Viết bài văn kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên- Em muốn kể câu chuyện gì? (Một câu chuyện tưởng tượng về người mẹ bị ốm, người con hết lòng chăm sóc mẹ và được một bà tiên giúp đỡ.) - Câu chuyện bắt đầu trong hoàn cảnh nào? (Một ngày nọ, đêm mưa,...) - Hai mẹ con sống ở đâu? (Bên bìa rừng, ngôi làng ...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Hãy tưởng tượng và kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên. I. Mở bài - Em muốn kể câu chuyện gì? (Một câu chuyện tưởng tượng về người mẹ bị ốm, người con hết lòng chăm sóc mẹ và được một bà tiên giúp đỡ.) - Câu chuyện bắt đầu trong hoàn cảnh nào? (Một ngày nọ, đêm mưa,...) - Hai mẹ con sống ở đâu? (Bên bìa rừng, ngôi làng ...) II. Thân bài a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện - Người mẹ bị ốm như thế nào? (Mẹ mệt mỏi, nằm trên giường,...) - Người con cảm thấy thế nào khi thấy mẹ bị bệnh? (Lo lắng, thương mẹ,...) - Người con đã làm gì để chăm sóc mẹ? (Nấu cháo, chăm sóc mẹ,...) b. Diễn biến câu chuyện và sự xuất hiện của bà tiên - Vì sao người con quyết định đi tìm cách chữa bệnh cho mẹ? (Thấy mẹ mãi không khỏi, người con quyết tâm tìm một phương thuốc đặc biệt để cứu mẹ.) - Người con đã đi đâu và gặp những khó khăn gì? (khu rừng sâu, đường gập ghềnh,...) - Trong lúc tuyệt vọng, người con đã gặp ai? (Một bà tiên.) - Bà tiên có hình dáng và vẻ đẹp như thế nào? (Tóc bạc óng ánh, ánh mắt hiền từ,...) - Bà tiên hỏi người con điều gì? - Người con kể cho bà tiên nghe chuyện gì? (Kể về người mẹ đang ốm,...) - Bà tiên thử lòng người con như thế nào? (Thử thách, tìm một loài hoa, vượt qua một con đường khó khăn,...) - Người con đã làm gì? (Vượt qua thử thách,.ì.) c. Kết quả và điều kì diệu - Bà tiên đã giúp người con như thế nào? (Tặng một bông hoa thần kì, một giọt sương thần, một loại thuốc quý,...) - Người con trở về nhà ra sao? - Điều kì diệu gì xảy ra? (Mẹ uống thuốc rồi dần khỏe lại,...) - Người mẹ nói gì với người con? (Cảm động trước sự hiếu thảo,...) - Người con cảm thấy thế nào? (Hạnh phúc, vui,...) - Bà tiên có xuất hiện lần nữa không? - Em có cảm nghĩ gì về câu chuyện? (Xúc động trước tình mẫu tử và lòng hiếu thảo của người con,....) - Câu chuyện giúp em hiểu điều gì? - Em mong muốn điều gì? Và sẽ làm điều gì sau câu chuyện? (Mong mẹ luôn khỏe mạnh, yêu thương, quan tâm,...) Bài siêu ngắn Trong một ngôi nhà nhỏ nằm bên bìa rừng, có hai mẹ con sống bên nhau rất yêu thương và hạnh phúc. Một đêm mùa đông lạnh giá, người mẹ bỗng nhiên đổ bệnh khiến người con vô cùng lo lắng. Nhìn mẹ mệt mỏi nằm trên giường, em chỉ mong có thể làm điều gì đó để mẹ nhanh chóng khỏe lại. Em chăm sóc mẹ từng chút nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm. Nhìn mẹ ngày càng mệt, em quyết định vào rừng tìm thuốc. Trên đường đi, em bước qua những con đường phủ đầy lá khô và những bụi cây còn đọng sương. Giữa màn sương mờ ảo, em bất ngờ gặp một bà tiên hiền từ đang đứng bên gốc cây cổ thụ. Thấy em lo lắng, bà dịu dàng hỏi chuyện. Em kể cho bà nghe về người mẹ đang ốm ở nhà và mong muốn tìm được thuốc chữa bệnh cho mẹ. Nghe xong, bà mỉm cười, lấy từ trong tay áo ra một bông hoa nhỏ có ánh sáng dịu dàng. Bà trao hoa cho em và dặn rằng hãy mang về đặt bên giường mẹ bằng tất cả tình yêu thương của mình. Em cảm ơn bà rồi vội vã trở về nhà. Vừa về đến nơi, em đặt bông hoa bên giường mẹ và hồi hộp chờ đợi. Sáng hôm sau, điều kì diệu đã xảy ra, mẹ tỉnh dậy, khuôn mặt hồng hào và mỉm cười ôm em vào lòng. Em vui mừng khôn xiết, nước mắt cũng bất giác trào ra vì hạnh phúc. Từ đó, em càng hiểu rằng lòng hiếu thảo và tình yêu thương dành cho cha mẹ chính là phép màu đẹp nhất. Em luôn tự nhủ phải biết yêu thương, chăm sóc và làm những điều tốt đẹp để mẹ được vui. Bài tham khảo Mẫu 1 Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên khu rừng xanh, có hai mẹ con sống trong một căn nhà mái ngói cũ. Người mẹ quanh năm làm lụng, còn người con luôn quấn quýt bên mẹ. Một buổi chiều cuối đông, khi gió lạnh luồn qua những hàng cây, mẹ bỗng đổ bệnh. Căn nhà vốn đầy tiếng nói cười trở nên im ắng. Nhìn mẹ nằm mệt trên giường, người con chỉ mong có thể làm một điều gì đó để mẹ sớm khỏe lại. Mấy ngày trôi qua, người con tận tình chăm sóc mẹ. Sáng sớm, em nấu cháo, lấy nước; trưa đến, em thay khăn trên trán mẹ; tối xuống, em ngồi bên giường kể những câu chuyện vui để mẹ quên đi mệt mỏi. Thế nhưng bệnh của mẹ vẫn không thuyên giảm. Một đêm, khi mẹ đã ngủ, người con nghe bà cụ hàng xóm kể rằng sâu trong khu rừng có một loài hoa trắng chỉ nở vào đêm trăng sáng. Cánh hoa ấy có thể dùng làm thuốc cho những người bệnh lâu ngày. Nghĩ đến mẹ, em quyết định sáng hôm sau sẽ vào rừng tìm hoa. Em chuẩn bị một chiếc giỏ nhỏ, một bình nước rồi lên đường với niềm hi vọng mong manh nhưng tha thiết. Khu rừng buổi sớm phủ đầy sương, những thân cây cao vút che kín cả lối đi. Người con phải vượt qua một con dốc đầy đá, băng qua dòng suối lạnh và nhiều lần bị cành cây quệt vào tay. Khi gần như kiệt sức, em nhìn thấy một bà tiên đang ngồi bên dòng suối. Mái tóc bà bạc óng như ánh trăng, đôi mắt hiền từ và khuôn mặt phúc hậu. Bà hỏi em vì sao lại đi một mình vào rừng. Người con kể hết chuyện mẹ bị bệnh và nói rằng mình đang tìm bông hoa trắng để cứu mẹ. Bà tiên chỉ về phía ngọn đồi và bảo rằng bông hoa ấy chỉ xuất hiện trước người biết đặt tình yêu thương lên trên lợi ích của bản thân. Em tiếp tục đi và nhìn thấy bên đường một túi vàng óng ánh cùng một giỏ bánh thơm ngon. Dù đói và mệt, em không dừng lại. Em chỉ nghĩ đến mẹ đang chờ mình ở nhà. Cuối cùng, em tìm thấy bông hoa trắng dưới một vầng sáng dịu dàng. Bà tiên xuất hiện, trao cho em một giọt sương thần và dặn ngâm giọt sương vào nước ấm rồi cho mẹ uống trong ba buổi sáng liên tiếp. Người con vội vã trở về. Em làm đúng lời bà tiên dặn và ngày nào cũng kiên nhẫn chăm sóc mẹ. Sau buổi uống đầu tiên, mẹ ngủ ngon hơn. Sang ngày thứ hai, mẹ đã ăn được một bát cháo đầy. Đến sáng thứ ba, mẹ có thể tự ngồi dậy và bước ra hiên nhà. Nhìn thấy mẹ mỉm cười dưới ánh nắng, người con vui đến rơi nước mắt. Mẹ ôm em vào lòng, vừa thương vừa xúc động khi biết con đã vượt qua khu rừng chỉ vì muốn cứu mình. Khi người con nhìn ra ngoài cửa, bông hoa trắng đã khép cánh, chỉ còn vài hạt sáng li ti bay theo gió. Từ đó, người con càng hiểu hơn giá trị của tình mẫu tử và lòng hiếu thảo. Bà tiên đã trao cho em một phép màu, nhưng nếu không có tình yêu dành cho mẹ, em sẽ chẳng thể vượt qua những con đường hiểm trở hay những thử thách trong khu rừng. Câu chuyện như một ngọn đèn nhỏ soi vào lòng em, nhắc em biết yêu thương mẹ từ những điều giản dị nhất. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và tự nhủ sẽ cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ để mẹ luôn có những ngày tháng thật bình yên. Bài tham khảo Mẫu 2 Có những đêm mưa tưởng như dài vô tận, nhưng chỉ cần một tia hi vọng nhỏ cũng đủ khiến lòng người ấm lại. Ngày xưa, trong một ngôi làng nằm giữa những cánh đồng lúa, có hai mẹ con sống trong một căn nhà nhỏ. Một đêm mùa đông, mưa rơi rả rích ngoài hiên, người mẹ bỗng lên cơn sốt và nằm mê man trên giường. Người con ngồi bên cạnh, bàn tay nhỏ nắm chặt tay mẹ, lòng thấp thỏm không yên. Suốt mấy ngày sau đó, em gần như không rời khỏi mẹ. Em nấu cháo, lấy nước, đắp khăn và chạy sang nhờ thầy thuốc trong làng. Mẹ uống thuốc nhưng vẫn chưa khỏe, khuôn mặt ngày càng xanh xao. Một tối, khi nghe mẹ khẽ gọi tên mình, người con bật khóc vì thương mẹ. Chợt nhớ đến lời một cụ già từng kể về dòng suối thần nằm sâu trong rừng, nơi có một chiếc lá bạc có thể giúp người bệnh hồi phục, em quyết định tìm đến đó. Trước khi đi, em nấu một nồi cháo nhỏ đặt cạnh giường mẹ rồi khoác chiếc áo mỏng bước ra ngoài trong tiếng mưa còn rơi lộp độp trên mái nhà. Đường vào rừng sau cơn mưa trở nên trơn trượt và lầy lội. Em nhiều lần ngã xuống đất, đôi chân mỏi nhừ nhưng vẫn cố đứng lên. Khi trời gần tối, em nhìn thấy một ánh sáng xanh nhạt bên dòng suối. Một bà tiên xuất hiện dưới tán cây, mái tóc bạc nhẹ bay trong gió. Bà hỏi em tìm gì mà phải đi xa đến vậy. Em kể về người mẹ đang ốm và mong muốn tìm chiếc lá bạc. Bà tiên đưa em đến trước một khu vườn và bảo rằng trong vườn có rất nhiều loại cây quý, nhưng em chỉ được lấy đúng một chiếc lá bạc. Nếu tham lam hái thêm, phép màu sẽ biến mất. Người con bước vào vườn. Trước mắt em là những quả vàng óng, những bông hoa rực rỡ và những viên đá lấp lánh. Em không lấy bất cứ thứ gì. Cuối cùng, em tìm thấy cây lá bạc ở tận cuối khu vườn. Em chỉ hái một chiếc lá rồi trở lại. Bà tiên mỉm cười, đặt chiếc lá vào một chiếc bình nhỏ. Ánh sáng dịu dàng lan ra, biến chiếc lá thành một thứ nước trong veo. Bà dặn người con cho mẹ uống từng chút một trong ba ngày và vẫn phải chăm sóc mẹ thật cẩn thận. Người con ôm chiếc bình trở về giữa màn mưa. Vừa về đến nhà, em lập tức cho mẹ uống thuốc. Đêm ấy, mẹ ngủ yên hơn. Ngày hôm sau, mẹ đã có thể ăn được cháo, đến ngày thứ ba thì có thể ngồi dậy bên cửa sổ. Người mẹ biết con đã một mình vượt qua khu rừng thì vừa thương vừa lo, ôm em thật chặt. Người con chỉ mỉm cười và nói rằng em không sợ vì em nghĩ đến lúc mẹ khỏe lại. Ngoài trời, mưa đã ngừng. Những giọt nước còn đọng trên lá cây long lanh dưới ánh nắng như những hạt thủy tinh nhỏ. Người con hiểu rằng chiếc lá bạc là món quà kì diệu của bà tiên, nhưng điều đưa em đi qua khu rừng lại chính là tình yêu dành cho mẹ. Câu chuyện khiến em cảm nhận sâu sắc rằng tình mẫu tử có thể làm một người nhỏ bé trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Em mong mẹ của mình luôn khỏe mạnh và sẽ cố gắng quan tâm mẹ bằng những việc nhỏ, để tình yêu thương không chỉ nằm trong lời nói mà luôn hiện diện trong cuộc sống mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 3 Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ bên cánh đồng lúa, có hai mẹ con sống trong một căn nhà đơn sơ. Người mẹ luôn dành cho con tất cả tình yêu thương của mình. Một ngày nọ, mẹ bỗng bị ốm. Nhìn mẹ nằm yên trên giường, người con thấy căn nhà quen thuộc dường như rộng hơn và lạnh hơn mọi ngày. Em chăm sóc mẹ từ sáng đến tối, em nấu cháo, lấy nước, giặt khăn và ngồi bên cạnh mỗi khi mẹ mệt. Mẹ luôn bảo em đừng lo, nhưng giọng nói mẹ yếu ớt khiến em không thể yên lòng. Một buổi chiều, khi ra bờ suối lấy nước, người con nghe thấy tiếng hát trong trẻo vọng ra từ khu rừng. Em tò mò bước theo tiếng hát và gặp một bà tiên đang ngồi bên một bụi hoa trắng. Bà hỏi vì sao em có vẻ buồn. Em kể về mẹ đang bệnh và nói rằng em chỉ mong mẹ khỏe lại. Bà tiên lấy trong túi ra một hạt giống nhỏ, bảo rằng đây là hạt giống của cây hi vọng. Tuy nhiên, bà không nói ngay nó sẽ chữa bệnh cho mẹ. Bà chỉ dặn rằng cây sẽ nở hoa nếu người gieo biết chăm sóc bằng sự kiên trì và tình yêu thương. Khi hoa nở, bà sẽ trở lại. Người con mang hạt giống về gieo bên cửa sổ. Ngày nào em cũng tưới nước, nhổ cỏ rồi lại vào chăm mẹ. Những ngày đầu, chẳng có gì thay đổi. Em vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Một tuần sau, một mầm xanh nhỏ nhú lên khỏi mặt đất. Em vui mừng chăm sóc cây cẩn thận hơn. Cây lớn dần rồi nở một bông hoa trắng vào đúng đêm trăng tròn. Bà tiên xuất hiện bên cửa sổ, trao cho em một cánh hoa và dặn ngâm nó trong nước ấm. Bà nói rằng nước hoa chỉ giúp mẹ dễ chịu và ngủ ngon hơn, còn muốn khỏi bệnh, mẹ vẫn cần thuốc và sự chăm sóc hằng ngày. Người con ghi nhớ lời bà, cho mẹ uống nước hoa rồi tiếp tục chăm sóc mẹ theo lời thầy thuốc, nhờ vậy, mẹ đã dần khỏe lại. Đến một buổi sáng, mẹ đã có thể tự mình bước xuống giường. Người con vui mừng chạy đến ôm lấy mẹ. Mẹ xúc động khi biết con đã ngày ngày chăm sóc mình và kiên nhẫn chờ cây hoa nở. Mẹ đưa tay vuốt tóc con, đôi mắt ánh lên niềm thương yêu. Người con quay ra cửa sổ thì bà tiên đã biến mất. Trên cành cây chỉ còn một bông hoa trắng đang rung rinh trong gió sớm. Từ đó, mỗi khi hoa nở, mẹ con lại cùng nhau ngồi bên cửa sổ ngắm hoa. Người con luôn nhớ rằng chính sự kiên trì và tình yêu thương đã giúp mình đi đến cuối hành trình. Câu chuyện ấy khiến người con hiểu rằng phép màu không phải lúc nào cũng có thể thay đổi mọi thứ trong chớp mắt. Có những phép màu chỉ mở ra một tia hi vọng, còn con người phải tự bước tiếp bằng tình yêu thương, sự kiên nhẫn và lòng tin. Với em, hình ảnh người mẹ khỏe mạnh bên khung cửa và bông hoa trắng rung rinh trong nắng sẽ mãi là một hình ảnh đẹp. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ và tự nhủ sẽ cố gắng sống ngoan ngoãn, biết quan tâm, chăm sóc mẹ bằng những việc nhỏ mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 4 Ngày xưa, có một ngôi làng nằm giữa những cánh đồng rộng lớn, nơi mỗi buổi chiều gió thường mang theo hương lúa chín thơm dịu. Ở cuối làng có một căn nhà nhỏ, nơi hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Người mẹ hiền lành, còn người con ngoan ngoãn và luôn yêu thương mẹ. Một ngày đầu đông, mẹ bỗng bị ốm. Cơn bệnh khiến mẹ mệt mỏi, nằm mãi trên giường không thể làm việc. Người con nhìn căn bếp vắng bóng mẹ mà thấy lòng mình trống trải, chỉ mong một ngày nào đó mẹ lại có thể đứng bên bếp lửa và gọi em bằng giọng nói thân thương. Suốt những ngày mẹ bệnh, người con luôn ở bên cạnh. Em nấu cháo, lấy nước, thay khăn và đỡ mẹ ngồi dậy mỗi khi mẹ cần. Em còn chạy sang nhà thầy thuốc để xin thuốc cho mẹ. Thế nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Một buổi tối, khi mẹ ngủ, người con nhớ đến câu chuyện về một dòng suối nằm sâu trong rừng, bên cạnh dòng suối ấy có một cây lá bạc mà chỉ người có tấm lòng yêu thương chân thành mới tìm thấy. Nghĩ rằng đó có thể là hi vọng giúp mẹ khỏe lại, em quyết định lên đường. Em chuẩn bị một túi nhỏ đựng thức ăn, một bình nước rồi bước vào rừng khi trời vừa sáng. Con đường càng đi càng khó. Người con phải vượt qua những bụi gai, trèo qua những tảng đá lớn và lội qua một dòng suối lạnh buốt. Khi trời bắt đầu tối, em nhìn thấy một bà tiên đang ngồi bên bờ suối. Mái tóc bà bạc trắng như mây, trên khuôn mặt là nụ cười hiền hậu. Bà hỏi em vì sao lại đi một mình giữa rừng. Người con kể về mẹ và nói rằng mình muốn tìm cây lá bạc để cứu mẹ. Bà tiên chỉ cho em một cây cầu đá dẫn đến khu vườn kì lạ. Bà bảo rằng trong khu vườn có rất nhiều cây quý, nhưng em chỉ được hái đúng một chiếc lá bạc. Người con bước qua cầu và thấy trước mắt là những quả chín mọng, những bông hoa rực rỡ và những viên đá lấp lánh. Dù đã đói và khát, em không lấy bất cứ thứ gì. Cuối cùng, ở tận cuối khu vườn, em tìm thấy cây lá bạc. Em chỉ hái một chiếc lá rồi trở về. Bà tiên mỉm cười, đặt chiếc lá vào một chiếc lọ nhỏ. Ánh sáng từ chiếc lá tan ra thành những giọt nước trong veo. Bà dặn người con mang về cho mẹ uống từng chút một trong ba ngày và phải tiếp tục chăm sóc mẹ cẩn thận. Người con ôm chiếc lọ trở về nhà. Em làm đúng lời bà tiên dặn rồi lại ngồi bên giường mẹ. Đêm đầu tiên, mẹ ngủ yên hơn. Sang ngày thứ hai, mẹ đã ăn được một bát cháo. Đến ngày thứ ba, mẹ có thể tự mình ngồi dậy. Mấy ngày sau, mẹ khỏe hẳn và bước ra sân dưới ánh nắng dịu dàng. Người con vui mừng chạy đến ôm mẹ. Mẹ xoa tóc em, đôi mắt ánh lên niềm thương yêu và xúc động khi nghe con kể về chuyến đi. Người con nhìn ra cánh rừng xa xa, nhưng bà tiên không xuất hiện nữa. Chỉ có một tia sáng bạc lấp lánh trên ngọn cây rồi tan vào buổi sớm. Người con hiểu rằng lòng hiếu thảo giống như một ngọn lửa nhỏ, dù giữa đêm tối vẫn đủ sức soi sáng con đường phía trước. Nếu không thương mẹ, em sẽ chẳng đủ kiên trì vượt qua những thử thách trong khu rừng. Câu chuyện cũng giúp em hiểu rằng khi yêu thương một người, ta luôn muốn dành cho họ những điều tốt đẹp nhất. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và sẽ cố gắng ngoan ngoãn, biết đỡ đần mẹ để căn nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Bài tham khảo Mẫu 5 Thuở xưa, bên chân một ngọn núi quanh năm mây phủ, có một căn nhà nhỏ nơi hai mẹ con sống cùng nhau. Người mẹ làm nghề hái rau và chăm sóc vườn cây, còn người con thường giúp mẹ những việc vừa sức. Một ngày nọ, mẹ bất ngờ bị bệnh. Mẹ nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt và không còn đủ sức bước ra vườn. Người con thương mẹ đến mức đêm nào cũng ngồi bên giường, lặng lẽ mong bệnh tật mau rời khỏi mẹ. Em cố gắng chăm sóc mẹ từng chút một. Em nấu cháo, lấy nước, thay khăn và chạy đi tìm thầy thuốc. Thầy thuốc cho mẹ thuốc uống nhưng mẹ vẫn mệt. Một buổi sáng, người thầy thuốc nói rằng trên núi có một loài cỏ ba lá có thể giúp người bệnh hồi phục nếu được tìm đúng loại. Nghe vậy, người con quyết định lên núi. Em mang theo một chiếc túi nhỏ và bình nước rồi bắt đầu đi. Con đường lên núi quanh co, lúc thì phủ đầy sỏi đá, lúc lại bị cây rừng che kín. Dù sợ hãi, em vẫn bước tiếp vì trong lòng luôn hiện lên hình ảnh mẹ đang nằm chờ ở nhà. Đến khi trời nhá nhem tối, người con đến bên một dòng suối trong veo. Ở đó, em gặp một bà tiên đang ngồi dưới gốc cây cổ thụ. Bà có mái tóc bạc óng, ánh mắt dịu dàng và giọng nói ấm áp. Bà hỏi em tìm gì trên núi. Người con kể về mẹ và mong muốn tìm được cây thuốc. Bà tiên chỉ về phía bờ suối và nói rằng nơi đó có rất nhiều loài cỏ giống nhau, nhưng cây thuốc thật có ba chiếc lá nhỏ mọc thành hình ngôi sao. Bà bảo em phải tự tìm và chỉ được hái một nhánh. Người con kiên nhẫn tìm từng bụi cỏ. Có lúc em tưởng mình đã tìm thấy, nhưng rồi lại nhận ra đó không phải cây thuốc. Cuối cùng, dưới một tảng đá phủ rêu, em nhìn thấy một nhánh cỏ có ba chiếc lá hình ngôi sao. Khi em vừa chạm vào, những chiếc lá phát ra ánh sáng xanh dịu. Bà tiên xuất hiện, trao cho em một chiếc bình nhỏ và dặn nấu cây thuốc với nước suối, sau đó cho mẹ uống từng ít một. Bà còn nhắc rằng thuốc chỉ giúp mẹ hồi phục, còn người con vẫn phải kiên trì chăm sóc mẹ. Người con trở về nhà ngay trong đêm. Em nấu thuốc và làm đúng lời bà tiên dặn. Ngày qua ngày, mẹ dần khỏe lại. Mẹ bắt đầu ăn được, ngủ ngon hơn rồi có thể bước ra sân. Một buổi sáng, mẹ tự tay mở cánh cửa và gọi con. Người con chạy đến, vui mừng ôm lấy mẹ. Mẹ nhìn đôi bàn tay nhỏ đã chăm sóc mình suốt những ngày bệnh rồi xúc động nói rằng em chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Người con muốn quay lại tìm bà tiên để cảm ơn nhưng khi lên núi, em chỉ thấy dòng suối vẫn chảy trong veo. Bên bờ suối có một nhành cỏ ba lá lay động trong gió như lời chào tạm biệt. Từ đó, người con luôn nhớ đến cuộc gặp gỡ kì lạ ấy. Em hiểu rằng bà tiên đã trao cho mình một cơ hội, nhưng tình yêu và sự kiên trì mới là điều giúp mẹ vượt qua những ngày ốm đau. Câu chuyện khiến em càng trân trọng tình mẹ và hiểu rằng lòng hiếu thảo có thể làm một trái tim nhỏ bé trở nên mạnh mẽ. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và sẽ cố gắng trở thành một người con ngoan, biết yêu thương mẹ bằng những hành động giản dị nhất.
|






Danh sách bình luận