trong trẻo. Đến tiết học, cô giáo gọi em lên trình bày phần chuẩn bị của nhóm. Dù đã luyện tập ở nhà, khi đứng trước cả lớp, em vẫn thấy tim đập nhanh. Những gương mặt phía dưới khiến em bối rối, câu chữ đã chuẩn bị bỗng nhiên trở nên lộn xộn trong đầu. Em đứng im vài giây, hai tay nắm chặt tờ giấy, không biết phải bắt đầu từ đâu.

Cô giáo không thúc giục. Cô chỉ nhìn em rồi mỉm cười, nhẹ nhàng nhắc em nhìn vào những ý chính mình đã chuẩn bị. Giọng cô bình tĩnh khiến em dần lấy lại sự tự tin. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu nói. Ban đầu giọng còn nhỏ, nhưng càng trình bày em càng bình tĩnh hơn. Khi đến phần cuối, em đã có thể nhìn xuống các bạn và nói tự nhiên mà không cần nhìn giấy. Cả lớp vỗ tay khi em hoàn thành. Cô giáo cũng mỉm cười, gật đầu như một lời khẳng định rằng em đã làm được.

Sau tiết học ấy, em nhận ra rằng điều khiến mình sợ hãi đôi khi không phải là khó khăn trước mắt mà là suy nghĩ rằng mình sẽ thất bại. Cô giáo không làm thay em mà chỉ cho em một điểm tựa để tự bước tiếp. Từ đó, em tập nói trước gương, chủ động phát biểu trong lớp và mạnh dạn tham gia những hoạt động chung. Một thời gian sau, trong một buổi thảo luận, em lại tự tin đứng lên trình bày ý kiến trước mọi người. Cô giáo nhìn em từ phía cuối lớp và mỉm cười. Chỉ một ánh mắt ấy thôi cũng khiến em cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Kỉ niệm ấy vẫn nằm yên trong một ngăn nhỏ của tuổi thơ, nơi có tiếng chim, màu trời thu và nụ cười hiền của cô giáo. Mỗi khi cảm thấy mình còn e ngại trước một điều mới mẻ, em lại nhớ đến buổi sáng ấy để tự nhắc mình bước thêm một bước. Em hiểu rằng đôi khi một lời động viên đúng lúc có thể mở ra trước một người cả một khoảng trời rộng lớn.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiếc tủ nhỏ đặt trong góc phòng đã cũ theo năm tháng. Mỗi lần mở ngăn kéo, em lại bắt gặp những món đồ bé xíu của tuổi thơ, một chiếc vé xem phim, vài tấm thiệp, những bức ảnh đã ngả màu và cả những mảnh giấy ghi những dòng chữ vụng về. Mỗi kỉ vật giống như một cánh cửa dẫn về một ngày đã xa. Trong số những ngày ấy, em nhớ nhất một buổi chiều mình làm vỡ chiếc bình hoa của bà và nhận được từ bà một bài học mà đến nay em vẫn luôn ghi nhớ.

Hôm đó là một buổi chiều đầu đông. Ánh nắng yếu ớt nghiêng qua cửa sổ, phủ lên căn phòng một màu vàng nhạt. Bà đang ở ngoài ban công chăm những chậu cây, còn em ở phòng khách chơi đùa. Trên chiếc bàn gỗ có một bình hoa nhỏ mà bà rất quý. Đó là món quà ông tặng bà từ nhiều năm trước. Vì mải chơi, em chạy qua chạy lại mà không để ý. Một cú va chạm bất ngờ khiến chiếc bình rơi xuống nền nhà. Tiếng vỡ khô khốc vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. Em đứng sững, vừa sợ vừa ân hận.

Khi bà bước vào, nhìn những mảnh vỡ dưới sàn, em cúi đầu kể lại mọi chuyện. Em tưởng bà sẽ trách mắng, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không. Sau khi biết em vẫn an toàn, bà mới chậm rãi kể về kỉ niệm gắn với chiếc bình. Nghe giọng bà, em hiểu rằng món đồ ấy chứa đựng một phần tình cảm của ông và bà. Em xin lỗi, rồi cùng bà dọn dẹp. Bà xoa đầu em và nói rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, điều quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi.

Từ hôm đó, em cẩn thận hơn trong mọi việc. Em biết giữ gìn đồ đạc, không chạy nhảy trong nhà và luôn suy nghĩ trước khi hành động. Đặc biệt, em bắt đầu chú ý hơn đến những món đồ cũ của người thân. Em hiểu rằng một vật nhỏ bé đôi khi không quý bởi giá trị vật chất mà bởi những câu chuyện nằm phía sau nó. Mỗi lần giúp bà sắp xếp lại những món đồ trong nhà, em lại thấy gần bà hơn và hiểu thêm về những năm tháng đã đi qua.

Chiếc bình hoa ngày ấy đã không còn nguyên vẹn, nhưng bài học bà để lại thì vẫn nguyên trong em. Kỉ niệm ấy giống như một chiếc lá khô nằm trong ngăn tủ hồi ức, càng lâu càng khiến em trân trọng những điều bình dị của gia đình. Em hiểu rằng tuổi thơ không chỉ được làm nên từ những ngày vui, mà còn từ những lần mắc lỗi và được người thân bao dung chỉ bảo. Chính những điều nhỏ bé ấy đã âm thầm dạy em cách lớn lên.

Bài tham khảo Mẫu 4

Cơn gió hạ lướt qua ngoài hiên, lay nhẹ những chậu cây xanh và đưa theo tiếng chim gọi nhau từ mái nhà bên cạnh. Có những buổi chiều bình thường đến mức tưởng như sẽ tan vào dòng thời gian, vậy mà khi ngoảnh lại, ta mới nhận ra mình đã cất giữ chúng ở một nơi rất sâu trong kí ức. Với em, một buổi chiều như thế đã trở thành kỉ niệm đáng nhớ nhất với em gái nhỏ, khi em nhận ra tình yêu thương đôi khi đến từ một người bé nhỏ nhất trong gia đình.

Hôm ấy, em trở về nhà sau một ngày học không vui. Bài kiểm tra em mong đợi có kết quả không tốt khiến em buồn bã. Em không muốn trò chuyện với ai nên lặng lẽ vào phòng, kéo rèm cửa rồi ngồi bên bàn học. Ngoài kia, trời dần chuyển sang màu vàng nhạt, những chiếc lá khẽ rung trong gió. Em gái thấy em khác mọi ngày nhưng không hỏi ngay. Con bé chỉ lặng lẽ đi ra ngoài rồi một lúc sau quay lại với một cốc nước và một chiếc bánh nhỏ.

Em gái đặt mọi thứ lên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh. Con bé không biết phải an ủi thế nào nên chỉ kể cho em nghe những chuyện rất nhỏ xảy ra trong ngày. Nó kể chuyện mình vẽ một bức tranh, kể chuyện con mèo chạy mất đôi dép rồi lại nằm ngủ bên cửa. Những câu chuyện ngây ngô ấy khiến em bật cười. Thấy em cười, em gái cũng cười theo. Một lúc sau, con bé nói rằng lần sau nếu em buồn thì cứ nói cho nó nghe, vì nó không biết làm bài giúp em nhưng có thể ngồi cạnh em. Câu nói giản dị ấy khiến lòng em bỗng mềm lại.

Sau buổi chiều ấy, em nhận ra mình không cần phải giấu mọi nỗi buồn trong lòng. Em bắt đầu trò chuyện với em gái nhiều hơn, cùng em học bài, đọc truyện và chia sẻ những chuyện xảy ra ở trường. Khi em gái gặp bài khó, em kiên nhẫn hướng dẫn. Khi em buồn vì bị điểm thấp, em cũng nhắc em rằng một điểm số không quyết định tất cả. Hai chị em dần trở nên gần gũi hơn. Em hiểu rằng tình thân được vun đắp không phải bằng những điều lớn lao mà bằng sự hiện diện đúng lúc và một chút lắng nghe chân thành.

Nhiều năm sau, có lẽ em sẽ quên điểm số của bài kiểm tra hôm ấy, nhưng em tin mình sẽ không quên cốc nước, chiếc bánh nhỏ và câu nói ngây thơ của em gái. Kỉ niệm ấy giống như một ngọn đèn bé xíu trong căn phòng kí ức, không rực rỡ nhưng luôn đủ sáng để sưởi ấm lòng em mỗi khi mệt mỏi. Nhờ em gái, em hiểu rằng đôi khi người giúp ta bước qua một ngày buồn không phải là người có thể giải quyết mọi vấn đề, mà chỉ là người chịu ngồi bên cạnh và không để ta cảm thấy mình cô đơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mùi hoa sữa đầu thu thoảng qua con phố, quyện trong làn gió nhẹ khiến những buổi chiều tan học trở nên dịu dàng hơn. Mỗi lần đi qua con đường ấy, em lại nhớ đến một kỉ niệm với bà ngoại mà mình luôn nâng niu trong lòng. Đó là một buổi chiều bà đến đón em sau giờ học và trên đường về, hai bà cháu đã có một cuộc trò chuyện rất giản dị nhưng khiến em hiểu hơn về sự yêu thương của người thân.

Hôm ấy, trời vừa tạnh sau một cơn mưa. Mặt đường còn ướt, những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh chiều đang dần nhạt. Bà đứng dưới mái hiên trước cổng trường, chiếc áo khoác mỏng đã lấm tấm vài giọt nước. Thấy bà, em chạy nhanh lại. Trên đường về, em kể cho bà nghe chuyện mình vừa được cô giáo tuyên dương vì đã giúp một bạn trong lớp. Bà nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại mỉm cười. Nhưng rồi bà hỏi em một câu khiến em bất ngờ rằng khi giúp người khác, em có mong được người ta cảm ơn không.

Em ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Bà chậm rãi nói rằng làm một việc tốt không cần phải chờ lời khen. Điều quan trọng là mình thấy người khác bớt khó khăn và lòng mình cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Bà kể ngày còn trẻ, bà từng được một người xa lạ giúp đỡ khi gặp khó khăn trên đường. Người ấy chỉ giúp bà một việc rất nhỏ rồi lặng lẽ rời đi, nhưng sự tử tế ấy đã khiến bà nhớ suốt nhiều năm. Nghe bà kể, em bỗng thấy con đường quen thuộc hôm ấy như dài hơn. Em hiểu rằng lòng tốt đôi khi giống một hạt giống, được gieo xuống từ một người rồi âm thầm nảy mầm trong một người khác.

Từ buổi chiều ấy, em bắt đầu để ý hơn đến cách mình đối xử với mọi người. Khi bạn gặp bài khó, em chủ động hướng dẫn. Khi thấy mẹ bận rộn, em giúp mẹ những việc vừa sức. Em cũng không còn quá mong chờ lời khen sau mỗi việc tốt mình làm. Có lần một bạn trong lớp buồn vì kết quả học tập chưa tốt, em nhớ lời bà và ngồi lại động viên bạn. Nhìn bạn bình tĩnh trở lại, em chợt hiểu rằng lời bà không chỉ là một lời dặn mà đã trở thành cách sống mà em muốn giữ cho mình.

Thời gian trôi qua, con đường sau cơn mưa hôm ấy vẫn chỉ là một con đường quen thuộc, nhưng trong kí ức em, nơi ấy đã trở thành một khoảng trời rất riêng. Em nhớ dáng bà chậm rãi bước bên cạnh, nhớ giọng nói hiền từ và bài học giản dị về lòng tốt. Kỉ niệm ấy không có điều gì lớn lao, nhưng lại giống một dòng nước trong âm thầm chảy qua tuổi thơ, để mỗi khi nhớ lại, em càng biết trân trọng những điều tử tế quanh mình.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close