Viết bài văn tả một cảnh vật nơi em ở (Hoặc một nơi khác mà em đã đến) gắn với một mùa trong năm (Xuân, hạ, thu, đông; hoặc mùa khô, mùa mưa)- Giới thiệu chung về nơi em muốn tả: quê hương, thành phố, con đường, cánh đồng, dòng sông, ngôi trường, hay một nơi em từng đến. - Giới thiệu mùa được gắn với cảnh vật: mùa xuân, mùa hè, mùa thu, mùa đông. - Nêu cảm nhận khái quát: Đây là thời điểm cảnh vật nơi đó đẹp nhất / để lại ấn tượng sâu sắc nhất với em. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I. Mở bài - Giới thiệu chung về nơi em muốn tả: quê hương, thành phố, con đường, cánh đồng, dòng sông, ngôi trường, hay một nơi em từng đến. - Giới thiệu mùa được gắn với cảnh vật: mùa xuân, mùa hè, mùa thu, mùa đông. - Nêu cảm nhận khái quát: Đây là thời điểm cảnh vật nơi đó đẹp nhất / để lại ấn tượng sâu sắc nhất với em. II. Thân bài 1. Miêu tả chi tiết cảnh vật - Bầu trời: Trong xanh / nhiều mây / xám lạnh / nắng vàng… - Thời tiết: Ấm áp, oi ả, se lạnh hay rét buốt… - Không gian: rộng lớn, trong lành, mát mẻ hay trầm lắng. - Cây cối: Xanh tốt, thay lá, trổ hoa, trĩu quả, khẳng khiu… - Sông, suối, biển, hồ: Trong xanh, dâng cao, lặng lẽ hay sôi động… - Đồng ruộng / đường làng / khu phố: Thay đổi theo mùa (lúa chín, hoa nở, lá rụng…) - Âm thanh: Tiếng chim, tiếng ve, tiếng mưa, tiếng gió, tiếng người… 2. Nhịp sống và hoạt động của con người - Nhịp sống con người: Làm việc, học tập, sinh hoạt thay đổi theo mùa. - Không khí chung: Nhộn nhịp, yên bình, rộn ràng hay vắng lặng. - Người dân / gia đình / học sinh: Lao động, sản xuất, vui chơi, nghỉ ngơi… - Những hoạt động nổi bật gắn với mùa: Thu hoạch, trồng trọt, lễ hội, nghỉ hè, Tết… 3. Kỉ niệm hoặc cảm xúc gắn với cảnh vật - Em đã từng trải nghiệm gì ở nơi đó trong mùa này? - Cảm xúc: Vui vẻ, bình yên, háo hức, xúc động, nhớ nhung… - Điều khiến em ấn tượng nhất. III. Kết bài - Khẳng định lại vẻ đẹp của cảnh vật nơi em tả trong mùa đó. - Nêu cảm nghĩ: Yêu thích, tự hào, gắn bó với nơi ấy. - Liên hệ: Mong muốn được tiếp tục ngắm nhìn, gắn bó hoặc quay lại nơi đó trong những mùa sau. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Quê em vào mùa hè trở nên rực rỡ và tràn đầy sức sống. Bầu trời cao và xanh thẳm không một gợn mây. Ánh nắng vàng trải dài khắp con đường làng nhỏ. Những hàng cây xanh rì rào trong gió. Cánh đồng lúa bắt đầu ngả màu vàng óng. Tiếng ve kêu râm ran vang khắp xóm làng. Buổi sáng, không khí còn mát mẻ và dễ chịu. Buổi trưa, nắng trở nên gay gắt hơn. Trẻ em trong làng thường ra sân chơi đá bóng và thả diều. Dòng sông quê em lấp lánh ánh nắng như dát bạc. Chiều xuống, gió thổi nhẹ làm không gian dịu lại. Người lớn ra đồng thu hoạch hoặc chăm sóc cây trái. Tiếng cười nói vang lên khắp các ngõ nhỏ. Mùa hè mang đến sự sôi động nhưng cũng rất thân thương. Em rất yêu mùa hè trên quê hương mình. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Mùa thu đến, công viên nơi em ở trở nên thật dịu dàng. Bầu trời xanh nhạt và cao hơn mọi ngày. Những cơn gió heo may thổi nhẹ qua hàng cây. Lá vàng bắt đầu rơi xuống lối đi. Mặt hồ trong công viên gợn sóng nhẹ. Chim chóc hót líu lo nhưng đã ít dần. Ánh nắng thu không còn gay gắt mà rất nhẹ nhàng. Người dân đi dạo nhiều hơn vào buổi chiều. Trẻ em chơi đùa trên bãi cỏ xanh mướt. Những chiếc ghế đá trở nên yên tĩnh hơn. Không gian mang vẻ trầm lắng nhưng rất đẹp. Hương hoa sữa thoang thoảng trong gió. Công viên như khoác lên chiếc áo mới dịu dàng. Em thường cùng gia đình đi dạo vào mùa thu. Em rất thích vẻ đẹp yên bình của nơi này. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Mùa hè, biển quê em trở nên vô cùng tươi đẹp. Bầu trời trong xanh và rộng lớn. Mặt biển lấp lánh ánh nắng vàng. Sóng biển vỗ vào bờ tạo âm thanh rì rào. Những hàng dừa nghiêng mình trong gió biển. Cát trắng mịn và nóng dưới chân. Du khách đến tắm biển rất đông. Trẻ em vui đùa, xây lâu đài cát trên bãi biển. Những chiếc thuyền đánh cá ngoài xa thấp thoáng. Buổi sáng, biển yên bình và trong trẻo. Buổi chiều, sóng mạnh hơn và gió thổi mát rượi. Hoàng hôn trên biển đỏ rực và đẹp mắt. Không khí biển mang lại cảm giác thư giãn. Mùa hè làm biển quê em thêm rực rỡ. Em rất yêu cảnh biển quê mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Có những buổi chiều đi trên con đường quen thuộc, em chợt nhận ra cảnh vật xung quanh mình luôn thay đổi theo từng mùa, mỗi mùa lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Chỉ cần một cơn gió đổi hướng hay một vạt nắng khác đi là cả không gian như khoác lên mình một màu sắc mới. Trong đó, mùa hè trên quê hương em là khoảng thời gian rực rỡ và sống động nhất, để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên. Khi hè đến, bầu trời quê em trở nên cao và trong xanh hơn hẳn. Những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi như đang dạo chơi giữa không gian rộng lớn. Ánh nắng mùa hè vàng rực, trải dài khắp con đường làng, mái nhà và những cánh đồng. Mọi vật như được nhuộm một lớp ánh sáng chói chang nhưng đầy sức sống. Không khí tuy có lúc oi ả nhưng lại mang một nét đặc trưng rất riêng của mùa hạ. Trên những cánh đồng, lúa bắt đầu chuyển sang màu vàng óng, báo hiệu một vụ mùa sắp đến. Xen giữa màu vàng ấy là những con đường đất nhỏ uốn lượn quanh làng. Hai bên đường, hàng cây xanh rì rào trong gió, tán lá dày hơn như để che bớt cái nắng gay gắt. Dòng sông quê em vào mùa hè trở nên lấp lánh ánh nắng, mặt nước gợn sóng nhẹ như tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời. Âm thanh mùa hè cũng rất đặc biệt. Tiếng ve kêu râm ran suốt ngày như một bản nhạc không dứt của thiên nhiên. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót vang lên từ những vòm cây xanh. Trong xóm nhỏ, tiếng cười nói của trẻ em vang khắp các ngõ, khi thì rủ nhau thả diều, khi thì chơi đá bóng hay tắm sông. Người lớn thì bận rộn với công việc đồng áng, thu hoạch và chăm sóc mùa màng, tạo nên nhịp sống vừa hối hả vừa thân quen. Không chỉ thiên nhiên, mà con người quê em trong mùa hè cũng trở nên gần gũi hơn. Những buổi chiều gió mát, mọi người thường ngồi trước hiên nhà trò chuyện, tạo nên không khí ấm áp và bình yên. Mùa hè vì thế không chỉ là nắng vàng, tiếng ve hay sắc phượng, mà còn là khoảng thời gian của những kỉ niệm tuổi thơ gắn bó với quê hương. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, em thường lặng nhìn cảnh vật xung quanh và cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của quê hương mình. Mùa hè rồi cũng sẽ qua đi, nhưng những hình ảnh ấy vẫn luôn đọng lại trong em như một phần ký ức dịu dàng, khó phai của tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 2 “Quê hương là gì hả mẹ? Mà thầy cô dạy phải yêu nhiều Quê hương là gì hả mẹ? Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều…” Những câu thơ ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình cảm thiêng liêng đối với quê hương. Quê hương chính là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi nuôi dưỡng ta lớn khôn từng ngày. Trong trái tim em, quê hương em thật đẹp, nhất là vào mùa hè khi cảnh vật như bừng tỉnh sau những ngày xuân dịu dàng. Em luôn tự hào về hai tiếng thiêng liêng ấy, nơi gắn bó với biết bao kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo. Quê em cũng như bao làng quê khác, có gốc đa cổ thụ, giếng nước trong lành, sân đình quen thuộc. Có con sông quê hiền hòa chảy dài, mang phù sa bồi đắp cho những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Vào mùa hè, cánh đồng ấy khoác lên màu vàng óng ả của lúa chín, trải rộng dưới bầu trời xanh cao vời vợi. Những đàn trâu thong dong gặm cỏ bên bờ ruộng, tạo nên một bức tranh yên bình mà sống động. Đặc biệt, mùa hè còn có tiếng ve râm ran trên tán lá, có những tán phượng đỏ rực như thắp lửa cả một góc trời quê. Em yêu quê hương không phải vì sự giàu sang hay trù phú, mà vì nơi đây gắn liền với cuộc sống giản dị và tuổi thơ em. Mùa hè đến, em nhớ những buổi trưa nắng gắt, các bác nông dân vẫn miệt mài trên đồng ruộng, mồ hôi lấm tấm nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ vì một vụ mùa bội thu. Em nhớ cả những quán nước nhỏ dưới gốc cây, nơi mọi người nghỉ chân sau buổi làm đồng, nhớ tiếng cười của lũ trẻ chạy nhảy khắp con đường làng. “Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người” Quê hương luôn là niềm tự hào trong em. Dù sau này có đi đến bất cứ nơi đâu, hình ảnh mùa hè quê nhà với cánh đồng vàng, tiếng ve ngân và những kỉ niệm tuổi thơ vẫn sẽ mãi khắc sâu trong trái tim em, không bao giờ phai nhạt. Bài tham khảo Mẫu 3 Đà Nẵng là thành phố có biển, mà nơi nào có biển, nơi ấy dường như cũng mang một vị mặn mòi rất riêng của gió và sóng. Từ trên cao nhìn xuống, đường bờ biển Đà Nẵng cong mềm như một dải lụa ôm lấy thành phố trẻ trung. Thế nhưng, có lẽ nét dịu dàng và sâu lắng nhất của Đà Nẵng lại không chỉ nằm ở biển, mà còn ở dòng sông Hàn chảy qua lòng thành phố đặc biệt là vào những ngày hè rực rỡ. Những buổi sáng mùa hè bên sông Hàn, khi mặt trời vừa nhô lên, dòng sông vẫn còn khoác lên mình một lớp sương mỏng manh. Không khí trong lành, mát dịu, mang theo hơi thở của một ngày mới. Hai bên bờ sông, người đi bộ thưa thớt, có người chạy thể dục, có người chỉ đơn giản tìm một khoảng lặng giữa mùa hè oi ả. Dòng sông lúc ấy yên ả, lững lờ trôi trong sắc xanh nhạt của trời hè, như vẫn còn ngái ngủ sau một đêm dài. Trong cái nắng sớm vàng nhẹ, sông Hàn hiện lên vừa bình yên vừa thơ mộng. Những đêm hè ở Đà Nẵng, tôi thích đi dọc theo bờ sông Hàn. Gió từ sông thổi lên mát rượi, xua tan cái nóng ban ngày. Ánh đèn thành phố soi xuống mặt nước, tạo thành những vệt sáng dài lung linh. Có lúc tôi ngồi trên ghế đá, ăn một món ăn vặt nóng hổi và lặng ngắm dòng sông trôi chậm rãi giữa lòng thành phố đang dần yên tĩnh. Mùa hè khiến sông Hàn không chỉ đẹp mà còn có chút gì đó sôi nổi, trẻ trung hơn. Cây cầu quay bắc qua sông Hàn cũng là một điểm nhấn đặc biệt trong những đêm hè. Khoảnh khắc cây cầu từ từ xoay mình để mở lối cho tàu thuyền qua lại luôn khiến người ta thích thú. Đứng trên cầu, tôi thường nghĩ về sự sáng tạo của con người, về một thành phố biết thay đổi để phát triển nhưng vẫn giữ lại nhịp chảy dịu dàng của dòng sông. Sông Hàn mùa hè vì thế không chỉ là một dòng nước chảy qua thành phố, mà còn là nơi lưu giữ vẻ đẹp, hơi thở và những khoảnh khắc rực rỡ nhất của Đà Nẵng trong tim người ghé thăm. Bài tham khảo Mẫu 4 Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp: dòng sông hiền hòa, dãy Trường Sơn hùng vĩ với rừng xanh bạt ngàn, hay biển Cửa Tùng ngày đêm sóng vỗ. Nhưng với em, cảnh đẹp gần gũi và thân thương nhất vẫn là cánh đồng quê vào những ngày mùa. Sau mùa xuân, lúa trên đồng lớn nhanh, rồi chuyển dần sang màu vàng chanh, vàng óng. Cánh đồng làng em rộng mênh mông, thẳng cánh cò bay, trải dài đến tận chân trời. Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, những tia nắng nhẹ chiếu xuống mặt ruộng làm những giọt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những hạt ngọc. Cả cánh đồng bừng sáng trong sắc vàng rực rỡ mà vẫn rất dịu dàng. Khi mùa gặt bắt đầu, không khí trở nên rộn ràng hơn. Từ sáng sớm, những chiếc nón trắng đã thấp thoáng trên các thửa ruộng. Tiếng nói cười của các bác nông dân vang lên khắp nơi. Tiếng liềm cắt lúa xoèn xoẹt, tiếng máy tuốt lúa nổ giòn giã hòa vào nhau tạo nên âm thanh đặc trưng của mùa vàng. Từng bó lúa nặng trĩu được gom lại, hạt thóc vàng óng đầy ắp, báo hiệu một vụ mùa bội thu. Trên bờ ruộng, những chú cò trắng chao liệng rồi đậu xuống quan sát. Xa xa, những chú trâu thong thả gặm cỏ, tạo nên khung cảnh yên bình. Xen giữa màu vàng của lúa là màu xanh của cỏ, màu trắng của nón lá, tất cả hòa quyện thành một bức tranh quê giản dị mà thơ mộng. Đi giữa cánh đồng mùa gặt, em cảm nhận được mùi lúa chín thơm nồng, mùi đất và mùi cỏ dại rất thân quen. Em lớn lên giữa miền quê thanh bình ấy với bao kỉ niệm đẹp. Và cánh đồng làng vào mùa gặt luôn là hình ảnh em yêu thích nhất. Bởi nơi đó không chỉ đẹp mà còn chứa đựng bao vất vả của cha mẹ để làm ra hạt gạo nuôi em khôn lớn. Dù sau này đi xa, em vẫn sẽ luôn nhớ mãi cánh đồng quê hương thân thương ấy. Bài tham khảo Mẫu 5 Có những miền đất chỉ cần một lần đặt chân đến là đã đủ để lưu giữ trong lòng người ta những ấn tượng khó quên. Giữa những nơi ấy, vùng cao phía Bắc luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Trong trí tưởng tượng của em, Hà Giang vào mùa xuân hiện lên như một bức tranh rực rỡ, đánh thức mọi giác quan bằng sắc màu và sức sống mới. Khi mùa xuân về, Hà Giang như khoác lên mình chiếc áo mới tươi tắn hơn bao giờ hết. Bầu trời vùng cao trong xanh và cao vời vợi, như gần hơn với mây trời. Những làn sương sớm vẫn còn vương trên các triền núi, bảng lảng trôi giữa không gian tạo nên vẻ đẹp mờ ảo, huyền diệu. Không khí mùa xuân se lạnh nhưng dễ chịu, mang theo hơi thở của sự sống đang bừng lên khắp núi rừng. Trên những sườn đồi, hoa đào, hoa mận nở rộ, khoe sắc hồng, trắng tinh khôi giữa nền núi đá xám sẫm. Những cành cây khẳng khiu sau mùa đông bỗng trở nên mềm mại hơn trong sắc xuân rực rỡ. Xen giữa các bản làng, những nương ngô xanh non bắt đầu vươn mình đón nắng. Dưới thung lũng, những thửa ruộng bậc thang uốn lượn như dải lụa mềm ôm lấy núi đồi, tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Không chỉ thiên nhiên thay đổi, mùa xuân còn mang đến sức sống mới cho con người nơi đây. Những phiên chợ vùng cao trở nên đông vui, nhộn nhịp hơn. Người dân trong những bộ trang phục rực rỡ sắc màu tụ họp, nói cười rộn ràng. Tiếng khèn, tiếng sáo vang lên giữa núi rừng, như gọi mùa xuân ở lại thật lâu. Trẻ em vui đùa trong nắng sớm, nụ cười hồn nhiên làm sáng bừng cả bản làng. Đi giữa Hà Giang vào mùa xuân, em có cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác, nơi thiên nhiên và con người hòa quyện trong vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết. Mỗi ngọn núi, mỗi cánh hoa, mỗi nụ cười đều mang theo hơi thở của sự sống mãnh liệt và tươi mới. Rời xa những con đường quanh co của vùng cao, hình ảnh Hà Giang mùa xuân vẫn còn đọng lại trong em như một bản hòa ca của sắc màu, âm thanh và cảm xúc. Đó là vẻ đẹp khiến người ta chỉ cần nhớ lại cũng thấy lòng mình dịu lại, đầy yêu thương và trân trọng. Bài tham khảo Mẫu 6 Một năm có bốn mùa, mùa nào cũng có những đêm trăng đẹp riêng. Nhưng với em, đẹp nhất vẫn là đêm trăng rằm vào mùa hạ trên quê hương mình. Khi ông mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ dần khuất sau lũy tre làng, cả xóm nhỏ bắt đầu lên đèn. Bầu trời mùa hè trong vắt, xanh thẫm dần rồi chuyển sang màu đen dịu như tấm áo nhung rộng lớn, điểm xuyết những vì sao lấp lánh. Sau hàng tre, mặt trăng tròn vành vạnh từ từ nhô lên, tỏa ánh sáng vàng dịu xuống những tán lá, làm cả không gian như bừng sáng trong vẻ đẹp huyền ảo. Một lúc sau, trăng lên cao hơn, treo lơ lửng giữa bầu trời, tỏa ánh sáng êm dịu khắp các ngõ xóm. Ánh trăng len qua từng kẽ lá, phủ lên mái nhà, con đường làng những vệt sáng mỏng manh như những hạt ngọc. Đêm hè trở nên mát rượi, dễ chịu. Em cùng các bạn rủ nhau ra bờ sông hóng gió và ngắm trăng. Chúng em đi đến đâu, ánh trăng như cũng theo đến đó, tạo cảm giác thân thuộc và gần gũi. Dòng sông quê dưới ánh trăng gợn sóng lăn tăn, mặt nước lấp lánh như được dát bạc, vừa yên bình vừa thơ mộng. Trong xóm, mọi người cũng tụ tập ngoài sân, cùng nhau ngắm trăng và trò chuyện. Trẻ em nô đùa, chạy nhảy, tiếng cười vang lên rộn rã. Những chú chó cũng chạy ra sân hóng mát, đôi lúc sủa vu vơ làm không khí thêm sinh động. Ngoài đồng, khung cảnh lại trở nên yên tĩnh hơn. Tiếng nước chảy nhẹ trong mương, tiếng côn trùng rả rích hòa vào nhau tạo thành bản nhạc đêm mùa hạ. Những con đom đóm bay lập lòe như những chiếc đèn nhỏ, khiến cánh đồng thêm lung linh. Càng về khuya, mọi vật càng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn ánh trăng dịu dàng phủ khắp không gian như ru cả làng quê vào giấc ngủ. Ngắm một đêm trăng rằm mùa hạ trên quê hương, em càng thêm yêu thiên nhiên và cảnh vật nơi mình sinh ra. Đó không chỉ là vẻ đẹp của ánh trăng, mà còn là vẻ đẹp của sự bình yên, gắn bó và thân thương trong ký ức tuổi thơ em. Bài tham khảo Mẫu 7 Khi cái nóng rút đi, khi gió bắt đầu se lại và bầu không khí trở nên chậm rãi hơn, người ta mới nhận ra vẻ đẹp rất riêng của nơi họ sinh sống. Trong em, Hà Nội vào mùa đông hiện lên thật trầm lắng, cổ kính mà cũng rất đỗi dịu dàng. Mùa đông về, Hà Nội khoác lên mình một màu xám nhẹ của sương và gió lạnh. Bầu trời không còn trong xanh rực rỡ mà thường thấp xuống, phủ một lớp mây mỏng manh. Những cơn gió mùa đông bắc len qua từng con phố, khiến người đi đường phải khẽ co vai lại. Không khí se lạnh làm cho nhịp sống như chậm hơn, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và sâu lắng. Trên những con phố quen thuộc, hàng cây bắt đầu trút lá, để lại những cành khẳng khiu vẽ lên nền trời xám. Hồ Gươm vào mùa đông trở nên tĩnh lặng hơn, mặt nước phẳng lặng, đôi khi gợn lên những vòng sóng nhỏ khi gió lướt qua. Tháp Rùa đứng im lìm giữa làn sương mỏng, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa mơ màng. Những con phố cổ như càng trở nên sâu hơn trong mùa lạnh, với những mái ngói rêu phong và những ô cửa nhỏ trầm mặc. Mùa đông Hà Nội cũng là mùa của những âm thanh và hương vị rất riêng. Tiếng rao đêm vang lên giữa phố vắng nghe như xa hơn, nhỏ hơn. Mùi ngô nướng, khoai nướng lan tỏa trong không khí lạnh khiến người ta chỉ muốn dừng lại lâu hơn một chút. Trên vỉa hè, người đi bộ vội vã hơn nhưng đôi khi vẫn chậm lại để cảm nhận cái lạnh đặc trưng của thành phố. Trong những ngày đông, Hà Nội không ồn ào, không rực rỡ, mà mang một vẻ đẹp trầm mặc, sâu lắng. Đó là vẻ đẹp khiến người ta dễ nhớ, dễ thương và cũng dễ gắn bó hơn sau mỗi lần trải nghiệm. Bài tham khảo Mẫu 8 Cứ mỗi buổi chiều, sau khi mẹ em kết thúc một ngày làm việc và em cũng tan học, hai mẹ con lại cùng nhau ra công viên gần nhà đi dạo. Đó là khoảng thời gian em yêu thích nhất trong ngày, khi mọi mệt mỏi dường như tan biến giữa không gian trong lành và yên bình của công viên buổi chiều. Một buổi chiều mùa hè, khi nắng đã dịu dần và chỉ còn sót lại vài vệt vàng mỏng manh nơi cuối trời, công viên trở nên thật dễ chịu. Không khí mát mẻ hơn nhờ những tán cây xanh rợp bóng và chiếc hồ nhỏ nằm yên lặng giữa lòng công viên. Mặt hồ phẳng lặng, thỉnh thoảng gợn lên những làn sóng nhỏ khi gió lướt qua, tạo nên vẻ đẹp rất nhẹ nhàng. Công viên vào buổi chiều luôn rất đông người. Người lớn, trẻ nhỏ, người già đều đến đây để thư giãn sau một ngày dài. Có những người bán hàng rong đi dọc lối đi, rao bán kem, bánh, kẹo, những món ăn vặt mà trẻ em rất thích. Các bạn nhỏ theo chân bố mẹ ríu rít chạy theo, háo hức chọn món ăn yêu thích của mình. Trên những chiếc ghế đá dưới tán cây, nhiều người ngồi nghỉ, trò chuyện rôm rả. Có người dẫn theo cả thú cưng đi dạo, tạo nên một khung cảnh thật gần gũi và vui tươi. Không khí trong công viên không hề vội vã mà rất thong thả, nhẹ nhàng, ai cũng như đang tận hưởng những phút giây thư giãn hiếm có. Dưới hồ, những chiếc thuyền đạp vịt chậm rãi trôi, trên bờ thì các em nhỏ chơi đùa, nặn tò he hay chạy nhảy vui vẻ. Những hàng cây quanh hồ đung đưa theo gió, như đang nhảy múa trong ánh chiều dịu dàng. Cả công viên chìm trong một bức tranh sống động mà vẫn rất bình yên. Mỗi buổi chiều ở công viên đều mang đến cho em cảm giác thư thái và dễ chịu. Đó không chỉ là nơi để nghỉ ngơi, mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp bên mẹ và những phút giây bình yên giữa cuộc sống bộn bề. Bài tham khảo Mẫu 9 Tháng Giêng là tháng mở đầu cho mùa xuân, cũng là khoảng thời gian mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và tươi mới mà ai cũng yêu mến, cũng say mê chờ đợi. Khi mùa xuân về, đất trời như khoác lên mình một tấm áo mới đầy sức sống. Sau những ngày đông lạnh giá, khô cằn, mọi sự sống như được đánh thức trở lại. Trên những cành cây khẳng khiu, từng chồi non xanh biếc bắt đầu nhú lên, vươn mình đón nắng gió. Các vườn hoa cũng bừng nở rực rỡ, muôn sắc màu đan xen tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động. Hương hoa thơm ngát lan tỏa trong không khí, thu hút những đàn ong, đàn bướm rập rờn bay lượn. Trên bầu trời cao xanh, những cánh én chao nghiêng như báo hiệu một mùa mới đã đến thật gần. Không chỉ thiên nhiên thay đổi, mà con người cũng như được tiếp thêm nguồn năng lượng mới. Mùa xuân khiến lòng người trở nên vui tươi, rộn ràng và đầy háo hức. Khắp nơi, từ những con đường nhỏ đến các khu chợ, cửa hàng đều tấp nập người mua sắm chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán. Những sắc đỏ, sắc vàng rực rỡ của câu đối, đèn lồng, hoa mai, hoa đào phủ khắp không gian, làm cho phố phường trở nên tưng bừng hơn bao giờ hết. Trong mỗi gia đình, không khí sum vầy, chuẩn bị đón năm mới càng làm tăng thêm sự ấm áp. Người lớn bận rộn dọn dẹp, trang trí nhà cửa, trẻ em thì háo hức mong chờ những ngày nghỉ lễ. Nụ cười luôn hiện diện trên gương mặt mọi người, vừa hân hoan, vừa tràn đầy hy vọng cho một năm mới bình an và tốt đẹp. Chính những thay đổi kỳ diệu ấy của thiên nhiên và con người đã làm nên một mùa xuân thật đặc biệt. Từ bao đời nay, mùa xuân vẫn luôn là nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca, nhạc họa, khiến lòng người xao xuyến và mong đợi mỗi khi tháng Giêng trở về. Bài tham khảo Mẫu 10 Hà Nội trong em đẹp nhất là vào mùa thu khi nhịp sống dường như chậm lại, dịu dàng hơn và đầy chất thơ. Mùa thu Hà Nội bắt đầu bằng những buổi sáng trong veo. Bầu trời không còn xanh gắt như mùa hè mà trở nên nhẹ nhàng, cao và thoáng đãng hơn. Ánh nắng thu vàng nhạt, không chói chang mà chỉ đủ để phủ lên phố phường một lớp màu ấm áp. Gió heo may khẽ lướt qua, mang theo chút se lạnh đầu mùa khiến người ta bất giác muốn khoác thêm một chiếc áo mỏng. Trên những con phố, hàng cây bắt đầu thay lá. Lá vàng rơi nhẹ trên vỉa hè, trên vai áo người qua đường, tạo nên một khung cảnh rất đỗi thơ mộng. Hồ Gươm vào mùa thu như khoác lên mình vẻ đẹp trầm lặng. Mặt nước phẳng lặng, chỉ gợn nhẹ khi gió thoảng qua. Tháp Rùa đứng yên giữa làn sương mỏng, vừa cổ kính vừa bình yên đến lạ. Mùa thu Hà Nội cũng là mùa của những hương vị rất riêng. Mùi hoa sữa thoảng nhẹ trong gió, không quá nồng mà đủ để người ta nhận ra thu đã về. Trên những gánh hàng rong, cốm xanh được bọc trong lá sen tỏa mùi thơm dịu nhẹ, gợi cảm giác thanh khiết của mùa thu. Những buổi chiều, người ta thường chậm rãi đi dạo quanh hồ, trò chuyện nhỏ nhẹ, như muốn giữ lại từng khoảnh khắc yên bình ấy. Không chỉ cảnh vật, con người Hà Nội cũng như dịu dàng hơn trong mùa thu. Nhịp sống bớt vội vã, ai cũng có xu hướng sống chậm lại để cảm nhận vẻ đẹp xung quanh mình. Trẻ em ríu rít tan học, người lớn thong thả trên những con đường rợp lá vàng, tất cả tạo nên một bức tranh vừa đời thường vừa thi vị. Khi hoàng hôn buông xuống, Hà Nội mùa thu chìm trong ánh sáng vàng cam nhẹ nhàng, khiến mọi thứ trở nên mềm mại và sâu lắng hơn. Những khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở những công trình hay con phố, mà còn nằm ở chính sự thay đổi tinh tế của thời gian. Mùa thu Hà Nội vì thế không ồn ào hay rực rỡ, nhưng lại đủ để người ta nhớ mãi. Đó là vẻ đẹp của sự dịu dàng, của ký ức và của những rung động rất khó gọi tên trong lòng mỗi người từng đi qua. Bài tham khảo Mẫu 11 Ở nơi địa đầu Tổ quốc, mùa đông không chỉ là cái lạnh se sắt mà còn là một “bức tranh” sống động được vẽ bằng sương, gió và những dãy núi trập trùng. Tây Bắc vào mùa đông có một vẻ đẹp rất riêng: không ồn ào, không rực rỡ, nhưng càng nhìn càng thấy cuốn hút và sâu lắng. Từ những ngày đầu đông, sương đã bắt đầu phủ xuống các bản làng. Sáng sớm, cả không gian như chìm trong biển mây trắng xóa. Những con đường đèo uốn lượn biến mất rồi lại hiện ra thấp thoáng, khiến người đi đường có cảm giác như đang lạc vào một thế giới mờ ảo. Cái lạnh vùng cao không chỉ nằm trong gió mà còn thấm vào từng hơi thở, khiến con người ta phải khẽ co mình lại nhưng cũng vì thế mà càng cảm nhận rõ hơn sự trong lành của núi rừng. Khác với những vùng đồng bằng, mùa đông Tây Bắc không làm cảnh vật trở nên tẻ nhạt mà lại khiến mọi thứ mang một vẻ trầm mặc đặc biệt. Những triền núi nối tiếp nhau, lớp gần lớp xa, khi ẩn khi hiện trong sương mù. Có nơi, những nương ngô khô vẫn còn đứng lại trên sườn đồi, tạo thành những mảng màu nâu vàng giản dị giữa nền trời xám lạnh. Những mái nhà gỗ nhỏ bé nép mình bên sườn núi, khói bếp buổi sớm bay lên chậm rãi, rồi tan dần vào không gian rộng lớn. Mùa đông cũng là lúc nhịp sống nơi đây trở nên chậm rãi hơn. Người dân quây quần bên bếp lửa, tiếng nói cười ấm áp lan ra giữa cái lạnh của núi rừng. Đâu đó, tiếng bước chân trên lối đất, tiếng gọi nhau vọng từ xa hay tiếng gió luồn qua khe núi tạo nên một bản hòa âm rất riêng của vùng cao. Vẻ đẹp của Tây Bắc không nằm ở sự rực rỡ, mà nằm ở chính sự đối lập hài hòa của thiên nhiên nơi đây. Đó không chỉ là cái lạnh của núi rừng, mà còn là dư âm của một vẻ đẹp mộc mạc, nguyên sơ và rất đỗi đặc biệt. Bài tham khảo Mẫu 12 Giữa những miền đất của núi rừng phía Bắc, mùa thu không đến ồn ào mà lặng lẽ như một hơi thở khẽ chạm vào cảnh vật. Có lẽ vì thế mà núi rừng vào thu mang một vẻ đẹp rất riêng vừa hoang sơ, vừa như được phủ lên một lớp trầm mặc dịu dàng. Không giống mùa hè xanh rực hay mùa xuân bừng nở, thu về khiến núi rừng như “hạ giọng” lại. Những cánh rừng trải dài trên sườn núi bắt đầu xuất hiện những mảng màu lạ: xanh thẫm xen vàng úa, đôi chỗ đỏ nâu như dấu vết của thời gian. Nhìn từ xa, cả dãy núi như một tấm thảm khổng lồ được dệt bằng nhiều gam màu cũ kỹ nhưng hài hòa đến lạ. Đi sâu vào rừng, không gian trở nên tĩnh hơn. Không còn tiếng chim ríu rít dày đặc như đầu hạ, mà chỉ còn vài âm thanh thưa thớt vang lên giữa khoảng không rộng. Gió thu đi qua không mạnh, chỉ đủ làm những chiếc lá khô rơi xuống rất nhẹ, xoay tròn rồi nằm yên trên lớp đất ẩm. Có nơi, ánh nắng xuyên qua tán cây tạo thành những vệt sáng dài, đan xen với bóng tối của rừng sâu, khiến cảnh vật vừa thật vừa như một bức tranh. Ở những bản làng ven núi, mùa thu mang theo sự chuẩn bị cho một nhịp sống khác. Người dân bắt đầu thu hoạch nương ngô, lúa rẫy. Tiếng cười nói vang lên giữa sườn đồi, hòa vào tiếng gió và mùi khói bếp thoảng ra từ những mái nhà gỗ. Tất cả tạo nên một cảm giác vừa gần gũi vừa bình yên, không vội vã nhưng cũng không tĩnh lặng hoàn toàn. Đi giữa núi rừng mùa thu, em có cảm giác như mọi thứ đều đang chậm lại để con người kịp nhìn rõ hơn vẻ đẹp xung quanh mình. Không cần những gam màu rực rỡ, chính sự cũ kỹ, trầm lắng ấy lại làm nên sức hút rất riêng của thiên nhiên nơi đây. Và có lẽ, khi mùa thu rời đi, điều còn đọng lại không phải là một khung cảnh cụ thể, mà là cảm giác nhẹ tênh như gió, đủ để mỗi lần nhớ lại, lòng người lại thấy dịu đi một chút. Bài tham khảo Mẫu 13 Biển vào mùa hè luôn mang một vẻ đẹp rực rỡ và tràn đầy sức sống, như một bức tranh thiên nhiên rộng lớn không bao giờ ngừng chuyển động. Khi những tia nắng mùa hè bắt đầu gay gắt hơn, cũng là lúc biển khoác lên mình chiếc áo lấp lánh, xanh biếc và đầy mê hoặc. Từ sáng sớm, mặt biển đã thức giấc. Những con sóng nhỏ nối nhau chạy vào bờ, nhẹ nhàng như đang thì thầm cùng cát trắng. Không khí buổi sáng ở biển rất trong lành, mát mẻ, mang theo vị mặn đặc trưng của gió biển. Trên bãi cát dài, những dấu chân in lên rồi nhanh chóng bị sóng xóa nhòa, tạo nên một vòng lặp rất tự nhiên của biển cả. Khi mặt trời lên cao, biển trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Ánh nắng vàng chiếu xuống mặt nước khiến cả vùng biển như được dát bạc, lấp lánh và chói sáng. Những con sóng cũng mạnh mẽ hơn, tung bọt trắng xóa mỗi khi xô vào bờ. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá thấp thoáng trên mặt nước xanh thẳm, tạo nên một khung cảnh vừa bình yên vừa hùng vĩ. Trên bãi biển, không khí mùa hè trở nên nhộn nhịp. Tiếng cười nói rộn ràng của du khách hòa cùng tiếng sóng vỗ không ngừng nghỉ. Trẻ em nô đùa trên cát, xây lâu đài, nhặt vỏ sò; người lớn thì thong thả dạo bước, tận hưởng làn gió biển mát rượi. Những hàng dừa ven biển đung đưa theo gió như đang nhảy múa cùng nắng hè. Chiều xuống, biển lại mang một vẻ đẹp dịu dàng hơn. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt nước, khiến không gian trở nên lãng mạn và yên bình. Mặt trời từ từ lặn xuống biển, để lại những vệt sáng cuối cùng như một lời tạm biệt nhẹ nhàng của ngày hè. Biển mùa hè không chỉ đẹp ở màu nước hay sóng gió, mà còn đẹp ở cảm giác tự do, tươi mới và đầy sức sống mà nó mang lại. Mỗi lần đứng trước biển, em đều cảm nhận được sự rộng lớn của thiên nhiên và sự nhỏ bé của chính mình, nhưng cũng thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và bình yên. Bài tham khảo Mẫu 14 Mùa đông về, thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới trầm lắng và dịu dàng hơn. Không còn cái náo nhiệt rực rỡ của mùa hè hay sự tươi tắn của mùa xuân, thành phố vào đông mang một vẻ đẹp nhẹ nhàng, có chút se lạnh nhưng lại rất đỗi gần gũi. Buổi sáng mùa đông, sương mù giăng nhẹ trên các con phố. Những tòa nhà cao tầng ẩn hiện trong làn sương mỏng, tạo cảm giác như mọi thứ đang chậm lại. Ánh đèn đường vẫn còn vàng nhạt, hòa vào không khí lạnh làm cho thành phố trở nên mờ ảo hơn. Người đi đường khoác thêm áo ấm, bước chân cũng vội vã hơn một chút để tránh cái lạnh đầu ngày. Khi mặt trời lên, thành phố dần sáng rõ hơn. Ánh nắng mùa đông không gay gắt mà yếu ớt, dịu nhẹ, chỉ đủ để xua bớt cái lạnh còn vương lại. Trên các con đường lớn, xe cộ vẫn tấp nập nhưng không còn ồn ào như thường ngày. Hàng cây ven đường đã bắt đầu rụng lá, để lộ những cành khẳng khiu in lên nền trời xám nhạt, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng của mùa đông đô thị. Ở công viên, mùa đông mang đến một không gian yên tĩnh hơn. Những ghế đá vắng người ngồi, chỉ còn vài nhóm người đi bộ tập thể dục sớm. Hồ nước trong công viên phẳng lặng, thỉnh thoảng gợn sóng khi gió lạnh lướt qua. Xa xa, tiếng chim hót thưa thớt, như cũng đang thu mình lại trước tiết trời se sắt. Chiều xuống, thành phố lại khoác lên mình một vẻ đẹp khác. Ánh đèn bắt đầu bật sáng, phản chiếu xuống mặt đường ướt sương, tạo nên những vệt sáng lung linh. Không khí lạnh khiến người ta muốn trở về nhà sớm hơn, quây quần bên gia đình trong sự ấm áp. Thành phố vào mùa đông không quá rực rỡ, nhưng lại có một nét đẹp rất riêng: trầm lặng, sâu sắc và bình yên. Đó là vẻ đẹp khiến người ta chậm lại một chút, để cảm nhận rõ hơn nhịp sống và những khoảnh khắc giản dị quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 15 Mỗi thời điểm trong ngày đều mang đến cho em những cảm xúc khác nhau, nhưng em yêu nhất vẫn là khoảnh khắc bình minh trên làng quê. Đặc biệt, vào những buổi sáng mùa thu, em càng cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp yên bình, trong trẻo của quê hương mình. Khi ấy, ông mặt trời vẫn còn ẩn mình sau lũy tre làng, chưa vội thức dậy. Trời chưa sáng hẳn nhưng cũng không còn chìm trong bóng tối. Cả không gian như được phủ một lớp sương mỏng, bảng lảng và huyền ảo. Không khí mùa thu se se lạnh, mang theo chút gió nhẹ làm lòng người trở nên thư thái, dễ chịu. Em luôn cảm thấy tò mò và háo hức chờ đợi khi ánh sáng đầu ngày dần xuất hiện. Mẹ em thường dậy sớm đi chợ nên em cũng quen dậy cùng mẹ để ngắm bình minh. Bầu trời lúc này cao và trong xanh hơn, không còn cái oi ả của mùa hè. Những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi như đang dạo chơi giữa không gian rộng lớn. Trên cành cây, chim chóc hót ríu rít gọi nhau thức dậy, còn tiếng gà trống vang lên rõ ràng trong buổi sáng tĩnh lặng, như đánh thức cả làng quê. Sau khi ngắm cảnh bình minh, em chuẩn bị sách vở để đến trường. Trên con đường quen thuộc, gió thu khẽ lùa qua, mang theo hơi mát dịu dàng. Hai bên đường, cây cối bắt đầu ngả vàng nhẹ, vài chiếc lá rơi xuống tạo nên vẻ đẹp rất riêng của mùa thu. Ở phía xa, các bác nông dân đã ra đồng từ sớm, chăm sóc những ruộng lúa đang chín vàng. Những giọt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh khi ánh nắng đầu ngày chiếu xuống, làm cả cánh đồng như bừng sáng. Bình minh nơi làng quê em vì thế vừa yên bình, vừa tươi sáng và đầy sức sống. Dù mỗi ngày đều được ngắm nhìn, em vẫn luôn cảm thấy yêu thích và say mê vẻ đẹp ấy như lần đầu tiên được thấy.
|






Danh sách bình luận