Viết bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một vật nuôi mà em yêu thích

- Em muốn kể về kỉ niệm đáng nhớ nào với vật nuôi mà em yêu thích? (Một lần em chăm sóc vật nuôi khi bị ốm, một lần vật nuôi làm em vui,...) - Vật nuôi ấy là con gì? Em đặt tên cho nó là gì? (Một chú chó, một chú mèo, một chú thỏ, một chú chim, một chú cá,... Có thể giới thiệu tên, màu lông, dáng vẻ, đặc điểm đáng yêu của con vật,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về kỉ niệm đáng nhớ nào với vật nuôi mà em yêu thích? (Một lần em chăm sóc vật nuôi khi bị ốm, một lần vật nuôi làm em vui,...)

- Vật nuôi ấy là con gì? Em đặt tên cho nó là gì? (Một chú chó, một chú mèo, một chú thỏ, một chú chim, một chú cá,... Có thể giới thiệu tên, màu lông, dáng vẻ, đặc điểm đáng yêu của con vật,...)

- Em có tình cảm như thế nào với vật nuôi ấy? (Em coi nó như một người bạn nhỏ, thường chơi cùng, cho ăn, chăm sóc, trò chuyện hoặc quan sát những thói quen đáng yêu của nó,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, kì nghỉ hè hoặc một dịp đặc biệt tại nhà, ngoài sân, trong vườn, trên đường đi,...)

- Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở nên đáng nhớ? (Một sự việc bất ngờ, một lần vật nuôi bị ốm, bị lạc, làm em vui, ,...)

II. Thân bài

a. Kể về vật nuôi và hoàn cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra

- Vật nuôi của em có đặc điểm gì đáng yêu? (Có thể tả màu lông, đôi mắt, đôi tai, chiếc mũi, bốn chân, cái đuôi, tiếng kêu, dáng chạy hoặc những thói quen đặc biệt,...)

- Hằng ngày, em thường làm gì cùng nó? (Cho ăn, tắm rửa, chải lông, chơi đùa, dắt đi dạo, chăm sóc, huấn luyện hoặc ngồi bên cạnh vuốt ve và trò chuyện,...)

- Vật nuôi thường có những hành động nào khiến em thích thú? (Chạy lon ton theo em, nằm cạnh chân, dụi đầu vào tay, vẫy đuôi,...)

- Khung cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra như thế nào? (Có thể miêu tả buổi sáng đầy nắng, khu vườn xanh mát, tiếng gió, tiếng vật nuôi,...)

- Lúc ấy em có tâm trạng như thế nào? (Vui vẻ, thoải mái, háo hức, bình thường hoặc hoàn toàn không biết rằng một kỉ niệm đặc biệt sắp xảy ra,...)

b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm đáng nhớ

- Sự việc bắt đầu từ đâu? (Vật nuôi đi lạc, em chăm sóc nó hoặc một sự việc vui vẻ khiến em nhớ mãi,...)

- Điều bất ngờ nào đã xảy ra? (Hành động khác thường của vật nuôi, một tình huống khiến em lo lắng,...)

- Vật nuôi đã có những biểu hiện gì? 

- Em đã làm gì khi ấy? (Chạy đi tìm, gọi tên, ôm lấy nó,...)

- Em đã cảm thấy như thế nào? (Lo lắng, sợ hãi, hồi hộp, vui mừng,...)

- Người thân có giúp em không? (Bố mẹ cùng tìm kiếm, ông bà hướng dẫn cách chăm sóc,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt, tiếng kêu quen thuộc,...)

- Kỉ niệm kết thúc như thế nào? (Vật nuôi khỏe lại, trở về nhà,...)

c. Kể về tình cảm và suy nghĩ của em sau kỉ niệm

- Sau kỉ niệm ấy, em cảm thấy thế nào về vật nuôi? (Càng yêu quý, gắn bó, thương và coi nó như một người bạn nhỏ trong gia đình,...)

- Em nhận ra điều gì về vật nuôi? (Chúng cần được yêu thương, chăm sóc,...)

- Kỉ niệm ấy làm em thay đổi điều gì? (Biết chăm sóc vật nuôi cẩn thận hơn,...)

- Sau đó, em đã làm những việc gì để chăm sóc nó? (Cho ăn đúng giờ, thay nước, vệ sinh chỗ ở, tắm rửa,...)

- Vật nuôi đã trở thành một phần cuộc sống của em như thế nào? (Là người bạn nhỏ luôn chờ em sau mỗi buổi học,...)

- Em rút ra được bài học gì? (Hiểu rằng yêu thương không chỉ thể hiện bằng lời nói mà còn bằng sự chăm sóc và trách nhiệm,...)

- Vì sao em nghĩ mình sẽ nhớ kỉ niệm ấy rất lâu?

III. Kết bài

- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em có cảm xúc gì?

- Em mong muốn điều gì cho vật nuôi của mình?

- Em sẽ làm gì để giữ gìn tình cảm ấy?

Bài siêu ngắn

Nhà em có một chú chó tên Bông, bộ lông trắng mềm và đôi mắt đen tròn rất đáng yêu. Mỗi chiều đi học về, em thường thấy Bông chạy ra tận cổng vẫy đuôi đón em. Em rất yêu quý và thường chơi cùng chú.

Một lần, Bông chạy ra ngoài rồi bị lạc. Khi phát hiện không thấy Bông đâu, em cuống cuồng chạy quanh sân tìm kiếm nhưng chẳng thấy chú. Em hỏi bố rồi cùng bố đi khắp những con đường gần nhà để tìm. Hai bố con vừa đi vừa gọi tên Bông, nhưng chỉ có tiếng gió và tiếng xe cộ vọng lại. Trời dần tối, những con đường bắt đầu lên đèn khiến em càng lo lắng. Em cứ nghĩ đến cảnh Bông một mình ở nơi xa mà thấy thương chú vô cùng. Đang đi qua một con ngõ nhỏ, em bỗng nghe tiếng sủa khe khẽ từ phía bụi cây ven đường. Em nhìn lại thì thấy Bông đang đứng đó, đôi mắt long lanh như nhận ra người quen. Vừa nghe tiếng gọi, chú lập tức chạy thật nhanh về phía em và quấn lấy chân em. Em cúi xuống ôm lấy Bông, trong lòng vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm. Bố nhìn hai chúng em rồi mỉm cười, còn em cứ vuốt ve bộ lông mềm mại của chú mãi.

Từ kỉ niệm ấy, em càng yêu quý Bông hơn và luôn cẩn thận chăm sóc chú. Em hiểu rằng vật nuôi cũng biết gắn bó và nhớ thương con người. Với em, Bông không chỉ là một chú chó mà còn là người bạn nhỏ thân thiết của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Meo meo” là âm thanh nhỏ bé nhưng luôn khiến căn nhà em trở nên vui vẻ hơn. Mỗi lần nghe tiếng gọi ấy, em lại nhớ đến Miu, chú mèo vàng có đôi mắt tròn long lanh đã gắn bó với em suốt những năm tháng tuổi thơ. Miu không chỉ là một con vật nuôi mà còn giống như một người bạn nhỏ, ngày ngày chạy theo em, nằm bên chân em và làm em vui bằng những trò nghịch ngợm đáng yêu. Trong những kỉ niệm với Miu, em nhớ nhất một buổi chiều mưa khi chú mèo nhỏ bất ngờ đi lạc.

Hôm ấy, buổi chiều đang trong trẻo bỗng kéo đến một màn mây xám. Gió lay những tán cây trước sân, vài chiếc lá khô xoay tròn trên nền gạch rồi những hạt mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái hiên. Miu vốn đang nằm cuộn tròn trên chiếc ghế nhỏ ngoài cửa, vậy mà chỉ một lúc sau, em quay lại đã không thấy chú đâu. Em gọi Miu mãi nhưng chỉ nghe tiếng mưa rơi và tiếng nước chảy ngoài sân. Nhìn chiếc ghế trống, em bắt đầu thấy lo. Em chạy quanh nhà, nhìn dưới gầm bàn, sau những chậu cây rồi ra cả ngoài cổng tìm kiếm. Bình thường Miu chỉ cần nghe tiếng em gọi là chạy đến, vậy mà hôm ấy chẳng thấy bóng dáng chú đâu.

Mưa vừa ngớt, em liền cùng bố đi tìm Miu. Con ngõ sau cơn mưa ướt sẫm, những chiếc lá còn đọng nước long lanh dưới ánh chiều nhạt. Em vừa đi vừa gọi tên Miu, lòng càng lúc càng thấp thỏm. Khi đi đến cuối ngõ, em chợt nghe một tiếng meo rất khẽ vọng ra từ bụi cây ven đường. Em cúi xuống nhìn và thấy đôi mắt vàng quen thuộc đang thấp thoáng trong đám lá. Miu nép mình ở đó, bộ lông hơi ướt và đôi chân nhỏ dính đầy đất. Vừa thấy em, chú liền kêu lên rồi bước lại gần. Em vội bế Miu vào lòng, vừa thương vừa mừng đến mức chỉ muốn ôm chú thật lâu. Miu dụi đầu vào tay em, chiếc đuôi khẽ ve vẩy như thể cũng vui vì đã được tìm thấy.

Sau lần ấy, em luôn cẩn thận đóng cửa và để ý mỗi khi Miu ra sân. Em cũng hiểu rằng một con vật nhỏ bé vẫn có thể biết sợ hãi, biết tìm về nơi thân thuộc và gắn bó với con người bằng một tình cảm rất riêng. Từ đó, em chăm sóc Miu chu đáo hơn, cho ăn đúng giờ, thay nước và thường xuyên chải bộ lông mềm mại cho chú. Mỗi khi Miu nằm cuộn tròn bên chân em, em lại nhớ đến buổi chiều mưa hôm ấy và thấy lòng mình ấm áp.

Thời gian rồi sẽ trôi qua, Miu cũng sẽ lớn lên, nhưng hình ảnh đôi mắt vàng ló ra dưới bụi cây sau cơn mưa chắc chắn vẫn ở lại trong kí ức của em. Có những người bạn không biết nói lời nào nhưng vẫn khiến ta cảm thấy được yêu thương chỉ bằng một cái dụi đầu hay một tiếng kêu quen thuộc. Với em, Miu chính là người bạn nhỏ như thế, một phần thật đáng yêu của tuổi thơ mà em luôn muốn nâng niu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Nắng cuối ngày thường rơi rất chậm trên những mái nhà, len qua vòm lá rồi đọng lại thành những vệt vàng mỏng trên sân. Những buổi chiều tuổi thơ của em cũng trôi qua như thế, nhẹ nhàng và bình yên bên gia đình, bên khu vườn nhỏ và một người bạn đặc biệt luôn có mặt trong những ngày vui buồn của em. Đó là Bông, chú chó nhỏ có bộ lông trắng pha vàng, đôi tai mềm và ánh mắt lúc nào cũng khiến em cảm thấy gần gũi. Trong những kỉ niệm đã có cùng Bông, em nhớ nhất một buổi chiều mình buồn, còn chú chẳng hiểu chuyện gì nhưng vẫn lặng lẽ ở bên em rất lâu. 

Hôm ấy, em trở về nhà sau khi nhận một bài kiểm tra có kết quả không tốt. Con đường về nhà vẫn đầy nắng, hàng cây ven đường vẫn rung rinh trong gió, nhưng lòng em chẳng vui chút nào. Em đặt cặp xuống bàn rồi lặng lẽ ra ngồi dưới gốc cây trước sân. Bông đang nằm sưởi nắng. Vừa nhìn thấy em, chú lập tức đứng dậy chạy đến. Nó đặt hai chân trước lên đầu gối em rồi ngẩng khuôn mặt ngây thơ lên nhìn. Em vuốt bộ lông mềm của Bông nhưng vẫn im lặng. Một lát sau, chú nằm sát bên chân em, chiếc đuôi thỉnh thoảng khẽ chạm vào dép.

Không hiểu sao nhìn Bông như vậy, em lại thấy lòng mình nhẹ hơn. Em bắt đầu kể cho chú nghe chuyện bài kiểm tra, dù biết chú chẳng thể hiểu được những lời em nói. Bông chỉ nằm im, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn em bằng đôi mắt đen tròn. Bố đi qua, thấy em ngồi bên Bông liền đến hỏi chuyện. Bố bảo rằng một bài kiểm tra chưa tốt không có nghĩa là em không thể tiến bộ. Điều quan trọng là phải biết mình sai ở đâu rồi cố gắng sửa chữa. Em nghe bố nói, mở vở ra xem lại từng câu sai. Bông vẫn nằm bên chân, yên lặng như một người bạn đang ngồi cùng em. Nắng chiều dần dịu xuống, còn nỗi buồn trong lòng em cũng theo đó nhẹ đi.

Từ buổi chiều ấy, em hiểu rằng sự an ủi đôi khi chẳng cần những lời nói thật hay. Chỉ một người bạn nhỏ lặng lẽ ở bên cũng đủ khiến ta cảm thấy mình không cô đơn. Em càng yêu quý Bông hơn và chăm sóc chú cẩn thận hơn mỗi ngày. Em cho Bông ăn đúng giờ, thay nước sạch và thường xuyên chơi cùng chú sau giờ học. Mỗi khi em gặp chuyện không vui, Bông vẫn chạy đến bên cạnh như một thói quen đáng yêu.

Bây giờ, có thể em đã quên nhiều chi tiết về bài kiểm tra hôm ấy, nhưng hình ảnh Bông nằm bên chân em dưới ánh nắng cuối chiều thì vẫn còn nguyên. Chú chó nhỏ không thể giúp em làm bài, cũng chẳng thể nói một lời an ủi, nhưng sự có mặt của chú đã khiến buổi chiều buồn trở nên dịu dàng hơn. Em nghĩ đó chính là điều đặc biệt của những người bạn nhỏ trong tuổi thơ, chẳng cần làm điều gì lớn lao mà vẫn có thể để lại trong lòng ta một khoảng ấm áp rất lâu.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi buổi chiều, khi nắng bắt đầu nghiêng qua mái hiên, em lại thích ngồi bên chiếc chuồng nhỏ ngắm Bạch Tuyết nhảy nhót. Đó là chú thỏ trắng mà bố tặng em vào dịp sinh nhật. Bạch Tuyết có bộ lông trắng mềm, đôi tai dài lúc nào cũng vểnh lên và chiếc mũi nhỏ luôn cử động. Em yêu chú thỏ ấy đến mức chỉ cần nhìn thấy nó tung tăng trong chuồng là bao nhiêu mệt mỏi sau giờ học cũng tan biến. Vì thế, lần Bạch Tuyết bị ốm đã trở thành một kỉ niệm khiến em nhớ mãi.

Mọi ngày, cứ nghe tiếng em gọi, Bạch Tuyết lại nhảy đến bên máng ăn. Em thường hái rau xanh, thay nước rồi ngồi bên cạnh nhìn chú ăn. Thế nhưng một buổi sáng, khi ánh nắng vừa trải qua khung cửa sổ, em nhận ra Bạch Tuyết nằm im trong góc chuồng. Đôi tai vốn luôn vểnh lên nay rũ xuống, đôi mắt cũng không còn vẻ tinh nhanh. Mấy cọng rau em đặt vào máng vẫn còn nguyên. Nhìn chú thỏ nhỏ khác hẳn ngày thường, em thấy lo lắng vô cùng.

Em vội gọi mẹ rồi cùng mẹ chăm sóc Bạch Tuyết. Em thay lớp lót trong chuồng, chuẩn bị nước sạch và đặt chú ở một nơi yên tĩnh. Cả ngày hôm ấy, cứ một lúc em lại chạy đến nhìn Bạch Tuyết. Đến chiều, chú khẽ cử động đôi tai rồi chậm rãi tiến về phía bát nước. Em vui mừng gọi mẹ. Những ngày sau, em tiếp tục chăm sóc và để ý từng thay đổi nhỏ của chú. Rồi một buổi sáng, Bạch Tuyết bắt đầu ăn rau trở lại. Đôi tai dựng lên, chiếc mũi nhỏ cử động liên tục, đôi chân cũng nhảy những bước đầu tiên quanh chuồng. Nhìn chú khỏe lại, em vui đến mức cứ ngồi bên cạnh ngắm mãi.

Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng nuôi một con vật không chỉ là có thêm một người bạn để chơi cùng. Đó còn là trách nhiệm yêu thương và chăm sóc mỗi ngày. Từ hôm ấy, em chú ý hơn đến giờ ăn, nước uống và nơi ở của Bạch Tuyết. Em cũng tập quan sát những biểu hiện nhỏ của chú để kịp thời báo cho người lớn nếu có điều bất thường. Mỗi lần nhìn Bạch Tuyết tung tăng trong chiếc chuồng nhỏ, em lại thấy vui vì người bạn của mình đã khỏe mạnh.

Bạch Tuyết vẫn là chú thỏ nhỏ đáng yêu trong khu vườn nhà em, nhưng trong lòng em, chú còn giữ một vị trí đặc biệt hơn thế. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình yêu thương không nằm ở những lời nói lớn lao mà được thể hiện qua từng việc chăm sóc rất nhỏ. Em mong Bạch Tuyết luôn khỏe mạnh để mỗi buổi chiều, dưới ánh nắng dịu dàng, em vẫn được nhìn thấy đôi tai trắng nhỏ nhảy nhót bên khóm hoa.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nắng sớm rơi thành những vệt vàng trên nền sân, tiếng chim ríu rít chuyền từ cành này sang cành khác, còn trong góc vườn, chú mèo Mun đang nằm lim dim bên chậu hoa. Mun có bộ lông đen mượt và đôi mắt vàng óng, lúc nào cũng khiến em liên tưởng đến hai viên bi nhỏ. Chú rất hiền nhưng cũng tinh nghịch vô cùng. Một buổi sáng cuối tuần, Mun đã làm cả nhà được một phen náo loạn rồi cuối cùng khiến mọi người bật cười.

Hôm ấy, em đang ngồi học bài thì nghe tiếng động lạch cạch trong bếp. Em chạy ra và nhìn thấy Mun đang chăm chú nhìn một con thằn lằn chạy ngang nền nhà. Chưa kịp hiểu chuyện gì, Mun đã phóng vụt đi. Chiếc giỏ rau bị chú làm đổ, mấy quả cà chua lăn tròn trên nền gạch. Em vừa bất ngờ vừa buồn cười, còn Mun thì biến mất sau cánh cửa. Mẹ từ ngoài bước vào nhìn cảnh tượng trước mắt rồi cũng bật cười. Em cùng mẹ vừa dọn rau vừa gọi Mun.

Một lúc sau, em nghe tiếng meo khe khẽ dưới gầm bàn. Cúi xuống, em thấy đôi mắt vàng của Mun đang sáng lên trong bóng tối. Chú nằm im, hai chân thu gọn dưới bụng, vẻ mặt ngơ ngác như chẳng hiểu vì sao mọi người lại tìm mình. Em nhẹ nhàng gọi tên rồi đưa tay ra. Mun chậm rãi bước tới, cọ đầu vào tay em và kêu một tiếng rất nhỏ. Em bế chú lên, vừa vuốt bộ lông mềm vừa bật cười. Mẹ nhìn hai chúng em rồi bảo rằng Mun đúng là thành viên nghịch ngợm nhất nhà.

Từ hôm ấy, em càng yêu quý Mun hơn. Em hiểu rằng vật nuôi đôi khi cũng có những hành động ngộ nghĩnh khiến ngôi nhà trở nên vui vẻ hơn. Tuy vậy, em cũng biết phải chăm sóc và đối xử dịu dàng với Mun, không trêu chọc khi chú sợ hãi và luôn giữ cho chỗ nằm của chú sạch sẽ. Những lúc Mun cuộn tròn bên chân em, tiếng gừ khe khẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh, em lại nhớ đến buổi sáng chiếc giỏ rau đổ tung và mỉm cười.

Có lẽ tuổi thơ không phải lúc nào cũng cần những kỉ niệm thật lớn lao. Một chiếc giỏ rau bị đổ, một chú mèo ngơ ngác dưới gầm bàn và những tiếng cười của gia đình cũng đủ trở thành một câu chuyện đáng nhớ. Mun đã đem đến cho ngôi nhà em rất nhiều niềm vui theo cách riêng của chú. Và em biết rằng sau này, khi nhớ về tuổi thơ, em sẽ vẫn nhớ một chú mèo đen với đôi mắt vàng đang nằm ngoan bên cửa sổ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chiều xuống thật chậm trên khu vườn nhỏ. Tiếng ve ngân lên từ những tán cây, gió khẽ lay mấy nhành hoa trước hiên và chú chó Bông nằm yên dưới bóng mát, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn em. Bông là món quà bố tặng em vào sinh nhật và cũng là người bạn nhỏ thân thiết nhất của em. Trong những ngày tháng ở bên Bông, có một kỉ niệm khiến em nhớ mãi, đó là lần em vô tình làm Bông sợ hãi rồi nhận ra mình cần biết yêu thương vật nuôi đúng cách.

Chiều hôm ấy, em đang chơi ngoài sân thì thấy Bông nằm dưới gốc cây. Vì muốn trêu chú, em cầm một chiếc khăn chạy lại phía sau rồi bất ngờ đưa ra trước mặt. Bông giật mình, lùi lại rồi chạy nép vào góc hiên. Nhìn đôi mắt đang lo lắng của Bông, em lập tức thấy mình đã làm sai. Em không đuổi theo mà đứng yên, nhẹ nhàng gọi tên chú. Một lúc sau, Bông mới từ từ bước ra, chiếc đuôi vẫn cụp xuống. Hình ảnh ấy khiến em thấy thương Bông vô cùng.

Em ngồi xuống nền sân, đặt chiếc khăn sang một bên rồi đưa tay ra thật chậm. Bông nhìn em một lúc lâu mới tiến lại gần. Em vuốt nhẹ lên đầu chú và khẽ nói rằng em xin lỗi. Bông không hiểu lời xin lỗi của em nhưng dường như nhận ra sự dịu dàng trong bàn tay ấy. Chú dụi đầu vào tay em, chiếc đuôi cũng bắt đầu ve vẩy trở lại. Em vui mừng ôm lấy Bông rồi tự nhủ từ nay sẽ không bao giờ cố tình làm chú sợ nữa. Mẹ nhìn thấy cảnh ấy liền nhắc em rằng yêu thương một con vật cũng phải biết tôn trọng cảm giác của nó.

Sau chuyện ấy, em thay đổi cách chăm sóc Bông. Em không trêu chọc khi chú đang ăn hoặc nghỉ ngơi, luôn cho Bông ăn đúng giờ, thay nước sạch và dành thời gian chơi cùng chú bằng những trò nhẹ nhàng. Em cũng chú ý hơn đến ánh mắt, tiếng kêu và những cử chỉ nhỏ của Bông để hiểu chú đang vui hay không thoải mái. Nhờ vậy, Bông ngày càng quấn quýt với em hơn. Mỗi khi em ngồi xuống sân, chú lại chạy đến nằm sát bên, chiếc đuôi ve vẩy như một lời làm hòa rất đáng yêu.

Kỉ niệm ấy không có một sự việc quá lớn, nhưng lại dạy em một bài học mà em sẽ nhớ lâu. Yêu thương không có nghĩa là muốn làm gì với người mình yêu quý cũng được, mà còn là biết quan tâm đến cảm xúc và sự an toàn của họ. Bông vẫn là chú chó nhỏ thường chạy quanh sân mỗi ngày, còn em vẫn thích vuốt bộ lông mềm của chú. Chỉ khác một điều, giờ đây mỗi cái chạm của em đều nhẹ nhàng hơn, bởi em hiểu rằng tình yêu thương đẹp nhất luôn đi cùng sự dịu dàng và trách nhiệm.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close