Top 105 Bài văn tả cây đa cổ thụ làng em

Mở bài: Giới thiệu chung về cây đa làng em - Cây đa nằm ở đâu? (đầu làng, bên giếng nước, sân đình…) - Cây đa có từ bao giờ? (rất lâu năm, gắn với bao thế hệ…)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài: Giới thiệu chung về cây đa làng em

- Cây đa nằm ở đâu? (đầu làng, bên giếng nước, sân đình…)

- Cây đa có từ bao giờ? (rất lâu năm, gắn với bao thế hệ…)

II. Thân bài:

- Tả bao quát:

+ Nhìn từ xa, cây đa cao lớn như thế nào?

+ Tán cây rộng đến đâu? Có che mát cả một vùng không?

+ Cây tạo cảm giác gì? (cổ kính, vững chãi, như người già làng…)

- Tả chi tiết từng bộ phận:

+ Thân cây:

  • Thân cây to đến mức nào? (Tầm bao nhiêu người ôm mới xuể?)

  • Vỏ cây ra sao? (xù xì, nứt nẻ, có rêu phong…)

  • Thân có hốc hay u bướu không?

+ Cành cây:

  • Cành đa mọc như thế nào? (to, dài, vươn rộng ra bốn phía)

  • Có cành nào thấp gần mặt đất không?

+ Rễ cây:

  • Rễ đa có buông từ trên xuống không?

  • Những rễ đó trông như thế nào? (dài, lòng thòng, như dây…)

+ Lá cây:

  • Lá đa to hay nhỏ? màu gì?

  • Lá mọc dày hay thưa?

+ Gốc cây:

  • Gốc cây rộng ra sao?

  • Có rễ nổi ngoằn ngoèo trên mặt đất không?

- Hoạt động và kỉ niệm dưới gốc đa:

+ Người dân thường làm gì dưới gốc đa? (nghỉ mát, họp hội trò chuyện…)

+ Trẻ em chơi những trò gì dưới bóng cây?

+ Em có kỉ niệm nào với cây đa không? (chơi đùa, trú nắng, nghe người lớn kể chuyện…)

- Ý nghĩa của cây đa đối với làng quê:

+ Cây đa có gắn với hình ảnh quen thuộc nào không?

+ Cây đa có vai trò gì trong đời sống nông thôn? (che mát, nơi sinh hoạt chung…)

III. Kết bài:

- Em có yêu cây đa không? Vì sao?

- Em mong muốn điều gì? (cây luôn xanh tốt, được giữ gìn…)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Ở đầu làng em có một cây đa cổ thụ mà ai cũng quen thuộc. Cây đã có từ rất lâu đời, gắn bó với bao thế hệ người dân trong làng.

Cây đa rất cao và to. Thân cây to đến mức mấy người ôm mới xuể, vỏ xù xì và có nhiều vết nứt. Những cành đa vươn ra bốn phía, tạo thành tán lá rộng che mát cả một khoảng đất lớn. Đặc biệt, từ các cành cây buông xuống rất nhiều rễ dài, khi chạm đất lại mọc thành thân mới. Lá đa to, xanh đậm, mỗi khi gió thổi lại phát ra tiếng xào xạc. Dưới gốc đa, người dân thường ngồi nghỉ ngơi, trò chuyện. Trẻ em chúng em hay chơi đùa dưới bóng mát của cây.

Cây đa không chỉ che mát mà còn là hình ảnh thân quen của làng quê. Em rất yêu quý cây đa và mong cây sẽ luôn xanh tốt mãi.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trước cửa đền chùa người dân hay trồng cây đa và làng Trạm nơi em ở cũng có một cây đa cổ thụ cao chót vót. Ông em kể rằng cây có trước lúc cụ em sinh ra.

Nhìn từ trên cao, cây đa trông như cây nấm xanh khổng lồ. Tán lá tỏa rộng về tứ phía nên ai đứng dưới gốc cây cũng cảm thấy mát mẻ. Thân đa to, sáu đến bảy đứa trẻ chúng em nắm tay nhau ôm không xuể. Quanh thân cây còn có đến vài chục cái rễ từ trên các cành lớn cắm xuống mặt đất giúp cây đứng vững vàng hơn trước gió bão. Bao u bướu nổi lên dọc chiếc thân nâu sạm, sần sùi, ít ai biết rằng đằng sau lớp vỏ cũ kĩ ấy một dòng nhựa đang tích cực chở chất dinh dưỡng đến các bộ phận để nuôi chúng. Những cái rễ tinh nghịch nhô lên khỏi mặt đất giống hàng chục chú trăn trườn vào gốc cây hóng gió. Đa như tôn thêm nét cổ kính cho làng quê em. Mùa xuân đến, hàng triệu triệu búp đa mập chui ra khỏi cành cây. Chúng lớn nhanh như thổi. Rồi trên các cành, đa bắt trổ hoa, những chùm nụ nhỏ li ti nấp sau lớp lá dày đặc. Chẳng mấy chốc, những chùm quả tròn nhỏ xinh xuất hiện mặc chiếc áo xanh tựa màu lá. Khi ve gảy lên khúc nhạc cũng là lúc mùa đa chín, bao chim chóc về đây ca hát và ăn trái đa chín vàng ngọt như đường.

Nó sống lâu năm lặng lẽ gắn liền với cuộc sống người dân trong làng. Người dân đi làm ngoài bãi về ngồi nghỉ dưới gốc cây, họ trò chuyện về việc đồng áng,… tình nghĩa xóm làng càng thêm thắt chặt. Chiều đến, chúng em chạy nhảy, chơi trò mèo đuổi chuột quanh gốc cây. Tiếng cười nói giòn giã, những bé chim đang hót bỗng dừng lại ngó đầu nhìn theo. Ngồi dưới bóng cây không một tia nắng lọt qua, em ngắm nhìn và cảm nhận sự thanh bình của làng… em thấy yêu hơn quê hương- nơi chôn rau cắt rốn của mình hơn. Cành đa mỗi năm vươn cao và mở rộng ra xung quanh hơn năm trước vài mét. Sức sống kiên cường, bền bỉ của cây giống như phẩm chất đáng quý của người dân quê em vậy. Cây đa gìn giữ bao kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp của em.

Cây đa làm xoa dịu cái nắng trưa hè. Em yêu quý cây đa cổ thụ - linh hồn của làng quê em. Chúng em không leo trèo hay bẻ cành nghịch ngợm và mong cây luôn xanh tốt.

Bài tham khảo Mẫu 2

Quê hương hai tiếng gọi thân thương mà bình dị. Nghĩ về quê hương là nghĩ đến những lũy tre xanh rì rầm, là cánh đồng lúa bát ngát, là dòng sông tắm mát trưa hè.Và không thể không nhắc đến hình ảnh cây đa, bến nước, sân đình, những điều thân thuộc của làng quê yêu dấu. Quê em cũng có một cây đa cổ thụ và nó trở thành một dấu ấn đẹp đẽ trong tâm hồn em.

Cây đa không biết có tự bao giờ, em nghe nội bảo nó có từ lâu lắm rồi. Đa mọc sừng sững, đứng oai vệ như một người hùng. Nó đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ sinh ra và lớn lên trưởng thành xa quê lập nghiệp rồi trở về. Cây đa cũng là nhân chứng tiêu biểu của cuộc chiến tranh tàn ác của Pháp và Mỹ xâm lược nước ta. Cây đa mọc đầu làng, bên cạnh đồng lúa, dưới gốc đa có giếng nước kề cạnh .Thân cây cao khoảng năm, sáu mét, gốc cây to bảy tám người ôm chưa hết một vòng. Cây khoác lên mình màu da nâu đặc trưng, vỏ cây sần sùi, xù xì những vết xước, một vài vết "thẹo " kí ức của chiến tranh. Cây có nhiều cành, cành nào cũng to, khỏe, chắc nịch như bắp tay người dũng sĩ vươn mình che chở ngôi làng. Cây có tán lá rộng, lá mọc xum xuê, xanh mướt. Tán lá như một chiếc ô khổng lồ giữa bầu trời. Lá đa to bản, có hình bầu dục và có nhiều gân trên mặt lá, mỗi chiếc lá trong như một bàn tay người lớn. Rễ đa to, mọc lởm chởm trên mặt đất , trườn mình ra như những chú rắn khổng lồ đi tìm nguồn dinh dưỡng nuôi cây. Rễ cây bám chắc vào lòng đất, những ngày gió lớn hay mưa bão cũng không làm quật được sức chiến đấu kiên cường của cây đa. Trái lại, càng làm cho nó thêm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đa ra quả vào mùa hạ, quả đa chín ngọt và có vị hơi chan chát.

Cây đa gắn liền với kỉ niệm tuổi thơ em và với dân làng. Đó là những lần em cùng lũ bạn chơi trốn tìm, chuyền thẻ, bịt mắt bắt dê,.... vô cùng vui vẻ dưới gốc đa. Là những trưa hè nóng nực, cô bác trong làng ra ngồi dưới gốc đa hóng mát, trò chuyện cùng nhau. Là những ngày vất vả mệt nhọc với vụ mùa, bác nông dân lại cùng đa làm bạn, nghỉ ngơi, thưởng thức vị mát của những cơn gió nồm thổi qua. Là hình ảnh bác trâu già thong thả nằm dưới gốc đa mơ màng lim dim nhai cỏ. Là những chiều về, tụi nhỏ chúng em thả diều, bắt bóng cùng tiếng chim ríu rít trên cành như khúc nhạc tuổi thơ. Là những trưa hè, đa cùng em soi mình dưới mặt nước trong vắt . Là những đêm rằm dưới ánh trăng tròn vành vạnh bóng đa toả bóng mình xuống mặt đất huyền ảo đẹp đẽ đến lạ kỳ. Và cả những lần hờn dỗi em lại tìm đến gốc đa như một người bạn tâm tình để được vỗ về an ủi.

Cây đa tượng trưng cho sự trường tồn, sức sống dẻo dai.Cây đa mang lại vẻ bình yên cho làng quê. Nó như một nét văn hoá của làng quê Việt, mang vẻ đẹp cổ kính và gần gũi, cần được trân trọng và giữ gìn.

Cây đa quê hương đi vào hồn thơ của biết bao thì nhân một cách tự nhiên và bình dị như thế. đẹp đẽ bên gốc đa mãi là điều đẹp đẽ nhất trong tâm trí em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trước cổng làng em có một cây đa rất lớn. Cây đa ấy đã rất già rồi, mọi thế hệ già trẻ trong làng đều biết đến và gọi bằng cái tên thân mật là cụ đa.

Cụ đa cao lắm có khi phải hơn 5m, cây cao hơn tất cả mọi cây cổ thụ khác ở trong làng. Thân cây xù xì, to đến phải bằng ba cái cột đình. Lớp vỏ bên ngoài thân khô khốc, cứng và dày, nứt ra thành từng rãnh lớn. Trông chẳng khác gì đồng ruộng vào lúc hạn hán vậy. Nhắc đến cây đa, phải kể đến bộ rễ hoành tráng của nó. Rễ cây đa đâm sâu xuống lòng đất, nhưng vẫn còn một phần khá lớn nhấp nhô ở bên trên. Từng sợi rễ to như bắp tay, cuộn lên, như những con trăn lớn bò lổm ngổm. Chính chúng tạo thành hàng ghế tự nhiên cho lũ trẻ còn ngồi chơi, và là nơi cho mọi người hẹn nhau, tụ tập. Vì những rễ cây ấy cuộn lên, chồng lên nhau, nên tạo ra những cái hốc sâu, là nơi sinh sống của những chú chim, sóc nhỏ. Tán lá đa rất rộng, nhưng không được dày như cây bàng cây si. Những chiếc lá đa xanh mướt, đan xen nhau tạo thành chiếc ô khổng lồ. Tuy tán thưa, nhưng cây vẫn tạo ra được một vùng bóng mát rượi, che chờ cho bao người qua lại. Đặc biệt, từ những cành ở thấp, lại mọc ra những sợi rễ dài, cắm thẳng xuống đất, giống hệt như những sợi dây đàn lia trong thần thoại.

Cây đa vốn là cây cổ thụ, có thể cung cấp gỗ. Nhưng chẳng bao giờ người ta lại chặt cây đa để lấy gỗ cả, thường chỉ lấy gỗ của những cây đã già và chết thôi. Bởi cây đa mang ý nghĩa tinh thần vô cùng to lớn đối với làng quê. Gốc cây đa trước cổng làng là cột mốc, là biểu tượng của quê hương trong lòng mỗi người dân. Mỗi khi đi đâu, cây đa là người cuối cùng đưa tiễn họ, và khi trở về, cây đa là người đầu tiên chào đón. Cây đa là nơi đám trẻ hẹn nhau đi đến trường, là nơi những cô bác nông dân ngồi nghỉ khi đi ra đồng. Gốc cây đa đã đi vào trái tim người dân làng quê em như thế đó.

Mỗi năm, mưa nắng luân chuyển, cây đa vẫn tươi xanh và sừng sững ở nơi đó. Là điểm tựa tinh thần cho biết bao người con xa quê. Dù thời gian trôi qua bao lâu, thì cây đa vẫn sẽ mãi trường tồn như thế, giống như tình yêu quê hương mãi chẳng cạn đi.

Bài tham khảo Mẫu 4

Em sinh ra và lớn lên ở thành phố, nơi đây có vô số những tòa nhà cao tầng chọc trời, chẳng hề có bóng râm xanh mát của những hàng cây. Vậy nên khi hè vừa rồi về quê ngoại, em rất ấn tượng với cây đa lớn nơi đầu làng.

Đi cùng bố mẹ từ xa tới là em đã thấy bóng cây rộng lớn che cả một vùng không gian rồi. Tán lá xanh mướt một màu, xòe rộng ra. Đỡ lấy tán lá to lớn ấy hẳn phải là những cành cây chắc khỏe và cứng cáp lắm đấy. Quả đúng là như vậy, khi em tới gần cây đa, em đã vội ngước mắt lên nhìn xem. Chao ôi! Những cành cây to như những thân cây bàng, cây phượng nơi sân trường em đang vươn ra tứ phía. Trên những cành cây đó là những cành nhỏ hơn. Những chiếc lá đa to như quạt mọc ra thật nhiều. Chiếc nào chiếc nấy xanh rì. Trên những cánh tay ấy còn có những sợi dây tơ hồng rủ xuống dưới như những chiếc mành mỏng manh.

Nơi gốc cây đa to có những hốc nhỏ, nơi đó là nơi bày quán nước của một vài bác gái trong làng, là nơi vui chơi của chúng em. Trong 2 tháng nghỉ hè ngắn ngủi, đây là địa điểm vui chơi chúng em ghé tới nhiều nhất đấy. Những trò chơi dân gian như là ô oăn quan, trốn tìm hay những trò chơi khác như chơi bán hàng đều diễn ra tại gốc đa này. Tiếng cười của lũ trẻ chúng em cứ thế vang đi thật xa thật xa.

Ngoại em nói cây đa này có từ lâu lắm rồi. Chả ai rõ nó được trồng ở đấy từ khi nào, chỉ biết cây đa này đã gắn bó với ngôi làng suốt bao nhiêu năm qua. Bởi vậy, với mỗi người con đi xa, hình ảnh cây đa đầu làng chính là hình ảnh của làng quê yêu dấu thân thương. Dù em không ở đây lâu, nhưng qua thời gian vui đùa và sống ở đây, em có cảm giác chính mình dường như cũng là một người con của quê hương này, gắn bó thân thiết bao lâu nay vậy. Khi trở về thành phố, em cứ ngoái đầu lại nhìn mãi. Những dây tơ hồng phất phơ trong gió, lá cây rì rào như muốn nói lời tạm biệt vậy.

Em rất yêu cây đa này. Em mong hè năm sau mình lại có dịp được trở về quê ngoại, lại được nô đùa vui vẻ dưới gốc đa thân thuộc.

Bài tham khảo Mẫu 5

Khi đến làng em ai ai cũng phải thật ấn tượng với cây đa từ đầu làng. Cây đa hàng trăm năm tuổi. Cây đa to xòe tán thật là rộng biết bao nhiêu.

Thân cây đa cũng thật là lớn và những cái rễ cây cũng như nổi lên trông giống như những con trăn khổng lồ vậy. Thế rồi cũng thật dễ nhận thấy được ở xung quanh gốc chính là hàng chục gốc phụ khiến cho cây thêm bề thế và vững chãi hơn nữa. Nếu như quan sát kỹ thì cũng có thể nhận ra được ở cách xa hàng cây số đã nhìn thấy bóng đa cao vượt khỏi lũy tre làng. Cây đa cổ thụ ở làng em nó như cứ sừng sững in trên nền trời xanh biếc mênh mông vậy.

Cây đa to lắm, bóng của cây đa che mát một khoảng đất rộng. Có lẽ vì tán cây rộng cho nên chim chóc ở đâu kéo về làm tổ trên cành, suốt ngày ríu rít nghe rất vui tai. Nếu các bác nông dân mà có đi ở đồng về hay học sinh chúng em mà đang đi trên đường nắng chang chang, khách ghé vào quán tranh nghỉ chân và có thể uống một bát nước chè xanh hãm đặc của cô Hoa thì thật tuyệt vời. Thế rồi ở dưới gốc đa cổ thụ thì em lại được tận hưởng cơn gió nồm nam lồng lộng thổi. Quả thật là không có gì sung sướng bằng, bao nhiêu mỏi mệt đều như đã biến mất.

Tuổi thơ chúng em dường như cũng đã gắn liền với cây đa. Đáng chú ý đó chính là chiếc lá đa to, dày và xanh bóng đêm cuộn tròn lại. Lũ trẻ cũng đã khéo léo nhanh tay xé hai bên mép lá làm sừng. Thế rồi em cũng đã tìm và buộc một mẩu dây chuối khô vào cuống rồi luồn vào trong chiếc lá đã cuộn tròn lại trước đó. Sau đó cũng khe khẽ kéo sợi dây. Và cuối cùng thế là đã có một "con trâu lá đa" đẹp mắt cho lũ trẻ chúng em chơi rồi. Nhìn con nghé bằng lá đa cũng có được một cặp sừng cong cong, cái đầu gục gặc như sẵn sàng nghênh chiên. Thế rồi ta như thấy được đó như có nào là trâu bố, trâu mẹ, nghé tơ mà chúng em tạo ra từ chiếc lá đa như cứ nằm quây quần bên nhau thành bầy nhìn thật thích.

Chiều hè đến trong cái nóng “như đổ lửa” thì chúng em thường túm năm tụm bảy dưới gốc đa để thi thả diều. Dưới gốc đa có bóng râm thật rộng như đã giúp cho chúng em có được những cơn gió mát lành thổi. Chúng em đều yêu cây đa làng và thỉnh thoảng chúng em còn lấy nước ở dưới sông để tưới cho cây thêm tốt tươi nữa.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close