Viết bài văn tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma-gien-lăng và kể lại cuộc gặp gỡ khi trở về đất liền hay nhất1. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh: Sau chuyến thám hiểm dài ngày cùng đoàn của Ma-gien-lăng, em đã trở về đất liền. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh: Sau chuyến thám hiểm dài ngày cùng đoàn của Ma-gien-lăng, em đã trở về đất liền. - Cảm xúc của em khi nhìn thấy bến cảng và những người đang chờ đón. 2. Thân bài a. Khung cảnh đón đoàn thám hiểm - Con tàu cập bến trong sự chào đón của đông đảo người dân. - Mọi người reo hò, vẫy tay và vui mừng khi đoàn thám hiểm trở về. - Em cảm thấy xúc động và hạnh phúc trước tình cảm của mọi người. b. Cuộc gặp gỡ với người thân và bạn bè - Em nhận ra người thân giữa đám đông và chạy đến chào hỏi. - Cuộc trò chuyện, hỏi han sau thời gian dài xa cách. - Người thân vui mừng khi thấy em bình an trở về. c. Chia sẻ về hành trình thám hiểm - Em kể cho mọi người nghe về những vùng đất mới, những điều thú vị đã được khám phá. - Nhắc đến những khó khăn, thử thách mà đoàn thám hiểm phải vượt qua. - Bày tỏ niềm tự hào vì được tham gia một chuyến đi có ý nghĩa. d. Cảm xúc sau cuộc gặp gỡ - Em cảm nhận được tình yêu thương của gia đình, bạn bè và mọi người. - Em càng trân trọng cuộc sống và những người thân yêu bên cạnh mình. 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về cuộc gặp gỡ sau ngày trở về. - Khẳng định đây là một kỉ niệm đáng nhớ mà em sẽ không bao giờ quên. Bài siêu ngắn Sau gần ba năm ròng rã đối mặt với sóng gió gầm thét, đói khát và bệnh tật trên đại dương mênh mông cùng đoàn thám hiểm của thuyền trưởng Ma-gien-lăng vĩ đại, khoảnh khắc con tàu Victoria của chúng tôi thả neo tại bến cảng quê hương là một giây phút không tưởng. Khi nhìn thấy bờ cát dài của đất liền và dòng người đông đúc đang đứng chờ đón từ xa, lồng ngực em thắt lại vì một thứ cảm xúc nghẹn ngào, sung sướng đến trào nước mắt. Bước chân lên bến cảng Sanlúcar, tai em ù đi trước những tiếng reo hò vang dội của hàng nghìn người dân đại phương. Tiếng chuông nhà thờ ngân vang hòa cùng tiếng vỗ tay rộn rã tạo nên một bầu không khí náo nhiệt chưa từng có. Giữa biển người đông đúc ấy, em nhanh chóng nhận ra mái tóc bạc phơ của mẹ và cánh tay vẫy chào run rẩy của cha. Em vội vã lao đến, ôm chầm lấy gia đình mình trong dòng nước mắt giàn giụa sau bao năm tháng biệt ly dài đằng đẵng. Mẹ ôm chặt lấy em, lật đi lật lại đôi bàn tay chai sần, gầy guộc của con trai rồi nghẹn ngào cảm tạ Chúa vì em vẫn bình an trở về. Sau những phút giây xúc động ban đầu, người dân và bạn bè vây quanh em, ai nấy đều tò mò nhìn những thủy thủ rách rưới, làn da cháy sạm vì nắng biển. Em say sưa kể cho họ nghe về hành trình vượt qua Đại Tây Dương, những ngày tháng lênh đênh trên biển Thái Bình Dương không một bóng chim, và cả những trận chiến ác liệt tại các hòn đảo xa xôi nơi người thuyền trưởng Ma-gien-lăng kính yêu đã ngã xuống. Nhìn những ánh mắt kinh ngạc, khâm phục của mọi người khi nghe về hình dáng quả cầu của Trái Đất, em cảm thấy mọi gian khổ mình đã trải qua đều hoàn toàn xứng đáng. Cuộc gặp gỡ đầy xúc động trên bến cảng ngày trở về đã đánh dấu sự kết thúc của một chuyến đi lịch sử nhưng lại mở ra một trang mới trong tâm hồn em. Giờ đây, khi được đứng vững chãi trên mặt đất quê hương, em càng thêm trân trọng những phút giây bình yên bên gia đình và hiểu rằng, tình yêu thương của những người thân yêu chính là bến đỗ an lành nhất sau mọi giông bão cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 1 Ba năm lênh đênh trên những vùng biển chưa từng có tên trên bản đồ là ba năm chúng tôi đánh cược mạng sống của mình với đại dương. Là một trong số ít thủy thủ may mắn sống sót trở về trong đoàn thám hiểm vòng quanh thế giới của Magellan, ngày con tàu Victoria cập bến Tây Ban Nha là một ngày lịch sử đối với thế giới, và là một ngày tái sinh đối với cuộc đời tôi. Ngày hôm đó, bầu trời cảng Seville trong vắt, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống mặt biển phẳng lặng. Từ mạn tàu, khi bờ biển quen thuộc dần hiện ra qua kính viễn vọng, tất cả thủy thủ chúng tôi đều vứt bỏ những công việc dở dang, ùa ra boong tàu mà hét lớn. Con tàu rách nát, cánh buồm chắp vá nhiều mảnh của chúng tôi từ từ tiến vào vịnh trong sự chứng kiến của hàng vạn ánh mắt. Cả bến cảng như bùng nổ. Người ta chen chúc nhau đứng chật kín các cầu cảng, tiếng reo hò, tiếng gọi tên vang lên như sấm dậy. Những dải băng rôn đủ màu sắc được tung bay đón chào những người anh hùng trở về từ cõi chết. Khi boong tàu vừa hạ xuống, tôi bước những bước chân run rẩy lên mặt đất liền quen thuộc. Cảm giác đất đá vững chãi dưới chân sau ba năm quen với sự lắc lư của sóng biển khiến tôi có chút loạng choạng. Bỗng nhiên, từ trong đám đông, một bóng dáng thân thương lao đến. Đó là người vợ trẻ của tôi, người đã mặc áo tang từ hai năm trước vì nghĩ rằng tôi đã bỏ mạng ngoài khơi xa. Cô ấy ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở đến mức không thành tiếng. Tôi chỉ biết siết chặt cô ấy vào lòng, ngửi mùi hương quê hương thân thuộc trên mái tóc nàng mà thấy lòng thắt lại. Cha tôi, một người cựu binh già, đứng cạnh đó, đôi mắt đỏ hoe, vỗ mạnh vào vai tôi đầy tự hào. Người dân vây quanh chúng tôi thành những vòng tròn lớn. Họ sờ vào những bộ quần áo rách rưới, làn da rám nắng và ngắm nhìn những sản vật kỳ lạ mà chúng tôi mang về từ các hòn đảo phương Đông. Tôi đã ngồi ngay trên một bục gỗ ở bến cảng, kể cho họ nghe về eo biển kinh hoàng ở cực nam châu Mỹ, về những ngày tháng đói khát phải ăn cả da bọc buồm và thịt chuột để sống sót qua Thái Bình Dương bao la. Và hơn hết, tôi kể về cái chết anh dũng của vị tổng chỉ huy Ma-gien-lăng tại đảo Mactan. Mọi người im lặng lắng nghe, những giọt nước mắt rơi xuống cho những người đã nằm lại nơi đáy biển, và những tràng pháo tay lại vang lên ngợi ca sự vĩ đại của chuyến đi. Cuộc gặp gỡ định mệnh ngày trở về ấy là phần thưởng lớn nhất dành cho những người đi xuyên đại dương như tôi. Chuyến thám hiểm đã kết thúc, Trái Đất đã được chứng minh là một hình cầu, nhưng đối với tôi, điều kỳ diệu nhất sau hành trình vạn dặm chính là việc tôi vẫn còn được sống, được trở về để ôm lấy những người mình yêu thương bằng xương bằng thịt. Bài tham khảo Mẫu 2 Tháng 9 năm 1522, con tàu Victoria đơn độc gầy guộc tiến vào bến cảng quê hương, khép lại chuyến hành trình đi vào lịch sử của nhân loại. Được là một thành viên trong đoàn thám hiểm huyền thoại của Magellan, khoảnh khắc bước lên đất liền và đón nhận những vòng tay của mọi người là một trải nghiệm tâm linh sâu sắc, làm thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận về thế giới và con người. Khung cảnh bến cảng ngày hôm ấy đẹp như một bức tranh sơn dầu. Hàng nghìn người dân từ khắp nơi đổ về, mang theo hoa hồng và những bình rượu vang thượng hạng để thiết đãi đoàn thủy thủ. Tiếng chuông từ các nhà thờ lớn ngân vang liên hồi, tạo nên một bản nhạc khải hoàn ca hào hùng. Tôi nhìn thấy những nụ cười, những giọt nước mắt và cả những cái nhìn tôn kính mà người đời dành cho mười tám con người tơi tả vừa bước xuống từ con tàu định mệnh. Giữa đám đông ồn ào ấy, cuộc gặp gỡ với người bạn thân thời niên thiếu của tôi diễn ra thật đặc biệt. Cậu ấy đứng nhìn tôi hồi lâu, không dám tin rằng người thủy thủ già nua, râu tóc bờ xờ, da đen nhẻm trước mặt lại là người bạn lãng tử năm nào. Khi chúng tôi lao vào ôm nhau, cậu ấy thì thầm: "Cậu đã đi đến tận cùng thế giới rồi sao?". Tôi mỉm cười, lắc đầu bảo: "Thế giới không có tận cùng, nó là một vòng tròn hoàn hảo cậu ạ." Tôi đã chia sẻ cho cậu ấy và những người xung quanh về những bộ tộc xa lạ, những loài chim không biết bay, và bầu trời sao kỳ ảo ở bán cầu nam. Ngày trở về không chỉ là cuộc đoàn tụ của thể xác, mà là sự cứu rỗi cho những tâm hồn đã quá mệt mỏi sau những tháng ngày đối diện với hư vô của biển cả. Cuộc gặp gỡ đầy ân tình của đồng bào giúp tôi nhận ra rằng, dù đại dương có bao la, những vùng đất mới có giàu sang bao nhiêu, thì đất mẹ và lòng nhân ái của con người mới là kho báu vĩ đại nhất mà chúng tôi tìm kiếm được. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những ngày tháng mà mỗi giây trôi qua đều là một trang sử, và ngày tôi cùng đoàn thám hiểm của thuyền trưởng Magellan trở về đất liền chính là một ngày như thế. Sau cuộc hành trình vạn dặm ôm trọn lấy hành tinh xanh, khoảnh khắc nhìn thấy bến cảng quê hương rực rỡ cờ hoa là phần thưởng vô giá cho những tháng ngày gian khổ của chúng tôi. Bến cảng Sanlúcar ngày chúng tôi trở về náo nhiệt như một ngày hội lớn của vương quốc. Tiếng kèn trumpet vang lên rộn rã, nhà vua và các đại thần cũng đích thân đến để đón chào đoàn thám hiểm. Người dân reo hò, tung những bó hoa uất kim hương lên không trung tạo nên một cơn mưa hoa rực rỡ bồng bềnh. Tôi cảm thấy tự hào biết bao khi chiếc huy hiệu thủy thủ trên ngực áo rách nát của mình được mọi người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Người đầu tiên chạy đến bên tôi là đứa em trai nhỏ. Cậu bé nhìn tôi như một người anh hùng bước ra từ những câu chuyện cổ tích. Tôi bế bổng em lên, trao cho em một chiếc vỏ ốc lấp lánh thu được từ một hòn đảo hoang vu ở Thái Bình Dương. Em tôi áp vỏ ốc vào tai, mắt tròn xoe kinh ngạc khi nghe thấy tiếng sóng của một đại dương khác. Tôi kể cho em và đám trẻ trong làng nghe về lòng dũng cảm của các thủy thủ khi vượt qua những cơn bão biển cao như tòa nhà, về sự kiên cường khi đối mặt với những hiểm nguy để mang về cho nhân loại một sự thật vĩ đại: Trái Đất của chúng ta thực sự là một quả cầu tròn. Cuộc gặp gỡ vui vẻ và đầy tự hào ngày hôm ấy sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời thủy thủ của tôi. Chuyến đi đã chứng minh rằng ý chí của con người có thể vượt qua mọi giới hạn của tự nhiên, và tôi sẽ luôn kể lại hành trình này cho các thế hệ mai sau như một minh chứng cho lòng quả cảm của con người. Bài tham khảo Mẫu 4 Nhà văn nổi tiếng người Pháp Marcel Proust từng để lại một suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của những chuyến đi: "Một cuộc khám phá thực sự không phải là việc đi tìm những vùng đất mới, mà là việc nhìn thế giới bằng một đôi mắt mới." Quả thực, sau những năm tháng lênh đênh trên những đại dương xa xôi cùng đoàn thám hiểm của vị thuyền trưởng thiên tài Ma-gien-lăng, tôi đã có được đôi mắt mới ấy. Chúng tôi ra đi với ước vọng tìm kiếm vàng bạc và những con đường gia vị béo bở, nhưng khi trở về, thứ quý giá nhất chúng tôi mang theo lại là một nhận thức vĩ đại về thế giới. Khoảnh khắc con tàu Victoria rách nát cập bến, nhìn thấy bến cảng quê hương hiện ra sau làn sương mù, trái tim tôi như vỡ òa khi nhận ra cuộc gặp gỡ giữa những người trở về từ cõi chết và đất liền là một trang sử hào hùng được viết bằng cả máu và nước mắt. Khung cảnh ngày trở về diễn ra trong sự ngỡ ngàng của toàn thể vương quốc. Người ta không thể tin nổi mười tám thủy thủ gầy trơ xương, quần áo xơ xác lại là những người sống sót duy nhất từ năm con tàu kiêu hãnh ra đi năm nào. Bến cảng ngập tràn trong tiếng khóc nghẹn ngào của những gia đình nhận ra người thân, và cả những giọt nước mắt lặng lẽ của những người mãi mãi mất đi con em mình. Khi mẹ tôi ôm lấy tôi, bà đã khóc suốt nhiều giờ liền vì tưởng đứa con trai duy nhất đã nằm lại nơi bờ biển hoang vu nào đó. Tôi đứng giữa vòng vây của dân làng, kể cho họ nghe về hành trình đầy máu và hoa hồng, về Thái Bình Dương rộng lớn vô tận, và về việc Trái Đất của chúng ta không có vực thẳm tận cùng như người ta vẫn sợ hãi. Từ cuộc gặp gỡ lịch sử và đầy xúc động của những người thủy thủ năm ấy, tôi muốn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay một lời kêu gọi mạnh mẽ. Thế giới này còn biết bao nhiêu đại dương tri thức chưa được khám phá, bao nhiêu "vùng đất" của khoa học và công nghệ đang chờ dấu chân của các bạn. Đừng bao giờ khép mình trong những ranh giới an toàn, hãy can đảm xách ba lô lên, trang bị cho mình ý chí và khát vọng để bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia. Hãy đi để thấu hiểu, để cống hiến và để một ngày nào đó trở về, các bạn có thể tự hào kể lại hành trình của mình, góp phần làm cho cuộc sống của con người trở nên tốt đẹp và văn minh hơn. Bài tham khảo Mẫu 5 Có bao giờ bạn đứng trước biển khơi bao la, nhìn những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ cát và tự hỏi: "Phía sau đường chân trời kia là điều gì?". Liệu có một thế giới khác đang tồn tại, hay chỉ là một vực thẳm đen tối sẵn sàng nuốt chửng những kẻ ngông cuồng dám thách thức đại dương? Từ ngàn năm trước, con người luôn sống trong nỗi sợ hãi về một Trái Đất phẳng có tận cùng. Nhưng vào thế kỷ XVI, có một đoàn người dũng cảm đã quyết định đi thẳng về phía mặt trời lặn để tìm câu trả lời. Tôi chính là một thủy thủ trong đoàn quân quả cảm của Magellan ngày ấy. Sau gần ba năm nếm trải mọi đắng cay, đói khát và cận kề cái chết, ngày chúng tôi trở về đất liền không chỉ là một cuộc đoàn tụ thông thường, mà đó là khoảnh khắc một thế giới cũ sụp đổ để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới của nhân loại, một cuộc gặp gỡ ngập tràn những giọt nước mắt kiêu hãnh của những người chiến thắng. Mạch chuyện đưa người đọc đến với buổi chiều lịch sử khi con tàu Victoria thả neo tại cảng Seville. Sự xuất hiện của chúng tôi như một cơn chấn động tâm lý đối với người dân bấy giờ. Những tiếng reo hò vang trời, những cái ôm siết chặt của tình thân sau bao năm tháng biệt tích đã làm ấm lại những cơ thể vốn đã bị cái lạnh của biển khơi đóng băng. Cuộc gặp gỡ với người cha già tóc bạc và những lời hỏi han của đồng bào về hình dáng thực sự của Trái Đất đã biến chúng tôi từ những kẻ viễn xứ rách rưới trở thành những người anh hùng mang ánh sáng tri thức về cho nhân loại. Cuộc gặp gỡ đầy cảm động ngày trở về của đoàn thám hiểm giống như một bến cảng bình yên đón nhận cánh chim hải âu sau một chuyến bay dông bão xuyên qua lòng đại dương độc dữ. Câu chuyện tưởng tượng này sẽ luôn là một bài học sâu sắc, một nguồn động lực tinh thần to lớn cho hành trình trưởng thành của chúng em. Mỗi khó khăn, thử thách trong học tập và cuộc sống hằng ngày của chúng em cũng giống như những cơn bão biển mà đoàn thủy thủ của Magellan đã trải qua; chỉ cần chúng em giữ vững bánh lái của niềm tin, kiên trì vượt qua nghịch cảnh thì chắc chắn sẽ có một ngày chúng em cập bến thành công, đón nhận những nụ cười hạnh phúc và niềm tự hào trọn vẹn của những người thân yêu.
|






Danh sách bình luận