Viết bài văn kể những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

- Em muốn kể về kỉ niệm sâu sắc nào với thầy cô và mái trường? (Một lần được thầy cô giúp đỡ, một lần mắc lỗi khiến cô buồn, một tiết học đáng nhớ,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi sáng trong lớp học, giờ ra chơi, sau giờ học,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về kỉ niệm sâu sắc nào với thầy cô và mái trường? (Một lần được thầy cô giúp đỡ, một lần mắc lỗi khiến cô buồn, một tiết học đáng nhớ,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi sáng trong lớp học, giờ ra chơi, sau giờ học,...)

- Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở nên sâu sắc và được em nhớ mãi? (Một lời nói của thầy cô, một ánh mắt, nụ cười,...)

II. Thân bài

a. Kể về hoàn cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra

- Kỉ niệm bắt đầu trong hoàn cảnh như thế nào? (Có thể bắt đầu từ một buổi học bình thường, một ngày đầu năm học, một giờ ra chơi,...)

- Trước khi sự việc xảy ra, em đang làm gì? (Đang học bài, làm bài tập, trò chuyện với bạn, tham gia hoạt động của lớp, chuẩn bị ra về,...)

- Thầy cô và các bạn lúc ấy như thế nào? (Thầy cô đang giảng bài, hướng dẫn học sinh, quan sát lớp,...)

- Tâm trạng của em trước khi sự việc xảy ra ra sao? (Vui vẻ, háo hức, bình thường, hồi hộp, bối rối,...)

- Có chi tiết nào báo trước sự việc đặc biệt sắp xảy ra không? (Một lời gọi của cô giáo, một ánh mắt, một câu hỏi, một sự cố bất ngờ...)

b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm sâu sắc

- Sự việc bắt đầu như thế nào? (Kể rõ nguyên nhân khiến kỉ niệm xảy ra. Có thể là em mắc lỗi, gặp khó khăn trong học tập,...)

- Thầy cô đã làm gì trong tình huống ấy? (Giảng lại bài cho em, nhẹ nhàng nhắc nhở, động viên, giúp đỡ, hỏi han,...)

- Em đã nói hoặc làm gì? (Kể lại lời nói, hành động và suy nghĩ của em một cách tự nhiên. Có thể kể cả những lúc em bối rối, ngượng ngùng, vui mừng,...)

- Các bạn trong lớp phản ứng như thế nào? (Các bạn cổ vũ, giúp đỡ, động viên, im lặng lắng nghe,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một câu nói của thầy cô, ánh mắt dịu dàng, bàn tay đặt lên vai em, nụ cười, tiếng vỗ tay của cả lớp,...)

- Em cảm thấy thế nào trong lúc ấy? (Vui sướng, hồi hộp, bất ngờ, xấu hổ, ân hận, xúc động, biết ơn,...)

- Sự việc kết thúc như thế nào? (Thầy cô động viên em, em nhận ra lỗi sai, mọi người cùng vui vẻ trở lại,...)

c. Kể về những suy nghĩ và ý nghĩa của kỉ niệm

- Sau kỉ niệm ấy, em đã suy nghĩ điều gì? 

- Điều gì ở thầy cô khiến em xúc động nhất? (Sự kiên nhẫn, bao dung, tận tâm, tình yêu thương học sinh,...)

- Kỉ niệm ấy đã thay đổi em như thế nào? (Em chăm chỉ hơn, tự tin hơn, biết lắng nghe lời thầy cô, cố gắng sửa khuyết điểm,...)

- Mái trường trong kỉ niệm ấy hiện lên như thế nào? (Sân trường dưới hàng cây, lớp học đầy nắng, tiếng trống vang lên giữa giờ học,...)

- Em rút ra được bài học gì? (Biết kính trọng và biết ơn thầy cô, biết trân trọng bạn bè, cố gắng học tập, sống tốt hơn và giữ gìn những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò,...)

- Vì sao em nghĩ mình sẽ còn nhớ kỉ niệm ấy rất lâu? (Vì đó là một dấu ấn đặc biệt trong tuổi học trò, một kỉ niệm giúp em trưởng thành,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em có cảm xúc gì?

- Kỉ niệm ấy đã để lại dấu ấn như thế nào trong những năm tháng học trò của em?

- Em muốn gửi điều gì đến thầy cô và mái trường?

Bài siêu ngắn

Kỉ niệm sâu sắc nhất với thầy cô và mái trường trong em là một lần cô giáo giúp em vượt qua nỗi buồn khi làm bài chưa tốt. Hôm ấy, lớp học ngập nắng, tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, còn em ngồi lặng lẽ vì vừa nhận lại bài kiểm tra có điểm thấp.

Thấy em buồn, cô nhẹ nhàng bước đến ngồi bên cạnh và hỏi han. Cô xem bài rồi chỉ cho em từng lỗi sai, giảng lại những phần em chưa hiểu. Cô không trách mắng mà còn dịu dàng động viên rằng ai cũng có lúc làm bài chưa tốt, quan trọng là biết nhận ra lỗi và cố gắng sửa chữa. Nghe lời cô, em dần cảm thấy nhẹ lòng hơn. Nhìn nụ cười hiền của cô, em thấy trong lòng ấm áp và có thêm tự tin. Cô còn hướng dẫn em cách học để tránh những lỗi sai tương tự trong những lần sau. Trước khi trở về chỗ ngồi, cô khẽ nhắc em rằng chỉ cần kiên trì thì nhất định sẽ tiến bộ. Những lời nói giản dị ấy đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực. Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn và mạnh dạn hỏi cô khi chưa hiểu bài. Mỗi khi gặp một bài khó, em lại nhớ đến lời động viên của cô để tự nhắc mình không được bỏ cuộc. Em nhận ra rằng cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em biết tin vào bản thân.

Đến giờ, mỗi khi nhìn những ô cửa sổ đầy nắng của lớp học, em lại nhớ đến lời cô hôm ấy. Kỉ niệm ấy giúp em thêm yêu cô, yêu lớp học và trân trọng những tháng ngày được học dưới mái trường thân thương.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi lần tiếng trống trường vang lên, trong em lại hiện về một khoảng sân đầy nắng, những hàng cây lay động trong gió và những gương mặt bạn bè thân quen. Mái trường không chỉ là nơi em học những bài học trong sách vở mà còn là nơi em học cách sống, cách yêu thương và biết sửa chữa những lỗi lầm của mình. Một kỉ niệm mà em luôn nhớ là lần em vô tình khiến cô giáo buồn vì đã nói chuyện riêng trong giờ học. Chính ánh mắt của cô hôm ấy đã khiến em nhận ra một điều tưởng nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng.

Buổi học hôm ấy diễn ra vào một buổi sáng trong trẻo. Ngoài sân, những tán cây rung rinh trong gió, vài chú chim chuyền cành hót líu lo. Cô giáo đang giảng bài trên bảng, giọng cô đều đều và ấm áp. Ban đầu em vẫn chăm chú nghe giảng, nhưng rồi người bạn ngồi cạnh ghé sang nói chuyện. Em bật cười rồi hai đứa cứ thì thầm với nhau. Một vài bạn phía sau cũng bắt đầu xì xào. Cô giáo đã mấy lần dừng lại nhìn xuống lớp và nhẹ nhàng nhắc nhở. Chúng em im lặng được một lúc rồi lại vô tình tiếp tục. Em không hề nghĩ rằng những hành động nhỏ ấy lại khiến cô buồn đến vậy.

Đến một lúc, cô đặt viên phấn xuống bàn rồi nhìn cả lớp. Không có tiếng quát mắng, cũng chẳng có lời trách nặng nề. Cô chỉ nói rằng cô buồn không phải vì chúng em chưa hiểu bài mà vì chúng em chưa biết trân trọng tiết học và công sức của người đang cố gắng giúp mình hiểu thêm một điều mới. Căn phòng bỗng yên lặng. Em nhìn lên bục giảng và thấy nụ cười thường ngày của cô đã biến mất. Trong lòng em dâng lên một cảm giác ân hận. Em nhớ những lần cô ở lại sau giờ học để giảng lại bài cho chúng em, nhớ những trang vở cô cẩn thận sửa từng lỗi. Lớp trưởng đứng lên xin lỗi cô, rồi em cũng mạnh dạn nhận lỗi. Cô nhìn chúng em một lúc rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Cô nói rằng điều cô mong nhất là sau lần này, chúng em sẽ biết tự nhắc mình và trưởng thành hơn. Cả lớp đồng thanh hứa sẽ cố gắng. Không khí trong phòng dần nhẹ lại, nhưng bài học ấy đã ở lại rất lâu trong lòng em.

Sau buổi học, em cứ suy nghĩ mãi về ánh mắt của cô. Em hiểu rằng sự tôn trọng không phải là điều gì xa xôi mà bắt đầu từ việc biết lắng nghe khi người khác đang nói, biết giữ trật tự khi người khác đang làm việc và biết trân trọng công sức của người dành thời gian cho mình. Từ hôm đó, em cố gắng tập trung hơn trong giờ học và cũng nhắc nhở bạn bè khi chúng em bắt đầu nói chuyện riêng. Mỗi ngày đến trường, em nhận ra mái trường thân thuộc hơn bởi nơi ấy không chỉ có những bài học trên trang sách mà còn có những người thầy, người cô kiên nhẫn giúp chúng em sửa từng lỗi nhỏ.

Thời gian có thể làm sân trường đổi khác, những hàng cây có thể lớn thêm và những lớp học có thể đón những thế hệ học sinh mới. Thế nhưng, hình ảnh cô đứng bên bục giảng trong buổi sáng hôm ấy vẫn nằm yên trong kí ức của em. Kỉ niệm ấy không còn khiến em xấu hổ mà trở thành một lời nhắc dịu dàng để em biết sống có trách nhiệm hơn. Nếu tuổi học trò là một cuốn sách, em nghĩ trang kí ức ấy sẽ luôn được em giữ lại thật cẩn thận, bởi trên trang giấy ấy có bóng dáng người cô đã dạy em một bài học không có trong bất cứ cuốn sách nào.

Bài tham khảo Mẫu 2

Tuổi học trò của em được dệt nên từ tiếng trống trường, màu xanh của hàng cây, những buổi trưa đầy nắng và tiếng cười trong trẻo của bạn bè. Mỗi góc sân, mỗi bậc cầu thang, mỗi ô cửa lớp dường như đều cất giữ một câu chuyện riêng. Trong những năm tháng ấy, em nhớ nhất một buổi chiều cuối năm khi cô giáo tặng cho cả lớp một lời nhắn nhỏ trước kì nghỉ hè. Không có món quà đặc biệt nào, nhưng những lời cô nói hôm ấy đã khiến em xúc động và hiểu hơn giá trị của mái trường mình đang gắn bó.

Chiều hôm đó, nắng trải vàng trên sân trường. Những chùm hoa phượng đỏ rực nổi bật giữa nền lá xanh, thỉnh thoảng một cánh hoa rơi xuống lối đi theo làn gió nhẹ. Tiếng trống báo hiệu tiết học cuối cùng vang lên nhưng không bạn nào vội chạy ra khỏi lớp. Cô giáo bảo chúng em ngồi lại một chút. Cả lớp đang vui vì sắp được nghỉ hè nên tiếng trò chuyện râm ran. Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra sân trường rồi mỉm cười. Cô hỏi chúng em có nhớ năm học vừa qua đã cùng nhau trải qua những gì không. Từng bạn lần lượt kể về những giờ học, những trò chơi, những lần được điểm tốt và cả những lần bị cô nhắc nhở. Căn phòng nhỏ bỗng đầy ắp tiếng cười.

Khi mọi người đã kể xong, cô chậm rãi nói về những ngày tháng chúng em đã cùng nhau lớn lên. Cô nhớ từng bạn thích môn gì, bạn nào còn nhút nhát, bạn nào đã tiến bộ hơn so với đầu năm. Cô dặn chúng em trong kì nghỉ hè hãy vui chơi nhưng cũng đừng quên đọc sách, giúp đỡ bố mẹ và giữ gìn tình bạn. Rồi cô nói rằng một ngày nào đó chúng em sẽ lớn lên, rời khỏi lớp học này và có thể sẽ không còn gặp nhau mỗi ngày nữa. Cả lớp bỗng im lặng. Em nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nhìn những chiếc bàn đã gắn bó suốt một năm, bảng đen còn vương những dòng chữ cuối cùng và những bức tranh được treo trên tường. Bỗng nhiên, mọi thứ trở nên thân thương đến lạ. Một bạn ngồi phía trước khẽ lau mắt. Cô giáo vẫn mỉm cười nhưng giọng nói đã chậm hơn. Cô bảo chúng em hãy cố gắng trở thành những người tử tế, bởi đó mới là điều cô mong nhất ở học trò của mình.

Buổi chiều hôm ấy đã giúp em hiểu rằng mái trường không chỉ là nơi chúng em đến để học bài. Đó còn là nơi lưu giữ những tình bạn đầu đời, những lần vấp ngã, những tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Em bắt đầu biết trân trọng hơn từng giờ học, từng lời cô dặn và cả những buổi được ngồi cùng các bạn trong lớp. Những ngày sau đó, em cố gắng học tập chăm chỉ hơn, biết quan tâm đến bạn bè và chủ động giúp đỡ những người xung quanh. Em cũng hiểu rằng tình cảm của thầy cô đôi khi không nằm trong những điều lớn lao mà lặng lẽ hiện diện qua từng lời nhắc, từng trang vở được sửa và từng ánh mắt dõi theo học sinh.

Khi tiếng ve lại ngân lên mỗi độ hè về, em thường nhớ đến buổi chiều có những chùm phượng đỏ và lời cô giáo năm ấy. Thời gian vẫn trôi, những năm học mới rồi sẽ nối tiếp nhau, nhưng căn phòng nhỏ dưới mái trường thân yêu vẫn luôn có một góc trong trái tim em. Em sẽ mang theo kỉ niệm ấy như mang theo một chiếc lá phượng ép giữa trang sách, để mỗi khi mở lại, em vẫn thấy một mùa tuổi thơ hiện ra thật gần, cùng bóng dáng cô giáo và những người bạn đã làm nên những năm tháng đẹp nhất của em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Nắng đầu ngày rắc những hạt vàng mỏng lên sân trường, hàng phượng rung rinh trong gió, vài chú chim nhỏ chuyền cành ríu rít như đang gọi nhau thức dậy. Từ những ô cửa lớp, tiếng cười của học sinh vang ra trong trẻo, hòa cùng tiếng trống trường quen thuộc. Giữa khung cảnh thân thương ấy, em chợt nhớ đến một kỉ niệm với cô giáo chủ nhiệm, một kỉ niệm không quá lớn lao nhưng đã khiến em hiểu hơn về tình yêu thương mà thầy cô dành cho học trò. Đó là lần cô ở lại sau giờ học để giúp em hoàn thành một bài tập mà em từng nghĩ mình không thể làm được.

Chiều hôm ấy, sân trường đã vắng dần. Nắng nghiêng qua hàng cây, kéo những chiếc bóng dài trên hành lang. Các bạn lần lượt ra về, tiếng bước chân và tiếng nói cười cũng nhỏ dần. Riêng em vẫn ngồi trước bàn, nhìn mãi bài Toán khó trong vở. Em đã thử nhiều lần nhưng càng làm càng sai. Những con số trước mắt cứ rối lên khiến em vừa buồn vừa nản. Khi cô giáo đi ngang qua, thấy em vẫn chưa về, cô dừng lại hỏi han. Em ngập ngừng nói rằng mình không hiểu bài và sợ ngày mai bị cô gọi lên bảng.

Cô không trách em mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Cô lấy bút chì, chậm rãi hướng dẫn em từng bước. Cô không làm thay mà chỉ đặt những câu hỏi nhỏ để em tự tìm ra cách giải. Mỗi khi em làm đúng một bước, cô lại mỉm cười động viên. Ngoài cửa sổ, ánh chiều dần nhạt, những chiếc lá phượng lay động trong gió. Cuối cùng, em cũng tự mình hoàn thành được bài toán. Nhìn dòng đáp án ngay ngắn trên trang vở, em vui đến mức muốn reo lên. Cô cười bảo rằng điều cô vui nhất không phải là em đã làm đúng mà là em đã không bỏ cuộc. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi.

Từ hôm đó, em không còn dễ dàng bỏ cuộc trước những bài học khó. Mỗi khi gặp một vấn đề chưa hiểu, em thường bình tĩnh suy nghĩ, thử lại và mạnh dạn hỏi thầy cô. Em nhận ra rằng phía sau những bài giảng trên lớp còn có rất nhiều sự kiên nhẫn và yêu thương mà thầy cô dành cho học sinh. Mái trường trong kỉ niệm ấy cũng trở nên gần gũi hơn với em, bởi ở nơi ấy có một người cô sẵn sàng ở lại khi sân trường đã vắng để giúp một học trò nhỏ tìm lại sự tự tin.

Bây giờ, mỗi khi đi ngang qua căn phòng học cũ vào một buổi chiều có nắng, em lại nhớ đến trang vở năm ấy. Có thể bài toán đã bị em quên từ lâu, nhưng nụ cười của cô và lời động viên ngày ấy vẫn còn nguyên. Kỉ niệm ấy giống như một ngọn đèn nhỏ được thắp lên trong tuổi học trò, nhắc em rằng trên con đường trưởng thành, chỉ cần có người kiên nhẫn đồng hành, ta sẽ đủ can đảm để bước tiếp.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tiếng ve đã bắt đầu thưa dần sau những ngày hè rực rỡ. Trên sân trường, vài chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống bên những bậc thềm, gió mang theo mùi nắng mới của một năm học đang đến gần. Trong khoảnh khắc ấy, em thường nhớ đến một buổi khai trường đặc biệt, nơi em đã nhận được sự quan tâm của cô giáo vào đúng lúc mình bối rối và lo lắng nhất. Kỉ niệm ấy khiến ngày đầu tiên dưới mái trường mới trở thành một ngày em không thể nào quên.

Hôm đó, sân trường đông vui hơn mọi ngày. Cờ hoa tung bay, những hàng cây xanh rì rào, tiếng nói cười của học sinh hòa cùng tiếng nhạc khiến không gian như bừng tỉnh sau kì nghỉ dài. Em mặc bộ đồng phục mới, đeo chiếc cặp còn thơm mùi vải và bước vào sân trường với cảm giác vừa háo hức vừa ngại ngùng. Vì chưa quen với lớp mới, em đứng nhầm hàng khi các lớp tập trung. Nhìn các bạn xung quanh đều đã đứng ngay ngắn, em càng bối rối, hai tay cứ nắm chặt quai cặp.

Cô giáo nhìn thấy em đứng một mình liền bước đến. Cô không hỏi lớn trước mọi người mà chỉ cúi xuống nhẹ nhàng hỏi tên em rồi dẫn em về đúng vị trí. Cô còn mỉm cười bảo rằng ai bước vào một lớp học mới cũng có lúc bỡ ngỡ, nên em đừng lo lắng. Một câu nói đơn giản nhưng khiến em thấy nhẹ nhõm. Khi tiếng trống khai trường vang lên, em đứng giữa hàng bạn bè, nghe từng hồi trống ngân xa mà trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui khó tả. Sau buổi lễ, cô còn giới thiệu em với một bạn ngồi gần để hai đứa cùng làm quen. Chẳng bao lâu, cảm giác xa lạ ban đầu đã biến mất.

Từ ngày hôm ấy, em bắt đầu yêu lớp học mới lúc nào không hay. Em quen với từng chiếc bàn, từng ô cửa, từng góc sân có bóng cây và cả giọng nói dịu dàng của cô. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ giúp chúng em học bài mà còn giúp chúng em tìm thấy cảm giác an toàn khi bước vào những điều mới mẻ. Nhờ sự quan tâm của cô, em trở nên mạnh dạn hơn, biết chủ động làm quen và không còn sợ hãi trước những thay đổi.

Mỗi khi mùa tựu trường trở lại, nhìn những chiếc cặp mới và những gương mặt học sinh rạng rỡ ngoài sân, em lại nhớ đến ngày khai trường năm ấy. Hình ảnh cô giáo bước đến giữa sân trường đông đúc, nụ cười hiền và bàn tay nhẹ nhàng dẫn em về hàng lớp vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Có lẽ mái trường thân yêu được tạo nên không chỉ từ hàng cây, lớp học mà còn từ những khoảnh khắc con người biết trao cho nhau sự ấm áp. Và với em, đó chính là điều làm những năm tháng học trò trở nên đẹp đẽ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Buổi chiều rơi xuống sân trường bằng những vệt nắng nhạt. Hàng cây trước lớp khẽ lay, tiếng chim gọi nhau từ vòm lá, còn những cánh phượng cuối mùa nằm yên trên lối đi. Em đang chuẩn bị ra về thì nghe tiếng cô giáo gọi tên mình. Chỉ một tiếng gọi rất nhẹ ấy đã mở ra một kỉ niệm mà mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm lên. Đó là lần cô ở lại để nói chuyện và giúp em lấy lại tự tin sau một lần em mắc lỗi trong lớp.

Trong tiết học hôm ấy, vì mải trò chuyện với bạn, em đã không nghe cô dặn nên làm sai nhiệm vụ được giao. Khi cô hỏi, em không biết phải trả lời thế nào. Cả lớp nhìn về phía em, còn em chỉ biết cúi mặt xuống. Sau tiết học, các bạn lần lượt ra về. Em cũng định lặng lẽ đi thật nhanh nhưng cô gọi em ở lại. Em nghĩ cô sẽ trách mắng nên trong lòng thấp thỏm. Căn lớp lúc ấy vắng hẳn, chỉ còn tiếng quạt quay đều và ánh nắng nghiêng trên bảng.

Cô bước đến bên bàn rồi hỏi em vì sao hôm nay lại thiếu tập trung. Em thành thật kể lại rằng mình đã mải nói chuyện. Cô không lớn tiếng mà chỉ nhẹ nhàng bảo rằng ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là phải dám nhìn nhận lỗi của mình. Cô kể cho em nghe về những lần cô cũng từng thất bại và phải cố gắng lại từ đầu. Những lời nói chân thành ấy khiến em bất ngờ. Em xin lỗi cô và hứa sẽ chú ý hơn. Cô mỉm cười, đặt tay lên vai em rồi bảo rằng cô tin em sẽ làm được. Khi bước ra khỏi lớp, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Từ hôm ấy, em luôn nhớ đến ánh mắt tin tưởng của cô mỗi khi mình mắc lỗi. Em cố gắng tập trung hơn trong giờ học, hoàn thành nhiệm vụ đầy đủ và biết nhận lỗi khi làm điều chưa đúng. Em cũng hiểu rằng sự nghiêm khắc của thầy cô đôi khi không phải để trách phạt mà để giúp học sinh trưởng thành. Mái trường vì thế không chỉ là nơi có bảng đen, phấn trắng mà còn là nơi mỗi chúng em được sửa sai, được động viên và được trao thêm niềm tin.

Nhiều buổi chiều đã đi qua, tiếng trống trường vẫn vang lên rồi lặng xuống như nhịp thời gian. Nhưng mỗi khi nắng nghiêng trên hành lang, em lại nhớ đến căn lớp vắng hôm ấy và giọng cô dịu dàng bên cạnh. Kỉ niệm ấy không còn là một lần mắc lỗi đáng xấu hổ mà đã trở thành một mảnh kí ức đẹp, bởi nhờ cô, em hiểu rằng trưởng thành không phải là không bao giờ sai mà là biết sửa mình sau mỗi lần vấp ngã.

  • Top 105 Bài văn kể lại những kỉ niệm sâu sắc của ngày khai trường đầu tiên hay nhất

    - Em muốn kể về ngày khai trường đầu tiên của mình vào thời điểm nào? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, bộ đồng phục và bước qua cổng trường,...) - Ngày khai trường ấy diễn ra ở đâu? Em đi cùng những ai? (Tại ngôi trường tiểu học, em được bố mẹ đưa đến trường,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại một buổi tối sum họp đầm ấm trong gia đình em hay nhất

    - Em muốn kể về buổi tối sum họp nào của gia đình? (Một buổi tối cuối tuần, buổi tối sau một ngày làm việc và học tập, một bữa cơm đặc biệt,...) - Buổi tối ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Có những ai tham gia? (Một buổi tối mùa đông, một đêm mưa,. Có bố, mẹ, ông bà, anh chị em,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình bạn hay nhất

    - Em muốn kể lại kỉ niệm sâu sắc nào về tình bạn? (Một lần bạn giúp đỡ em khi gặp khó khăn, một lần em giúp bạn, một lần hai bạn hiểu lầm rồi làm hòa,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi học, giờ ra chơi, sau giờ tan học, trên đường đến trường, trong một chuyến đi,...) - Người bạn ấy là ai và tình bạn giữa em với bạn như thế nào? (Có thể giới thiệu tên bạn, chỗ ngồi, tính cách,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện đã làm thay đổi cuộc sống của em hay nhất

    - Em muốn kể lại câu chuyện nào đã làm thay đổi cuộc sống của em? (Một câu chuyện em được nghe hoặc trực tiếp trải qua, một lần mắc lỗi, một câu chuyện về lòng tốt, sự cố gắng,...) - Câu chuyện ấy xảy ra khi nào và ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi học, một ngày ở nhà, trên đường đi học, có thầy cô, bạn bè,...) - Trước câu chuyện ấy, em có suy nghĩ hoặc thói quen như thế nào? (Em còn nhút nhát, dễ nản, hay nóng vội,...)

  • Top 105 Bài văn kể lại một kỉ niệm với thầy, cô, bạn bè dưới mái trường thân yêu mà em đang học tập hay nhất

    - Em muốn kể lại kỉ niệm nào với thầy cô hoặc bạn bè dưới mái trường? (Một lần được thầy cô giúp đỡ, một lần em mắc lỗi và được cô tha thứ, một tiết học đặc biệt, một lần cùng bạn vượt qua khó khăn,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng trong lớp học, giờ ra chơi, sau giờ tan học, dưới sân trường, trong thư viện,...)

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close