Top 105 Bài văn tả cảnh một đêm khuya thanh vắng ở nhà em, quê hương em hay nhất

I. Mở bài - Em quan sát cảnh đêm khuya vào lúc nào? - Ấn tượng đầu tiên về không gian lúc đó là gì?

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Em quan sát cảnh đêm khuya vào lúc nào?
- Ấn tượng đầu tiên về không gian lúc đó là gì?
II. Thân bài
- Không gian tổng thể:
+ Xung quanh nhà em lúc đêm khuya trông như thế nào?
+ Ánh sáng chủ yếu đến từ đâu?
+ Không gian gợi cảm giác gì?
→ (yên bình, tĩnh lặng…)
- Tả chi tiết theo giác quan:
+ Thị giác:
Bầu trời đêm ra sao?
Con đường, ngôi nhà xung quanh trông thế nào?
Cảnh vật có thay đổi so với ban ngày không?
+ Âm thanh:
Đêm khuya có những âm thanh nào?
Những âm thanh đó to hay nhỏ?
→ (rất khẽ, rõ hơn vì không gian yên tĩnh…)
Những âm thanh này làm nổi bật điều gì?
+ Cảm giác:
Không khí lúc đó như thế nào?
Em cảm nhận gì khi đứng trong không gian ấy?
→ (thư giãn, hơi buồn, bình yên…)
- Hình ảnh con người (nếu có):
+ Có ai còn thức không? Họ đang làm gì?
→ (làm việc, học bài…)
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào trước cảnh đêm khuya?
- Cảnh đó gợi cho em suy nghĩ gì?
- Em có tình cảm như thế nào với khung cảnh ấy?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Đêm khuya ở quê em mang một vẻ yên tĩnh rất riêng. Khi mọi người đã ngủ say, cả không gian như lắng lại, chỉ còn ánh trăng dịu nhẹ soi xuống con đường vắng trước nhà.

Những ngôi nhà xung quanh im lìm, không còn tiếng nói cười như ban ngày. Trong sự tĩnh lặng ấy, tiếng côn trùng rả rích vang lên rõ ràng hơn, thỉnh thoảng xen vào là tiếng gió khẽ lay hàng cây. Không khí mát mẻ khiến mọi thứ trở nên dễ chịu.

Đứng trước khung cảnh ấy, em cảm thấy lòng mình thật bình yên và thêm yêu quê hương mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay.

Mỗi người đều có một quê hương. Quê hương ln sâu trong tâm trí chúng ta bởi những hình ảnh quen thuộc của đồng ruộng, luỹ tre, giếng nước, gốc đa, mái đình... Em yêu tất cả những gì đơn sơ mà đôn hậu của làng quê. Những đêm trăng sáng, khung cảnh quê hương em thật là thơ mộng.

Đêm rằm, trăng lên sớm lắm. Trăng vuốt ve đùa giỡn với những rặng tre xanh thẫm bao bọc quanh làng. Ánh trăng chênh chếch ln bóng những ngôi nhà, hàng cây trên mặt đất ẩm sương. Trăng soi sáng từng ngõ xóm. Càng lên cao, trăng càng sáng, vầng trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên bầu trời đêm thăm thẳm lấp lánh muôn vạn vì sao.

Trên sân kho rộng rãi đầu làng, chúng em nối đuôi nhau chơi trò rồng rắn. Góc sân đằng kia, một tốp bạn gái chơi trò ú tim tìm bắt. Tiếng nói tiếng cười vang lên rộn rã. Mùi lúa chín thơm nồng toả lan trong đêm trăng sáng. Thảm rơm vàng êm ái như nâng đỡ bước chân tung tăng chạy nhảy của chúng em.

Trăng chiếu sáng khắp nơi. Trăng lung linh dát bạc trên dòng sông uốn khúc quanh làng. Trăng sóng sánh trong đôi thùng kĩu kịt trên vai chị gánh nước đêm. Trăng sà xuống lắng nghe câu chuyện làm ăn của con người. Trên chiếc chiếu hoa hay chiếc chõng tre đặt giữa sân, chén nước chè xanh ngào ngạt càng đậm đà nồng thắm hương vị quê hương. Cùng làn gió nồm nam mát rượi, ánh trăng làm dịu đi cái nóng đêm hè, lau khô những giọt mồ hôi vất vả lo toan trên gương mặt mẹ cha.

Trăng đêm nay sáng quá! Dưới ánh trăng, cảnh vật làng quê thật huyền ảo, nên thơ. Đêm khuya, trăng sáng, lòng em dậy lên tình yêu quê hương tha thiết.

Bài tham khảo Mẫu 2

Rằm tháng Chạp là đêm trăng rằm cuối cùng của năm. Khác với vẻ nhộn nhịp, rộn ràng của rằm tháng Tám, rằm tháng Chạp có một vẻ đẹp rất riêng.

Đêm rằm tháng Chạp, trời lạnh buốt, gió rít từng hồi như muốn đóng băng lại hết tất cả mọi thứ. Mới sáu giờ tối, trời đã tối mịt. Bởi vậy mà em có thể quan sát được cảnh ông trăng tròn khệ nệ từng chút một leo lên đỉnh trời. Trăng đêm rằm tròn lắm, tròn hơn cái bánh sắn nướng em vừa ăn tối nay. Từ trăng tỏa ra ánh sáng trắng bạc dìu dịu. Nhìn thì có vẻ ánh trăng mờ mờ, nhưng mà thật ra lại rất sáng. Bởi nó còn át cả ánh sáng của đèn đường cơ mà. Để lên đến đỉnh trời, ông trăng phải leo đến giữa đêm. Trời đông rét buốt, nên trên đó chỉ toàn là mây, chẳng thấy sao đâu. Nhưng điều đó cũng chẳng cản được bước trăng leo lên. Dưới đất, chim chóc, dế mèn rủ nhau đi trốn cả. Chỉ có gió trời lồng lộng khua tán lá lao xao như đang vỗ tay cổ vũ cho trăng mà thôi. Xung quanh làng, mọi người đều đã vào nhà, quây quần bên mâm cơm ấm cúng của ngày rằm cuối năm. Ngoài trời lạnh lẽo nhưng trong nhà thì ấm lắm. Ai ai cũng hào hứng, thích thú bàn về những việc cần làm cho dịp Tết năm nay. Trên cao, trăng rằm tròn trĩnh, dịu dàng nhìn ngắm những ngôi nhà ấm cúng dưới trần gian. Khi mọi người đều đã ngủ say, trăng cũng vẫn thức. Trăng canh gác cho nhân gian yên giấc đó.

Em yêu đêm trăng rằm tháng Chạp lắm. Không chỉ bởi vẻ đẹp của trăng, mà còn bởi ý nghĩa sum vầy, tụ họp, đoàn viên của đêm rằm cuối năm này nữa.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đêm khuya ở quê em bắt đầu khi mọi ánh đèn trong nhà dần tắt. Khi em còn thức học bài, xung quanh đã trở nên yên tĩnh lạ thường. Không còn tiếng xe cộ hay tiếng nói chuyện, cả không gian như chìm vào một lớp tĩnh lặng rất sâu.

Từ cửa sổ nhìn ra, con đường trước nhà vắng tanh. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, mặt đường hiện lên mờ mờ, không một bóng người qua lại. Xa xa, những ngôi nhà đã tắt đèn, chỉ còn vài ánh sáng le lói hắt ra từ những ô cửa nhỏ. Bầu trời đêm cao và trong, vài ngôi sao lấp lánh, ánh trăng dịu nhẹ phủ xuống khiến cảnh vật càng thêm yên bình.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, những âm thanh nhỏ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiếng côn trùng rả rích vang lên đều đặn, lúc gần, lúc xa. Thỉnh thoảng, một tiếng chó sủa vọng lại từ cuối xóm, rồi lại chìm vào im lặng. Gió đêm khẽ thổi qua hàng cây, làm lá xào xạc rất nhẹ, như không muốn phá vỡ sự yên tĩnh.

Không khí lúc này mát mẻ và dễ chịu. Đứng trong khung cảnh ấy, em cảm thấy lòng mình chậm lại. Mọi lo lắng dường như tan đi, chỉ còn lại sự bình yên.

Đêm khuya ở quê không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng. Chính sự tĩnh lặng ấy khiến em thêm yêu nơi mình sinh sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Đêm ở quê em bắt đầu yên tĩnh từ khá sớm, nhưng phải đến khi đã khuya, không gian mới thực sự trở nên thanh vắng. Khi em thức dậy vào một đêm muộn, mọi thứ xung quanh dường như đã ngủ say.

Cả ngôi nhà chìm trong im lặng. Bên ngoài, con đường quen thuộc ban ngày đông đúc giờ trở nên trống trải. Ánh trăng treo lơ lửng trên cao, chiếu xuống mặt đất một lớp sáng nhạt. Những hàng cây đứng im lìm, bóng đổ dài trên mặt đường.

Càng về khuya, âm thanh càng ít đi. Chỉ còn tiếng côn trùng vang lên đều đều trong đêm, tạo thành một thứ âm thanh quen thuộc. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ đi qua, làm không gian khẽ lay động. Mọi thứ diễn ra rất chậm, rất nhẹ.

Khi thời gian trôi dần về gần sáng, không gian bắt đầu có sự thay đổi. Tiếng gà gáy vang lên từ xa, phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài suốt đêm. Bầu trời không còn tối đen mà dần nhạt màu. Một vài nhà bắt đầu bật đèn, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Khoảnh khắc chuyển giao ấy khiến em cảm nhận rõ sự vận động của thời gian. Từ yên tĩnh đến bắt đầu nhộn nhịp, tất cả diễn ra rất tự nhiên.

Đêm khuya ở quê em không chỉ yên bình mà còn mang đến cảm giác rất đặc biệt, khiến em khó có thể quên.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đêm khuya ở quê em thường bắt đầu bằng sự tĩnh lặng lan dần khắp không gian, khi những ánh đèn trong nhà lần lượt tắt đi và mọi người chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn mình em ngồi bên bàn học, bất chợt ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ và nhận ra cả khu xóm đã yên ắng từ lúc nào.

Con đường trước nhà vốn đông đúc vào ban ngày giờ trở nên trống trải, dưới ánh đèn vàng nhạt chỉ hiện lên những vệt sáng mờ kéo dài trên mặt đất. Xa xa, vài ngôi nhà còn sáng đèn, nhưng ánh sáng cũng rất yếu, như đang dần chìm vào giấc ngủ. Trên cao, bầu trời đêm trong vắt, điểm vài ngôi sao nhỏ lấp lánh, còn ánh trăng thì dịu dàng trải xuống khiến cảnh vật trở nên mềm mại và yên bình hơn.

Trong sự tĩnh lặng ấy, những âm thanh tưởng chừng rất nhỏ lại trở nên rõ ràng. Tiếng côn trùng rả rích vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua hàng cây làm lá khẽ xào xạc. Thỉnh thoảng, một tiếng chó sủa vọng lại từ xa rồi nhanh chóng tan vào khoảng không, khiến không gian lại trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu.

Ngồi lặng im trong khung cảnh ấy, em cảm thấy lòng mình chậm lại, không còn vội vàng hay căng thẳng như ban ngày. Đêm khuya ở quê không rực rỡ, không ồn ào, nhưng chính sự thanh vắng ấy lại mang đến một cảm giác bình yên rất khó diễn tả.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close