Viết bài văn tả cây tre làng em

- Cây tre (hoặc bụi tre) em định tả mọc ở vị trí nào trong làng (ở đầu làng, ven sông, bờ ao hay ngay lối vào ngõ nhà em)? - Cảm xúc đầu tiên hoặc ấn tượng chung của em khi ngắm nhìn khóm tre ấy là gì?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I, Mở bài 

- Cây tre (hoặc bụi tre) em định tả mọc ở vị trí nào trong làng (ở đầu làng, ven sông, bờ ao hay ngay lối vào ngõ nhà em)?

- Cảm xúc đầu tiên hoặc ấn tượng chung của em khi ngắm nhìn khóm tre ấy là gì? 

II, Thân bài 

a, Tả bao quát 

- Từ xa nhìn lại, bụi tre trông giống như cái gì? (Chiếc ô xanh khổng lồ, bức tường thành kiên cố hay mái tóc dập dờn trong gió?)

- Khóm tre đó to hay nhỏ, gồm khoảng bao nhiêu cây lớn nhỏ đan cài, quây quần bên nhau?

- Chiều cao của những cây tre trưởng thành khoảng bao nhiêu và màu sắc chủ đạo của toàn bộ khóm tre ra sao? 

b, Tả chi tiết từng bộ phận 

- Rễ tre có hình dáng thế nào, cắm sâu hay bò ngoằn ngoèo trên mặt đất? Gốc tre to chừng nào, có vẻ xù xì, thô ráp hay phủ đầy rêu phong?

- Thân cây thẳng tắp, hơi cong dẻo? Mức độ dài ngắn của các đốt tre ra sao?

Màu da của thân tre thay đổi thế nào từ khi còn là cây non cho đến khi già đi?

- Lá tre có hình dáng ra sao? (nhỏ, thuôn dài, mỏng nhẹ)? Mùi hương hay màu sắc của lá tre thay đổi thế nào qua các mùa trong năm?

- Những búp măng non nhú lên từ đâu, có hình dáng giống ngọn giáo hay chiếc nón lá, và được bao bọc bởi những lớp bẹ ra sao?

c, Cảnh vật và sức sống xung quanh cây tre

- Âm thanh vang lên từ bụi tre mỗi khi có làn gió thổi qua nghe như thế nào? (tiếng rì rào, tiếng kẽo kẹt như lời ru)

- Bụi tre là nơi trú ngụ hay vùng vẫy của những loài chim chóc, muông thú nào? (chim chích chòe, chào mào, cò trắng,..)

- Cây tre thể hiện sự dẻo dai, kiên cường ra sao khi trải qua những ngày nắng gắt hay mưa giông? 

d, Sự gắn bó của cây tre với con người và làng quê 

- Cây tre tỏa bóng mát cho người dân, trẻ em trong làng nghỉ chân, trò chuyện hay vui chơi vào những trưa hè oi ả ra sao?

- Mọi người trong làng sử dụng các bộ phận của cây tre (thân, măng,...) để làm những công việc, vật dụng hay thức ăn?

- Cây tre gợi cho em liên tưởng đến những phẩm chất tốt đẹp nào của con người Việt Nam (sự cần cù, dẻo dai, tinh thần đoàn kết)?

III, Kết bài 

- Tình cảm, sự gắn bó và tình yêu của em dành cho cây tre làng mình sâu sắc như thế nào?

- Em có mong ước hay lời hứa gì để giữ gìn vẻ đẹp bình dị, quen thuộc của cây tre và quê hương em? 

Bài văn siêu ngắn Mẫu

Ở đầu làng em có một bụi tre xanh tốt, gắn bó với tuổi thơ của bao thế hệ người dân quê hương.

Từ xa nhìn lại, bụi tre như một chiếc ô xanh khổng lồ tỏa bóng mát rượi. Đứng lại gần, em mới thấy hết sự vững chãi của nó. Những chiếc rễ xù xì cắm sâu vào lòng đất mẹ. Thân tre cao vút, chia thành từng đốt đều đặn, màu xanh thẫm dẻo dai trước nắng gió. Lên cao, các cành tre đan cài vào nhau, xòe ra những phiến lá nhỏ lăn tăn. Thỉnh thoảng, dưới gốc lại nhú lên vài búp măng non phúng phính như những ngọn giáo nhỏ. Mỗi khi có làn gió thoảng qua, thân tre lại va vào nhau tạo nên tiếng kẽo kẹt rộn ràng. Tre không chỉ xua tan cái nắng hè cho tụi nhỏ chúng em vui chơi mà còn mang đậm phẩm chất mộc mạc, kiên cường của người dân Việt Nam.

Em rất yêu bụi tre làng mình. Dù sau này có đi xa, hình ảnh cây tre xanh mát vẫn mãi trôi cùng ký ức tuổi thơ em.

Bài văn chi tiết Mẫu 1

Nếu ai có dịp ghé thăm làng quê Việt Nam, chắc hẳn sẽ không thể nào quên hình ảnh những lũy tre xanh mát tỏa bóng bên đường. Dù đi đâu xa, hình ảnh bụi tre già sừng sững nằm ngay đầu làng em vẫn luôn là biểu tượng bình yên, quen thuộc và in sâu nhất trong tâm trí em. Mỗi lần đi học về, nhìn thấy khóm tre xanh rì đung đưa trong gió, lòng em lại dâng lên một cảm giác xao xuyến, thân thương đến lạ kỳ.

Từ đằng xa nhìn lại, bụi tre trông giống như một chiếc ô xanh khổng lồ đung đưa theo làn gió nhẹ, vừa như một bức tường thành kiên cố vững chãi che chở cho cả xóm làng. Khóm tre ấy rất to, bao gồm hàng chục cây tre lớn nhỏ đan cài, quây quần khít khao bên nhau như một gia đình đông đúc. Những cây tre trưởng thành vút cao chừng mươi, mười lăm mét, vươn thẳng lên bầu trời bao la. Toàn bộ khóm tre khoác lên mình một màu xanh mát mắt, từ xanh non dịu nhẹ của lá đến xanh đậm phong trần của những thân tre già.

Lại gần quan sát, em mới thấy hết vẻ đẹp độc đáo của từng bộ phận. Rễ tre không cắm sâu hút chùn chụt xuống lòng đất mà bò ngoằn ngoèo, trồi lên trên mặt đất như vô số những chú rắn nhỏ đang bám chặt lấy quê hương. Gốc tre to tròn, phủ một lớp vỏ xù xì, thô ráp và đốm đầy rêu phong theo năm tháng. Thân tre thẳng tắp nhưng lại mang một độ cong dẻo dai tuyệt vời. Trên thân là những đốt tre đều đặn nối tiếp nhau. Lớp da vỏ tre cũng thay đổi theo thời gian: khi còn non, thân tre mang màu xanh cốm dịu dàng, mịn màng; khi già đi, lớp da ấy chuyển sang màu xanh sẫm, hơi bóng và trở nên cứng cáp như thép gai. Lá tre nhỏ, thuôn dài, mỏng nhẹ như những chiếc thoi dệt vải. Mùa xuân, lá tre xanh mướt tràn đầy sức sống; thu sang, lá chuyển dần sang sắc vàng rồi khẽ khàng trút xuống mặt đất, nhường chỗ cho những chồi non mới nhú. Bên dưới gốc, những búp măng non ngơ ngác nhú lên, nhọn xắt như những ngọn giáo chĩa thẳng lên trời, được bao bọc cẩn thận bởi những lớp bẹ măng thô ráp màu nâu đất.

Không chỉ mang vẻ đẹp mộc mạc, bụi tre còn là nơi đong đầy âm thanh và sức sống của làng quê. Mỗi khi có làn gió xuân hay gió hè thổi qua, những cành tre lại va vào nhau tạo nên tiếng kẽo kẹt, rì rào như giai điệu lời ru ngọt ngào của mẹ. Lũy tre ấy chính là ngôi nhà ấm áp của bao loài chim chóc: những chú chim chích chòe, chào mào ríu rít chuyền cành, hay những đàn cò trắng chao đảo đi về đậu trắng xóa cả một vùng vào mỗi buổi chiều tà. Dù trải qua những ngày nắng gắt như đổ lửa hay những trận mưa giông bão giật, cây tre vẫn đứng vững, dẻo dai nương tựa vào nhau, chẳng bao giờ chịu gục ngã trước giông tố.

Cây tre đã từ lâu gắn liền sâu sắc với đời sống của người dân làng em. Vào những trưa hè oi ả, bóng tre tỏa mát cả một khoảng sân, là nơi bác nông dân dừng chân nghỉ mệt, nơi lũ trẻ chúng em túm tụm bắn bi, nhảy dây và rộn rã tiếng cười. Người dân quê em còn tận dụng mọi bộ phận của tre: thân tre được dùng làm cột nhà, đan đơm, làm cán thúng hay làm đũa; búp măng ngọt lành trở thành món ăn đậm đà trong bữa cơm gia đình. Nhìn hình ảnh lũy tre bao bọc lấy nhau qua bao thế hệ, em lại liên tưởng đến những phẩm chất cao quý của con người Việt Nam: sự cần cù, dẻo dai, kiên cường và tinh thần đoàn kết đùm bọc lẫn nhau.

Cây tre làng không chỉ là một loài cây bình dị mà đã trở thành một phần tâm hồn, một người bạn tri kỷ gắn liền với tuổi thơ em. Em yêu cây tre như yêu chính ngôi nhà, mảnh đất quê hương mình. Em tự hứa sẽ luôn chăm sóc, bảo vệ khóm tre đầu làng để giữ gìn vẻ đẹp bình dị, quen thuộc ấy, để tiếng tre rì rào mãi là giai điệu thanh bình đi cùng em suốt những năm tháng trưởng thành.

Bài văn chi tiết Mẫu 2

Mỗi lần đi xa trở về quê hương, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong mắt em không phải là những ngôi nhà cao tầng hiện đại, mà là khóm tre xanh mát rượi mọc ngay bên bờ ao đầu làng. Lũy tre ấy giống như một người gác cổng trung thành, lặng lẽ đón chào người đi xa trở về. Mỗi khi đứng dưới bóng râm của lũy tre, ngắm nhìn từng nhánh tre đung đưa trong gió, lòng em lại dâng lên sự bình yên, thư thái và tình yêu tha thiết với mảnh đất quê nhà.

Từ xa nhìn lại, khóm tre trông giống như một mái tóc xanh khổng lồ bồng bềnh, dập dờn sóng sánh theo từng đợt gió chiều. Bụi tre mọc rất to, quy tụ hàng chục cây lớn nhỏ đan cài xum xuê, quây quần chặt chẽ bên nhau như muốn che chở, bao bọc cho bờ ao khỏi sạt lở. Những cây tre trưởng thành vút cao, thân dẻo dai vươn lên đón lấy ánh nắng mặt trời. Bao phủ lên toàn bộ bụi tre là sắc xanh dịu mát, chấm phá thêm vài chiếc lá vàng chao nghiêng khi thu sang.

Tiến lại gần, vẻ đẹp mộc mạc của cây tre càng hiện rõ. Rễ tre thuôn dài, bò ngoằn ngoèo xới tung lớp đất bên bờ ao rồi cắm sâu vào lòng đất mẹ để tìm nguồn dưỡng chất. Gốc tre to, khoác lên mình chiếc áo xù xì, thô ráp, có đoạn bám đầy những vệt rêu phong mốc trắng theo gian gian. Thân tre mọc thẳng tắp, càng lên cao càng hơi cong vút nhẹ nhàng. Trên thân chia thành vô số đốt ngắn dài đều đặn. Lớp vỏ tre có sự biến đổi thật kỳ diệu: khi mới nhú là màu xanh cốm mượt mà, lúc trưởng thành khoác màu xanh lá sẫm rồi chuyển sang sắc xanh vàng phong trần lúc già đi. Lá tre mỏng manh, thuôn dài hình chiếc thoi. Bè măng non nhú lên từ lòng đất có hình dáng như những chiếc nón lá úp ngược hay ngọn giáo kiêu hãnh, được bọc trong nhiều lớp bẹ nâu thô ráp bảo vệ.

Lũy tre không chỉ đẹp mà còn tràn đầy sinh khí và giai điệu của thiên nhiên. Mỗi khi gió thoảng qua, những cành tre cọ xát vào nhau tạo nên tiếng kẽo kẹt, rì rào như bản hòa tấu thanh bình của làng quê. Đó cũng là ngôi nhà ấm áp của vô số loài chim: chích chòe cất tiếng hót véo von mỗi sáng, chào mào chuyền cành ríu rít, còn những đàn cò trắng lại chọn ngọn tre làm nơi về trú ngụ sau một ngày kiếm ăn vất vả. Trải qua những ngày nắng hè gay gắt hay những trận mưa giông bão giật, cây tre vẫn kiên cường nương tựa vào nhau, nghiêng mình trước gió chứ nhất quyết không chịu gãy gập.

Cây tre đã trở thành người bạn tri kỷ, gắn bó thân thiết với từng người dân trong làng. Nhớ những trưa hè oi ả, dưới bóng râm mát rượi của bụi tre bên bờ ao, các bác nông dân ngồi trò chuyện, tay quạt phẩy phơ giải tỏa cơn mệt mỏi; lũ trẻ chúng em thì nô đùa, hò reo inh ỏi. Thân tre dẻo dai được các ông, các bác đan thành thúng, mủng, giần, sàng hay làm kèo cột dựng nhà; những búp măng tươi ngon trở thành món ăn dân dã, ngọt ngào trong bữa cơm quê. Hình ảnh lũy tre mộc mạc, kiên cường gợi em nhớ đến những phẩm chất tốt đẹp của người dân Việt Nam: luôn cần cù, dẻo dai, chịu thương chịu khó và giàu lòng đoàn kết.

Em yêu cây tre làng em bằng một tình yêu giản dị mà sâu sắc. Cây tre đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ em dưới mái trường làng. Em tự hứa sẽ luôn có ý thức giữ gìn, bảo vệ hàng tre đầu làng để cảnh quan quê hương mãi giữ được nét đẹp thanh bình, cổ kính và thân thương ấy.

Bài văn chi tiết Mẫu 3

Tuổi thơ của em gắn liền với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ bên bờ sông quê hiền hòa, nơi có khóm tre già âm thầm cắm rễ và xòe bóng mát qua bao mùa mưa nắng. Lũy tre ấy từ lâu đã trở thành một người bạn thân thiết, chứng kiến từng bước chân em trưởng thành và lưu giữ trọn vẹn nét thanh bình, mộc mạc của làng quê Việt Nam.

Nhìn từ xa, khóm tre trông giống như một bức tường thành xanh kiên cố, vừa sừng sững gác cổng làng, vừa xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ bao bọc lấy một góc bờ sông. Bụi tre mọc rất dày, gồm nhiều thế hệ tre lớn nhỏ đan cài, quây quần khít khao bên nhau như một gia đình ấm áp. Những thân tre già thẳng tắp, cao vút lên bầu trời, nhẹ nhàng uốn cong phần ngọn để vẫy chào những tia nắng sớm. Toàn bộ khóm tre phủ một màu xanh mát mắt, từ màu xanh cốm mượt mà của lớp tre non đến sắc xanh sẫm phong trần, cứng cáp của những thân tre giàu kinh nghiệm.

Bước lại gần, em mới cảm nhận trọn vẹn sức sống dẻo dai của loài cây bình dị này. Rễ tre không giấu mình quá sâu mà bò ngoằn ngoèo trên mặt đất, trồi lên những "bắp thịt" gân guốc bám chặt lấy lớp đất thịt ven sông để giữ cho bờ cõi khỏi sạt lở. Gốc tre to xù xì, đốm đầy những vết rêu phong mốc trắng theo thời gian. Thân tre chia thành nhiều đốt đều đặn, khoác lên mình lớp da vỏ cứng cáp. Khi còn là chú măng non, tre khoác áo xanh mướt mềm mại; lúc trưởng thành lại khoác chiếc áo giáp xanh thẫm dày dặn. Lá tre mỏng manh, thuôn dài như những chiếc thoi dệt vải, dập dờn trong gió. Bên dưới gốc, những búp măng non nhú lên kiêu hãnh như những ngọn giáo chĩa thẳng lên trời, được ôm ấp cẩn thận bởi vô số lớp bẹ nâu thô ráp.

Lũy tre làng không chỉ là cảnh sắc mà còn là một bản nhạc đầy giai điệu. Mỗi khi có làn gió chiều thổi qua, từng cành tre lại cọ xát vào nhau tạo nên tiếng kẽo kẹt, rì rào như lời ru dịu êm của mẹ. Nơi đây là thiên đường của biết bao loài chim: tiếng chích chòe lảnh lót đón ngày mới, tiếng chào mào rộn rã rủ nhau tìm quả chín, và mỗi buổi chiều tà, đàn cò trắng lại chao đảo bay về đậu kín các cành tre cao. Dù nắng gắt cháy da hay mưa bão mịt mù, khóm tre vẫn đan chặt cành lá, nương tựa vào nhau để đứng vững, thể hiện sức sống kiên cường và dẻo dai đến kinh ngạc.

Cây tre đã đi vào đời sống của người dân quê em một cách tự nhiên và sâu sắc. Những trưa hè oi ả, bóng mát của lũy tre là nơi các cụ già ngồi thong thả trò chuyện, nơi bác nông dân chợp mắt sau giờ làm việc vất vả, và cũng là khoảng trời tuổi thơ cho lũ trẻ chúng em vui chơi, nhảy dây, bắn bi. Thân tre dẻo dai đan thành thúng, mủng, giần, sàng, làm kèo cột dựng nhà; măng tre trở thành món ăn đậm đà vị quê hương. Qua hình ảnh lũy tre bao bọc lấy nhau, em thêm hiểu và tự hào về những phẩm chất cao quý của con người Việt Nam: sự đoàn kết, chịu thương chịu khó, kiên cường và luôn đùm bọc lẫn nhau trong mọi hoàn cảnh.

Em yêu khóm tre làng em bằng một tình yêu hồn nhiên nhưng rất đỗi sâu nặng. Cây tre đã trở thành biểu tượng, là mảnh tâm hồn không thể thiếu trong em. Em tự hứa sẽ luôn yêu quý và giữ gìn nét đẹp bình dị ấy để tiếng tre rì rào mãi là âm hưởng thanh bình theo em suốt chặng đường tương lai.

Bài văn chi tiết Mẫu 4

Trong ký ức tuổi thơ của em, quê hương không chỉ là con đường làng ngập nắng hay những cánh đồng lúa chín vàng, mà còn là khóm tre xanh mát mọc ngay đầu ngõ nhà em. Khóm tre ấy như một người bạn lớn kiên nhẫn, lặng lẽ chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của em và người dân trong xóm từ những ngày em còn bé xíu.

Khóm tre đứng đó, ngay lối vào ngõ nhỏ, vừa tạo thành một vòm cổng xanh dịu mát, vừa gợi cảm giác thân thương vô cùng. Nhìn từ xa, bụi tre mọc xum xuê trông như một mái tóc xanh dập dờn trong gió, tỏa bóng mát che chở cho cả lối đi. Bụi tre quy tụ hàng chục cây lớn nhỏ đan cài chặt chẽ vào nhau. Những cây tre già cao vút, dẻo dai vươn mình lên cao đón lấy ánh nắng mai. Cả khóm tre phủ một màu xanh mát mắt, từ xanh cốm của búp non đến xanh đậm phong trần của thân tre qua nhiều mùa mưa nắng.

Tiến lại gần, em mới thấy hết vẻ đẹp gai góc nhưng mộc mạc của từng bộ phận. Rễ tre không giấu mình hoàn toàn dưới lòng đất mà trồi lên những đoạn ngoằn ngoèo, sần sùi như những chiếc rễ cổ thụ bám chặt lấy lòng đất mẹ. Gốc tre to, lớp vỏ xù xì, thô ráp khoác trên mình nét đốm bạc của rêu phong theo năm tháng. Thân tre mọc thẳng, mang độ cong mềm mại ở phần ngọn, chia thành từng đốt ngắn dài đều đặn. Da tre thay đổi dần theo tuổi đời: lúc non mang màu xanh nhạt mềm mại, khi già đi lại chuyển sang màu xanh sẫm, cứng cáp như khoác tấm áo giáp kiên cường. Lá tre nhỏ nhắn, thuôn dài, mỏng nhẹ chao nghiêng trong gió. Dưới gốc, những búp măng non nhú lên kiêu hãnh như ngọn giáo nhỏ, được bao bọc cẩn thận bởi vô số lớp bẹ nâu thô ráp.

Mỗi ngày trôi qua, khóm tre nơi đầu ngõ lại mang đến những âm thanh và sức sống rất riêng. Mỗi khi làn gió thoảng qua, thân tre cọ xát vào nhau nghe kẽo kẹt, rì rào như tiếng thì thầm trò chuyện. Đám chim chích chòe, chào mào ríu rít chuyền cành từ sớm mai, tạo nên bản nhạc trong trẻo đón ngày mới. Trải qua những trưa hè nắng gắt hay những trận mưa giông cuồn cuộn, khóm tre vẫn đứng vững, đan chặt cành lá nương tựa vào nhau mà không hề gục ngã.

Khóm tre đầu ngõ đã trở thành một phần không thể thiếu trong sinh hoạt hằng ngày. Những trưa hè oi ả, bóng tre tỏa mát là nơi bà và mẹ ngồi nhặt rau, trò chuyện; là khoảng trời nô đùa rộn rã tiếng cười của em cùng các bạn trong xóm. Thân tre dẻo dai được ông đan thành những chiếc thúng, chiếc nơm bắt cá; măng tre trở thành món ăn ấm cúng trong bữa cơm gia đình. Nhìn khóm tre ôm ấp lấy nhau, em lại thêm trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của người dân quê mình: dẻo dai, cần cù, kiên cường và luôn đùm bọc, đoàn kết.

Em dành cho khóm tre quê mình một tình cảm gắn bó sâu sắc như một người thân trong gia đình. Em tự hứa sẽ luôn gìn giữ, bảo vệ cây tre đầu ngõ để sắc xanh bình dị ấy mãi vẹn nguyên, đồng hành cùng em trên suốt chặng đường trưởng thành.

Bài văn chi tiết Mẫu 5

Nếu ai hỏi em đâu là mảnh hồn trong trẻo nhất của làng quê Việt Nam, em sẽ không ngần ngại mà chỉ về phía ven sông, nơi khóm tre xanh vẫn ngày ngày soi bóng xuống dòng nước êm đềm. Khóm tre ấy không chỉ là một nét chấm phá xinh đẹp cho bức tranh quê nhà, mà còn là gạch nối giữa bao ký ức ngọt ngào của tuổi thơ em với khoảng trời bình yên chốn quê hương.

Đứng từ xa trông lại, khóm tre trông như một chiếc ô xanh khổng lồ đung đưa theo từng làn gió nhẹ. Bụi tre mọc rất to, quy tụ hàng chục cây tre lớn nhỏ đan cài, ôm ấp lấy nhau khít khao như một bức tường thành kiên cố bảo vệ xóm làng. Những cây tre già cao vút, dẻo dai vươn mình lên tận bầu trời xanh bao la. Toàn bộ khóm tre phủ một màu xanh mát mắt: từ sắc xanh non tơ dịu dàng của những chồi vừa nhú đến sắc xanh sẫm phong trần, cứng cáp của những thân tre qua bao mùa mưa nắng.

Khi bước lại gần, vẻ đẹp mộc mạc mà dẻo dai của cây tre càng hiện ra rõ nét. Rễ tre nổi gân guốc, trồi lên ngoằn ngoèo trên mặt đất thịt ven sông như bám chặt lấy lòng đất mẹ để tìm nguồn dưỡng chất. Gốc tre to, khoác tấm áo xù xì, thô ráp, phủ đầy những vết rêu phong mốc trắng theo gian gian. Thân tre mọc thẳng tắp nhưng lại mang một độ cong dẻo dai tuyệt vời nơi ngọn. Trên thân là những đốt tre đều đặn nối tiếp nhau. Da tre có sự thay đổi thật kỳ diệu: khi còn là búp măng non mang sắc xanh cốm mịn màng; khi già đi lại chuyển sang màu xanh sẫm, hơi bóng và cứng cáp như thép gai. Lá tre nhỏ, thuôn dài mỏng nhẹ như chiếc thoi dệt vải, dập dờn trong gió xuân. Dưới gốc, những búp măng non kiêu hãnh nhú lên như những ngọn giáo nhọn chĩa thẳng lên trời, được ôm ấp cẩn thận trong vô số lớp bẹ nâu thô ráp.

Khóm tre ven sông không chỉ tràn đầy sắc màu mà còn vang vọng những giai điệu thanh bình. Mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua, các cành tre cọ xát vào nhau tạo nên tiếng kẽo kẹt, rì rào như lời ru êm đềm của mẹ. Đây cũng là mái nhà ấm áp của vô số loài chim: tiếng chích chòe lảnh lót đón bình minh, tiếng chào mào ríu rít chuyền cành, và mỗi buổi chiều tà, đàn cò trắng lại chao đảo bay về đậu kín các ngọn tre cao. Dù trải qua những trưa hè nắng gắt hay những đợt mưa giông bão giật, khóm tre vẫn đứng vững, nghiêng mình trước gió chứ chẳng bao giờ chịu gục ngã.

Cây tre đã từ lâu gắn liền sâu sắc với đời sống sinh hoạt của người dân quê em. Những trưa hè oi ả, bóng tre tỏa mát rượi cả một khoảng bờ sông là nơi bác nông dân dừng chân nghỉ mệt, nơi lũ trẻ chúng em túm tụm thả diều, đọc sách và rộn rã tiếng cười. Thân tre dẻo dai được ông đan thành thúng mủng, giần sàng hay đơm cá; búp măng tươi ngon trở thành món ăn ấm áp trong bữa cơm gia đình. Nhìn hình ảnh lũy tre đùm bọc lấy nhau qua bao thế hệ, em lại thêm tự hào về những phẩm chất cao quý của con người Việt Nam: sự cần cù, dẻo dai, kiên cường và tinh thần đoàn kết sắt son.

Em yêu khóm tre ven sông làng mình bằng một tình yêu mộc mạc nhưng tha thiết. Khóm tre như một chứng nhân lặng lẽ, đồng hành cùng em qua bao ngày tháng ngây thơ. Em tự hứa sẽ luôn gìn giữ, bảo vệ cây tre quê hương để sắc xanh bình dị ấy mãi mãi vẹn nguyên, để tiếng tre rì rào luôn là giai điệu thanh bình đi cùng em suốt cuộc đời.

  • Top 105 bài viết văn tả cây sầu riêng hay nhất

    - Em gặp hoặc nhìn thấy cây sầu riêng này ở đâu (nhà em, vườn nhà bà, hay xem qua sách báo, ti vi)? - Ấn tượng ban đầu của em về loài cây được mệnh danh là "vua của các loại trái cây" này là gì?

  • Top 105 Bài viết văn tả giàn hoa thiên lý hay nhất

    - Giàn hoa thiên lý được trồng ở đâu? (Gợi ý: Trồng ở góc sân trước nhà, ở khoảng trống bên hông nhà, trên tầng thượng, hay nối giữa cổng và hiên nhà...) - Giàn hoa do ai trồng và trồng từ bao giờ? (Gợi ý: Do ông nội trồng từ xuân năm

  • Top 105 Bài viết văn tả một giàn cây gấc hay nhất

    - Giàn gấc được trồng ở đâu? (Góc sân, bờ ao, trước hiên nhà, hay ngoài vườn)? - Ai là người đã trồng giàn gác đó và em quen thuộc với nó từ bao giờ? - Ấn tượng đầu tiên hoặc cảm xúc chung nhất của em khi ngắm nhìn giàn gấc là gì?

  • Top 105 Bài văn tả một vườn hoa hay nhất

    - Vườn hoa đó ở đâu? (Ví dụ: Vườn hoa ở công viên, ở trường học, hay khu vườn nhỏ nhà bà/ngoại?) - Em có dịp ngắm nhìn vườn hoa này vào lúc nào? (Ví dụ: Vào một buổi sáng mùa

  • Top 105 Bài viết văn tả một vườn rau hay một luống rau hay nhất

    - Giới thiệu đối tượng miêu tả: Vườn rau (hoặc luống rau) này ở đâu? Do ai trồng và chăm sóc? (Ví dụ: Vườn rau nhỏ ở góc sân nhà em do ông nội trồng, hoặc luống rau cải xanh mướt mẹ trồng sau vườn...).

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close