Viết bài văn tả cảnh bình minh ở nơi em sống hay nhất- Giới thiệu cảnh bình minh ở nơi em sống: Bình minh ở quê hương, thành phố, vùng biển, miền núi… - Nêu cảm xúc chung: Bình minh mang vẻ đẹp trong trẻo, yên bình và đầy sức sống. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu cảnh bình minh ở nơi em sống: Bình minh ở quê hương, thành phố, vùng biển, miền núi… - Nêu cảm xúc chung: Bình minh mang vẻ đẹp trong trẻo, yên bình và đầy sức sống. II. Thân bài 1. Cảnh vật khi trời còn chưa sáng hẳn - Không gian: Yên tĩnh, mát lạnh, có làn sương mỏng bao phủ. - Bầu trời: Một vài vì sao còn lấp lánh. - Cảnh vật: Con đường còn thưa người. 2. Khoảnh khắc mặt trời bắt đầu mọc - Sự thay đổi của bầu trời: + Phía đông dần ửng sáng. + Mây chuyển màu: Hồng nhạt, cam, vàng… + Ánh sáng lan dần khắp không gian. - Hình ảnh mặt trời: + Mặt trời nhô lên chậm rãi sau: Rặng tre, mái nhà, ngọn núi hoặc mặt biển. + Hình dáng: Tròn đỏ như quả cầu lửa. + Ánh nắng: Dịu nhẹ, ấm áp, làm cảnh vật trở nên rực rỡ hơn. 3. Cảnh vật khi bình minh lên rõ - Cây cối: Hoa cỏ tươi tắn hơn dưới nắng sớm. - Âm thanh: Chim hót ríu rít, tiếng gà gáy, tiếng xe cộ hoặc tiếng người gọi nhau. - Con người: Người tập thể dục, người đi làm, đi chợ. - Không khí: Nhộn nhịp, vui tươi nhưng vẫn dễ chịu. 4. Cảm xúc của em - Em thích ngắm bình minh vì: + Không khí trong lành. + Cảnh vật đẹp và yên bình. - Bình minh giúp em: Cảm thấy vui vẻ, tràn đầy năng lượng. - Thêm yêu nơi mình sinh sống. III. Kết bài - Khẳng định vẻ đẹp của cảnh bình minh. - Nêu tình cảm gắn bó với quê hương/nơi ở. - Mong muốn được mãi ngắm nhìn những buổi bình minh đẹp như thế. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Mỗi ngày mới của em thường bắt đầu bằng cảnh bình minh thật đẹp nơi em sống. Khi em thức dậy, bầu trời vẫn còn hơi tối và phủ một lớp sương mỏng. Không khí buổi sớm mát lạnh, dễ chịu vô cùng. Phía đông bắt đầu ửng lên một màu hồng nhạt. Ông mặt trời từ từ nhô lên sau những mái nhà cao tầng. Ánh nắng đầu tiên dịu nhẹ như rót mật xuống mặt đất. Những hàng cây ven đường rung rinh trong gió sớm. Trên lá còn đọng những giọt sương long lanh như hạt ngọc. Chim chóc ríu rít chuyền cành đón ngày mới. Ngoài đường, xe cộ bắt đầu đông hơn. Các cô chú tập thể dục vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Những bạn học sinh đeo cặp tung tăng đến trường. Thành phố như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Em rất thích ngắm nhìn cảnh bình minh vì nó mang đến cảm giác yên bình và đầy sức sống. Em luôn mong quê hương mình sẽ mãi đẹp như thế. Bài tham khảo Mẫu 1 “Mùa xuân sang muôn hoa thắm tươi Khắp nơi nơi rộn ràng tiếng cười Và hạ sang mang theo khát khao màu nắng mới Rồi mùa thu qua cho bao ước mơ Mỗi sớm chiều cùng nhìn lá rơi Gửi lời yêu lắm ôi quê hương Việt Nam…” Những câu hát ấy luôn khiến em nghĩ về quê hương mình qua từng mùa trong năm. Nếu mùa hè có tiếng ve rộn rã, mùa thu có lá vàng bay đầy ngõ nhỏ thì mùa đông lại để lại trong em nhiều cảm xúc nhất bằng những buổi bình minh yên ả và lặng lẽ. Sáng mùa đông thường đến rất chậm. Có hôm em thức dậy đã hơn sáu giờ mà ngoài trời vẫn còn mờ mờ như chưa chịu tỉnh giấc. Qua ô cửa kính, em thấy những mái nhà phủ một lớp sương mỏng trắng nhạt. Không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng chổi tre của cô lao công quét ngoài đầu phố hay tiếng gió khe khẽ lùa qua hàng cây. Khác với vẻ náo nhiệt của ban ngày, thành phố lúc bình minh mùa đông mang dáng vẻ trầm tư hơn. Những quán hàng ven đường bắt đầu đỏ lửa. Hơi nóng từ nồi nước phở nghi ngút bốc lên hòa cùng làn sương lạnh khiến cả con phố như mờ đi trong làn khói mỏng. Mùi ngô nướng, khoai nướng thơm lừng lan trong không khí làm bụng ai đi ngang qua cũng thấy cồn cào. Từ phía đông, ánh sáng dần hiện ra nhưng rất nhạt, không rực rỡ chói chang. Ông mặt trời mùa đông giống như đang ngái ngủ, từ từ nhô lên sau những tòa nhà cao tầng. Ánh nắng yếu ớt phủ lên mặt đường một màu vàng nhàn nhạt. Những giọt sương còn bám trên cành cây khẽ sáng lên như hạt thủy tinh nhỏ. Đường phố bắt đầu đông hơn. Tiếng xe máy, tiếng gọi nhau í ới của học sinh đi học làm không gian bớt lạnh lẽo. Người nào cũng quấn khăn kín cổ, mặc áo dày nhưng trên gương mặt vẫn hiện lên vẻ vui vẻ của một ngày mới bắt đầu. Em ngồi sau xe mẹ, cảm nhận cơn gió lạnh lướt qua má rồi nhìn dòng người nối dài dưới bầu trời đang sáng dần. Bình minh mùa đông không quá rực rỡ nhưng lại có một nét đẹp riêng rất khó quên. Đó là vẻ đẹp của sự bình yên, chậm rãi và gần gũi. Mỗi buổi sáng như thế đều khiến em thấy lòng mình dịu lại và thêm yêu những điều giản dị quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 2 Mỗi người đều có một nơi khiến mình cảm thấy bình yên mỗi khi nhớ tới. Với em, đó là bãi biển quê hương nằm ngay gần ngôi nhà nhỏ của gia đình. Từ bé, em đã quen với tiếng sóng vỗ mỗi đêm và những buổi sáng được ngắm mặt trời dần nhô lên từ phía biển xa. Trong tất cả cảnh đẹp của quê hương, bình minh trên biển luôn là điều làm em yêu thích nhất. Sáng sớm, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, em đã theo ông ra biển. Bầu trời lúc ấy vẫn còn tối mờ, gió biển thổi nhè nhẹ mang theo vị mặn đặc trưng. Trên mặt nước rộng lớn, những con sóng nhỏ nối tiếp nhau xô vào bờ cát tạo nên âm thanh rì rào không ngớt. Xa xa ngoài khơi, vài chiếc thuyền đánh cá hiện lên lờ mờ giữa màn sương sớm. Một lúc sau, phía chân trời bắt đầu sáng dần. Từ màu xám nhạt, bầu trời chuyển sang màu hồng cam rất đẹp. Những đám mây như được nhuộm màu ánh nắng đầu tiên nên trở nên rực rỡ hơn. Mặt biển cũng thay đổi theo, không còn tối đen mà ánh lên sắc vàng nhạt lung linh. Rồi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi mặt nước. Em có cảm giác như cả biển trời đang bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng trải rộng trên mặt biển giống như một dải lụa vàng óng ánh. Những con sóng phản chiếu ánh sáng lấp lánh như có vô số viên ngọc nhỏ đang chuyển động. Gió biển buổi sớm mát lành làm hàng dừa ven bờ rung rinh theo nhịp sóng. Bãi biển bắt đầu đông vui hơn. Những chiếc thuyền đánh cá trở về đầy ắp cá tôm. Các bác ngư dân vừa kéo lưới vừa cười nói rộn ràng. Trẻ con trong xóm chạy chân trần trên cát, để lại những dấu chân dài nối tiếp nhau. Không khí buổi sáng trên biển vừa nhộn nhịp vừa bình yên đến lạ. Em rất yêu cảnh bình minh trên biển quê hương mình. Đó không chỉ là một cảnh đẹp của thiên nhiên mà còn là hình ảnh gắn liền với tuổi thơ em. Sau này dù đi đâu xa, em tin rằng mình vẫn sẽ nhớ mãi màu nắng sớm và tiếng sóng thân quen của biển quê nhà. Bài tham khảo Mẫu 3 Mỗi sáng ở Mù Cang Chải, khi màn đêm còn chưa kịp rời khỏi những dãy núi trùng điệp, em đã có dịp cảm nhận vẻ đẹp kì diệu của bình minh nơi núi rừng quê hương mình. Đó là khoảnh khắc khiến em luôn thấy lòng mình lặng đi vì xúc động trước thiên nhiên hùng vĩ mà bình yên. Trời còn tối mờ, cả thung lũng như đang ngủ say dưới lớp sương dày. Những ngọn núi xa xa chỉ hiện lên lờ mờ như những bóng khổng lồ đứng im lặng giữa trời đất. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua khe núi và tiếng suối chảy róc rách đâu đó vang lên trong trẻo. Rồi từ phía chân trời, nơi những dãy núi nối tiếp nhau, một vệt sáng hồng nhạt bắt đầu xuất hiện. Ánh sáng ấy lan dần, nhẹ nhàng xua đi màn sương đêm còn vương lại trên những triền đồi. Mặt trời từ từ nhô lên sau đỉnh núi, tròn trịa và rực rỡ như một quả cầu lửa khổng lồ. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán rừng, chiếu xuống ruộng bậc thang còn đọng sương, làm cả không gian bừng sáng. Lúc này, Mù Cang Chải như khoác lên mình một chiếc áo mới. Những thửa ruộng bậc thang vàng óng hoặc xanh mướt tùy mùa hiện ra uốn lượn như những dải lụa mềm vắt ngang sườn núi. Xa xa, từng bản làng nhỏ dần thức giấc, khói bếp bắt đầu bay lên nghi ngút, hòa vào làn sương còn sót lại tạo nên một khung cảnh vừa thực vừa mơ. Tiếng chim rừng hót vang từ các tán cây, tiếng người gọi nhau đi nương, đi rẫy làm núi rừng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Gió sớm mang theo hơi lạnh dịu nhẹ, lùa qua từng mái nhà, từng nếp áo, khiến con người cảm thấy thật dễ chịu và khoan khoái. Khi mặt trời lên cao, ánh sáng trải rộng khắp núi đồi, xóa tan hoàn toàn bóng tối. Bình minh ở Mù Cang Chải không chỉ đẹp bởi cảnh sắc hùng vĩ, mà còn đẹp bởi sự sống đang bừng lên mạnh mẽ trên từng nếp ruộng, từng mái nhà. Với em, đó là khoảnh khắc đáng yêu nhất của quê hương, nơi núi rừng và con người hòa vào nhau trong một bản hòa ca yên bình. Bài tham khảo Mẫu 4 Quê hương - hai tiếng gọi thân thương luôn gợi trong lòng mỗi người biết bao cảm xúc dịu dàng và ấm áp. Đó là nơi ta sinh ra, lớn lên, nơi lưu giữ những kỉ niệm đầu đời không thể nào quên. Với em, quê hương không chỉ là chốn đi về, mà còn đẹp nhất vào mỗi buổi bình minh tinh khôi. Khi trời còn tờ mờ sáng, cả không gian như vẫn chìm trong giấc ngủ yên bình. Vài ánh sao thưa thớt còn le lói nơi cuối trời, gió sớm khẽ lay từng tán lá tạo nên những âm thanh rất nhẹ. Từ các xóm nhỏ, tiếng gà gáy vang lên râm ran như đánh thức một ngày mới. Những tiếng gọi nhau í ới của các mẹ, các chị đi chợ sớm, tiếng bước chân vội vã ra đồng làm cho không khí dần trở nên rộn ràng. Rồi khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, màn sương mỏng bắt đầu tan đi, để lộ ra cảnh vật thân quen của làng quê. Mặt trời từ từ nhô lên sau rặng tre xanh, tỏa những tia nắng dịu nhẹ xuống khắp cánh đồng, con đường và khu vườn. Những đàn chim nhỏ ríu rít chuyền cành, hòa cùng tiếng gió tạo nên bản nhạc trong trẻo của buổi sớm. Những hàng cau, hàng dừa đứng thẳng tắp, đón lấy ánh nắng đầu ngày trong vẻ tươi mới. Trên con đường làng, lũ trẻ chúng em tung tăng đến trường, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Ngoài cánh đồng, các bác nông dân đã bắt đầu công việc quen thuộc: người gặt lúa, người chăm trâu, tất cả tạo nên một bức tranh lao động bình dị mà ấm áp. Xa xa, dòng sông lấp lánh ánh sáng, phản chiếu bầu trời trong xanh và những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Khi mặt trời lên cao hơn, ánh nắng cũng trở nên rực rỡ, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Nhưng trong em, vẻ đẹp của quê hương vào buổi bình minh vẫn luôn là khoảnh khắc đẹp nhất, giản dị, yên bình mà đầy sức sống, khiến em thêm yêu và tự hào về nơi mình đã lớn lên. Bài tham khảo Mẫu 5 Có những buổi sáng em thức dậy rất sớm chỉ để được ngắm nhìn cảnh bình minh nơi mình sống. Đó là khoảng thời gian em yêu thích nhất trong ngày, khi mọi thứ còn yên ắng và thiên nhiên dường như đẹp hơn bình thường. Lúc ấy, bầu trời vẫn còn phủ màu xanh tím nhạt. Không gian mát lạnh và có chút se se dễ chịu. Những ngọn gió sớm khẽ thổi làm hàng cây ven đường rung rinh nhè nhẹ. Trên lá vẫn còn đọng những giọt sương long lanh như hạt pha lê nhỏ. Con đường trước nhà em chưa đông đúc như mọi ngày. Chỉ có vài cô chú tập thể dục và tiếng chổi tre xào xạc của cô lao công đang quét đường. Một lúc sau, phía chân trời bắt đầu ửng hồng. Những đám mây trắng chuyển dần sang màu cam nhạt rất đẹp. Ông mặt trời từ từ nhô lên sau những dãy nhà cao tầng như một quả cầu lửa khổng lồ. Ánh nắng đầu tiên nhẹ nhàng trải xuống khắp nơi, làm cảnh vật bừng sáng hẳn lên. Những tòa nhà kính phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Tiếng chim sẻ ríu rít vang lên trên những cành cây như đang chào đón ngày mới. Khi mặt trời lên cao hơn, thành phố cũng bắt đầu nhộn nhịp. Xe cộ xuất hiện ngày một nhiều. Những quán ăn ven đường mở cửa, mùi bánh mì và xôi nóng thơm phức lan trong không khí. Các bạn học sinh mặc đồng phục gọn gàng, đeo cặp đến trường trong tiếng nói cười vui vẻ. Người lớn vội vã đi làm nhưng gương mặt ai cũng đầy năng lượng cho một ngày mới bắt đầu. Em thích nhất là cảm giác đứng trước ban công, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sớm. Bình minh không chỉ đẹp bởi ánh nắng hay bầu trời rực rỡ mà còn bởi nó mang đến cho con người cảm giác yên bình và hi vọng. Mỗi lần ngắm cảnh bình minh nơi mình sống, em lại thấy yêu hơn thành phố thân thuộc này và cảm thấy ngày mới dường như cũng trở nên tươi đẹp hơn.
|






Danh sách bình luận