Top 105 Bài văn tả một người thân yêu của em hay nhấtMở bài: Giới thiệu người thân yêu của em: - Người mà em muốn tả là ai? - Em có tình cảm như thế nào với người đó? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài: Giới thiệu người thân yêu của em: - Người mà em muốn tả là ai? - Em có tình cảm như thế nào với người đó? II. Thân bài: - Miêu tả ngoại hình: + Người đó tên là gì? Khoảng bao nhiêu tuổi? Làm công việc gì? + Vóc dáng của người đó như thế nào? + Khuôn mặt của người đó có những đặc điểm gì nổi bật? + Kiểu tóc của người đó là gì? Màu sắc và kiểu dáng? + Trang phục của người đó thường mặc là gì? Có màu sắc và đặc điểm ra sao? - Miêu tả tính cách: + Người đó là người như thế nào (hiền lành, nghiêm khắc, vui tính…)? + Người đó đối xử với em ra sao? + Người đó đối xử với mọi người xung quanh như thế nào? - Tả một vài kỉ niệm của em với người đó: + Em và người đó đã có kỉ niệm gì đáng nhớ? + Kỉ niệm đó xảy ra vào lúc nào? Ở đâu? Đó là kỉ niệm gì? + Người đó đã nói gì hoặc làm gì khiến em nhớ mãi? III. Kết bài: - Người đó có vai trò như thế nào trong cuộc sống của em? - Khẳng định lại tình cảm của em với người đó. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong gia đình, người em vừa yêu quý vừa nể phục nhất là bố. Bố không nói nhiều, nhưng những việc bố làm luôn khiến em nhớ mãi. Bố em khoảng hơn bốn mươi tuổi, làm công nhân. Dáng người bố cao nhưng hơi gầy, làn da sạm đi vì nắng. Khuôn mặt bố góc cạnh, đôi mắt lúc nào cũng nhìn rất nghiêm, nhưng mỗi khi cười lại trở nên hiền hẳn. Mái tóc bố cắt ngắn, đôi khi còn lấm tấm bụi sau giờ làm. Bố thường mặc những bộ quần áo đơn giản, có khi còn dính dầu mỡ. Bố ít khi thể hiện tình cảm bằng lời. Bố dạy em bằng hành động: đi làm sớm, về muộn, nhưng vẫn hỏi em hôm nay đi học có vui không. Có lần xe em bị hỏng giữa đường, bố đang làm cũng chạy đến sửa cho em. Bố không trách mà chỉ nói: “Lần sau con nhớ cẩn thận hơn.” Chính sự âm thầm ấy khiến em rất trân trọng. Bố là người dạy em biết trách nhiệm và cố gắng. Với em, bố không chỉ là người thân mà còn là chỗ dựa vững chắc nhất. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Buổi tối nào trong nhà em cũng bắt đầu bằng tiếng bát đũa khẽ chạm nhau và mùi cơm nóng. Người đứng trong bếp là mẹ - người em yêu quý nhất. Mẹ em ngoài ba mươi tuổi, dáng người nhỏ nhưng nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ không nổi bật, chỉ có đôi mắt luôn dịu lại mỗi khi nhìn em. Tóc mẹ dài, thường buộc gọn; quần áo giản dị, màu trầm. Nhìn mẹ, em thấy một sự bình yên rất lạ. Mẹ nói chuyện nhẹ nhàng, luôn để ý từng điều nhỏ. Chỉ cần em ho nhẹ, cốc nước ấm đã ở trên bàn rồi. Mẹ bên cạnh em bằng sự âm thầm. Với em, mẹ không chỉ là người thân em yêu quý nhất mà còn là nơi để sưởi ấm trái tim. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Trong gia đình em, em yêu quý nhất là chị gái của em. Chị gái em năm nay vừa tốt nghiệp cấp 2. Chị có dáng người thanh thanh, cao ráo và rất xinh xắn, nước da chị trắng trẻo lại mịn màng và căng bóng. Chị em duyên lắm, chị cười tủm cũng thấy xinh mà cười hé răng càng rạng rỡ. Em thích ngắm chị mỗi lúc chị học bài, dáng vẻ suy nghĩ, trầm ngâm say mê học tập của chị rất cuốn hút. Mỗi lúc em nhìn chị như thế chị lại lấy bút gõ đầu em nhắc nhở em tập trung học bài. Chị gái em vừa hiền lành lại giản dị, chị chỉ thích đi dép quai hậu và mặc áo trắng tới trường, chẳng bao giờ đua đòi mua sắm linh tinh. Em luôn cảm thấy hãnh diện và tự hào khi có một người chị gái hiền lành, chăm chỉ và yêu thương em, em hứa sẽ luôn thật ngoan để không làm chị buồn. Bài tham khảo Mẫu 1 Gia đình em có bốn người, bố, mẹ, em và cậu em trai lém lỉnh của em. Em trai em tên là Tin là một cậu bé hiếu động và rất thông minh. Em trai em kém em mười tuổi. Em trai em cao mét tám, dáng người hơi gầy với nước da bánh mật khỏe khoắn. Nổi bật trên khuôn mặt là đôi mắt to đen thông minh, lanh lợi. Đôi lông mày, đen rậm, nét, làm cả khuôn mặt đậm đà, ấn tượng. Mái tóc được cắt gọn gàng để lộ cái trán trắng, cao, thông minh. Em trai em là một cậu bé hiếu động và có chút nghịch ngợm, đến bố mẹ cũng phải đau đầu với những trò nghịch oái ăm của cu cậu. Có khi nó nghịch tới mức làm chính bản thân bị thương khiến cho cả nhà ai cũng lo lắng, xót xa. Nhưng nó không phải là một đứa trẻ hư mà ngược lại rất biết nghe lời khi cần thiết. Những lúc bố em vắng nhà, chỉ có hai chị em em ở nhà, nó đều không làm cho em phải lo lắng hay vất vả gì về những hành động của nó. Nó cũng rất ngoan ngoãn và lễ phép, chưa bao giờ nó cãi người lớn hay nói những điều sai trái. Mỗi khi bạn bè em đến chơi nhà đều khen em có cậu em trai lễ phép, hiểu chuyện và vui tính. Quả là hai chị em em rất yêu thương nhau. Mỗi khi ôm nó vào lòng, em thấy lòng mình rất ấm áp. Em nhớ có lần lớp em đi tham quan hai ngày, chiều hôm ấy, vừa về đến nhà thì cu cậu từ đâu chạy nhào đến ôm cổ em làm em vừa vui vừa cảm động. Em rất nhớ nó và chắc nó cũng rất nhớ em, khi còn ở trên xe, em chỉ mong chạy thật nhanh về nhà để ôm lấy em trai của mình. Em rất yêu quý em trai của mình. Dù sau này có lớn, em tin tình cảm chúng em vẫn sẽ không thể đổi thay. Bài tham khảo Mẫu 2 Bố em có dáng người cao lớn và rắn rỏi. Khuôn mặt bố vuông vức, làn da sạm nắng vì phải làm việc ngoài trời nhiều năm. Trên trán bố đã xuất hiện vài nếp nhăn, đó là dấu vết của thời gian và những lo toan cho gia đình. Đôi mắt bố sáng và hiền, mỗi khi nhìn em đều ánh lên sự yêu thương và tin tưởng. Mái tóc bố đã lấm tấm vài sợi bạc, nhưng đối với em, bố vẫn luôn rất đẹp và đáng kính. Bài tham khảo Mẫu 3 Từ nhỏ, em đã sống với bà ngoại vì bố mẹ em đi làm xa nhà, bà là người luôn yêu thương và dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho em. Bà em đã gần 70 tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về. Bà ngoại em là người rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải đi học và ăn ngủ đúng giờ, giờ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà nhắc nhở em và yêu cầu em viết bản kiểm điểm sau đó đọc cho bà nghe. Bà không bao giờ mắng hay nói nặng lời với em, bà bảo em là con gái nên chỉ cần bà nói nhẹ là phải biết nghe lời. Có những lúc em được điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em phải luôn cố gắng học để bố mẹ ở xa yên tâm làm việc. Cuộc sống tuy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, nhưng bù lại em lại nhận được tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại, điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Những buổi chiều cuối tuần, được nghỉ học, em lại giúp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc sâu cho bà. Buổi tối hai bà cháu cùng xem phim, và bà lại kể cho em nghe về lịch sử và có rất nhiều những kỉ niệm trong quá khứ của bà. Bà là người dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống từ nết ăn, nết ở sao cho vừa lòng mọi người. Chính vì điều này nên dù ở trên trường hay ở nhà, em vẫn luôn được mọi người khen là con ngoan, trò giỏi. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho em, bà vui lắm, vì thành tích học tập của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi về tới nhà, bà thường gọi điện báo tin cho bố mẹ em biết về kết quả học tập của em, và bố mẹ lại khen ngợi em. Em luôn trân trọng và biết ơn bà ngoại của em, bởi bà là người đã vất vả nuôi dạy em nên người. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em. Bài tham khảo Mẫu 4 “Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc, mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống” - Mỗi lần nghe lời bài hát em chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên mẹ ôm chầm lấy mẹ, thơm lên má lên trán mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương em. Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Bữa sáng mẹ cũng dậy sớm để chuẩn bị cho cả nhà để cả nhà có một bữa dinh dưỡng nạp năng lượng cho ngày mới. Thỉnh thoảng, khi rảnh rỗi, mẹ còn dạy em biết cách nấu ăn nhưng có lẽ còn phải học nhiều em mới nấu được ngon như mẹ. Ở lớp em có cô giáo dạy bảo học hành, ở nhà, mẹ chính là cô giáo của em. Mẹ có một giọng nói dịu dàng truyền cảm, mỗi khi mẹ dạy em đọc bài em đều cảm thấy rất thích thú vì mỗi bài đọc qua giọng đọc của mẹ đều trở nên hay về dễ hiểu lạ thường làm cho em bị cuốn vào bài giảng ngay lập tức. Đôi tay mẹ mũm mĩm, trắng ngần với những ngón tay búp măng. Đôi bàn tay ấy đã ân cần chải tóc cho em mỗi ngày, cầm tay em dạy em tập viết, đôi bàn tay chăm em ốm, nấu cơm cho em ăn,…Em yêu lắm đôi bàn tay mẹ. Mẹ vì em đã hy sinh rất nhiều, thanh xuân của mẹ đã dồn hết cho em, tình yêu mẹ đã đặt hết lên em, biết điều đó, em biết rằng mình không thể làm mẹ thất vọng. Bài tham khảo Mẫu 5 Trong gia đình em, người mà em yêu quý và thân thiết nhất chính là anh trai của em. Anh là người rất vui tính và tốt bụng. Anh tên là Tuấn. Dáng anh cao cao, ốm ốm với nước da ngăm ngăm. Anh có gương mặt hình trái xoan. Đôi mắt to tròn màu nâu đen với hàng mi cong vút. Với đôi mắt đẹp hút hồn ấy mà mẹ em bảo anh giống con gái. Anh chỉ cười hiền thôi. Anh có cái mũi dọc dừa và đôi môi hình trái tim lúc nào cũng căng mọng như thoa son. Bởi thế mà ai cũng nói nếu anh là con gái chắc sẽ hợp hơn. Vẻ ngoài là thế nhưng thực ra anh rất nam tính. Anh rất ga lăng với phái nữ và luôn giúp đỡ mọi người. Mỗi khi hư điện, rỉ nước hay muốn bắt thêm đèn trong nhà, anh đều làm được hết, không cần gọi thợ làm gì. Ngoài giờ làm, anh thường giúp bố trồng kiểng và dạy em học bài. Từ chữ cái đầu tiên cho đến những phép tính phức tạp như bây giờ, anh đều chỉ dạy em cẩn thận. Thành tích của em cũng vì thế mà càng ngày càng tốt hơn. Ngoài công việc làm điện lạnh thường ngày, anh còn đi học thêm về sửa chữa xe máy cuối tuần. Bởi xe cộ là đam mê của anh. Thỉnh thoảng anh thường dắt em đi về miền tây quê mẹ, chỉ có hai anh em, đi câu cá, bắt chim. Anh còn luôn nhường nhịn những món ngon cho em ăn và dỗ dành mỗi khi em bị mắng. Em thương anh trai của em lắm. Em ước gì anh mãi luôn vui vẻ và hạnh phúc và dồi dào sức khỏe để dạy em những điều hay lẽ phải. Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để trở thành người đa tài và có ích cho gia đình, xã hội như anh. Bài tham khảo Mẫu 6 Em lớn lên trong những câu chuyện cổ tích của bà, những câu chuyện đã cùng em lớn lên, nuôi dưỡng tâm hồn và cũng chứa đựng biết bao tình cảm thương yêu của bà dành cho em. Bà ngoại chính là người em vô cùng yêu mến và kính trọng, ở bà luôn có một tình cảm ấm áp, khiến cho em vui vẻ, hạnh phúc mỗi khi ở bên bà. Bà ngoại của em năm nay bảy mươi sáu tuổi, mái tóc của bà đã chấm bạc, đôi mắt của bà đã có những nếp nhăn của tuổi già, càng làm cho sự hiền hậu, nhân từ trong đôi mắt bà thêm ấm áp, chan chứa yêu thương. Em rất yêu đôi mắt của bà, bởi lúc nào bà cũng nhìn em bằng ánh mắt nhân hậu, yêu thương nhất, mang lại cho em cảm giác yên bình, chở che như khi còn nhỏ vậy. Bà ngoại em tuy đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn, khỏe mạnh, những công việc nhà bà vẫn làm rất thành thạo và khéo léo, mỗi lần về thăm bà thì bà ngoại lại làm cho em những món ăn thật ngon như: thịt kho tàu hay sườn xào chua ngọt, không những vậy, bà còn dạy em làm những món ăn đơn giản nên mỗi lần được về thăm bà thì em đều cảm thấy rất vui vẻ. Khi còn nhỏ, vì bố mẹ em bận công tác nên mẹ em đã gửi em cho bà ngoại chăm sóc, bà đã chăm sóc cho em vô cùng chu đáo, yêu thương quan tâm em từ những thứ nhỏ nhặt nhất, dạy em những điều hay lẽ phải và kể cho em thật nhiều câu chuyện cổ tích thú vị. Bà hay kể cho em về câu chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm giết đại bàng cứu công chúa Quỳnh Nga, hay cô Tấm dịu hiền bước ra từ quả thị, nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Những câu chuyện của bà gắn liền với những kí ức tuổi thơ của em. Bà ngoại là một người vô cùng đảm đang, tháo vát. Khi còn trẻ bà đã vừa lo việc đồng áng, vừa chăm sóc cho năm người con thơ dại, tuổi ăn tuổi lớn, bà em có thể làm được rất nhiều thứ, như bện chổi, đan rổ, làm quạt nan. Bà em rất khéo tay nên những vật dụng mà bà làm ra đều vô cùng đẹp mắt và xinh xắn. Và hiện nay, tuy bà đã lớn tuổi nhưng bà vẫn làm những công việc chăm sóc vườn tược, trồng rau, trồng quả. Bà luôn nói với chúng em nếu không làm gì mà chỉ ngồi một chỗ thì bà rất buồn tay, buồn chân, vì vậy mà bà trồng trọt, chăn nuôi như một thú vui của cuộc sống. Tuy em không thể thường xuyên về thăm bà ngoại nhưng tình cảm yêu mến của em dành cho bà thì không bao giờ phai nhạt, những kí ức bên bà luôn sống động trong tâm hồn, gợi nhắc về tấm lòng nhân hậu, yêu thương của bà dành cho em. Em mong bà sống thật lâu cùng với chúng em để chúng em có thể yêu thương, phụng dưỡng bà, báo đáp phần nào công ơn dưỡng dục của bà dành cho chúng em. Bài tham khảo Mẫu 7 Nhà em khá đông người, ai em cũng yêu quý và kính trọng nhưng người em gần gũi, kính trọng hơn cả là ông nội của em. Ông em năm nay đã gần tám mươi tuổi nhưng trông ông còn rất nhanh nhẹn. Người ông tầm thước, hơi gầy, da dẻ vẫn hồng hào. Đầu ông còn rất ít tóc, chỉ còn lơ thơ một vài sợi tóc bạc trắng như cước.Vầng trán ông cao, hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh nhanh ẩn dưới cặp lông mày đã ngả bạc. Má ông hơi hóp làm cho hai gò má nhô cao hẳn lên. Răng ông đã rụng nhiều nhưng nhờ lắp hàng răng giả nên nụ cười vẫn tươi tắn. Em thích nhất chòm râu của ông, mỗi lần được ngồi trong lòng ông, em ngước nhìn mãi những sợi râu trắng dài và thích được ông cho vuốt râu. Hằng ngày, ông thường mặc bộ quần áo ta bằng loại vải mềm, màu sẫm, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ lúc đọc sách báo, ông mới đeo kính và khi nào phải đi ra ngoài, ông thường phải chống gậy. Tuổi đã cao nhưng ông làm việc luôn chân luôn tay và thích tự tay làm mọi việc. Khi thì ông quét nhà, quét vườn; lúc vun gốc cho mấy cây trong vườn; khi lại tỉa cây, bắt sâu, tưới cây cảnh. Ông thường xuyên dành thời gian kiểm tra việc học của em, dạy em tập viết, tập làm tính, tập đọc diễn cảm,... Không chỉ vậy, ông còn dành thời gian tham gia công việc của phường như xây dựng tủ sách cho nhà văn hóa, ủng hộ đồng bào bị lũ lụt. Những lúc rảnh rỗi, ông nội em thường đọc sách báo, nằm võng ngoài hiên nghe đài hoặc xem vô tuyến. Em thích nhất là những đêm trăng sáng, chúng em thường ngồi quây quần bên ông nghe ông kể chuyện cổ tích thật hay và thú vị. Ông em là người rất hiền lành nhưng đối với con cháu, ông rất nghiêm khắc mỗi khi có ai mắc lỗi, ông thẳng thắn phê bình nhưng ông luôn nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai để cho chúng em sửa chữa. Đối với mọi người xung quanh, ông luôn chan hòa, đôn hậu nên ai cũng yêu mến. Bà con hàng xóm có điều gì xích mích đều nhờ ông giúp giải quyết. Em rất yêu quý ông nội em, ông luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Em mong ước ông sống thật khỏe mạnh, sống mãi bên em. Bài tham khảo Mẫu 8 Gia đình luôn là nơi mà ta nhận được tình yêu thương vô bờ bến. Em cũng vậy, trong gia đình, em luôn nhận biết bao tình yêu thương từ mọi người nhưng người em yêu quý nhất đó chính là ông ngoại của em. Ông em năm nay đã gần tám mươi tuổi nhưng ông vẫn còn khỏe lắm. Ông có dáng người, hơi gầy do tuổi đã cao với một làn da hơi ngăm của một người con xuất thân từ miền biển đầy nắng, gió. Mái tóc ông giờ đã thưa, không còn dày như khi còn trẻ, điểm những sợi tóc trắng như cước. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu như ông tiên trong truyện cổ tích, khuôn mặt ấy hơi gầy gò, nhăn nheo những nếp nhăn xô lại vào nhau cùng những chấm đồi mồi do dấu hiệu của tuổi tác. Tuy vậy, đôi mắt ông vẫn sáng trong như vì sao trên bầu trời, nhìn rõ được mọi vật xung quanh. Hai gò má ông cao, cùng vầng trán nhẵn nhụi tựa như hình ảnh của Bác Hồ kính yêu cũng hiền hậu như vậy. Đôi bàn tay của ông tuy đã yếu, những đường gân tay nổi hẳn lên nhưng hằng ngày ông vẫn làm những việc nhỏ trong gia đình như chăm sóc cây cối, cho chim ăn. Ông thường mặc trang phục rất giản dị. Ở nhà ông chỉ mặc áo sơ mi, áo phông cùng chiếc quần dài ống rộng, khi đi ra ngoài hay đến những dịp lễ quan trọng, ông lại khoác lên mình khi thì bộ quần áo màu đậm, khi thì bộ com-lê trung tuổi khiến cho ông trở nên đầy uy thế. Ông em rất thích đọc sách, ngày ngày, ông đều đeo chiếc kính lão nhỏ, ngồi trước ban công đọc những cuốn sách về mọi lĩnh vực, vậy nên ông là một kho kiến thức sâu rộng. Ông thường kể cho em nghe những câu chuyện về ngày xưa, về chiến tranh, về cuộc sống con người, những tập tục truyền thống, những lúc như vậy, em lại đắm chìm trong giọng nói ấm áp mà cũng có phần dõng dạc của ông. Ông rất yêu thương em, ông luôn dạy dỗ, chỉ bảo em từng li từng tí, ông dạy em những bài học làm người sâu sắc, dạy em cách trở thành một con người tự lập. Những lúc rảnh rỗi, ông lại đưa em đi chơi, mua những thứ đồ ăn em thích, kể chuyện cho em nghe và lúc nào trên môi ông cũng nở nụ cười đầy hiền từ, ấm áp như ánh nắng mặt trời vậy. Em rất yêu quý ông ngoại của em. Cả cuộc đời ông đã luôn hy sinh hết mình để con cháu có được ngày hôm nay. Ông luôn là một người ông với những đức tính tốt đẹp để em noi theo. Em mong ông sẽ luôn khỏe mạnh để mãi ở bên cạnh em. Bài tham khảo Mẫu 9 Chuông đồng hồ đều đặn buông chín tiếng. Màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xào xạc trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở không khí trong lành để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập Toán nữa, phải cố làm cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em. Bà nội em năm nay hơn bảy mươi tuổi, dáng gầy guộc và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời gian in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên gương mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ nhưng đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhận ra đúng từng người trong gia đình. Cũng vì quen với công việc nhà nông quanh năm vất vả từ thời còn trẻ cho nên đến nay, bà vẫn còn khỏe mạnh, dẻo dai. Những lúc bố mẹ em ra đồng, một mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm sóc bầy gà, bầy lợn. Ít khi em thấy bà ngồi yên một chỗ. Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi. Con cháu, họ hàng làng xóm rất quý bà vì bà hiền lành, phúc hậu. Ai gặp khó khăn cần đến bà sẵn sàng giúp đỡ, chẳng quản sớm khuya. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với làng xóm có tình có nghĩa. Học xong bài, em thường thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhàng chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất dễ chịu. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!”. Bà mắng yêu: “Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!” Em yêu bà lắm và mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu. Bài tham khảo Mẫu 10 Ngày ba tuổi, mẹ tôi có mang em bé. Tôi mừng vui lắm. Tôi đã tự mường tượng ra cảnh mình có một cô em gái xinh xắn, đáng yêu như em Kem nhà bên. Nhưng rồi, mẹ sinh em trai. Từ đó, tôi dần học cách làm anh cả. Năm nay, em tôi vừa tròn năm tuổi. Em tên là Minh Tuấn, mọi người vẫn thường gọi em bằng cái tên thân thương là Bo. Bo đã cao đến vai tôi, thân hình chắc khỏe. Mọi người trong gia đình vẫn bảo, Bo khác tôi ngày hoàn toàn. Làn da em trắng trẻo, mềm mịn. Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng. Khác với gương mặt vuông vức của tôi, em Bo có khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh. Vầng trán cao của em tỏ rõ vẻ thông minh, lém lỉnh. Tôi thích nhất đôi mắt to tròn, lúc nào cũng lấp lánh như hai viên ngọc thạch huyền bí. Đôi lông mi cong vút, thi thoảng lại chớp chớp những khi muốn tôi chơi cùng. Chiếc mũi cao, thẳng tắp. Khuôn miệng nhỏ nhắn. Đôi má em đỏ hây hây, căng tròn, khiến bất cứ ai thấy em đều muốn “cưng” một cái. Em Bo rất ngoan ngoãn. Hầu như, ngày nào tôi và em cũng xem phim hoạt hình và chơi xếp hình lego với nhau. Em xếp rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xếp được hình một chú siêu nhân nhện. Đợt hội chợ ở trường vừa qua, tôi mua về bộ đồ chơi Cờ tỷ phú. Tôi và chú Hoàng thường chơi. Em ngồi kế bên lặng lẽ quan sát. Rồi em nhất quyết đòi chơi cùng, tôi giằng quân cờ trong tay em rồi quát lớn. Em im lặng, cúi mặt, đôi mắt tròn đầy ứ nước. Em đi xuống dưới nhà. Tôi lại thấy thương em, đem theo bộ cờ rồi dỗ dành em là mình sẽ chỉ em chơi. Bo nghe vậy, cười tít mắt với nụ cười rạng rỡ. Bây giờ, tôi lại thấy, có em trai thật vui. Em có rất nhiều sở thích giống mình, nhiều lần tôi lại được tỏ ra là anh cả đáng ngưỡng mộ nữa. Tôi hi vọng, anh em tôi luôn thân thiết như vậy. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong gia đình, người mà em yêu quý và gần gũi nhất chính là bà ngoại. Mỗi khi nghĩ đến bà, trong đầu em hiện lên ngay hình ảnh một người phụ nữ hiền hậu, tần tảo và luôn âm thầm vì con cháu. Bà em không cao lớn, dáng người nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Tấm lưng bà đã hơi còng xuống theo năm tháng, như in dấu bao vất vả mà bà đã trải qua. Mái tóc bà bạc trắng, sợi tóc mỏng và thưa, thường được búi gọn gàng sau gáy. Nhìn mái tóc ấy, em cảm nhận rõ thời gian đã đi qua cuộc đời bà một cách lặng lẽ. Khuôn mặt bà hiền từ, phúc hậu. Trên vầng trán cao xuất hiện nhiều nếp nhăn, hằn sâu những lo toan cho gia đình. Đôi mắt bà nhìn không rõ như trước nhưng lúc nào cũng ánh lên sự ấm áp. Mỗi lần bà nhìn em, ánh mắt ấy dịu dàng và trìu mến đến lạ. Nụ cười bà móm mém nhưng rất hiền, khiến em luôn cảm thấy yên tâm và được che chở. Đôi bàn tay bà gầy gò, da chai sần và nổi rõ những đường gân xanh. Đó là đôi bàn tay đã quen với công việc đồng áng, với những buổi sớm hôm lo bữa cơm cho cả nhà. Mỗi lần bà nắm tay em, em cảm nhận được sự thô ráp nhưng ấm áp vô cùng. Em rất yêu bà ngoại. Hình dáng tần tảo, hiền hậu của bà sẽ luôn là hình ảnh đẹp nhất trong ký ức tuổi thơ của em. Bài tham khảo Mẫu 12 Trong gia đình, ngoài bố mẹ, em còn có một người rất thân thiết, đó chính là dì của em. Dì luôn yêu thương, chăm sóc và dành cho em những tình cảm chân thành nhất. Đối với em, dì không chỉ là người thân mà còn như một người bạn luôn lắng nghe và chia sẻ. Dì em năm nay khoảng ba mươi tuổi, dáng người thanh mảnh và cao vừa phải. Mái tóc đen nhánh, dài ngang lưng, lúc nào cũng được buộc gọn gàng phía sau. Khuôn mặt dì phúc hậu với đôi mắt hiền từ, ánh mắt luôn ánh lên sự ấm áp và yêu thương. Đôi môi lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng, mang đến cho em cảm giác thật gần gũi. Giọng nói của dì nhẹ nhàng, truyền cảm, đặc biệt là khi di kể chuyện cổ tích cho em nghe vào mỗi tối. Những lúc ấy, em cảm thấy như được bước vào thế giới thần tiên đầy màu sắc. Dì rất yêu thương và quan tâm đến em. Dù công việc bận rộn, dì vẫn luôn dành thời gian để dạy em học bài, hướng dẫn em cách làm bài tập khó. Không những vậy, dì còn hay kể cho em nghe những câu chuyện về cuộc sống, giúp em hiểu thêm nhiều điều bổ ích. Dì nấu ăn rất ngon, những món ăn dì làm luôn có hương vị đặc biệt khiến em thích mê. Mỗi khi em buồn hay gặp khó khăn, dì luôn an ủi, động viên và giúp em tìm lại niềm vui. Không chỉ dịu dàng, dì còn là một người rất chăm chỉ và đảm đang. Dì quán xuyến công việc gia đình chu toàn, lúc nào cũng lo lắng cho mọi người. Tuy bận rộn là thế nhưng dì không bao giờ cáu gắt mà luôn giữ thái độ ôn hòa, vui vẻ. Chính vì vậy, ai cũng yêu quý và kính trọng dì. Bài tham khảo Mẫu 13 Bà ngoại của em là người mà em vô cùng yêu mến và kính trọng. Có thể nói, chính bà là người đã vẽ nên cho em những trang giấy hồng tuổi thơ rực rỡ nhất. Năm nay bà ngoại đã hơn 70 tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh và minh mẫn lắm. Bà khá cao, hơi gầy và lưng đã còng. Lưng của bà còng một phần là do tuổi tác, phần còn lại là bởi lúc trẻ bà làm nghề đan chổi nên thường phải cúi xuống làm việc cả ngày dài. Khuôn mặt của bà có hình trái xoan. Tuy giờ da của bà đã nhăn nheo, lấm tấm vết đồi mồi, nhưng vẫn có thể thấy thấp thoáng vẻ mĩ nhân của bà lúc còn trẻ. Lông mày của bà đã bạc đi nhiều, giống như mái tóc dài của bà vậy. Đôi mắt của bà hơi mờ đi bởi tuổi già, nhưng luôn chan chứa những yêu thương dành cho con cháu. Những lúc đọc sách, xem tivi bà sẽ đeo kính lão. Thời gian còn lại bà cất kính đi, nên thỉnh thoảng lại nheo mắt để nhìn cho rõ. Trang phục của bà chủ yếu là các bộ bà ba màu sắc tươi sáng. Chỉ khi có dịp đặc biệt thì bà mới thay áo dài hay các bộ váy hiện đại hơn. Bà ngoại của em rất khéo tay. Các mâm cỗ ngày Tết đều một tay bà chuẩn bị, chẳng cần nhờ ai. Những món bánh truyền thống bà cũng đều có thể tự tay làm được. Bây giờ có nhiều món bánh mới lạ, bà chỉ cần xem hướng dẫn trên youtube là làm cho em được ngay. Nhờ vậy mà lúc còn nhỏ, em được ăn rất nhiều món ăn ngon lành mà chẳng cần đi đâu xa. Em yêu bà ngoại lắm. Mỗi ngày bà già đi một chút thì em cũng vừa lớn lên thêm một chút. Vì vậy mà em luôn cố gắng học tập thật tốt để bà được tự hào về đứa cháu nhỏ nhỏ của mình. Bài tham khảo Mẫu 14 Mỗi khi nhắc đến người thân yêu, hình ảnh ông nội luôn hiện lên trong lòng em với nụ cười hiền hậu và ánh mắt bao dung. Ông là người gắn bó với em từ nhỏ, là người đã dạy em biết yêu thương, biết sống hiền lành và lễ phép. Ông em năm nay bảy mươi hai tuổi. Tóc ông bạc trắng như mây, làn da đã sạm đi vì nắng gió. Khuôn mặt ông hằn những nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn sáng và hiền từ. Ông thích mặc chiếc áo bà ba nâu và đội chiếc nón lá mỗi khi ra vườn. Dáng ông hơi khom, bước đi chậm rãi, nhưng giọng nói thì vẫn trầm ấm và rõ ràng. Mỗi sáng, ông dậy sớm hơn cả nhà. Tiếng chổi tre xào xạc, tiếng ấm trà sôi lục bục nơi bếp nhỏ khiến không khí buổi sớm trở nên bình yên lạ thường. Sau khi ăn sáng, ông thường ra vườn tưới cây. Ông trồng đủ loại cây: chuối, ổi, mít, cam... Bàn tay gân guốc của ông cẩn thận từng chút một, tưới nước cho gốc, nhặt từng chiếc lá úa. Có lần em hỏi: “Sao ông không nghỉ ngơi?” Ông cười hiền: “Làm việc nhẹ nhàng là niềm vui của ông mà.” Chiều đến, ông hay ngồi ở chiếc ghế mây trước hiên, đọc báo hoặc kể chuyện cho em nghe. Ông kể về thời trai trẻ đi bộ đội, về những chuyến hành quân giữa rừng, những người bạn thân thiết. Mỗi câu chuyện ông kể đều chứa đựng bài học về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự biết ơn cuộc sống hòa bình hôm nay. Em thích nhất khi ông nói: “Muốn nên người, phải biết sống tốt với mọi người.” Câu nói giản dị ấy theo em đến tận bây giờ. Những ngày mưa, ông lại ngồi vá lưới bắt cá, vừa làm vừa ngân nga mấy câu hát dân ca. Căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười. Ông không chỉ là người nghiêm khắc, mà còn rất vui tính. Mỗi khi em buồn, ông lại kể chuyện cười để em vui. Em thương ông lắm. Đôi bàn tay ông chai sạn, những bước chân ông chậm dần theo thời gian. Em chỉ mong ông thật khỏe mạnh để mãi được nghe tiếng ông gọi: “Cháu yêu của ông đâu rồi?”. Với em, ông không chỉ là người thân mà còn là cuốn sách sống, dạy em bao điều quý giá về tình yêu thương, sự nhẫn nại và lòng biết ơn. Mẫu 15 Gia đình là mái ấm hạnh phúc nhất của mỗi con người, nơi đó có những người ta thương và luôn muốn quay về để được chở che, nương tựa. Từ nhỏ, bố mẹ em thường xuyên đi công tác xa nhà nên ông là người gần gũi với em nhất. Ông là người mà em kính yêu nhất. Ông đã luôn yêu thương và chăm sóc cho em trong suốt quãng thời ấu thơ. Ông có dáng người gầy gầy. Khuôn mặt sắt lại với nhiều nếp nhăn của những ngày tháng khó khăn, vất vả mà ông đã đi qua trong cuộc đời mình. Khuôn mặt vuông vuông chữ điền, nước da sạm lại với nhiều chấm đồi mồi, đuôi mắt lại đầy những vết chân chim, vậy mà ông em trông vẫn đẹp lão lắm. Mái tóc ông đã bạc phơ theo màu của thời gian. Tuy tóc đã bạc nhưng mái đầu ấy luôn được ông cắt tỉa gọn gàng và chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao cao, hằn in những dấu vết của tuổi già. Mỗi khi ông mặc chiếc áo bà ba màu xám, cùng với khuôn mặt hiền từ trông ông như ông bụt nhân đức bước ra từ những trang truyện cổ tích. “Cháu ơi, lại đây!” Nghe tiếng ông gọi, em vội chạy ngay đến bên ông. Ông em đã ngoài tuổi bảy mươi. Dáng ông thấp, lưng đã còng chút ít, ấy vậy mà ông chưa cần đi gậy đâu! Thậm chí ông còn ngồi trên xe đạp đi được nữa đấy. Mái tóc ông bạc trắng như sợi cước, cả lông mày, râu cũng bạc nữa nên em cứ ngỡ rằng ông là thần tiên. Đôi mắt ông không còn trong sáng như xưa nữa, nhưng từ cái “cửa sổ tâm hồn ấy” em thấy ông thật đáng kính, hiền từ. Vầng trán cao và rộng của ông đã chứa đựng không biết bao nhiêu câu chuyện cổ tích để kể cho em nghe mỗi khi tối đến. Làn da ông không quá đen, nhưng đã bị nhăn nheo do tuổi già. Ông em tích cực lắm! Không có buổi họp nào có giấy mời của thôn mà ông ở nhà. Em yêu ông lắm! Em mong ông luôn sống mãi cùng với em.
|






Danh sách bình luận