Top 105 Bài văn tả bác bảo vệ của trường em hay nhất

- Giới thiệu bác bảo vệ của trường em: Bác làm công việc bảo vệ ở trường em từ khi nào (em không nhớ rõ nhưng đã lâu / từ khi em vào học…). - Nêu ấn tượng chung ban đầu và cảm xúc chung của em: yêu quý, quý mến….

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Giới thiệu bác bảo vệ của trường em: Bác làm công việc bảo vệ ở trường em từ khi nào (em không nhớ rõ nhưng đã lâu / từ khi em vào học…).

- Nêu ấn tượng chung ban đầu và cảm xúc chung của em: yêu quý, quý mến….

II. Thân bài

1. Ngoại hình của bác bảo vệ

- Dáng người: cao hay thấp, thân hình chắc khỏe.

- Khuôn mặt: Hiền hậu, rám nắng hoặc nghiêm nghị nhưng ấm áp.

- Trang phục: 

+ Đồng phục bảo vệ (màu xanh / xám), luôn gọn gàng.

+ Đội mũ, đeo thẻ, đôi khi cầm bộ đàm hoặc chìa khóa.

- Đặc điểm nổi bật: Nụ cười , giọng nói….

2. Công việc hằng ngày của bác bảo vệ

- Buổi sáng:

+ Mở cổng trường sớm.

+ Đón học sinh và giáo viên.

+ Hướng dẫn xe ra vào trật tự.

- Trong giờ học:

+ Trông coi cổng trường, đảm bảo an ninh.

+ Quan sát khách ra vào.

- Giờ tan học:

+ Nhắc học sinh đi lại an toàn.

+ Hỗ trợ phụ huynh đón con.

+ Giữ trật tự cổng trường đông đúc.

- Ban đêm: Trực bảo vệ trường, kiểm tra lớp học, sân trường.

3. Tính cách và phẩm chất

- Cẩn thận, trách nhiệm cao.

- Luôn nghiêm túc trong công việc.

- Nhưng cũng rất thân thiện, gần gũi với học sinh.

- Quan tâm học sinh: Nhắc nhở nhẹ nhàng khi học sinh chạy nhảy nguy hiểm; giúp đỡ khi học sinh quên đồ, bị lạc xe….

4. Kỉ niệm hoặc hình ảnh đáng nhớ

- Kể 1 kỉ niệm đáng nhớ mà em không thể quên với bác.

- Cảm xúc của em: Biết ơn, xúc động, thêm kính trọng bác.

III. Kết bài

- Khẳng định tình cảm của em:

- Liên hệ bản thân: em sẽ làm gì để đáp lại sự vất vả và công lao của bác.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi buổi sáng khi em đến trường, người đầu tiên em nhìn thấy luôn là bác bảo vệ đứng ở cổng trường. 

Bác mặc bộ đồng phục màu xanh gọn gàng, đội mũ ngay ngắn và luôn có nụ cười hiền hậu trên gương mặt. Dù trời nắng hay mưa, bác vẫn đứng đó như một “người gác cổng thầm lặng” của ngôi trường. Bác có dáng người hơi cao, đôi tay chai sạn vì làm việc nhiều năm, nhưng ánh mắt lại rất ấm áp. Khi học sinh chúng em đi qua, bác luôn nhắc nhở nhẹ nhàng: “Đi chậm thôi, cẩn thận xe nhé!”. Giọng nói của bác trầm nhưng rất dễ nghe.

Công việc của bác không hề đơn giản. Bác phải mở cổng từ rất sớm, quan sát xe cộ ra vào và đảm bảo an toàn cho tất cả học sinh. Khi giờ tan học đến, cổng trường đông đúc hơn, bác lại càng bận rộn hơn nhưng vẫn luôn kiên nhẫn. Có lần em quên đồ, bác đã giúp em giữ lại và gọi em quay lại nhận. Lúc đó em cảm thấy bác rất đáng quý và tận tâm.

Em rất yêu quý bác bảo vệ vì bác giống như người giữ cho ngôi trường luôn an toàn và bình yên mỗi ngày.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Ở trường em, bác bảo vệ là người mà ai cũng biết và yêu mến. Bác không chỉ làm nhiệm vụ giữ cổng trường mà còn rất thân thiện với học sinh. Mỗi lần gặp chúng em, bác đều nở nụ cười rất tươi.

Bác mặc đồng phục màu xanh, lúc nào cũng chỉnh tề. Khuôn mặt bác hiền hậu, đôi mắt ánh lên sự quan tâm. Dù công việc bận rộn, bác vẫn luôn dành thời gian hỏi han học sinh. Vào mỗi buổi sáng, bác đứng ở cổng trường, chào đón học sinh đến lớp. Khi thấy bạn nào chạy nhanh, bác nhẹ nhàng nhắc nhở. Khi có phụ huynh đưa con đi học, bác hướng dẫn xe dừng đúng nơi quy định.

Giờ tan học, bác lại càng bận hơn nhưng vẫn rất vui vẻ. Bác giúp học sinh sang đường an toàn, nhắc các bạn không chen lấn xô đẩy. Có lần trời mưa, em quên mang áo mưa, bác đã cho em đứng nhờ dưới mái che và còn nhắc em cẩn thận khi về nhà. Em rất cảm động trước sự quan tâm đó.

Em luôn coi bác như một người thân quen trong trường. Bác không chỉ giữ cổng mà còn giữ cả sự ấm áp cho ngôi trường em.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong ngôi trường em học, có một người luôn làm việc rất âm thầm nhưng lại vô cùng quan trọng, đó chính là bác bảo vệ. Bác không đứng trên bục giảng như thầy cô, nhưng công việc của bác góp phần giữ cho trường học luôn an toàn.

Bác thường có mặt từ rất sớm, khi sân trường còn vắng lặng. Bác mở cổng, kiểm tra khuôn viên và chuẩn bị cho một ngày mới. Khi học sinh đến trường, bác luôn quan sát rất kỹ để đảm bảo an ninh. Bác mặc bộ đồng phục đơn giản nhưng gọn gàng. Dáng người bác chắc khỏe, bước đi nhanh nhẹn. Đặc biệt, bác rất cẩn thận trong mọi việc, từ việc trông xe đến việc kiểm soát người ra vào trường.

Trong giờ học, bác thường ngồi ở phòng bảo vệ nhưng mắt luôn quan sát xung quanh. Chỉ cần có người lạ vào trường, bác sẽ nhanh chóng kiểm tra ngay. Giờ tan học là lúc bác bận nhất. Bác phải hướng dẫn học sinh ra về an toàn, nhắc nhở các bạn đi đúng lối và không đùa nghịch gần cổng trường. Dù công việc vất vả, bác vẫn luôn làm việc với tinh thần trách nhiệm cao. Em rất kính trọng bác vì sự tận tụy thầm lặng đó.

Em hiểu rằng nhờ có bác bảo vệ, ngôi trường của em luôn an toàn và bình yên mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong ngôi trường em đang học, có rất nhiều người em yêu quý, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất lại là bác bảo vệ – người luôn đứng lặng lẽ ở cổng trường mỗi ngày. Bác không phải là người dạy em từng con chữ, nhưng lại là người dạy em một bài học rất quan trọng về sự giúp đỡ và lòng tốt.

Bác có dáng người hơi cao, nước da ngăm đen vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền và ấm áp. Mỗi buổi sáng, khi học sinh đến trường, bác đứng ngay cổng, mở cửa và chào từng người bằng giọng nói trầm nhưng thân thiện. Bộ đồng phục bảo vệ màu xanh của bác luôn được mặc ngay ngắn. Đôi tay bác cầm chiếc bộ đàm nhỏ, ánh mắt luôn quan sát cẩn thận mọi hoạt động ra vào trường. Bác làm việc rất nghiêm túc nhưng lại rất gần gũi với học sinh chúng em.

Em còn nhớ một kỉ niệm rất rõ, đó là vào một buổi chiều mưa lớn. Hôm ấy trời mưa bất chợt, nước đổ xuống rất nhanh khiến sân trường ướt sũng. Giờ tan học đến, ai cũng vội vàng chạy ra cổng để về nhà. Em hôm đó không mang áo mưa, đứng nép vào hành lang mà không biết phải làm sao. Nhìn ra ngoài, mưa ngày càng to, em càng lo lắng hơn vì không thể về nhà. Bác bảo vệ nhìn thấy em đứng lúng túng nên đã đi tới. Bác hỏi em rất nhẹ nhàng: “Con chưa về được à?”. Em gật đầu và nói mình không có áo mưa. Nghe vậy, bác liền bảo em đứng chờ một lát. Chỉ một lúc sau, bác mang ra một chiếc áo mưa cũ nhưng vẫn còn rất tốt. Bác đưa cho em và dặn em mặc vào cho cẩn thận. Em hơi ngại nên không muốn nhận, nhưng bác cười hiền và nói: “Không sao đâu, bác có nhiều, con cứ dùng đi”. Không chỉ vậy, bác còn đứng cùng em dưới mái hiên, chờ mưa bớt rồi mới yên tâm để em ra về. Trong lúc đó, bác còn nhắc em đi chậm, chú ý xe cộ vì trời mưa đường trơn. Khoảnh khắc ấy tuy nhỏ nhưng lại khiến em rất xúc động. Em cảm nhận được sự quan tâm chân thành của bác dành cho học sinh, giống như một người ông trong gia đình.

Từ hôm đó, mỗi lần gặp bác ở cổng trường, em đều chào bác thật to và bác luôn mỉm cười đáp lại. Em cảm thấy bác không chỉ là người bảo vệ trường học mà còn là người giữ gìn sự ấm áp trong ngôi trường của em. Em rất yêu quý và kính trọng bác bảo vệ. Em hiểu rằng những con người thầm lặng như bác chính là người góp phần làm cho trường học trở nên an toàn và đầy tình thương mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi ngày đến trường, hình ảnh quen thuộc đầu tiên em nhìn thấy không phải là lớp học hay thầy cô, mà là bác bảo vệ đứng lặng lẽ ở cổng trường như một người giữ nhịp bình yên cho ngôi trường thân yêu của em. Bác đã gắn bó với trường em từ rất lâu, đến mức em cảm giác như bác là một phần không thể thiếu của nơi này.

Bác có dáng người cao vừa phải, hơi gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Làn da bác rám nắng vì phải thường xuyên làm việc ngoài trời, đặc biệt là vào những buổi sáng sớm và trưa nắng gắt. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, nhất là ở hai bên thái dương, khiến bác trông nghiêm nghị hơn nhưng cũng hiền hậu hơn. Khuôn mặt bác hơi gầy, gò má cao, nhưng ánh mắt lại rất sáng và luôn quan sát mọi thứ xung quanh một cách cẩn thận. Đôi mắt ấy như không bỏ sót bất cứ điều gì xảy ra trước cổng trường. Mỗi khi học sinh đi qua, ánh mắt bác lại dịu đi và kèm theo một nụ cười hiền rất quen thuộc. Bác thường mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh sẫm, lúc nào cũng được chỉnh tề. Chiếc mũ bảo vệ được đội ngay ngắn trên đầu, đôi khi bác còn đeo thêm chiếc bộ đàm nhỏ ở bên hông để tiện liên lạc khi cần. Trên tay bác luôn có chiếc chìa khóa lớn để mở cổng trường và một cuốn sổ nhỏ ghi chép những việc cần thiết.

Công việc của bác bắt đầu từ rất sớm, khi sân trường còn vắng lặng và chỉ có tiếng chim hót. Bác là người đầu tiên mở cổng trường mỗi ngày, kiểm tra lại toàn bộ khuôn viên để đảm bảo mọi thứ an toàn trước khi học sinh đến. Bác đi một vòng quanh sân trường, quan sát từng góc nhỏ như kiểm tra xem có gì bất thường hay không. Khi học sinh bắt đầu đến trường, bác đứng ở cổng để hướng dẫn xe cộ ra vào trật tự. Bác luôn nhắc nhở phụ huynh dừng xe đúng nơi quy định, tránh gây ùn tắc trước cổng trường. Với học sinh, bác luôn dặn dò nhẹ nhàng như “đi chậm thôi con”, “nhìn xe cẩn thận nhé”.

Trong giờ học, bác vẫn không nghỉ ngơi hoàn toàn. Bác ngồi ở phòng bảo vệ, theo dõi qua camera và quan sát người ra vào trường. Nếu có người lạ, bác sẽ kiểm tra rất cẩn thận rồi mới cho vào. Bác làm việc rất nghiêm túc, luôn đặt sự an toàn của học sinh lên hàng đầu. Đến giờ tan học, công việc của bác trở nên bận rộn hơn rất nhiều. Học sinh và phụ huynh ra về đông đúc, cổng trường trở nên náo nhiệt. Bác phải liên tục hướng dẫn xe cộ, nhắc nhở học sinh không chen lấn, không chạy nhảy nguy hiểm. Dù bận rộn như vậy, bác vẫn luôn giữ được thái độ bình tĩnh và kiên nhẫn. Không bao giờ em thấy bác cáu gắt hay khó chịu. Thay vào đó, bác luôn dùng giọng nói trầm ấm để nhắc nhở mọi người.

Có những hôm trời nắng gắt, bác vẫn đứng ở cổng trường rất lâu để làm nhiệm vụ. Có những hôm trời mưa, bác vẫn đội áo mưa, quan sát từng lượt học sinh ra về an toàn. Công việc của bác dường như không có lúc nghỉ thực sự. Buổi tối, khi học sinh đã về hết, bác lại kiểm tra lại toàn bộ cổng trường, khóa cửa cẩn thận và đi một vòng quanh sân trường lần cuối. Chỉ khi mọi thứ đã an toàn, bác mới yên tâm ra về.

Em rất kính trọng bác bảo vệ vì sự tận tụy và trách nhiệm trong công việc. Nhờ có bác, ngôi trường của em luôn an toàn, trật tự và bình yên mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trong ngôi trường em đang học, có một người mà ngày nào em cũng gặp nhưng ít khi để ý thật kĩ, cho đến một hôm em dừng lại quan sát và nhận ra bác bảo vệ chính là người giữ cho ngôi trường luôn an toàn và trật tự. Hình ảnh bác đứng ở cổng trường đã trở nên rất quen thuộc với em.

Bác có dáng người không quá cao nhưng chắc khỏe, đôi vai rộng như đã quen với công việc đứng nhiều và quan sát lâu. Làn da bác hơi sạm vì nắng gió, nhất là những buổi sáng sớm và trưa hè oi ả. Khuôn mặt bác gầy nhưng cương nghị, ánh mắt luôn tỉnh táo và chú ý đến mọi hoạt động trước cổng trường. Mái tóc bác đã có vài sợi bạc xen lẫn màu đen, đặc biệt là ở hai bên thái dương. Khi đội chiếc mũ bảo vệ màu xanh, bác trông càng nghiêm túc hơn. Tuy vậy, nụ cười của bác lại rất hiền, mỗi khi gặp học sinh đều tạo cảm giác gần gũi.

Buổi sáng, khi trời còn chưa sáng hẳn, bác đã có mặt ở trường. Việc đầu tiên của bác là mở cổng, kiểm tra khóa cửa, sau đó đi một vòng quanh sân trường để xem mọi thứ có an toàn không. Bác đi rất chậm rãi nhưng cẩn thận, ánh mắt quan sát từng góc nhỏ. Khi học sinh bắt đầu đến trường, bác đứng ở cổng để hướng dẫn các bạn vào lớp an toàn. Bác luôn nhắc nhở nhẹ nhàng những bạn chạy nhanh hoặc đi không cẩn thận. Giọng nói của bác trầm và rõ, nghe rất dễ chịu. Đến giữa buổi sáng, khi học sinh đã vào lớp, bác quay về phòng bảo vệ. Ở đó, bác theo dõi camera an ninh và ghi chép những thông tin cần thiết. Thỉnh thoảng bác lại nhìn ra cổng trường để đảm bảo không có điều gì bất thường. Dù công việc tưởng như lặng lẽ, nhưng bác luôn rất tập trung. Chỉ cần có người lạ vào trường, bác sẽ nhanh chóng ra kiểm tra. Bác hỏi rất cẩn thận nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự và nhẹ nhàng.

Đến giờ tan học, hình ảnh bác trở nên bận rộn hơn hẳn. Học sinh ùa ra cổng, xe cộ ra vào đông đúc, tiếng nói chuyện rộn ràng khắp nơi. Bác phải liên tục điều phối, nhắc nhở và quan sát để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người. Có lúc bác phải giơ tay hướng dẫn xe dừng lại, có lúc lại nhắc học sinh đi sát lề đường. Dù bận rộn, bác vẫn luôn bình tĩnh, không hề vội vàng hay khó chịu. Em cảm nhận được sự kiên nhẫn rất lớn trong con người bác.

Khi trời mưa, công việc của bác còn vất vả hơn. Bác mặc áo mưa nhưng vẫn đứng ở cổng để hỗ trợ học sinh và phụ huynh. Có hôm trời nắng gắt, bác vẫn đứng đó, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng vẫn không rời vị trí. Buổi tối, khi học sinh đã về hết, bác lại đi kiểm tra toàn bộ khuôn viên trường một lần nữa. Bác khóa cổng, kiểm tra cửa các lớp học và đảm bảo mọi thứ an toàn trước khi kết thúc một ngày làm việc.

Nhìn bác làm việc, em hiểu rằng công việc bảo vệ không hề đơn giản như em từng nghĩ. Đó là sự trách nhiệm, sự kiên trì và cả sự thầm lặng mỗi ngày. Em rất kính trọng bác bảo vệ của trường em. Nhờ có bác, ngôi trường của em luôn an toàn và bình yên để chúng em yên tâm học tập.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người làm việc âm thầm nhưng lại rất quan trọng, đó chính là bác bảo vệ. Ngày nào cũng vậy, hình ảnh bác đứng ở cổng trường đã trở nên quen thuộc với tất cả học sinh chúng em.

Bác có dáng người chắc khỏe, hơi cao và bước đi nhanh nhẹn. Làn da bác sạm nắng vì phải làm việc ngoài trời trong thời gian dài. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, khiến bác trông chững chạc và nghiêm nghị hơn. Khuôn mặt bác không quá khó gần mà ngược lại rất hiền hậu. Đôi mắt bác luôn quan sát xung quanh một cách cẩn thận, như không muốn bỏ sót bất cứ điều gì. Khi thấy học sinh, bác thường mỉm cười rất nhẹ nhàng.

Bác mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh, lúc nào cũng gọn gàng và ngay ngắn. Trên tay bác thường cầm chiếc bộ đàm hoặc chiếc chìa khóa để mở cổng trường. Dù đơn giản nhưng bác luôn tạo cho người khác cảm giác tin tưởng. Công việc của bác bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, bác đã có mặt ở trường để mở cổng và kiểm tra toàn bộ khuôn viên. Bác đi một vòng quanh sân trường để đảm bảo mọi thứ an toàn trước khi học sinh đến. Khi học sinh bắt đầu vào lớp, bác đứng ở cổng để hướng dẫn xe cộ ra vào trật tự. Bác luôn nhắc nhở mọi người đi lại cẩn thận và không chen lấn. Giọng bác trầm, rõ ràng và rất dễ nghe. Trong giờ học, bác làm việc trong phòng bảo vệ, theo dõi camera và quan sát mọi hoạt động trong trường. Nếu có người lạ vào, bác sẽ nhanh chóng kiểm tra để đảm bảo an toàn cho học sinh. Đến giờ tan học, công việc của bác trở nên bận rộn hơn rất nhiều. Học sinh ra về đông, xe cộ qua lại liên tục khiến cổng trường trở nên náo nhiệt. Bác phải luôn quan sát và hướng dẫn để tránh xảy ra va chạm.

Dù bận rộn như vậy, bác vẫn luôn kiên nhẫn và nhẹ nhàng. Em chưa bao giờ thấy bác lớn tiếng hay cáu gắt với ai. Bác luôn dùng lời nói ôn hòa để nhắc nhở mọi người. Có những hôm trời nắng gắt, bác vẫn đứng ở cổng trường rất lâu để làm việc. Có hôm trời mưa, bác vẫn khoác áo mưa và tiếp tục nhiệm vụ của mình. Công việc của bác tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.

Em rất yêu quý và kính trọng bác bảo vệ của trường em. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ công sức bảo vệ ngày đêm của bác cho trường học luôn an toàn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi sáng đến trường, em luôn đi qua cổng trường và gặp bác bảo vệ đầu tiên. Hình ảnh bác đã trở nên quen thuộc đến mức em cảm giác như một phần không thể thiếu của ngôi trường.

Bác có dáng người chắc khỏe, hơi cao và luôn đứng thẳng ở cổng. Làn da bác sạm nắng vì làm việc ngoài trời nhiều. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, khiến bác trông nghiêm nghị nhưng cũng rất gần gũi. Bác mặc bộ đồng phục màu xanh, luôn gọn gàng và sạch sẽ. Chiếc mũ bảo vệ được đội ngay ngắn trên đầu. Trên tay bác thường có chiếc bộ đàm nhỏ và chùm chìa khóa kêu leng keng mỗi khi bác di chuyển.

Điều em ấn tượng nhất là ánh mắt của bác. Ánh mắt ấy luôn quan sát rất nhanh và cẩn thận mọi người ra vào cổng trường. Nhưng khi nhìn thấy học sinh, ánh mắt ấy lại trở nên hiền hơn và ấm áp hơn rất nhiều. Mỗi buổi sáng, bác đứng ở cổng, mở cửa đón chúng em vào lớp. Bác luôn nhắc nhở nhẹ nhàng những bạn đi xe nhanh hoặc chưa đội mũ bảo hiểm. Giọng bác trầm nhưng dễ nghe, khiến ai cũng nghe theo.

Giờ tan học là lúc bác bận rộn nhất. Học sinh ra về đông, phụ huynh đón con tấp nập, xe cộ qua lại liên tục. Bác phải vừa quan sát vừa hướng dẫn để đảm bảo an toàn cho mọi người. Dù công việc rất nhiều, bác vẫn luôn kiên nhẫn. Em chưa từng thấy bác lớn tiếng hay khó chịu với ai. Bác luôn nhẹ nhàng và bình tĩnh trong mọi tình huống. Có lần em quên thẻ xe, bác đã giúp em tìm lại rất cẩn thận. Lúc đó em cảm thấy bác giống như một người thân trong trường hơn là một người bảo vệ.

Em rất yêu quý bác bảo vệ. Với em, bác không chỉ giữ cổng trường mà còn giữ cho ngôi trường luôn an toàn và bình yên mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người mà ngày nào em cũng gặp nhưng không phải lúc nào cũng để ý thật kĩ, đó chính là bác bảo vệ. Chỉ đến khi có một kỉ niệm đặc biệt xảy ra, em mới nhận ra bác quan trọng và đáng quý đến nhường nào.

Bác có dáng người chắc khỏe, hơi cao và luôn đứng thẳng ở cổng trường mỗi ngày. Làn da bác hơi sạm vì nắng gió, còn mái tóc thì đã điểm vài sợi bạc. Khuôn mặt bác không quá nghiêm khắc mà ngược lại rất hiền hậu, nhất là khi bác mỉm cười với học sinh. Bác mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh gọn gàng, luôn đội mũ ngay ngắn. Trên tay bác thường cầm chùm chìa khóa và chiếc bộ đàm nhỏ. Đôi mắt bác rất tinh nhanh, luôn quan sát mọi hoạt động ra vào trường để đảm bảo an toàn. 

Mỗi buổi sáng, bác đứng ở cổng trường để đón học sinh. Bác mở cửa, hướng dẫn xe cộ và nhắc nhở chúng em đi lại cẩn thận. Giọng bác trầm nhưng ấm áp, nghe rất dễ chịu. Giờ tan học là lúc bác bận rộn nhất. Học sinh và phụ huynh ra về đông đúc, xe cộ qua lại liên tục. Bác phải quan sát rất kỹ để đảm bảo không xảy ra va chạm hay chen lấn. Dù công việc nhiều như vậy, bác vẫn luôn kiên nhẫn và nhẹ nhàng. Em chưa bao giờ thấy bác cáu gắt hay lớn tiếng với ai. Bác luôn dùng lời nói ôn hòa để nhắc nhở mọi người.  

Em còn nhớ một kỉ niệm rất rõ. Hôm đó trời mưa rất to vào giờ tan học. Em đứng trong lớp chờ mưa ngớt vì không mang áo mưa. Lúc đó em khá lo lắng vì sợ về nhà muộn. Bác bảo vệ nhìn thấy em đứng một mình ở hành lang nên đã đi tới hỏi han. Khi biết em chưa thể về, bác đã dẫn em vào phòng bảo vệ ngồi tạm cho khô ráo. Không chỉ vậy, bác còn đưa cho em một chiếc áo mưa cũ để em về nhà. Em ngại không dám nhận nhưng bác cười hiền và bảo: “Cứ dùng đi, về nhà rồi mai trả bác cũng được”.

Hôm đó, em được bác che chắn và còn dặn dò cẩn thận khi ra đường vì trời mưa rất to. Nhờ bác, em về nhà an toàn và không bị ướt mưa. Từ kỉ niệm ấy, em càng thêm yêu quý và kính trọng bác bảo vệ. Bác không chỉ là người giữ cổng trường mà còn giống như một người thân luôn âm thầm quan tâm đến học sinh chúng em.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong ngôi trường thân yêu của em, bác bảo vệ là người mà mỗi ngày em đều gặp nhưng trước đây em ít khi để ý. Chỉ đến một kỉ niệm đặc biệt xảy ra, em mới thật sự hiểu được sự quan trọng và tấm lòng đáng quý của bác.

Bác có dáng người chắc khỏe, hơi cao và luôn đứng thẳng ở cổng trường. Khuôn mặt bác đã có nhiều nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt lại rất hiền và ấm áp. Mái tóc bác điểm vài sợi bạc khiến bác trông chững chạc hơn. Bác mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh, luôn gọn gàng và sạch sẽ. Trên tay bác thường cầm chùm chìa khóa và chiếc bộ đàm nhỏ. Mỗi khi học sinh đi qua, bác đều mỉm cười rất nhẹ, tạo cảm giác thân quen như người trong gia đình. Mỗi buổi sáng, bác là người mở cổng trường sớm nhất. Bác quan sát xe cộ, hướng dẫn học sinh vào lớp an toàn. Giờ tan học, bác lại càng bận rộn hơn khi phải giữ trật tự cổng trường đông đúc.

Em còn nhớ rất rõ một kỉ niệm vào một buổi chiều mùa đông lạnh giá. Hôm đó, trời mưa phùn và gió thổi rất mạnh. Giờ tan học đến, em chờ mẹ đến đón nhưng mãi không thấy. Các bạn trong lớp đã về gần hết, còn em đứng một mình ở hành lang, vừa lạnh vừa lo. Em bắt đầu cảm thấy hơi sợ vì trời ngày càng tối và mưa vẫn không ngớt. Bác bảo vệ nhìn thấy em đứng một mình liền đi tới hỏi han. Bác hỏi rất nhẹ nhàng: “Con chưa có ai đón à?”. Em gật đầu, mắt hơi đỏ vì lạnh và lo lắng. Bác không vội đi mà dẫn em vào phòng bảo vệ ngồi tạm. Trong phòng ấm hơn bên ngoài rất nhiều. Bác còn rót cho em một cốc nước ấm để em đỡ lạnh. Sau đó, bác gọi điện giúp em liên lạc với mẹ. Khi biết mẹ em đang trên đường tới nhưng bị kẹt xe, bác đã bảo em cứ yên tâm ngồi chờ.

Điều khiến em xúc động nhất là trong suốt thời gian chờ đợi, bác không rời đi mà vẫn ngồi gần đó trông chừng em. Bác còn kể vài câu chuyện vui để em bớt lo và bớt sợ. Một lúc sau, mẹ em đến đón. Trước khi em ra về, bác còn dặn em đi cẩn thận và mặc thêm áo ấm vì trời rất lạnh. Khoảnh khắc đó khiến em rất xúc động. Em cảm nhận được sự quan tâm chân thành của bác, không phải như một người xa lạ mà giống như một người ông trong gia đình.

Từ hôm ấy, mỗi lần gặp bác ở cổng trường, em đều chào bác thật to và bác luôn mỉm cười đáp lại. Em hiểu rằng bác không chỉ giữ cổng trường mà còn giữ cả sự an toàn và ấm áp cho học sinh. Em rất yêu quý và kính trọng bác bảo vệ của trường em.

Bài tham khảo Mẫu 8

Có những người xuất hiện rất âm thầm trong cuộc sống hằng ngày, nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng mà đôi khi ta chỉ nhận ra khi dừng lại quan sát thật kĩ. Bác bảo vệ ở trường em chính là một người như thế.

Mỗi sáng, khi em còn đang bước vội đến trường, bác đã có mặt từ rất sớm. Bác đứng ở cổng, dáng người chắc khỏe và quen thuộc trong bộ đồng phục màu xanh. Chiếc mũ bảo vệ luôn được đội ngay ngắn, tạo cho bác vẻ nghiêm túc nhưng vẫn gần gũi. Khuôn mặt bác đã có nhiều dấu vết của thời gian, nhưng ánh mắt lại rất tinh nhanh và ấm áp. Chỉ cần nhìn thoáng qua, bác đã có thể quan sát được mọi hoạt động ra vào cổng trường. Công việc của bác bắt đầu bằng việc mở cổng, kiểm tra lại khóa và đi một vòng quanh sân trường. Bác quan sát từng góc nhỏ như hành lang, bãi xe, sân trường để đảm bảo mọi thứ đều an toàn trước khi học sinh đến.

Khi học sinh bắt đầu vào lớp, bác đứng ở cổng để hướng dẫn xe cộ và nhắc nhở mọi người đi lại trật tự. Giọng bác trầm, rõ ràng và luôn mang sự nhắc nhở nhẹ nhàng chứ không hề nặng nề. Bác luôn chú ý đến từng chi tiết nhỏ, như việc học sinh đi xe nhanh, không đội mũ bảo hiểm hay phụ huynh dừng xe chưa đúng chỗ. Bác nhắc nhở rất kiên nhẫn, không bao giờ lớn tiếng. Khi học sinh đã vào lớp đầy đủ, bác trở về phòng bảo vệ. Ở đó, bác theo dõi camera an ninh, ghi chép sổ trực và kiểm tra người ra vào trường. Dù ngồi trong phòng, ánh mắt bác vẫn luôn tập trung.

Thỉnh thoảng, bác lại bước ra cổng để quan sát trực tiếp, vì với bác, sự an toàn của ngôi trường là điều quan trọng nhất. Bác luôn làm việc một cách cẩn thận và không hề chủ quan. Đến giờ tan học, bác lại trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Học sinh ùa ra cổng, xe cộ đông đúc, tiếng nói cười rộn ràng khắp nơi. Bác phải liên tục quan sát và hướng dẫn để đảm bảo trật tự. Có lúc bác giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại, có lúc lại nhắc học sinh đi sát lề đường. Mọi hành động của bác đều nhanh nhưng rất chính xác.

Dù công việc nhiều và áp lực, bác vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh. Em chưa từng thấy bác cáu gắt hay mệt mỏi trước mặt học sinh. Bác luôn làm việc với sự kiên nhẫn đáng quý. Khi trời nắng gắt hay mưa lớn, bác vẫn đứng ở cổng trường làm nhiệm vụ. Hình ảnh ấy khiến em hiểu rằng công việc của bác không hề đơn giản như em từng nghĩ. Một ngày làm việc của bác kết thúc khi học sinh đã về hết. Bác kiểm tra lại cổng trường, khóa cửa cẩn thận và đi một vòng cuối cùng trước khi ra về.

Khi em rời khỏi cổng trường vào cuối ngày, hình ảnh bác bảo vệ vẫn đứng đó như một thói quen quen thuộc. Em chợt nhận ra rằng có những con người tuy không đứng trên bục giảng hay được nhắc đến nhiều, nhưng lại âm thầm giữ cho ngôi trường luôn an toàn và bình yên. Với em, bác bảo vệ không chỉ là người làm nhiệm vụ giữ cổng, mà còn là một phần rất quan trọng làm nên sự thân thuộc của ngôi trường em yêu quý.

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những người ta gặp mỗi ngày đến mức tưởng như đã quá quen thuộc, nhưng chỉ khi nhìn thật kĩ, ta mới nhận ra họ mang trong mình rất nhiều điều đáng quý. Bác bảo vệ ở trường em là một người như thế.

Em thường không để ý nhiều đến bác, cho đến một buổi sáng em đến muộn và phải đứng chờ trước cổng trường. Lúc ấy em mới có thời gian quan sát bác thật lâu. Bác đứng ngay cạnh cánh cổng lớn, dáng người chắc khỏe và hơi nghiêng về phía trước như luôn sẵn sàng quan sát mọi thứ. Bộ đồng phục màu xanh của bác đã trở nên quen thuộc với tất cả học sinh. Gương mặt bác không trẻ nhưng rất hiền. Những nếp nhăn nơi khóe mắt khiến nụ cười của bác trông ấm áp hơn. Ánh mắt bác luôn chuyển động nhẹ nhàng, quan sát từng học sinh đi qua.

Sáng hôm đó, em thấy bác mở cổng rất sớm. Khi từng tốp học sinh đến, bác không chỉ mở cửa mà còn quan sát từng chiếc xe, từng bước chân. Có bạn đi vội, bác liền nhắc nhở chậm lại. Có bạn quên thẻ xe, bác không hề khó chịu mà hỏi rất nhẹ nhàng rồi giúp bạn tìm cách giải quyết. Em đứng nhìn và thấy mọi việc bác làm đều rất tự nhiên nhưng lại rất cẩn thận. Trong giờ học, bác không đứng ở cổng liên tục mà thỉnh thoảng đi lại quanh sân trường. Bác kiểm tra các khu vực, nhìn xem có gì bất thường không. Mỗi bước đi của bác đều chậm rãi nhưng chắc chắn. 

Có lần em thấy một chú mèo lạc vào sân trường, bác nhẹ nhàng đuổi ra ngoài mà không làm nó sợ. Cách bác làm mọi việc đều rất bình tĩnh, không vội vàng. Đến giờ tan học, cổng trường trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Tiếng nói cười, tiếng xe cộ hòa vào nhau tạo nên một khung cảnh rất nhộn nhịp. Bác lúc này trở nên bận rộn hơn. Bác vừa hướng dẫn xe, vừa nhắc học sinh đi lại cẩn thận. Có lúc bác phải giơ tay ra hiệu, có lúc lại bước nhanh sang bên để giữ trật tự. Dù vậy, bác vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi hay khó chịu. Em để ý thấy bác luôn giữ giọng nói rất nhẹ, như thể mọi lời nhắc nhở đều được nói bằng sự kiên nhẫn.

Có một lần em suýt bị trượt chân ở cổng vì trời mưa, bác đã kịp thời nhắc em đi chậm lại. Chỉ một lời nói nhỏ thôi nhưng khiến em thấy rất an tâm. Khi trời tắt nắng, cổng trường dần vắng hơn, bác lại trở về sự yên tĩnh quen thuộc của mình. Bác kiểm tra lại mọi thứ lần cuối trước khi kết thúc một ngày làm việc.

Rời khỏi cổng trường hôm đó, em chợt nhận ra bác bảo vệ không chỉ là người đứng canh cổng mỗi ngày, mà là người âm thầm giữ cho những khoảnh khắc nhỏ bé trong trường luôn an toàn và trọn vẹn.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong ngôi trường thân yêu của em, có một người luôn âm thầm đứng ở cổng nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng, đó chính là bác bảo vệ. Trước đây em chỉ nghĩ bác là người mở cổng và trông xe, nhưng một sự việc xảy ra đã khiến em thay đổi hoàn toàn suy nghĩ ấy.

Bác có dáng người chắc khỏe, hơi cao và luôn đứng thẳng ở cổng trường. Khuôn mặt bác đã có nhiều nếp nhăn nhưng ánh mắt vẫn rất tinh nhanh và đầy trách nhiệm. Mái tóc bác điểm vài sợi bạc khiến bác trông nghiêm nghị nhưng cũng rất đáng tin cậy. Bộ đồng phục màu xanh luôn được bác mặc gọn gàng. Chiếc mũ bảo vệ đội ngay ngắn trên đầu. Trên tay bác lúc nào cũng có chùm chìa khóa và chiếc bộ đàm nhỏ để liên lạc khi cần thiết. Mỗi ngày, bác đều đến trường từ rất sớm. Bác mở cổng, kiểm tra khuôn viên và quan sát mọi thứ thật cẩn thận. Khi học sinh đến, bác luôn đứng ở vị trí quen thuộc để hướng dẫn xe cộ và nhắc nhở mọi người đi lại an toàn. Giọng bác trầm nhưng rõ ràng, luôn mang theo sự nhẹ nhàng trong từng lời nhắc nhở. Dù công việc bận rộn, bác vẫn kiên nhẫn và không bao giờ lớn tiếng.

Nhưng có một buổi chiều đã khiến em không thể nào quên. Hôm đó, trời đột nhiên mưa rất lớn đúng lúc tan học. Gió thổi mạnh, nước mưa đổ xuống như trút. Học sinh ùa ra cổng rất đông, ai cũng vội vàng tìm đường về nhà. Em đang đứng chờ mẹ thì bất ngờ thấy một chiếc xe máy lao nhanh vào khu vực cổng trường, không quan sát kỹ, suýt va vào một bạn học sinh đang chạy qua đường. Khoảnh khắc ấy khiến em sững lại vì quá bất ngờ. Ngay lập tức, bác bảo vệ chạy thật nhanh ra phía cổng. Bác giơ tay ra hiệu dừng xe, giọng nói vang lên dứt khoát nhưng không hề hoảng loạn. Bác nhanh chóng kéo bạn học sinh vào vị trí an toàn. Không khí lúc đó trở nên căng thẳng. Mưa vẫn rơi rất to, nhưng bác vẫn đứng giữa cổng, quan sát và điều phối mọi người. Ánh mắt bác lúc ấy rất nghiêm nhưng vẫn đầy bình tĩnh.

Người lái xe lúc đó có vẻ bối rối, còn học sinh thì hoảng sợ. Nhưng bác đã nhẹ nhàng nhắc nhở cả hai bên, giải thích rõ ràng để tránh xảy ra thêm nguy hiểm. Chỉ trong vài phút, tình hình dần ổn định trở lại. Học sinh tiếp tục ra về an toàn, xe cộ cũng đi lại trật tự hơn.

Nhưng bác vẫn chưa rời vị trí ngay. Bác đứng thêm một lúc lâu dưới mưa để quan sát thật kỹ, như muốn chắc chắn rằng không còn nguy hiểm nào nữa. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy bác không chỉ là một người bảo vệ bình thường, mà giống như một người đang đứng giữa ranh giới của nguy hiểm để bảo vệ học sinh. Dù áo bác đã ướt mưa, giày dính bùn, nhưng bác vẫn làm việc rất bình tĩnh và trách nhiệm. Khi mọi thứ đã an toàn, bác mới quay trở lại phòng bảo vệ. Gương mặt bác lúc đó có vẻ mệt hơn, nhưng ánh mắt lại rất yên tâm.

Chiều hôm ấy, khi em rời khỏi cổng trường, hình ảnh bác bảo vệ đứng giữa cơn mưa vẫn in sâu trong tâm trí em. Em chợt nhận ra rằng có những con người không cần làm điều gì lớn lao để trở nên đặc biệt, nhưng chính trong những khoảnh khắc nguy hiểm, họ lại trở thành điểm tựa vững chắc nhất.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những con người tồn tại rất thầm lặng trong cuộc sống hằng ngày, đến mức ta chỉ thật sự hiểu giá trị của họ khi dừng lại quan sát bằng cả sự chú ý và lòng biết ơn. Với em, bác bảo vệ ở trường chính là một con người như thế, người mà em từng nghĩ là quen thuộc nhưng chưa từng thật sự hiểu hết ý nghĩa công việc của bác.

Bác không cao lớn hay nổi bật giữa đám đông, nhưng dáng đứng của bác ở cổng trường lại luôn tạo cho em cảm giác vững chãi. Bác có dáng người chắc khỏe, vai hơi rộng, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát. Làn da bác sạm đi vì nắng gió của nhiều năm làm việc ngoài trời, đặc biệt là những buổi sáng sớm và trưa hè oi ả. Khuôn mặt bác mang dấu ấn của thời gian với những nếp nhăn hằn nơi khóe mắt và trán. Nhưng điều khiến em ấn tượng nhất lại là ánh mắt của bác. Đó là ánh mắt luôn quan sát rất nhanh, rất kỹ, như thể không có điều gì xảy ra trước cổng trường có thể qua được sự chú ý của bác. Mái tóc bác đã bạc nhiều ở hai bên thái dương, nhưng luôn được chải gọn gàng dưới chiếc mũ bảo vệ màu xanh. Bộ đồng phục bác mặc tuy đơn giản nhưng luôn ngay ngắn, tạo cảm giác nghiêm túc và đáng tin cậy. Trên tay bác thường có chùm chìa khóa lớn và chiếc bộ đàm nhỏ, những vật dụng quen thuộc gắn liền với công việc mỗi ngày.

Mỗi buổi sáng, khi trời còn chưa sáng rõ, bác đã có mặt ở trường. Công việc đầu tiên của bác là mở cổng, kiểm tra khóa, rồi đi một vòng quanh sân trường để đảm bảo mọi thứ an toàn. Bác đi chậm nhưng chắc, ánh mắt quan sát từng góc nhỏ như hành lang, bãi xe và khu vực sân trường. Khi học sinh bắt đầu đến trường, cổng trường trở nên đông đúc hơn. Bác đứng ở vị trí quen thuộc, vừa mở cổng vừa hướng dẫn xe cộ ra vào trật tự. Bác luôn nhắc nhở học sinh đi chậm, quan sát kỹ, đội mũ bảo hiểm đầy đủ. Giọng bác trầm, không lớn nhưng rất rõ ràng và dễ nghe. Điều đặc biệt là bác không bao giờ tỏ ra khó chịu dù công việc rất bận rộn. Dù có nhiều xe ra vào cùng lúc, bác vẫn kiên nhẫn điều phối từng người một cách bình tĩnh.

Trong giờ học, khi học sinh đã vào lớp, cổng trường yên tĩnh hơn, nhưng bác vẫn không nghỉ ngơi hoàn toàn. Bác ngồi trong phòng bảo vệ, theo dõi camera, ghi chép sổ trực và quan sát người ra vào. Chỉ cần có điều gì bất thường, bác lập tức xử lý rất nhanh và cẩn thận.

Có lần em thấy một người lạ đứng gần cổng trường khá lâu. Bác không vội vàng xua đuổi mà nhẹ nhàng tiếp cận, hỏi han và kiểm tra thông tin. Cách làm việc của bác vừa nghiêm túc vừa lịch sự, khiến người đối diện cũng cảm thấy tôn trọng. Đến giờ tan học, cổng trường trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Học sinh ùa ra, phụ huynh đến đón, xe cộ di chuyển liên tục. Bác lúc này phải làm việc với cường độ cao hơn rất nhiều, vừa quan sát vừa hướng dẫn, vừa đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người. Có những lúc bác phải giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại, có lúc lại nhắc học sinh đi sát lề đường. Mọi hành động của bác đều nhanh nhưng rất chính xác, không có sự lúng túng hay vội vàng. Dù trời nắng gắt hay mưa lớn, bác vẫn đứng ở cổng trường. Hình ảnh bác dưới mưa, chiếc áo bảo vệ ướt nhẹ nhưng ánh mắt vẫn tập trung khiến em cảm nhận rõ sự bền bỉ và trách nhiệm của bác.

Một buổi chiều đã để lại trong em ấn tượng không thể quên. Hôm đó trời mưa rất lớn đúng lúc tan học, cổng trường đông đúc và trơn trượt. Em đứng chờ mẹ đến đón thì bất ngờ thấy một bạn học sinh bị trượt ngã ngay gần lối xe ra vào. Cùng lúc đó, một chiếc xe máy từ ngoài cổng đi vào khá nhanh, không kịp quan sát. Khoảnh khắc ấy khiến em vô cùng hoảng sợ. Nhưng gần như ngay lập tức, bác bảo vệ đã lao nhanh ra. Bác giơ tay ra hiệu dừng xe dứt khoát, rồi cúi xuống kéo bạn học sinh vào vị trí an toàn. Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây nhưng vô cùng căng thẳng. Không khí như ngưng lại. Mưa vẫn rơi, tiếng xe vẫn chạy, nhưng ánh mắt bác lúc đó rất tập trung, bình tĩnh đến lạ thường. Bác không hề hoảng loạn, mà nhanh chóng xử lý từng tình huống. Sau đó, bác nhẹ nhàng nhắc nhở người lái xe và hướng dẫn lại trật tự cổng trường. Giọng bác vẫn trầm nhưng rõ ràng, không trách móc, chỉ là sự nhắc nhở đầy trách nhiệm. Chỉ khi mọi thứ ổn định trở lại, bác mới đứng lặng một lúc dưới mưa, như để chắc chắn rằng không còn nguy hiểm nào nữa. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng bác không chỉ là người bảo vệ cổng trường, mà còn là người sẵn sàng đứng giữa nguy hiểm để bảo vệ học sinh.

Em chợt nhận ra rằng có những con người không cần được gọi là “người hùng”, nhưng chính họ lại làm nên sự bình yên cho cuộc sống hằng ngày. Với em, bác bảo vệ không chỉ là người giữ cổng trường, mà còn là người giữ lại sự an toàn, trật tự và cả sự yên tâm cho mỗi học sinh khi đến trường và khi trở về nhà.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những con người không đứng ở trung tâm của ánh nhìn, nhưng lại là điểm tựa âm thầm để cả một thế giới nhỏ vận hành trọn vẹn. Với em, bác bảo vệ của trường không chỉ là một người làm công việc giữ cổng, mà giống như “chiếc khóa thời gian” giữ cho nhịp sống học đường luôn được an toàn và nguyên vẹn.

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn chưa kịp chạm lên mái trường, bác đã có mặt. Trong ánh sáng mờ sớm, dáng bác hiện lên như một dấu lặng quen thuộc giữa không gian còn yên ngủ. Chiếc áo bảo vệ màu xanh trên người bác không chỉ là đồng phục, mà như một lớp màu của sự an tâm phủ lên cánh cổng trường. Bác không vội vàng, cũng không ồn ào. Từng cử chỉ của bác giống như những nhịp chậm của thời gian, đều đặn và chắc chắn. Bác mở cổng trường, như mở ra một ngày mới, rồi lặng lẽ quan sát từng góc sân, như thể đang “đọc” lại bản đồ an toàn của cả ngôi trường. Khuôn mặt bác đã hằn dấu thời gian. Những nếp nhăn nơi khóe mắt không chỉ là dấu hiệu của tuổi tác, mà như những đường gấp ghi lại bao mùa nắng mưa bác đã đi qua cùng ngôi trường này. Đôi mắt bác, tuy không rực rỡ, lại giống như một chiếc gương phản chiếu sự cẩn trọng, luôn soi chiếu mọi chuyển động nhỏ nhất.

Người ta thường nói cổng trường là ranh giới giữa bên trong và bên ngoài. Nhưng với em, cổng trường còn là nơi bác đứng như một “người gác nhịp”, giữ cho mọi sự xô lệch của cuộc sống bên ngoài không tràn vào thế giới học trò. Khi học sinh đến trường, cổng trở nên sống động. Tiếng xe, tiếng nói cười hòa vào nhau tạo thành một dòng chảy. Trong dòng chảy ấy, bác đứng vững như một “mỏ neo”. Bác điều chỉnh nhịp di chuyển của từng người, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như đang điều khiển một bản giao hưởng không lời.

Bác không chỉ nhìn, mà còn “cảm” được sự an toàn. Chỉ cần một chiếc xe đi nhanh hơn bình thường, ánh mắt bác lập tức chuyển động. Chỉ cần một bạn học sinh quên quan sát, giọng bác sẽ vang lên như một lời nhắc nhở kịp thời, không gay gắt nhưng đủ để dừng lại sự vội vàng. Trong giờ học, khi cổng trường tạm yên, bác lại trở về với sự lặng lẽ quen thuộc. Phòng bảo vệ nhỏ bé trở thành “trạm quan sát” của bác. Ở đó, bác theo dõi camera, ghi chép, và giữ cho mọi chuyển động ra vào đều nằm trong tầm kiểm soát. Em từng nghĩ công việc của bác đơn giản. Nhưng càng quan sát, em càng nhận ra đó là một dạng “nghệ thuật của sự cẩn trọng”. Bác phải luôn tỉnh táo, luôn sẵn sàng, như một chiếc la bàn không bao giờ được lệch hướng. Đến giờ tan học, cổng trường như một dòng sông chảy xiết. Trong dòng chảy ấy, bác lại một lần nữa trở thành người điều tiết. Bác không lớn tiếng, nhưng sự hiện diện của bác khiến mọi thứ tự nhiên đi vào trật tự.

Có lúc bác giơ tay, như chặn lại sự vội vã. Có lúc bác bước nhanh, như kéo lại một khoảnh khắc nguy hiểm. Những hành động ấy tưởng nhỏ, nhưng lại như những “nút thắt an toàn” giữ cho cả dòng chuyển động không bị vỡ. Em còn nhớ một buổi chiều mưa nặng hạt, khi bầu trời như kéo xuống thấp hơn thường ngày. Cổng trường hôm đó trở thành nơi giao nhau của rất nhiều chuyển động: người chạy, xe dừng, nước mưa chảy thành từng vệt dài trên mặt đất. Trong khoảnh khắc hỗn độn ấy, em thấy một bạn nhỏ bị trượt chân ngay sát lối xe ra vào. Cùng lúc, một chiếc xe từ ngoài cổng đi vào, tạo nên một tình huống tưởng như chỉ cách nguy hiểm một nhịp thở. Và bác bảo vệ đã xuất hiện như một phản xạ của sự an toàn. Khoảnh khắc ấy, em cảm giác thời gian như bị kéo chậm lại. Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng mọi âm thanh dường như bị đẩy ra xa, chỉ còn lại hình ảnh bác đứng giữa cổng trường như một điểm tựa không thể dịch chuyển. Sau khi tình huống được xử lý, bác không nói gì nhiều. Bác chỉ kiểm tra lại thật kĩ, rồi bác trở về vị trí quen thuộc, tiếp tục công việc như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhưng trong mắt em, khoảnh khắc ấy đã làm thay đổi hoàn toàn cách em nhìn về bác.

Bác bảo vệ trong mắt em không chỉ là một người làm nhiệm vụ, mà giống như “người hùng” lặng lẽ nhưng vững chắc. Và em biết rằng, chỉ cần còn bác đứng ở cổng trường, thì nơi ấy vẫn luôn là một khoảng an toàn để tuổi học trò được lớn lên trọn vẹn.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trường em có rất nhiều thầy cô và cô chú, nhưng em thích nhất là bác bảo vệ. Bác là người mà ngày nào em cũng gặp khi đến trường.

Bác có dáng người hơi cao và khỏe. Bác mặc bộ quần áo màu xanh nhìn rất gọn gàng. Trên đầu bác đội một chiếc mũ cũng màu xanh giống bộ đồ. Mặt bác hơi sạm vì nắng, nhưng em thấy bác cười rất hiền. Mỗi khi em đi qua cổng trường, bác đều nhìn em và gật đầu chào. Em thấy bác luôn đứng ở cổng trường từ rất sớm. Khi em đến, bác đang mở cổng và dọn dẹp khu vực xung quanh. Bác làm việc rất chăm chỉ.

Buổi sáng, bác còn hướng dẫn xe máy của phụ huynh vào đúng chỗ. Bác nói nhẹ nhàng lắm, không bao giờ quát to cả. Khi học sinh vào lớp, bác vẫn đứng đó nhìn theo để đảm bảo an toàn. Em thấy bác giống như người giữ cửa cho trường vậy. Đến giờ tan học, bác lại càng bận hơn. Các bạn ra về đông lắm, chạy qua chạy lại nên bác phải nhắc nhở liên tục. Bác hay nói: “Đi chậm thôi nhé các con!” Nghe bác nói, em thấy rất ấm áp.

Có lần em quên mang thẻ xe, em rất lo vì sợ không lấy được xe về. Em đứng bối rối ở cổng trường. Lúc đó bác bảo vệ nhìn thấy em. Bác đi lại gần và hỏi: “Con quên thẻ xe à?” Em gật đầu rất nhỏ. Bác không mắng em mà còn cười hiền nữa. Bác dẫn em vào chỗ giữ xe và giúp em tìm xe. Em cảm thấy bác rất tốt bụng. Em còn hơi ngại nhưng bác nói: “Không sao đâu, lần sau nhớ cẩn thận nhé.” Nhờ bác, em lấy lại được xe và về nhà an toàn. Em rất biết ơn bác.

 

Từ hôm đó, mỗi lần gặp bác, em đều chào to hơn. Bác cũng hay mỉm cười với em. Em thấy bác giống như một người ông hiền trong trường vậy. Bác luôn đứng đó để giữ cho trường em an toàn. Em rất yêu quý bác bảo vệ của trường em. Em mong bác luôn khỏe mạnh để tiếp tục làm việc ở trường em thật lâu.

Bài tham khảo Mẫu 14

Trường em có rất nhiều thầy cô và cô chú làm việc, nhưng em quý nhất là bác bảo vệ. Bác là người mà ngày nào em cũng gặp khi đến trường.

Bác có dáng người hơi cao và khỏe. Bác mặc bộ quần áo màu xanh trông rất gọn gàng. Chiếc mũ bảo vệ của bác cũng màu xanh giống bộ đồ. Mặt bác hơi sạm nắng nhưng em thấy bác cười rất hiền. Răng bác không trắng như các bạn nhỏ, nhưng nụ cười của bác làm em thấy rất dễ chịu. 

Mỗi buổi sáng, khi em đến trường, bác đã đứng ở cổng rồi. Bác mở cổng cho học sinh vào và luôn nói “Chào các con” rất nhẹ nhàng. Em thấy bác làm việc rất chăm chỉ. Bác vừa mở cổng, vừa nhìn xe cộ, vừa nhắc các cô chú phụ huynh đậu xe đúng chỗ. Có lúc xe hơi đông, bác phải đi qua đi lại rất nhiều. Nhưng bác không hề kêu mệt.

Khi học sinh vào lớp, bác vẫn đứng ở cổng nhìn theo. Em thấy bác giống như người canh giữ cho trường em vậy. Trong giờ học, bác hay ngồi trong phòng bảo vệ. Nhưng em biết bác vẫn luôn quan sát xung quanh bằng camera. Bác có chiếc bộ đàm nhỏ, khi cần bác sẽ nói chuyện với các cô chú khác trong trường. Đến giờ tan học, cổng trường rất đông. Bạn nào cũng vội về nhà nên đi lại hơi nhanh. Bác lại phải nhắc nhở: “Đi chậm thôi nhé!”, “Không chen lấn nhé các con!” Em nghe giọng bác thấy rất ấm áp.

Có lần em quên mang áo khoác khi trời hơi lạnh. Em đứng ở cổng đợi mẹ mà run run. Bác nhìn thấy em và hỏi: “Con lạnh hả?” Em gật đầu. Bác liền dẫn em vào phòng bảo vệ cho ấm hơn. Trong phòng có quạt và ghế ngồi rất thoải mái. Bác còn rót cho em một cốc nước ấm nữa. Em thấy bác giống như ông nội của em vậy. Một lúc sau mẹ em đến đón. Trước khi em về, bác còn dặn: “Lần sau nhớ mặc áo ấm nhé con.” Em cảm ơn bác rất nhiều. Em thấy bác thật tốt bụng. Từ hôm đó, em luôn chào bác thật to mỗi khi gặp. Bác cũng cười với em rất hiền. 

Em thích bác bảo vệ lắm. Bác luôn đứng ở cổng trường để giữ cho chúng em được an toàn. Em mong bác luôn khỏe mạnh để tiếp tục làm việc ở trường em thật lâu.


Bài tham khảo Mẫu 15

Mỗi buổi sáng em đến trường, điều đầu tiên em nhìn thấy không phải là lớp học mà là bác bảo vệ đứng ở cổng trường. Hình ảnh bác đã trở nên quen thuộc đến mức em chỉ cần nhìn từ xa là đã nhận ra ngay.

Bác có dáng người hơi cao, vai rộng và bước đi chậm rãi. Bộ quần áo màu xanh bác mặc lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Chiếc mũ bảo vệ cũng màu xanh, đội ngay ngắn trên đầu. Khuôn mặt bác hơi sạm vì nắng nhưng lại rất hiền, nhất là khi bác cười với học sinh. Em thấy bác không bao giờ đứng yên một chỗ lâu. Khi thì bác mở cổng, khi thì bác nhìn xe cộ, khi thì bác lại đi một vòng quanh cổng trường. Mọi việc bác làm đều rất cẩn thận như sợ có điều gì không an toàn xảy ra. Mỗi lần học sinh vào trường, bác đều quan sát rất kỹ. Có bạn đi nhanh, bác sẽ nhẹ nhàng nhắc chậm lại. Có bạn quên đội mũ bảo hiểm, bác cũng chỉ nói nhỏ chứ không hề la mắng.

Em thích nhất là giọng nói của bác, trầm và chậm, nghe rất dễ chịu. Mỗi sáng bác đều nói “Chào các con” khiến em cảm thấy ngày mới đến trường trở nên vui hơn. Giờ tan học là lúc cổng trường đông nhất. Các bạn chạy ra rất nhanh vì ai cũng muốn về nhà. Xe của phụ huynh cũng nối đuôi nhau đứng chờ. Lúc này bác trở nên bận rộn hơn nhiều. Bác phải đứng giữa cổng để hướng dẫn xe đi đúng hướng, đồng thời nhắc các bạn học sinh đi cẩn thận. Em thấy bác vừa quan sát vừa di chuyển liên tục mà không hề vội vàng hay khó chịu.

Có lần em đứng chờ mẹ đón thì trời bất ngờ đổ mưa. Em không mang áo mưa nên đứng nép vào một góc rất lo lắng. Lúc đó bác nhìn thấy em và đi lại hỏi xem em có sao không. Em nói em đang chờ mẹ nhưng chưa tới. Bác không rời đi mà đứng gần đó để trông chừng em. Bác còn bảo em đứng vào chỗ khô hơn để khỏi bị ướt.

Khi mẹ em đến muộn một chút, bác vẫn đứng đó chờ cùng em. Em cảm thấy rất yên tâm dù trời lúc đó mưa rất to và gió thổi mạnh. Trên đường về nhà hôm đó, em cứ nghĩ mãi về bác bảo vệ. Em nhận ra bác không chỉ là người đứng giữ cổng trường mà còn là người luôn âm thầm quan tâm đến học sinh. Từ đó, mỗi lần đi qua cổng trường, em đều chào bác thật to. Bác luôn mỉm cười và gật đầu lại với em. 

Em rất quý bác bảo vệ trường em vì bác luôn làm việc chăm chỉ và tốt bụng. Với em, bác giống như một người luôn giữ cho ngôi trường được an toàn và ấm áp mỗi ngày.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close