Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của bản thân (về một chuyến đi, một hoạt động trong nhà trường, một tiết học,...)- Em muốn kể lại trải nghiệm nào? (Một chuyến đi chơi, một buổi tham quan, một hoạt động tập thể ở trường, một tiết học đặc biệt,...) - Trải nghiệm diễn ra vào thời gian nào, ở đâu và cùng với ai? - Em cảm thấy thế nào khi biết mình sắp được tham gia? (Háo hức, vui mừng, hồi hộp, mong chờ,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em muốn kể lại trải nghiệm nào? (Một chuyến đi chơi, một buổi tham quan, một hoạt động tập thể ở trường, một tiết học đặc biệt,...) - Trải nghiệm diễn ra vào thời gian nào, ở đâu và cùng với ai? - Em cảm thấy thế nào khi biết mình sắp được tham gia? (Háo hức, vui mừng, hồi hộp, mong chờ,...) II. Thân bài a. Trước khi trải nghiệm diễn ra - Trải nghiệm được tổ chức vào dịp nào? Vì sao em được tham gia? - Em đã chuẩn bị những gì? (Quần áo, đồ dùng, sách vở, đồ ăn, nước uống,...) - Những ai cùng tham gia với em? (Bạn bè, thầy cô, bố mẹ, người thân,...) - Không khí trước khi bắt đầu như thế nào? (Rộn ràng, náo nức, vui vẻ,...) - Lúc ấy, em có cảm xúc gì? (Hồi hộp, háo hức, mong chờ,...) b. Diễn biến của trải nghiệm - Hoạt động bắt đầu như thế nào? - Những sự việc chính diễn ra theo trình tự ra sao? - Em đã tham gia những hoạt động gì? (Tham quan, vui chơi, thi đấu, làm việc nhóm,...) - Trong quá trình đó, em đã nhìn thấy, nghe thấy hoặc cảm nhận được điều gì thú vị? - Có sự việc nào bất ngờ xảy ra không? (Em gặp một khó khăn, làm sai một việc, giúp đỡ bạn, phát hiện điều mới mẻ,...) - Em và mọi người đã xử lí sự việc ấy như thế nào? - Những người xung quanh có hành động, lời nói hoặc biểu cảm gì? - Khoảnh khắc nào khiến em ấn tượng và nhớ mãi nhất? Vì sao? c. Kết thúc trải nghiệm - Hoạt động kết thúc như thế nào? - Em và mọi người cảm thấy ra sao? (Vui vẻ, mệt nhưng phấn khởi, lưu luyến,...) - Sau trải nghiệm, em đã có suy nghĩ hoặc thay đổi gì? III. Kết bài - Trải nghiệm ấy để lại trong em cảm xúc gì? (Vui vẻ, xúc động, tự hào, biết ơn,...) - Em rút ra được bài học gì? (Biết đoàn kết, tự tin, yêu thương mọi người,...) - Vì sao em cho rằng đây là một trải nghiệm đáng nhớ? - Em có mong muốn được tham gia những trải nghiệm như vậy một lần nữa không? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Một trong những trải nghiệm khiến em nhớ mãi là chuyến tham quan bảo tàng cùng thầy cô và các bạn. Chuyến đi diễn ra vào một buổi sáng cuối tuần đầy nắng. Khi biết tin, em vô cùng háo hức và mong chờ. Em đã chuẩn bị đầy đủ đồ dùng từ tối hôm trước và háo hức chờ đến ngày khởi hành. Sáng hôm ấy, chúng em tập trung ở sân trường từ sớm. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và ríu rít trò chuyện. Khi xe bắt đầu lăn bánh, tiếng cười nói vang lên không ngớt. Đến nơi, chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô giáo vào tham quan. Em được nhìn thấy nhiều hiện vật cổ mà trước đây chỉ biết qua sách vở. Có những món đồ khiến em tò mò và chăm chú quan sát rất lâu. Cô giáo kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện thú vị về lịch sử. Em đặc biệt ấn tượng với những hiện vật gắn liền với cuộc sống của cha ông ngày trước. Chuyến tham quan giúp em hiểu rằng những bài học lịch sử không hề khô khan. Em còn ghi lại một vài điều thú vị để về nhà kể cho bố mẹ nghe. Trước khi ra về, cả lớp còn chụp một bức ảnh kỉ niệm. Trên đường về, em vẫn say sưa kể cho các bạn nghe những điều mình vừa được biết. Khung cảnh bên ngoài cửa kính dần lùi lại nhưng những hình ảnh trong bảo tàng vẫn in đậm trong tâm trí em. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em vừa vui vừa thấy mình hiểu biết thêm về lịch sử dân tộc. Em nhận ra rằng học tập qua những trải nghiệm thực tế thật thú vị. Những hiện vật hôm ấy khiến em càng thêm trân trọng những gì cha ông đã để lại. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến đi bổ ích như thế. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong những giờ học ở trường, em nhớ nhất một tiết Khoa học đặc biệt. Đó là tiết học mà chúng em được tự tay làm một thí nghiệm nhỏ. Em đã rất hồi hộp và thích thú ngay từ khi cô giáo thông báo. Khác với những tiết học thường ngày, hôm ấy cả lớp ai cũng mong chờ được khám phá điều mới. Đầu tiết học, cô chia lớp thành từng nhóm nhỏ. Mỗi nhóm được phát một số dụng cụ và nguyên liệu để làm thí nghiệm. Chúng em chăm chú nghe cô hướng dẫn từng bước. Sau đó, cả nhóm bắt tay vào thực hiện với vẻ đầy hào hứng. Lúc đầu, nhóm em hơi lúng túng vì chưa biết phải làm thế nào cho đúng. Một bạn đọc lại hướng dẫn, còn em và các bạn cùng nhau chuẩn bị dụng cụ. Sau vài phút, thí nghiệm bắt đầu cho kết quả khiến cả nhóm reo lên vui sướng. Em thích thú quan sát hiện tượng trước mắt và ghi lại kết quả vào vở. Cô giáo đi đến từng nhóm, giải thích nguyên nhân của hiện tượng cho chúng em hiểu. Nhờ vậy, kiến thức trong sách trở nên gần gũi và dễ nhớ hơn. Các bạn trong nhóm còn cùng nhau trao đổi về điều vừa quan sát được. Em cảm thấy mình như một nhà khám phá nhỏ đang tìm hiểu thế giới xung quanh. Cuối tiết học, chúng em cùng nhau dọn dẹp bàn học sạch sẽ rồi chia sẻ kết quả trước lớp. Tiết học ấy khiến em cảm thấy việc học thật thú vị. Em hiểu rằng muốn ghi nhớ kiến thức, chúng ta cần chủ động quan sát và thực hành. Em cũng học được cách phối hợp với các bạn khi làm việc nhóm. Từ hôm đó, em không còn nghĩ những bài học Khoa học chỉ có trong sách vở. Đây chắc chắn là một tiết học mà em sẽ luôn nhớ. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Một trải nghiệm đáng nhớ của em là lần tham gia ngày hội thể thao của trường. Sân trường hôm ấy đông vui và rực rỡ hơn mọi ngày. Em vừa háo hức vừa hồi hộp vì lần đầu được thi đấu cùng các bạn. Từ trước ngày hội, em đã cùng các bạn tranh thủ tập luyện để có thể phối hợp thật tốt. Từ sáng sớm, sân trường đã vang lên tiếng nói cười rộn rã. Các lớp nhanh chóng tập trung theo vị trí đã được phân công. Sau tiếng còi của thầy giáo, các cuộc thi lần lượt bắt đầu. Em cùng các bạn tham gia phần thi kéo co. Hai đội nắm chặt sợi dây và cố gắng hết sức. Tiếng cổ vũ của các bạn vang lên khiến em càng thêm quyết tâm. Có lúc đội em bị kéo lệch về phía trước và tưởng như sắp thua. Nhưng chúng em động viên nhau, cùng dồn sức kéo thật mạnh. Tiếng hò reo mỗi lúc một lớn khiến không khí sân trường càng thêm sôi động. Cuối cùng, đội em giành được chiến thắng trong tiếng reo hò vui sướng. Em nhìn những gương mặt đỏ bừng vì mệt nhưng rạng rỡ nụ cười mà thấy vô cùng vui. Chúng em đập tay chúc mừng nhau và cảm ơn những bạn đã cổ vũ nhiệt tình. Qua cuộc thi, em hiểu rằng sự đoàn kết có thể giúp mọi người vượt qua khó khăn. Ngày hội kết thúc nhưng niềm vui vẫn còn đọng lại trong em. Em thấy mình tự tin hơn và thêm gắn bó với các bạn trong lớp. Đó không chỉ là một ngày vui mà còn là một bài học về tinh thần đoàn kết. Em cũng hiểu rằng thắng thua không quan trọng bằng việc mọi người cùng cố gắng hết mình. Em sẽ luôn trân trọng trải nghiệm đáng nhớ ấy. Bài tham khảo Mẫu 1 Tiếng ve, màu nắng và những hàng cây xanh luôn gợi nhắc em về những tháng ngày tuổi thơ đầy ắp kỉ niệm. Trong hành trình lớn lên, mỗi trải nghiệm lại mở ra một cánh cửa mới, giúp em hiểu thêm về thế giới xung quanh. Với em, chuyến tham quan khu di tích lịch sử cùng thầy cô và các bạn là một kỉ niệm đặc biệt. Đó không chỉ là một chuyến đi vui vẻ mà còn giúp em hiểu hơn về những trang lịch sử mà trước đây em chỉ được đọc qua sách vở. Từ tối hôm trước, em đã háo hức chuẩn bị quần áo, nước uống và một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những điều thú vị. Sáng hôm sau, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười khi chúng em tập trung đông đủ. Những chiếc ba lô nhỏ được đeo ngay ngắn trên vai, gương mặt bạn nào cũng ánh lên vẻ mong chờ. Sau khi cô giáo điểm danh, chúng em lần lượt lên xe trong niềm vui khó tả. Chiếc xe từ từ rời khỏi cổng trường, mang theo những tiếng cười trong trẻo và những câu chuyện ríu rít của tuổi học trò. Qua ô cửa kính, cảnh vật hai bên đường lần lượt hiện ra rồi lùi lại phía sau. Em vừa ngắm cảnh vừa tưởng tượng về nơi mình sắp đến. Khi bước qua cánh cổng khu di tích, em lập tức bị thu hút bởi vẻ cổ kính và trang nghiêm của nơi đây. Những mái ngói phủ màu thời gian nằm nép dưới những hàng cây xanh, gió nhẹ đưa từng chiếc lá xào xạc. Chúng em đi theo cô giáo tham quan từng khu vực và chăm chú lắng nghe những câu chuyện lịch sử. Em được tận mắt nhìn thấy nhiều hiện vật đã có từ rất lâu, những thứ trước đây em chỉ biết qua tranh ảnh trong sách. Có lúc, cả lớp dừng lại trước một tấm bia đá, cô kể cho chúng em nghe về những con người đã góp phần làm nên lịch sử quê hương. Giọng cô chậm rãi vang lên giữa không gian yên tĩnh khiến em vô cùng xúc động. Em cẩn thận ghi lại những điều mình chưa biết vào cuốn sổ nhỏ. Càng nghe, em càng nhận ra lịch sử không hề xa xôi hay khô khan như mình từng nghĩ. Những câu chuyện ấy như đưa em trở về một thời xa xưa và giúp em hiểu hơn giá trị của cuộc sống hôm nay. Buổi tham quan nhanh chóng trôi qua trong niềm vui và sự lưu luyến. Trước khi ra về, chúng em cùng nhau chụp một bức ảnh kỉ niệm dưới hàng cây xanh mát. Ai cũng thấm mệt sau một buổi đi bộ nhưng trên khuôn mặt vẫn hiện rõ nụ cười. Trên đường trở về, em tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ nhớ lại những điều vừa được chứng kiến. Những hình ảnh về khu di tích cứ hiện lên trong tâm trí, khiến em cảm thấy chuyến đi này thật ý nghĩa. Chuyến tham quan đã đem đến cho em nhiều hơn một buổi vui chơi cùng bạn bè. Em hiểu rằng những bài học sẽ trở nên sâu sắc hơn khi chúng ta được tận mắt nhìn thấy và tự mình trải nghiệm. Em cũng thêm yêu lịch sử và biết trân trọng những gì cha ông đã gìn giữ. Em mong rằng mình sẽ có thêm nhiều chuyến đi bổ ích để được khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 2 Trang sách mở ra trước mắt em những kiến thức mới mẻ về thế giới tự nhiên, nhưng đôi khi chỉ một lần được tự tay khám phá cũng đủ khiến kiến thức ấy trở nên sống động hơn bao giờ hết. Em từng nghĩ những hiện tượng trong sách Khoa học thật xa lạ và khó hình dung. Cho đến một tiết học đặc biệt, khi cô giáo cho chúng em tự mình thực hiện thí nghiệm, em mới hiểu rằng việc học cũng có thể giống như một cuộc khám phá đầy thú vị. Đó là tiết học mà đến bây giờ em vẫn nhớ rất rõ. Ngay khi bước vào lớp, em đã thấy trên bàn giáo viên có rất nhiều dụng cụ được chuẩn bị sẵn. Cô giáo chia lớp thành từng nhóm nhỏ rồi phát cho mỗi nhóm những vật dụng cần thiết. Cả lớp chăm chú lắng nghe cô hướng dẫn từng bước. Sau đó, chúng em bắt đầu phân công công việc cho nhau. Bạn chuẩn bị dụng cụ, bạn đọc hướng dẫn, còn em phụ trách ghi lại kết quả. Không khí lớp học lúc ấy khác hẳn ngày thường, vừa yên lặng tập trung vừa rộn ràng tiếng trao đổi. Ai cũng mong chờ xem điều gì sẽ xảy ra sau những bước chuẩn bị cẩn thận ấy. Lúc đầu, nhóm em gặp một chút khó khăn vì kết quả chưa giống như dự đoán. Chúng em nhìn nhau bối rối rồi cùng kiểm tra lại từng bước. Sau một hồi trao đổi, cả nhóm phát hiện mình đã thực hiện chưa đúng một thao tác nhỏ. Chúng em làm lại thật cẩn thận và kiên nhẫn chờ đợi. Khi hiện tượng bắt đầu xuất hiện, cả nhóm vui mừng đến mức suýt reo lên. Em chăm chú quan sát và nhanh tay ghi lại kết quả vào vở. Cô giáo bước đến bên cạnh, mỉm cười giải thích nguyên nhân khiến chúng em càng hiểu rõ bài học. Những kiến thức vốn nằm yên trên trang sách bỗng trở nên sinh động ngay trước mắt. Em cảm thấy mình giống như một nhà khám phá nhỏ đang tự tìm ra câu trả lời cho những điều còn thắc mắc. Cuối tiết học, từng nhóm lần lượt trình bày kết quả trước lớp. Nhìn những gương mặt rạng rỡ và ánh mắt đầy thích thú của các bạn, em cảm thấy giờ học hôm ấy thật đặc biệt. Chúng em cùng nhau thu dọn dụng cụ, lau sạch bàn học rồi trở về chỗ ngồi. Trong đầu em lúc ấy vẫn còn rất nhiều câu hỏi và mong muốn được tìm hiểu thêm. Em nhận ra rằng một tiết học không chỉ có lời giảng của thầy cô mà còn có thể trở thành một hành trình khám phá. Tiết Khoa học ấy đã để lại trong em một ấn tượng khó phai. Em không chỉ hiểu thêm kiến thức mà còn học được cách hợp tác với bạn bè, kiên nhẫn tìm nguyên nhân khi gặp khó khăn và mạnh dạn thử lại từ đầu. Từ đó, em càng yêu thích những tiết học có hoạt động thực hành. Em tin rằng những trải nghiệm được tự mình khám phá sẽ luôn là những bài học mà em nhớ lâu nhất. Bài tham khảo Mẫu 3 Tiếng trống trường vốn đã quen thuộc, nhưng trong ngày hội thể thao, âm thanh ấy dường như trở nên rộn rã hơn. Sân trường được trang trí đầy màu sắc, những lá cờ nhỏ tung bay trong gió và tiếng cổ vũ vang lên từ khắp các góc sân. Không khí náo nhiệt ấy khiến em cảm thấy vô cùng phấn khởi. Đặc biệt, lần đầu được tham gia thi kéo co cùng các bạn đã trở thành một trải nghiệm mà em luôn nhớ đến với niềm vui và sự tự hào. Từ sáng sớm, lớp em đã có mặt đông đủ để chuẩn bị cho ngày hội. Những bạn thi đấu nhanh chóng tập trung theo đội, còn các bạn khác tìm vị trí để cổ vũ. Em cùng các thành viên trong đội kéo co đứng thành một hàng và nhắc nhau phải thật đoàn kết. Trước giờ thi, em vừa háo hức vừa hồi hộp vì đây là lần đầu em tham gia một cuộc thi trước đông người. Cô giáo đến động viên và nhắc chúng em hãy cố gắng hết sức, dù kết quả thế nào cũng phải vui vẻ. Nghe lời cô, em thấy tự tin hơn và sẵn sàng bước vào cuộc thi. Khi tiếng còi vang lên, cuộc thi bắt đầu. Em nắm chặt sợi dây, dồn sức cùng các bạn kéo về phía mình. Tiếng hò reo của cả lớp vang lên mỗi lúc một lớn khiến không khí sân trường càng thêm sôi động. Ban đầu, đội em chiếm được một chút lợi thế nên ai cũng rất phấn khởi. Thế nhưng chỉ một lúc sau, đối thủ bất ngờ kéo mạnh khiến chúng em bị trượt về phía trước. Trong khoảnh khắc tưởng như sắp thua, một bạn trong đội lớn tiếng nhắc mọi người cùng cố gắng. Chúng em đồng loạt lấy lại sức, chân bám chắc xuống đất và cùng kéo thật mạnh. Những gương mặt đỏ bừng vì mệt nhưng không ai chịu bỏ cuộc. Cuối cùng, sợi dây được kéo về phía đội em trong tiếng reo hò vang dội. Chúng em ôm lấy nhau, cười thật tươi vì sung sướng. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng khi mọi người cùng chung sức, khó khăn cũng có thể được vượt qua. Sau phần thi, chúng em ngồi nghỉ dưới bóng cây và chia sẻ với nhau những khoảnh khắc vừa trải qua. Mồ hôi ướt lưng áo nhưng chẳng ai cảm thấy khó chịu, bởi niềm vui vẫn còn nguyên trên từng khuôn mặt. Dù có đội thắng, đội thua, tất cả đều dành cho nhau những tràng vỗ tay và lời chúc mừng. Ngày hội khép lại trong tiếng cười và những bức ảnh kỉ niệm. Em cảm thấy mình gần gũi với các bạn hơn sau những phút giây cùng nhau cố gắng. Ngày hội thể thao đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Qua trải nghiệm ấy, em hiểu rằng điều quý giá nhất không chỉ nằm ở chiến thắng mà còn ở tinh thần đoàn kết và sự cố gắng của mỗi người. Em cũng trở nên tự tin hơn khi tham gia các hoạt động tập thể. Mỗi khi nhớ lại tiếng cổ vũ rộn ràng hôm ấy, em vẫn cảm thấy trong lòng mình một niềm vui khó tả. Bài tham khảo Mẫu 4 Mùi rơm mới, tiếng gà gáy mỗi sớm hay con đường nhỏ chạy giữa những hàng cây luôn gợi trong em cảm giác bình yên đến lạ. Những hình ảnh ấy khiến em nhớ đến quê nội, nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm thân thương bên ông bà. Mùa hè năm ngoái, em có dịp cùng bố mẹ trở về quê sau một thời gian dài xa cách. Chuyến đi ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc. Từ sáng sớm, em đã dậy chuẩn bị ba lô và háo hức chờ cả nhà lên đường. Chiếc xe rời thành phố, những tòa nhà cao tầng dần lùi lại phía sau. Thay vào đó là những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây nghiêng mình trong gió và những con đường làng quanh co. Em thích thú ngắm cảnh qua cửa kính và liên tục hỏi bố mẹ về những nơi mình đi qua. Sau vài giờ, chiếc xe dừng trước ngôi nhà quen thuộc của ông bà. Vừa nhìn thấy chúng em, ông bà đã vui mừng bước ra đón. Em chạy đến ôm lấy bà, cảm nhận hơi ấm thân thương mà mình luôn nhớ. Buổi chiều, ông dẫn em đi dạo quanh cánh đồng phía sau nhà. Con đường làng nhỏ uốn lượn giữa những thửa ruộng xanh, gió mang theo mùi lúa non dịu nhẹ. Ông kể cho em nghe về những mùa lúa ngày trước và những năm tháng tuổi trẻ của ông. Em chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi thêm những điều mình tò mò. Khi trở về, em cùng bà nhặt rau và chuẩn bị bữa cơm tối. Gian bếp nhỏ thơm mùi thức ăn, tiếng bà trò chuyện hòa cùng tiếng dao thớt tạo nên một âm thanh thật thân thuộc. Tối hôm ấy, cả gia đình quây quần bên mâm cơm, tiếng cười vang lên dưới ánh đèn vàng ấm áp. Em nhìn ông bà, bố mẹ rồi bất chợt thấy lòng mình bình yên đến lạ. Em hiểu rằng những khoảnh khắc giản dị bên gia đình đôi khi lại chính là những điều quý giá nhất. Ngày trở về thành phố đến nhanh hơn em tưởng. Đứng trước cổng, em lưu luyến nhìn ngôi nhà nhỏ rồi chào ông bà. Trên đường đi, hình ảnh cánh đồng xanh, hàng cau trước ngõ và nụ cười hiền hậu của ông bà cứ hiện lên trong tâm trí em. Em vừa vui vì có một chuyến đi ý nghĩa, vừa mong sớm được trở lại nơi thân thương ấy. Chuyến đi đã giúp em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp bình dị của quê hương và tình cảm gia đình. Quê hương có thể chỉ là một con đường nhỏ, một mái nhà cũ hay một bữa cơm giản dị, nhưng lại có sức níu giữ bước chân con người thật lâu. Chuyến về quê đã dạy em biết trân trọng những phút giây được ở bên người thân. Em cũng hiểu rằng hạnh phúc không nhất thiết phải là những điều lớn lao, đôi khi chỉ cần được trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình. Em mong mỗi mùa hè lại có thể trở về quê để tìm lại những bình yên thân thuộc ấy. Bài tham khảo Mẫu 5 Sau một trận mưa, sân trường thường khoác lên mình một vẻ đẹp rất khác. Những chiếc lá xanh hơn, những giọt nước còn đọng trên cành cây lấp lánh dưới nắng và bầu trời dường như cao hơn thường ngày. Vẻ đẹp ấy đã trở thành nguồn cảm hứng cho một tiết học Mĩ thuật đặc biệt của lớp em. Đó là lần đầu tiên chúng em được ra ngoài sân trường để quan sát và tự tay vẽ lại khung cảnh quen thuộc quanh mình. Sau khi chuẩn bị giấy, bút màu và những đồ dùng cần thiết, chúng em cùng cô giáo đi đến một góc sân có cây phượng già. Cô yêu cầu mỗi bạn chọn một khung cảnh mình yêu thích rồi quan sát thật kĩ trước khi bắt đầu. Em chọn góc sân có cây phượng, những chiếc ghế đá và dãy phòng học phía xa. Mọi thứ vốn quen thuộc bỗng trở nên thật đẹp khi em chú ý đến từng chi tiết. Những tia nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng nhỏ trên mặt đất. Gió nhẹ thổi làm những chiếc lá rung rinh, thỉnh thoảng vài chú chim chuyền cành hót líu lo. Em đặt tờ giấy lên bàn, cầm bút chì và bắt đầu phác những nét đầu tiên. Trong lòng em lúc ấy vừa thích thú vừa hồi hộp vì sợ bức tranh không được như mình mong muốn. Ban đầu, em khá lúng túng khi phải sắp xếp các hình ảnh trên trang giấy. Cô giáo bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng hướng dẫn em cách quan sát hình dáng và lựa chọn vị trí phù hợp. Nhờ lời chỉ dẫn của cô, em dần tự tin hơn và tiếp tục hoàn thiện bức tranh. Em vẽ thân cây phượng, những cành cây vươn rộng rồi thêm những tán lá xanh đang rung rinh trong gió. Khi tô màu, em cố gắng giữ lại vẻ trong trẻo của buổi sáng hôm ấy. Có lúc em vô tình tô màu chưa đẹp và định bỏ đi, nhưng rồi nhớ lời cô dặn phải kiên nhẫn nên em cẩn thận sửa lại. Từng nét vẽ dần hiện lên, biến trang giấy trắng thành một góc sân trường đầy màu sắc. Khi hoàn thành, em ngắm bức tranh mà trong lòng tràn ngập niềm vui. Em còn được xem tranh của các bạn và nhận ra mỗi người lại có một cách cảm nhận rất riêng. Cùng nhìn một sân trường nhưng qua bàn tay của mỗi bạn, khung cảnh ấy lại mang một vẻ đẹp khác nhau. Cuối tiết học, cô giáo nhận xét và động viên từng bạn. Em cẩn thận cất bức tranh vào cặp rồi cùng các bạn trở về lớp. Trước khi đi, em ngoái nhìn cây phượng già thêm một lần nữa và bất giác mỉm cười. Khung cảnh ấy vẫn thân thuộc như mọi ngày nhưng trong mắt em dường như đã có thêm một vẻ đẹp mới. Em nhận ra rằng chỉ cần biết quan sát, những điều bình dị xung quanh cũng có thể trở thành nguồn cảm hứng tuyệt vời. Tiết học Mĩ thuật ấy đã cho em một trải nghiệm thật đáng nhớ. Em không chỉ học được cách vẽ mà còn biết nhìn cuộc sống bằng đôi mắt tinh tế và yêu thương hơn. Em hiểu rằng vẻ đẹp đôi khi nằm ngay trong những điều quen thuộc mà chúng ta thường vô tình bỏ qua. Từ đó, mỗi khi đi qua sân trường, em lại chậm bước một chút để ngắm những hàng cây và tìm thấy trong đó những vẻ đẹp nhỏ bé mà trước đây mình chưa từng nhận ra. Bài tham khảo Mẫu 6 Nắng đầu xuân dịu dàng rắc những vệt vàng óng xuống sân trường, còn những mầm non nhỏ bé đang khẽ nhú lên sau lớp đất mềm. Trong khung cảnh trong trẻo ấy, em đã có một trải nghiệm thật đẹp khi cùng các bạn tham gia hoạt động trồng cây do nhà trường tổ chức. Từ những chiếc cây bé xinh ban đầu, chúng em đã cùng nhau vun đất, tưới nước và chăm sóc bằng tất cả sự háo hức. Đến bây giờ, mỗi lần đi ngang qua khoảng sân ấy, em vẫn nhớ đến buổi sáng đầy niềm vui và những bàn tay lấm đất của cả lớp. Ngay từ đầu tuần, cô giáo đã thông báo rằng lớp em sẽ tham gia trồng cây trong khuôn viên trường. Tin vui nhanh chóng khiến cả lớp trở nên rộn ràng, bạn nào cũng bàn bạc xem mình cần chuẩn bị những gì. Đến ngày hoạt động, chúng em mang theo mũ, găng tay và những dụng cụ nhỏ đã được phân công từ trước. Sau khi tập trung ngoài sân, cô chia lớp thành từng nhóm rồi hướng dẫn chúng em cách đào hố, đặt cây và vun đất. Nhóm em được giao chăm sóc một khoảng đất gần thư viện, nơi có ánh nắng dịu nhẹ và những hàng cây xanh đang đung đưa trong gió. Nhìn những cây non nằm ngay ngắn trong giỏ, em cảm thấy vừa thích thú vừa mong chờ được tự tay trồng chúng. Công việc bắt đầu bằng việc đào những chiếc hố nhỏ trên nền đất mềm. Ban đầu, em nghĩ việc này khá đơn giản nhưng chỉ một lúc sau hai bàn tay đã bắt đầu mỏi. Thấy vậy, các bạn động viên nhau rồi thay phiên nhau đào đất để không ai phải làm quá sức. Khi chiếc hố đầu tiên hoàn thành, em cẩn thận đặt cây non xuống giữa hố rồi nhẹ nhàng vun đất quanh gốc. Một bạn khác mang nước đến tưới, còn các bạn còn lại dùng que nhỏ chống cho cây đứng thẳng. Chẳng mấy chốc, những cây non đã nối tiếp nhau thành một hàng xanh nhỏ dưới ánh nắng. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng chúng em vẫn cười nói vui vẻ và say sưa làm việc. Nhìn thành quả trước mắt, em cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Cô giáo đến kiểm tra, khen cả nhóm biết phối hợp và nhắc chúng em phải thường xuyên chăm sóc những cây đã trồng. Chúng em cùng hứa sẽ thay phiên nhau tưới nước và bảo vệ những mầm cây bé nhỏ ấy. Khi hoạt động kết thúc, khoảng đất trống gần thư viện đã khoác lên mình một diện mạo mới. Những cây non đứng thẳng hàng, lá xanh rung rinh trong gió như đang chào đón chúng em. Quần áo có dính đất, bàn tay cũng lấm lem nhưng gương mặt bạn nào cũng rạng rỡ. Trước khi trở về lớp, em còn đứng lại ngắm những mầm cây thêm một lúc lâu. Em tự nhủ sẽ chăm sóc chúng thật tốt để một ngày nào đó, những cây non hôm nay sẽ trở thành những tán cây xanh mát che bóng cho sân trường. Hoạt động trồng cây đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không bắt đầu từ những điều lớn lao mà có thể được vun đắp bằng những hành động rất nhỏ. Em cũng học được rằng khi mọi người cùng chung tay, một khoảng đất trống cũng có thể trở thành một góc xanh đầy sức sống. Em mong những mầm cây chúng em trồng hôm ấy sẽ lớn lên theo năm tháng, giống như những kỉ niệm tuổi học trò vẫn âm thầm lớn lên trong trái tim mỗi người. Bài tham khảo Mẫu 7 Sân trường vốn quen thuộc bỗng trở nên rực rỡ trong những ngày hội chợ. Những dải giấy màu đung đưa trong gió, những gian hàng được trang trí bắt mắt và tiếng cười nói vang lên khiến không gian như khoác một chiếc áo mới. Giữa khung cảnh náo nhiệt ấy, em đã có một trải nghiệm đặc biệt khi cùng các bạn chuẩn bị và tổ chức gian hàng của lớp. Hoạt động ấy không chỉ đem đến niềm vui mà còn giúp em hiểu hơn về sự hợp tác và tinh thần trách nhiệm. Từ nhiều ngày trước, cô giáo đã cùng cả lớp lên kế hoạch chuẩn bị cho gian hàng. Mỗi bạn được phân công một nhiệm vụ khác nhau, người trang trí, người chuẩn bị đồ ăn, người sắp xếp bàn ghế. Em cùng một số bạn phụ trách làm bảng tên và trang trí gian hàng. Chúng em cắt những tấm giấy màu thành hình bông hoa, ngôi sao rồi cẩn thận dán lên tấm bảng lớn. Có lúc chúng em chưa thống nhất được cách sắp xếp nên phải cùng nhau bàn bạc rất lâu. Sau khi lắng nghe ý kiến của từng bạn, cả nhóm cuối cùng cũng tìm được cách trang trí mà mọi người đều hài lòng. Nhìn gian hàng dần hiện lên với đủ màu sắc, em cảm thấy trong lòng tràn ngập niềm vui và tự hào. Ngày hội chính thức bắt đầu khi tiếng nhạc vang lên giữa sân trường. Những gian hàng đầy màu sắc nhanh chóng thu hút đông đảo học sinh và thầy cô. Gian hàng của lớp em cũng trở nên nhộn nhịp chỉ sau một lúc. Em được phân công giới thiệu những món đồ mà lớp đã chuẩn bị nên ban đầu khá hồi hộp. Mỗi khi có người ghé qua, em lại cố gắng mỉm cười và giới thiệu thật rõ ràng. Sau vài lần, em dần bớt ngượng ngùng và trở nên tự tin hơn. Khi lượng khách đông lên, chúng em phải nhanh chóng phối hợp với nhau để mọi việc diễn ra thuận lợi. Bạn lấy đồ, bạn sắp xếp, bạn tính toán, còn em tiếp tục giới thiệu sản phẩm cho mọi người. Dù bận rộn nhưng chúng em vẫn vui vẻ vì thấy công sức của cả lớp được mọi người đón nhận. Qua hoạt động ấy, em hiểu rằng một gian hàng nhỏ cũng cần sự góp sức của rất nhiều người. Đến cuối ngày, khi những gian hàng lần lượt được thu dọn, sân trường dần trở lại vẻ yên tĩnh quen thuộc. Chúng em cùng nhau tháo những dải giấy màu, xếp bàn ghế và thu dọn những vật dụng còn lại. Ai cũng mệt nhưng trên khuôn mặt vẫn hiện rõ nụ cười. Em nhìn gian hàng vừa gắn bó với mình suốt nhiều ngày rồi thấy có chút lưu luyến. Em biết rằng điều khiến mình nhớ nhất không phải những món đồ đã bán mà chính là khoảng thời gian cả lớp cùng nhau chuẩn bị và cố gắng. Hội chợ đã mang đến cho em một trải nghiệm thật đáng nhớ. Em học được cách lắng nghe, hợp tác và có trách nhiệm với công việc chung. Em cũng nhận ra rằng khi mọi người biết đoàn kết, những công việc tưởng như khó khăn sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Những sắc màu rực rỡ của gian hàng hôm ấy có lẽ sẽ còn ở lại rất lâu trong kí ức tuổi học trò của em. Bài tham khảo Mẫu 8 Lòng tốt giống như một tia nắng nhỏ, tuy âm thầm nhưng có thể sưởi ấm trái tim của một người . Chỉ một lời hỏi han hay một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ cũng đủ khiến ai đó cảm thấy mình không đơn độc. Em đã cảm nhận sâu sắc điều ấy qua một sự việc xảy ra với người bạn cùng lớp trong một buổi học bình thường. Trải nghiệm tuy giản dị nhưng đã để lại trong em nhiều xúc động và giúp em hiểu hơn về giá trị của tình bạn, sự quan tâm và sẻ chia trong cuộc sống. Sau giờ ra chơi, cả lớp lần lượt trở về chỗ ngồi để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Khi vừa ngồi xuống, em thấy Minh đang cúi người tìm kiếm thứ gì đó dưới ngăn bàn. Khuôn mặt bạn lộ rõ vẻ lo lắng vì chiếc hộp bút đã biến mất. Minh tìm trong cặp, dưới gầm bàn rồi hỏi những bạn ngồi gần nhưng vẫn không thấy. Nhìn vẻ bối rối của bạn, em nhẹ nhàng hỏi xem mình có thể giúp gì không. Minh kể rằng chiếc hộp bút ấy có những món đồ được mẹ tặng nên bạn rất quý. Nghe vậy, em càng muốn giúp bạn tìm lại. Một vài bạn khác biết chuyện cũng cùng tham gia, khiến việc tìm kiếm trở thành công việc chung của cả nhóm. Chúng em lần lượt kiểm tra hành lang, sân trường, ghế đá và những nơi Minh vừa đi qua. Mỗi khi tìm thấy một chiếc bút hay một món đồ nhỏ, chúng em lại hồi hộp kiểm tra rồi thất vọng khi nhận ra đó không phải chiếc hộp cần tìm. Thời gian cứ trôi qua khiến Minh càng lo lắng. Đúng lúc ấy, em chợt nhớ đến khu vực gần sân bóng, nơi Minh vừa đứng nói chuyện với các bạn trong giờ ra chơi. Em nhanh chóng chạy đến đó và cẩn thận nhìn quanh. Dưới một gốc cây, giữa những chiếc lá khô, em bất ngờ nhìn thấy một vật nhỏ có màu sắc quen thuộc. Em cúi xuống nhặt lên và nhận ra đó chính là chiếc hộp bút của Minh. Khi em gọi bạn đến, khuôn mặt đang căng thẳng của Minh lập tức sáng lên. Bạn nhận lại chiếc hộp, ôm chặt vào người rồi liên tục cảm ơn em và các bạn. Nhìn nụ cười vui vẻ của Minh, em cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và hạnh phúc. Tiếng trống báo hiệu giờ học vang lên, chúng em cùng nhau trở về lớp. Minh cẩn thận đặt chiếc hộp bút vào ngăn cặp rồi quay sang mỉm cười với em. Chuyện xảy ra rất nhanh nhưng dường như khoảng cách giữa chúng em đã gần hơn trước. Trong tiết học hôm ấy, em vẫn nhớ đến vẻ mặt vui mừng của Minh khi tìm lại được món đồ thân yêu. Em nhận ra rằng đôi khi chỉ cần dành cho một người một chút thời gian và sự quan tâm, mình đã có thể mang đến cho họ một niềm vui rất lớn. Trải nghiệm nhỏ ấy đã dạy em một bài học thật ý nghĩa về tình bạn. Em hiểu rằng khi bạn bè gặp khó khăn, chúng ta nên sẵn sàng giúp đỡ bằng khả năng của mình. Lòng tốt không nhất thiết phải được thể hiện bằng những hành động lớn lao mà có thể bắt đầu từ một lời hỏi han giản dị. Từ đó, em luôn cố gắng quan tâm hơn đến những người xung quanh và trân trọng những tình bạn đẹp mà mình đang có. Bài tham khảo Mẫu 9 Nắng nhẹ trải xuống sân trường, những chiếc lá vàng khẽ xoay mình trong làn gió và tiếng chổi quét xào xạc vang lên giữa khoảng sân rộng. Khung cảnh ấy đã trở thành một hình ảnh thật đẹp trong kí ức của em sau một buổi lao động cùng các bạn. Công việc hôm ấy không có gì quá đặc biệt nhưng lại khiến em cảm nhận rõ hơn giá trị của sự chung tay. Từ những việc nhỏ bé, chúng em đã cùng nhau làm cho ngôi trường trở nên sạch đẹp hơn. Ngay từ đầu buổi, cô giáo đã phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng nhóm. Có bạn quét sân, có bạn nhổ cỏ, có bạn lau cửa sổ, còn nhóm em phụ trách chăm sóc bồn hoa trước lớp. Chúng em nhanh chóng nhận dụng cụ rồi bắt tay vào công việc. Em cầm chiếc chổi nhỏ, nhẹ nhàng gom những chiếc lá khô đang nằm rải rác quanh bồn hoa. Những chiếc lá vàng xào xạc dưới chân tạo thành âm thanh vui tai. Bên cạnh em, các bạn vừa làm vừa trò chuyện khiến không khí lao động trở nên nhẹ nhàng và gần gũi. Nhìn mọi người cùng chăm chỉ làm việc, em cũng thấy mình có thêm động lực để hoàn thành phần việc được giao. Bồn hoa trước lớp đã lâu chưa được chăm sóc nên có khá nhiều cỏ dại mọc chen giữa những khóm hoa. Chúng em chia nhau nhổ cỏ, vun đất và nhặt những chiếc lá úa. Có lúc em thấy hai tay bắt đầu mỏi nhưng nhìn các bạn vẫn đang chăm chỉ, em lại tiếp tục cố gắng. Một bạn bất ngờ phát hiện một cây hoa nhỏ bị nghiêng nên cẩn thận dựng lại rồi vun đất quanh gốc. Chúng em còn nhặt những mẩu giấy vụn nằm gần đó và bỏ vào đúng nơi quy định. Sau gần một giờ, bồn hoa vốn lộn xộn đã trở nên sạch sẽ và gọn gàng. Những bông hoa nhỏ rung rinh trong gió như đang mỉm cười với chúng em. Cô giáo bước đến kiểm tra rồi khen cả lớp biết phối hợp và có trách nhiệm. Nhìn thành quả trước mắt, em cảm thấy rất vui vì công sức của mình đã tạo nên một thay đổi rõ rệt. Khi công việc hoàn thành, chúng em cùng nhau cất dụng cụ rồi rửa tay sạch sẽ. Quần áo có chút bụi đất, đôi tay hơi mỏi nhưng ai cũng vui vẻ. Trước khi trở về lớp, em đứng lại ngắm bồn hoa thêm một lúc. Những bông hoa nhỏ vẫn rung rinh dưới nắng như lưu giữ dấu chân của chúng em trong buổi sáng hôm ấy. Em chợt thấy góc sân quen thuộc trở nên đẹp hơn rất nhiều và trong lòng cũng dâng lên một niềm tự hào nho nhỏ. Buổi lao động đã giúp em hiểu rằng giữ gìn môi trường bắt đầu từ những hành động rất giản dị. Em học được cách có trách nhiệm với không gian chung và biết trân trọng công sức của những người luôn âm thầm chăm sóc trường lớp. Từ đó, em luôn tự nhắc mình không xả rác và sẵn sàng chung tay khi lớp có hoạt động vệ sinh. Em tin rằng nếu mỗi người đều góp một chút sức lực, ngôi trường sẽ luôn sạch đẹp và tràn đầy sức sống. Bài tham khảo Mẫu 10 Sách giống như những cánh cửa nhỏ mở ra trước mắt em biết bao thế giới rộng lớn. Qua từng trang giấy, em được gặp những nhân vật thú vị, đặt chân đến những vùng đất xa xôi và học thêm nhiều điều về cuộc sống. Vì yêu thích việc đọc, em đã rất vui khi lớp tổ chức một hội thi giới thiệu sách. Đây cũng là lần đầu tiên em đứng trước đông người để chia sẻ về một cuốn sách mà mình yêu thích. Ngay khi cô giáo thông báo về hội thi, không khí trong lớp trở nên sôi nổi hẳn lên. Mỗi bạn tự chọn một cuốn sách mình yêu thích để chuẩn bị phần giới thiệu. Em chọn một cuốn truyện đã đọc nhiều lần và bắt đầu chuẩn bị từ vài ngày trước. Em đọc lại nội dung, ghi ra những ý quan trọng rồi tập nói trước gương. Dù đã chuẩn bị khá kĩ, em vẫn hồi hộp khi nghĩ đến việc phải đứng trước cả lớp. Em sợ mình quên lời, nói quá nhỏ hoặc không thể diễn đạt được những điều mình muốn chia sẻ. Thấy em lo lắng, cô giáo nhẹ nhàng động viên rằng điều quan trọng nhất là hãy kể về cuốn sách bằng sự yêu thích chân thành. Ngày hội diễn ra trong một buổi sáng đầy ánh nắng. Góc lớp được trang trí bằng những tấm tranh nhỏ, những chồng sách đủ màu sắc được xếp ngay ngắn trên bàn. Khi tên em được gọi, tim em đập nhanh hơn bình thường. Em bước lên phía trước, hai bàn tay hơi run nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. Những câu đầu tiên vang lên còn khá nhỏ vì em quá hồi hộp. Thế rồi khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên và các bạn chăm chú lắng nghe, em dần bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể về nội dung cuốn sách, nhân vật mà em yêu thích và bài học mà câu chuyện mang lại. Càng nói, em càng cảm thấy tự tin và không còn phụ thuộc vào tờ giấy ghi chú. Đến cuối phần trình bày, em đã có thể nói tự nhiên bằng chính cảm xúc của mình. Khi bước xuống, tiếng vỗ tay vang lên khiến em vừa bất ngờ vừa vui sướng. Khoảnh khắc ấy giúp em nhận ra rằng đôi khi điều khiến chúng ta sợ hãi nhất lại chính là sự thiếu tự tin của bản thân. Sau phần thi, cô giáo nhận xét và động viên từng bạn. Em không đạt giải cao nhưng điều đó không khiến em buồn, bởi em biết mình đã vượt qua được sự rụt rè. Một vài người bạn còn đến hỏi thêm về cuốn sách khiến em cảm thấy rất vui. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng chỉ cần chuẩn bị nghiêm túc và mạnh dạn bước lên, mình có thể làm được những điều tưởng như rất khó. Em cũng thấy việc đọc sách trở nên ý nghĩa hơn khi mình có thể chia sẻ những điều hay với mọi người. Hội thi đọc sách đã để lại trong em một dấu ấn thật đẹp. Em không chỉ thêm yêu những trang sách mà còn học được cách tự tin thể hiện suy nghĩ của mình trước tập thể. Từ trải nghiệm ấy, em không còn quá lo lắng khi phải nói trước nhiều người. Mỗi lần mở lại cuốn sách đã chọn hôm đó, em lại nhớ đến sân khấu nhỏ trong lớp và mỉm cười vì mình đã dũng cảm bước qua sự rụt rè của chính mình. Bài tham khảo Mẫu 11 Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây, rải xuống sân trường những vệt sáng vàng óng, trong trẻo. Tiếng chim ríu rít trên cành hòa cùng tiếng nói cười tạo nên một bầu không khí vừa náo nức vừa thân thương. Khung cảnh ấy khiến em nhớ đến chuyến tham quan bảo tàng cùng thầy cô và các bạn, một hành trình đưa em rời khỏi những trang sách quen thuộc để trực tiếp chạm vào những dấu tích của quá khứ. Chuyến đi không chỉ đem đến niềm vui mà còn giúp em hiểu rằng lịch sử sẽ trở nên gần gũi biết bao khi ta được tận mắt nhìn thấy những gì đã từng tồn tại. Từ nhiều ngày trước, cô giáo đã thông báo cho cả lớp về chuyến tham quan. Tin vui nhanh chóng khiến chúng em trở nên háo hức, những câu chuyện về chuyến đi xuất hiện trong hầu hết các giờ ra chơi. Tối hôm trước, em cẩn thận chuẩn bị quần áo, nước uống, đồ ăn nhẹ và một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những điều thú vị. Sáng hôm sau, sân trường đã đông vui hơn thường lệ, những chiếc ba lô đủ màu sắc nối nhau trên vai các bạn. Sau khi cô điểm danh, chúng em lần lượt bước lên xe trong tiếng cười nói rộn ràng. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, em áp mặt vào cửa kính, say mê ngắm những hàng cây và con phố đang chậm rãi lùi lại phía sau. Trên xe, chúng em cùng hát những bài hát quen thuộc, kể cho nhau nghe những điều mình mong chờ và háo hức đoán xem bảo tàng sẽ có những gì. Quãng đường dường như ngắn hơn bởi niềm vui và sự mong đợi cứ lớn dần theo từng phút. Khi bước vào bảo tàng, em lập tức bị thu hút bởi không gian rộng lớn và vẻ trang nghiêm của những căn phòng trưng bày. Những hiện vật được đặt ngay ngắn phía sau lớp kính, mỗi món đồ dường như đều cất giữ một câu chuyện của riêng mình. Cô giáo vừa dẫn chúng em tham quan vừa giải thích về nguồn gốc, ý nghĩa và hoàn cảnh ra đời của từng hiện vật. Em đặc biệt ấn tượng trước những món đồ đã có từ rất lâu nhưng vẫn được bảo quản cẩn thận. Có một hiện vật khiến cả nhóm em đứng lại rất lâu vì câu chuyện phía sau nó vô cùng đặc biệt. Em chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại cúi xuống ghi nhanh vài dòng vào cuốn sổ nhỏ. Trước đây, em thường nghĩ lịch sử chỉ là những con chữ nằm im trên trang sách, đôi khi khá khó nhớ và xa xôi. Thế nhưng khi được tận mắt nhìn thấy những dấu tích của quá khứ, em bỗng cảm nhận được một sự gần gũi rất khác. Những câu chuyện cô kể như đưa em trở về một thời xa xưa, giúp em hình dung rõ hơn cuộc sống của những con người đã từng sống, chiến đấu và cống hiến. Càng lắng nghe, em càng thấy trân trọng những gì mình đang có và hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được tạo nên từ biết bao thế hệ đi trước. Đến cuối buổi, chúng em tập trung tại sân bảo tàng để điểm danh trước khi trở về trường. Ai cũng thấm mệt sau nhiều giờ tham quan nhưng trên khuôn mặt vẫn hiện rõ niềm vui. Trên xe, các bạn ríu rít kể lại những điều mình ấn tượng nhất, còn em mở cuốn sổ nhỏ và đọc lại những dòng chữ đã ghi. Cảnh vật ngoài cửa kính dần chìm vào ánh chiều nhưng trong tâm trí em vẫn còn nguyên những hiện vật, những câu chuyện và lời kể của cô giáo. Em cảm thấy mình vừa mang theo một phần kí ức của quá khứ trở về cùng chuyến xe. Chuyến tham quan đã để lại trong em niềm vui, sự xúc động và lòng biết ơn đối với những thế hệ đã góp phần làm nên lịch sử. Em hiểu rằng tri thức không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện diện trong từng hiện vật, từng địa danh và từng câu chuyện được lưu giữ qua thời gian. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ bởi em không chỉ được mở rộng hiểu biết mà còn có những giờ phút vui vẻ bên thầy cô và bạn bè. Em mong sau này sẽ có thêm nhiều chuyến đi bổ ích như thế để được khám phá những vùng đất mới, hiểu thêm về quê hương và làm giàu thêm hành trang của mình. Bài tham khảo Mẫu 12 Mùi giấy mới phảng phất trong không gian, những trang sách đủ màu sắc nằm ngay ngắn trên từng chiếc bàn và ánh nắng dịu dàng tràn qua khung cửa lớp. Đối với em, sách luôn giống như những cánh cửa nhỏ mở ra những thế giới rộng lớn, nơi em có thể gặp những con người chưa từng biết và khám phá những điều chưa từng nhìn thấy. Vì thế, ngày hội đọc sách của trường luôn là một hoạt động mà em mong chờ. Đặc biệt, lần đầu được đứng trước đông người để giới thiệu cuốn sách mình yêu thích đã đem đến cho em một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã được trang trí bằng những lá cờ nhỏ và những góc trưng bày sách đầy màu sắc. Các lớp lần lượt mang sách đến, cẩn thận sắp xếp thành từng khu vực gọn gàng. Lớp em cũng chuẩn bị một gian sách riêng với nhiều truyện thiếu nhi, sách khoa học và truyện lịch sử. Em cùng các bạn lau bàn, xếp sách rồi trang trí xung quanh bằng những tấm giấy màu do chính chúng em cắt và dán. Có lúc một số bạn chưa thống nhất được cách sắp xếp nên cả nhóm cùng ngồi lại bàn bạc. Sau một hồi trao đổi, chúng em tìm được cách trang trí vừa đẹp mắt vừa thuận tiện cho mọi người lựa chọn sách. Khi gian hàng hoàn thành, cả lớp đứng ngắm thành quả với vẻ đầy tự hào. Sân trường lúc ấy tràn ngập tiếng cười nói, tiếng gọi nhau và những câu chuyện về các cuốn sách mà mỗi bạn yêu thích. Sau lễ khai mạc, chúng em được tự do tham quan các gian sách. Em đi từ bàn này sang bàn khác, say mê ngắm những bìa sách đủ màu sắc và đọc thử những cuốn mình chưa từng biết. Một cuốn sách về thế giới động vật đặc biệt thu hút em bởi những bức tranh sinh động và những thông tin thú vị. Em đang say mê đọc thì nghe tiếng cô giáo thông báo sắp đến phần giao lưu giới thiệu sách. Vì đã đăng kí từ trước, em phải lên trình bày về cuốn truyện mình yêu thích. Ngay lúc nghe gọi tên, tim em đập nhanh hơn bình thường, hai bàn tay cũng hơi run. Em bước lên phía trước, cố gắng nhớ lại những điều mình đã chuẩn bị. Những câu đầu tiên vang lên còn khá nhỏ vì sự hồi hộp khiến em chưa thể bình tĩnh. Thế rồi khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên và các bạn chăm chú lắng nghe, em dần lấy lại tự tin. Em bắt đầu kể về nội dung cuốn truyện, nhân vật mà mình yêu thích và bài học mà câu chuyện đem lại. Càng nói, em càng cảm thấy thoải mái, giọng nói cũng trở nên tự nhiên hơn. Đến cuối phần trình bày, em đã có thể nhìn thẳng vào mọi người thay vì chỉ chăm chú vào tờ giấy. Tiếng vỗ tay vang lên khi em bước xuống khiến mọi lo lắng trong lòng bỗng tan biến. Ngày hội khép lại khi những tia nắng đã trở nên vàng óng trên sân trường. Chúng em cùng nhau thu dọn sách, xếp lại bàn ghế và tháo những món đồ trang trí. Trên đường trở về lớp, em vẫn nghĩ về những cuốn sách mình vừa đọc và những điều mới mẻ đã khám phá. Em cũng bất ngờ nhận ra mình đã tự tin hơn rất nhiều so với trước khi bước lên phía trước. Một việc tưởng như rất nhỏ nhưng lại giúp em hiểu rằng chỉ cần dám thử, chúng ta có thể vượt qua những giới hạn do chính mình đặt ra. Ngày hội đọc sách để lại trong em niềm vui, sự tự hào và cả niềm tin vào bản thân. Em hiểu rằng sách không chỉ đem đến kiến thức mà còn giúp con người mở rộng tâm hồn, đồng thời việc mạnh dạn chia sẻ suy nghĩ sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ bởi em vừa được khám phá nhiều cuốn sách hay, vừa vượt qua sự rụt rè của chính mình. Em mong trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động như vậy để em có cơ hội đọc thêm nhiều sách, gặp gỡ nhiều người bạn yêu sách và tiếp tục rèn luyện sự tự tin. Bài tham khảo Mẫu 13 Những giọt mưa đêm qua còn đọng trên tán lá, long lanh dưới ánh nắng ban mai như những viên pha lê nhỏ. Khu vườn phía sau trường vốn quen thuộc bỗng trở nên tươi mới, từng bông hoa rung rinh trong gió, mùi đất ẩm phảng phất trong không gian. Chính khung cảnh trong trẻo ấy đã trở thành nền cho một hoạt động khiến em nhớ mãi. Lần cùng các bạn chăm sóc khu vườn không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp em hiểu rằng vẻ đẹp của thiên nhiên luôn cần được vun đắp bằng sự kiên nhẫn và yêu thương. Buổi sáng hôm ấy, cô giáo dẫn cả lớp đến khu vườn phía sau dãy phòng học. Cô chia chúng em thành từng nhóm và giao cho mỗi nhóm một nhiệm vụ khác nhau. Nhóm thì nhổ cỏ, nhóm tưới cây, nhóm xới đất, còn nhóm em phụ trách chăm sóc những luống hoa. Cô phát găng tay và dụng cụ nhỏ cho từng bạn rồi cẩn thận hướng dẫn cách làm để không làm tổn thương cây. Nhìn những luống hoa đủ màu sắc đang rung rinh trong gió, em cảm thấy rất thích thú. Chúng em nhanh chóng phân công công việc cho nhau, bạn nhổ cỏ, bạn vun đất, bạn nhặt lá úa. Tiếng trò chuyện hòa cùng tiếng lá cây xào xạc khiến khu vườn trở nên vui tươi hơn hẳn. Em chưa từng nghĩ một công việc chăm sóc cây cối lại có thể khiến mình cảm thấy háo hức đến như vậy. Lúc đầu, em nghĩ nhổ cỏ sẽ là công việc đơn giản nhưng thực tế lại khó hơn em tưởng. Có những bụi cỏ bám rễ rất chắc khiến em phải dùng cả hai tay mới kéo được chúng lên. Một lúc sau, lòng bàn tay bắt đầu mỏi nhưng nhìn các bạn vẫn chăm chỉ làm việc, em lại tiếp tục cố gắng. Trong lúc đang chăm sóc luống hoa, em bất ngờ phát hiện một cây hoa nhỏ bị gãy mất một nhánh. Em lo lắng gọi cô giáo đến xem và được cô hướng dẫn cách dựng cây, vun đất rồi cố định thân cây thật nhẹ nhàng. Em cẩn thận làm theo từng bước, trong lòng thầm mong cây sẽ tiếp tục lớn lên. Sau đó, cả nhóm lại tiếp tục công việc của mình. Chúng em nhổ sạch những bụi cỏ chen giữa các khóm hoa, xới đất cho tơi rồi tưới từng luống cây. Dưới ánh nắng dịu dàng, những giọt nước đọng trên lá lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Khi nhìn lại, khu vườn vốn hơi um tùm đã trở nên sạch sẽ, gọn gàng và tràn đầy sức sống. Em chợt nhận ra rằng để có được một góc vườn xanh tươi, phía sau đó luôn cần rất nhiều thời gian và sự chăm sóc. Khi công việc hoàn thành, chúng em cùng nhau thu dọn dụng cụ rồi rửa tay. Quần áo có chút bụi đất, đôi tay hơi mỏi nhưng chẳng ai phàn nàn. Trước khi rời khu vườn, em quay lại nhìn những luống hoa một lần nữa. Gió nhẹ lướt qua khiến những cánh hoa rung rinh, như đang gửi lời cảm ơn đến những người vừa chăm sóc chúng. Em bỗng cảm thấy khu vườn thân thuộc hơn trước rất nhiều. Trong lòng em cũng nảy lên một mong muốn giản dị rằng mình sẽ cùng các bạn chăm sóc nơi này thật tốt để mỗi ngày đến trường đều được nhìn thấy một khoảng xanh đầy sức sống. Hoạt động chăm sóc khu vườn để lại trong em niềm vui, sự bình yên và một tình yêu sâu sắc hơn dành cho thiên nhiên. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là những việc quá lớn lao mà có thể bắt đầu từ việc không ngắt hoa, không giẫm lên cây và biết chung tay chăm sóc những mầm xanh quanh mình. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ bởi em đã được tự tay làm nên một thay đổi nhỏ và cảm nhận niềm vui khi công sức của mình có ích. Em mong sẽ được tham gia thêm nhiều hoạt động như vậy để vừa học cách sống có trách nhiệm, vừa góp phần làm cho trường lớp luôn xanh tươi và đẹp đẽ. Bài tham khảo Mẫu 14 Ánh đèn sân khấu bất ngờ bật sáng, những dải ruy băng nhiều màu khẽ lay động trong gió và tiếng nhạc vang lên giữa sân trường. Những hàng ghế phía dưới đông kín thầy cô, bạn bè khiến không gian vốn quen thuộc trở nên lung linh và náo nhiệt. Giữa khung cảnh ấy, em đã có lần đầu tiên được đứng trên sân khấu cùng các bạn trong một chương trình văn nghệ của trường. Đó là một trải nghiệm giúp em hiểu rằng phía sau vài phút biểu diễn là cả một quá trình luyện tập, đoàn kết và vượt qua sự hồi hộp của chính mình. Trước ngày hội diễn, lớp em đã dành nhiều buổi để tập luyện cho tiết mục. Cô giáo hướng dẫn từng động tác, từng câu hát và nhắc chúng em phải phối hợp thật đều. Em được giao một phần trong tiết mục nên ngày nào cũng chăm chỉ luyện tập. Có những lúc em thực hiện sai động tác khiến cả nhóm phải dừng lại và tập lại từ đầu. Em cảm thấy khá ngại nhưng các bạn không hề trách móc mà còn động viên em cố gắng. Nhờ vậy, em kiên trì tập thêm ở nhà và dần thực hiện các động tác chính xác hơn. Đến ngày biểu diễn, em chuẩn bị trang phục thật cẩn thận rồi cùng các bạn đến trường từ sớm. Phía sau sân khấu, tiếng nhạc của các tiết mục trước vang lên khiến tim em đập nhanh hơn. Ai cũng vừa háo hức vừa hồi hộp chờ đến lượt mình. Khi tên tiết mục được xướng lên, chúng em nhanh chóng xếp hàng phía sau sân khấu. Tiếng nhạc đầu tiên vang lên, em bước ra phía trước mà cảm giác hồi hộp dâng lên rõ rệt. Ánh đèn chiếu xuống khiến em có chút choáng ngợp, trong khoảnh khắc đầu tiên em gần như quên mất động tác đã tập. Thế rồi em nhìn thấy cô giáo đang đứng phía dưới mỉm cười động viên. Nhớ đến những buổi tập vất vả, em tự nhủ phải bình tĩnh và cố gắng hết sức. Em bắt đầu hòa theo nhịp nhạc, lắng nghe tiếng hát của các bạn và dần lấy lại sự tự tin. Các thành viên trong nhóm phối hợp rất ăn ý, những động tác nối tiếp nhau nhịp nhàng hơn em tưởng. Tiếng vỗ tay từ phía dưới vang lên mỗi lúc một rõ khiến em càng có thêm động lực. Khi động tác cuối cùng kết thúc, chúng em đồng loạt cúi chào rồi bước nhanh vào phía sau sân khấu. Lúc ấy, em mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt mồ hôi từ lúc nào. Niềm vui và sự nhẹ nhõm khiến em không ngừng mỉm cười. Sau khi các tiết mục kết thúc, chúng em cùng ngồi phía sau sân khấu và kể lại những khoảnh khắc vừa trải qua. Có bạn quên động tác, có bạn suýt làm rơi đạo cụ nhưng cuối cùng tất cả đều hoàn thành phần biểu diễn của mình. Cô giáo đến động viên và khen chúng em đã biết đoàn kết, hỗ trợ nhau. Em cảm thấy tự hào vì mình đã dám bước lên sân khấu dù trước đó rất lo lắng. Trên đường trở về lớp, những giai điệu quen thuộc vẫn vang lên trong đầu, khiến em có cảm giác như ánh đèn sân khấu vẫn còn đâu đó phía sau mình. Lần biểu diễn ấy để lại trong em niềm vui, sự tự hào và một bài học quý giá về lòng tự tin. Em hiểu rằng muốn vượt qua nỗi sợ, đôi khi điều cần thiết nhất là dám bước lên và thử sức, đồng thời biết tin tưởng vào những người luôn ở bên động viên mình. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ bởi em không chỉ được trải qua những phút giây sôi động mà còn nhận ra bản thân có thể làm được nhiều điều hơn mình từng nghĩ. Em mong sẽ tiếp tục tham gia những hoạt động tập thể để rèn luyện bản thân, gắn bó hơn với bạn bè và lưu giữ thêm những khoảnh khắc đẹp dưới mái trường. Bài tham khảo Mẫu 15 Bầu trời trong xanh trải rộng phía trên những hàng cây, gió mang theo hương cỏ non và tiếng chim ríu rít vang lên giữa không gian rộng lớn. Rời khỏi lớp học với những dãy bàn ghế quen thuộc, chúng em được hòa mình vào thiên nhiên trong một chuyến dã ngoại cùng thầy cô. Ai cũng mong chờ những trò chơi, những tiếng cười và những điều mới mẻ phía trước. Thế nhưng, điều khiến em nhớ nhất lại là một sự việc bất ngờ đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm và sự quan tâm dành cho mọi người. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười của các bạn. Những chiếc ba lô đủ màu sắc, những chai nước được chuẩn bị cẩn thận và những khuôn mặt háo hức khiến không khí trở nên náo nhiệt hơn thường ngày. Cô giáo điểm danh rồi nhắc chúng em phải đi theo nhóm, giữ gìn vệ sinh và luôn chú ý đến nhau. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, cả lớp cùng hát những bài hát quen thuộc khiến quãng đường dường như ngắn lại. Qua cửa kính, những con phố đông đúc dần nhường chỗ cho những hàng cây xanh và cánh đồng rộng lớn. Khi đến nơi, chúng em nhanh chóng tập trung dưới một hàng cây rồi bắt đầu tham quan. Không gian rộng rãi, những bãi cỏ xanh và làn gió mát khiến ai cũng cảm thấy thích thú. Em cùng các bạn vừa đi vừa trò chuyện, thỉnh thoảng dừng lại ngắm những cảnh vật đẹp mắt xung quanh. Sau khi tham quan một vòng, chúng em được chia thành các nhóm để tham gia trò chơi tìm kho báu. Mỗi nhóm nhận một tờ giấy có những gợi ý khác nhau rồi cùng nhau tìm kiếm những địa điểm được đánh dấu. Nhóm em vừa đi vừa suy đoán, lúc chạy về phía bãi cỏ, lúc lại quay sang khu vực gần hồ nước. Ai cũng mải mê với trò chơi và mong mình sẽ là nhóm tìm được kho báu trước. Đang tìm kiếm, em bất chợt nhận ra một bạn trong nhóm không còn đi cùng mọi người. Cả nhóm lập tức dừng lại, nhìn quanh và gọi tên bạn nhưng không nhận được câu trả lời. Minh bắt đầu lo lắng, còn em nhanh chóng báo cho cô giáo. Cô yêu cầu chúng em đứng nguyên tại chỗ và không được tự ý đi tìm một mình. Một vài người lớn cùng cô đi kiểm tra những khu vực gần đó. Không lâu sau, chúng em nhìn thấy bạn đang đứng bên một gốc cây cách đó không xa. Hóa ra bạn mải ngắm một đàn bướm nên đã đi chậm hơn cả nhóm và vô tình rẽ sang một lối khác. Khi trở về, bạn xin lỗi vì khiến mọi người lo lắng. Cả nhóm vừa trách yêu vừa vui mừng vì bạn đã an toàn. Sau sự việc đó, chúng em càng chú ý giữ khoảng cách với nhau và luôn kiểm tra đủ thành viên trước khi di chuyển. Cuối buổi, mọi người cùng nhau thu dọn đồ đạc và kiểm tra lại khu vực nghỉ ngơi. Chúng em nhặt những mẩu rác nhỏ bỏ vào túi rồi xếp hàng ngay ngắn để lên xe. Ai cũng mệt nhưng vẫn vui vẻ kể lại những chuyện xảy ra trong ngày. Em ngồi bên cửa kính, nhìn cảnh vật chậm rãi lùi lại phía sau và nghĩ về khoảnh khắc cả nhóm lo lắng khi không thấy bạn. Em hiểu rằng một chuyến đi sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu sự quan tâm và trách nhiệm của mỗi người. Niềm vui vì được khám phá thiên nhiên cũng trở nên ý nghĩa hơn khi tất cả cùng an toàn và trở về bên nhau. Chuyến dã ngoại đã để lại trong em niềm vui, sự gắn bó và một bài học sâu sắc về trách nhiệm với tập thể. Em hiểu rằng khi tham gia các hoạt động chung, mỗi người cần biết tuân thủ hướng dẫn, giữ gìn an toàn và quan tâm đến những người xung quanh. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ bởi bên cạnh những cảnh đẹp và tiếng cười, em còn học được cách sống cẩn thận, biết sẻ chia và có trách nhiệm hơn. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến đi cùng thầy cô và bạn bè để được khám phá những điều mới mẻ, đồng thời tạo nên những kỉ niệm trong trẻo mà sau này khi nhớ lại, em vẫn có thể mỉm cười.
|






Danh sách bình luận