Viết bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân

- Giới thiệu chuyến tham quan, du lịch đáng nhớ nhất của em. (Đi biển, về quê, tham quan danh lam thắng cảnh, khu di tích,...) - Nêu thời gian, địa điểm và những người cùng tham gia. (Kì nghỉ hè, cuối tuần, cùng bố mẹ, ông bà, anh chị,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Những chuyến tham quan, du lịch cùng người thân trong gia đình là những trải nghiệm bổ ích với mỗi người. Em hãy kể lại trải nghiệm đáng nhớ nhất của mình trong những chuyến đi ấy và nêu bài học sâu sắc mà em có được sau chuyến đi.

I. Mở bài

- Giới thiệu chuyến tham quan, du lịch đáng nhớ nhất của em. (Đi biển, về quê, tham quan danh lam thắng cảnh, khu di tích,...)

- Nêu thời gian, địa điểm và những người cùng tham gia. (Kì nghỉ hè, cuối tuần, cùng bố mẹ, ông bà, anh chị,...)

- Nêu cảm xúc trước chuyến đi. (Háo hức, mong chờ, tò mò, thích thú,...)

II. Thân bài

a. Trước chuyến đi

- Lí do gia đình có chuyến đi. (Nghỉ hè, muốn thư giãn, khám phá địa điểm mới,...)

- Mọi người chuẩn bị những gì? (Quần áo, đồ ăn, nước uống, đồ dùng cần thiết,...)

- Không khí chuẩn bị và tâm trạng của em. (Rộn ràng, vui vẻ, háo hức, mong chờ,...)

b. Diễn biến chuyến đi

- Chuyến đi bắt đầu như thế nào? (Khởi hành, phương tiện di chuyển, cảnh vật trên đường,...)

- Đến nơi, em nhìn thấy những gì? (Cảnh thiên nhiên, công trình, con người, không khí,...)

- Em và người thân đã tham gia những hoạt động nào? (Tham quan, vui chơi, khám phá, thưởng thức món ăn,...)

- Có sự việc bất ngờ hoặc khó khăn xảy ra không?  (Gặp mưa, bị lạc, làm mất đồ, gặp một tình huống đặc biệt,...)

- Em và người thân đã xử lí sự việc ra sao? (Giúp đỡ, cùng tìm cách giải quyết,...)

c. Kết thúc chuyến đi

- Chuyến đi kết thúc như thế nào? (Thu dọn đồ đạc, lên xe trở về,...)

- Trên đường về, em nhớ lại những sự việc nào? (Cảnh đẹp, hoạt động, sự việc bất ngờ,...)

- Tâm trạng của em và mọi người lúc chia tay địa điểm ấy. (Lưu luyến, vui vẻ, hạnh phúc, tiếc nuối,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em ấn tượng nhất? (Một cảnh đẹp, một hành động yêu thương, một trải nghiệm mới mẻ,...)

III. Kết bài

- Sau chuyến đi, em nhận ra điều gì có ý nghĩa sâu sắc? (Gia đình là điểm tựa, thiên nhiên cần được trân trọng, khó khăn giúp con người trưởng thành,...)

- Từ điều ấy, em muốn làm gì và thay đổi như thế nào? (Quan tâm người thân hơn, giữ gìn môi trường, sống trách nhiệm, kiên trì trước khó khăn,...)

- Khẳng định chuyến đi là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em có thêm một bài học ý nghĩa cho cuộc sống.

Bài siêu ngắn

Mùa hè luôn mang theo tiếng ve ngân vang trên những vòm cây xanh, ánh nắng vàng óng trải dài trên những con đường và những cơn gió mang theo hương cỏ cây dịu mát. Kì nghỉ hè năm ngoái, em có một chuyến đi biển cùng bố mẹ và anh trai, để lại trong em rất nhiều kỉ niệm đẹp. Em đã vô cùng háo hức khi biết cả gia đình sẽ cùng nhau khám phá một vùng biển mới.

Vì muốn cả nhà có thời gian nghỉ ngơi sau những ngày bận rộn, bố mẹ đã lên kế hoạch cho chuyến đi biển vào đầu kì nghỉ hè. Tối hôm trước, mọi người cùng chuẩn bị quần áo, đồ ăn, nước uống và những vật dụng cần thiết trong không khí rộn ràng, vui vẻ. Sáng hôm sau, cả nhà khởi hành từ sớm, em thích thú ngắm những cánh đồng xanh mướt và hàng cây nối dài qua cửa kính. Khi đến nơi, trước mắt em là biển xanh rộng lớn với những con sóng trắng xô bờ và bầu trời cao trong veo. Cả nhà cùng đi dạo trên bãi cát, nhặt vỏ ốc rồi vui vẻ chụp ảnh lưu niệm. Sau đó, em và anh trai xuống biển vui chơi, còn bố mẹ ngồi gần đó dõi theo chúng em. Bất ngờ, một cơn mưa lớn kéo đến khiến cả nhà phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc và tìm chỗ trú. Nhờ bố mẹ bình tĩnh hướng dẫn, mọi người cùng nhau di chuyển đến nơi an toàn trong tiếng cười vui vẻ. Trên đường trở về, em vẫn nhớ mãi khoảnh khắc cả nhà đồng lòng vượt qua sự cố bất ngờ ấy và cảm thấy chuyến đi này thật đặc biệt.

Chuyến đi giúp em nhận ra gia đình không chỉ là nơi trao cho em tình yêu thương mà còn là điểm tựa giúp em vững vàng trước những khó khăn của cuộc sống. Em hiểu rằng sự tin tưởng, sẻ chia và đồng lòng có thể giúp con người mạnh mẽ hơn khi đối diện với thử thách. Từ đó, em muốn biết quan tâm đến người thân nhiều hơn, chủ động chia sẻ công việc và bình tĩnh giải quyết những vấn đề mình gặp phải. Bài học ấy sẽ luôn theo em như một hành trang quý giá trên con đường trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mùa hè về, đất trời như bừng lên trong sắc màu rực rỡ của những chùm phượng đỏ, tiếng ve ngân vang giữa những vòm cây xanh và làn gió mang theo hương cỏ cây ngan ngát. Dưới bầu trời trong veo ấy, em đã có một chuyến tham quan cùng bố mẹ và em trai đến một khu di tích lịch sử. Những mái ngói cổ kính, hàng cây xanh rợp bóng và những câu chuyện nhuốm màu thời gian đã khiến chuyến đi trở nên đặc biệt trong kí ức của em. Điều quý giá nhất em nhận được sau chuyến đi không chỉ là những hiểu biết mới mà còn là một bài học khiến em nhìn quê hương bằng tình cảm sâu sắc hơn.

Sau một năm học, bố mẹ muốn cả nhà vừa nghỉ ngơi vừa có thêm cơ hội tìm hiểu về lịch sử quê hương nên đã lên kế hoạch cho chuyến tham quan vào đầu kì nghỉ hè. Tối hôm trước, mẹ chuẩn bị quần áo, nước uống và đồ ăn nhẹ, còn bố kiểm tra xe rồi sắp xếp hành lí thật gọn gàng. Em cùng em trai háo hức chuẩn bị những món đồ nhỏ của mình, vừa làm vừa ríu rít đoán xem nơi sắp đến sẽ đẹp như thế nào. Sáng hôm sau, cả nhà khởi hành khi nắng sớm còn dịu dàng trải trên những mái nhà. Qua ô cửa kính, em say mê ngắm những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây nối dài và đàn chim chao liệng giữa nền trời cao rộng. Càng đến gần khu di tích, em càng mong chờ được tận mắt nhìn thấy những công trình mà trước đây em chỉ biết qua sách vở và những trang lịch sử.

Đến nơi, em không khỏi ngỡ ngàng trước những mái ngói phủ màu rêu phong, những bức tường cổ in dấu thời gian và hàng cây xanh rì đang tỏa bóng xuống lối đi. Cả nhà cùng tham quan từng khu vực, lắng nghe hướng dẫn viên kể về những câu chuyện gắn với vùng đất và những con người đã góp phần làm nên lịch sử. Em chăm chú quan sát từng hiện vật và càng nghe càng cảm thấy trân trọng những gì cha ông đã để lại. Khi đi đến một góc sân, em bất chợt nhìn thấy vài mẩu giấy và chai nhựa nằm dưới những bụi cây. Ban đầu, em định bước qua vì nghĩ rằng đó không phải việc của mình, nhưng rồi em chợt thấy thật đáng tiếc nếu một nơi lưu giữ những dấu tích quý giá lại bị rác làm mất đi vẻ đẹp. Em cùng em trai cúi xuống nhặt từng mẩu giấy, gom những chai nhựa rồi mang đến bỏ vào thùng rác gần đó. Bố mỉm cười khen hai anh em, còn mẹ nhẹ nhàng nói rằng nếu mỗi người đều có ý thức giữ gìn thì những nơi như thế này sẽ luôn được sạch đẹp. Lời mẹ khiến em hiểu rằng lịch sử không chỉ cần được nhớ bằng lời kể mà còn cần được gìn giữ bằng hành động. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra mình cũng có một phần trách nhiệm đối với những giá trị mà thế hệ trước đã trao lại.

Đến chiều, nắng đã dịu hơn, những vệt sáng vàng len qua tán cây và phủ lên mái ngói cổ một vẻ trầm mặc, yên bình. Cả nhà thu dọn đồ đạc rồi chậm rãi đi về phía bãi xe, còn em vẫn ngoái nhìn khu di tích lần cuối. Trên đường trở về, em nhớ lại những câu chuyện lịch sử được nghe và việc mình cùng em trai nhặt rác. Em nhận ra rằng nếu chỉ đứng ngắm những công trình cổ kính mà không biết bảo vệ chúng thì sự ngưỡng mộ ấy vẫn chưa đủ. Một di tích có thể tồn tại qua hàng trăm năm, nhưng nếu con người hôm nay thờ ơ, những giá trị ấy vẫn có thể bị mai một. Nghĩ đến điều đó, em càng thấy việc làm nhỏ của mình tuy chưa thể thay đổi điều gì lớn lao nhưng lại là một cách để bắt đầu thể hiện trách nhiệm.

Sau chuyến đi, em hiểu sâu sắc rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là những giá trị lịch sử, văn hóa và thiên nhiên được bao thế hệ gìn giữ để trao lại cho chúng ta. Vì thế, yêu quê hương không thể chỉ dừng lại ở niềm tự hào mà phải được thể hiện bằng những việc làm cụ thể như giữ gìn di tích, bảo vệ cảnh quan, không xả rác và biết trân trọng những gì cha ông để lại. Từ nay, em sẽ có ý thức hơn mỗi khi đến những nơi công cộng, chủ động giữ vệ sinh và nhắc nhở bản thân không làm tổn hại đến cảnh quan chung. Em cũng sẽ tìm hiểu thêm về lịch sử quê hương để hiểu hơn những giá trị mình đang được thừa hưởng. Em tin rằng khi mỗi người biết bắt đầu từ những hành động nhỏ, những giá trị quý báu của quê hương sẽ được gìn giữ lâu dài cho các thế hệ mai sau.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi độ thu về, bầu trời như được gột rửa trở nên cao xanh và trong vắt, những làn gió dịu dàng lướt qua vòm cây mang theo hương lúa mới và tiếng lá xào xạc. Trên những cành tre xanh, đàn chim nhỏ ríu rít gọi nhau, còn nắng thu trải vàng óng trên con đường làng quanh co dẫn về quê. Trong khung cảnh bình yên ấy, em đã có một chuyến về quê cùng bố mẹ và em gái để thăm ông bà. Chuyến đi tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một cảm giác ấm áp và một bài học mà mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy bồi hồi.

Vì đã lâu cả nhà chưa có dịp về quê nên bố mẹ quyết định đưa hai chị em về thăm ông bà vào một cuối tuần đầu thu. Từ tối hôm trước, mẹ đã chuẩn bị quần áo, đồ ăn và những món quà nhỏ, còn bố cẩn thận kiểm tra xe để sáng hôm sau cả nhà có thể lên đường sớm. Hai chị em cũng ríu rít phụ mẹ xếp đồ vào ba lô, vừa làm vừa tưởng tượng đến khu vườn đầy cây trái của ông bà. Sáng hôm sau, khi nắng mới chỉ vừa nghiêng qua mái nhà, cả gia đình đã vui vẻ khởi hành. Ngồi bên cửa kính, em say mê ngắm những cánh đồng xanh mướt, những hàng tre nghiêng mình trong gió và những con đường làng uốn lượn giữa màu xanh của cây cối. Càng đến gần quê, lòng em càng rộn ràng bởi em biết phía trước là vòng tay thân thuộc của ông bà và những giờ phút cả gia đình được quây quần bên nhau.

Vừa bước xuống xe, em đã chạy thật nhanh vào sân ôm lấy ông bà, cảm nhận rõ sự ấm áp từ nụ cười hiền hậu của hai người. Sau bữa cơm trưa đầm ấm, ông dẫn hai chị em ra khu vườn phía sau nhà để hái ổi, còn bà ngồi dưới hiên chuẩn bị một ấm trà thơm. Những tán cây xanh um đung đưa trong gió, từng quả ổi căng tròn thấp thoáng giữa những chiếc lá khiến khu vườn như một góc nhỏ đầy sức sống. Hai chị em vừa hái quả vừa ríu rít trò chuyện, tiếng cười hòa cùng tiếng chim làm không gian càng thêm vui vẻ. Bỗng nhiên, em gái sơ ý bước vào một mảng đất ẩm rồi trượt chân ngã xuống. Thấy em bật khóc, em vội chạy đến đỡ em dậy, phủi đất trên quần áo rồi lo lắng hỏi em có đau ở đâu không. Ông cũng nhanh chóng bước tới kiểm tra và nhẹ nhàng dặn hai chị em phải cẩn thận hơn khi đi lại trong vườn. Một lúc sau, em gái đã nín khóc và lại nắm tay em cùng đi hái những quả ổi chín. Nhìn em gái cười trở lại, em bỗng thấy trong lòng dâng lên một niềm vui rất lạ, bởi lần đầu tiên em nhận ra mình không chỉ có một người em để cùng chơi mà còn có một người mà mình muốn che chở và chăm sóc.

Chiều xuống, ánh nắng cuối ngày dịu dàng phủ lên mái nhà và khu vườn một màu vàng ấm áp. Cả nhà ngồi dưới hiên thưởng thức những quả ổi vừa hái, ông kể chuyện ngày xưa, bà rót trà, còn hai chị em ríu rít kể lại những chuyện ở trường. Khi chuẩn bị trở về thành phố, em gái nắm lấy tay em và nhắc rằng lần sau về quê hai chị em sẽ lại cùng ông ra vườn. Ông bà đứng trước cổng tiễn cả nhà, những nụ cười hiền hòa khiến em cứ lưu luyến ngoái nhìn mãi. Trên đường về, em nhớ lại khoảnh khắc em gái ngã và ánh mắt lo lắng của ông, rồi chợt nhận ra tình thân đôi khi được nuôi dưỡng từ những việc rất nhỏ. Đó có thể là một bàn tay đưa ra đúng lúc, một lời hỏi han khi người thân gặp khó khăn hay đơn giản là sự có mặt bên nhau trong những phút giây bình dị. Nghĩ như vậy, em cảm thấy chuyến đi lần này không chỉ đem đến niềm vui mà còn khiến em hiểu hơn về trách nhiệm của mình đối với những người thân yêu.

Từ trải nghiệm ấy, em nhận ra rằng gia đình không chỉ là nơi ta được yêu thương và chở che, mà còn là nơi mỗi người học cách trao đi tình yêu thương bằng sự quan tâm và trách nhiệm của chính mình. Em hiểu rằng khi biết chăm sóc em gái, quan tâm đến ông bà và san sẻ những việc nhỏ với bố mẹ, em cũng đang góp một phần để giữ cho mái ấm luôn đầy ắp tiếng cười. Từ nay, em sẽ không chỉ nhận tình yêu thương của gia đình mà còn cố gắng chủ động trao lại bằng những hành động chân thành mỗi ngày. Có lẽ sau này em sẽ còn có nhiều chuyến đi xa hơn, nhưng hình ảnh khu vườn mùa thu, bàn tay em gái nắm lấy tay mình và nụ cười hiền của ông bà vẫn sẽ là một miền kí ức ấm áp mà em luôn muốn gìn giữ.

Bài tham khảo Mẫu 3

Những ngày đầu xuân luôn đem đến cho đất trời một vẻ đẹp dịu dàng và trong trẻo, khi những chồi non khẽ hé trên cành, hoa đào rung rinh trong gió và đàn chim nhỏ ríu rít chuyền từ nhành cây này sang nhành cây khác. Trong tiết trời ấy, gia đình em đã có một chuyến tham quan đến một ngôi làng cổ nổi tiếng. Những mái ngói rêu phong, những con đường lát gạch đỏ và hàng cây xanh mướt đã khiến em có cảm giác như đang bước vào một miền kí ức xa xưa. Em vốn chỉ biết nơi ấy qua những bức ảnh, vì thế chuyến đi càng khiến em háo hức và mong chờ.

Bố mẹ muốn cả nhà có một ngày đầu năm thật vui vẻ và ý nghĩa nên quyết định đưa em cùng anh trai đi tham quan. Từ tối hôm trước, mẹ đã chuẩn bị đồ ăn nhẹ, nước uống và một chiếc máy ảnh nhỏ, còn bố cẩn thận kiểm tra xe để chuyến đi được thuận lợi. Hai anh em cũng tự chuẩn bị quần áo và những món đồ cần thiết, vừa làm vừa trò chuyện ríu rít về nơi mình sắp đến. Sáng hôm sau, cả nhà khởi hành khi nắng xuân còn dịu nhẹ, những giọt sương vẫn long lanh trên đầu lá. Ngồi bên cửa kính, em say mê ngắm những hàng cây đang thay màu áo mới, những cánh đồng xanh mướt trải dài dưới bầu trời cao rộng. Càng đến gần ngôi làng cổ, em càng cảm thấy háo hức trước những điều mới mẻ đang chờ mình khám phá.

Đặt chân đến nơi, em ngỡ ngàng trước những ngôi nhà cổ nằm nép mình dưới những tán cây xanh, mái ngói phủ màu rêu phong và những bức tường đã in dấu thời gian. Cả nhà cùng đi bộ tham quan, tìm hiểu về cuộc sống của người dân nơi đây và thưởng thức một vài món ăn truyền thống. Anh trai còn vui vẻ chụp cho em những bức ảnh bên bức tường cổ phủ đầy dây leo, khiến em thích thú ngắm mãi. Đang mải mê khám phá, em bất chợt nhận ra chiếc ví nhỏ mẹ đưa để mua quà đã biến mất. Tim em đập nhanh, khuôn mặt nóng bừng vì lo lắng và trong đầu chỉ nghĩ đến việc mình đã làm mất đồ. Thấy em sắp khóc, bố không hề trách móc mà nhẹ nhàng bảo em bình tĩnh nhớ lại những nơi mình vừa đi qua. Cả nhà lập tức chia nhau tìm kiếm, mẹ hỏi những người bán hàng gần đó, anh trai quay lại những chỗ hai anh em từng ghé còn bố dẫn em tìm quanh khu vực vừa tham quan. Cuối cùng, một cô bán hàng cho biết cô đã nhặt được chiếc ví và giữ lại chờ người đánh mất quay lại nhận. Cầm chiếc ví trên tay, em vừa mừng vừa xấu hổ, cảm ơn cô rồi lí nhí xin lỗi bố mẹ vì sự bất cẩn của mình. Nhìn nụ cười nhẹ nhõm của bố mẹ, em chợt hiểu rằng một lỗi lầm nhỏ của mình cũng có thể khiến những người yêu thương mình phải lo lắng rất nhiều.

Buổi chiều, cả nhà rời ngôi làng cổ khi nắng đã trở nên vàng óng, phủ lên những mái ngói cũ một vẻ đẹp trầm mặc và yên bình. Trên đường ra xe, em cứ nghĩ mãi về chiếc ví và khoảng thời gian cả nhà cùng nhau tìm kiếm. Nếu bố nóng giận hay mọi người trách mắng, có lẽ em sẽ càng hoảng sợ và không biết phải làm gì, nhưng sự bình tĩnh và bao dung của bố đã giúp em nhận ra sai lầm mà không cảm thấy tuyệt vọng. Em cũng nhớ đến cô bán hàng tốt bụng, người đã cẩn thận giữ lại chiếc ví để trao trả cho người đánh mất. Ngồi trên xe trở về, em nhìn cảnh vật lùi dần phía sau và thấy lòng mình có một cảm giác thật khác lạ, vừa biết ơn vừa tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn.

Chuyến đi ấy giúp em hiểu rằng trưởng thành không phải là chưa từng mắc lỗi, mà là biết đối diện với lỗi lầm, dũng cảm nhận trách nhiệm và biết trân trọng lòng tốt của những người đã giúp mình sửa chữa sai lầm ấy. Từ đó, em sẽ cẩn thận hơn trong việc giữ gìn đồ dùng, không đổ lỗi cho hoàn cảnh khi mình mắc sai sót và luôn bình tĩnh tìm cách giải quyết vấn đề. Em cũng muốn học cách trao đi sự tử tế giống như cô bán hàng đã làm, bởi một hành động nhỏ xuất phát từ lòng tốt đôi khi có thể đem lại sự ấm áp rất lớn cho người khác. Có lẽ điều em mang về sau chuyến đi không chỉ là những bức ảnh đẹp hay một ngày vui vẻ bên gia đình, mà còn là một bài học khiến em biết sống trách nhiệm và biết trân trọng lòng tốt quanh mình hơn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mùa hè ở vùng quê luôn mang một vẻ đẹp rực rỡ với ánh nắng vàng trải trên những cánh đồng, tiếng ve ngân vang giữa vòm cây và những làn gió mang theo hương lúa mới. Vào kì nghỉ hè năm ngoái, em được bố mẹ đưa đến một vùng quê ven sông để nghỉ ngơi. Chuyến đi ấy không có những địa điểm nổi tiếng hay những trò chơi hiện đại, nhưng lại đem đến cho em một trải nghiệm khiến em suy nghĩ rất nhiều.

Bố mẹ muốn em có thời gian rời xa những thiết bị điện tử và được gần gũi hơn với thiên nhiên nên đã chọn một ngôi làng ven sông làm điểm đến. Mẹ chuẩn bị đồ ăn, nước uống, quần áo và một vài vật dụng cần thiết, còn bố kiểm tra xe trước khi khởi hành. Em háo hức đến mức tối hôm trước cứ tưởng tượng về dòng sông mà bố từng kể. Sáng hôm sau, cả nhà lên đường khi nắng còn dịu, những giọt sương vẫn còn đọng trên lá. Trên đường đi, em thích thú ngắm những hàng cây xanh, những cánh đồng rộng và những đàn cò trắng bay ngang bầu trời.

Đến nơi, em cùng bố mẹ đi dọc bờ sông, ngắm những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi giữa dòng nước. Sau đó, bố đưa em đi câu cá còn mẹ chuẩn bị bữa trưa dưới một tán cây lớn. Trong lúc chờ cá cắn câu, em nhìn thấy mặt sông phản chiếu ánh nắng lung linh và những bông hoa dại rung rinh bên bờ. Bỗng nhiên, em phát hiện một số túi ni-lông và chai nhựa mắc vào bụi cây ven sông. Ban đầu, em chỉ thấy chúng làm cảnh vật xấu đi nhưng rồi bố nói rằng nếu ai cũng thờ ơ thì dòng sông sẽ ngày càng ô nhiễm. Em cùng bố nhặt những rác có thể thu gom được, còn mẹ lấy một chiếc túi lớn để đựng chúng. Hai bố con làm việc dưới cái nắng khá gay gắt nhưng em không còn cảm thấy khó chịu vì nghĩ đến dòng sông sạch đẹp mà mình muốn giữ gìn. Khi nhìn bờ sông trở nên gọn gàng hơn, em cảm thấy vui vì một việc nhỏ cũng có thể tạo nên sự thay đổi. Buổi trưa hôm ấy, cả nhà ngồi bên nhau thưởng thức bữa ăn và trò chuyện về việc bảo vệ môi trường.

Chiều xuống, cả nhà thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị trở về. Dòng sông dưới ánh hoàng hôn trở nên vàng óng, mặt nước lấp lánh như được phủ một lớp bụi bạc. Em ngồi trên xe mà vẫn nhớ mãi hình ảnh bờ sông trước và sau khi được dọn sạch. Chuyến đi khiến em hiểu rằng vẻ đẹp của thiên nhiên không tự nhiên tồn tại mãi mà cần được con người chung tay gìn giữ.

Sau trải nghiệm ấy, em nhận ra thiên nhiên là món quà quý giá nhưng không phải là món quà vô tận, vì vậy mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ môi trường từ những việc nhỏ nhất. Em sẽ hạn chế sử dụng đồ nhựa dùng một lần, bỏ rác đúng nơi quy định và nhắc nhở người thân, bạn bè cùng giữ gìn cảnh quan. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là một việc quá lớn lao mà bắt đầu từ chính ý thức của mỗi người. Chuyến đi ven sông vì thế đã cho em một bài học sâu sắc mà em sẽ luôn ghi nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chiều thu trải một lớp nắng vàng dịu nhẹ lên những triền núi, gió mơn man qua từng tán cây khiến lá vàng xào xạc như những lời thì thầm của đất trời. Phía xa, những dãy núi xanh trùng điệp nối tiếp nhau dưới nền trời cao rộng, mây trắng lững lờ trôi như những dải lụa mềm. Trong khung cảnh ấy, em cùng bố mẹ đã có một chuyến tham quan đáng nhớ đến một vùng núi. Chuyến đi đem đến cho em niềm vui, sự thích thú và đặc biệt là một cảm xúc sâu sắc mà em chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế về tình yêu thương của gia đình.

Vì muốn cả nhà có thời gian nghỉ ngơi sau những ngày bận rộn, bố mẹ quyết định đưa em đến một vùng núi vào dịp cuối tuần. Từ tối hôm trước, mẹ đã chuẩn bị quần áo, nước uống và một ít đồ ăn, còn bố cẩn thận kiểm tra xe và sắp xếp hành lí. Em háo hức đến mức cứ đi đi lại lại bên chiếc ba lô, mong trời mau sáng để được lên đường. Khi xe bắt đầu lăn bánh, nắng sớm xuyên qua những hàng cây, rắc xuống mặt đường những vệt sáng lung linh. Em say mê ngắm những cánh đồng xanh mướt, những dòng sông uốn lượn và những ngọn núi dần hiện ra phía xa. Càng đến gần điểm tham quan, lòng em càng rộn ràng trước vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa thơ mộng của thiên nhiên.

Đến nơi, cả nhà cùng men theo con đường nhỏ dẫn lên một ngọn đồi, hai bên là những hàng cây xanh mát và những khóm hoa dại rung rinh trong gió. Vì quá say mê cảnh vật, em vô tình đi nhanh hơn bố mẹ và chẳng mấy chốc đã cách mọi người một đoạn khá xa. Khi quay lại, em không còn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của bố mẹ nên bắt đầu lo lắng. Em đứng yên tại chỗ, cố gắng nhớ lời bố dặn rằng khi đến nơi đông người, nếu chẳng may bị tách khỏi gia đình thì phải bình tĩnh và tìm người lớn đáng tin cậy để nhờ giúp đỡ. Một lúc sau, bố mẹ tìm thấy em, mẹ lập tức ôm chầm lấy em, bàn tay vẫn còn run vì lo lắng. Bố không hề trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi em có sợ không rồi nắm lấy tay em thật chặt. Nhìn mái tóc mẹ hơi rối, đôi mắt bố còn nguyên vẻ căng thẳng, em bỗng thấy lòng mình nghẹn lại. Lúc ấy, em không còn nghĩ đến việc mình vừa bỏ lỡ cảnh đẹp nào mà chỉ thấy thương bố mẹ vô cùng. Em hiểu rằng trong những phút giây mình vô tư mải mê với thế giới bên ngoài, vẫn luôn có hai người âm thầm dõi theo từng bước chân của mình.

Sau đó, em đi thật chậm bên cạnh bố mẹ và không còn chạy trước như lúc đầu. Khi cả nhà đứng trên đỉnh đồi, trước mắt em là những dãy núi nối dài, những mái nhà nhỏ nằm nép mình giữa màu xanh của cây cối và bầu trời rộng lớn đang chuyển dần sang sắc vàng của buổi chiều. Cảnh vật đẹp đến nao lòng nhưng điều khiến em xúc động nhất lại là bàn tay mẹ vẫn nắm lấy tay em và bàn tay bố thỉnh thoảng lại đặt nhẹ lên vai em. Trên đường trở về, mẹ kể những câu chuyện vui để em quên đi chuyện vừa xảy ra, còn bố vẫn dịu dàng nhắc em phải biết giữ an toàn cho bản thân. Em ngồi im bên cửa xe, lặng lẽ nhìn ánh hoàng hôn đang phủ lên những ngọn núi và nghĩ về tình yêu thương mà bố mẹ dành cho mình. Em chợt nhận ra có những điều gần gũi đến mức ta quen thuộc và vô tình quên mất giá trị của chúng. Chỉ đến khi nhìn thấy nỗi lo trong mắt người thân, em mới hiểu rằng mình luôn là một phần quan trọng trong trái tim của họ.

Chuyến đi ấy khiến em nhận ra rằng điều quý giá nhất trong mỗi hành trình không phải là ta đã nhìn thấy bao nhiêu cảnh đẹp, mà là ta có những người luôn lo lắng, chờ đợi và dang rộng vòng tay khi ta cần trở về. Em hiểu rằng tình yêu của gia đình nhiều khi không ồn ào mà lặng lẽ hiện diện trong từng lời dặn, từng ánh mắt dõi theo và cả những phút giây âm thầm lo lắng. Từ đó, em muốn sống chậm lại để nhận ra và trân trọng nhiều hơn những yêu thương vẫn ở bên mình mỗi ngày, biết lắng nghe bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người thân và cố gắng trở thành một người con khiến họ yên lòng. Có lẽ sau này em sẽ còn đi qua rất nhiều nơi, nhìn thấy rất nhiều cảnh đẹp, nhưng hình ảnh bàn tay mẹ nắm chặt lấy tay em giữa buổi chiều trên núi vẫn sẽ là một trong những kí ức khiến em xúc động nhất.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close