Top 105 Bài văn tả một cậu bé bán vé số hay nhất

Buổi chiều ở công viên thật náo nhiệt, rất đông mọi người ra đây tập thể dục và đi dạo. Nhưng cũng có những cô bé, cậu bé đến đây để làm việc, đó là công việc bán vé số.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài:

Giới thiệu hoàn cảnh em gặp cậu bé bán vé số.

II. Thân bài:

- Tả ngoại hình của cậu bé:

+ Cậu bé khoảng bao nhiêu tuổi?

+ Cậu bé có dáng người như thế nào?

+ Khuôn mặt cậu bé có gì đặc biệt? (vẻ đượm buồn, mồ hôi nhễ nhại,...)

+ Trang phục cậu bé mặc như thế nào?

- Tả hoạt động bán vé số của cậu bé:

+ Cậu bé bán vé số như thế nào?

+ Cử chỉ và hành động của cậu bé ra sao?

  • Đi nhiều nơi, không bỏ cuộc.

  • Tiếng rao bán hàng của cậu bé như thế nào?

  • Hành động chào mời khách mua vé số ra sao?

- Tính cách của cậu bé:

+ Cậu bé có những tính cách gì đáng chú ý?

  • Chăm chỉ, chịu khó

  • Lễ phép, ngoan ngoãn

+ Điều gì khiến em ấn tượng nhất ở cậu bé?

III. Kết bài:

- Qua hình ảnh của cậu bé, em nhận ra được bài học gì? 

- Hình ảnh cậu bé để lại ấn tượng gì trong em?

- Em mong muốn điều gì cho cậu bé?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Buổi chiều ở công viên thật náo nhiệt, rất đông mọi người ra đây tập thể dục và đi dạo. Nhưng cũng có những cô bé, cậu bé đến đây để làm việc, đó là công việc bán vé số.

Cậu bé khoảng chừng mười tuổi. Dáng người gầy guộc, ốm yếu. Trong đôi tay bé nhỏ của cậu là một xấp vé số và xấp báo dày. Cậu chậm chạp rảo bước trên lề đường. Khuôn mặt thoáng vẻ lo âu, đôi mắt đen lay láy đang đượm một nét buồn khó tả. Cậu mặc bộ quần áo đã cũ kỹ, sờn vải và bạc màu, đội chiếc mũ tai bèo màu xanh, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt. Dù vậy cậu không ngồi nghỉ mà vẫn bước đi, vẫn luôn miệng cất tiếng rao "Ai vé số đây, vé trúng đây, vé trúng đây". 

Thế rồi cũng có người thương cảm và mua ủng hộ cậu, cứ mỗi người như thế đã mang đến cho cậu những nụ cười, những niềm vui ngắn ngủi an ủi phần nào cho hoàn cảnh và số phận của cậu.

Bài tham khảo Mẫu 1

Màn đêm đang bao trùm lên cảnh vật, phố phường đang chìm dần vào giấc ngủ. Dưới ánh sáng của đèn cao áp bên vệ đường, tôi chợt thấy một em bé bán vé số đang rảo bước trên phố đêm vắng lặng.

Em bé khoảng chừng mười tuổi. Dáng người gầy guộc, ốm yếu. Trôn đôi tay bé nhỏ của em là một xấp vé số và xấp báo khá dày. Em chậm chạp rảo bước trên lề đường. Khuôn mặt thoáng vẻ lo âu, đôi mắt đen lay láy đang đượm một nét buồn khó tả. Chiếc áo mỏng manh màu trắng đục phất phơ trong làn gió thoảng qua. Mái tóc vàng hoe của em lòa xòa xuống trán, trông em thật mệt mỏi. Đôi chân em mốc trắng vì bụi đường bám phải, đôi chân nhỏ nhưng trông thật phong trần, lúc đi chậm chạp như trầm tư, suy nghĩ, lúc bước nhanh như vội vã với thời gian. Thấy rải rác những hàng quán còn mở cửa, em cất tiếng rao. Vé số đây! Báo mới đây! Tiếng rao đêm vang vọng như không ai đáp lại, không một lời hỏi han. Có lỗ ai cũng mệt mỏi sau một ngày lao động nên đã vô tình với tiếng rao và hình ảnh đáng thương ấy. Họ có biết đâu rằng em bé đang thút thít khóc vì buồn tuổi lo âu. Những giọt nước mắt cứ tuôn ra như để làm vơi đi nỗi buồn từ sâu thẳm lòng em. Hình ảnh em bé đi lang thang trên đường phố thật đáng thương. Em vẫn cứ đi. Đi cho đến bao giờ? Tôi đặt ra câu hỏi nhưng chưa có câu trả lời, tôi chỉ biết rằng cuộc đời những em bé bất hạnh chẳng khác nào đám lục bình trôi theo dòng nước mà không biết mình sẽ trôi dạt về đâu. Tương lai các em chỉ một màu xám đơn điệu.

Gió vẫn thổi từng cơn như để xoa dịu nỗi lòng buồn tủi của em. Em đã đi xa nhưng tôi vẫn dồi mắt nhìn theo. Nhà nhà đã say nồng giấc ngủ. Có lẽ em bé chỉ còn biết chia sẻ nỗi buồn với hàng cây bên vệ đường đang rạt rào đổ lá.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi buổi sáng, khi tôi bước qua tiệm cà phê ở góc ngõ, âm thanh rộn rã của cậu bé bán vé số lại vang lên như một điệu nhạc quen thuộc: "Vé số, vé số chiều sổ đây! Vé trúng đây!"

Cậu bé, với thân hình bé nhỏ, gầy guộc, tay chân nhỏ bé của cậu nhưng lại đầy sức sống dưới ánh đèn cao áp của đường phố. Mặc dù cậu luôn mặc chiếc quần đùi xanh và chiếc áo sơ mi ngắn tay có nhiều vết vá, nhưng ánh mắt sáng lạn và nụ cười tươi sáng trên gương mặt đáng yêu của cậu làm cho mọi người không thể không chú ý. Cậu đội một chiếc mũ vải bạc màu, mái tóc vàng hoe rủ xuống trán, thể hiện sự mạnh mẽ và quyết đoán trong cuộc sống.

Mỗi khi bán được vé số, cậu luôn phát ra một nụ cười hồn nhiên, làm sáng lên gương mặt đầy tươi vui. Dù gặp khó khăn, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn chờ đợi và biết ơn mỗi lời mua của khách hàng. Cuộc sống bán vé số không phải lúc nào cũng dễ dàng, đôi khi còn phải đối mặt với sự châm chọc của một số người, nhưng với tinh thần lạc quan và kiên trì, cậu vẫn tiếp tục hành trình của mình.

Ngoài việc bán vé số, cậu cũng là một đứa trẻ đam mê sách báo. Một lần, tôi thấy cậu ngồi trên ghế đá ở công viên, mê mải đọc cuốn truyện "Thám tử lừng danh Conan". Đó là một hình ảnh đầy sự trong sáng và đáng yêu, khi cậu bé đang tìm kiếm niềm vui trong những trang sách.

Hoàn cảnh của cậu bé khiến tôi cảm thấy thương xót. Tôi tự hỏi cậu học lớp mấy, vì sao cậu phải bỏ học và nơi gia đình của cậu? Ngày mai, tôi sẽ mang cho cậu mượn toàn bộ bộ truyện "Thám tử lừng danh Conan", không chỉ để giúp cậu tiết kiệm tiền mua sách mà còn để mang lại niềm vui và sự phấn khích sau những giờ làm việc đầy vất vả.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Vé số đây, vé số chiều sổ đây!”

Đang ngồi cùng ba trong quán giải khát ở ngã tư đường về, nghe tiếng rao, tôi quay đầu nhìn thấy một đứa trẻ tay cầm một xấp vé số đang bước vào.

Đứa trẻ trông khoảng tám, chín tuổi. Dáng người gầy gầy cao. Đứa mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà vì đã cũ. Chiếc quần tây cũng không khác gì, đã phai màu, nhăn nheo, sờn cả hai gối. Gương mặt của đứa trẻ thon thả, đôi mắt trông lanh lợi, thoáng chút u buồn.

Em mời từng khách đến từng bàn trong quán. Đặc biệt là khi thấy khách vừa trả tiền nước, em nhanh chóng tiến tới hy vọng họ sẽ dùng tiền thối lại để mua vé số.

Tuy nhiên, em bị từ chối với thái độ lạnh lùng, ánh mắt lạnh lùng của mọi người. Rồi có một bàn gọi em đến. Một ông khách to béo người ngồi ngửa, trải ra tờ vé số, nhích từng tờ để xem. Ông ta có vẻ hứng thú như thể sắp thắng cả trò chơi lớn. Có những tờ vé chỉ còn vài số nữa là trúng, ông khách vỗ tay đen đéc vào đùi, tiếc rẻ. Những người xung quanh bàn lại nhìn, bàn luận sôi nổi. Còn đứa bé thì đứng bên cạnh chờ đợi. Có lẽ đứa cũng cầu nguyện để khách trúng nhiều, từ đó em bán được nhiều hơn. Khi khách mua và trả tiền xong, em liền bước qua bàn khác, miệng không ngớt rao mời, giới thiệu vé số từ các tỉnh.

Tôi rút tiền từ cặp để mua một tờ vé. Em gật đầu cảm ơn. Mặc dù biết rằng không dễ để trúng số, nhưng tôi vẫn mua chỉ vì thương đứa bé, mới chỉ ấy tuổi mà đã phải đối mặt với cuộc sống. Ai có thể biết, chính em bé đã mang lại hy vọng, những niềm chờ đợi nhỏ bé, thậm chí cả vận may cho mọi người. Riêng em bé, mỗi ngày chỉ được một ít tiền đủ trang trải hai bữa cơm.

Có nhiều người cùng tuổi với tôi, nhưng họ lại không may mắn. Họ phải chịu đựng cảnh khổ cực, tự lo lấy cuộc sống. Và cô bé bán vé số như vậy, liệu cô bé còn có thời gian để học hành không?

Bài tham khảo Mẫu 4

Mỗi buổi sáng, khi tôi đi qua tiệm cà phê ở góc ngã tư, tôi luôn nghe thấy tiếng rao lanh lảnh quen thuộc của cậu bé bán vé số: “Vé số, vé số chiều sổ đây! Vé trúng đây!”

Đứa trẻ bé nhỏ có cùng tuổi với tôi, cơ thể bé nhỏ của cậu bé so với tiếng rao lanh lẹo ấy. Tay chân cậu bé mảnh mai, ốm yếu, đen như than. Luôn mặc chiếc quần đùi xanh cũ kỹ và áo sơ mi ngắn tay có nhiều nơi vá. Với cậu, đó đã là đủ. Cậu bé đội một chiếc mũ vải bạc để lộ mái tóc rối bờm bờm lâu ngày chưa được cắt. Khác với thân hình gầy guộc, khuôn mặt cậu tròn trĩnh, sáng sủa hơn. Ban đầu có làn da trắng mịn, nhưng do nắng gió nên đã biến thành màu nâu sậm. Đặc biệt, đôi mắt của cậu rất sáng và thông minh. Mỗi khi cậu bán được vé số, nụ cười hiện lên trên môi và đôi mắt đen cũng như cười theo làm sáng bừng gương mặt.

Cậu là người thường xuyên bán được nhiều vé nhất trong nhóm bạn. Mỗi ngày, mỗi tay cầm xấp vé số vung vẩy, miệng chào mời, tay kia giơ quyển sổ dò, cậu tung tăng chạy từ quán cà phê này đến quán cà phê khác. Gặp bất cứ ai, cậu đều giới thiệu và chào mời: “Vé trúng đây, mua giúp tôi nhé!” Gặp khách sang, cậu còn dùng mồi vài câu: “Nhìn chú này là biết chắc chắn sẽ trúng đấy. Mua ngay đi, chỉ có một tỷ đồng thôi!” Thỉnh thoảng, gặp những ông khách khó tính, cậu chờ đợi, kiên nhẫn và cảm ơn lịch sự khi họ mua vé. Tuy công việc bán vé số trông dễ dàng nhưng cũng gặp không ít khó khăn. Thỉnh thoảng, có thanh niên ngồi uống cà phê trêu chọc cậu, sau đó chán chê và trả lại: “Không có số tao thích, đi bán chỗ khác đi”. Đôi khi, cậu bị họ đuổi đi. Nhưng cậu vẫn tiếp tục với sự buồn bã nhưng chỉ trong chốc lát. Chỉ cần nghe tiếng gọi: “Vé số!”, cậu lại chạy đến, cười và nói: “Dạ, thưa ông trời, vé số đây ạ!”

Nhìn hoàn cảnh của đứa trẻ bé bán vé số, tôi cảm thấy thương cậu quá. Không biết cậu học ở lớp nào rồi? Tại sao cậu phải bỏ học? Cha mẹ cậu ở đâu? Ngày mai, tôi sẽ cho cậu mượn toàn bộ bộ sách “Thám tử lừng danh Conan” để cậu đọc, giúp cậu tiết kiệm tiền mua sách và tạo thêm niềm vui sau những giờ làm việc vất vả.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong không gian yên bình của quán giải khát ở ngã tư đường về, tiếng rao nhỏ nhẹ vang lên: “Vé số đây, vé số chiều sổ đây!” Tôi đang ngồi cùng ba, và nghe thấy tiếng rao, tôi quay nhìn và thấy một em bé đang nắm trong tay một xấp vé số bước vào quán.

Em bé trông khoảng tám, chín tuổi. Dáng vẻ của em mảnh khảnh, thon thả. Em mặc chiếc áo sơ mi màu trắng có vẻ đã qua sử dụng nhiều lần. Chiếc quần tây của em cũng không khác gì, với nhiều vết nhăn và sờn ở cả hai gối. Khuôn mặt của em có vẻ hơi buồn, nhưng đôi mắt sáng lạnh lùng, phản ánh một chút sự thông minh.

Em bé mời mọi người trong quán mua vé số. Đặc biệt, khi mọi người vừa trả tiền cho đồ uống, em chạy lại gần hy vọng họ sẽ dùng số tiền lẻ thối lại để mua vé số. Tuy nhiên, em thường gặp sự từ chối bằng thái độ lạnh lùng và ánh mắt lạnh lùng của mọi người. Rồi có một bàn gọi em lại. Một ông khách lớn lên ngồi dựa lưng vào ghế, đang xòe ra một số tờ vé số và thăm dò từng con số. Ông ta dường như hứng thú như mình sắp thắng lớn. Có những tờ vé số chỉ còn vài con số nữa là trúng lớn, ông khách đó vỗ tay lên đùi và than thở tiếc nuối. Những người khác xung quanh bàn bàn luận sôi nổi. Trong khi đó, em bé đứng bên cạnh chỉ chờ đợi. Chắc em cũng đang cầu nguyện để khách hàng trúng nhiều, từ đó em bán được nhiều vé hơn. Khi khách hàng mua và trả tiền, em bé lễ phép bước sang bàn khác, tiếp tục rao bán và giới thiệu các loại vé số từ các tỉnh khác.

Tôi lấy tiền từ cặp của mình, tiền mua sáng nay dành để không ăn bánh, gọi em lại và mua một tờ vé số. Em bé gật đầu cảm ơn. Tôi biết rằng trúng số không phải là điều dễ dàng, nhưng tôi vẫn mua vì tôi thấy thương em bé, chỉ mới ở tuổi đầu đời mà đã phải đối mặt với cuộc sống khó khăn như vậy. Ai có biết đâu, chính em bé đã mang lại hy vọng, niềm hi vọng nhỏ bé, thậm chí cả may mắn trong cuộc sống cho mọi người xung quanh. Riêng đối với em bé, mỗi ngày, chỉ nhận được một chút tiền để có thể ăn hai bữa cơm trong ngày.

Sau khi em bé đi ra, tôi vẫn cảm thấy đầy suy tư. Cùng ở tuổi như tôi, có bao nhiêu người trẻ em khác phải đối mặt với sự khó khăn và tự lo lắng với cuộc sống?

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close