Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của bản thân mà em nhớ mãi (một chuyến tham quan, một lần mắc lỗi, hay một việc có ý nghĩa,...)

- Em muốn kể lại trải nghiệm đáng nhớ nào? (Một chuyến tham quan, một lần mắc lỗi, một lần giúp đỡ người khác, một việc làm có ý nghĩa, một kỉ niệm với gia đình, thầy cô, bạn bè,...) - Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu? (Vào một buổi sáng mùa hè, trong chuyến đi cùng gia đình, tại trường học, trên đường về nhà,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại trải nghiệm đáng nhớ nào? (Một chuyến tham quan, một lần mắc lỗi, một lần giúp đỡ người khác, một việc làm có ý nghĩa, một kỉ niệm với gia đình, thầy cô, bạn bè,...)

- Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu? (Vào một buổi sáng mùa hè, trong chuyến đi cùng gia đình, tại trường học, trên đường về nhà,...)

- Vì sao trải nghiệm ấy khiến em nhớ mãi? (Để lại cảm xúc sâu sắc, giúp em nhận ra một điều ý nghĩa, khiến em trưởng thành hơn,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh diễn ra trải nghiệm

- Trải nghiệm bắt đầu trong hoàn cảnh nào? (Gia đình tổ chức một chuyến đi, lớp có hoạt động ngoại khóa, em vô tình mắc một lỗi, em gặp một tình huống bất ngờ,...)

- Những ai cùng tham gia hoặc có mặt? (Bố mẹ, ông bà, anh chị em, thầy cô, bạn bè, một người xa lạ,...)

- Khung cảnh lúc đó như thế nào? (Bầu trời trong xanh, sân trường nhộn nhịp, con đường đông đúc, không gian yên bình,...)

- Tâm trạng của em trước khi sự việc xảy ra ra sao? (Háo hức, vui vẻ, hồi hộp, tò mò, vô tư, chưa nhận thức được điều sắp xảy ra,...)

b. Diễn biến của trải nghiệm

- Sự việc đầu tiên diễn ra như thế nào? (Mọi người bắt đầu chuyến đi, em bắt đầu công việc, em vô tình gây ra lỗi, một tình huống bất ngờ xuất hiện,...)

- Những sự việc tiếp theo diễn ra ra sao? (Em tham gia các hoạt động, tìm cách giải quyết vấn đề, nhận ra lỗi của mình, chứng kiến một việc khiến em xúc động,...)

- Em đã làm gì và có suy nghĩ, cảm xúc như thế nào? (Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, lo lắng, ân hận, bối rối, xúc động, quyết tâm sửa sai,...)

- Những người xung quanh đã có hành động, lời nói gì? (Động viên, giúp đỡ, nhắc nhở, an ủi, chia sẻ hoặc cùng em giải quyết vấn đề,...)

- Có tình huống bất ngờ nào xảy ra không? (Bị lạc, làm mất đồ, gặp khó khăn, mắc lỗi, giúp đỡ một người gặp khó khăn,...)

- Em đã giải quyết tình huống ấy như thế nào? (Bình tĩnh suy nghĩ, chủ động nhận lỗi, nhờ người lớn giúp đỡ, cố gắng khắc phục hậu quả,...)

- Kết quả cuối cùng ra sao? (Mọi việc được giải quyết, em hoàn thành nhiệm vụ, tìm lại được đồ, nhận được sự tha thứ, giúp đỡ được người khác,...)

- Sau khi sự việc kết thúc, em cảm thấy thế nào? (Nhẹ nhõm, vui mừng, xúc động, hạnh phúc, ân hận hoặc tự hào,...)

c. Khoảnh khắc đáng nhớ và ý nghĩa của trải nghiệm

- Chi tiết nào khiến em nhớ mãi? (Một lời nói, ánh mắt, nụ cười, hành động của một người, một khoảnh khắc bất ngờ,...)

- Trải nghiệm ấy khiến em thay đổi suy nghĩ như thế nào? (Biết suy nghĩ cẩn thận hơn, biết trân trọng tình cảm, hiểu được giá trị của sự sẻ chia,...)

- Em nhận ra điều gì về bản thân hoặc những người xung quanh? (Nhận ra mình cần có trách nhiệm hơn,  hiểu rằng ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng cần biết sửa sai,...)

- Trải nghiệm đã dạy em bài học gì? (Sống có trách nhiệm, biết nhận lỗi và sửa lỗi, biết yêu thương, sẻ chia, trân trọng những điều tốt đẹp trong cuộc sống,...)

III. Kết bài

- Em cảm thấy thế nào mỗi khi nhớ lại trải nghiệm ấy? (Bồi hồi, xúc động, vui vẻ, biết ơn, vẫn còn nguyên cảm giác như ngày hôm đó,...)

- Em thấy trải nghiệm ấy có ý nghĩa như thế nào? (Là một kỉ niệm khó quên, để lại cho em một bài học quý giá,...)

- Em sẽ làm gì sau trải nghiệm ấy? (Luôn ghi nhớ bài học, cố gắng sửa đổi bản thân, sống tốt hơn,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mùa hè năm ngoái, em có một chuyến tham quan cùng gia đình đến một khu di tích lịch sử. Chuyến đi không chỉ đem lại niềm vui mà còn giúp em hiểu thêm về quê hương. Vì thế, đó là một kỉ niệm em luôn nhớ mãi.

Sáng hôm ấy, cả nhà dậy sớm chuẩn bị rồi vui vẻ lên đường. Đến nơi, em thích thú ngắm những công trình cổ kính và lắng nghe cô hướng dẫn kể chuyện. Em chăm chú nghe những câu chuyện về các nhân vật và sự kiện lịch sử gắn với nơi này. Sau đó, em cùng bố mẹ tham quan khuôn viên và chụp những bức ảnh kỉ niệm. Dưới hàng cây xanh, bố còn kể thêm cho em nghe nhiều điều thú vị. Em nhận ra lịch sử không hề khô khan như mình từng nghĩ. Em còn được tận mắt nhìn thấy những hiện vật mà trước đây chỉ biết qua sách vở. Có lúc, em tưởng tượng mình đang trở về một thời xa xưa và chứng kiến những câu chuyện lịch sử ấy. Đến lúc ra về, em vẫn còn lưu luyến cảnh vật nơi đây. Trên đường về, em háo hức kể cho mẹ những điều mình vừa được nghe. Chuyến đi khiến em thêm yêu và tự hào về quê hương.

Mỗi khi nhớ lại chuyến tham quan, em vẫn cảm thấy rất vui và xúc động. Đặc biệt, em càng thêm trân trọng những giá trị lịch sử mà cha ông để lại. Em sẽ luôn trân trọng và ghi nhớ kỉ niệm đẹp ấy.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Em nhớ mãi chuyến tham quan khu di tích lịch sử cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái. Chuyến đi ấy đã đem đến cho em nhiều niềm vui và kiến thức bổ ích. Đặc biệt, em cảm thấy gần gũi hơn với lịch sử quê hương.

Sáng hôm đó, cả nhà em dậy sớm rồi vui vẻ lên đường. Đến nơi, em thích thú ngắm những công trình cổ kính. Em chăm chú nghe cô hướng dẫn kể về lịch sử của khu di tích. Những câu chuyện về cha ông khiến em vô cùng xúc động. Sau đó, em cùng bố mẹ đi tham quan và chụp ảnh lưu niệm. Bố còn giải thích cho em nhiều điều thú vị. Em nhận ra lịch sử không hề khô khan như mình từng nghĩ. Em còn được tận mắt quan sát những hiện vật cổ và nghe nhiều câu chuyện chưa từng có trong sách. Mỗi nơi đi qua đều khiến em tò mò và muốn tìm hiểu thêm. Đến lúc ra về, em vẫn lưu luyến cảnh vật nơi đây. Trên đường về, em kể cho bố mẹ nghe những điều mình đã học được. Chuyến đi khiến em thêm yêu và tự hào về quê hương.

Chuyến tham quan ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em, emm không chỉ được vui chơi mà còn học thêm nhiều điều bổ ích. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Một trong những trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần em giúp một em nhỏ bị lạc tìm người thân. Sự việc xảy ra vào một buổi chiều cuối tuần tại công viên gần nhà. Dù chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, trải nghiệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc.

Chiều hôm đó, em cùng mẹ đi dạo trong công viên. Khi đang ngắm những hàng cây, em nhìn thấy một em nhỏ đứng một mình bên lối đi. Em bé có vẻ lo lắng và liên tục nhìn quanh tìm kiếm. Em nhẹ nhàng hỏi chuyện và biết em đang bị lạc mẹ. Em liền trấn an em rồi đưa em đến chỗ bảo vệ của công viên. Chú bảo vệ hỏi thông tin và nhanh chóng phát loa tìm người thân. Trong lúc chờ đợi, em ngồi bên cạnh trò chuyện để em nhỏ bớt sợ hãi. Một lúc sau, mẹ của em nhỏ vội vàng chạy đến. Nhìn thấy mẹ, em bé vui mừng chạy lại ôm mẹ. Người mẹ cảm ơn em và chú bảo vệ với vẻ xúc động. Em cũng thấy vui vì mình đã giúp được một người trong lúc khó khăn.

Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng sự quan tâm và giúp đỡ có thể đem lại niềm vui cho người khác, mỗi khi nhớ lại nụ cười của em nhỏ, em vẫn thấy lòng mình ấm áp. Em sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi có thể.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tuổi thơ của mỗi người được dệt nên từ những kỉ niệm vui buồn khác nhau, và đôi khi chính một sai lầm nhỏ lại để lại bài học sâu sắc nhất. Với em, một buổi chiều mưa cách đây không lâu vẫn luôn hiện lên rõ ràng mỗi khi nhớ lại. Đó là lần em vô tình làm vỡ chiếc bình hoa mà bà rất yêu quý, một trải nghiệm khiến em vừa ân hận vừa biết ơn vì đã giúp em hiểu hơn về sự trung thực và lòng bao dung.

Chiều hôm ấy, ngoài trời mưa rả rích, những giọt nước như đang thủ thỉ bên khung cửa kính. Em cùng em trai chơi bóng trong phòng khách mà không nghĩ đến hậu quả. Trong lúc vui đùa, quả bóng bất ngờ bay về phía chiếc bàn khiến chiếc bình hoa rơi xuống nền nhà và vỡ thành nhiều mảnh. Nhìn những mảnh sứ nằm rải rác, em hoảng hốt và ân hận vì biết đó là món đồ bà rất trân trọng. Em nhớ bà từng kể chiếc bình là món quà của một người bạn cũ nên luôn được bà nâng niu, gìn giữ.

Thế nhưng, càng nghĩ em càng thấy lòng mình nặng trĩu nên quyết định nói thật với bà. Khi bà trở về, em lấy hết can đảm kể lại mọi chuyện rồi cúi đầu xin lỗi. Bà nhìn những mảnh vỡ, không trách mắng mà dịu dàng hỏi em có bị thương không. Câu hỏi ấy khiến lòng em như được sưởi ấm bởi một tia nắng giữa ngày mưa. Bà bảo chiếc bình có thể thay thế, nhưng sự trung thực của em mới là điều đáng quý.

Tối hôm ấy, em nằm suy nghĩ rất lâu về trải nghiệm vừa xảy ra. Em hiểu rằng ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là phải biết thành thật nhận lỗi và sửa chữa. Từ đó, em luôn cẩn thận hơn trong mọi việc và không chơi bóng trong nhà. Mỗi khi làm sai điều gì, em cố gắng nói thật thay vì tìm cách che giấu, bởi sự trung thực giống như chiếc cầu giúp con người giữ được niềm tin và yêu thương nhau.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ rõ buổi chiều mưa hôm ấy cùng ánh mắt dịu dàng của bà. Chiếc bình đã không còn nguyên vẹn, nhưng bài học nó để lại trong em vẫn sáng rõ như một ngọn đèn nhỏ. Em càng trân trọng hơn tình yêu thương và sự bao dung của bà. Em sẽ luôn ghi nhớ trải nghiệm ấy để sống chân thành, cẩn thận và có trách nhiệm hơn.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi kỉ niệm đi qua đều để lại trong tâm hồn một dấu ấn riêng, có khi nhẹ nhàng như một cơn gió, có khi sâu đậm như một nét mực không thể xóa nhòa. Với em, chuyến tham quan khu di tích lịch sử cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái là một kỉ niệm như thế. Chuyến đi không chỉ đem đến những phút giây vui vẻ mà còn giúp em hiểu hơn về truyền thống đáng tự hào của quê hương.

Sáng hôm ấy, cả nhà em thức dậy thật sớm rồi vui vẻ lên đường. Ngoài cửa xe, những cánh đồng xanh mướt trải dài như một tấm thảm khổng lồ. Khi đến nơi, em thích thú ngắm những mái ngói cổ kính nằm nép mình dưới hàng cây rợp bóng. Em chăm chú nghe cô hướng dẫn kể về những câu chuyện lịch sử gắn với khu di tích. Những câu chuyện ấy khiến em vừa tò mò vừa xúc động.

Sau đó, em cùng bố mẹ đi tham quan từng khu vực và chụp ảnh lưu niệm. Em được tận mắt nhìn thấy những hiện vật cổ mà trước đây chỉ biết qua sách vở. Bố vừa đi vừa kể thêm cho em nghe nhiều điều thú vị về quê hương. Có lúc, em đứng thật lâu trước một hiện vật và tưởng tượng về những con người đã từng sống trong thời đại ấy. Khung cảnh yên bình khiến em càng cảm nhận rõ giá trị của những năm tháng cha ông đã trải qua.

Trên đường trở về, em háo hức kể cho bố mẹ nghe những điều mình vừa được biết. Em nhận ra lịch sử không hề khô khan mà trở nên gần gũi khi được tận mắt nhìn thấy những dấu tích của quá khứ. Chuyến đi giúp em thêm yêu quê hương và biết trân trọng những gì cha ông đã để lại. Em cũng tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập để hiểu hơn về lịch sử dân tộc.

Đến bây giờ, chuyến tham quan ấy vẫn là một kỉ niệm đẹp trong em. Mỗi khi nhớ lại, em như thấy trước mắt những mái ngói cổ và hàng cây xanh rì rào trong gió. Em càng thêm tự hào về quê hương và những truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ý nghĩa mà chuyến đi đã mang lại.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những khoảnh khắc tưởng chỉ thoáng qua nhưng lại âm thầm ở lại rất lâu trong kí ức. Với em, một buổi chiều ở công viên khi giúp một em nhỏ bị lạc tìm mẹ chính là một khoảnh khắc như vậy. Dù việc làm ấy rất nhỏ bé, em vẫn nhớ mãi cảm giác vui mừng khi nhìn thấy em nhỏ trở về bên mẹ.

Chiều hôm đó, em cùng mẹ đi dạo trong công viên gần nhà. Những hàng cây xanh đang khẽ đung đưa trong làn gió mát, còn ánh nắng cuối ngày dịu dàng phủ vàng lối đi. Đang trò chuyện cùng mẹ, em nhìn thấy một em nhỏ đứng một mình bên chiếc ghế đá. Khuôn mặt em đỏ hoe, đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó. Em đoán em đang bị lạc nên nhẹ nhàng tiến lại hỏi chuyện.

Biết em nhỏ không tìm thấy mẹ, em vội trấn an rồi cùng mẹ đưa em đến chỗ chú bảo vệ. Chú nhanh chóng thông báo tìm người thân qua loa phát thanh của công viên. Trong lúc chờ đợi, em ngồi bên cạnh trò chuyện để em bớt lo lắng. Một lúc sau, một người phụ nữ hốt hoảng chạy đến và ôm chầm lấy em nhỏ. Nhìn hai mẹ con gặp lại nhau, lòng em cũng vui lên như vừa đón một tia nắng ấm.

Trên đường về, hình ảnh nụ cười của em nhỏ cứ hiện lên trong tâm trí em. Em hiểu rằng một lời hỏi han hay một hành động giúp đỡ đúng lúc cũng có thể đem đến sự an tâm cho người khác. Em cũng nhận ra rằng khi gặp tình huống bất ngờ, mình cần bình tĩnh và tìm đến người lớn để được hỗ trợ. Trải nghiệm ấy khiến em muốn biết quan tâm và sẻ chia với mọi người nhiều hơn.

Mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn cảm thấy lòng mình thật ấm áp. Em vui vì việc làm nhỏ bé của mình đã giúp một em nhỏ tìm lại được mẹ. Kỉ niệm ấy dạy em hiểu rằng lòng tốt luôn bắt đầu từ sự quan tâm chân thành. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học đẹp đẽ ấy trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Một lần vấp ngã có thể khiến ta đau, nhưng cũng có thể giúp ta bước đi vững vàng hơn trên chặng đường phía trước. Em đã từng trải qua một lần như thế trong cuộc thi chạy tiếp sức của trường. Kỉ niệm ấy không chỉ khiến em nhớ mãi mà còn giúp em hiểu được giá trị của sự cố gắng và tinh thần không bỏ cuộc.

Hôm ấy, sân trường rực rỡ cờ hoa và vang lên tiếng cổ vũ náo nhiệt của học sinh. Khi tiếng còi vang lên, em cùng các bạn nhanh chóng chạy về phía trước với quyết tâm giành chiến thắng. Em cố hết sức để vượt lên và trao gậy cho bạn tiếp theo. Thế nhưng, vì quá vội vàng, em bất ngờ vấp phải một đoạn đường gồ ghề rồi ngã xuống. Đầu gối đau rát khiến em vừa xấu hổ vừa muốn bỏ cuộc.

Nghe tiếng các bạn gọi, em cố gắng đứng dậy và nhặt chiếc gậy lên. Dù chân vẫn còn đau, em tiếp tục chạy về phía trước trong tiếng cổ vũ vang dội của cả lớp. Khi trao được gậy cho người bạn cuối cùng, em cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Đội em không giành được vị trí cao nhất, nhưng các bạn vẫn chạy đến động viên và vỗ vai em đầy khích lệ. Nụ cười của mọi người lúc ấy giống như một ngọn lửa nhỏ tiếp thêm sức mạnh cho em.

Sau cuộc thi, em nhận ra rằng chiến thắng không phải lúc nào cũng được đo bằng thứ hạng. Điều quan trọng hơn là mỗi người đã cố gắng hết sức và không bỏ cuộc trước khó khăn. Lần vấp ngã ấy giúp em mạnh mẽ hơn và không còn quá sợ hãi khi gặp thất bại. Em hiểu rằng chỉ cần kiên trì, mỗi khó khăn đều có thể trở thành một bước đệm giúp mình trưởng thành.

Đến nay, em vẫn nhớ tiếng cổ vũ vang lên trên sân trường ngày hôm ấy. Kỉ niệm ấy nhắc em rằng thất bại không phải là dấu chấm hết mà là cơ hội để ta cố gắng hơn. Em càng trân trọng tình bạn và sự động viên của những người luôn ở bên mình. Em sẽ luôn mang theo bài học ấy trên hành trình trưởng thành của mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong hành trang tuổi thơ, em luôn muốn giữ lại những kỉ niệm có thể khiến mình mỉm cười mỗi khi nhớ đến. Một trong số đó là lần em cùng mẹ giúp một bà cụ mang những túi đồ nặng về nhà. Việc làm diễn ra rất giản dị nhưng đã khiến em hiểu thêm rằng sự tử tế có thể bắt đầu từ những điều gần gũi nhất.

Chiều hôm ấy, sau khi tan học, em cùng mẹ đi bộ về nhà trên con đường quen thuộc. Gió chiều nhẹ nhàng lay những tán cây, còn ánh nắng vàng óng rải xuống mặt đường như những sợi tơ mỏng. Trước cổng chợ, em nhìn thấy một bà cụ đang xách nhiều túi đồ nặng. Bước chân bà chậm chạp, dáng người hơi cúi xuống vì sức nặng. Nhìn bà loay hoay, em liền nói với mẹ rồi chạy đến hỏi xem bà có cần giúp đỡ không.

Bà cụ mỉm cười và nhờ em xách giúp một chiếc túi. Em cẩn thận cầm lấy rồi đi bên cạnh bà trên đoạn đường nhỏ. Những chiếc túi ban đầu tưởng rất nặng nhưng khi cùng nhau chia sẻ, em thấy mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Trên đường đi, bà kể rằng nhà bà ở gần đó và cảm ơn hai mẹ con rất nhiều. Khi đến nơi, bà nở một nụ cười hiền hậu khiến lòng em thấy vui như có một bông hoa vừa nở.

Trên đường trở về, mẹ nhẹ nhàng khen em biết quan tâm đến người khác. Em chợt nhận ra rằng giúp đỡ mọi người không nhất thiết phải là những việc lớn lao. Chỉ một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng có thể khiến người đang gặp khó khăn cảm thấy ấm lòng. Từ hôm ấy, em luôn cố gắng quan sát và sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.

Mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn cảm thấy một niềm vui dịu dàng lan trong lòng. Nụ cười của bà cụ giống như một món quà nhỏ mà em luôn muốn cất giữ trong kí ức. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu hơn về giá trị của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để sống biết yêu thương và quan tâm đến mọi người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 6

Một kỉ niệm đẹp đôi khi không đến từ những điều lớn lao mà được tạo nên từ một khoảnh khắc rất bình dị. Với em, lần đầu tiên tự tay chuẩn bị một món quà sinh nhật cho mẹ là một trải nghiệm như thế. Dù món quà chẳng có giá trị vật chất lớn, em vẫn nhớ mãi niềm vui và sự xúc động trong buổi tối hôm ấy.

Hôm đó là ngày sinh nhật mẹ, em âm thầm bàn với bố và em trai để tạo cho mẹ một bất ngờ nhỏ. Sau giờ học, em cùng bố đi mua một bó hoa, còn em tự làm một tấm thiệp bằng những tờ giấy màu. Căn phòng nhỏ dần trở nên rực rỡ hơn với vài dây trang trí mà chúng em đã cẩn thận treo lên. Em còn nắn nót viết lời chúc vào tấm thiệp và giấu món quà ở một góc bàn. Cả buổi chiều, em cứ hồi hộp mong mẹ trở về.

Khi cánh cửa mở ra, em cùng bố và em trai đồng thanh chúc mừng sinh nhật mẹ. Mẹ bất ngờ đến mức đứng lặng vài giây rồi mỉm cười thật tươi. Nhìn đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui, em cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Mẹ nhẹ nhàng mở tấm thiệp, đọc từng dòng chữ rồi ôm em vào lòng. Cái ôm của mẹ dịu dàng như một vòng tay của mùa xuân khiến mọi hồi hộp trong em đều tan biến.

Tối hôm ấy, cả nhà cùng ăn một bữa cơm thật vui vẻ. Em nhận ra rằng điều khiến mẹ hạnh phúc không phải món quà đắt tiền mà chính là tình cảm chân thành của những người thân yêu. Từ trải nghiệm ấy, em hiểu rằng yêu thương cần được thể hiện bằng những hành động nhỏ bé và cụ thể. Em cũng muốn dành nhiều thời gian hơn để quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ mẹ trong những công việc hằng ngày.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ của mẹ trong buổi tối hôm ấy. Kỉ niệm giản dị ấy giống như một ngọn lửa nhỏ luôn sưởi ấm trái tim em. Em càng hiểu và trân trọng tình cảm gia đình hơn. Em sẽ luôn cố gắng làm những điều tốt đẹp để những người mình yêu thương luôn cảm thấy hạnh phúc.

Bài tham khảo Mẫu 7

Có những buổi sáng trôi qua rất nhanh nhưng lại để lại trong lòng ta một dư âm thật lâu. Em vẫn nhớ một lần cùng các bạn bí mật chuẩn bị món quà dành tặng cô giáo nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Trải nghiệm ấy giúp em cảm nhận rõ hơn tình cảm thầy trò và niềm vui khi cùng nhau làm một việc ý nghĩa.

Ngay từ đầu tuần, cả lớp đã bàn bạc để chuẩn bị một món quà bất ngờ cho cô. Mỗi bạn được giao một công việc khác nhau, người làm thiệp, người trang trí lớp, người chuẩn bị hoa. Em cùng vài bạn ở lại sau giờ học để cắt những bông hoa giấy và viết lời chúc. Những tờ giấy màu dưới bàn học dần biến thành những bông hoa rực rỡ. Dù đôi lúc làm hỏng vài tờ giấy, chúng em vẫn bật cười rồi cùng nhau làm lại.

Đến sáng ngày 20 tháng 11, cả lớp nhanh chóng hoàn thành những công việc cuối cùng. Khi cô bước vào, mọi người đồng loạt nói lời chúc mừng khiến cô vô cùng bất ngờ. Cô nhận bó hoa rồi mỉm cười xúc động, còn đôi mắt như ánh lên niềm vui. Nhìn nụ cười của cô, em bỗng thấy những giờ phút chuẩn bị vất vả hôm trước thật đáng giá. Cô cảm ơn cả lớp và nói rằng món quà quý nhất chính là tình cảm chân thành của học trò.

Sau buổi lễ, em vẫn nhớ mãi ánh mắt dịu dàng của cô. Em hiểu rằng tình cảm thầy trò được tạo nên từ sự kính trọng, yêu thương và những việc làm chân thành. Em cũng nhận ra khi cùng nhau cố gắng, một tập thể có thể tạo nên những điều thật đẹp. Trải nghiệm ấy khiến em càng yêu quý lớp học và trân trọng những năm tháng được học dưới mái trường.

Mỗi khi nghĩ về ngày hôm ấy, em vẫn cảm thấy trong lòng thật vui và ấm áp. Những bông hoa giấy tuy giản dị nhưng đã trở thành một phần đẹp đẽ trong kí ức của em. Em sẽ luôn ghi nhớ tình cảm mà cô dành cho chúng em. Em cũng tự nhủ phải chăm ngoan, học tốt để không phụ lòng những người thầy, người cô luôn tận tâm dạy dỗ mình.

Bài tham khảo Mẫu 8

Một buổi sáng đầu hè, em đã có một trải nghiệm khiến mình vừa lo lắng vừa xúc động khi vô tình làm mất chiếc ví của mẹ. Sự việc tuy không quá lớn nhưng khiến em hiểu rằng sự cẩn thận và trách nhiệm luôn cần thiết trong những việc tưởng như rất đơn giản. Đó cũng là lần em học được cách bình tĩnh giải quyết vấn đề thay vì hoảng sợ.

Hôm ấy, mẹ nhờ em cầm chiếc ví trong lúc hai mẹ con đi mua đồ. Vì mải ngắm những món đồ bên đường, em đã vô tình đặt chiếc ví xuống một quầy hàng rồi quên mang theo. Đến khi mẹ hỏi, em mới giật mình nhận ra chiếc ví đã biến mất. Lòng em rối bời, khuôn mặt nóng bừng vì lo lắng. Em cùng mẹ quay lại từng nơi vừa đi qua để tìm kiếm.

Sau một hồi tìm kiếm, em nhớ ra quầy hàng mà mình từng dừng lại. Hai mẹ con vội vàng quay lại và may mắn thấy cô bán hàng vẫn giữ chiếc ví giúp mẹ. Nhìn thấy chiếc ví nằm nguyên vẹn trên bàn, em thở phào nhẹ nhõm. Em lễ phép cảm ơn cô rồi xin lỗi mẹ vì sự bất cẩn của mình. Mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng nhắc em lần sau phải biết giữ gìn đồ đạc cẩn thận hơn.

Trên đường về, em suy nghĩ rất nhiều về chuyện vừa xảy ra. Em hiểu rằng chỉ một phút thiếu chú ý cũng có thể khiến người khác lo lắng và bản thân gặp nhiều rắc rối. Từ hôm đó, em luôn kiểm tra lại đồ dùng trước khi rời khỏi một nơi nào đó. Trải nghiệm ấy giúp em trở nên cẩn thận và có trách nhiệm hơn với những việc được giao.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ cảm giác nhẹ nhõm khi tìm lại được chiếc ví. Em cũng nhớ nụ cười hiền hậu của cô bán hàng và lời nhắc nhở dịu dàng của mẹ. Kỉ niệm ấy giống như một lời nhắc nhỏ luôn theo em trong những việc hằng ngày. Em sẽ cố gắng sống cẩn thận hơn để không làm những người yêu thương mình phải lo lắng.

Bài tham khảo Mẫu 9

Mùa hè năm ấy, gia đình em có một chuyến về quê thăm ông bà sau nhiều tháng xa cách. Con đường quen thuộc dẫn về làng quê dường như đẹp hơn trong mắt em bởi nơi đó chứa đầy những kỉ niệm thân thương. Chuyến đi tưởng chỉ là một lần về thăm người thân nhưng lại để lại trong em cảm giác bình yên và yêu thương khó quên.

Vừa đến đầu làng, em đã nghe tiếng chim ríu rít trên những hàng cây và nhìn thấy cánh đồng xanh trải dài trước mắt. Ông bà đứng trước cổng chờ đón, khuôn mặt rạng rỡ khi nhìn thấy cả nhà. Em chạy đến ôm bà rồi theo ông ra thăm khu vườn phía sau nhà. Những luống rau xanh mướt, những chùm quả lấp ló sau tán lá khiến em thích thú vô cùng. Buổi chiều, em cùng ông tưới cây và nghe ông kể những câu chuyện về quê hương.

Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị mà ấm cúng. Bà gắp cho em những món ăn quen thuộc, còn ông chậm rãi kể chuyện ngày trước. Ngoài sân, ánh trăng dịu dàng trải xuống những tàu lá chuối đang khẽ lay động trong gió. Em ngồi bên ông bà và bất chợt nhận ra mình đã lâu lắm rồi mới có một buổi tối bình yên đến thế. Khoảnh khắc ấy khiến em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để được ở bên ông bà lâu hơn.

Sáng hôm sau, khi phải trở về thành phố, em cứ ngoái đầu nhìn mãi ngôi nhà nhỏ phía sau. Em hiểu rằng quê hương không chỉ là một nơi chốn mà còn là nơi lưu giữ tình yêu thương của gia đình. Chuyến đi giúp em biết trân trọng hơn những phút giây được ở bên ông bà. Em tự nhủ sẽ thường xuyên về thăm và dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu.

Mỗi khi nhớ đến chuyến về quê ấy, lòng em lại dịu xuống như mặt hồ trong một buổi sớm. Hình ảnh ông bà đứng trước cổng vẫn luôn hiện lên thật thân thương trong tâm trí em. Em hiểu rằng những phút giây đoàn tụ chính là món quà quý giá của gia đình. Em sẽ luôn trân trọng và gìn giữ những kỉ niệm bình dị mà ấm áp ấy.

Bài tham khảo Mẫu 10

Một ngày đến trường bình thường bỗng trở thành một kỉ niệm khó quên khi em phát hiện một người bạn đang buồn và quyết định ở lại bên bạn. Trải nghiệm ấy không có sự việc quá lớn lao nhưng lại khiến em hiểu hơn về tình bạn. Em nhận ra rằng đôi khi điều một người cần nhất không phải là lời khuyên mà chỉ đơn giản là một người chịu lắng nghe.

Hôm ấy, sau giờ học, em nhìn thấy Lan ngồi một mình dưới gốc cây phía cuối sân trường. Khuôn mặt bạn buồn bã, đôi mắt cứ nhìn xuống cuốn vở đang mở trước mặt. Em tiến lại gần hỏi chuyện và biết bạn vừa nhận được kết quả chưa tốt trong một bài kiểm tra. Lan buồn vì sợ bố mẹ thất vọng nên không muốn về nhà. Em ngồi xuống bên cạnh và nhẹ nhàng an ủi bạn.

Em kể cho Lan nghe lần mình từng làm bài chưa tốt và được cô giáo động viên như thế nào. Nghe xong, bạn dần bình tĩnh hơn rồi mỉm cười. Em cùng Lan xem lại những câu bạn làm sai và tìm cách sửa từng lỗi nhỏ. Khi hai đứa chuẩn bị ra về, Lan cảm ơn em vì đã ở lại bên bạn. Nụ cười của Lan lúc ấy khiến em cảm thấy vui hơn cả khi mình đạt được một điểm số tốt.

Trên đường về, em hiểu rằng tình bạn không chỉ được thể hiện qua những lúc cùng nhau vui chơi mà còn qua những lúc biết sẻ chia và động viên nhau. Một lời nói chân thành có thể giống như tia nắng nhỏ xua đi những đám mây buồn trong lòng bạn. Em cũng hiểu rằng ai cũng có lúc thất bại và điều quan trọng là biết đứng dậy sau những lần chưa thành công. Từ trải nghiệm ấy, em càng trân trọng tình bạn của mình hơn.

Kỉ niệm dưới gốc cây hôm ấy vẫn luôn được em cất giữ trong một góc nhỏ của kí ức. Em vui vì mình đã giúp bạn cảm thấy nhẹ lòng hơn bằng một việc rất đơn giản. Trải nghiệm ấy dạy em biết lắng nghe, cảm thông và sẻ chia với những người xung quanh. Em mong tình bạn của chúng em sẽ luôn trong sáng và bền chặt theo năm tháng.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những buổi chiều bình dị nhưng khi ngoảnh lại, ta mới nhận ra chúng đã trở thành một phần rất đẹp của tuổi thơ. Với em, lần đầu tiên cùng bố đạp xe quanh hồ vào một buổi chiều cuối tuần là một trải nghiệm như thế. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã để lại trong em cảm giác bình yên và gần gũi mà em luôn trân trọng.

Chiều hôm ấy, sau khi hoàn thành bài tập, bố rủ em cùng đạp xe ra hồ gần nhà. Con đường ven hồ trải dài dưới những hàng cây xanh, gió nhẹ nhàng luồn qua mái tóc khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Em vừa đạp xe vừa trò chuyện với bố về những chuyện ở trường. Bố luôn kiên nhẫn lắng nghe và thỉnh thoảng lại kể cho em nghe những câu chuyện thú vị. Tiếng chim ríu rít cùng ánh nắng vàng nhạt khiến buổi chiều trở nên thật dịu dàng.

Khi đi được một đoạn, em mải nhìn những chú chim bên hồ nên mất thăng bằng và suýt ngã. Bố nhanh chóng giữ lấy xe rồi nhẹ nhàng nhắc em phải chú ý quan sát khi đi đường. Em hơi xấu hổ nhưng cũng thấy yên tâm vì luôn có bố ở bên. Sau đó, hai bố con dừng lại nghỉ dưới một hàng cây và ngắm mặt hồ lấp lánh ánh chiều. Bố bảo rằng những khoảnh khắc bình dị bên gia đình chính là những điều đáng quý nhất.

Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về lời bố. Em nhận ra mình thường mải mê với những điều nhỏ nhặt mà quên trân trọng những phút giây được ở bên gia đình. Chuyến đi giúp em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi không nằm trong những món quà lớn mà hiện diện qua một buổi chiều cùng nhau trò chuyện. Từ đó, em luôn cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho bố mẹ.

Mỗi khi nhớ lại buổi chiều ấy, em vẫn cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Hình ảnh mặt hồ lung linh dưới ánh nắng và bóng bố bên cạnh vẫn in đậm trong tâm trí em. Đó là một kỉ niệm giản dị nhưng vô cùng quý giá đối với em. Em sẽ luôn trân trọng những phút giây bình yên bên gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 12

Một trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em đứng trước rất nhiều người để thuyết trình trong một hoạt động của lớp. Trước đó, em vốn khá rụt rè và luôn lo lắng mỗi khi phải nói trước đám đông. Chính lần thử sức ấy đã giúp em vượt qua nỗi sợ và tin tưởng hơn vào bản thân.

Hôm ấy, cô giáo giao cho nhóm em chuẩn bị một bài thuyết trình về bảo vệ môi trường. Các bạn trong nhóm đều rất hào hứng, còn em được phân công trình bày phần cuối. Khi đứng dưới lớp nghe các bạn lần lượt nói, em càng lúc càng hồi hộp. Đến lượt mình, đôi tay em hơi run, còn giọng nói ban đầu nhỏ đến mức chính em cũng khó nghe thấy. Em nhìn xuống những gương mặt đang chăm chú theo dõi rồi hít một hơi thật sâu.

Nhớ lời cô dặn phải bình tĩnh và tự tin, em bắt đầu nói chậm rãi hơn. Những ý tưởng quen thuộc dần trở nên rõ ràng trong đầu, khiến em không còn quá sợ hãi. Các bạn phía dưới mỉm cười động viên, còn cô giáo khẽ gật đầu như tiếp thêm cho em sự tự tin. Khi hoàn thành phần trình bày, tiếng vỗ tay vang lên khiến em cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng. Em nhận ra mình đã làm được điều mà trước đó từng nghĩ là rất khó.

Sau buổi thuyết trình, em suy nghĩ rất nhiều về trải nghiệm ấy. Em hiểu rằng nỗi sợ chỉ thực sự lớn khi ta không dám đối mặt với nó. Nếu biết chuẩn bị kĩ càng và cố gắng hết sức, chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua những giới hạn của bản thân. Từ đó, em chủ động hơn trong các hoạt động tập thể và không còn quá e ngại khi phát biểu trước lớp.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ cảm giác đứng trước lớp trong buổi hôm ấy. Tiếng vỗ tay của các bạn giống như một cơn gió nâng bước chân em tiến về phía trước. Trải nghiệm ấy giúp em trưởng thành và tự tin hơn rất nhiều. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học về sự mạnh dạn và lòng tin vào chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 13

Tuổi thơ của em có rất nhiều ngày vui bên bạn bè, nhưng em nhớ nhất một lần cả nhóm cùng nhau tìm lại chú chó nhỏ bị lạc. Đó là một buổi chiều tưởng như bình thường nhưng lại khiến chúng em trải qua nhiều cảm xúc khác nhau. Sau trải nghiệm ấy, em càng hiểu hơn về tình yêu thương và trách nhiệm đối với những con vật gần gũi quanh mình.

Chiều hôm đó, trên đường về nhà, em nghe tiếng sủa nhỏ phát ra từ một con ngõ gần trường. Một chú chó nhỏ đang đứng nép bên bức tường, đôi mắt ngơ ngác nhìn dòng người qua lại. Em tiến đến gần nhưng chú chó vẫn sợ hãi lùi lại. Nhìn chiếc vòng cổ có tên và số điện thoại, em đoán chú chó đã bị lạc khỏi chủ. Em gọi thêm vài người bạn rồi cùng nhau tìm cách giúp chú.

Chúng em kiểm tra số điện thoại trên vòng cổ và nhờ một người lớn gọi cho chủ của chú chó. Trong lúc chờ đợi, em lấy nước cho chú uống và ngồi gần để chú bớt sợ. Một lúc sau, một người phụ nữ hớt hải chạy đến, vừa nhìn thấy chú chó đã vui mừng ôm lấy nó. Chú chó cũng quẫy đuôi liên tục như đang reo lên vì được trở về. Nhìn cảnh ấy, chúng em đều cảm thấy vui lây.

Trên đường về, em nhận ra rằng một con vật nhỏ bé cũng có thể trở thành một thành viên thân thiết trong gia đình. Việc giúp chú chó tìm được chủ khiến em hiểu rằng lòng yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể. Em cũng biết rằng khi gặp một con vật bị lạc, chúng ta cần nhờ người lớn hỗ trợ thay vì tự ý đưa về nhà. Trải nghiệm ấy khiến em càng yêu quý và có ý thức chăm sóc động vật hơn.

Kỉ niệm về chú chó nhỏ vẫn nằm nguyên trong tâm trí em. Em nhớ nhất chiếc đuôi ve vẩy và ánh mắt vui mừng của nó khi gặp lại chủ. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu thêm về trách nhiệm và lòng nhân ái. Em sẽ luôn giữ trong lòng niềm vui giản dị của buổi chiều hôm ấy.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có một lần em đã cảm nhận sâu sắc giá trị của sự đoàn kết khi cùng các bạn chuẩn bị một tiết mục văn nghệ cho trường. Những ngày tập luyện đầy tiếng cười nhưng cũng có lúc xảy ra bất đồng khiến em hiểu rằng để làm nên một kết quả tốt đẹp, mỗi người đều cần biết lắng nghe và nhường nhịn nhau. Đó là một trải nghiệm mà em vẫn nhớ mãi.

Ngay sau khi nhận nhiệm vụ, cả nhóm bắt đầu bàn bạc về tiết mục. Mỗi bạn đưa ra một ý tưởng khác nhau nên lúc đầu mọi người chưa thể thống nhất. Có lúc chúng em tranh luận khá gay gắt vì ai cũng muốn ý kiến của mình được lựa chọn. Nhìn không khí căng thẳng, cô giáo nhẹ nhàng nhắc cả nhóm hãy cùng lắng nghe nhau. Sau đó, chúng em bình tĩnh trao đổi và tìm cách kết hợp những ý tưởng phù hợp nhất.

Những ngày tiếp theo, cả nhóm chăm chỉ tập luyện sau giờ học. Có hôm một bạn quên động tác khiến mọi người phải tập lại nhiều lần, nhưng không ai bỏ cuộc mà cùng nhau hướng dẫn bạn. Dần dần, từng động tác trở nên đều đặn và tiếng hát cũng hòa vào nhau nhịp nhàng hơn. Đến ngày biểu diễn, chúng em đứng sau sân khấu với trái tim đập nhanh vì hồi hộp. Khi tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay, cả nhóm nhìn nhau và cùng mỉm cười đầy hạnh phúc.

Sau trải nghiệm ấy, em hiểu rằng đoàn kết không có nghĩa là mọi người luôn có cùng một ý kiến. Điều quan trọng là biết tôn trọng, lắng nghe và cùng nhau tìm ra cách giải quyết tốt nhất. Em cũng nhận ra rằng khi mọi người cùng cố gắng, những khó khăn tưởng như rất lớn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Bài học ấy giúp em biết nhường nhịn và hợp tác hơn trong các hoạt động tập thể.

Mỗi khi nhớ lại buổi biểu diễn hôm ấy, em vẫn cảm thấy rất vui và tự hào. Ánh đèn sân khấu và tiếng vỗ tay như vẫn còn ngân vang trong kí ức của em. Em càng trân trọng tình bạn và những người đã cùng mình cố gắng. Đó chắc chắn sẽ là một kỉ niệm đẹp trong những năm tháng học trò.

Bài tham khảo Mẫu 15

Mỗi lần nhìn thấy một cuốn sách cũ, em lại nhớ đến trải nghiệm đặc biệt khi được bố tặng cho mình một cuốn truyện vào dịp sinh nhật. Món quà ấy không lớn nhưng đã mở ra trước mắt em một thế giới đầy màu sắc và gieo vào lòng em niềm yêu thích đọc sách. Vì thế, đó là một kỉ niệm em luôn nhớ đến với sự trân trọng.

Ngày sinh nhật, sau khi cả nhà tổ chức một bữa cơm nhỏ, bố đưa cho em một món quà được gói cẩn thận. Khi mở lớp giấy bên ngoài, em bất ngờ nhìn thấy một cuốn truyện có bìa đầy màu sắc. Bố nói rằng bố muốn em có thêm một người bạn đồng hành trong những giờ rảnh rỗi. Em ôm cuốn sách vào lòng rồi háo hức mở những trang đầu tiên. Mùi giấy mới thơm nhẹ khiến em cảm thấy thích thú vô cùng.

Tối hôm ấy, em ngồi bên cửa sổ và say mê đọc từng trang sách. Những câu chuyện mở ra trước mắt em như một cánh cửa dẫn đến thế giới rộng lớn và kì diệu. Em gặp những nhân vật có lòng dũng cảm, biết yêu thương và luôn cố gắng vượt qua khó khăn. Càng đọc, em càng quên cả thời gian, đến khi mẹ nhắc đi ngủ em mới nhận ra đã rất muộn. Bố nhìn thấy vẻ thích thú của em thì mỉm cười và bảo rằng đọc sách sẽ giúp em học được nhiều điều bổ ích.

Từ cuốn sách ấy, em dần hình thành thói quen đọc mỗi ngày. Em nhận ra sách không chỉ đem đến kiến thức mà còn giúp tâm hồn trở nên phong phú và biết yêu thương hơn. Mỗi câu chuyện giống như một hạt giống nhỏ được gieo vào tâm trí, rồi từng ngày nảy mầm thành những suy nghĩ đẹp đẽ. Em cũng hiểu hơn vì sao bố luôn khuyên em dành thời gian cho việc đọc sách thay vì chỉ vui chơi.

Đến bây giờ, cuốn sách ấy vẫn được em giữ gìn cẩn thận trên giá sách. Mỗi lần mở lại, em như nghe thấy tiếng bố ngày nào và nhớ đến niềm vui trong buổi sinh nhật năm ấy. Món quà giản dị đã trở thành một người bạn đặc biệt trong tuổi thơ của em. Em sẽ luôn trân trọng kỉ niệm ấy và duy trì thói quen đọc sách mỗi ngày.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close