Viết bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó bằng một bài văn “Có một cây hoa dại nhỏ nhoi, khiêm nhường sống bên đường...”- Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một buổi sáng mùa xuân, bên con đường nhỏ cạnh một khu vườn rộng lớn,...) - Trong câu chuyện có những nhân vật nào? (Một cây hoa dại nhỏ bé và cây hồng nhung rực rỡ, kiêu sa,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Có một cây hoa dại nhỏ nhoi, khiêm nhường sống bên đường. Cạnh đó là một khu vườn rộng lớn, trong đó có cây hồng nhung lộng lẫy kiêu sa. Điều gì sẽ xảy ra giữa hai cây hoa đó? Em hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó bằng một bài văn. I. Mở bài - Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một buổi sáng mùa xuân, bên con đường nhỏ cạnh một khu vườn rộng lớn,...) - Trong câu chuyện có những nhân vật nào? (Một cây hoa dại nhỏ bé và cây hồng nhung rực rỡ, kiêu sa,...) - Ấn tượng ban đầu về hai loài hoa như thế nào? (Hoa dại giản dị, khiêm nhường; hồng nhung nổi bật, kiêu hãnh,...) - Điều gì khiến câu chuyện trở nên đáng nhớ? (Sự khác biệt về vẻ ngoài khiến hai cây hoa có những suy nghĩ và cách đối xử khác nhau,...) II. Thân bài a. Trước khi câu chuyện xảy ra - Khung cảnh xung quanh hai cây hoa như thế nào? (Con đường yên tĩnh, cỏ cây xanh mướt, khu vườn rực rỡ sắc hoa,...) - Cây hoa dại sống ra sao? (Nhỏ bé, không ai chăm sóc nhưng vẫn bền bỉ vươn lên, nở những bông hoa giản dị,...) - Cây hồng nhung được đối xử thế nào? (Được trồng trong khu vườn, chăm sóc cẩn thận, thường được mọi người khen ngợi,...) - Hồng nhung có suy nghĩ gì về hoa dại? (Cho rằng hoa dại nhỏ bé, bình thường, không thể sánh với vẻ đẹp của mình,...) b. Điều xảy ra giữa hai cây hoa - Một ngày nọ, chuyện gì xảy ra? (Một trận mưa lớn, cơn bão hoặc ngày nắng gắt khiến khu vườn bị ảnh hưởng,...) - Cây hồng nhung gặp khó khăn gì? (Cành lá bị gió quật, hoa rũ xuống, thân cây yếu ớt vì quen được chăm sóc,...) - Cây hoa dại đã làm gì? (Vẫn kiên cường đứng bên đường, chịu đựng mưa gió và tìm cách giúp đỡ hồng nhung,...) - Hai cây hoa trò chuyện với nhau như thế nào? (Hồng nhung nhận ra hoa dại không hề tầm thường và bắt đầu thay đổi suy nghĩ,...) - Điều gì khiến hồng nhung cảm động? (Hoa dại không khoe khoang, luôn sẵn lòng chia sẻ và động viên dù bản thân cũng nhỏ bé,...) - Sau khó khăn, hai cây hoa thay đổi ra sao? (Hồng nhung bớt kiêu căng, biết trân trọng hoa dại; hoa dại vẫn khiêm nhường như trước,...) c. Kết thúc câu chuyện - Sau trận mưa, cảnh vật thay đổi như thế nào? (Bầu trời trong xanh, nắng ấm trở lại, khu vườn và con đường ngập tràn sức sống,...) - Cây hồng nhung làm gì? (Nhìn sang hoa dại bằng ánh mắt thân thiện, chân thành cảm ơn và muốn làm bạn,...) - Cây hoa dại phản ứng thế nào? (Vui vẻ đón nhận, không tự hào hay khoe khoang về việc mình đã giúp đỡ,...) - Hai cây hoa nhận ra điều gì? (Mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp và giá trị riêng, vẻ đẹp không chỉ nằm ở hình thức mà còn ở phẩm chất bên trong,...) - Qua câu chuyện, em muốn làm nổi bật điều gì? (Không nên kiêu ngạo, coi thường người khác; cần biết khiêm tốn, yêu thương và trân trọng mọi người,...) III. Kết bài - Câu chuyện để lại cho em cảm xúc gì? (Thích thú, xúc động trước tình bạn đẹp giữa hai cây hoa,...) - Em rút ra bài học gì? (Biết khiêm tốn, không đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài và luôn trân trọng những người giản dị, tốt bụng xung quanh mình,...) Bài siêu ngắn Một buổi sáng mùa xuân, con đường nhỏ bên khu vườn ngập tràn nắng vàng và hương hoa. Bên ngoài hàng rào, một cây hoa dại bé nhỏ khiêm nhường vươn mình giữa cỏ xanh. Trong khu vườn, cây hồng nhung rực rỡ luôn tự hào về vẻ đẹp của mình. Cây hoa dại ngày ngày sống lặng lẽ bên đường, chẳng được ai chăm sóc nhưng vẫn bền bỉ nở hoa. Hồng nhung được tưới nước, vun đất nên luôn tươi thắm và kiêu hãnh. Thấy hoa dại nhỏ bé, hồng nhung thường cho rằng nó chẳng có gì đáng chú ý. Một hôm, mây đen kéo đến, gió nổi lên ào ào. Mưa lớn trút xuống khiến cả khu vườn rung chuyển. Những bông hồng nhung mềm mại bị gió quật nghiêng ngả. Cây hồng nhung hoảng hốt kêu cứu vì thân cây không đủ vững vàng. Hoa dại nghe thấy liền cố gắng vươn thân che bớt gió cho bạn. Dù mình cũng bị mưa quất tơi tả, hoa dại vẫn không bỏ đi. Hồng nhung cảm động trước sự giúp đỡ chân thành ấy. Nó nhỏ nhẹ nói lời cảm ơn và xin lỗi vì trước đây đã coi thường hoa dại. Hoa dại chỉ mỉm cười, bảo rằng mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp riêng. Sau trận mưa, hồng nhung đã nhìn người bạn nhỏ bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Khi nắng ấm trở lại, cả khu vườn như bừng tỉnh sau cơn mưa. Hồng nhung không còn kiêu căng mà luôn vui vẻ trò chuyện với hoa dại. Em hiểu rằng giá trị của một người không nằm ở vẻ ngoài mà còn ở tấm lòng. Biết khiêm nhường và yêu thương người khác mới là vẻ đẹp đáng quý. Bài tham khảo Mẫu 1 Một buổi sáng mùa xuân, nắng vàng dịu nhẹ trải xuống con đường nhỏ bên khu vườn rộng lớn. Những ngọn cỏ non rung rinh trong gió, vài chú bướm chập chờn trên những khóm hoa rực rỡ. Ngay bên hàng rào, một cây hoa dại nhỏ bé lặng lẽ vươn lên giữa đám cỏ xanh. Trong khu vườn, cây hồng nhung kiêu sa nổi bật với những bông hoa đỏ thắm, cánh mềm mại như nhung. Hai cây hoa sống cạnh nhau nhưng có một khoảng cách vô hình bởi sự khác biệt về vẻ ngoài và cách nhìn nhận giá trị của nhau. Hoa dại đã sống bên con đường từ rất lâu. Chẳng có ai vun đất, tưới nước hay chăm sóc, nó vẫn bền bỉ đón nắng, hứng mưa và vươn những chiếc lá nhỏ bé lên trời. Mỗi khi mùa xuân về, hoa dại lại nở những bông hoa li ti, không rực rỡ nhưng mang vẻ đẹp trong trẻo và giản dị. Trái lại, hồng nhung được trồng trong khu vườn cẩn thận, ngày ngày được tưới nước, bón phân và bắt sâu. Những cánh hoa đỏ thắm của nó luôn được mọi người trầm trồ khen ngợi. Vì thế, hồng nhung dần trở nên kiêu hãnh. Nó thường nhìn sang hoa dại rồi nghĩ rằng một loài hoa nhỏ bé bên đường thì chẳng thể nào sánh với mình. Hoa dại nghe thấy nhưng không buồn, chỉ lặng lẽ tiếp tục nở những bông hoa bé xinh. Nó hiểu rằng mỗi loài hoa đều có một vẻ đẹp riêng và chẳng cần phải hơn thua với ai. Một buổi chiều, bầu trời bỗng tối sầm, mây đen kéo đến từng lớp. Gió từ xa thổi về mỗi lúc một mạnh, làm cành cây nghiêng ngả và lá khô bay đầy đường. Chẳng bao lâu, mưa trút xuống ào ào, những giọt nước nặng nề quất vào khu vườn. Hồng nhung vốn quen được che chắn nên hoảng hốt khi những cơn gió mạnh liên tiếp làm thân cây rung chuyển. Những bông hoa đỏ thắm rũ xuống, cành cây nghiêng sát mặt đất. Trong khi đó, hoa dại cũng phải oằn mình chống chọi với mưa gió. Dù thân cây nhỏ bé liên tục bị gió lay, nó vẫn cố bám chặt vào lớp đất ven đường. Thấy hồng nhung sắp bị gió quật gãy, hoa dại nghiêng thân về phía khu vườn, cố gắng chắn bớt những luồng gió mạnh. Nó còn động viên hồng nhung hãy cố gắng bám chắc vào đất. Hồng nhung nhìn người bạn nhỏ mà vô cùng ngạc nhiên. Nó không ngờ cây hoa mà mình từng coi thường lại có một sức sống mạnh mẽ đến thế. Trong đêm mưa, hoa dại vẫn kiên cường đứng đó, dù chính mình cũng chịu nhiều đau đớn. Đến sáng, mưa đã ngớt, những đám mây xám dần tan để nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp. Khu vườn sau cơn bão còn vương đầy những giọt nước long lanh, nhưng hồng nhung đã đứng vững. Nhìn sang cây hoa dại nhỏ bé với những cánh hoa còn ướt, hồng nhung cảm thấy vừa biết ơn vừa xấu hổ. Nó chân thành xin lỗi vì trước đây đã từng kiêu căng và coi thường người bạn bên đường. Hoa dại chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nói rằng ai cũng có lúc nhìn nhầm giá trị của một người khác. Từ hôm đó, hai cây hoa thường trò chuyện với nhau mỗi khi gió thổi qua hàng rào. Hồng nhung không còn khoe khoang vẻ đẹp của mình, còn hoa dại vẫn khiêm nhường như trước. Hai cây hoa dần nhận ra rằng sự khác biệt không thể ngăn cản một tình bạn chân thành. Khu vườn lại rực rỡ sắc màu, còn con đường nhỏ vẫn có những bông hoa dại bình dị khoe mình trong nắng sớm. Nhìn hai cây hoa cùng rung rinh trong gió, em cảm thấy thật vui vì hồng nhung đã biết thay đổi. Em hiểu rằng vẻ đẹp bên ngoài có thể khiến người khác chú ý, nhưng một tấm lòng tốt đẹp mới khiến người khác yêu quý lâu dài. Vì thế, mỗi người cần biết khiêm tốn, không coi thường những người giản dị và luôn trân trọng những tấm lòng chân thành quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 2 Khi mùa xuân về, con đường nhỏ bên khu vườn như khoác lên mình một chiếc áo mới. Nắng vàng rắc nhẹ trên những ngọn cỏ, gió mang theo hương hoa thoang thoảng và tiếng ong bướm vo ve. Bên hàng rào cũ, một cây hoa dại nhỏ bé âm thầm sống giữa đất trời. Phía bên kia, cây hồng nhung nổi bật với những đóa hoa đỏ thắm, mềm mại và kiêu sa. Hai cây hoa cùng đón nắng mỗi ngày nhưng lại có những suy nghĩ rất khác nhau về bản thân và về người hàng xóm của mình. Hoa dại chẳng có người chăm sóc, nhưng rễ của nó bám sâu vào đất, ngày ngày tự mình tìm lấy nguồn sống. Những bông hoa nhỏ bé cứ thế nở rồi tàn theo mùa, giản dị mà tươi tắn. Hồng nhung thì hoàn toàn khác. Nó được trồng trong một góc vườn đẹp, được tưới nước đều đặn và luôn nhận được những lời khen ngợi. Những cánh hoa đỏ như nhung khiến hồng nhung rất tự hào. Nó thường nghĩ mình là bông hoa đẹp nhất trong khu vườn. Mỗi khi nhìn thấy hoa dại bên đường, hồng nhung lại tỏ vẻ coi thường vì cho rằng đó chỉ là một loài hoa bình thường. Hoa dại chẳng hề giận dỗi. Nó vẫn vui vẻ đón nắng và trò chuyện với những chú bướm ghé thăm. Trong thâm tâm, hoa dại chỉ mong hồng nhung luôn khỏe mạnh và nở thật đẹp. Một ngày nọ, bầu trời đang trong xanh bỗng xuất hiện những đám mây đen. Gió thổi mạnh khiến những tán cây trong vườn nghiêng ngả. Rồi một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Nước mưa ào ào trút lên khu vườn, làm những cánh hoa hồng nhung rung rinh dữ dội. Hồng nhung vốn được chăm sóc trong điều kiện yên bình nên vô cùng sợ hãi. Những cành cây của nó bị gió quật mạnh, có cành gần như sắp gãy. Hoa dại bên đường cũng bị mưa tạt ướt đẫm, nhưng thân cây vẫn bám chắc vào đất. Thấy hồng nhung gặp nguy hiểm, hoa dại cố gắng nghiêng mình về phía hàng rào để chắn bớt gió. Nó liên tục động viên người bạn hãy giữ thật chắc thân cây. Hồng nhung nghe thấy những lời ấy thì xúc động vô cùng. Nó nhận ra cây hoa nhỏ bé mà mình từng coi thường lại mạnh mẽ và tốt bụng biết bao. Sau nhiều giờ mưa gió, hồng nhung cuối cùng cũng đứng vững nhờ sự giúp đỡ và động viên của hoa dại. Khi bình minh trở lại, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống khu vườn còn ướt nước. Hồng nhung nhìn sang hoa dại, thấy những cánh hoa nhỏ bé vẫn đang rung rinh trong gió. Nó khẽ nói lời cảm ơn và xin lỗi vì đã từng xem thường bạn. Hoa dại không trách móc mà chỉ vui vẻ nói rằng hai cây hoa đều có thể cùng nhau làm đẹp cho cuộc sống. Từ đó, hồng nhung trở nên gần gũi và thân thiện hơn. Nó không còn tự hào quá mức về vẻ đẹp của mình mà biết quan tâm đến những loài hoa xung quanh. Hoa dại vẫn sống giản dị, khiêm nhường và không bao giờ nhắc đến việc mình đã giúp bạn. Mỗi khi mùa xuân trở lại, hồng nhung và hoa dại lại cùng khoe sắc dưới ánh nắng. Một loài rực rỡ trong khu vườn, một loài nhỏ bé bên đường, nhưng cả hai đều có vẻ đẹp riêng. Em hiểu rằng không ai nên đánh giá người khác chỉ qua vẻ ngoài hay hoàn cảnh sống. Điều làm nên giá trị của mỗi người chính là lòng tốt, sự khiêm nhường và cách họ đối xử với những người xung quanh. Bài tham khảo Mẫu 3 Buổi sáng mùa xuân trong trẻo như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu tươi sáng. Con đường nhỏ chạy ngang qua khu vườn phủ đầy cỏ xanh, những giọt sương còn long lanh dưới ánh nắng. Bên vệ đường, một cây hoa dại nhỏ xíu nép mình giữa những bụi cỏ nhưng vẫn cố vươn lên đón ánh mặt trời. Trong khu vườn rộng lớn, cây hồng nhung kiêu sa đang khoe những bông hoa đỏ thắm. Hai cây hoa ở gần nhau nhưng dường như thuộc về hai thế giới khác biệt. Hoa dại không biết mình đã mọc từ bao giờ. Nó chỉ biết rằng mỗi ngày, khi mặt trời thức dậy, nó cũng vươn những chiếc lá nhỏ ra đón nắng. Mưa xuống, nó uống từng giọt nước; trời nắng, nó tìm cách bám sâu hơn vào lòng đất. Chẳng ai chăm sóc nhưng hoa dại vẫn khỏe mạnh và bền bỉ. Hồng nhung thì được sống trong một khu vườn được chăm sóc cẩn thận. Người làm vườn thường xuyên vun đất, tưới nước và cắt bỏ những cành khô. Vì được nhiều người yêu thích, hồng nhung dần trở nên kiêu ngạo. Nó cho rằng chỉ những bông hoa rực rỡ như mình mới đáng được ngắm nhìn. Mỗi khi thấy hoa dại, nó thường lắc lư cành lá như muốn khoe vẻ đẹp. Hoa dại chẳng bao giờ đáp lại bằng sự giận dữ. Nó chỉ lặng lẽ nở hoa và vui vẻ với cuộc sống bình dị của mình. Rồi một ngày, một cơn bão bất ngờ kéo đến. Bầu trời đang xanh bỗng tối sầm, gió rít từng cơn qua những hàng cây. Mưa trút xuống dữ dội, khiến khu vườn ngập trong màn nước trắng xóa. Hồng nhung bị gió quật mạnh đến mức những cành hoa liên tục rung lên. Một cành lớn bị nghiêng sát mặt đất khiến hồng nhung hoảng sợ. Trong lúc ấy, hoa dại bên đường cũng đang oằn mình chống chọi. Tuy vậy, nó vẫn cố bám sâu vào đất và nghiêng thân về phía khu vườn. Hoa dại dùng những cành nhỏ của mình làm điểm tựa, giúp hồng nhung giảm bớt sức gió. Hồng nhung kinh ngạc trước hành động ấy. Nó không thể tin một cây hoa nhỏ bé mà mình từng coi thường lại sẵn lòng giúp đỡ mình. Suốt đêm mưa, hoa dại không hề bỏ cuộc. Đến khi gió nhẹ dần, hồng nhung mới thở phào nhẹ nhõm. Nó nhìn người bạn bên đường bằng ánh mắt biết ơn và xúc động. Sáng hôm sau, bầu trời trong xanh trở lại. Những giọt nước còn đọng trên cánh hoa lấp lánh dưới ánh nắng như những viên ngọc nhỏ. Hồng nhung cúi những cành hoa về phía hoa dại và chân thành xin lỗi. Nó thú nhận rằng trước đây mình đã quá tự hào về vẻ ngoài mà quên mất giá trị của một tấm lòng. Hoa dại mỉm cười, bảo rằng chỉ cần biết nhận ra sai lầm thì mọi chuyện đều có thể thay đổi. Từ đó, hai cây hoa trở thành những người bạn thân thiết. Hồng nhung không còn coi thường những loài hoa nhỏ bé, còn hoa dại vẫn giữ sự giản dị vốn có. Những mùa hoa sau đó, khu vườn càng trở nên rực rỡ khi hồng nhung và hoa dại cùng khoe sắc. Nhìn hai người bạn ở hai phía hàng rào, em hiểu rằng mỗi sự sống đều có giá trị riêng. Một vẻ đẹp giản dị nhưng chứa đầy lòng tốt vẫn có thể khiến người khác cảm phục. Vì vậy, hãy biết sống khiêm nhường, chân thành và đừng bao giờ dùng vẻ ngoài để đánh giá một người. Bài tham khảo Mẫu 4 Một buổi sớm mùa xuân, ánh nắng dịu dàng trải lên con đường nhỏ những vệt sáng óng ả. Gió nhẹ đưa hương hoa từ khu vườn rộng lớn bay ra tận bên đường. Trong khu vườn ấy, cây hồng nhung nổi bật với những bông hoa đỏ thắm, cánh hoa mềm mại như nhung. Ngay bên hàng rào, một cây hoa dại bé nhỏ khiêm nhường nép mình giữa đám cỏ. Dù ở rất gần nhau, hai cây hoa lại chưa bao giờ thực sự hiểu nhau. Hoa dại sống một cuộc đời giản dị. Không ai chăm sóc, không ai tưới nước, nó vẫn tự mình bám rễ vào đất và vươn lên mỗi ngày. Những bông hoa nhỏ li ti của nó không rực rỡ nhưng lúc nào cũng tươi tắn. Hồng nhung lại được sống trong sự chăm sóc chu đáo. Người làm vườn thường xuyên tưới nước, bón phân và nâng niu từng cành hoa. Vì thế, hồng nhung rất tự hào về vẻ đẹp của mình. Nó nghĩ rằng mình xứng đáng được yêu quý hơn tất cả. Có lần, hồng nhung còn hỏi tại sao hoa dại lại cứ mọc bên cạnh khu vườn xinh đẹp. Hoa dại chỉ im lặng, bởi nó không muốn tranh cãi. Nó hiểu rằng mình không cần phải rực rỡ mới có thể làm cho cuộc sống trở nên đẹp hơn. Mỗi ngày, hoa dại vẫn nở những bông hoa nhỏ và vui vẻ đón nắng. Một buổi chiều, gió bão bất ngờ kéo đến. Những đám mây đen phủ kín bầu trời, tiếng sấm vang lên từng hồi. Mưa bắt đầu rơi rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Cành cây trong vườn nghiêng ngả trước những trận gió mạnh. Hồng nhung vốn quen được chăm sóc nên không biết cách chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt. Những cành hoa đỏ thắm liên tục bị gió quật xuống. Hồng nhung lo sợ mình sẽ bị bật gốc. Nhìn thấy bạn gặp nguy hiểm, hoa dại cố gắng bám chặt vào đất rồi nghiêng thân chắn gió. Những chiếc lá nhỏ của nó rung lên dữ dội nhưng vẫn không chịu khuất phục. Hồng nhung cảm động trước sự giúp đỡ âm thầm ấy. Nó hiểu rằng sức mạnh không phải lúc nào cũng nằm ở vẻ ngoài rực rỡ. Đôi khi, một điều nhỏ bé vẫn có thể mang đến sự chở che lớn lao. Cơn bão kéo dài suốt đêm nhưng hoa dại vẫn kiên trì đứng bên người bạn mới nhận ra giá trị của nó. Khi trời sáng, những tia nắng ấm áp lại xuất hiện sau màn mây. Hồng nhung nhìn hoa dại với vẻ trìu mến rồi nhẹ nhàng nói lời xin lỗi. Nó không còn thấy xấu hổ khi có một người bạn nhỏ bé bên cạnh mà ngược lại, cảm thấy may mắn vì đã được giúp đỡ. Hoa dại chỉ cười hiền và nói rằng bạn bè nên giúp đỡ nhau khi khó khăn. Từ ngày ấy, hồng nhung không còn kiêu căng nữa. Hai cây hoa thường cùng nhau trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện về nắng, mưa và những chú bướm ghé thăm. Khu vườn vẫn rộng lớn, con đường vẫn nhỏ bé, nhưng khoảng cách giữa hai cây hoa đã không còn. Em thấy rằng sự chân thành có thể xóa đi những khác biệt về vẻ ngoài và hoàn cảnh. Một người thật sự đáng quý không phải vì được nhiều người ngợi khen mà vì biết sống tốt với người khác. Bởi vậy, em sẽ luôn nhắc mình phải biết khiêm nhường và trân trọng những người có tấm lòng đẹp đẽ. Bài tham khảo Mẫu 5 Mùa xuân về, con đường nhỏ bên khu vườn trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Nắng sớm trong veo phủ lên cỏ cây một màu xanh non, bướm vàng chập chờn bên những khóm hoa. Bên hàng rào, cây hoa dại nhỏ bé âm thầm nở những bông hoa li ti. Phía trong khu vườn, cây hồng nhung đỏ thắm kiêu sa luôn nổi bật giữa sắc xanh. Một cây giản dị, một cây rực rỡ, hai người bạn hàng xóm ấy đã có một câu chuyện khiến cả khu vườn thay đổi. Hoa dại chẳng có khu vườn riêng, chẳng được ai chăm sóc nhưng vẫn mạnh mẽ sống qua những ngày nắng gắt và những trận mưa lớn. Nó vui vẻ với những giọt sương, những cơn gió và những chú bướm ghé thăm. Hồng nhung thì được nâng niu như một báu vật. Những bông hoa đỏ thắm thường được người qua đường khen ngợi. Lời khen khiến hồng nhung ngày càng tự tin nhưng cũng dần trở nên kiêu ngạo. Nó cho rằng hoa dại quá nhỏ bé và tầm thường. Mỗi lần hoa dại nở hoa, hồng nhung chỉ lặng lẽ quay đi. Hoa dại không hề giận, vẫn vui vẻ làm bạn với nắng và gió. Nó tin rằng mỗi bông hoa đều có một ý nghĩa riêng. Rồi một ngày, thiên nhiên đã cho hai cây hoa một cơ hội để hiểu nhau. Một cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến sau những ngày nắng nóng. Gió thổi mạnh làm hàng rào rung lên bần bật. Hồng nhung bị những cơn gió liên tiếp quật vào thân khiến các cành hoa rũ xuống. Một vài cánh hoa đỏ thắm rơi khỏi cành, trôi theo dòng nước. Hồng nhung lo lắng đến mức không biết phải làm gì. Hoa dại bên đường cũng bị mưa gió vùi dập nhưng vẫn bám chắc vào đất. Thấy hồng nhung sắp bị nghiêng đổ, hoa dại cố gắng vươn mình về phía bạn. Nó dùng những cành nhỏ bé để chắn bớt gió và động viên hồng nhung hãy kiên trì. Hồng nhung vô cùng bất ngờ trước tấm lòng của người bạn mà mình từng coi thường. Nó nhận ra hoa dại tuy không có vẻ ngoài lộng lẫy nhưng lại có một sức sống đáng khâm phục. Cơn mưa kéo dài rất lâu, hoa dại vẫn không rời vị trí. Cuối cùng, gió yếu dần và hồng nhung đã có thể đứng vững. Sau cơn mưa, ánh nắng lại chiếu xuống khu vườn. Hồng nhung nhìn những giọt nước trên cánh hoa rồi nhìn sang người bạn nhỏ. Nó chân thành xin lỗi vì đã từng kiêu căng và hứa sẽ không bao giờ coi thường hoa dại nữa. Hoa dại vui vẻ tha thứ và cùng hồng nhung đón những tia nắng đầu tiên. Từ đó, hai cây hoa trở thành bạn thân. Hồng nhung học được sự khiêm nhường, còn hoa dại vẫn giữ nguyên vẻ giản dị và chân thành của mình. Mỗi khi nhìn thấy hai cây hoa cùng rung rinh trong gió, em lại nghĩ đến một điều thật đẹp. Trong cuộc sống, mỗi người đều có điểm mạnh và giá trị riêng, chẳng ai cần phải tự nâng mình lên bằng cách hạ thấp người khác. Một tấm lòng tốt đẹp có thể làm nên vẻ đẹp mà không cánh hoa nào sánh được. Vì thế, hãy biết khiêm tốn, biết sẻ chia và luôn nhìn thấy những điều đáng quý ở những người tưởng như nhỏ bé quanh ta.
|






Danh sách bình luận