Viết bài văn tưởng tượng em về thăm trường cũ sau mười năm xa cách

- Em muốn kể lại lần trở về thăm ngôi trường cũ sau mười năm xa cách như thế nào? (Trở về vào dịp họp lớp, ngày kỉ niệm của trường,...) - Vì sao em có chuyến trở về trường? (Muốn thăm lại thầy cô, gặp bạn bè cũ,...) - Khi đứng trước ngôi trường sau mười năm, em có cảm xúc gì? (Bồi hồi, xúc động, ngỡ ngàng,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Sau mười năm xa cách, em trở về thăm trường cũ - nơi gắn bó nhiều kỉ niệm tuổi học trò. Em hãy tưởng tượng lần  về thăm trường đó.

I. Mở bài

- Em muốn kể lại lần trở về thăm ngôi trường cũ sau mười năm xa cách như thế nào? (Trở về vào dịp họp lớp, ngày kỉ niệm của trường,...)

- Vì sao em có chuyến trở về trường? (Muốn thăm lại thầy cô, gặp bạn bè cũ,...)

- Khi đứng trước ngôi trường sau mười năm, em có cảm xúc gì? (Bồi hồi, xúc động, ngỡ ngàng,...)

II. Thân bài

a. Trước khi trở về trường

- Trước chuyến đi, em đã chuẩn bị những gì? (Sắp xếp công việc, chuẩn bị quần áo,...)

- Trên đường trở về trường, tâm trạng của em như thế nào? (Háo hức, hồi hộp,...)

- Cảnh vật trên đường có gì khiến em nhớ đến tuổi học trò? (Con đường quen thuộc, hàng cây, góc phố,...)

- Em hình dung ngôi trường sau mười năm sẽ như thế nào? (Thay đổi nhiều, được xây dựng khang trang hơn,...)

b. Diễn biến lần trở về trường

- Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy ngôi trường, em cảm thấy thế nào? (Ngỡ ngàng, xúc động, nhận ra những hình ảnh quen thuộc,...)

- Ngôi trường sau mười năm đã thay đổi ra sao? (Cổng trường,dãy phòng học,...)

- Điều gì vẫn còn nguyên vẹn khiến em xúc động? (Gốc cây cũ, chiếc ghế đá,...)

- Em đã đi qua những nơi nào trong trường và nhớ lại những kỉ niệm gì? (Giờ học, giờ ra chơi, những lần cùng bạn trò chuyện,...)

- Em có gặp lại thầy cô hoặc bạn bè cũ không? (Thầy cô nhận ra em, bạn bè vui mừng gặp lại nhau,...)

- Cuộc gặp gỡ với thầy cô, bạn bè diễn ra như thế nào? (Hỏi thăm cuộc sống hiện tại, kể về những thay đổi,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em xúc động nhất? (Nghe tiếng trống trường, đứng trong lớp học cũ, ngồi lại bên gốc cây quen thuộc,...)

c. Những suy nghĩ sau khi trở về trường

- Sau khi đi một vòng quanh trường, em nhận ra điều gì? (Ngôi trường đã thay đổi nhưng những kỉ niệm vẫn còn nguyên trong tâm trí,...)

- Em nghĩ gì về mười năm đã trôi qua? (Thời gian trôi thật nhanh,...)

- Em cảm thấy thế nào về thầy cô, bạn bè và mái trường? (Biết ơn, trân trọng,...)

- Chuyến trở về khiến em thay đổi suy nghĩ như thế nào? (Giữ gìn những kỉ niệm đẹp,...)

- Sau chuyến đi, em muốn làm gì? (Thường xuyên về thăm trường, thăm thầy cô,...)

III. Kết bài

- Khi rời khỏi trường, em cảm thấy thế nào? (Lưu luyến, bồi hồi,...)

- Chuyến trở về có ý nghĩa gì đối với em? (Là một lần trở về với tuổi thơ,...)

- Em mong muốn điều gì? 

Bài siêu ngắn

Mười năm xa cách, con đường đến trường cũ bỗng trở nên thân thương đến lạ. Hàng cây bên đường vẫn xanh, gió nhẹ lay những tán lá như gọi về bao kỉ niệm tuổi học trò. Đứng trước cánh cổng quen thuộc, em vừa vui mừng vừa bồi hồi.

Ngôi trường đã khang trang hơn trước, nhưng sân trường, hàng phượng và dãy lớp học vẫn gợi cho em nhớ những giờ học, giờ ra chơi cùng bạn bè. Em bước chậm qua từng góc sân, nơi ngày trước chúng em thường nô đùa dưới những tán cây rợp mát. Tiếng học sinh trò chuyện vang lên khiến em có cảm giác như mình đang trở lại những năm tháng thơ bé. Bỗng em nhìn thấy cô giáo cũ đang đứng trước cửa lớp. Cô nhận ra em, mỉm cười hỏi han rồi cùng em nhắc lại những chuyện ngày xưa. Cô kể về những trò nghịch ngợm của lớp, còn em kể cho cô nghe về cuộc sống của mình sau khi rời mái trường. Nghe giọng cô vẫn dịu dàng như ngày nào, em thấy mười năm xa cách như chỉ là một giấc ngủ ngắn. Trước khi ra về, em gửi lời cảm ơn cô vì những năm tháng đã tận tình dạy dỗ và yêu thương chúng em. Cô mỉm cười, dặn em dù đi đâu cũng luôn nhớ về mái trường và giữ những điều tốt đẹp trong lòng.

Ra về, em ngoái nhìn mái trường lần cuối. Nắng chiều trải vàng trên sân, hàng phượng khẽ rung trong gió. Em hiểu rằng thời gian có thể làm cảnh vật đổi thay, nhưng những kỉ niệm đẹp dưới mái trường vẫn luôn ở lại trong trái tim em.

Bài tham khảo Mẫu 1

Thời gian giống như một dòng sông cứ lặng lẽ trôi về phía trước, mang theo biết bao mùa nắng, mùa mưa và những năm tháng tuổi trẻ. Mười năm đã đủ dài để một đứa học trò ngày nào trở thành một người trưởng thành, nhưng trong sâu thẳm tâm trí em, hình ảnh mái trường cũ vẫn nguyên vẹn như một trang sách chưa từng khép lại. Một buổi sáng đầu thu, khi tình cờ có dịp trở về thăm trường sau mười năm xa cách, em đã mang theo một niềm mong chờ khó gọi thành tên. Em muốn được nhìn lại sân trường, hàng cây, lớp học và tìm lại những tháng ngày trong trẻo đã từng làm nên một phần tuổi thơ của mình.

Chiếc xe chậm rãi đưa em về con đường quen thuộc. Hai bên đường giờ đã thay đổi nhiều, những cửa hàng mới mọc lên, những ngôi nhà cao tầng nối tiếp nhau, nhưng có vài hàng cây vẫn đứng lặng lẽ bên đường như những người bạn cũ. Khi cánh cổng trường hiện ra, tim em bỗng đập nhanh hơn. Ngôi trường đã được sửa sang khang trang, cổng rộng hơn, dãy phòng học được sơn lại, sân trường sạch sẽ và sáng sủa. Thế nhưng, những bậc thềm quen thuộc, hàng cây chạy dọc sân và chiếc ghế đá dưới gốc cây vẫn khiến em nhận ra nơi này ngay lập tức. Em đứng trước cổng thật lâu, bất giác mỉm cười khi nhớ đến hình ảnh mình ngày trước từng tung tăng chạy vào trường với chiếc cặp trên vai.

Em bước chậm qua từng dãy hành lang, nơi từng vang lên tiếng bước chân và tiếng cười của bao thế hệ học sinh. Đứng trước lớp học cũ, em tưởng như nghe thấy tiếng cô giáo giảng bài, tiếng bạn bè gọi nhau và cả những tiếng cười vụng về của tuổi học trò. Trên sân, một nhóm học sinh đang chơi bóng khiến em nhớ đến những giờ ra chơi ngắn ngủi mà vui đến lạ. Bất ngờ, em gặp lại cô giáo chủ nhiệm năm xưa. Cô đã có mái tóc điểm bạc nhưng nụ cười vẫn hiền như ngày nào. Cô nhận ra em sau vài giây ngỡ ngàng rồi vui mừng hỏi thăm cuộc sống hiện tại. Chúng em ngồi bên chiếc ghế đá cũ, kể cho nhau nghe những câu chuyện của mười năm qua. Cô nhắc lại những lần em mắc lỗi, những buổi cô ở lại giảng bài và cả những ngày cả lớp cùng tập văn nghệ. Mỗi câu chuyện lại mở ra một mảnh kí ức tưởng đã ngủ quên.

Trước khi ra về, em đi thêm một vòng quanh sân trường. Ánh nắng cuối buổi rơi xuống những tán cây, gió khẽ lay những chiếc lá xanh. Em chợt nhận ra ngôi trường đã thay đổi nhưng những kỉ niệm trong lòng mình thì gần như vẫn còn nguyên vẹn. Mười năm trôi qua nhanh đến mức em không kịp nhận ra tuổi học trò đã ở phía sau từ bao giờ. Những người bạn ngày ấy mỗi người đã có một con đường riêng, cô giáo cũng đã đi qua biết bao thế hệ học sinh, chỉ có những kỉ niệm đẹp vẫn lặng lẽ ở lại.

Khi bước ra khỏi cổng trường, em ngoái nhìn lần cuối. Mái trường nằm yên dưới bầu trời trong xanh, hàng cây vẫn đung đưa trong gió như một lời chào thân thuộc. Em hiểu rằng trở về trường cũ không chỉ là trở về một nơi chốn, mà còn là trở về với chính mình của những năm tháng hồn nhiên nhất. Dù sau này cuộc đời có đưa em đi xa đến đâu, hình ảnh mái trường ấy vẫn sẽ là một góc bình yên để mỗi khi nhớ đến, lòng em lại thấy dịu dàng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có một miền kí ức không nằm trên bản đồ nhưng ai cũng có thể tìm thấy khi nhắm mắt lại. Đó là mái trường, nơi lưu giữ tiếng cười, những ước mơ đầu tiên và cả những vụng về rất đỗi đáng yêu của tuổi học trò. Với em, miền kí ức ấy gắn với một ngôi trường đã xa mười năm. Ngày trở về, em không mang theo điều gì đặc biệt, chỉ có một chút hồi hộp và nỗi nhớ âm thầm đã được cất giữ rất lâu trong lòng. Em muốn xem nơi từng gắn bó với mình qua những năm tháng đẹp nhất giờ đây đã đổi thay như thế nào.

Con đường đến trường hôm ấy khiến em liên tục nhớ về ngày xưa. Góc phố từng có quán nước nhỏ nay đã thay bằng một cửa hàng hiện đại. Con đường ngày trước còn đầy bóng cây giờ rộng và đông đúc hơn. Nhưng khi đi qua khúc cua quen thuộc, em vẫn nhớ như in những buổi sáng cùng bạn bè đạp xe đến trường, vừa đi vừa kể cho nhau đủ thứ chuyện. Rồi ngôi trường xuất hiện sau hàng cây. Cánh cổng mới sáng màu, sân trường rộng hơn, các dãy nhà cũng cao và đẹp hơn trước. Em bước vào mà có cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ. Mười năm đã phủ lên nơi này một lớp áo mới, nhưng hơi thở của tuổi học trò dường như vẫn còn vương trong từng góc nhỏ.

Em tìm đến hành lang cũ, nơi trước đây chúng em thường đứng chờ nhau sau mỗi tiết học. Chiếc cầu thang đã được sửa lại, nhưng ô cửa sổ cuối hành lang vẫn còn đó. Nhìn qua khung cửa, em nhớ những buổi chiều nắng vàng rơi trên mặt bàn, những giờ kiểm tra hồi hộp và những lần cả nhóm tụm lại trao đổi bài. Đang mải suy nghĩ, em nghe một giọng nói quen thuộc phía sau. Đó là cô giáo dạy Ngữ văn năm nào. Cô nhìn em hồi lâu rồi bất ngờ gọi đúng tên. Cuộc gặp gỡ khiến cả hai đều vui mừng. Cô hỏi về công việc, gia đình và cuộc sống của em. Em kể cô nghe những chặng đường mình đã đi qua. Cô mỉm cười và bảo rằng điều cô vui nhất là thấy học trò ngày nào đã trưởng thành. Câu nói giản dị ấy khiến lòng em bỗng ấm lên.

Buổi chiều dần buông xuống. Sân trường thưa người, chỉ còn vài chiếc lá rơi nhẹ trên nền gạch. Em ngồi một mình dưới gốc cây năm xưa, nhìn những học sinh đang ríu rít ra về. Bỗng nhiên em hiểu rằng tuổi học trò giống như một cơn gió mùa hạ, đến rất nhanh rồi đi cũng rất nhanh. Khi còn ở trong những ngày tháng ấy, ta thường mong thời gian trôi nhanh để lớn lên. Đến khi trưởng thành, ta lại ao ước được trở về chỉ một lần để nghe tiếng trống trường và sống lại những buổi chiều vô tư ấy.

Em rời trường khi ánh nắng đã nhạt dần trên những mái ngói. Phía sau lưng, cánh cổng khép lại nhưng trong lòng em như vừa mở ra một khoảng trời cũ. Chuyến trở về giúp em hiểu rằng có những nơi dù đã thay đổi theo năm tháng vẫn không bao giờ trở nên xa lạ. Mái trường ấy sẽ mãi là nơi cất giữ một phần tuổi thơ của em, để mỗi khi cuộc sống trở nên vội vã, em lại có thể tìm về trong kí ức và mỉm cười.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mùi hoa sữa thoảng nhẹ trong một buổi chiều thu bất chợt kéo em về với những ngày còn mặc đồng phục, đeo khăn quàng và háo hức chạy dưới sân trường. Kí ức ấy tưởng đã ngủ yên sau mười năm, vậy mà chỉ cần một cơn gió quen thuộc cũng đủ đánh thức tất cả. Nhân dịp có chuyến công tác ngang qua thành phố cũ, em quyết định trở về thăm ngôi trường từng gắn bó với mình. Em không biết nơi ấy còn giữ lại bao nhiêu dấu vết của ngày xưa, nhưng trong lòng đã dâng lên một cảm giác bồi hồi khó tả.

Buổi sáng hôm đó, em bước qua cánh cổng trường trong một tâm trạng rất lạ. Ngôi trường trước mắt rộng lớn và khang trang hơn trong trí nhớ. Dãy phòng học mới được xây thêm, sân thể thao cũng được sửa sang, những bồn hoa nằm ngay ngắn dọc lối đi. Em chậm rãi bước qua sân, mắt tìm kiếm những hình ảnh quen thuộc. Rồi em nhìn thấy một cây phượng già ở góc sân. Cây vẫn đứng đó, cành lá vươn rộng như một mái vòm xanh. Ngày trước, dưới gốc cây ấy, chúng em từng ngồi ăn quà vặt, kể chuyện và chuyền tay nhau những cuốn truyện. Em đưa tay chạm vào thân cây sần sùi, lòng bỗng nghẹn lại vì cảm giác như vừa gặp một người bạn cũ sau một thời gian rất dài.

Đi sâu vào dãy nhà cũ, em gặp lại lớp học năm xưa. Căn phòng đã được sửa lại nhưng ô cửa sổ bên trái vẫn còn nguyên. Em đứng bên cửa sổ và nhớ đến những buổi học tưởng như bình thường mà giờ đây lại quý giá vô cùng. Một lát sau, thầy giáo cũ đi ngang qua. Thầy nhận ra em và dừng lại trò chuyện. Mái tóc thầy đã bạc đi nhiều, nhưng giọng nói vẫn trầm ấm như ngày nào. Thầy kể về những học sinh đã trưởng thành, còn em kể về cuộc sống của mình. Khi nhắc đến những ngày cả lớp nghịch ngợm, thầy bật cười. Tiếng cười ấy khiến khoảng cách mười năm dường như biến mất. Chúng em cùng đứng bên hành lang, nhìn xuống sân trường và nhắc lại những câu chuyện cũ. Em nhận ra mình không chỉ đang thăm một ngôi trường mà đang gặp lại cả một phần tuổi thơ.

Trước lúc ra về, em đứng giữa sân trường và nhìn tiếng trống vang lên báo hiệu giờ học. Âm thanh ấy quen thuộc đến mức lòng em bỗng rung lên. Học sinh ùa ra khỏi các lớp, tiếng cười nói rộn ràng dưới hàng cây. Em đứng lặng nhìn khung cảnh ấy và nghĩ về mười năm đã qua. Những ngày tháng ấy không thể trở lại, nhưng chúng đã trở thành nền móng để em có được ngày hôm nay. Em biết ơn thầy cô, biết ơn bạn bè và biết ơn mái trường đã cho mình một tuổi thơ đẹp đến vậy.

Chiếc xe đưa em rời khỏi con đường quen thuộc khi trời đã ngả chiều. Qua ô cửa kính, ngôi trường dần khuất sau hàng cây, nhưng hình ảnh ấy vẫn ở lại rất rõ trong tâm trí. Em hiểu rằng thời gian có thể làm đổi thay mái ngói, hàng cây và những dãy phòng học, nhưng không thể xóa đi những kỉ niệm đã được viết bằng tuổi trẻ. Và có lẽ, trong hành trình dài của cuộc đời, ai cũng cần một nơi để nhớ về, một nơi chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến trái tim mình dịu lại.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây trong một buổi sớm khiến em bất giác nhớ đến tiếng chim từng vang lên ngoài cửa sổ lớp học ngày nào. Đã mười năm kể từ khi em rời mái trường cũ, nhưng những hình ảnh về nơi ấy vẫn thỉnh thoảng trở về trong những giấc mơ rất đỗi bình thường. Một ngày cuối tuần, em quyết định quay lại trường. Không có cuộc hẹn đặc biệt, cũng chẳng phải một dịp lễ lớn, chỉ đơn giản là em muốn được đứng một lần nữa giữa khoảng sân đã từng chứng kiến biết bao niềm vui, nỗi buồn và những ước mơ đầu đời.

Trường hiện ra sau hàng cây trong ánh nắng dịu. Cánh cổng mới rộng và đẹp hơn, bảng tên trường cũng được thay đổi. Sân trường lát lại sạch sẽ, những bồn hoa được chăm sóc cẩn thận. Em bước từng bước thật chậm, vừa đi vừa quan sát. Nơi từng là sân chơi của chúng em giờ đã có thêm một khu thể thao rộng rãi. Thư viện được xây mới, những dãy phòng học sáng sủa hơn. Nhưng dưới một góc sân, chiếc ghế đá cũ vẫn còn đó. Em ngồi xuống và lập tức nhớ đến những giờ ra chơi năm xưa, khi chúng em ngồi chen chúc kể chuyện, chia nhau một gói bánh nhỏ và cười vang trước những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt.

Đang chìm trong kí ức, em nghe tiếng gọi từ phía sau. Một người bạn cũ vừa bước vào sân trường. Chúng em nhận ra nhau sau vài giây ngỡ ngàng rồi cùng bật cười. Mười năm xa cách khiến cả hai có rất nhiều chuyện để kể. Chúng em đi qua từng dãy lớp, tìm lại những góc quen thuộc và nhắc về những người bạn ngày trước. Có người đã đi xa, có người vẫn ở gần, có người đang làm những công việc mà ngày nhỏ chẳng ai tưởng tượng được. Chúng em còn tìm thấy một bức ảnh tập thể cũ được lưu trong phòng truyền thống. Nhìn những gương mặt trẻ con ngày ấy, em vừa buồn cười vừa xúc động. Hai đứa đứng thật lâu trước bức ảnh, như muốn níu lại những ngày tháng đã trôi qua.

Khi trời về chiều, chúng em cùng đi ra cổng. Trước khi chia tay, người bạn vỗ nhẹ lên vai em và nói rằng thật may vì hôm nay cả hai đã trở về. Câu nói ấy khiến em suy nghĩ mãi. Có lẽ điều quý giá nhất của một mái trường không phải là những bức tường hay hàng cây, mà là những con người từng cùng ta lớn lên dưới mái trường ấy. Mười năm có thể khiến chúng em thay đổi, nhưng tình cảm dành cho những năm tháng học trò vẫn còn nguyên.

Em bước khỏi cổng trường khi ánh hoàng hôn đang phủ một lớp vàng mỏng lên hàng cây. Phía sau lưng, tiếng học sinh vẫn vang lên trong sân, còn phía trước là con đường của hiện tại. Em mỉm cười và bước tiếp, mang theo một niềm vui rất nhẹ. Chuyến trở về ấy không đưa em trở lại tuổi thơ, nhưng giúp em hiểu rằng tuổi thơ chưa bao giờ thật sự rời xa chúng ta. Nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong một góc tim, chờ một ngày được đánh thức bằng tiếng chim, một hàng cây hay một mái trường thân quen.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi chiều mưa, khi những giọt nước nối nhau trượt dài trên khung cửa kính, em tình cờ mở lại chiếc hộp đựng ảnh cũ. Giữa những tấm ảnh đã ngả màu, có một bức ảnh chụp cả lớp trước sân trường. Nhìn những gương mặt non nớt ngày ấy, em bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Mười năm đã đi qua kể từ ngày chúng em rời mái trường. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, em quyết định trở về, không phải để tìm lại một ngôi trường của quá khứ, mà để gặp lại những người và những kỉ niệm đã góp phần làm nên mình của hôm nay.

Ngày trở về, trời trong xanh sau cơn mưa. Con đường dẫn đến trường đã khác xưa rất nhiều, nhưng những hàng cây hai bên vẫn khiến em nhớ đến những buổi sáng vội vàng chạy đến lớp. Khi nhìn thấy cổng trường, em bất giác bước chậm lại. Ngôi trường đã khoác lên mình một diện mạo mới. Những dãy phòng học được sơn sáng màu, sân trường rộng hơn, khuôn viên có thêm nhiều cây xanh và bồn hoa. Thế nhưng, chỉ cần nhìn thấy chiếc cầu thang cũ ở dãy nhà phía sau, em đã nhớ ngay những lần cùng bạn bè chạy xuống sân khi tiếng trống ra chơi vang lên. Những điều tưởng như rất nhỏ bé ấy bỗng trở nên quý giá vô cùng.

Em đi vào phòng truyền thống và bất ngờ nhìn thấy những bức ảnh của các thế hệ học sinh. Một bức ảnh cũ khiến em đứng lặng. Đó chính là ảnh của lớp em năm nào. Bên cạnh bức ảnh còn có tên các thành viên trong lớp. Em lần lượt đọc từng cái tên và nhớ đến từng người. Có người từng ngồi cùng bàn, có người từng cùng em trực nhật, có người từng chia nhau một chiếc ô trong những chiều mưa. Một lúc sau, cô giáo cũ xuất hiện. Cô nhìn bức ảnh rồi nhìn em, nụ cười hiền hậu vẫn giống hệt ngày trước. Cô kể rằng thỉnh thoảng cô vẫn nhớ đến lớp học ấy. Em kể cô nghe về những người bạn và cuộc sống hiện tại. Khi cô hỏi em có còn nhớ những lời cô từng dặn không, em mỉm cười vì nhận ra rất nhiều lời dạy ngày ấy vẫn âm thầm theo mình đến tận bây giờ.

Trước khi rời trường, em đứng lại thật lâu giữa sân. Gió sau mưa thổi qua hàng cây, vài chiếc lá còn đọng nước khẽ rung lên. Tiếng học sinh từ các lớp vọng ra, trong trẻo và đầy sức sống. Em chợt nhận ra mình đang đứng giữa hiện tại nhưng trái tim lại có một phần trở về quá khứ. Mười năm không thể kéo tuổi thơ quay lại, nhưng có thể khiến ta hiểu hơn giá trị của những ngày tháng từng có. Nhờ chuyến trở về, em càng biết trân trọng những người đã đồng hành với mình và những tháng ngày tưởng bình thường nhưng thực ra vô cùng quý giá.

Trên đường về, bức ảnh tập thể vẫn nằm trong túi áo của em. Ngoài cửa xe, những hàng cây lùi dần phía sau, bầu trời chiều rộng và trong. Em không còn thấy buồn vì tuổi học trò đã xa nữa. Em chỉ thấy biết ơn vì mình từng có một quãng đời đẹp đến thế. Ngôi trường cũ rồi sẽ tiếp tục đón những thế hệ học sinh mới, nhưng trong trái tim em, nơi ấy vẫn mãi là một khoảng trời xanh, nơi lưu giữ những tiếng cười trong trẻo nhất của tuổi thơ.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close